Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm vạn vật. Nhưng từ phía Đại Càn Đế Đô, những ánh đèn lồng, những ngọn lửa bếp vẫn tiếp tục thắp sáng, như những vì sao nhỏ nhoi trên mặt đất, cùng nhau xua đi bóng tối, cùng nhau gieo mầm hy vọng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Và trong cái tình ấy, trong cái đạo ấy, sự sống vẫn tiếp diễn, mạnh mẽ và kiên cường.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang lẩn khuất sau rặng núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh Thanh Vân Tông, Lâm Nhất đã thức giấc. Hắn rời khỏi bồ đoàn cũ kỹ dưới gốc cổ thụ, nơi màn đêm đã mang đến cho hắn chút ít bình yên và chiêm nghiệm, để bước vào một ngày mới với gánh nặng trách nhiệm lớn lao hơn bao giờ hết. Hắn biết, những lời nói tối qua với Mộ Dung Uyển Nhi không chỉ là sự an ủi, mà còn là lời tự nhắc nhở bản thân. Chân Đạo không thể chỉ nằm trong tâm tưởng, nó cần được gieo trồng và vun đắp bằng hành động cụ thể, bằng sự đoàn kết của những tấm lòng hướng thiện.
Chính Điện Thanh Vân Tông, nơi thường ngày chỉ vang vọng tiếng tụng kinh và tiếng kiếm khí của các đệ tử luyện công, hôm nay lại mang một vẻ trang nghiêm khác thường. Những phiến đá cẩm thạch trắng được lau chùi tinh tươm, phản chiếu ánh nắng ban mai như những viên ngọc khổng lồ. Mái ngói lưu ly xanh biếc lấp lánh dưới ánh bình minh, tựa như một dải lụa mềm mại vắt ngang lưng trời. Dọc theo con đường dẫn vào chính điện, những chậu linh thảo quý hiếm được bày biện ngay ngắn, tỏa ra mùi hương thanh khiết, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ trong điện thờ, tạo nên một không khí vừa thiêng liêng vừa gần gũi. Tiếng chuông chùa ngân vang từng hồi chậm rãi, như thúc giục mà cũng như trấn an, xua đi những ưu phiền của hồng trần. Thi thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh điện như điểm xuyết thêm khúc nhạc của tạo hóa, khiến lòng người dù có nặng trĩu đến đâu cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Từ sớm, từng tốp nhân vật quan trọng đã bắt đầu tề tựu. Họ không phải những "tiên nhân" với thần thông quảng đại, mà là những hiền giả, những gia chủ có uy tín từ khắp Đại Càn, những người đã từng chứng kiến sự mục ruỗng của Thiên Đạo Môn và sự tàn phá của Hắc Ám Cung, hoặc là những người đã được Lâm Nhất và các đồng minh của hắn khơi dậy niềm tin vào một con đường chân chính hơn. Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và gương mặt phúc hậu, là một trong những người đến sớm nhất. Y mặc bộ gấm vóc màu mỡ gà, đi lại trong điện, thi thoảng lại vuốt chòm râu quai nón, mắt quan sát tỉ mỉ từng chi tiết, từ cách sắp xếp bàn ghế đến ánh nến lung linh. Bên cạnh y, Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái, đang lẳng lặng nhấp chén trà nóng, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa xoa bộ kim châm sáng loáng trong tay áo, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc phẫu thuật lớn. Mộ Dung Uyển Nhi, dù vẫn còn chút mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt, nhưng dung mạo thanh tú của nàng vẫn toát lên vẻ kiên định. Nàng cùng Lâm Nhất và Thiên Cơ Lão Nhân đứng ở vị trí trung tâm, đón tiếp từng vị khách. Mỗi khi một vị gia chủ hay một hiền giả bước vào, Lâm Nhất đều cúi mình chào hỏi, ánh mắt chân thành, không chút giả dối. Hắn không nói nhiều, chỉ một cái gật đầu, một nụ cười nhẹ, nhưng đủ để truyền tải sự tôn trọng và niềm hy vọng.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vẫn với chiếc áo choàng đen và thanh huyết kiếm đeo bên hông, đứng tựa vào một cây cột đá ở góc điện, đôi mắt lạnh lùng quét qua đám đông. Y không chào hỏi ai, cũng chẳng ai dám đến gần y, nhưng sự hiện diện của y là một lời khẳng định thầm lặng về sức mạnh bảo vệ cho Chân Đạo. Không xa y, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn ẩn mình trong chiếc áo choàng tối màu, gần như hòa mình vào bóng tối của chính điện, chỉ có đôi mắt sắc bén ẩn sau lớp vải che mặt là vẫn dõi theo từng cử động của Lâm Nhất. Họ là hai mũi kiếm sắc bén, sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ biến cố nào xảy ra, dù trong không khí trang trọng này, sự căng thẳng vẫn len lỏi như một sợi chỉ vô hình, báo hiệu những thử thách không hề nhỏ.
