Vô tiên chi đạo
Chương 423

Hội Đồng Kiến Tạo: Phác Thảo Căn Nguyên Chân Đạo

3344 từ
Mục tiêu: Thành lập và khởi động hoạt động của hội đồng lâm thời để phác thảo các quy tắc và định hướng cho con đường tu luyện mới.,Khắc họa những cuộc thảo luận sâu sắc, mang tính triết lý về bản chất của 'Chân Đạo' và cách áp dụng vào thực tế hồng trần.,Làm nổi bật vai trò lãnh đạo tinh thần của Lâm Nhất, người dung hòa các quan điểm và định hướng tư tưởng cốt lõi của 'Vô Tiên Chi Đạo'.,Chuyển mạch truyện từ giai đoạn chữa lành vết thương sang giai đoạn kiến tạo nền móng cho trật tự xã hội và tu luyện mới.,Nhấn mạnh sự khác biệt căn bản giữa 'Chân Đạo' của Lâm Nhất và 'tiên đạo giả tạo' đã sụp đổ.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Các Đại Diện Gia Tộc và Hiền Giả
Mood: Triết lý, chiêm nghiệm, hy vọng, nhưng cũng có chút căng thẳng nhẹ của trách nhiệm và thách thức.
Kết chương: [object Object]

Đêm tàn, bình minh ló dạng, xua tan đi màn sương giá còn vương vấn trên đỉnh Thanh Vân. Ánh dương đầu tiên của ngày mới, vàng óng như mật, rải khắp Chính Điện Thanh Vân Tông, xua đi những u ám của đêm trường, hé lộ những đường nét kiến trúc cổ kính, uy nghiêm. Những phiến đá cẩm thạch trắng, những cột trụ gỗ linh mộc quý hiếm, cùng mái ngói lưu ly xanh biếc, tất cả đều bừng sáng, phản chiếu một vẻ đẹp thanh khiết, thoát tục. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa vọng lại, trầm hùng mà lắng đọng, như một lời hiệu triệu, đánh thức vạn vật, mở ra một chương mới cho hồng trần sau cơn binh lửa. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, và cả tiếng tụng kinh khe khẽ của các đệ tử sớm thức dậy, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa âm của sự sống, của hy vọng. Mùi trầm hương thoang thoảng từ những lư hương cổ, hòa cùng hương thơm thanh khiết của linh khí núi rừng, phảng phất trong không gian, mang đến một cảm giác tĩnh tại, an lành.

Trong Chính Điện, không khí trang trọng nhưng không quá gò bó, Lâm Nhất đã ngồi yên vị trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ của mình. Chiếc bồ đoàn, đã sờn cũ theo năm tháng, nhưng lại mang một vẻ an nhiên tự tại, như chính con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn nhắm mắt, hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trong lành đang chảy qua kinh mạch, gột rửa những tạp niệm còn sót lại. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm của hắn giờ đây đã không còn vẻ mệt mỏi của đêm qua, mà thay vào đó là sự trầm tư, kiên định, và một tia hy vọng lóe lên nơi đáy mắt. Hắn biết, đây là một khởi đầu, một bước đi quan trọng trên con đường mà hắn đã lựa chọn, con đường Vô Tiên Chi Đạo.

Đối diện hắn, trên những chiếc ghế gỗ lim được sắp xếp thành hình bán nguyệt, là các thành viên cốt cán của Hội Đồng Kiến Tạo Chân Đạo. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, đang nhẹ nhàng vuốt ve túi thuốc bên hông, ánh mắt nàng thấu hiểu và tin tưởng. Thiên Cơ Lão Nhân, gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh lấp lánh trí tuệ, vẫn thản nhiên vân vê cây quải trượng bằng gỗ mục, nụ cười ẩn hiện sau chòm râu bạc phơ. Quỷ Thủ Y Vương, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt lại tinh quái lạ thường, tay không rời bình rượu, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt không ngừng quan sát Lâm Nhất. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, nở nụ cười phúc hậu, biểu lộ sự thận trọng nhưng cũng đầy mong chờ. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, trầm tĩnh, cương nghị, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm cổ màu huyết, ánh mắt lạnh lùng nhưng cũng chứa đựng sự trăn trở về công lý. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, vẫn che mặt, thân hình nhỏ nhắn ẩn mình trong bóng tối góc điện, ít nói nhưng sự hiện diện của nàng mang đến một cảm giác bí ẩn, sắc bén. Cùng với họ là các đại diện gia tộc và hiền giả, những người đã từng chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, và giờ đây, đang cùng Lâm Nhất đặt niềm tin vào một tương lai mới. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đã chuẩn bị sẵn giấy bút, ngồi nghiêm túc ở một góc, sẵn sàng ghi chép.

