Vô tiên chi đạo
Chương 424

Hồi Âm Cổ Đạo: Những Hạt Giống Đầu Tiên

4200 từ
Mục tiêu: Thể hiện những nỗ lực ban đầu của Lâm Nhất và Hội Đồng Kiến Tạo trong việc phổ biến các nguyên tắc của 'Tứ Trụ Chân Đạo' ra bên ngoài.,Khắc họa sự hoài nghi và những tranh luận ban đầu từ một bộ phận tu sĩ và phàm nhân, nhưng đồng thời cho thấy sự lay động và thu hút sự quan tâm từ 'giới tu sĩ chân chính'.,Nhấn mạnh rằng 'Chân Đạo' của Lâm Nhất không phải là một giáo điều mới, mà là sự phục hưng của 'Đại Đạo Thịnh Hành' từ khoảng 5000 năm trước, mang lại một tia hy vọng mới cho hồng trần.,Củng cố vai trò lãnh đạo tinh thần của Lâm Nhất trong giai đoạn tái thiết và định hướng cho những thử thách trong việc thay đổi nhận thức cộng đồng.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Hàn Phong, Các Đại Diện Gia Tộc và Hiền Giả, Một nhóm Tu Sĩ Chân Chính (NPCs)
Mood: Chiêm nghiệm, hy vọng, trầm tĩnh, pha chút hoài nghi và thách thức.
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, mang theo một vẻ đẹp bi tráng mà trầm mặc, như muốn níu giữ chút dư âm của một ngày đã qua, của những điều đã cũ. Buổi họp cuối cùng của Hội Đồng Kiến Tạo Chân Đạo trong ngày đã kết thúc. Các thành viên khác đã lần lượt cáo từ, chỉ còn lại nhóm cốt cán: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương. Họ cùng nhau đi dạo trong Dược Viên của Thanh Vân Tông, tiếp tục tổng hợp những ý tưởng đã được đưa ra, tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn để phác thảo những nguyên tắc đầu tiên cho 'Chân Đạo'.

Dược Viên lúc chiều tà mang một vẻ đẹp thơ mộng, yên bình đến lạ. Các luống đất được phân chia rõ ràng, với hệ thống tưới tiêu khéo léo dẫn nước từ khe suối trên núi, tiếng nước chảy róc rách từ những máng tre nghe như khúc nhạc đồng quê dịu êm. Từng loại thảo mộc, linh dược được vun trồng cẩn thận, tỏa ra mùi hương tươi mát, thanh khiết, như xoa dịu những căng thẳng, phiền muộn sau một ngày dài tranh luận. Tiếng côn trùng bay vo ve, tiếng chim hót líu lo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, hòa quyện với linh khí nồng đậm trong Dược Viên, mùi đất ẩm và hương thảo mộc, mang đến một cảm giác tràn đầy sức sống, một hơi thở của vạn vật hữu linh.

Thiên Cơ Lão Nhân, với nụ cười mãn nguyện, khẽ vuốt chòm râu bạc phơ như tuyết. Đôi mắt tinh anh của y, ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm của tháng năm, nhìn Lâm Nhất đầy trìu mến. "Lâm Nhất à, sự đồng điệu hôm nay giữa chúng ta, giữa những con người với những quan điểm khác nhau, chính là căn nguyên của Đạo. Từ đây, chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng cho hồng trần." Y đưa mắt nhìn ra xa, nơi hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả những đám mây trôi lững lờ, tựa như những bức họa của tạo hóa, vĩnh hằng mà cũng đổi thay. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chúng ta đã tìm thấy chân tâm của mình trong việc kiến tạo này."

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn cũng dõi theo vầng thái dương đang lặn, cảm nhận sự chuyển giao giữa ngày và đêm, giữa cũ và mới. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của thảo mộc, sự mát mẻ của gió nhẹ đang vuốt ve gương mặt, thấm vào từng tế bào. "Ta nghĩ, 'Chân Đạo' không cần quá phức tạp, không cần quá nhiều kinh thư, phép tắc. Nó có thể được gói gọn trong 'Tứ Trụ': Tâm, Hạnh, Hòa, Tự. 'Tâm' là sự lương thiện, lòng trắc ẩn, không phân biệt kẻ oán người thân, là nền tảng của mọi thiện duyên. 'Hạnh' là hành động vì cộng đồng, vì sự phát triển chung, không màng danh lợi, là biểu hiện của lòng từ bi. 'Hòa' là hòa hợp với vạn vật, với tự nhiên, không cưỡng cầu hay phá hoại, là thái độ sống thuận theo tự nhiên. Và 'Tự' là tự nhận thức, tự hoàn thiện bản thân, không ngừng học hỏi và tu dưỡng, là con đường vươn tới giác ngộ. Đây sẽ là kim chỉ nam cho con đường mới, cho mỗi một con người trong hồng trần này."