Thiên Cơ Lão Nhân, với mái tóc bạc phơ như tuyết và cây quải trượng bằng gỗ mục, khẽ khàng bước ra giữa điện, khẽ ho một tiếng. Tiếng nói của y không lớn, nhưng lại có một sức mạnh an định kỳ lạ, khiến cả Chính Điện dần chìm vào tĩnh lặng. "Kính chào chư vị hiền hữu, chư vị gia chủ. Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây không phải vì danh lợi, không phải vì quyền thế, mà là vì một tương lai chung, vì sự hồi sinh của hồng trần này." Y chậm rãi nói, ánh mắt thâm trầm quét qua từng người. "Đây là một thời khắc lịch sử, không chỉ cho Thanh Vân Tông mà còn cho cả hồng trần. Một thời khắc mà chúng ta cùng nhau đặt viên gạch đầu tiên cho một trật tự mới, một trật tự dựa trên Chân Đạo, dựa trên lòng nhân ái và sự thật."
Vương Đại Phúc khẽ nhích người, trầm ngâm cất lời: "Lão phu tin vào Chân Đạo, tin vào những gì Lâm Nhất đạo trưởng đã làm được. Nhưng việc xây dựng lại tất cả, từ niềm tin đến cuộc sống, không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi không chỉ tâm huyết, mà còn cả nguồn lực, và trên hết là sự đồng lòng của vạn người." Lời y nói ra không phải là sự hoài nghi, mà là sự thực tế, sự nhìn nhận vào những khó khăn chất chồng phía trước. Lâm Nhất lắng nghe, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, thấu hiểu. Hắn biết, con đường này sẽ chẳng bao giờ bằng phẳng, nhưng chỉ cần có những tấm lòng như Vương Đại Phúc, những người không ngại đối mặt với thực tại, thì hy vọng vẫn còn đó.
***
Khi mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ bằng gỗ linh mộc, Chính Điện Thanh Vân Tông ngập tràn ánh sáng. Một mùi hương trà thanh khiết bắt đầu lan tỏa, hòa cùng mùi trầm hương nhẹ nhàng, xoa dịu phần nào sự căng thẳng ban đầu. Sau những lời chào hỏi và trao đổi ban đầu, Lâm Nhất chậm rãi bước lên bục giảng cao nhất. Thân hình hắn vẫn gầy gò như thuở nào, nhưng bước đi lại toát lên vẻ thanh thoát, kiên định. Khuôn mặt thư sinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm, chứa đựng cả một bầu trời suy tư lẫn hy vọng. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng lại càng tôn lên khí chất thoát tục, giản dị của hắn. Hắn không cần đến những lời lẽ hoa mỹ hay những phép tắc thần thông để thu hút sự chú ý. Chỉ cần sự hiện diện của hắn, một sự hiện diện đầy chân thành và bình yên, đã đủ để khiến cả Chính Điện lắng xuống, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Hắn không lập tức cất lời, mà để ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang ngồi dưới điện. Hắn nhìn thấy sự hoài nghi trong một vài đôi mắt già nua, sự tò mò của những người trẻ tuổi, sự ủng hộ thầm lặng từ những đồng minh thân cận, và cả sự mệt mỏi đã ăn sâu vào những người từng trải qua chiến tranh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành của Thanh Vân Tông len lỏi vào từng tế bào, rồi mới cất giọng. Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng lại có một sức nặng lạ kỳ, như dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá, tuy thong thả mà xuyên đá chảy mòn.
