Sau những buổi tranh biện dữ dội tại Thanh Vân Tông, nơi lý lẽ của Vô Tiên Chi Đạo đã từng bước hóa giải những thành kiến và hoài nghi đã ăn sâu bám rễ, một bầu không khí mới mẻ nhưng cũng đầy trọng trách bao trùm toàn bộ sơn môn. Ánh sáng bình minh đầu tiên của một ngày mới, trong lành và thanh khiết, len lỏi qua từng kẽ lá, từng mái ngói lưu ly xanh biếc, soi chiếu vào một điện nhỏ nằm khuất sau những tàng cây cổ thụ. Nơi đây, linh khí vẫn nồng đậm, hòa quyện cùng mùi trầm hương dịu nhẹ, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng lại ấm áp lạ thường. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa vọng lại, như đánh thức vạn vật, cũng như gieo vào lòng người những hạt giống của sự thức tỉnh.
Trong điện, Lâm Nhất ngồi ngay ngắn trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, dáng vẻ gầy gò nhưng toát lên sự thanh thoát, điềm đạm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ khép hờ, dường như đang lắng nghe tiếng vọng của chính tâm hồn mình, hoặc cảm nhận từng hơi thở của đất trời. Xung quanh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Hàn Phong, Quỷ Thủ Y Vương và Thiên Cơ Lão Nhân đều có mặt, mỗi người một vẻ nhưng đều chung một ánh mắt kiên định, ánh mắt của những kẻ đã tìm thấy phương hướng giữa biển rộng mênh mông. Đây không chỉ là một buổi họp mặt, mà là một nghi thức thiêng liêng, một lời thề nguyền vô thanh trước khi họ cất bước trên hành trình gieo mầm 'Chân Đạo' khắp hồng trần, một hành trình tái hiện tinh thần 'Đại Đạo Thịnh Hành' từ 5000 năm về trước.
Lâm Nhất chậm rãi mở mắt, ánh nhìn quét qua từng gương mặt thân quen, ánh mắt dừng lại ở Hàn Phong, người vừa mới tìm thấy lại chính mình. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa mây trôi nhưng ẩn chứa bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu gánh nặng của một người mang trên vai sứ mệnh thức tỉnh nhân loại. "Con đường phía trước, tựa như hồng trần vạn dặm, mỗi bước chân đều là một thử thách, một sự chiêm nghiệm," hắn cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng từng lời từng chữ đều khắc sâu vào tâm khảm người nghe. "Chúng ta không hô hào quyền năng hay phép lạ. 'Vô Tiên Chi Đạo' không nằm ở những thần thông biến hóa, không nằm ở những lời hứa hẹn trường sinh bất tử. Nó nằm ở lòng trắc ẩn, sự hòa hợp với tự nhiên, và tu tâm dưỡng tính. Hãy để hành động của chúng ta chứng minh, như cách Đại Đạo đã thịnh hành ngàn xưa, không cần chiêu bài, không cần phô trương."
Hắn dừng lại một chút, như để những lời nói của mình thẩm thấu vào không gian tĩnh lặng. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá vọng vào, tất cả như hòa vào lời nói của Lâm Nhất, tạo nên một bản giao hưởng của chân lý. "Mỗi người chúng ta, trên hành trình này, không phải là người giảng đạo, mà là người thực hành Đạo. Đạo không cần giáo điều, Đạo cần sự chân thành. Đạo không cần quyền lực, Đạo cần sự thấu hiểu. Mỗi việc làm nhỏ bé, mỗi lời nói chân tình, đều là một hạt giống Chân Đạo được gieo xuống mảnh đất tâm hồn khô cằn của hồng trần."
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh, khẽ nhoẻn cười. Sự hoạt bát, nhanh nhẹn thường thấy của nàng giờ đây được thay thế bằng một vẻ trầm tĩnh hơn, một sự kiên định đến từ sâu thẳm tâm hồn. "Huynh yên tâm, Lâm Nhất. Ta sẽ dùng trái tim và sự chân thành của mình để cảm hóa lòng người, như huynh đã dạy. Sẽ không có những lời lẽ hoa mỹ, chỉ có những việc làm thiết thực. Ta tin, lòng tốt và sự thấu hiểu sẽ là cầu nối vững chắc nhất đến trái tim của phàm nhân." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy niềm tin, như thể ngọn lửa nhiệt huyết trong nàng đã tìm thấy một nguồn năng lượng vĩ đại để bùng cháy.