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Nhất, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên sự tin tưởng và ngưỡng mộ sâu sắc, như chứa đựng cả ngàn lời muốn nói. "Chữa lành thân thể chỉ là bước đầu, chữa lành tâm hồn mới là mục đích cuối cùng. 'Tứ Trụ' này sẽ là nền tảng vững chắc cho quá trình đó. Nó không chỉ là phương pháp tu luyện, mà còn là phương pháp sống, là lẽ sống của mỗi con người. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và 'Tứ Trụ' này chính là liều thuốc quý giá cho căn bệnh ấy."

Quỷ Thủ Y Vương khẽ cười khẩy, giọng nói mang chút hóm hỉnh nhưng cũng đầy sự tán thành, như một bậc tiền bối nhìn thấu lẽ đời. "Ha! Đúng là bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Mấy cái 'Tứ Trụ' của ngươi nghe có vẻ trừu tượng, nhưng ngẫm lại thì lại rất đúng với y lý. Tâm bất an thì sinh bệnh, tâm an lạc thì bệnh tan. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Chỉ cần giữ vững cái tâm, thì mọi gian nan đều có thể vượt qua. Ngươi đã chạm đến cái căn nguyên, cái cốt lõi mà bao đời nay người ta đã quên lãng."

Lâm Nhất gật đầu, hắn rút ra một mảnh giấy đã được Tô Mạt Nhi chuẩn bị sẵn, cùng một cây bút lông. Dưới ánh hoàng hôn, sắc đỏ cam rực rỡ nhuộm lên từng nét chữ của hắn. Hắn chậm rãi viết xuống những dòng đầu tiên của 'Tứ Trụ Chân Đạo', từng nét một, như đang khắc sâu vào tâm khảm, không chỉ của riêng hắn, mà của cả một thời đại sắp đến. Những chữ viết tuy giản dị, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, là lời tuyên ngôn cho một kỷ nguyên mới, một con đường mới. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những vệt sáng cuối cùng đang lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình vĩ đại và đầy chông gai. Sẽ có những kẻ hoài nghi, sẽ có những kẻ lợi dụng, sẽ có những kẻ muốn phá hoại. Quá trình thay đổi nhận thức đã ăn sâu vào hàng ngàn năm sẽ là một thử thách vô cùng lớn. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy sáng, ngọn lửa của niềm tin vào Chân Đạo, vào lòng thiện lương của con người. Hắn đã sẵn sàng, với Chân Đạo trong tâm, và hy vọng trong mắt.

***

Trong ánh bình minh dịu nhẹ, khi những giọt sương đêm vẫn còn đọng trên lá, lấp lánh như ngàn vạn viên ngọc, Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông hiện lên sừng sững, uy nghiêm mà cổ kính. Đó là một tòa tháp cao nhiều tầng, được xây dựng từ gỗ lim quý hiếm và đá ngọc bích, mỗi viên đá, mỗi phiến gỗ đều nhuốm màu thời gian, ẩn chứa bí mật của bao thế hệ. Mỗi tầng đều có các kệ sách cao ngút, chất đầy những cuộn trúc, thẻ tre, những cuốn kinh thư cổ xưa, những ghi chép về tu luyện, về y thuật, về lịch sử hồng trần. Hành lang rộng rãi và các phòng đọc yên tĩnh, nơi những phù văn cổ xưa được chạm khắc khắp nơi, không chỉ để bảo vệ mà còn để duy trì một không khí thanh tịnh, linh khí dồi dào, giúp tinh thần thư thái. Tiếng gió nhẹ luồn qua cửa sổ, mang theo hơi sương sớm mai, tiếng lật trang sách khe khẽ như tiếng thở dài của thời gian, tiếng bước chân nhẹ nhàng của người đọc, tiếng thở dài của người đang suy tư, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng tri thức trầm bổng. Mùi giấy cổ, mùi mực tàu, mùi gỗ lim nồng ấm, xen lẫn mùi hương liệu thanh nhã, lan tỏa khắp nơi, khiến lòng người không khỏi cảm thấy an yên, tĩnh tại. Nơi đây, không khí trang nghiêm, cổ kính và đầy tri thức, cảm giác tôn trọng và học hỏi luôn hiện hữu, như một lời nhắc nhở về sự vĩ đại của tri thức nhân loại.

Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ trầm tư, đang miệt mài bên một bàn đọc lớn. Hắn mặc chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ thư sinh của mình. Trên bàn, những cuộn giấy và thẻ tre cổ được trải rộng, ghi chép về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đã lĩnh ngộ, cùng với những di sản ít ỏi còn sót lại của 'Đại Đạo Thượng Cổ'. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn đã dịu đi nhiều sau những tháng ngày đồng hành cùng Lâm Nhất, đang nhẹ nhàng sắp xếp các tài liệu tham khảo. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo một túi thuốc và kim châm, sẵn sàng cho mọi tình huống. Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh, và Quỷ Thủ Y Vương, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái, tay cầm bình rượu quen thuộc, đang ngồi đối diện, cùng Lâm Nhất chắt lọc tinh hoa, biến những triết lý sâu xa thành những lời giảng, những văn bản giản lược để có thể phổ biến rộng rãi.

Lâm Nhất đặt bút xuống, cuộn giấy với 'Tứ Trụ Chân Đạo' được phác thảo cẩn thận nằm ngay ngắn trên bàn. Hắn day day thái dương, khẽ nhíu mày. Tâm trí hắn như hòa vào dòng chảy của thời gian, kết nối hiện tại với quá khứ vàng son 5000 năm về trước, khi 'Đại Đạo Thượng Cổ' thịnh hành. Hắn lo lắng, một nỗi lo lắng mơ hồ nhưng nặng trĩu.

"Chân Đạo không nên là giáo điều, mà là con đường tự nhiên trong mỗi người. Làm sao để đánh thức nó mà không áp đặt? Làm sao để không lặp lại sai lầm của 'tiên đạo giả tạo' đã biến những triết lý cao cả thành những xiềng xích, những công cụ tranh giành quyền lực?" Giọng nói của hắn ôn hòa, chậm rãi, mang theo chút suy tư sâu lắng. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng cái tâm ấy đã bị bao phủ bởi quá nhiều dục vọng và toan tính. Ta lo, những hạt giống chân lý này, liệu có thể nảy mầm trong một thế giới đầy rẫy hoài nghi và ích kỷ?"

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu, ánh mắt hiền từ nhìn Lâm Nhất. "Cần sự kiên nhẫn, như ươm mầm cây vậy, Lâm Nhất à. Hạt giống dù tốt, cũng cần đất lành và thời gian để đâm chồi, nảy lộc. Và quan trọng hơn, cần một bàn tay chăm sóc, vun trồng. Cái 'Chân Đạo' mà ngươi đang kiến tạo, vốn dĩ là 'Đại Đạo Thượng Cổ' đã thất truyền, nay được phục hưng. Nó đã từng là căn nguyên của sự hài hòa trong hồng trần, nhưng rồi bị bóp méo, lợi dụng. Nhiệm vụ của chúng ta là làm cho nó trở về với bản chất ban đầu, không phải là một sự áp đặt, mà là một sự gợi mở, một sự thức tỉnh." Y trầm ngâm, đôi mắt như nhìn xuyên qua vạn vật. "Con người, bản chất vốn có thiện lương, nhưng bị tham, sân, si che mờ. Nhiệm vụ của Chân Đạo là gạt bỏ những lớp bụi trần ấy, để cái chân tâm lại hiện lộ."

