Gió đêm vẫn rít qua những khe đá ẩm ướt, mang theo hơi lạnh buốt giá và cả mùi khói khét lẹt từ xa vọng lại, như lời than khóc của một linh hồn bị xé nát. Trong hang đá sâu hun hút, ngọn lửa trại nhỏ tí tách yếu ớt, cố gắng xua đi bóng tối đặc quánh và cái rét thấm xương. Ánh lửa bập bùng nhảy múa trên những khuôn mặt hốc hác, thất thần của chục người dân làng Thanh Khê Thôn đang co ro, nép vào nhau như những con chim non lạc mẹ giữa bão táp. Tiếng khóc thút thít của trẻ con thỉnh thoảng lại vút lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, rồi lại bị dập tắt bởi tiếng nức nở nghẹn ngào của người lớn, hay những lời thì thầm an ủi yếu ớt, vô vọng. Không khí trong hang đặc quánh sự tuyệt vọng, một nỗi sợ hãi vô hình nhưng đè nặng lên từng hơi thở, từng nhịp tim.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây mờ đi vì nước mắt và sự sợ hãi tột cùng, ôm chặt lấy một đứa trẻ gầy gò, run rẩy trong vòng tay. Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt cầu xin một tia hy vọng, một lời trấn an, dù chỉ là hư ảo. Nàng không còn vẻ hoạt bát, lanh lợi thường ngày, chỉ còn là một cô gái yếu ớt giữa vòng xoáy của bi kịch. "Lâm Nhất ca," giọng nàng run rẩy, vỡ vụn như những mảnh thủy tinh, "chúng ta phải làm gì đây? Hắn... hắn sẽ giết hết tất cả mất!" Nàng không cần nói rõ "hắn" là ai, vì ai cũng hiểu. Đó là cường hào địa phương, kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng lên ngôi làng bé nhỏ này.
Lâm Nhất ngồi lặng thinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi màn đêm bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa bập bùng từ Thanh Khê Thôn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm mình. Một mặt, đạo lý "vô vi" và sự chiêm nghiệm về "Vô Tiên chi Đạo" luôn nhắc nhở hắn về sự thuận theo tự nhiên, về việc không can thiệp quá sâu vào những biến động của hồng trần. Nhưng mặt khác, tấm lòng trắc ẩn, tình yêu thương dành cho những con người yếu ớt, vô tội này lại gào thét, thúc giục hắn phải hành động. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai hắn, nặng tựa ngàn cân. Hắn đã kiên định với con đường của mình, nhưng con đường đó có nghĩa lý gì nếu không thể bảo vệ được những điều cơ bản nhất, những linh hồn bé nhỏ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng? Hắn khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm can. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn lẩm bẩm, câu nói quen thuộc bỗng trở nên bi tráng đến lạ lùng trong cảnh huống này. Tình người, lẽ nào chỉ có thể tồn tại trong đau khổ và mất mát?
Chu Thanh Huyền, dáng vẻ thư sinh thanh tú, vẫn trầm ngâm ngồi bên cạnh, ánh mắt dõi theo Lâm Nhất, rồi lại hướng ra ngoài cửa hang, nơi màn đêm bị xé toạc bởi những vệt lửa đỏ au. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn mang đến một luồng khí tức bình yên kỳ lạ, như một cây cổ thụ vững chãi giữa phong ba. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cuốn sách cổ đã ố vàng, nhưng đôi mắt hiền lành lại không hề lơ đãng. Hắn đang quan sát, đang suy tư, đang chiêm nghiệm. Khi Tô Mạt Nhi thốt lên lời cầu cứu, Chu Thanh Huyền khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng suối reo trong đêm. Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn nói rằng hắn thấu hiểu mọi sự giằng xé trong lòng tiểu đạo sĩ.