Hàn Phong, giờ đây không còn là tán tu tuyệt vọng của ngày nào, dáng vẻ phong trần của hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn, tràn đầy sự quyết tâm và hy vọng. Hắn khẽ siết chặt tay, như để khắc ghi những lời của Lâm Nhất vào tận xương tủy. "Ta sẽ là minh chứng sống cho con đường này. Kẻ từng lạc lối như ta, từng chìm đắm trong ảo ảnh của sức mạnh và quyền năng hư vô, nay tìm thấy ánh sáng, tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Ta sẽ truyền đi niềm tin ấy, không bằng lời nói suông, mà bằng chính cuộc đời mình, bằng hành động của mình. Hồng trần gian nan, nhưng tiên đạo tại tâm, và ta sẽ cho mọi người thấy, chân tâm có thể vượt qua mọi gian nan." Giọng nói khàn đặc của hắn mang một sự chân thành, một lời hứa hẹn không cần phải khoa trương. Hắn nhớ lại những ngày tháng lang bạt, những nỗi đau mà hắn từng trải qua, và giờ đây, tất cả những khổ đau ấy đều trở thành nền tảng vững chắc cho niềm tin mới của hắn.
Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, với dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh quái, vuốt chòm râu bạc phơ. Ông vẫn lôi thôi trong bộ y phục cũ kỹ, tay không rời bình rượu, nhưng khi nghe những lời của Lâm Nhất, ánh mắt ông lộ rõ vẻ tán thành. "Ha ha, lão phu vốn chỉ tin vào y thuật, vào thứ hữu hình hữu hiệu. Nhưng những gì tiểu tử Lâm Nhất nói, lại càng chân thật hơn cả thuốc thang. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nếu lòng người còn bệnh, thì linh đan diệu dược cũng vô ích. Lão phu sẽ đi khắp nơi, dùng kim châm và thảo dược để trị bệnh cho thân thể, nhưng cũng sẽ gieo những hạt giống của sự an yên vào tâm hồn. Đạo y, cũng là một phần của Chân Đạo vậy." Ông nói, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự từng trải và trí tuệ. Ông đã chứng kiến quá nhiều bệnh nhân không chỉ đau đớn về thể xác mà còn quằn quại trong tâm hồn, và giờ đây, ông hiểu rằng, y thuật phải đi đôi với sự chữa lành tâm hồn.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, chậm rãi gõ cây quải trượng xuống nền đá. Đôi mắt tinh anh của y nhìn xa xăm, như xuyên thấu qua lớp mây mù của thời gian và không gian. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Con đường này, quả thực là một ván cờ lớn của thiên địa. Tuy nhiên, nó không phải là sự sắp đặt, mà là sự trở về với lẽ tự nhiên, với bản nguyên của vạn vật. Chân Đạo không cần tìm kiếm ở đâu xa, nó nằm sẵn trong chính mỗi chúng ta. Vô Tiên Chi Đạo của Lâm Nhất, chính là khai mở cái chân tâm ấy, để mỗi người tự mình bước đi trên con đường của riêng mình, nhưng cùng hướng về một lẽ Đạo. Hạt giống đã được gieo, giờ là lúc đợi gió mưa, đợi ánh dương để nảy mầm." Giọng nói của y trầm vang, mang theo sự uyên bác của người đã nhìn thấy vô vàn biến thiên của thế sự, của người đã chứng kiến những chu kỳ hưng thịnh và suy tàn của các nền văn minh.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của thế sự nhưng giờ đây cũng ánh lên một tia hy vọng, nhẹ nhàng nói: "Chân Đạo là sự trở về với bản nguyên, không phải là thứ gì xa vời. Nó nằm trong mỗi hơi thở, mỗi hành động thiện lương của chúng ta. Nó là sự kính trọng đối với vạn vật hữu linh, là sự thấu hiểu nhân sinh hữu tình, là sự hòa hợp với thiên địa. Ta tin, chỉ cần chúng ta kiên trì, chân thành, thì dù hồng trần có gian nan đến mấy, tiên đạo vẫn sẽ ở trong tâm mỗi người." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và ủng hộ, như một ngọn đèn soi sáng cho con đường phía trước của hắn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn chậm rãi phân công nhiệm vụ cho từng nhóm, hướng dẫn họ cách tiếp cận và truyền bá 'Chân Đạo' một cách ôn hòa, không cưỡng ép. Hắn không vẽ ra một bản đồ chi tiết từng bước, mà chỉ trao cho họ một la bàn của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu, để họ tự tìm lấy con đường phù hợp nhất với bản thân và với từng hoàn cảnh cụ thể. Hắn dặn dò họ hãy lắng nghe nhiều hơn là nói, hãy quan sát nhiều hơn là phán xét, và hãy hành động nhiều hơn là hô hào. Trước khi ra đi, họ cùng nhau tĩnh tâm, cảm nhận linh khí thanh khiết của Thanh Vân Tông, như tiếp thêm năng lượng cho một hành trình dài và đầy thử thách. Bầu không khí trong điện trở nên trang nghiêm hơn bao giờ hết, nhưng cũng tràn đầy sự gắn kết và niềm tin. Mỗi người đều hiểu rằng, từ giờ khắc này, họ không còn chỉ sống cho riêng mình, mà sống cho một lý tưởng, cho một con đường mà họ tin là chân chính.
***
Rời khỏi sự thanh tịnh của Thanh Vân Tông, Tô Mạt Nhi và Hàn Phong đặt chân đến Tiểu An Trấn, một thị trấn nhỏ nép mình bên dòng sông hiền hòa. Nơi đây, cuộc sống phàm trần vẫn diễn ra bình dị và chậm rãi. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả con đường lát đá cuội, nơi tiếng người mua bán nhỏ nhẹ hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xe bò kéo lạch cạch và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Mùi đồ ăn từ các quán nhỏ, mùi khói bếp, mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dại quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của vùng quê.
Tô Mạt Nhi, với bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, trông nàng không khác gì một thiếu nữ thôn quê bình thường. Nàng không mặc những bộ đạo bào lộng lẫy, cũng không phô trương bất kỳ phép thuật nào. Nàng cứ thế, với nụ cười hiền hậu thường trực trên môi và đôi mắt trong sáng, hòa mình vào dòng người tấp nập của Phàm Nhân Thị Trường. Hàn Phong đi phía sau nàng một bước, dáng vẻ trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ phong trần, nhưng nét u buồn trên khuôn mặt đã tan biến, thay vào đó là sự điềm tĩnh và một tia sáng hy vọng.
Ban đầu, những người dân nơi đây nhìn họ với sự tò mò, có chút dè dặt. Họ đã quá quen với những tu sĩ kiêu ngạo, thường xuất hiện với vẻ ngoài xa cách và những yêu cầu lạ lùng. Nhưng Tô Mạt Nhi không như vậy. Nàng đến bên gánh nước chè của Mai Bà, một lão bà phúc hậu với nụ cười móm mém, đang mời khách bằng những lời lẽ thân thiện.
"Mai Bà ơi, hôm nay gánh chè của bà có đắt khách không?" Tô Mạt Nhi cất tiếng hỏi, giọng nói trong trẻo và chân thành, không hề có chút kiêu kỳ nào. Nàng còn tự tay giúp Mai Bà sắp xếp lại mấy chén nước chè, nhặt gọn mấy cọng lá rụng.
Mai Bà ngẩng đầu lên, nụ cười hiền lành nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Ấy chà, cô nương này sao mà hiền lành thế. Hai vị từ đâu đến? Trông có vẻ hiền lành, không giống những tu sĩ hay khoe khoang phép thuật, mà giống như những đứa cháu của bà vậy." Bà lão vừa nói vừa rót cho Tô Mạt Nhi và Hàn Phong hai chén nước chè xanh mát.
