Gió vẫn rít gào thét không ngừng trên đỉnh Tuyệt Tình Đỉnh, như tiếng than khóc của vạn vật trước sự tàn lụi, hay bản hùng ca đưa tiễn một linh hồn lạc lối. Mây đen vẫn quần tụ, giăng mắc một màn u ám, che phủ cả bầu trời chạng vạng, biến nơi đây thành một cõi hư vô lạnh lẽo, chỉ có đá trọc và vài cây thông đơn độc bám víu vào vách đá cheo leo, kiên cường chống chọi với phong ba. Mùi đá lạnh, mùi gió núi hun hút, và thoang thoảng mùi thông khô, hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí hoang vu, cô độc và mang vẻ u buồn đến nao lòng. Tiếng đá lăn nhẹ từ những vách đá sạt lở, tiếng chim đại bàng kêu rúc rúc từ xa, càng làm tăng thêm cảm giác trống vắng, rợn người.
Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào cũ kỹ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, kiên định. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà ánh lên một sự thấu triệt, một nỗi ưu tư nặng trĩu. Hắn nhìn xuống Lã Bất Phàm, kẻ đang quằn quại trên nền đá lạnh. Hình hài của Lã Bất Phàm, vốn đã biến dạng ghê rợn, giờ đây lại càng thêm méo mó, tựa như một khối bùn đất bị nặn bóp bởi một bàn tay vô hình, không còn chút khí chất nào của một con người, chứ đừng nói là "tiên nhân". Tà khí hắc ám, thứ từng là sức mạnh và niềm kiêu hãnh của hắn, giờ đây không còn vây quanh Lã Bất Phàm một cách chủ động mà đang tàn phá chính hắn, xoáy sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, giày vò hắn trong nỗi thống khổ tột cùng. Đôi mắt mở trừng trừng của Lã Bất Phàm trống rỗng, vô hồn, chỉ còn hằn lên sự kinh hoàng tột độ, một nỗi sợ hãi nguyên thủy khi đối mặt với sự thật trần trụi về chính mình, về con đường sai lầm mà hắn đã chọn. Hắn không chết, nhưng cái chết có lẽ còn là một sự giải thoát. Cái thân xác tàn ma dại này, cái bản ngã đã bị tha hóa đến tận cùng này, chính là kết cục bi thảm của một kẻ chấp mê bất ngộ.
Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự chua xót và lòng trắc ẩn. Hắn biết, Lã Bất Phàm đã đi quá xa, đã lạc lối quá sâu trong chấp niệm về một "tiên đạo giả tạo". Cảm hóa hắn, e rằng đã là điều không thể. Nhưng tiêu diệt hắn, liệu có phải là cách giải quyết triệt để? "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không phải là con đường hủy diệt, mà là con đường thanh tẩy, con đường trở về với chân nguyên. Chấp niệm là gông xiềng, buông bỏ là giải thoát. Ngươi đã đi quá xa, Lã Bất Phàm, giờ là lúc trở về với cát bụi, với hư vô, để linh hồn ngươi có thể tìm được một chút an yên, dù chỉ là trong khoảnh khắc cuối cùng.
Với một động tác chậm rãi, Lâm Nhất đưa tay ra. Không phải là một đòn tấn công, không phải là một chiêu thức mang tính hủy diệt, mà là một động tác "phóng thích", một sự "thanh tẩy" thuần túy. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay hắn, vốn đã âm thầm tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ, giờ đây bỗng chốc bùng lên một thứ ánh sáng thanh khiết, không chói lóa nhưng lại mang một năng lượng vô cùng mạnh mẽ, tựa như ánh bình minh xé tan màn đêm, tựa như dòng suối trong lành gột rửa mọi bụi trần. Luồng ánh sáng "Vô Tiên Chi Đạo" này không mang theo sát khí, không có ý muốn tiêu diệt, mà như một vòng tay bao dung, một lời ru an ủi. Nó bao trùm lấy Lã Bất Phàm, thấm nhập vào từng thớ thịt, từng tế bào, từng luồng tà khí đang giày vò hắn.