"Kẻ mạnh nhất không phải kẻ có vũ lực lớn nhất," Chu Thanh Huyền chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa, trầm bổng như tiếng nước chảy qua khe đá, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, "mà là kẻ hiểu rõ 'thế' và 'lòng người'." Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào không gian tĩnh mịch, vào tâm trí của những người đang lắng nghe. "Cường hào đang dồn ép, hắn muốn chúng ta lộ diện. Hắn muốn nghiền nát ý chí phản kháng cuối cùng. Nhưng một khi lộ diện, nước cờ sẽ thay đổi." Lời nói của Chu Thanh Huyền không phải là một lời khuyên đơn thuần, mà là một sự phân tích sắc bén về tình thế, một cái nhìn sâu sắc vào bản chất của cuộc chiến này – không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, là sự thấu hiểu về động cơ và tâm lý của đối phương. Hắn gợi ý rằng có một ván cờ đang diễn ra, và mỗi nước đi đều ẩn chứa những hiểm nguy và cơ hội.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, lắng nghe từng lời của Chu Thanh Huyền. Hắn cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn, sự thấu hiểu mà ít ai có được. Chu Thanh Huyền đã nhìn thấy những gì Lâm Nhất đã trải qua, đã nhìn thấu những gì hắn đang nghĩ. Lời nói của hắn như một ngọn đèn soi sáng giữa màn đêm mênh mông, giúp Lâm Nhất nhìn rõ hơn "thế" cờ đang bày ra. Cường hào không chỉ muốn trả thù, hắn muốn thiết lập lại sự thống trị tuyệt đối bằng nỗi sợ hãi, muốn dập tắt mọi tia hy vọng, mọi mầm mống phản kháng. Và để làm được điều đó, hắn cần Lâm Nhất phải xuất hiện, để hắn có thể nghiền nát biểu tượng của sự chống đối.
Tiếng gió ngoài cửa hang bỗng mạnh hơn, mang theo những tiếng kêu la yếu ớt xen lẫn tiếng đổ vỡ từ Thanh Khê Thôn. Một làn khói đen khổng lồ cuộn lên, che khuất cả vầng trăng lờ mờ cuối canh. Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn không còn vẻ giằng xé, mà thay vào đó là một sự kiên định đến lạ lùng. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, khẽ đặt tay lên vai nàng, một cái chạm nhẹ nhưng truyền đi một nguồn sức mạnh vô hình. "Chúng ta không thể chờ đợi mãi được." Giọng hắn trầm thấp, nhưng rõ ràng, không còn chút do dự nào. Hắn biết, đã đến lúc phải lựa chọn, phải hành động. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Đạo của hắn, không phải là ẩn mình trốn tránh, mà là đối diện với gian nan, là bảo vệ cái tâm thiện lương giữa dòng đời nghiệt ngã.
Chu Thanh Huyền khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn biết Lâm Nhất đã đưa ra quyết định. Quyết định đó không phải là sự bồng bột, mà là kết quả của một quá trình chiêm nghiệm sâu sắc, một sự thấu hiểu về bổn phận và đạo lý của một con người chân chính. Hắn hiểu rằng, có những lúc, "vô vi" không có nghĩa là không làm gì, mà là làm những gì cần phải làm, theo một cách thức thuận theo lẽ tự nhiên của lòng người. "Con đường phía trước có thể nhuốm máu, đạo trưởng," Chu Thanh Huyền nói, giọng hắn vẫn bình thản, "nhưng có những con đường, một khi đã bước đi, thì không thể quay đầu. Và có những gánh nặng, một khi đã mang, thì phải gánh cho trọn vẹn." Lâm Nhất không đáp lời, chỉ đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn bỗng trở nên cao lớn lạ thường trong ánh lửa bập bùng. Hắn nhìn những người dân làng đang run rẩy, ánh mắt không còn tuyệt vọng, mà đã ánh lên một tia hy vọng mong manh. Họ đang nhìn hắn, chờ đợi hắn, như chờ đợi một vị cứu tinh. Và hắn biết, hắn không thể làm họ thất vọng. Hắn sẽ đối diện.
***
Ánh sáng mờ ảo của rạng đông, thay vì mang đến sự bình yên, lại xé toạc màn đêm u ám để phơi bày một cảnh tượng địa ngục trần gian tại Thanh Khê Thôn. Quảng trường chính, nơi từng là trung tâm của sự sống, nơi tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa từng vang vọng, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Một vài ngôi nhà còn sót lại đang cháy dở, những mái ngói vỡ nát, những cột kèo cháy đen nghi ngút khói, vẽ nên những vệt đen ghê rợn trên nền trời xám xịt. Mùi khói khét lẹt, mùi đất cháy, mùi máu tanh và mồ hôi trộn lẫn vào nhau, đặc quánh trong không khí, khiến người ta nghẹt thở. Tiếng la hét, tiếng đánh đập vang lên không ngừng, hòa cùng tiếng khóc than thảm thiết của những người dân đang bị dồn vào giữa quảng trường.