Quỷ Thủ Y Vương khẽ nhấp một ngụm rượu, tiếng "ực ực" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, phá vỡ sự trầm mặc một cách dí dỏm. "Hừm, nói thì dễ, làm mới khó. Nhưng ta thấy, phải thực tế. Y thuật có thể là cầu nối, Lâm Nhất à. Chữa bệnh ngoài thân, cũng là chữa bệnh trong tâm. Khi một người đau ốm, cơ thể rệu rã, tâm trí họ cũng dễ bị ảnh hưởng, dễ sinh ra oán hận, bất an. Ta có thể dùng y thuật của mình để chữa trị thân thể, rồi từ đó, Mộ Dung Uyển Nhi và ngươi có thể dùng 'Tứ Trụ Chân Đạo' để chữa lành tâm hồn họ. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Đó là lẽ sống muôn đời. Hãy để người phàm và cả tu sĩ nhìn thấy hiệu quả thực tế, thấy được sự thay đổi trong cuộc sống của họ, rồi họ sẽ tự nguyện tìm đến Chân Đạo. Không cần kinh thư cầu kỳ, chỉ cần một trái tim chân thành."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng nhìn Quỷ Thủ Y Vương đầy thiện cảm. "Vương Lão nói chí lý. Chính những hành động cụ thể, những sự thay đổi nhỏ bé trong đời sống hàng ngày mới là bằng chứng thuyết phục nhất. Chúng ta cần một phương pháp tiếp cận vừa sâu sắc về triết lý, vừa gần gũi với cuộc sống." Nàng nhẹ nhàng sắp xếp lại những cuộn kinh thư, động tác mềm mại, uyển chuyển.

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn ánh lên tia sáng của sự thấu hiểu. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng với những người đồng hành này, với những hạt giống Chân Đạo đã được gieo mầm, hy vọng không phải là điều xa vời. Hắn đặt cây bút lông xuống, nhìn những dòng chữ 'Tứ Trụ Chân Đạo' vừa được hoàn thành. Đó là nền tảng, là căn nguyên cho một hành trình vĩ đại, một cuộc phục hưng của 'Đại Đạo Thượng Cổ' đã bị lãng quên suốt 5000 năm. Những chữ viết tuy giản dị, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, là lời tuyên ngôn cho một kỷ nguyên mới.

***

Trong cái nắng chói chang giữa trưa, Phàm Nhân Thị Trường của Đại Càn Đế Đô sầm uất hơn bao giờ hết. Tiếng người ồn ào, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng của những người bán hàng vang vọng khắp nơi, hòa quyện với mùi đồ ăn nóng hổi, mùi gia vị nồng nàn, mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một bức tranh sống động, hỗn loạn của cuộc sống. Những quầy hàng đủ sắc màu, từ vải vóc, đồ gốm, đến các loại thảo dược, thức ăn đường phố, chen chúc nhau trên con đường lát đá cũ kỹ, nơi cát bụi vương trên quần áo của mọi người. Dù chiến tranh đã qua, nhưng dấu vết của nó vẫn còn hằn sâu trong ánh mắt mệt mỏi của người dân, trong những ngôi nhà còn chưa được sửa sang.

Tại một góc khuất của chợ, gần một quán trà nhỏ với mái hiên lợp lá cọ đã sờn cũ, nơi những bóng cây cổ thụ vươn mình che chắn chút nắng gắt, một nhóm người đang xì xào bàn tán. Những tờ giấy in lời giảng giản lược về 'Chân Đạo' đã được bí mật phát tán từ sáng sớm, nằm rải rác trên mặt đất, bị gió thổi bay, hay bị người qua lại vô tình giẫm lên.

"Họ bảo không cần tranh đoạt linh khí, chỉ cần tu tâm dưỡng tính? Nghe thật nực cười!" Một người bán hàng thịt, với cánh tay vạm vỡ và giọng nói ồm ồm, vừa vung dao chặt một miếng thịt lớn vừa nói, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. "Cái thời loạn lạc này, không có sức mạnh thì sống sao nổi? Mấy cái lời lẽ đạo đức giả ấy chỉ dành cho kẻ yếu mà thôi."

Một bà lão ngồi cạnh, mái tóc bạc phơ được búi gọn, đang tỉ mẩn đan lát một chiếc giỏ tre. Đôi mắt nàng nhìn xa xăm, chứa đựng sự từng trải của tháng năm. "Nhưng ta thấy lời đó có lý, tiểu tử ạ. Lòng người an thì trời đất cũng an. Trước đây, mấy vị 'tiên nhân' cứ tranh giành, cứ giết chóc, cuối cùng thì sao? Hồng trần này có an bình hơn không? Hay chỉ toàn khói lửa, tang thương?" Nàng thở dài, tiếng thở dài như mang theo nỗi niềm của bao thế hệ. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Ta tin vào cái tâm thiện lương hơn là sức mạnh phép tắc."