Lâm Nhất chậm rãi mở mắt, quét một lượt qua từng khuôn mặt. Hắn cúi đầu thật nhẹ, một động tác không cầu kỳ, không khoa trương, nhưng lại chứa đựng tất cả sự thành kính và trách nhiệm. Hắn khẽ khàng cất lời, giọng nói ôn hòa, trầm tĩnh nhưng lại vang vọng khắp Chính Điện, như một lời nguyện cầu cho hồng trần.

"Chư vị, hồng trần đã trải qua biến cố, đau thương. Những vết sẹo chiến tranh còn hằn sâu trên da thịt, trong tâm khảm của vạn người. Giờ là lúc chúng ta không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn phải kiến tạo lại niềm tin, định hình một con đường tu luyện mới, không còn bị lầm lạc bởi quyền lực hay danh vọng hư ảo." Lâm Nhất dừng lại một chút, ánh mắt hắn dõi ra ngoài cửa điện, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn. "Con đường mà chúng ta gọi là Chân Đạo, không phải là một pháp môn thần thông, cũng không phải là một hệ thống quyền lực. Nó là một sự trở về với căn nguyên, với những giá trị thiện lương vốn có trong mỗi con người, là sự hòa hợp giữa trời đất và nhân sinh."

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, râu bạc rung rinh theo nụ cười hiền hậu. Y chậm rãi tiếp lời, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa cổ kính, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tu hành. "Lời Lâm Nhất nói không sai. Căn nguyên của Đạo không nằm ở kinh thư hay phép tắc phức tạp, cũng không nằm ở những thần thông biến hóa. Nó ẩn sâu trong lòng người, trong mỗi một niệm thiện, trong mỗi một hành động vì tha nhân. Muốn phục hưng Chân Đạo, phải bắt đầu từ việc khơi dậy cái thiện trong mỗi chúng sinh, vun đắp hạt mầm lương tri đã bị lãng quên trong thời đại tiên đạo giả tạo. Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Chỉ khi chúng ta thấu hiểu được chính lòng người, chúng ta mới có thể dẫn dắt họ đi trên con đường chân chính."

Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu, nhíu mày suy tư. Hắn là một thương nhân, luôn nhìn nhận mọi việc dưới góc độ thực tế và khả năng ứng dụng. "Thiên Cơ Lão Nhân và Lâm công tử nói rất đúng, nhưng ta vẫn còn một mối bận tâm. Những nguyên tắc cao siêu này sẽ được áp dụng cho phàm nhân như thế nào? Liệu họ có dễ dàng tiếp nhận sau hàng ngàn năm tin vào 'tiên đạo' với những lời hứa về quyền năng và sự trường sinh hư ảo hay không? Hơn nữa, việc xây dựng lại niềm tin không phải là chuyện ngày một ngày hai. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể, từng bước một, để những hạt mầm Chân Đạo này có thể bén rễ sâu vào lòng người."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt động viên. "Đó chính là lý do chúng ta ở đây, Vương Đại Phúc huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau phác thảo những bước đi đầu tiên. Quá trình này sẽ dài lâu và gian nan, nhưng ta tin, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, miễn là chúng ta kiên trì gieo mầm thiện, nhất định sẽ có ngày thu trái ngọt."