Cường hào địa phương, thân hình béo tốt, trang phục lòe loẹt, giờ đây khuôn mặt đỏ gay vì rượu và sự tức giận tột cùng, đứng sừng sững giữa đám thủ hạ hung hãn. Đôi mắt hắn tham lam và độc ác, giờ đây ánh lên tia máu. Miệng hắn nhếch mép cười khẩy, một nụ cười ghê tởm của kẻ nắm trong tay quyền sinh sát. Trong tay hắn là một chiếc roi da, hắn quất mạnh xuống đất, rồi văng vào lưng một lão nông phu đang quỳ gối, thân hình gầy gò run rẩy như chiếc lá trước gió. Tiếng roi quất nghe chan chát, như tiếng xé toạc da thịt, khiến những người xung quanh rùng mình co rúm.
"Kẻ nào dám chống đối lão gia ta?" Giọng hắn gằn gừ, khàn đặc, vang vọng khắp quảng trường như tiếng quỷ dữ. "Mau cút ra đây! Bằng không, lão gia sẽ cho các ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!" Hắn đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt đầy đe dọa quét qua từng khuôn mặt sợ hãi, hốc hác của dân làng. Những lời đe dọa của hắn không phải là lời nói suông. Đám thủ hạ của hắn, ăn mặc thô kệch, vũ khí thô sơ như gậy gộc, dao cùn, vẻ mặt bặm trợn và ánh mắt vô cảm, bắt đầu thiêu rụi nốt những căn nhà còn sót lại, tiếng lửa cháy tí tách, cùng với tiếng đổ vỡ của những vật dụng trong nhà, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
"Cầu xin đại nhân... tha cho chúng tôi... Chúng tôi không biết gì cả!" Tiếng van xin, khóc lóc vang lên thảm thiết từ phía dân làng. Họ co rúm lại, cố gắng né tránh những ánh mắt độc ác, những cú đánh thô bạo. Một vài phụ nữ ôm chặt con cái vào lòng, cố gắng che chắn cho những sinh linh bé bỏng khỏi sự tàn độc của thế gian. Nước mắt họ chảy dài trên những khuôn mặt lấm lem khói bụi, nhưng dường như không lay động được lòng dạ sắt đá của đám cường hào. Một người đàn ông trẻ tuổi bị trói quặt tay ra sau, bị thủ hạ cường hào kéo lê trên mặt đất, máu từ vết thương trên đầu chảy dài, nhuộm đỏ một vệt trên nền đất. Ánh mắt hắn đầy căm phẫn, nhưng cũng chất chứa sự bất lực đến tột cùng.
Cường hào cười khẩy, tiếng cười ghê rợn như tiếng quạ kêu trong đêm. Hắn ra hiệu cho đám thủ hạ. Một tên thủ hạ bặm trợn, tay cầm dao sáng loáng, tiến đến gần một phụ nữ đang ôm chặt đứa bé sơ sinh vào lòng. Ánh mắt của tên thủ hạ vô cảm, không một chút dao động. Hắn giật đứa bé ra khỏi tay người mẹ, tiếng khóc thét của đứa bé vang lên yếu ớt, lẫn vào tiếng kêu gào tuyệt vọng của người mẹ. Người mẹ cố gắng giằng co, nhưng thân hình yếu ớt của nàng không thể chống lại sức mạnh thô bạo của tên thủ hạ. Hắn giơ cao con dao, ánh mắt nhìn thẳng vào người mẹ, như muốn cảnh báo về số phận của đứa bé. "Nếu kẻ nào dám chống đối, thì đây sẽ là kết cục của chúng!" Hắn gằn giọng, rồi đặt lưỡi dao lạnh lẽo lên cổ đứa bé, một hành động tàn bạo đến ghê rợn, khiến cả quảng trường chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nức nở nghẹn ngào của người mẹ và tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ.