Tô Mạt Nhi khẽ mỉm cười, nhận lấy chén nước. "Cảm ơn Mai Bà. Chúng con từ xa đến, chỉ muốn chia sẻ một chút điều hay với mọi người thôi, không cần gì cả. Cuộc sống này, ai cũng có thể tìm thấy an yên nếu biết thuận theo lẽ tự nhiên, biết yêu thương vạn vật và chính mình." Nàng nói, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc.
Hàn Phong lúc này mới bước tới, hắn khẽ gật đầu chào Mai Bà. "Những gì cô nương đây nói là thật. Ta từng lạc lối, từng tin vào sức mạnh hư ảo, vào những lời hứa hẹn viển vông của tiên đạo. Nhưng Chân Đạo đã cho ta một cuộc đời mới, một ý nghĩa mới. Nó không phải là một con đường xa vời, cao siêu, mà là ở ngay trong lòng mỗi người chúng ta, trong mỗi hành động, mỗi suy nghĩ thiện lương. Nó là sự trở về với cái chân tâm đã bị che lấp bởi danh vọng, bởi quyền lực." Giọng nói trầm ấm của hắn, dù không quá lớn, nhưng lại có sức lay động lạ thường, bởi nó xuất phát từ một trải nghiệm thực tế, từ một tâm hồn đã từng nếm trải tận cùng sự tuyệt vọng.
Trong khi Tô Mạt Nhi tiếp tục trò chuyện với Mai Bà, giúp bà dọn hàng và kể cho bà nghe những câu chuyện về sự hòa hợp, về lòng trắc ẩn, Hàn Phong nhìn thấy một Lão Nông Phu đang chật vật khiêng vác một bao lúa nặng trịch. Hắn không nói một lời, lặng lẽ bước tới, đặt tay vào bao lúa, giúp lão nông phu đỡ gánh nặng. Lão nông phu ngạc nhiên nhìn hắn, đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy vẻ cảm kích. "Đa tạ công tử, đa tạ!"
Hàn Phong chỉ khẽ lắc đầu. "Không có gì đâu lão trượng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Giúp đỡ nhau là lẽ thường tình trong cuộc đời này. Chân Đạo không yêu cầu chúng ta phải tu luyện thần thông, chỉ yêu cầu chúng ta sống đúng với cái tâm của mình, biết yêu thương, biết sẻ chia. Đó là cách chúng ta tìm thấy sự an yên, tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống." Hắn nói, giọng điệu điềm đạm, không hề có chút khoa trương.
Dần dần, những người dân xung quanh, ban đầu chỉ lắng nghe với sự tò mò, sau đó là hoài nghi, nhưng cuối cùng lại dần bị lay động bởi sự chân thành và những việc làm nhỏ bé nhưng ý nghĩa của Tô Mạt Nhi và Hàn Phong. Họ không nói những lời cao siêu, không phô diễn phép thuật, mà chỉ đơn giản là sống, là giúp đỡ, là chia sẻ bằng cả tấm lòng. Một vài người bắt đầu kể những câu chuyện của mình, những nỗi lo toan về bệnh tật, về mùa màng, về những bất công trong cuộc sống. Tô Mạt Nhi lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt đầy sự đồng cảm, và đôi khi nàng chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ họ hãy giữ lấy lòng tin, hãy sống thuận theo tự nhiên, và hãy yêu thương những người xung quanh. Những lời lẽ giản dị đó, lại có sức mạnh xoa dịu những tâm hồn đang mệt mỏi.
Hàn Phong đứng đó, nhìn những khuôn mặt phàm nhân từ lo lắng, hoài nghi dần chuyển sang một vẻ bình an hơn. Hắn cảm thấy một sự thanh thản lạ thường trong lòng. Hắn đã từng theo đuổi một con đường đầy rẫy tranh đấu, đầy rẫy sự lừa dối, nhưng giờ đây, hắn đang đi trên một con đường khác, một con đường mà mỗi bước chân đều mang lại ý nghĩa, mang lại sự bình yên không chỉ cho người khác mà còn cho chính hắn. Chân Đạo không cần phải là một thứ gì đó vĩ đại, nó chỉ cần là sự chân thành. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, Hàn Phong, đang giúp những người này tìm lại cái chân tâm ấy.
