Vô tiên chi đạo
Chương 425

Gỡ Rối Lòng Người: Kiên Định Chân Đạo

4089 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét những mâu thuẫn, sự hoài nghi và phản kháng từ một bộ phận các thế lực cũ hoặc những kẻ bảo thủ đối với 'Chân Đạo' mới của Lâm Nhất.,Làm nổi bật khả năng lãnh đạo, sự kiên nhẫn và trí tuệ của Lâm Nhất trong việc dùng lý lẽ, lòng trắc ẩn để hóa giải các trở ngại về tư tưởng, thay vì dùng sức mạnh.,Tiếp nối câu chuyện của Hàn Phong, cho thấy quá trình hắn dần chấp nhận và trở thành một minh chứng sống cho sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo'.,Củng cố thêm niềm tin và sự đoàn kết trong nội bộ những người ủng hộ Lâm Nhất, chuẩn bị cho những bước tái thiết lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Hàn Phong, Trưởng Lão Bảo Thủ, Đại Diện Gia Tộc và Hiền Giả
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, mang tính chiêm nghiệm và triết lý. Có sự chuyển biến từ hoài nghi sang hy vọng, thể hiện sự kiên định của nhân vật chính.
Kết chương: [object Object]

Những bước chân của Hàn Phong giờ đây không còn nặng nề hay vương vấn chút bụi trần của sự chán chường, mà mang một sự kiên định lạ thường, như thể mỗi bước đi đều đang gieo một hạt mầm hy vọng trên con đường mòn phủ sương. Màn đêm dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh đầu tiên, hắt những tia nắng vàng óng lên những đỉnh núi trùng điệp phía xa. Hắn đã đi suốt đêm, vượt qua những con đèo cheo leo và những thung lũng sâu thẳm, mang theo bên mình không chỉ vài vật dụng đơn sơ mà còn là một gánh nặng của hoài nghi và một tia sáng le lói của niềm tin vừa được nhen nhóm.

Khi mặt trời lên cao, rọi chiếu rõ ràng hơn cả vạn vật, Hàn Phong cuối cùng cũng đến được Thanh Vân Tông. Từ xa, hắn đã thấy những công trình kiến trúc hùng vĩ, được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và gỗ linh mộc quý hiếm, mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh sáng như những viên ngọc bích ẩn mình giữa núi rừng. Các điện thờ trang nghiêm, tháp tu luyện cao vút chạm mây, và những đình viện ẩn mình trong rừng trúc, tất cả đều mang một phong cách cổ kính, hài hòa đến lạ thường với thiên nhiên. Một làn sương mỏng vẫn còn vương vấn trên đỉnh núi, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, thoát tục, như thể nơi đây chính là chốn tiên cảnh vậy.

Hắn đứng lại dưới chân núi, nhìn lên con đường đá dẫn vào tông môn, nơi từng là một trong những thánh địa của "tiên đạo giả tạo", giờ đây lại đang được tái sinh dưới một hình thái hoàn toàn mới. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, hòa cùng tiếng tụng kinh của các đệ tử vọng ra từ điện thờ, tạo nên một bản nhạc an lành, gột rửa đi những tạp niệm trong lòng người. Xa hơn một chút, hắn còn nghe thấy tiếng kiếm khí vút qua trong gió, đó là tiếng các đệ tử đang luyện công, nhưng không còn mang vẻ sát phạt hay tranh giành mà thay vào đó là sự tinh tấn, hài hòa. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tất cả đều tạo nên một không gian yên bình, tràn đầy linh khí, khác hẳn với những nơi hắn từng biết, nơi linh khí bị vặn vẹo bởi những tham vọng vô độ.

Hàn Phong lặng lẽ hòa mình vào dòng người đang lên xuống núi, không ai để ý đến một tán tu phong trần như hắn. Hắn quan sát kỹ lưỡng, đôi mắt u buồn thường ngày giờ đây mở to hơn, cố gắng thu vào mọi chi tiết. Hắn thấy những đệ tử, không chỉ là những tu sĩ trẻ tuổi mà còn có cả những người dân thường, đang cùng nhau xây dựng, sửa sang lại các công trình bị hư hại sau đại chiến. Mùi hương thanh khiết của linh khí, mùi thảo mộc từ các dược viên trên sườn núi, mùi trầm hương nhẹ nhàng từ các điện thờ, cùng với mùi gỗ cổ xưa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm mà không kém phần sôi động.