Không khí căng thẳng tột độ. Dân làng như bị đóng băng trong sợ hãi. Họ đã bị dồn vào bước đường cùng. Mọi tia hy vọng dường như đã tắt ngấm. Ánh mắt họ nhìn nhau, chứa đựng sự tuyệt vọng, và cả một chút phẫn nộ bị đè nén, không dám bùng lên. Họ biết, nếu không có ai đứng ra, thì tất cả sẽ phải chịu chung một số phận bi thảm. Nhưng ai dám? Ai có thể? Sức mạnh của cường hào quá lớn, sự tàn bạo của hắn không có giới hạn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng liệu cái tâm có đủ sức chống lại sự tàn ác đến tột cùng này? Liệu "Đạo" có thể bảo vệ được những sinh linh bé nhỏ này khỏi lưỡi dao lạnh lẽo của kẻ phàm tục?
Cường hào nhìn thấy sự sợ hãi tột cùng trong mắt dân làng, hắn thỏa mãn cười lớn. Hắn thích cảm giác này, cảm giác được thống trị, được gieo rắc nỗi kinh hoàng. Hắn vung roi thêm một lần nữa, quất vào không khí, như một lời cảnh báo cuối cùng. Tiếng roi da xé gió, nghe rợn người. Lưỡi dao trên cổ đứa bé càng kề sát hơn, một giọt máu nhỏ đã rịn ra, báo hiệu một kết cục bi thảm sắp xảy đến. Tiếng khóc của đứa bé yếu ớt dần, như sắp tắt lịm. Người mẹ ngã quỵ xuống đất, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào lưỡi dao, nhìn vào định mệnh nghiệt ngã đang cận kề. Nàng không còn sức để van xin, chỉ còn sự tuyệt vọng tột cùng. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cảnh tượng bi thảm đó, như chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra, hoặc là sự kết thúc, hoặc là một phép màu.
***
Ngay khi lưỡi dao lạnh lẽo của tên thủ hạ sắp chạm vào yết hầu non nớt của đứa bé, khiến giọt máu đỏ tươi kia không còn là một chấm nhỏ mà sẽ trở thành một dòng chảy đau thương, một bóng người thanh thoát, chậm rãi bước ra từ làn khói bụi còn vương vấn trên lối vào quảng trường. Không một tiếng động, không một sự vội vã, như thể hắn đã hòa mình vào cảnh vật tự nhiên, chỉ xuất hiện khi cần thiết nhất. Đó là Lâm Nhất. Đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn phấp phới trong làn gió sớm mai, mang theo mùi khói và hơi lạnh, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường. Thân hình gầy gò của hắn, thường ngày có vẻ yếu ớt, giờ đây lại mang một sự kiên định, vững chãi đến kinh ngạc. Khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tĩnh, không một chút sợ hãi hay dao động. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào cường hào địa phương, không chút né tránh, như một ngọn lửa nhỏ nhưng rực cháy giữa màn đêm.
Cả quảng trường đang hỗn loạn bỗng chìm vào một sự im lặng chết chóc, đột ngột đến mức kinh hoàng. Tiếng khóc than ngưng bặt, tiếng lửa cháy dường như cũng nhỏ lại. Tất cả ánh mắt, từ những người dân làng đang sợ hãi co ro, đến đám thủ hạ đang hung hãn, và cả cường hào địa phương đang phẫn nộ, đều đổ dồn vào bóng người vừa xuất hiện. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm không gian, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc định mệnh này.
Cường hào địa phương, hắn ngạc nhiên đến mức quên cả việc nắm giữ chiếc roi da. Ánh mắt hắn trợn trừng, nhìn Lâm Nhất như nhìn thấy ma quỷ. Rồi sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành một cơn thịnh nộ tột cùng, khuôn mặt hắn đỏ gay, gân xanh nổi lên chằng chịt trên trán. "Ngươi... rốt cuộc cũng chịu lộ diện!" Giọng hắn khàn đặc vì giận dữ, như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Tên tiểu đạo sĩ chết tiệt! Ngươi muốn chết sao?" Hắn không hiểu, hắn không thể hiểu được tại sao một kẻ gầy gò, yếu ớt như Lâm Nhất lại dám đối mặt với hắn, kẻ đang nắm giữ quyền lực và sức mạnh tuyệt đối ở nơi đây.
Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước đến, mỗi bước chân đều vững chãi, như đang giẫm lên chính định mệnh của mình. Hắn đi đến giữa quảng trường, nơi những mảnh vỡ, tro tàn và cả những vết máu còn vương vãi, như một chứng tích cho sự tàn bạo của hồng trần. Hắn đứng đối diện với cường hào, khoảng cách giữa hai người không quá mười bước. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động trước vẻ hung hãn của cường hào. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt tham lam và độc ác ấy, như đang nhìn sâu vào tận cùng của cái ác.