Hắn đưa tay về phía giữa điện, nơi có một bộ bàn ghế đơn sơ nhưng trang trọng. "Mời chư vị an tọa. Hãy để buổi họp đầu tiên này không phải là một cuộc họp nghi thức, mà là một cuộc hội đàm chân thành, nơi mỗi người có thể đóng góp trí tuệ và tâm huyết của mình."

Các thành viên lần lượt ngồi vào vị trí. Trên bàn, ngoài giấy bút, còn có vài cuốn kinh thư cổ đã ố vàng, những văn tự ghi chép về triết lý tu thân dưỡng tính của tiền nhân. Lâm Nhất cúi đầu một lần nữa, ánh mắt hắn chứa đựng một nỗi xúc động khó tả, cảm nhận gánh nặng và trách nhiệm đang đè nặng lên đôi vai gầy. Hắn biết, đây không phải là một chiến thắng cuối cùng, mà chỉ là một khởi đầu. Một khởi đầu đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy chông gai. Nhưng với Chân Đạo trong tâm, và hy vọng trong mắt, hắn đã sẵn sàng.

***

Khi nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả vòm trời, buổi họp đầu tiên chuyển từ Chính Điện sang một căn phòng nhỏ thanh tịnh nằm trong Tàng Kinh Các. Tòa tháp Tàng Kinh Các, được xây dựng từ gỗ lim quý hiếm và đá ngọc bích, sừng sững giữa Thanh Vân Tông, mang theo vẻ cổ kính và uyên thâm. Mỗi tầng của tòa tháp đều có những kệ sách cao ngút, chất đầy kinh thư cổ kim, phù văn cổ xưa được chạm khắc khắp nơi, tỏa ra một luồng khí tức trang nghiêm, bảo vệ không gian khỏi những tạp khí của trần thế. Tiếng gió nhẹ luồn qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, thổi nhẹ làm lay động những trang giấy cũ, tạo nên một âm thanh xào xạc rất khẽ. Mùi giấy cổ, mùi mực tàu, mùi gỗ lim và một chút hương liệu thanh nhã hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thư thái, giúp tinh thần trở nên minh mẫn.

Trong căn phòng nhỏ được chọn làm nơi hội đàm, không khí vẫn giữ được sự trang trọng nhưng đã bớt đi vẻ khách sáo ban đầu. Các thành viên hội đồng vây quanh một bàn lớn, trên đó là những bản thảo đầu tiên do Tô Mạt Nhi nhanh chóng ghi lại từ những lời phát biểu buổi sáng, cùng với vài cuốn kinh thư cổ mà Thiên Cơ Lão Nhân đã chuẩn bị từ trước. Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi nhưng có trật tự, mỗi người đều cố gắng bày tỏ quan điểm của mình một cách rõ ràng nhất.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vốn ít lời, trầm tĩnh lắng nghe từ đầu buổi. Giờ đây, khi chủ đề chuyển sang việc kiến tạo một xã hội công bằng dựa trên Chân Đạo, hắn không thể không lên tiếng. Đôi mắt lạnh lùng của hắn quét qua Lâm Nhất, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng. "Lâm công tử đã nói Chân Đạo không phải là công cụ cai trị, cũng không dựa vào quyền lực. Vậy ta hỏi, nếu 'Chân Đạo' không dùng quyền lực để trừng phạt kẻ ác, vậy công lý sẽ được thực thi bằng cách nào? Liệu những kẻ đã gây ra tội ác tày trời trong cuộc chiến vừa qua, hay những kẻ có dã tâm vẫn còn ẩn mình trong hồng trần, có thể tự mình quay đầu hướng thiện? Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, một lẽ công bằng nào đó." Hắn dừng lại, ánh mắt đầy trăn trở. "Nếu không có một hệ thống đủ mạnh để răn đe, để trừng phạt, liệu những nguyên tắc thiện lương có thể đứng vững trước tham lam và dục vọng của con người?"