Tuy nhiên, giữa những hình ảnh tươi mới ấy, Hàn Phong cũng tinh tế nhận ra những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán thì thầm từ một số tu sĩ cũ còn sót lại, những người vẫn bám víu vào những giáo điều của "tiên đạo" cũ. Hắn nghe thấy loáng thoáng:

"Cái gọi là 'Chân Đạo' này... liệu có thực sự bền vững? Không có sức mạnh thần thông, không có con đường trường sinh, thì khác gì phàm nhân?" Một vị tu sĩ trung niên, dáng vẻ có phần cứng nhắc, thì thầm với bạn đồng hành, ánh mắt y lộ rõ vẻ hoài nghi, thậm chí là khinh thường.

"Đúng vậy, chẳng lẽ chúng ta lại phải quay về thời kỳ ăn cỏ uống sương, sống như những kẻ phàm tục sao? Tu luyện không phải là để siêu phàm thoát tục, để nắm giữ quyền năng sao?" Một người khác phụ họa, vẻ mặt y lộ rõ sự bất mãn.

Hàn Phong khẽ thở dài. Hắn hiểu những lời ấy. Chính hắn cũng từng có những suy nghĩ tương tự. Cả cuộc đời hắn đã bị trói buộc bởi những ảo vọng về sức mạnh và sự trường sinh. Nhưng giờ đây, sau những đổ vỡ, những đau khổ tột cùng, hắn lại bắt đầu nhìn nhận mọi thứ dưới một lăng kính khác. "Liệu con đường này... có thực sự khác biệt?" Hắn tự hỏi trong thâm tâm, bước chân vẫn vững vàng nhưng lòng thì đầy trăn trở. Hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng một phần sâu thẳm trong hắn lại khao khát được thấy sự khác biệt đó là có thật.

Bất chợt, ánh mắt hắn dừng lại ở một nhóm người đang miệt mài trong một tòa kiến trúc lớn, nơi mà hắn đoán là Tàng Kinh Các. Đó là một công trình cổ kính với những kệ sách cao vút chạm trần, được làm từ gỗ quý đã ngả màu thời gian. Trong số đó, hắn nhận ra Lâm Nhất. Hắn vẫn gầy gò như lời đồn, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, tự tại. Khuôn mặt thư sinh của hắn dù còn trẻ nhưng lại mang một vẻ trầm tư sâu sắc, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn vạn tinh tú, thi thoảng lại ánh lên vẻ thấu hiểu, kiên định. Hắn vận một bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng lại sạch sẽ và gọn gàng đến lạ, không hề có chút kiêu sa hay phô trương của một người đang nắm giữ quyền lực tối cao.

Bên cạnh hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo như hồ nước mùa thu, ẩn chứa một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy dịu dàng. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi tay khéo léo đang cùng Lâm Nhất hướng dẫn một nhóm đệ tử trẻ tuổi sắp xếp lại những cuốn sách cổ. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều toát lên sự quan tâm, lo lắng cho Lâm Nhất và cho con đường mà họ đang cùng nhau kiến tạo. Cảnh tượng ấy, dù bình dị, lại có một sức hút kỳ lạ, khiến Hàn Phong không thể rời mắt. Hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mới mẻ đang chảy tràn trong Thanh Vân Tông, một luồng sinh khí không đến từ sự cưỡng ép hay quyền lực, mà đến từ sự đồng lòng, từ những hạt giống của Chân Đạo vừa được gieo trồng. Hắn đứng đó, giữa dòng người qua lại, như một kẻ lữ hành cô độc đang cố gắng đọc được những dấu hiệu của một thời đại mới, một trang sử mới của hồng trần gian nan.