"Không thể... ta là vô địch... tiên đạo... giả dối!" Lã Bất Phàm gào thét, một tiếng thét lạc giọng, yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng và căm hận. Hắn cố gắng giãy dụa, cố gắng phản kháng, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng trước sự thanh tẩy của "Vô Tiên Chi Đạo". Hắn cảm thấy từng chút một, bản ngã của mình đang tan rã, chấp niệm của mình đang bị gột rửa. Không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự biến mất, nỗi đau của sự hư vô, đáng sợ hơn vạn lần. Tiếng gào thét của hắn nhỏ dần, nhỏ dần, rồi hóa thành tiếng rên rỉ, tiếng nức nở, và cuối cùng, chỉ còn là một tiếng thở dốc đầy thống khổ.
Trong ánh sáng thanh khiết của "Vô Tiên Chi Đạo", hình hài méo mó của Lã Bất Phàm bắt đầu tan biến. Không phải là tan biến theo cách bùng nổ hay nát vụn, mà là một sự hóa thành hư vô chậm rãi, như một bức tượng bùn gặp nước, từ từ chảy đi, từ từ hòa vào không khí. Từng mảnh tà khí, từng chút chấp niệm, từng dấu vết của "tiên đạo giả tạo" mà hắn đã tạo dựng, đều bị ánh sáng gột rửa, thanh tẩy, trở về trạng thái nguyên thủy nhất. Mùi âm khí tàn dư, thứ đã ám ảnh nơi đây từ lâu, cũng theo đó mà biến mất, nhường chỗ cho mùi gió núi trong lành, tinh khiết. Cuối cùng, Lã Bất Phàm chỉ còn lại một vầng sáng nhỏ lơ lửng giữa không trung, tựa như một hạt bụi linh hồn vừa được giải thoát khỏi gông xiềng trần tục. Vầng sáng ấy khẽ lung linh, rồi vụt tắt, tan vào không gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn không chết, mà là trở về với hư vô, một sự giải thoát khỏi chính bản ngã đã bị tha hóa của mình, một cái nhìn nhận lại bản thân, dù đã quá muộn màng. Đây không phải là kết thúc, mà là sự trở về của một "bài học" sâu sắc, một "di sản" của sự tha hóa, khắc sâu vào tâm trí những kẻ chứng kiến.
Các đồng minh của Lâm Nhất, chứng kiến cảnh tượng siêu thoát và bi tráng này, đều sững sờ. Mộ Dung Uyển Nhi đứng lặng bên cạnh, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây ánh lên sự kính phục tột độ. Nàng hiểu, Lâm Nhất không phải là một kẻ lạnh lùng, mà hắn đã chọn một con đường đầy đau đớn, phải đối mặt với những vết sẹo trong lòng người, để thanh tẩy và hàn gắn, thay vì chỉ đơn thuần là tiêu diệt. Thiên Cơ Lão Nhân, râu tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh khẽ nhắm lại, rồi từ từ mở ra, một nụ cười thâm thúy hiện trên khuôn mặt già nua. Hắn khẽ gật đầu, không nói một lời nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả sự chấp thuận và thấu hiểu. Quỷ Thủ Y Vương, vẻ mặt nhăn nheo thường ngày giờ đây dãn ra, thay bằng sự kinh ngạc và nhẹ nhõm. Hắn vốn khó tính, nhưng lại có y thuật cao siêu và lòng nhân từ ẩn giấu. Hắn nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn về nơi Lã Bất Phàm vừa tan biến, lẩm bẩm: "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị... Thật đáng sợ... nhưng cũng thật vĩ đại."
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo siết chặt chuôi kiếm cổ màu huyết, ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây không còn sự phức tạp mà thay bằng sự tôn kính rõ rệt. Hắn đã từng lầm tưởng sức mạnh là chân lý, nhưng "Vô Tiên Chi Đạo" của Lâm Nhất đã cho hắn thấy một con đường khác, một thứ sức mạnh vượt lên trên mọi tranh đoạt. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó... vậy thứ hắn muốn giữ lấy là gì? Câu hỏi ấy giờ đây đã có một phần đáp án, không còn là sự nghi ngờ mà là sự kiên định vào một con đường "chân đạo" của riêng mình. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, đôi mắt sắc bén sau lớp khăn che mặt cũng ánh lên sự trầm tư. Nàng đã quen với việc thực thi công lý trong bóng tối, nhưng "công lý" của Lâm Nhất lại là một thứ hoàn toàn khác, một thứ phơi bày chân tướng từ tận cùng linh hồn, và giờ đây, nàng đã hoàn toàn ngầm chấp thuận. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, vẻ hào sảng thường ngày giờ đây ánh lên sự ngưỡng mộ sâu sắc. Hắn đã từng tin vào lợi ích và tín nghĩa, nhưng Lâm Nhất đã cho hắn thấy một thứ "tín nghĩa" còn cao cả hơn, một thứ "đạo" vượt lên trên mọi lợi ích.
