Vô tiên chi đạo
Chương 421

Hồi Sinh Từ Tro Tàn: Y Thuật Gieo Mầm Hy Vọng

3163 từ
Mục tiêu: Khắc họa chi tiết quá trình Quỷ Thủ Y Vương và các y sĩ khác, đặc biệt là Mộ Dung Uyển Nhi, chữa lành vết thương thể xác và tinh thần cho những nạn nhân của cuộc chiến.,Làm nổi bật vai trò của y thuật và lòng trắc ẩn trong việc phục hồi niềm tin và gieo mầm hy vọng mới cho những người bị tổn thương.,Thể hiện sự ứng dụng thực tiễn của 'Vô Tiên Chi Đạo' thông qua hành động cứu chữa, củng cố niềm tin vào con đường mà Lâm Nhất đã chọn.,Tiếp tục giai đoạn 'Falling Action' của arc, tập trung vào hậu quả của đại chiến và những bước đầu tiên của quá trình tái thiết tinh thần xã hội.
Nhân vật: Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Mộ Dung Uyển Nhi, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Người dân Đại Càn Đế Đô
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, nhân văn, chiêm nghiệm, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Cuộc hành trình tìm lại bản ngã, tìm lại Chân Đạo cho nhân gian, chỉ mới vừa bắt đầu. Và sự khởi đầu ấy, tuy không có những trận chiến long trời lở đất, không có những cuộc đối đầu thần thông quảng đại, nhưng lại thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và những trăn trở sâu sắc hơn vạn lần. Nó là cuộc chiến với bóng tối trong tâm hồn, với những vết thương hữu hình lẫn vô hình, là hành trình gieo mầm hy vọng trên mảnh đất hoang tàn của niềm tin đã vỡ vụn.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, đậu trên những mái ngói rêu phong của Đại Càn Đế Đô, tô điểm cho thành phố một vẻ đẹp trầm mặc sau bão tố. Trong Thảo Dược Điếm lớn nhất kinh thành, nơi từng là điểm cung cấp dược liệu cho giới thượng lưu và các tu sĩ Thiên Đạo Môn, giờ đây đã biến thành một trạm trung chuyển khổng lồ, nơi sự sống được ươm mầm từ những cành lá khô, những rễ cây sần sùi. Ngôi nhà gạch hai tầng sừng sững, biển hiệu gỗ lớn đã được lau sạch sẽ, lấp lánh dưới ánh nắng dịu, như một lời hứa hẹn về sự khởi đầu mới. Bên trong, không khí khẩn trương nhưng không hề hỗn loạn, mỗi người một việc, bàn tay không ngừng nghỉ.

Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái, đang đứng bên một chiếc bàn bào chế thuốc bằng gỗ mun cổ kính. Y mặc y phục lôi thôi thường lệ, tay không rời bình rượu, nhưng ánh mắt lại sắc bén lạ thường khi quan sát Mộ Dung Uyển Nhi và các y sĩ khác. Tiếng giã thuốc lách cách đều đặn từ cối đá vang lên, hòa cùng tiếng cân thuốc xèn xẹt, tiếng lào xào của những bó thảo dược khô được phân loại cẩn thận. Mùi thuốc bắc nồng nhẹ, mùi ngai ngái của địa hoàng, mùi thanh mát của bạc hà, mùi nồng ấm của quế chi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị, như chính sự sống đang được tái tạo từ những tinh hoa của đất trời. Đôi khi, một luồng linh khí thoảng qua, mang theo mùi hương thanh khiết, ngụ ý về những dược liệu quý hiếm đang được vận chuyển, những viên thuốc được ủ luyện công phu.