***

Buổi chiều buông xuống, ánh nắng vàng nhạt trải dài trên những mái ngói lưu ly của Thanh Vân Tông, nhuộm một màu cổ kính lên toàn cảnh. Trong Chính Điện, không khí trở nên căng thẳng hơn hẳn so với sự bình yên ban sáng. Đây là một đại điện uy nghiêm, với những cây cột rồng chạm khắc tinh xảo vươn cao đỡ lấy mái vòm cong, những bức bích họa cổ kính kể về các bậc tiền nhân của Thanh Vân Tông. Ánh sáng từ những khung cửa sổ lớn hắt vào, rọi sáng từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ trang trọng, có phần ngột ngạt của buổi họp.

Lâm Nhất ngồi ở vị trí chủ tọa, trên một tấm bồ đoàn đơn giản, không hề có vẻ phô trương hay quyền uy. Hắn vẫn vận bộ đạo bào cũ kỹ ấy, nhưng khí chất trầm tĩnh, điềm đạm của hắn lại khiến mọi ánh mắt phải hướng về. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt nàng có chút lo lắng nhưng vẫn kiên định, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn sang Lâm Nhất với sự tin tưởng tuyệt đối. Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh lấp lánh trí tuệ sâu thẳm, ngồi im lặng bên cạnh, tay vân vê cây quải trượng bằng gỗ mục. Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái lại không ngừng đảo qua lại, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu từ chiếc bình nhỏ trong tay, y phục lôi thôi của y có vẻ lạc lõng trong không gian trang nghiêm này, nhưng lại toát lên một vẻ bất cần, độc đáo.

Đối diện với họ là một nhóm Trưởng Lão Bảo Thủ từ các thế lực cũ đã quy thuận Thanh Vân Tông sau đại chiến, cùng với một số Đại Diện Gia Tộc và Hiền Giả. Họ ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm nghị, có phần cứng nhắc, ánh mắt lúc thì dò xét, lúc lại lộ vẻ khinh thường không che giấu đối với cái gọi là 'Chân Đạo' của Lâm Nhất. Trang phục của họ vẫn mang phong cách của môn phái cũ, có phần hoa lệ và cứng nhắc, như biểu trưng cho những tư tưởng bảo thủ mà họ đang nắm giữ.

Hàn Phong đứng ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát. Hắn được phép tham dự với tư cách là một người ngoài cuộc muốn tìm hiểu, và hắn cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực điểm.

Cuộc họp bắt đầu với những lời lẽ xã giao, nhưng nhanh chóng đi vào trọng tâm. Một vị Trưởng Lão Bảo Thủ, với mái tóc hoa râm và khuôn mặt khắc khổ, đứng dậy, giọng nói y vang vọng, có phần cố chấp: "Bạch Thượng Tôn, chúng ta vô cùng tôn trọng ngài, vì ngài đã cứu vãn hồng trần khỏi tai họa. Nhưng cái gọi là 'Vô Tiên Chi Đạo' này... thực sự khiến chúng ta băn khoăn. Nó không có pháp môn tu luyện rõ ràng, không có con đường trường sinh bất tử mà các bậc tiền nhân đã dày công tìm kiếm. Làm sao có thể phục hưng Đại Đạo bằng những lý lẽ mơ hồ như vậy? Chỉ e là làm suy yếu nền móng tu luyện của chúng ta, khiến cho tu sĩ không còn động lực để vươn tới đỉnh cao."

Lời lẽ của y như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả, khuấy động lên những làn sóng tranh cãi. Một số đại diện gia tộc khác cũng khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng tình, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn chấp niệm về sức mạnh và quyền lực.