Tiếng bàn tán tiếp tục râm ran, chia thành hai phe rõ rệt. Một bên là những người hoài nghi, cho rằng đây chỉ là một giáo phái mới lợi dụng lòng người, một chiêu trò khác của những kẻ muốn lũng đoạn thế gian. Họ đã quá quen với những lời hứa hão huyền, những sự lừa dối từ các môn phái tu tiên trước đây, và giờ đây, niềm tin của họ đã hoàn toàn cạn kiệt. Nhưng cũng có những ánh mắt tò mò, những trái tim đã mệt mỏi với sự tha hóa của 'tiên đạo giả tạo' bắt đầu chú ý. Họ là những người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự bất công dưới danh nghĩa "tiên đạo", và giờ đây, họ khao khát một điều gì đó khác biệt, một tia hy vọng mới mẻ.

Hàn Phong, một tán tu đã đánh mất ý chí, với dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt hằn lên vẻ mệt mỏi, trang phục cũ nát, đang ngồi bệt bên một chiếc bàn gỗ lung lay trong quán trà. Hắn là một trong số những người đã từng mang lý tưởng cao đẹp khi bước chân vào con đường tu luyện, nhưng rồi bị thực tế phũ phàng, bị sự tranh giành, lừa lọc của các môn phái tu tiên làm cho tan nát, chán chường. Hắn đã mất phương hướng, không còn biết đâu là lẽ phải, đâu là con đường đúng đắn. Một cảm giác u uất, bi quan bao trùm lấy hắn suốt những tháng ngày qua. Hắn tình cờ nghe được những lời bàn tán đó, và một sự tò mò mơ hồ bắt đầu len lỏi trong tâm trí đã chai sạn.

Một mảnh giấy rách nát, bị gió thổi bay, nhẹ nhàng trôi qua chân hắn. Trên đó, vài dòng chữ viết tay đơn giản, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa, đập vào mắt hắn: "*Tâm là lương thiện, lòng trắc ẩn, không phân biệt kẻ oán người thân... Hòa là hòa hợp với vạn vật, với tự nhiên, không cưỡng cầu hay phá hoại.*" Hàn Phong đưa tay nhặt lấy mảnh giấy, ngón tay hắn run run chạm vào bề mặt thô ráp của nó. Hắn cau mày đọc, rồi thở dài một hơi thật dài, ánh mắt xa xăm.

"Vô Tiên Chi Đạo... Chẳng lẽ lại có con đường như vậy? Không truy cầu trường sinh, chỉ làm người chân chính?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, lẫn vào tiếng ồn ào của chợ. "Lòng trắc ẩn, hòa hợp vạn vật... Chẳng phải đó là những gì cổ nhân từng theo đuổi sao? Chẳng lẽ, Chân Đạo chưa từng mất đi, chỉ là chúng ta đã lãng quên?" Một cảm giác quen thuộc, như tiếng vọng từ một thời đại đã mất, từ những câu chuyện cổ xưa về 'Đại Đạo Thượng Cổ' mà hắn từng nghe khi còn bé, bắt đầu len lỏi trong tâm trí hắn. Dù vẫn còn hoài nghi, nhưng một tia hy vọng nhỏ bé đã bùng lên trong trái tim đã nguội lạnh. Niềm tin vào 'tiên đạo giả tạo' đã sụp đổ, nhưng có lẽ, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy một con đường có thể dẫn hắn trở lại với chính mình, trở lại với lý tưởng ban đầu.

***

Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời, nhưng lần này là trên đỉnh núi vắng vẻ, nơi Ẩn Cư Động Phủ đơn sơ của Hàn Phong tọa lạc. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, mang theo hơi lạnh của đêm, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ gần đó, tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một không gian yên tĩnh, thanh tịnh đến nao lòng. Trong hang đá tự nhiên, chỉ có một giường đá đơn sơ, một bàn đá đã sờn, và một lò luyện đan nhỏ đã lâu không còn được sử dụng. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm bốc lên thoang thoảng, hòa quyện với chút hương thảo mộc mọc dại bên ngoài, mang đến một cảm giác cô độc nhưng cũng đầy an yên. Linh khí nơi đây ổn định, thích hợp cho tu luyện, nhưng đã lâu rồi, Hàn Phong không còn tâm trí để hấp thụ nó.