"Này tiểu nha đầu," Vương Lão càu nhàu, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự tỉ mỉ đến khó tin, "dược liệu này phải dùng hỏa候 nhỏ, không được nóng vội. Bệnh từ tâm sinh, thuốc cũng phải từ tâm mà trị. Ngươi xem, một cây cỏ dại cũng có linh tính, huống hồ là dược liệu để cứu người. Phải dùng cái tâm mà cảm nhận, phải dùng cái tình mà chế biến, thì thuốc mới phát huy hết công hiệu." Y khẽ nhấp một ngụm rượu, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi đang tỉ mẩn dùng dao mỏng thái từng lát sâm khô, đôi tay thanh mảnh nhưng đầy cẩn trọng.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của hồng trần, nhưng giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ, dịu dàng đáp: "Vâng, Vương Lão. Con hiểu. Mỗi bệnh nhân đều cần sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Cũng như mỗi loại dược liệu đều có tính chất riêng, cần được đối xử bằng sự trân trọng." Nàng mỉm cười nhẹ, làn gió nhẹ từ cửa sổ lùa vào làm lay động vài sợi tóc mai, khiến nàng càng thêm thanh thoát. Nàng nhớ lời Lâm Nhất, rằng Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và trong y thuật, điều đó càng đúng đắn hơn bao giờ hết. Mỗi vị thuốc, mỗi liều lượng đều là một sự tương tác tinh tế với sinh mệnh.

Bên ngoài, Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, đang hối hả chỉ đạo đám phu khuân vác. Những thùng gỗ lớn chất đầy thảo dược, những hộp ngọc đựng linh đan quý hiếm, những bình sứ chứa dịch thuốc được chuyển đến liên tục. Tiếng chân người rầm rập, tiếng xe ngựa lạch cạch từ đường phố vọng vào, tạo nên một nhịp điệu hối hả cho công cuộc tái thiết. Y lau vội vã những giọt mồ hôi trên trán, rồi chạy vào trong điếm, giọng nói sang sảng pha chút thở dốc: "Vương Lão, Uyển Nhi cô nương, thuốc men đã đủ cả. Hàng hóa từ khắp các bang hội, các thương gia đồng lòng quyên góp, Vương mỗ đã điều động hết sức để tập trung về đây. Cần gì nữa cứ nói, Vương mỗ sẽ lo liệu!" Y vỗ vỗ ngực, tấm áo gấm vóc sang trọng có chút xộc xệch, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự nhiệt huyết và quan tâm.

"Ngươi đó, béo tốt như vậy mà vẫn còn thở hổn hển. Lo cho bản thân trước đi rồi hãy lo cho thiên hạ!" Quỷ Thủ Y Vương quắc mắt, nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên, ngụ ý sự hài lòng. "Dược liệu thì nhiều, nhưng cái tâm chữa bệnh thì ít. Các ngươi lo liệu vật chất, ta và Uyển Nhi lo liệu cái tinh thần. Mấy thứ thuốc này, chỉ là cái vỏ bọc thôi. Quan trọng là cái hồn, cái ý trong đó." Y chỉ vào một lọ thuốc đang được Mộ Dung Uyển Nhi dán nhãn cẩn thận.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn lọ thuốc, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Nàng biết, Vương Lão nói đúng. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Những vết sẹo do chiến tranh, do sự lừa dối của Thiên Đạo Môn, không phải chỉ vài thang thuốc là có thể xóa đi được. Chúng cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và cần một niềm tin vững chắc vào một con đường mới. Nàng khẽ thở dài, cảm nhận sự mỏi rã rời đang dần thấm vào xương cốt sau những ngày dài không ngừng nghỉ, nhưng đôi mắt nàng vẫn giữ được vẻ kiên định, như ngọn nến nhỏ kiên cường trong đêm tối.

***

Từ Thảo Dược Điếm, những chuyến xe ngựa chất đầy thuốc men liên tục đổ về một khu nhà lớn ở trung tâm Đại Càn Đế Đô. Từng là phủ đệ tráng lệ của một quan chức cấp cao Thiên Đạo Môn, nay nó đã được cải tạo thành 'Trung Tâm Hồi Sinh' tạm thời, một nơi trú ẩn và chữa trị cho hàng trăm nạn nhân của cuộc chiến. Kiến trúc tráng lệ với những cột đá chạm khắc tinh xảo, những bức tường được quét vôi trắng toát, giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc, nhuốm màu thương cảm.