***
Cùng lúc đó, tại một góc khác của Tiểu An Trấn, Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, với dáng vẻ lập dị và chiếc bình rượu không rời tay, bước vào Dược Phường của Mạnh Y Sĩ. Dược Phường là một ngôi nhà gỗ một tầng đơn giản, bên trong có các kệ trưng bày các loại thảo dược khô, những bình sứ đựng thuốc và một quầy tính tiền nhỏ. Mùi thuốc bắc nồng nhẹ, hòa cùng mùi thảo dược tươi mới và mùi bùn đất từ các loại cây mới hái, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi chữa bệnh. Tiếng giã thuốc lách cách đều đặn, nhưng ẩn chứa trong đó là một nỗi lo lắng không hề nhỏ.
Mạnh Y Sĩ, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy sự tận tâm, đang ngồi bên bàn kê đơn, tay vẫn còn cầm một cây bút lông, nhưng ánh mắt lại thất thần nhìn ra cửa sổ. Ông đang bế tắc với một căn bệnh lạ đang hoành hành trong làng, khiến ông lo lắng và bất lực. Đã mấy ngày nay, ông đã thử mọi phương thuốc, mọi bài thuốc gia truyền mà ông biết, nhưng căn bệnh vẫn không hề thuyên giảm, thậm chí còn có dấu hiệu lây lan.
Quỷ Thủ Y Vương bước vào, Mạnh Y Sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên khi thấy một lão nhân lạ mặt với vẻ ngoài lôi thôi. "Vị tiên sinh đây có việc gì không?" Mạnh Y Sĩ hỏi, giọng nói mệt mỏi.
Vương Lão không trả lời ngay, ông chỉ lặng lẽ quan sát Dược Phường, hít một hơi thật sâu mùi thuốc bắc, rồi ánh mắt tinh quái của ông dừng lại trên khuôn mặt Mạnh Y Sĩ. "Lão phu nghe nói trong trấn có bệnh lạ, Mạnh Y Sĩ dường như đang gặp khó khăn?"
Mạnh Y Sĩ thở dài thườn thượt. "Ai da, vị tiên sinh đây nói đúng. Căn bệnh này thật quái dị, ta đã dùng hết mọi phương thuốc mà vẫn không thuyên giảm. Người bệnh sốt cao, ho khan, cơ thể mệt mỏi rã rời, lại còn có những đốm đỏ lạ trên da. Thật hổ thẹn với lương tâm, y thuật của Mạnh mỗ còn kém cỏi quá." Ông nói, giọng điệu đầy sự thất vọng và bất lực.
Quỷ Thủ Y Vương khẽ nhấp một ngụm rượu, đôi mắt tinh quái của ông như nhìn thấu tâm can Mạnh Y Sĩ. "Mạnh Y Sĩ, y thuật tuy nhỏ, nhưng lòng người là quan trọng nhất. Ngươi có lòng, nhưng chưa đủ thấu hiểu. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Đôi khi, sự mất cân bằng trong cuộc sống, sự lo âu, hay cả những gánh nặng tư tưởng cũng là một loại độc. Thuốc chỉ trị ngọn, gốc rễ nằm ở sự hòa hợp của thân và tâm, và sự hòa hợp với môi trường xung quanh."
Mạnh Y Sĩ ngạc nhiên nhìn Vương Lão. "Hòa hợp của thân và tâm? Hòa hợp với môi trường? Ý tiên sinh là sao?"
Vương Lão chậm rãi đặt bình rượu xuống bàn, đôi tay gầy guộc nhưng linh hoạt của ông lướt qua một số loại thảo dược trên kệ. "Bệnh tật không chỉ đến từ sự xâm nhập của tà khí hay phong hàn, mà còn đến từ cách con người sống. Người dân trấn này, họ ăn gì, uống gì, ngủ nghỉ ra sao? Nguồn nước có sạch không? Không khí có trong lành không? Tâm trạng của họ có thường xuyên lo âu, buồn phiền không? Y thuật chân chính, không chỉ là kê đơn bốc thuốc, mà còn là quan sát cuộc đời, thấu hiểu nhân sinh."
