Ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ Thanh Vân Tông, như một lời thì thầm về một hành trình dài nhưng đầy hy vọng, len lỏi qua từng kẽ lá, đậu trên mái ngói rêu phong, rồi luồn vào tận những góc khuất của điện thờ tĩnh lặng. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Thiên Cơ Lão Nhân, ba bóng hình trầm tư trong đêm, vẫn còn lưu lại dư âm của cuộc trò chuyện về những hạt giống Chân Đạo vừa được gieo. Mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một tâm tư, một niềm tin son sắt vào con đường mà họ đã chọn. Màn đêm sâu thẳm dần nhường chỗ cho bình minh, mang theo những tia nắng đầu tiên của một ngày mới, như xua tan màn sương mù của hoài nghi, mở ra một chân trời của những khởi đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh còn đang lãng đãng vẽ những vệt vàng cam lên những đỉnh núi xa xăm, nhuộm hồng cả mây trời và ban tặng cho vạn vật một vẻ đẹp thanh khiết đến nao lòng, trong Tàng Kinh Các cổ kính của Thanh Vân Tông, một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần ấm cúng đang ngự trị. Nơi đây, vốn là một tòa tháp cao nhiều tầng, được xây dựng từ gỗ lim quý hiếm và đá ngọc bích, giờ đây như được thổi một luồng sinh khí mới. Mỗi tầng đều có những kệ sách cao ngút, chất chứa vô vàn điển tịch cổ xưa, từ kinh thư tu luyện đến y thư bách thảo, từ lịch sử tông môn đến những ghi chép về lẽ nhân sinh. Hành lang rộng rãi, được lát bằng những phiến đá cẩm thạch đã mòn vẹt theo dấu chân thời gian, dẫn đến các phòng đọc yên tĩnh, nơi ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đá, như những đường chỉ dẫn đến chân lý. Khắp nơi, những phù văn cổ xưa được chạm khắc một cách tinh tế, không chỉ để bảo vệ mà còn để duy trì một không khí trang trọng, thiêng liêng và tràn đầy linh khí.
Trong không gian ấy, âm thanh duy nhất có thể nghe được là tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương sớm và hương cỏ cây. Đôi khi, lại có tiếng lật trang sách khe khẽ, như một lời thì thầm của tri thức, hay tiếng thở dài nhẹ nhàng của người đang suy tư, tìm kiếm. Mùi hương của giấy cổ, của mực tàu, của gỗ lim quý hiếm và một chút hương liệu thanh nhã hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thư thái, tỉnh táo, khiến tâm hồn con người như được gột rửa, sẵn sàng tiếp nhận những điều mới mẻ. Bầu không khí nơi đây yên tĩnh đến lạ, trang nghiêm, cổ kính và đầy ắp tri thức, toát lên vẻ tôn trọng đối với sự học hỏi và chiêm nghiệm.
Trên một tấm bồ đoàn cũ kỹ, đã bạc màu theo năm tháng, Lâm Nhất ngồi thẳng lưng, ánh mắt thâm sâu như chứa đựng cả một bầu trời sao, nhìn về phía những người đang tề tựu trước mặt hắn. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn dù thân hình gầy gò, khuôn mặt thư sinh của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng lúc này lại ánh lên sự quyết đoán và hy vọng. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, và bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, tuy có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, càng làm nổi bật khí chất điềm đạm, không khoa trương của hắn.
Đối diện với hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, nhưng lúc này lại bừng lên một tia sáng của niềm tin. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo một túi thuốc và kim châm bên mình, sẵn sàng cho công việc chữa bệnh cứu người. Bên cạnh nàng là Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, tay cầm cây quải trượng bằng gỗ mục. Y vẫn giữ vẻ thâm trầm, suy tư, nhưng ánh mắt y hướng về Lâm Nhất lại tràn đầy sự định hướng và kỳ vọng. Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão) với dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh quái, ngồi đối diện, tay vẫn cầm bình rượu nhỏ, nhưng nét mặt lại hết sức nghiêm túc. Và cuối cùng, Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, râu quai nón được tỉa tót gọn gàng, khoác trên mình bộ gấm vóc sang trọng, tươi tắn, toát lên vẻ phú quý và sự ung dung tự tại.
Lâm Nhất chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa, chân thành nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên định, như dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá, bền bỉ và không ngừng nghỉ. "Hạt giống đã gieo, giờ là lúc dựng nên những mảnh đất lành để chúng nảy mầm. Chân Đạo không nên chỉ tồn tại trong tâm trí, mà phải hiện hữu trong đời sống, phải hòa mình vào hồng trần muôn mặt. Chúng ta cần thiết lập những 'Đạo Trường Hồng Trần', nơi mọi người, bất kể thân phận, đều có thể tìm về, không phải để cầu tiên phật xa vời, mà để tìm thấy chân lý ngay trong chính cuộc đời mình."
Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, cây quải trượng gỗ mục của y chạm nhẹ xuống sàn đá, phát ra tiếng động khẽ khàng như một lời đồng tình. "Tư tưởng của ngươi, Lâm Nhất, giống như ánh mặt trời buổi bình minh, phá tan màn đêm mê muội đã bao trùm thế gian quá lâu. Nó đánh thức những tâm hồn ngủ quên, soi rọi vào những góc khuất u tối của lòng người. Nhưng ánh sáng cần một ngọn đèn để lan tỏa, một nơi chốn để tụ hội, để không bị dòng đời cuốn trôi mất. Nếu không có nơi chốn cụ thể, những hạt giống dù quý giá đến mấy cũng khó lòng bén rễ sâu." Giọng nói của y trầm vang, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ tuần hoàn của Đạo và sự cần thiết của một nền tảng vững chắc.
Mộ Dung Uyển Nhi tiếp lời, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Nhất với sự thấu hiểu sâu sắc. "Chúng ta cần một nơi mà phàm nhân không cảm thấy xa lạ, không bị ngăn cách bởi những hàng rào quyền quý hay phép tắc phức tạp của tông môn. Một nơi mà tu sĩ cũng tìm thấy sự bình đẳng, không còn phân biệt cao thấp, tài năng hay phàm tục. Không phải là một tông môn kiêu ngạo trên mây cao, không phải là một miếu tự lạnh lẽo thờ phụng những pho tượng vô tri, mà là một 'đạo trường' thực sự, nơi tri thức và lòng trắc ẩn là cốt lõi, nơi con người có thể học cách làm người chân chính, học cách sống hòa hợp với vạn vật."
Quỷ Thủ Y Vương khịt mũi, tay vỗ vỗ bình rượu, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc. "Hừm, nói thì dễ. Lòng người khó đoán, dễ bị che mắt bởi những cái lợi nhỏ nhoi, bởi những lời hứa hão huyền của tiên đạo giả tạo. Y thuật của ta có thể là cầu nối. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Đạo trường cần là nơi chữa lành cả hai, cả thể xác lẫn tâm hồn. Nếu không, chỉ là vẽ vời thêm chuyện." Y nói, lời lẽ tuy có phần thực dụng, đôi khi khó tính, nhưng lại đầy nhiệt huyết và chân thành, đúng với phong thái của một người đã trải qua vô vàn thăng trầm của nhân thế.
Vương Đại Phúc, với nụ cười phúc hậu thường trực, vuốt nhẹ chòm râu quai nón, giọng nói sang sảng, khéo léo. "Về tài chính và hậu cần, lão phu có thể trợ giúp. Sức người có hạn, nhưng của cải thì có thể vận dụng linh hoạt. Nhưng quan trọng hơn cả là sự tin tưởng của dân chúng. Phải để họ thấy được lợi ích thực sự, không phải lời hứa hão huyền, không phải những phép màu xa vời. Phải là những thứ thiết thực, gần gũi với cuộc sống hàng ngày của họ. Ăn no, mặc ấm, không bệnh tật, tâm an. Đó mới là cái mà phàm nhân chúng ta mong muốn nhất." Hắn không chỉ nhìn thấy lợi ích vật chất, mà còn thấu hiểu được giá trị của niềm tin trong lòng người.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt quét qua từng người, như ghi nhận từng lời đóng góp. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi gần gũi nhất, từ Thanh Vân Tông này, nơi linh khí dồi dào và cũng là nơi nhiều tâm hồn đã được cảm hóa. Và cả Tiểu An Trấn, nơi Tô Mạt Nhi và Hàn Phong đang gieo mầm hy vọng. Chúng ta sẽ mở rộng dần ra Đại Càn Đế Đô, nơi phồn hoa đô hội, nhưng cũng đầy rẫy những lo toan và ảo vọng. Để mọi người thấy, Chân Đạo không phải là thứ xa vời, không phải là một phép thuật cao siêu, mà là ở ngay trong cuộc sống của họ, trong từng hơi thở, từng hành động thiện lương."
Hắn khẽ khàng mở một bản đồ lớn, được trải rộng trên mặt bàn đá cẩm thạch. Trên tấm bản đồ cũ kỹ ấy, những đường nét của các châu lục, sông núi, thành trì hiện ra rõ ràng. Ngón tay thon dài của Lâm Nhất lướt nhẹ trên bản đồ, chỉ định những địa điểm tiềm năng. "Nơi này, Thanh Vân Tông, với Dược Viên và Tàng Kinh Các, sẽ là trung tâm nghiên cứu và giảng dạy chuyên sâu. Nơi kia, Tiểu An Trấn, sẽ là mô hình cộng đồng mẫu mực, nơi Chân Đạo được thực hành trong đời sống thường ngày. Và đây, Đại Càn Đế Đô, sẽ là điểm lan tỏa ra toàn bộ hồng trần."