Bên trong, không khí nặng nề bởi mùi thuốc bắc, mùi máu khô chưa tan hết, và cả mùi mồ hôi, nước mắt. Hàng trăm người nằm la liệt trên những chiếc giường tạm bợ, có người thì vết thương hở loang lổ, có người thì thần trí hoảng loạn, ánh mắt thất thần. Tiếng thở dài não nề, tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng khóc thút thít của trẻ thơ, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản bi ca về sự thống khổ của hồng trần.

Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi đi lại giữa các giường bệnh, ánh mắt không ngừng quan sát, bàn tay không ngừng làm việc. Vương Lão, dù đã lớn tuổi, nhưng động tác vẫn dứt khoát, chính xác. Y đặt tay lên trán một người đàn ông trung niên đang run rẩy, đôi mắt mở to nhìn trần nhà như đang nhìn thấy một bóng ma vô hình. "Ta... ta vẫn còn nghe thấy tiếng la hét... tiếng chúng tra tấn... chúng nói... ta sẽ không bao giờ được siêu thoát..." Người đàn ông thều thào, mồ hôi lạnh toát ra.

Quỷ Thủ Y Vương nhíu mày, rút ra bộ kim châm sáng loáng, những mũi kim bạc phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khung cửa sổ. "Bệnh từ tâm sinh, lòng sợ hãi là độc dược lớn nhất. Ngươi đã bị chúng tiêm nhiễm nỗi sợ hãi vào tận xương tủy. Nhưng hãy nhớ, ngươi không cô độc. Hít thở sâu, ta sẽ giúp ngươi xua đi bóng ma đó." Y dùng kỹ thuật châm cứu điêu luyện, những mũi kim nhẹ nhàng nhưng chính xác đâm vào các huyệt đạo trên thái dương, cổ tay, và ngực người đàn ông. Một luồng khí ấm áp dần lan tỏa, xoa dịu sự co thắt của cơ bắp, trấn an những mạch đập hỗn loạn. Dù không phải thần thông, nhưng y thuật của Vương Lão lại mang một sức mạnh trấn an lạ kỳ, như một lời an ủi vô hình chạm đến tận cùng tâm can.

Mộ Dung Uyển Nhi, với sự dịu dàng vốn có, cầm tay một cô gái trẻ đang co ro trên giường, đôi mắt nàng đẫm lệ. Cô gái đã mất đi toàn bộ gia đình trong cuộc chiến, và giờ đây, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. "Không sao rồi, mọi chuyện đã qua. Ngươi an toàn rồi. Hãy tin tưởng vào ánh sáng." Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Nàng đưa cho cô gái một chén thuốc an thần, mùi thảo mộc thanh tẩy lan tỏa, giúp xoa dịu những cơn đau thể xác và cả nỗi sợ hãi vô hình. Nàng không ngừng an ủi, lắng nghe những tiếng nấc nghẹn ngào, những câu chuyện đứt quãng về nỗi kinh hoàng, dùng sự thấu hiểu và lòng nhân ái của mình để xoa dịu từng vết thương, từng vết sẹo trong tâm hồn. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của nàng đều là một tia sáng nhỏ, len lỏi vào những nơi sâu thẳm nhất của trái tim tan vỡ.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, đang bận rộn giúp đỡ việc phát thuốc, trấn an những đứa trẻ đang hoảng sợ. Nàng ngồi bên cạnh một đứa bé trai, đôi mắt nó vẫn còn đọng lại nỗi kinh hoàng, miệng không ngừng gọi mẹ. Tô Mạt Nhi khẽ hát một bài đồng dao cũ, giọng hát trong trẻo, líu lo, và dùng tay xoa nhẹ lên mái tóc rối bù của đứa bé. "Ngoan nào, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mẹ con sẽ về. Con hãy ngủ một chút đi, rồi khi con tỉnh dậy, sẽ có những điều tốt đẹp hơn chờ đón con." Nàng biết, những lời nói đó có thể không hoàn toàn đúng sự thật, nhưng vào lúc này, chúng là liều thuốc an ủi duy nhất. Nàng chia sẻ những chiếc bánh ngọt ít ỏi, kể những câu chuyện cổ tích về những vị tiên nhân hiền lành, về những anh hùng cứu giúp người dân, cố gắng gieo vào tâm trí non nớt của chúng một chút niềm tin, một chút hy vọng vào một thế giới vẫn còn lòng tốt.