"Chư vị hiền hữu, chư vị gia chủ, và tất cả những ai đã tin tưởng mà tề tựu nơi đây." Lâm Nhất bắt đầu, không sử dụng những danh xưng hay tước vị cao sang, mà chỉ dùng những lời lẽ chân thành nhất. "Những ngày qua, chúng ta đã chứng kiến sự sụp đổ của một ảo ảnh, một 'tiên đạo' giả tạo đã phủ bóng đen lên hồng trần này. Chúng ta đã thấy những vết thương do chiến tranh gây ra, cả thể xác lẫn tâm hồn. Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương đã ngày đêm không quản mệt nhọc để chữa lành những vết thương ấy, nhưng đó mới chỉ là bước khởi đầu. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Hắn khẽ dừng lại, để câu nói ấy thấm sâu vào lòng người nghe.
"Vậy Chân Đạo là gì? Vô Tiên Chi Đạo là gì?" Hắn tự hỏi, rồi tự trả lời, "Tiên đạo không phải là rời bỏ hồng trần, trốn tránh thế sự để cầu lấy thần thông hay trường sinh. Tiên đạo không nằm ở những phép tắc huyền ảo hay những cảnh giới xa vời. Tiên đạo, hay Chân Đạo, chính là tìm thấy chân lý ngay trong hồng trần, trong chính cuộc đời này. Nó là con đường của sự tu thân dưỡng tính, của lòng trắc ẩn, của sự hòa hợp giữa con người với vạn vật, với tự nhiên."
Lâm Nhất đưa tay khẽ chỉ ra phía ngoài cửa điện, nơi những ngọn núi xanh biếc trùng điệp, nơi những áng mây trắng bồng bềnh trôi. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta là một phần của đại thiên địa, và Chân Đạo nằm ở việc thấu hiểu quy luật ấy, sống thuận theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu, không tham lam." Hắn nói tiếp, ánh mắt kiên định. "Sức mạnh không nằm ở thần thông hủy diệt hay quyền lực cưỡng chế, mà ở lòng trắc ẩn, ở sự kiên định với lẽ phải, ở khả năng soi sáng cho người khác bằng chính ánh sáng của mình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm ấy, khi được gieo trồng và vun đắp, sẽ là nền tảng cho một trật tự mới."
Hắn phác thảo một tương lai không phải bằng những lời hứa hẹn về thần thông, mà bằng những giá trị nhân văn sâu sắc. "Chúng ta sẽ không xây dựng một môn phái mới để thay thế Thiên Đạo Môn, không thiết lập một quyền lực tuyệt đối để cai trị. Mà là kiến tạo một nền tảng tư tưởng, một cộng đồng nơi tri thức được chia sẻ cho tất cả mọi người, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn. Nơi bệnh tật được chữa lành không chỉ bằng y thuật, mà bằng cả tình người, bằng sự quan tâm và lòng thấu hiểu. Nơi mọi người sống trong bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, và cùng nhau vun đắp một cuộc sống chân chính."
Lời hắn nói ra giản dị, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. Một vài vị hiền giả gật gù tán đồng, mắt ánh lên vẻ chiêm nghiệm. Mộ Dung Uyển Nhi nhìn hắn, đôi mắt nàng ngời sáng, niềm tin trong nàng càng thêm kiên cố. Tô Mạt Nhi, ngồi ở hàng ghế phía sau, khẽ nắm chặt tay, đôi mắt to tròn long lanh, tràn đầy nhiệt huyết. Huyết Kiếm Khách vẫn trầm lặng, nhưng ánh mắt y đã không còn lạnh lùng vô cảm, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Mạc Linh cũng khẽ nghiêng đầu, như đang lắng nghe từng lời nói, từng ý tứ của Lâm Nhất. Những hạt mầm của Chân Đạo, sau bao ngày tháng gieo rắc, giờ đây đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những con người này.