***
Cảnh tượng Lã Bất Phàm tan biến đã giáng một đòn chí mạng vào tinh thần của quân đoàn Hắc Ám Cung, vốn đã suy sụp từ trước. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng rên rỉ tuyệt vọng giờ đây càng trở nên thảm thiết hơn, lan rộng khắp Tuyệt Tình Đỉnh và khu vực xung quanh. Các thủ lĩnh Hắc Ám Cung còn lại, như Đông Phương Hùng và Mã Tam, chứng kiến "Chúa Tể" của chúng bị thanh tẩy, hoàn toàn mất đi lý trí. Sự cuồng tín biến thành nỗi kinh hoàng tột độ, sự hung hãn biến thành sự hoảng loạn tột cùng.
"Chạy! Chạy thôi! Chúa Tể đã bại! Hắc Ám Cung tan rồi!" Đông Phương Hùng gào lên, giọng nói run rẩy, không còn chút uy phong nào của một thủ lĩnh tà ác. Hắn vứt bỏ binh khí, quay đầu bỏ chạy tán loạn như một kẻ mất hồn. Mã Tam cũng không khá hơn, đôi mắt hắn trợn trừng đầy sợ hãi, vội vã tháo chạy theo. Làn sóng hoảng loạn nhanh chóng lan ra khắp toàn bộ tàn dư Hắc Ám Cung. Chúng không còn là một đội quân, mà là một đám ô hợp đang tìm đường tháo chạy trong vô vọng. Mùi khói, mùi máu tanh, mùi âm khí tàn dư vẫn còn vương vất trong gió, nhưng giờ đây đã pha lẫn mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi. Tiếng gió rít gào thét vẫn không ngừng, hòa lẫn với tiếng bước chân dồn dập, tiếng va chạm lộn xộn của những kẻ đang cố gắng trốn thoát.
Nhưng các đồng minh của Lâm Nhất không cho chúng cơ hội. Với niềm tin được củng cố và tinh thần dâng cao sau khi chứng kiến Lâm Nhất thanh tẩy Lã Bất Phàm, họ cùng nhau lao vào trận truy kích, phối hợp ăn ý để đánh bại và bắt giữ những kẻ cầm đầu còn lại của Hắc Ám Cung. Trận chiến vật lý, vốn đã kéo dài dai dẳng, giờ đây nhanh chóng đi đến hồi kết.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo là người đầu tiên hành động. Hắn không còn chìm đắm trong suy tư, mà ánh mắt lạnh lùng giờ đây đã trở nên kiên quyết. Thanh kiếm cổ màu huyết của hắn vung lên, không phải để đoạt mạng một cách tàn nhẫn, mà là để vô hiệu hóa một cách dứt khoát. Kiếm khí như những sợi tơ vô hình, nhanh như chớp, trói buộc Đông Phương Hùng đang cố gắng trốn thoát. "Tà đạo cuối cùng cũng phải trả giá!" Hắn lạnh lùng tuyên bố, giọng nói vang vọng trong tiếng gió, đầy uy lực. Đông Phương Hùng gào lên một tiếng tuyệt vọng, thân thể bị kiếm khí phong bế, ngã vật xuống đất, không còn chút sức lực phản kháng.
Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối và màn mây mù, như một bóng ma vô ảnh. Nàng không cần nhiều lời, chỉ cần một cái vung tay, những cây kim châm nhỏ bé đã ghim chặt vào các huyệt đạo trọng yếu của Mã Tam, khiến hắn cứng đờ, không thể cử động. "Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối," nàng khẽ thì thầm, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy hiệu quả.