Giữa vô vàn tiếng than khóc và rên rỉ, thỉnh thoảng lại có một người ngẩng đầu lên, ánh mắt dần có hồn trở lại, nhìn Quỷ Thủ Y Vương hoặc Mộ Dung Uyển Nhi với một niềm biết ơn sâu sắc. Những vết sẹo tinh thần vẫn còn đó, ăn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp của lòng người, sự quan tâm chân thành, chứ không phải sự lạnh lùng vô cảm hay sự lợi dụng của cái gọi là 'tiên đạo' giả tạo.

Một bà lão gầy gò, từng bị giam cầm trong mật thất của Thiên Đạo Môn, giọng run run: "Các con... các con thật sự là những vị Bồ Tát... Chứ không phải những kẻ xưng là tiên mà lòng dạ rắn độc kia..." Nước mắt bà lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của niềm tin đã được phục hồi.

Quỷ Thủ Y Vương khẽ thở dài, y biết, công việc của họ không chỉ là chữa lành thể xác, mà còn là hàn gắn những mảnh vỡ của niềm tin, khôi phục lại nhân tính đã bị chà đạp. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Cái 'bệnh' của hồng trần không phải ở những thần thông hay pháp bảo, mà ở chính lòng người đã bị vặn vẹo. Đạo của Lâm Nhất chính là trị cái bệnh trong tâm hồn các ngươi. Hãy lắng nghe lời hắn, đừng để những dối trá cũ làm mờ mắt." Lời y nói ra không chỉ cho người bệnh, mà còn cho chính bản thân y, như một lời tự nhắc nhở về ý nghĩa đích thực của y thuật. Y đặt bàn tay ấm áp lên trán người đàn ông vừa được châm cứu, cảm nhận nhịp thở của y đã dần trở nên đều đặn, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoảng loạn. Y biết, hành trình hồi sinh này còn rất dài, nhưng mỗi một hơi thở đều đặn, mỗi một ánh mắt bình yên trở lại, đều là minh chứng cho Chân Đạo, cho Vô Tiên Chi Đạo đang dần lan tỏa.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, những đám mây nhẹ trôi trên bầu trời Đại Càn Đế Đô, nhuộm tím cả một vùng chân trời. Gió se lạnh từ phương Bắc thổi về, mang theo hơi ẩm của đất, mùi khói bếp vương vất từ những căn nhà mới được sửa sang, và cả mùi hương liệu quý giá từ những cửa hàng của Vương Đại Phúc. Trên một đỉnh núi nhỏ của Thanh Vân Tông, nơi có một bồ đoàn cũ kỹ được đặt dưới gốc cây cổ thụ, Lâm Nhất ngồi đó, tay mân mê chuỗi hạt bồ đề, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía kinh thành. Từ đây, hắn có thể thấy những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng, những ánh lửa nhỏ le lói như những đốm lửa của sự sống đang bừng cháy trở lại.

Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi trong không khí của thành phố, nhưng cũng cảm nhận được một luồng sinh khí mới, một sự kiên cường đang trỗi dậy từ tro tàn. Vô vàn số phận, vô vàn câu chuyện đau thương, nhưng cũng vô vàn những tia hy vọng nhỏ nhoi, đang được vun đắp từng chút một.