***
Sau bài phát biểu đầy sức thuyết phục của Lâm Nhất, Chính Điện Thanh Vân Tông không còn tĩnh lặng như trước, mà bùng nổ thành một không khí tranh luận sôi nổi. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng trao đổi ý kiến, và cả những tiếng hoài nghi vang lên. Mùi trà nóng lan tỏa khắp nơi, lẫn với mùi gỗ cổ xưa và trầm hương, tạo nên một không khí vừa nghiêm túc vừa cởi mở. Ánh nắng buổi trưa chiếu thẳng vào giữa điện, soi rõ từng biểu cảm trên khuôn mặt của mỗi người.
Một vị trưởng lão gia tộc, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc sảo, chậm rãi đứng dậy. Y nhìn Lâm Nhất, rồi quét mắt qua các đồng minh của hắn, giọng nói trầm hùng: "Lâm Nhất đạo trưởng, những lời huynh nói quả thực là chí lý, là con đường mà cả hồng trần này hằng mong muốn. Nhưng lão phu có một thắc mắc. Thiên Đạo Môn sở dĩ có thể duy trì trật tự, dù là giả tạo, là bởi họ có quyền lực tuyệt đối, có thần thông để răn đe. Nay huynh muốn xây dựng một trật tự mới không dựa trên quyền lực cưỡng chế, không có 'tiên nhân' để dẫn dắt, vậy làm sao giữ được trật tự? Con người vốn tham lam, dễ sa ngã. Không có quyền lực răn đe, làm sao ngăn được những kẻ có dã tâm? Liệu Chân Đạo có thể chống lại bản chất cố hữu của nhân tính?" Lời y nói ra tuy thẳng thắn, nhưng lại chạm đến nỗi lo chung của rất nhiều người có mặt.
Vương Đại Phúc, sau khi lắng nghe, cũng tiếp lời với vẻ mặt đầy lo lắng: "Trưởng lão nói rất đúng. Việc tái thiết cần nguồn lực khổng lồ. Từ việc chữa trị vết thương, xây dựng lại nhà cửa, ổn định cuộc sống cho dân chúng, đến việc phát triển kinh tế, tất cả đều cần một kế hoạch rõ ràng, cần sự đóng góp từ mọi phía. Chúng ta cần một hệ thống cụ thể để duy trì sự phát triển và đối phó với những khó khăn thực tế nảy sinh. Chân Đạo có thể soi sáng tâm hồn, nhưng không thể tạo ra lương thực hay thuốc men ngay lập tức. Chúng ta cần một lộ trình chi tiết để đảm bảo cuộc sống cho phàm nhân." Y không hoài nghi về đạo lý, nhưng lại lo lắng về tính thực tiễn.
Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, lúc này mới đặt chén trà xuống, khẽ khàng đứng dậy. Đôi mắt tinh quái của y ánh lên vẻ thâm trầm. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Trưởng lão nói con người vốn tham lam, dễ sa ngã, lão phu không phủ nhận. Nhưng lão phu tin rằng, bản chất con người cũng có thiện lương. Vấn đề là chúng ta đã để những hạt mầm thiện lương ấy bị vùi lấp bởi dục vọng, bởi sự mê muội của 'tiên đạo' giả tạo. Muốn chữa lành hồng trần, phải bắt đầu từ việc gieo trồng hạt giống thiện lương trong mỗi con người, từ việc giáo dục, từ việc khơi gợi lòng trắc ẩn. Y thuật chỉ có thể chữa lành thân xác, nhưng giáo dục và Chân Đạo mới có thể chữa lành tâm hồn. Hãy cho con người một niềm tin chân chính, một con đường để hướng thiện, rồi họ sẽ tự tìm thấy sự an ổn trong tâm."