Rồi hắn chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ổn, không chút run rẩy, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, như một lời tuyên ngôn không thể đảo ngược: "Ta tới để chấm dứt sự tàn bạo này." Từng lời của hắn như những mũi tên xuyên thẳng vào tim cường hào, và cả vào tâm trí của những người dân làng đang nín thở dõi theo. Không phải là một lời hăm dọa, không phải là một lời cầu xin, mà là một sự khẳng định đanh thép, một ý chí không thể khuất phục. Đó là lập trường của "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, của một con người đã quyết định đối mặt với hồng trần, không chạy trốn, không lẩn tránh.
Ở một góc quảng trường, dưới gốc cây cổ thụ đã cháy sém, một ông lão tóc bạc phơ, quần áo giản dị, trầm tĩnh ngồi bên một bàn cờ đơn sơ. Ông Lão Đánh Cờ, Vương Lão. Khuôn mặt ông lão đầy vẻ chiêm nghiệm, những nếp nhăn hằn sâu như những dấu ấn của thời gian và cuộc đời. Bàn cờ trước mặt ông chỉ có vài quân cờ đen trắng nằm rải rác, như một ván cờ đang dang dở. Ông lão không nhìn về phía cuộc đối đầu đang diễn ra, mà chỉ cúi đầu nhìn vào bàn cờ, như thể mọi chuyện đang diễn ra không liên quan đến ông. Nhưng ánh mắt sâu thẳm của ông, ẩn dưới hàng mi bạc phơ, lại thi thoảng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Nhất, từng biểu cảm trên khuôn mặt cường hào, như đang phân tích một nước cờ định mệnh.
Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió thoảng qua lá khô. Ông đưa tay nhặt một quân cờ trắng, rồi lại đặt xuống, như đang suy tính một nước đi quan trọng. Rồi ông lẩm bẩm, đủ để những ai ở gần có thể nghe thấy, nhưng lại mang một vẻ tự nhủ, một sự chiêm nghiệm sâu sắc của một người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời: "Đời người như một ván cờ, mỗi nước đi đều phải suy tính. Nước cờ này... thật thú vị." Lời nói của Vương Lão không chỉ là một sự quan sát, mà còn là một lời tiên tri, một lời bình luận về "thế" cờ đang được bày ra, về số phận của Lâm Nhất và cả Thanh Khê Thôn. Nó gợi ý rằng cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến thể chất đơn thuần, mà còn là một cuộc đấu trí, một ván cờ sinh tử, nơi mỗi nước đi đều có thể thay đổi cục diện, nơi Lâm Nhất sẽ cần phải suy tính kỹ lưỡng, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và lòng dũng cảm.
Cường hào nghe thấy lời Lâm Nhất, hắn cười phá lên, tiếng cười điên dại và khinh miệt. "Chấm dứt?" Hắn lặp lại, như thể đó là một câu nói hài hước nhất mà hắn từng nghe. "Ngươi, một tiểu đạo sĩ gầy gò, đòi chấm dứt sự thống trị của ta sao? Ngươi nghĩ ngươi là ai?" Hắn rút ra một thanh đao sáng loáng từ thắt lưng, lưỡi đao phản chiếu ánh nắng yếu ớt, lạnh lẽo đến ghê người. "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sự tàn bạo! Ta sẽ cho ngươi nếm mùi hối hận vì đã chọc giận lão gia này!"
Lâm Nhất không đáp lại lời khiêu khích của cường hào. Hắn chỉ khẽ nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương khói và hơi lạnh, nhưng lại không làm lay chuyển quyết tâm của hắn. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy như mình đang đứng trên một lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết, giữa thiện và ác, giữa Đạo và phàm. Hắn biết, không còn đường lùi. Con đường của "Vô Tiên chi Đạo" chưa bao giờ dễ dàng, và hôm nay, nó sẽ được thử thách đến tận cùng. Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, đối diện với lưỡi đao sáng loáng và ánh mắt độc ác của cường hào. Biến cố lớn đã cận kề, và Lâm Nhất đã sẵn sàng đối mặt.