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ nhưng nhanh nhẹn, dẫn dắt đội quân của mình truy đuổi tàn dư Hắc Ám Cung. Tiếng hô xung trận của hắn vang dội, đầy khí thế. "Không cho chúng có cơ hội tập hợp lại! Tiêu diệt tà ác, bảo vệ chân lý!" Quân đoàn của Hỏa Long Bang, vốn đã bị áp chế bởi sức mạnh của Lã Bất Phàm, giờ đây như được tiếp thêm sức mạnh, khí thế ngút trời, truy đuổi những kẻ địch đang tháo chạy tán loạn. Tiếng la hét của các thủ lĩnh Hắc Ám Cung khi bị bắt giữ, tiếng rên rỉ của những kẻ lính quèn khi bị đánh bại, hòa lẫn với tiếng vũ khí va chạm dồn dập, tiếng bước chân rầm rập của quân Hỏa Long Bang. "Không thể nào! Chúa Tể đã bại!" một thủ lĩnh Hắc Ám Cung khác gào lên trong tuyệt vọng khi bị bao vây.
Trận truy kích diễn ra ngắn ngủi nhưng quyết liệt. Các thủ lĩnh Hắc Ám Cung lần lượt bị đánh bại, bị phong ấn hoặc bị bắt sống. Một số kẻ cố gắng phản kháng điên cuồng, nhưng trước tinh thần dâng cao của phe Lâm Nhất và sự tan rã hoàn toàn của chính chúng, mọi nỗ lực đều vô vọng. Quân đoàn Hắc Ám Cung, vốn là một đội quân hùng mạnh, giờ đây chỉ còn là một bãi chiến trường hoang tàn, nơi những kẻ sống sót tháo chạy tứ tán, trở thành những kẻ vô chủ, không còn chút tinh thần chiến đấu nào. Những âm khí yếu ớt, những luồng tà khí dai dẳng từng bao trùm nơi đây, giờ đây cũng dần tan biến, như bị đẩy lùi bởi chính sự hỗn loạn và sợ hãi của những kẻ theo tà đạo. Mùi máu tanh dần tan biến trong gió, nhường chỗ cho mùi đất đá ẩm ướt và mùi gió núi trong lành.
Trên đỉnh Tuyệt Tình Đỉnh, Lâm Nhất vẫn đứng đó, mắt dõi theo cảnh tượng truy đuổi. Gió mạnh vẫn thổi qua tóc hắn, nhưng không còn cảm giác lạnh buốt như trước, mà chỉ còn sự tĩnh lặng sau cơn bão. Hắn biết, cuộc chiến vật lý đã gần như kết thúc. Mặc dù luồng tà khí từ Lã Bất Phàm đã bị dập tắt hoàn toàn, và Hắc Ám Cung đã bị đánh bại, nhưng trong sâu thẳm, hắn vẫn cảm nhận được một luồng tà khí yếu ớt, dai dẳng nào đó, dường như đã kịp rút lui, như một cái bóng mờ nhạt ẩn mình vào sâu thẳm của hồng trần. Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung, kẻ đã thao túng Lã Bất Phàm, dường như vẫn còn ẩn mình, chưa hoàn toàn lộ diện. Điều này gợi mở về một mối đe dọa tiềm tàng khác trong tương lai xa, một thử thách mới mà hắn sẽ phải đối mặt trên con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của mình.
***
Dần dần, tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm cũng thưa thớt rồi hoàn toàn im bặt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến lạ thường. Đêm đã khuya, gió trên Tuyệt Tình Đỉnh cũng đã dịu đi, không còn gào thét dữ dội như trước, mà chỉ còn khẽ thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của núi cao. Mây mù cũng đã tan dần, để lộ ra một bầu trời đêm trong vắt, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen tuyền. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo, yếu ớt nhưng kiên cường, cố gắng xuyên qua những đám mây còn sót lại, rải một vầng sáng bạc lên đỉnh núi trọc, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và u buồn. Từ xa, tiếng suối chảy róc rách vọng lại, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn sau cơn bão tố. Mùi đá lạnh, mùi gió núi trong lành và mùi thông khô giờ đây thanh khiết hơn bao giờ hết, xua đi mọi dấu vết của chiến tranh và tà khí.