Thiên Cơ Lão Nhân, với nụ cười hiền hậu, khẽ gật đầu tán thành lời của Vương Lão. Y dùng cây quải trượng gõ nhẹ xuống sàn, thu hút sự chú ý. "Chư vị thấy đấy, quyền lực hữu hình chỉ là một lớp vỏ, một thứ công cụ nhất thời. Chân Đạo không cần cưỡng chế, nó cần được cảm hóa, cần được thấm nhuần vào từng nếp nghĩ, từng hành động. Nếu chúng ta chỉ dùng quyền lực để giữ trật tự, thì một khi quyền lực suy yếu, hỗn loạn sẽ lại nổi lên. Nhưng nếu chúng ta gieo được hạt giống Chân Đạo vào lòng người, thì đó sẽ là một sức mạnh nội tại, bền vững hơn vạn lần bất kỳ thần thông hay quân đội nào." Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy tin tưởng. "Con đường này sẽ gian nan, nhưng không phải là không thể."
Lâm Nhất kiên nhẫn lắng nghe tất cả các ý kiến. Hắn không vội vàng phản bác, mà để cho mọi người bày tỏ hết những lo lắng, những suy tư của mình. Hắn biết, đây là những câu hỏi chính đáng, là những trở ngại thực tế mà họ phải đối mặt. Khi mọi người đã nói xong, hắn mới cất lời. "Những băn khoăn của chư vị, ta đều thấu hiểu. Chân Đạo không phải là một phép màu để giải quyết mọi vấn đề trong chớp mắt. Nó là một quá trình, một hành trình dài. Chúng ta không thể thay đổi bản chất con người, nhưng chúng ta có thể tạo ra một môi trường, một nền tảng để con người có cơ hội hướng thiện, để những hạt mầm thiện lương có thể nảy mầm và phát triển."
Hắn nhìn Vương Đại Phúc. "Vương gia chủ nói đúng, nguồn lực là điều cần thiết. Chân Đạo không từ chối sự thịnh vượng, mà khuyến khích sự thịnh vượng dựa trên lẽ phải, trên sự sẻ chia. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các quy tắc kinh tế mới, nơi mọi người đều có cơ hội, nơi của cải được luân chuyển một cách công bằng hơn, không chỉ tập trung vào một số ít người. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một hệ thống giáo dục mới, không chỉ dạy về đạo lý, mà còn dạy về tri thức, về kỹ năng sống, về y thuật, để mỗi người đều có thể tự lực cánh sinh và giúp đỡ người khác. Và quan trọng hơn cả, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một cộng đồng, nơi mọi người có thể tin tưởng và dựa dẫm vào nhau, nơi những kẻ có dã tâm sẽ bị cô lập bởi chính sự đoàn kết của vạn người." Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh, khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thấu cảm, đôi lúc nàng cũng dùng lời lẽ ôn hòa, chân thành của mình để bổ sung, giải thích thêm những chi tiết cụ thể về y thuật và cách thức chăm sóc tâm hồn. Cuộc thảo luận kéo dài, nhưng dần dần, những hoài nghi ban đầu bắt đầu được thay thế bằng sự hiểu biết và niềm tin.
***
Khi ánh nắng chiều muộn đổ vàng trên Chính Điện Thanh Vân Tông, mang theo cảm giác dịu mát và thanh bình, cuộc thảo luận kéo dài đã đi đến hồi kết. Sau nhiều giờ tranh luận, trao đổi, và lắng nghe những lời giải đáp thấu đáo từ Lâm Nhất, các đại diện từ khắp nơi đã dần đạt được một sự đồng thuận. Không phải là sự đồng thuận mù quáng, mà là sự đồng thuận dựa trên niềm tin vào một con đường chính trực và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn cho hồng trần.
Họ quyết định thành lập một Hội Đồng Tái Thiết lâm thời. Hội Đồng này sẽ không phải là một cơ quan quyền lực tối cao, mà là một tập hợp những người có tâm huyết, có tri thức, và có khả năng hành động, cùng nhau dẫn dắt quá trình phục hồi và kiến tạo xã hội. Lâm Nhất được tất cả mọi người tin tưởng giao phó vị trí chủ trì, không phải vì hắn có thần thông vô địch, mà vì hắn là người gieo mầm Chân Đạo, là người đã chứng minh được lòng trắc ẩn và sự kiên định của mình. Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương, và Vương Đại Phúc được bầu làm các thành viên cốt cán, mỗi người đại diện cho một phương diện quan trọng: y thuật và lòng nhân ái, trí tuệ cổ xưa, sự thực tiễn trong y học, và nguồn lực kinh tế. Mục tiêu ban đầu của Hội Đồng sẽ tập trung vào ba lĩnh vực cấp thiết nhất: giáo dục, y tế, và ổn định đời sống phàm nhân, đặt nền móng vững chắc cho những bước phát triển sau này.