Ông không khoe khoang y thuật cao siêu, mà lặng lẽ hỏi han kỹ lưỡng về môi trường sống, thói quen sinh hoạt của người bệnh, cách họ đối xử với nhau, và cả những nỗi lo lắng chung của cộng đồng. Rồi ông chỉ dẫn một vài phương pháp đơn giản, không cần linh dược quý hiếm, tập trung vào điều hòa khí huyết bằng các bài tập nhẹ nhàng, thư giãn tâm trí bằng cách thiền định đơn giản, và cải thiện vệ sinh môi trường bằng cách dọn dẹp nguồn nước, rác thải. Ông còn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ cho tâm hồn thanh tịnh, tránh xa những lo âu, hờn giận.
"Con người là một tiểu vũ trụ, hòa hợp với đại vũ trụ. Khi tiểu vũ trụ mất cân bằng, hoặc không hòa hợp với đại vũ trụ, bệnh tật sẽ sinh. Thuốc thang chỉ là phụ trợ, quan trọng là điều chỉnh bản thân, và sống thuận theo lẽ tự nhiên. Đây là một phần của Vô Tiên Chi Đạo, không phải là thần thông, mà là chân lý sống." Vương Lão nói, đôi mắt tinh quái ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc.
Mạnh Y Sĩ lắng nghe từng lời, từng chữ của Vương Lão. Như một kẻ đang lạc lối trong màn sương mù bỗng tìm thấy ánh sáng dẫn đường. Ông kinh ngạc nhận ra sự thiếu sót của mình, sự bó hẹp trong suy nghĩ về y thuật. Ông đã quá tập trung vào việc chữa trị triệu chứng mà quên đi gốc rễ sâu xa của bệnh tật, quên đi mối liên hệ mật thiết giữa con người và thiên nhiên, giữa thân thể và tâm hồn. "Đa tạ tiên sinh đã khai sáng! Mạnh mỗ thật là thiển cận!" Ông cúi đầu tạ ơn, khuôn mặt khắc khổ giờ đây ánh lên niềm hy vọng và sự biết ơn sâu sắc.
Ngay lập tức, Mạnh Y Sĩ bắt đầu áp dụng những lời khuyên của Quỷ Thủ Y Vương. Ông không chỉ kê đơn thuốc mà còn hướng dẫn dân làng cách cải thiện vệ sinh, cách hít thở, cách giữ tâm hồn bình an. Dần dần, tin tức về 'y thuật chân chính', chữa bệnh từ gốc rễ, không cần thần thông mà dựa vào lẽ tự nhiên này bắt đầu lan ra khắp trấn. Những người bệnh dần thuyên giảm, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Niềm hy vọng mới bùng cháy trong lòng dân làng, họ không còn chỉ coi Mạnh Y Sĩ là một thầy lang, mà là một người dẫn đường cho một cuộc sống khỏe mạnh và an yên hơn. Đó là những hạt giống Chân Đạo đầu tiên được gieo bằng y thuật, bằng lòng trắc ẩn, và bằng sự thấu hiểu lẽ nhân sinh.
***
Khi màn đêm buông xuống, trả lại sự tĩnh lặng cho vạn vật, tại Thanh Vân Tông, trong một điện thờ tĩnh lặng khác, ánh trăng vằng vặc soi sáng qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đá cẩm thạch. Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, mắt khép hờ, cảm nhận dòng linh khí thanh khiết chảy trong không gian, như một dòng suối mát lành gột rửa mọi ưu phiền. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi đang sắp xếp các bản báo cáo sơ bộ từ các nhóm truyền bá vừa gửi về, những bản báo cáo được viết vội vàng nhưng chứa đựng những thông tin quý giá về phản ứng của hồng trần. Thiên Cơ Lão Nhân, với cây quải trượng đặt nhẹ bên cạnh, chậm rãi lật giở một cuốn kinh thư cổ, ánh mắt tinh anh của y phản chiếu ánh trăng, như đang tìm kiếm điều gì đó sâu xa trong những dòng chữ đã ố vàng.