Một bóng dáng thanh mảnh nhẹ nhàng bước đến, mang theo mùi hương thảo mộc thoang thoảng. Mộ Dung Uyển Nhi. Nàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, tựa đầu vào vai hắn, một cử chỉ hiếm hoi nhưng chứa đựng vô vàn sự tin tưởng và mệt mỏi. "Hôm nay lại có thêm mấy chục người được xuất viện, nhưng những vết thương trong lòng họ thì không biết bao giờ mới lành được, Lâm Nhất." Giọng nàng khẽ thì thầm, chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Nàng đã chứng kiến quá nhiều đau khổ, quá nhiều sự tan vỡ trong những ngày qua, và dù đã cố gắng hết sức, nàng vẫn cảm thấy mình nhỏ bé trước biển cả thống khổ của nhân gian.

Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc mềm mại của nàng, ánh mắt vẫn nhìn về phía xa xăm. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, Uyển Nhi. Điều đó ta hiểu. Nhưng chỉ cần chúng ta không ngừng gieo mầm hy vọng, không ngừng giữ lấy lòng trắc ẩn, không ngừng tin vào cái thiện trong mỗi con người, thì bình minh sẽ lại đến. Dù chậm rãi, dù gian nan, nhưng nó sẽ đến. Đó chính là 'Vô Tiên Chi Đạo' ta muốn thấy, không phải là một con đường trải đầy hoa hồng, mà là con đường của sự kiên trì, của lòng nhân ái, của việc vượt qua chính mình để soi sáng cho người khác. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm ấy sẽ dẫn dắt chúng ta."

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió se lạnh lướt qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương. Trong tay hắn, chuỗi hạt bồ đề trở nên ấm áp, như chứa đựng sức nặng của những lời nguyện cầu. Hắn biết, những vết sẹo tinh thần mà các nạn nhân phải gánh chịu sẽ không dễ dàng biến mất. Quá trình phục hồi sẽ còn rất dài, cần nhiều hơn là y thuật đơn thuần. Nó cần sự giáo dục, sự định hướng tâm linh, cần một cộng đồng nơi mọi người có thể tin tưởng và dựa dẫm vào nhau. Lời của Quỷ Thủ Y Vương về "bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị" không chỉ là một câu nói, mà là một triết lý sâu sắc, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thanh lọc tâm hồn, gieo vào đó những hạt mầm thiện lương.

Mộ Dung Uyển Nhi ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt Lâm Nhất, đôi mắt ấy chứa đựng một nỗi trăn trở nặng nề, nhưng cũng ánh lên một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Nàng mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy tin tưởng. "Ta tin huynh. Ta tin vào con đường này. Dù có mệt mỏi đến đâu, ta cũng sẽ cùng huynh bước đi." Nàng biết, gánh nặng của công cuộc tái thiết là rất lớn, không chỉ riêng Lâm Nhất mà cả nàng, cả Quỷ Thủ Y Vương, Vương Đại Phúc, Tô Mạt Nhi, và tất cả những người đang cùng chung chí hướng, đều phải gánh vác. Sẽ có những thử thách mới, những khó khăn không lường trước được, nhưng chỉ cần họ không buông bỏ, chỉ cần họ giữ vững Chân Đạo trong tâm, thì mọi gian nan đều có thể vượt qua.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm vạn vật. Nhưng từ phía Đại Càn Đế Đô, những ánh đèn lồng, những ngọn lửa bếp vẫn tiếp tục thắp sáng, như những vì sao nhỏ nhoi trên mặt đất, cùng nhau xua đi bóng tối, cùng nhau gieo mầm hy vọng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Và trong cái tình ấy, trong cái đạo ấy, sự sống vẫn tiếp diễn, mạnh mẽ và kiên cường.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