Lâm Nhất lắng nghe một cách trầm tĩnh, không hề ngắt lời. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng có lẽ ẩn chứa một nỗi ưu tư về gánh nặng trách nhiệm đang đặt trên vai. Khi vị trưởng lão kết thúc, hắn mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói ôn hòa, chân thành nhưng lại mang một sức nặng lạ thường, như thể mỗi chữ thốt ra đều đã được suy nghĩ kỹ lưỡng: "Đạo không phải là pháp môn, thưa các vị. Đạo là con đường, là lẽ sống, là sự hòa hợp. Pháp môn chỉ là phương tiện để hành Đạo, nhưng con người ta lại thường chấp mê vào phương tiện mà quên mất bản chất. Trường sinh, cũng không phải là mục đích tối thượng, mà là kết quả của sự hòa hợp trọn vẹn với vạn vật, với tự nhiên. Khi tâm hồn thanh tịnh, hành động vì lẽ phải, hòa hợp với thiên địa, thì tự nhiên thọ mệnh sẽ kéo dài. Nhưng nếu chỉ truy cầu trường sinh một cách ích kỷ, dùng sức mạnh cưỡng đoạt, thì đó chỉ là kéo dài một sự tồn tại vô nghĩa, thậm chí còn gây hại cho chính mình và cả hồng trần này."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang lắng nghe, mỗi người một vẻ suy tư. "Chúng ta đã thấy sức mạnh giả tạo đã dẫn đến điều gì," Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói có chút trầm buồn, "nó đã đẩy hồng trần vào cảnh lầm than, khiến vạn vật điêu linh. Tiên đạo giả tạo ấy chỉ dạy người ta tranh giành, chiếm đoạt, chỉ nhìn vào cái lợi trước mắt mà quên đi cái gốc rễ của nhân sinh. Chân Đạo không cần sức mạnh từ bên ngoài, bởi vì sức mạnh chân chính nằm ở chính tâm hồn con người, ở lòng trắc ẩn, ở sự thấu hiểu, ở cái chân tâm thiện lương. Đó mới là nền móng vững chắc nhất."

"Hừm!" Quỷ Thủ Y Vương bất chợt lên tiếng, giọng y khàn đặc, có chút châm biếm: "Đúng vậy, những kẻ 'trường sinh' đó giờ đang ở đâu? Hay cũng chỉ là một đống xương tàn dưới đất? Tiên đạo giả tạo còn chưa kịp hưởng thụ cái gọi là 'trường sinh bất tử', đã thành tro bụi rồi! Chân Đạo không cần phô trương, không cần quyền lực. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Cái bệnh của hồng trần này, cũng là từ lòng tham lam mà ra cả thôi!" Y nhấp một ngụm rượu, đôi mắt tinh quái quét qua đám Trưởng Lão Bảo Thủ, khiến một vài người phải né tránh ánh nhìn.

Thiên Cơ Lão Nhân cũng khẽ gật đầu, râu bạc phơ khẽ lay động. Y nói bằng giọng điệu chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như khắc vào lòng người: "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Các vị chỉ nhìn thấy cái vẻ ngoài, cái vỏ bọc của 'tiên đạo' mà quên đi cái chân lý cốt lõi. Đại Đạo thịnh hành năm ngàn năm trước, đâu phải dựa vào những pháp môn cao siêu hay thần thông quảng đại? Nó dựa vào sự dung hòa, vào lòng nhân ái. Vô Tiên Chi Đạo của Lâm Nhất chính là sự trở về với căn nguyên ấy, một sự phục hưng của Đại Đạo Thượng Cổ."

Cuộc tranh luận tiếp tục diễn ra gay gắt, nhưng Lâm Nhất vẫn kiên nhẫn, dùng lý lẽ và sự thấu hiểu để hóa giải từng nghi vấn, từng chấp niệm của những người đối diện. Hắn không hề dùng uy lực hay quyền năng để trấn áp, mà chỉ dùng lời nói, dùng sự chân thành để lay động lòng người. Hàn Phong đứng đó, lặng lẽ lắng nghe từng lời, từng câu. Hắn thấy được sự khác biệt giữa Lâm Nhất và những kẻ nắm giữ quyền lực trước đây. Lâm Nhất không hề cố gắng ép buộc ai, hắn chỉ khai mở một con đường, một triết lý, và để mỗi người tự do lựa chọn. Tia hy vọng trong lòng Hàn Phong lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn, xua đi những u buồn, mệt mỏi đã đeo bám hắn bấy lâu nay. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một cuộc tranh luận về tu luyện, mà là một cuộc chiến của những tư tưởng, một trận chiến để gỡ bỏ những sợi xích vô hình đã trói buộc linh hồn nhân loại.