Khi các đại diện lần lượt ký tên vào một văn bản tượng trưng – một lời cam kết về sự đồng lòng và trách nhiệm – Lâm Nhất nhìn từng người, ánh mắt hắn chứa đựng một nỗi xúc động khó tả. Hắn biết, đây không phải là một chiến thắng cuối cùng, mà chỉ là một khởi đầu. Một khởi đầu đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy chông gai.
Hắn đứng lên lần cuối, ánh mắt quét qua Chính Điện một lần nữa, nơi những khuôn mặt đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự quyết tâm và hy vọng. "Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, sẽ có vô vàn thử thách, nhưng miễn là chúng ta giữ vững niềm tin vào Chân Đạo, vào lòng thiện lương của con người, chúng ta sẽ vượt qua." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng vang vọng khắp điện, như một lời thề nguyện. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Hãy để tình người, tình đạo dẫn lối cho chúng ta. Hãy để mỗi chúng ta trở thành một đốm lửa nhỏ, cùng nhau soi sáng cho hồng trần đang dần hồi sinh."
Khi buổi họp kết thúc, các đại diện lần lượt rời đi, tiếng nói chuyện râm ran dần nhỏ lại, rồi tắt hẳn. Chính Điện Thanh Vân Tông một lần nữa chìm vào sự tĩnh mịch. Ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một vùng trời, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những phiến đá cẩm thạch, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ mà cô tịch. Lâm Nhất vẫn đứng đó, một mình giữa Chính Điện rộng lớn, nhìn ra bầu trời bao la. Hắn cảm nhận được làn gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi của núi rừng và hơi sương đêm.
Thiên Cơ Lão Nhân, vẫn nán lại, chậm rãi bước đến bên cạnh hắn. Y khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất, ánh mắt thâm trầm mà đầy trìu mến. "Mầm đã gieo, giờ là lúc cần sự kiên nhẫn và lòng tin sắt đá của người chăm sóc." Lão nhân nói, giọng trầm ấm như tiếng chuông chùa cổ kính. "Con đường của Chân Đạo không phải là con đường của thần thông, mà là con đường của tâm. Nó sẽ thử thách lòng người, sẽ đối mặt với những tham lam, dục vọng đã ăn sâu. Sẽ có những kẻ hoài nghi, sẽ có những kẻ lợi dụng, sẽ có những kẻ muốn phá hoại. Nhưng chỉ cần con giữ vững chân tâm, giữ vững niềm tin vào hạt giống mình đã gieo, thì cây Chân Đạo ắt sẽ đâm chồi, nảy lộc."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo vệt nắng cuối cùng đang lụi tắt ở chân trời. Hắn biết, gánh nặng trên vai mình chưa bao giờ lớn đến thế. Hắn là người triệu tập, là lãnh đạo tinh thần, nhưng cũng là người phải đối mặt với mọi khó khăn, mọi sự hoài nghi. Những vết sẹo tinh thần của hồng trần, những tư tưởng mê muội của "tiên đạo giả tạo" vẫn còn tồn tại, ẩn mình trong lòng người, chờ đợi cơ hội bùng phát. Quá trình thay đổi nhận thức đã ăn sâu vào hàng ngàn năm sẽ là một thử thách vô cùng lớn. Hắn cũng biết, Mộ Dung Uyển Nhi sẽ luôn là điểm tựa vững chắc bên cạnh hắn, nhưng nàng cũng sẽ phải gánh vác áp lực riêng.
Đêm dần buông xuống, bao trùm vạn vật trong màn đen huyền bí. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy sáng, ngọn lửa của niềm tin vào Chân Đạo, vào lòng thiện lương của con người. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sức nặng của chuỗi hạt bồ đề trong lòng bàn tay, và thì thầm: "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình vĩ đại và đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng, với Chân Đạo trong tâm, và hy vọng trong mắt.