Quỷ Thủ Y Vương nhấp một ngụm rượu, đôi mắt tinh quái nheo lại. Y đặt bình rượu xuống bàn, khẽ hắng giọng. "Huyết Kiếm Khách nói không sai, những gì ngươi lo lắng là thực tế. Nhưng cái ác, cái thiện, suy cho cùng đều từ tâm mà ra. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Muốn loại bỏ cái ác, phải chữa trị cái tâm. Giáo dục và lòng trắc ẩn là liều thuốc mạnh hơn mọi pháp khí, hiệu quả hơn mọi hình phạt. Một kẻ bị trừng phạt vì tội ác của mình có thể sợ hãi mà không tái phạm, nhưng trong lòng hắn vẫn chứa đầy thù hận và oán niệm. Chỉ khi cái tâm được gột rửa, được khai sáng, hắn mới thực sự biết quay đầu, biết hối cải. Đó mới là công lý chân chính, là sự cứu rỗi thực sự."

Lâm Nhất lắng nghe một cách chăm chú, gật đầu tán thành lời của Quỷ Thủ Y Vương. Hắn nhìn Huyết Kiếm Khách, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy thấu hiểu. "Trần huynh nói đúng, công lý là điều cần thiết. Nhưng Chân Đạo không phải là công cụ cai trị, nó là con đường hướng thiện. Ta không muốn một trật tự được duy trì bằng nỗi sợ hãi, mà bằng sự thấu hiểu và lòng tin. Công lý sẽ đến từ sự tự giác của mỗi cá nhân, từ sự hỗ trợ và giám sát của cộng đồng, và từ lẽ trời đất, từ luật nhân quả. Chúng ta sẽ xây dựng một xã hội mà ở đó, mỗi người đều được giáo dục để hiểu rõ thiện ác, nhân quả. Một xã hội mà ở đó, những người lương thiện được bảo vệ, và những kẻ lầm đường lạc lối có cơ hội để sửa chữa. Nếu đã không thể sửa chữa, thì sức mạnh của cộng đồng, của chân lý sẽ tự động đào thải họ. Sự trừng phạt thể xác chỉ là bước cuối cùng, khi mọi phương pháp khác đã thất bại."

Mộ Dung Uyển Nhi, với vẻ mặt dịu dàng, tiếp lời Lâm Nhất. "Đúng vậy. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Khi ta chữa trị cho những nạn nhân chiến tranh, ta nhận ra rằng, điều họ cần không chỉ là thuốc men, mà là sự lắng nghe, sự thấu hiểu, và niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Chân Đạo của Lâm Nhất chính là liều thuốc cho tâm hồn đó. Chúng ta cần tạo ra một môi trường mà ở đó, mỗi người đều cảm thấy được tôn trọng, được yêu thương, và có cơ hội để phát triển cái thiện trong mình." Nàng nhẹ nhàng rót thêm trà vào các chén, hương trà thanh thoát lan tỏa, làm dịu đi không khí căng thẳng của cuộc tranh luận.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn lanh lợi, chăm chú ghi chép từng lời. Thỉnh thoảng, nàng ngẩng lên nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. Nàng hiểu rằng, con đường mà Lâm Nhất đang dẫn dắt không hề dễ dàng, nhưng đó lại là con đường duy nhất để hồng trần thực sự hồi sinh. Những nét bút của nàng sột soạt trên giấy, ghi lại những ý tưởng ban đầu, những triết lý sâu sắc, những tranh luận gay gắt nhưng cần thiết, từng chút một phác thảo nên nền móng cho một kỷ nguyên mới.

***

Khi ánh tà dương đã nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, mang theo một vẻ đẹp bi tráng mà trầm mặc, buổi họp cuối cùng của Hội Đồng Kiến Tạo Chân Đạo trong ngày đã kết thúc. Các thành viên khác đã lần lượt cáo từ, chỉ còn lại nhóm cốt cán: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương. Họ cùng nhau đi dạo trong Dược Viên của Thanh Vân Tông, tiếp tục tổng hợp những ý tưởng đã được đưa ra, tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn để phác thảo những nguyên tắc đầu tiên cho 'Chân Đạo'.