Lâm Nhất và các đồng minh đứng trên đỉnh Tuyệt Tình Đỉnh, cùng nhau chứng kiến sự tĩnh lặng của chiến trường. Dù thắng lợi đã thuộc về Chân Đạo, nhưng trong lòng mỗi người đều có những cảm xúc khác nhau. Không có tiếng reo hò chiến thắng vang dội, không có sự hả hê của kẻ mạnh, mà chỉ là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một nỗi niềm trầm tư về lẽ nhân sinh, về sự được mất, về con đường tu thân.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ bước đến bên Lâm Nhất. Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy gò của hắn. Cảm giác ấm áp từ bàn tay nàng truyền sang, xua đi cái lạnh lẽo của gió núi, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn hắn. Đôi mắt trong veo của nàng, từng chứa đựng nỗi buồn man mác, giờ đây ánh lên sự quan tâm sâu sắc, sự tự hào không lời và một niềm tin vững chắc. Nàng không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai hắn, như muốn chia sẻ gánh nặng mà hắn đang mang.
Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương đứng cách đó không xa, mái tóc bạc phơ bay trong gió. Họ không nói nên lời, nhưng ánh mắt đầy sự chấp thuận và thấu hiểu. Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, môi mấp máy: "Chân Đạo... đã hồi sinh từ hồng trần." Giọng nói của hắn trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời tiên tri, một sự khẳng định cho con đường mà Lâm Nhất đã chọn. Quỷ Thủ Y Vương cũng khẽ gật đầu theo, ánh mắt tinh quái thường ngày giờ đây đầy vẻ tôn kính.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vốn là một kẻ kiêu ngạo, sống trong thế giới của kiếm đạo và sức mạnh, giờ đây đứng đó, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà thay bằng sự tôn trọng chân thành. Hắn nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn thanh kiếm cổ màu huyết của mình, như đang tìm kiếm một ý nghĩa mới cho con đường của mình. "Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó..." câu nói của hắn giờ đây mang một hàm ý sâu sắc hơn bao giờ hết. Sự chấp nhận và tôn trọng của hắn đối với Lâm Nhất báo hiệu cho mối quan hệ đồng minh vững chắc hơn, và có thể, Huyết Kiếm Khách sẽ tìm thấy con đường "Chân Đạo" của riêng mình, không còn chỉ là kiếm khách giết người mà là người bảo vệ chân lý.
Lý Bá, Hỏa Long Bang Chủ, cùng với Mạc Linh, Dạ Ảnh Thích Khách, cũng đứng đó, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm. Họ đã chứng kiến sự vĩ đại của "Vô Tiên Chi Đạo", và họ biết rằng con đường mà Lâm Nhất dẫn dắt chính là con đường đúng đắn.
Lâm Nhất nhìn xuống chiến trường hoang tàn phía dưới, nơi những dấu vết của cuộc chiến vẫn còn hằn sâu trên đất đá. Hắn không có vẻ kiêu ngạo của kẻ chiến thắng, mà là sự trầm tư sâu sắc về trách nhiệm và con đường phía trước. Hắn biết, chiến thắng này chỉ là một bước khởi đầu, một sự chấm dứt của một mối đe dọa, nhưng không phải là kết thúc của mọi gian nan. Vết sẹo trong lòng người, nỗi đau của sự chấp niệm, vẫn còn đó, âm ỉ chờ đợi một ngày nào đó lại bùng cháy. Hắn khẽ siết nhẹ tay Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt kiên định ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay hắn phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, một sự rung động nhẹ nhàng, như một lời khẳng định cho đạo lý mà hắn đã theo đuổi, đạo lý của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu và bao dung.
"Đây chỉ là khởi đầu, Uyển Nhi," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Con đường phục hưng Chân Đạo còn rất dài, rất cô độc. Sẽ có nhiều thử thách khác chờ đợi ta trong việc củng cố và truyền bá đạo lý của mình." Hắn biết, chiến thắng này là một bước ngoặt, nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình vĩ đại hơn, đòi hỏi sự kiên trì và lòng dũng cảm. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ mồ côi năm nào, giờ đây đã sẵn sàng bước tiếp trên con đường "Vô Tiên Chi Đạo", nơi chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, nơi mà vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo tại tâm.