Những phản hồi đầu tiên đã bắt đầu chảy về, tựa như những dòng suối nhỏ đổ về biển lớn. Có sự đón nhận nồng nhiệt từ những người dân chân chất, những kẻ đã quá mệt mỏi với những lời hứa hẹn viển vông của tiên đạo giả tạo. Có sự ngạc nhiên, rồi dần chấp nhận từ những người như Mạnh Y Sĩ, những người có tâm nhưng thiếu đi phương pháp. Nhưng cũng có những hoài nghi cố chấp, những ánh mắt lạnh nhạt, những lời xì xầm cho rằng đây chỉ là một chiêu trò mới, một ảo ảnh khác trong vô vàn ảo ảnh của thế gian.
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ khép lại cuốn kinh thư, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực gầy gò của y. "Dù có khó khăn, nhưng hạt giống đã bắt đầu nảy mầm. Đây là con đường dài, Lâm Nhất ạ, nhưng là con đường đúng đắn, như ngàn năm trước vậy." Giọng nói của y trầm vang, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ tuần hoàn của Đạo. "Lòng người đã bị che lấp quá lâu bởi dục vọng, bởi ảo ảnh. Để thanh tẩy nó, cần một thời gian dài, một sự kiên trì vô hạn. Nhưng chỉ cần chúng ta kiên định, Chân Đạo sẽ lại một lần nữa soi sáng hồng trần."
Mộ Dung Uyển Nhi ngẩng đầu lên từ đống giấy tờ, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Nhất với sự thấu hiểu sâu sắc. "Chỉ cần một người được cứu rỗi, một trái tim được an yên, đó cũng là thành công rồi, Lâm Nhất. Chúng ta đã gieo niềm tin. Những câu chuyện về Tô Mạt Nhi và Hàn Phong ở Tiểu An Trấn, về Vương Lão ở Dược Phường, tuy nhỏ bé, nhưng lại là những tia lửa đầu tiên. Chúng sẽ thắp sáng lên những ngọn đèn hy vọng trong lòng người." Nàng nói, giọng điệu dịu dàng nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại, một niềm tin không gì lay chuyển được.
Lâm Nhất chậm rãi mở mắt, ánh nhìn xa xăm của hắn xuyên qua khung cửa sổ, hướng về phía những đỉnh núi xa xăm, nơi ánh trăng soi sáng vạn vật. Hắn có thể cảm nhận được những tia hy vọng le lói đang nảy mầm khắp hồng trần, nhưng cũng cảm nhận được gánh nặng của con đường phía trước. "Đúng vậy. Con đường này, cần sự kiên nhẫn và lòng tin không ngừng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng lòng người khó đoán, dễ bị lay động bởi những điều hão huyền. Tuy nhiên, ta tin, tinh thần của Đại Đạo Thịnh Hành sẽ lại một lần nữa soi sáng hồng trần, từ những điều giản dị nhất, từ những hành động chân thành nhất. Chân Đạo không cần phải vĩ đại, nó chỉ cần là chân thật."
Hắn trầm ngâm, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn kiên định soi sáng những đỉnh núi, nơi các đồng minh của hắn đang miệt mài gieo mầm 'Chân Đạo'. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa hành trình hiện tại và tinh thần của 5000 năm trước, một vòng luân hồi của chân lý, của sự trở về với bản nguyên. Những hạt giống đã được gieo. Dù hồng trần gian nan, dù tiên đạo có vẻ xa vời, nhưng hắn biết, tiên đạo vẫn sẽ ở trong tâm, chờ đợi ngày bùng cháy, mang lại ánh sáng cho một tương lai mới, một kỷ nguyên của Đại Đạo Phục Hưng, bắt đầu từ những điều giản dị nhất của cuộc đời. Ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ Thanh Vân Tông, như một lời thì thầm về một hành trình dài nhưng đầy hy vọng.