Dược Viên lúc chiều tà mang một vẻ đẹp thơ mộng, yên bình. Các luống đất được phân chia rõ ràng, với hệ thống tưới tiêu khéo léo dẫn nước từ khe suối trên núi. Từng loại thảo mộc, linh dược được trồng cẩn thận, tỏa ra mùi hương tươi mát, thanh khiết. Tiếng nước chảy róc rách từ những máng tre, tiếng côn trùng bay vo ve, tiếng chim hót líu lo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, xoa dịu những căng thẳng sau một ngày dài tranh luận. Linh khí trong Dược Viên đặc biệt nồng đậm, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương thảo mộc, mang đến một cảm giác tràn đầy sức sống.

Thiên Cơ Lão Nhân, với nụ cười mãn nguyện, khẽ vuốt râu. Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy trìu mến. "Lâm Nhất à, sự đồng điệu hôm nay giữa chúng ta, giữa những con người với những quan điểm khác nhau, chính là căn nguyên của Đạo. Từ đây, chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng cho hồng trần." Y đưa mắt nhìn ra xa, nơi hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả những đám mây trôi lững lờ. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chúng ta đã tìm thấy chân tâm của mình trong việc kiến tạo này."

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn cũng dõi theo vầng thái dương đang lặn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của thảo mộc, sự mát mẻ của gió nhẹ đang vuốt ve gương mặt. "Ta nghĩ, 'Chân Đạo' không cần quá phức tạp, không cần quá nhiều kinh thư, phép tắc. Nó có thể được gói gọn trong 'Tứ Trụ': Tâm, Hạnh, Hòa, Tự. 'Tâm' là sự lương thiện, lòng trắc ẩn, không phân biệt kẻ oán người thân. 'Hạnh' là hành động vì cộng đồng, vì sự phát triển chung, không màng danh lợi. 'Hòa' là hòa hợp với vạn vật, với tự nhiên, không cưỡng cầu hay phá hoại. Và 'Tự' là tự nhận thức, tự hoàn thiện bản thân, không ngừng học hỏi và tu dưỡng. Đây sẽ là kim chỉ nam cho con đường mới, cho mỗi một con người trong hồng trần này."

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên sự tin tưởng và ngưỡng mộ sâu sắc. "Chữa lành thân thể chỉ là bước đầu, chữa lành tâm hồn mới là mục đích cuối cùng. 'Tứ Trụ' này sẽ là nền tảng vững chắc cho quá trình đó. Nó không chỉ là phương pháp tu luyện, mà còn là phương pháp sống, là lẽ sống của mỗi con người."

Quỷ Thủ Y Vương khẽ cười khẩy, giọng nói mang chút hóm hỉnh nhưng cũng đầy sự tán thành. "Ha! Đúng là bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Mấy cái 'Tứ Trụ' của ngươi nghe có vẻ trừu tượng, nhưng ngẫm lại thì lại rất đúng với y lý. Tâm bất an thì sinh bệnh, tâm an lạc thì bệnh tan. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Chỉ cần giữ vững cái tâm, thì mọi gian nan đều có thể vượt qua."

Lâm Nhất gật đầu, hắn rút ra một mảnh giấy đã được Tô Mạt Nhi chuẩn bị sẵn, cùng một cây bút lông. Dưới ánh hoàng hôn, sắc đỏ cam rực rỡ nhuộm lên từng nét chữ của hắn. Hắn chậm rãi viết xuống những dòng đầu tiên của 'Tứ Trụ Chân Đạo', từng nét một, như đang khắc sâu vào tâm khảm. Những chữ viết tuy giản dị, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, là lời tuyên ngôn cho một kỷ nguyên mới, một con đường mới.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những vệt sáng cuối cùng đang lụi tắt. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình vĩ đại và đầy chông gai. Sẽ có những kẻ hoài nghi, sẽ có những kẻ lợi dụng, sẽ có những kẻ muốn phá hoại. Quá trình thay đổi nhận thức đã ăn sâu vào hàng ngàn năm sẽ là một thử thách vô cùng lớn. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy sáng, ngọn lửa của niềm tin vào Chân Đạo, vào lòng thiện lương của con người. Hắn đã sẵn sàng, với Chân Đạo trong tâm, và hy vọng trong mắt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