***

Đêm về khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Tàng Kinh Các, rọi sáng những kệ sách cổ kính, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch. Không khí se lạnh của núi rừng ùa vào, mang theo mùi hương của gỗ mục, mùi giấy cũ và một chút linh khí tinh khiết, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng còn vương lại từ buổi chiều. Tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc u buồn, như thể đang kể lại những câu chuyện của ngàn năm lịch sử.

Sau cuộc họp căng thẳng tại Chính Điện, Lâm Nhất đã mời Hàn Phong đến Tàng Kinh Các để tiếp tục đàm đạo. Mộ Dung Uyển Nhi và Thiên Cơ Lão Nhân cũng có mặt, họ ngồi đối diện nhau quanh một chiếc bàn đá đơn sơ, trên đó chỉ có một ấm trà nóng và vài chén sứ mộc mạc. Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất, khiến đôi mắt hắn càng thêm sâu thẳm. Hàn Phong ngồi đối diện hắn, vẻ mặt đã bớt đi phần nào u buồn, nhưng vẫn còn đó sự do dự, sự giằng xé giữa cái cũ và cái mới. Hắn đã phần nào bị thuyết phục bởi những lý lẽ của Lâm Nhất, nhưng để buông bỏ hoàn toàn những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy thì không phải là điều dễ dàng.

"Hàn Phong đạo hữu," Lâm Nhất khẽ lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng đầy thấu hiểu, "những lời của ngài... thật sự khiến ta phải suy nghĩ rất nhiều. Ta đã từng mất tất cả vì cái gọi là 'tiên đạo' ấy, mất đi niềm tin, mất đi cả ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng giờ đây, những gì ngài nói, những nguyên tắc của 'Chân Đạo'... nó giống như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của ta. Nhưng làm sao để buông bỏ chấp niệm về sức mạnh, về 'tiên'? Nó đã trở thành một phần của chúng ta, một thứ mà ta đã dành cả cuộc đời để truy cầu." Hắn ngừng lại, đôi mắt u buồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi sáng cả một góc trời.

Lâm Nhất chậm rãi đặt chén trà xuống, hơi nóng từ trà bốc lên làm mờ đi một thoáng khuôn mặt hắn. "Tiên không phải là danh xưng, mà là trạng thái, Hàn Phong đạo hữu," hắn nói, giọng điệu trầm lắng, như đang kể một câu chuyện cổ, "Khi tâm hồn thanh tịnh, hành động vì lẽ phải, hòa hợp với vạn vật, đó chính là 'tiên' trong lòng người. Chúng ta thường bị mắc kẹt bởi những định nghĩa, những hình ảnh hào nhoáng về 'tiên nhân' mà quên mất rằng cái bản chất của 'tiên' nằm ở sự siêu thoát, sự tự tại trong tâm hồn, chứ không phải ở những thần thông quảng đại hay quyền năng vô biên."

Hắn nhìn thẳng vào Hàn Phong, ánh mắt đầy chân thành: "Ngươi đã từng mất niềm tin, ngươi đã từng đau khổ đến tột cùng vì những ảo vọng của 'tiên đạo giả tạo'. Vậy thì, ngươi còn gì để mất khi thử tin vào một con đường khác, con đường của chính tâm hồn mình? Con đường này không hứa hẹn quyền năng hay trường sinh, nó chỉ hứa hẹn sự bình an, sự giác ngộ, và một cuộc đời ý nghĩa. Đó là con đường trở về với chính mình, với cái chân tâm đã bị lãng quên."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt trong veo của nàng nhìn Hàn Phong với sự đồng cảm: "Chân Đạo là sự trở về với bản nguyên, không phải là thứ gì xa vời, Hàn Phong đạo hữu. Nó nằm trong mỗi hơi thở, mỗi hành động thiện lương của chúng ta. Nó là sự kính trọng đối với vạn vật hữu linh, là sự thấu hiểu nhân sinh hữu tình, là sự hòa hợp với thiên địa. Nó không yêu cầu ngươi phải từ bỏ tu luyện, mà yêu cầu ngươi phải thay đổi cái nhìn về tu luyện, để tu luyện không còn là con đường dẫn đến tranh giành, mà là con đường dẫn đến sự hoàn thiện bản thân."