Hàn Phong ngồi đối diện với vách đá lạnh lẽo, tấm bồ đoàn cũ kỹ dưới thân hắn đã sờn rách, mang theo dấu vết của bao năm tháng tu luyện và suy tư. Mảnh giấy về 'Chân Đạo' vẫn nằm trong tay hắn, những dòng chữ đơn giản nhưng lại có sức mạnh lay động tâm can. Hắn nhớ về những ngày tháng đầu tiên bước vào tu luyện, khi còn là một thiếu niên tràn đầy lý tưởng, với mong muốn thanh cao, khao khát giúp đỡ người đời, chứ không phải tranh giành quyền lực hay trường sinh bất tử một cách ích kỷ. Hắn nhớ về lời dạy của sư phụ cũ, về sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên, về lòng trắc ẩn và sự vị tha. Những lời dạy đó đã bị lãng quên, bị che lấp bởi những tranh đoạt khốc liệt của 'tiên đạo giả tạo', khiến hắn mất đi niềm tin, chìm sâu vào sự tuyệt vọng.

Nhưng giờ đây, những lời dạy của Lâm Nhất, những nguyên tắc của 'Tứ Trụ Chân Đạo' như đánh thức một phần ký ức đã ngủ quên, một sự đồng điệu với 'Đại Đạo Thịnh Hành' mà hắn từng nghe kể trong truyền thuyết, một thời đại vàng son khi con người sống hòa hợp với Đạo. Đôi mắt hắn, vốn hằn lên vẻ mệt mỏi và u uất, giờ đây ánh lên một tia sáng yếu ớt, như ngọn lửa nhỏ vừa được nhen nhóm trong đêm tối.

"Lòng trắc ẩn, hòa hợp vạn vật... Chẳng phải đó là những gì cổ nhân từng theo đuổi sao? Chẳng lẽ, Chân Đạo chưa từng mất đi, chỉ là chúng ta đã lãng quên, đã bị che mắt bởi những ảo ảnh về sức mạnh và quyền lực?" Hắn tự nhủ, giọng nói khàn đặc vang vọng trong hang động trống vắng. "Chẳng lẽ, con đường ta tìm kiếm bấy lâu nay, lại nằm ở chính những điều giản dị, nguyên thủy nhất? Không truy cầu trường sinh, chỉ làm người chân chính. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng lại vô cùng hợp lý."

Hắn đứng dậy, tấm bồ đoàn cũ kỹ xộc xệch dưới chân. Ánh mắt hắn chứa đựng một sự quyết tâm mới mẻ, một điều đã lâu lắm rồi không còn xuất hiện. Hắn thu dọn vài vật dụng cá nhân đơn giản, một bộ y phục khác đã cũ nhưng sạch sẽ, một ít lương khô, và buộc chặt thanh kiếm đã cùn vào lưng. Hắn nhìn ra bên ngoài động phủ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, hắt lên bóng dáng cô độc nhưng kiên quyết của hắn. Phía đông xa xa, nơi Thanh Vân Tông sừng sững ẩn hiện trong màn sương đêm, như một ngọn hải đăng giữa biển cả mênh mông, hứa hẹn một con đường mới, một hy vọng mới.

"Phải, ta phải đi." Hắn thốt lên, giọng nói vang dội, như một lời thề với chính mình. "Dù là ảo ảnh, ta cũng muốn tận mắt chứng kiến. Dù thế giới bên ngoài đầy rẫy sự lừa dối, nhưng có lẽ, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy một con đường có thể dẫn ta trở lại với chính mình, trở lại với cái chân tâm đã bị lãng quên. Nếu 'Chân Đạo' thực sự là sự phục hưng của 'Đại Đạo Thượng Cổ', thì ta, Hàn Phong này, nguyện dùng chút sức tàn để tìm hiểu, để chứng kiến."

Hắn bước ra khỏi động phủ, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch, hướng về phía Đông, nơi Thanh Vân Tông đang chờ đợi. Những bước chân hắn vững chãi hơn bao giờ hết, không còn vẻ tiều tụy, chán chường của một kẻ mất phương hướng, mà là sự kiên định của một người vừa tìm thấy mục tiêu. Tiếng gió mang theo hơi lạnh của núi rừng, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa nhỏ của niềm tin và hy vọng đang cháy bùng, sưởi ấm cả quãng đường dài phía trước. Hắn không biết phía trước sẽ là gì, nhưng hắn tin, dù hồng trần gian nan, tiên đạo vẫn sẽ ở trong tâm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