Thiên Cơ Lão Nhân cũng tiếp lời, giọng nói y chứa đựng sự uyên bác của người từng trải: "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân Đạo cũng như vậy, nó là cái còn lại sau khi mọi ảo ảnh về quyền lực, danh vọng, trường sinh tan biến. Chân Đạo không cần tìm kiếm ở đâu xa, nó nằm sẵn trong chính mỗi chúng ta. Vô Tiên Chi Đạo của Lâm Nhất, chính là khai mở cái chân tâm ấy, để mỗi người tự mình bước đi trên con đường của riêng mình, nhưng cùng hướng về một lẽ Đạo."

Hàn Phong lắng nghe từng lời, từng chữ, như một kẻ khát nước đang nuốt từng giọt cam lồ. Những lý lẽ ấy không hề phức tạp, không hề huyền ảo, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm can hắn một cách sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời dạy của sư phụ cũ, về sự hài hòa, về lòng trắc ẩn, những điều mà hắn đã lãng quên trong vòng xoáy của tranh đoạt. Hắn nhận ra, cái mà hắn đã theo đuổi bấy lâu nay chỉ là một cái bóng, một ảo ảnh, và cái hắn khao khát thực sự lại nằm ở những điều giản dị, nguyên thủy nhất, những điều mà Lâm Nhất đang nói đến. Ánh mắt u buồn của hắn dần được thay thế bằng một tia sáng hy vọng rực rỡ hơn bao giờ hết, như ngọn lửa nhỏ đã được thổi bùng thành một đốm lửa lớn.

Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt phong trần đã chai sạn bởi tháng năm. "Ta... ta hiểu rồi." Hắn nói, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một sự kiên định mới mẻ. "Ta đã lãng quên quá lâu, đã lạc lối quá xa. Nhưng giờ đây, ta tin, ta đã tìm thấy con đường trở về. Không truy cầu trường sinh, chỉ làm người chân chính. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng lại vô cùng hợp lý."

Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy quyết tâm: "Ta sẽ dùng cuộc đời mình để chứng minh con đường này không phải là hão huyền. Ta, Hàn Phong này, nguyện sẽ là một nhân chứng cho Vô Tiên Chi Đạo, để những người khác, những kẻ đã từng lạc lối như ta, có thể tìm thấy lại ánh sáng của chân tâm."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự ấm áp lạ thường, như ánh trăng rọi qua màn đêm. "Chân Đạo không cần ai chứng minh, Hàn Phong đạo hữu. Nó chỉ cần được cảm nhận, được thực hành bằng chính trái tim mình. Ngươi không cần phải là một nhân chứng cho người khác, mà hãy là một nhân chứng cho chính mình, cho hành trình tìm lại bản nguyên của mình."

Hàn Phong không nói gì thêm, chỉ khẽ cúi đầu tạ ơn. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, vẫn còn nhiều hoài nghi và phản kháng. Những lời cảnh báo của Lâm Nhất về 'Đại Đạo Thượng Cổ' và sự tương đồng của 'Vô Tiên Chi Đạo' với nó đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn, cho thấy rằng lịch sử tu luyện chân chính có thể phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn từng được dạy. Nhưng giờ đây, trong lòng hắn, một ngọn lửa của niềm tin đã bùng cháy mạnh mẽ, xua tan đi tất cả màn sương mù của quá khứ. Hắn đã tìm thấy mục tiêu mới, tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình. Hắn biết, dù hồng trần gian nan, tiên đạo vẫn sẽ ở trong tâm, và hắn sẽ là một phần của sự phục hưng vĩ đại ấy. Từ giờ khắc này, Hàn Phong không còn là một tán tu tuyệt vọng, mà là một lữ khách kiên định trên con đường Chân Đạo, mang theo hy vọng và ánh sáng của một tương lai mới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