Các cố vấn thảo luận sôi nổi, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh. Thiên Cơ Lão Nhân phân tích về khí mạch địa lý, nơi nào thích hợp cho việc tụ khí, tĩnh tâm. Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương bàn bạc về việc bố trí các khu vực y xá, phòng khám, và nơi trồng thảo dược. Vương Đại Phúc lại tính toán về chi phí xây dựng, vận chuyển vật liệu và nguồn cung ứng lương thực, thuốc men. Những tiếng gió nhẹ vẫn luồn qua cửa sổ, tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng trò chuyện trầm bổng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa âm của trí tuệ và niềm hy vọng. Lâm Nhất lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra một lời khuyên, một câu hỏi, dẫn dắt cuộc thảo luận đi đúng hướng. Hắn cảm nhận được áp lực phải đảm bảo 'Vô Tiên Chi Đạo' được truyền đạt một cách chân thực, không bị biến tướng hay lợi dụng khi nó bắt đầu lan rộng. Đây là con đường mới, ít người dám đi, và sự hoài nghi của thế gian là điều khó tránh khỏi. Nhưng ánh mắt kiên định của hắn vẫn không hề dao động. Hắn tin vào chân lý mà hắn đã tìm thấy, tin vào sức mạnh của lòng trắc ẩn và sự thật. Một hạt giống đã được gieo, giờ cần mảnh đất lành để nảy mầm, và quan trọng hơn, cần những bàn tay tận tâm để chăm sóc, vun trồng.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng vẫn dịu nhẹ, trải một tấm thảm vàng óng lên khắp Dược Viên của Thanh Vân Tông. Nơi đây, vốn đã là một chốn yên bình, xanh tươi, giờ đây lại càng tràn đầy sức sống và một vẻ đẹp thanh khiết đến lạ thường. Các luống đất được phân chia rõ ràng, tăm tắp thẳng hàng, vun xới kỹ càng, với hệ thống tưới tiêu khéo léo được dẫn từ những mạch nước ngầm. Những đình viện nhỏ nhắn, mái cong cổ kính, ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ, là nơi lý tưởng để nghỉ ngơi và nghiên cứu. Xung quanh Dược Viên là hàng rào bảo vệ bằng đá và linh mộc, không chỉ ngăn cản kẻ xâm nhập mà còn giúp tụ linh khí, khiến không khí nơi đây nồng đậm linh khí, trong lành, thoang thoảng mùi hương thảo mộc đặc trưng của các loại linh dược quý hiếm.
Trong không gian ấy, âm thanh của tiếng nước chảy róc rách từ hệ thống tưới tiêu, tiếng côn trùng bay vo ve, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Đôi khi, lại có tiếng các đệ tử làm vườn trò chuyện nhỏ nhẹ, cung kính, không làm phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. Mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất ẩm, mùi hương đặc trưng của các loại linh dược quý hiếm quyện vào nhau, đánh thức khứu giác, khiến tâm hồn con người như được gột rửa, trở nên thanh tịnh và sảng khoái lạ thường.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Hàn Phong cùng một số đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông – những người đã được Lâm Nhất cảm hóa và nguyện đi theo 'Chân Đạo' – đang có mặt tại đây. Nơi đây đã được chọn làm một trong những đạo trường đầu tiên, không chỉ tập trung vào y thuật mà còn là nơi để mọi người tĩnh tâm, hòa mình vào thiên nhiên, cảm nhận lẽ Đạo. Mộ Dung Uyển Nhi, với y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự thấu hiểu, đang hướng dẫn một vài đệ tử cách bố trí một khu vực y xá nhỏ gọn, nơi sẽ đặt bàn khám bệnh, tủ thuốc và những vật dụng cần thiết khác. Nàng chỉ dẫn tỉ mỉ, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy tín.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, đang hăng hái cùng Hàn Phong bắt tay vào việc sắp xếp lại các khu vực. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng thường được tết gọn gàng, và dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, toát lên vẻ hoạt bát. Nàng đang di chuyển những kệ sách nhỏ, đặt vào đó những cuốn y thư, những bản ghi chép về thảo dược, chuẩn bị cho việc đón tiếp những học viên đầu tiên. "Lâm ca ca, huynh thấy nơi này thế nào?" Nàng cất tiếng hỏi, giọng nói trong trẻo, líu lo, tràn đầy niềm phấn khởi. "Chúng ta có thể dùng một phần làm nơi học y, phần còn lại để mọi người tĩnh tọa, cảm nhận thiên nhiên. Sẽ rất tuyệt vời đó!" Nàng nói, đôi mắt sáng lên vì ý tưởng.
Hàn Phong, với ánh mắt đã không còn vẻ u buồn mà thay vào đó là sự kiên định mới, gương mặt vẫn còn vương nét phong trần nhưng đã toát lên sự thanh thản, khẽ gật đầu đồng tình. Hắn đang cùng vài đệ tử khác cẩn thận đặt những chiếc bồ đoàn đơn sơ xuống dưới những gốc cây cổ thụ, nơi có bóng râm mát mẻ. Từng động tác của hắn đều chứa đựng sự cẩn trọng và lòng thành kính, như thể mỗi chiếc bồ đoàn không chỉ là vật dụng, mà là một mảnh đất nhỏ để gieo mầm hy vọng. "Chân Đạo... không phải là những phép tắc khô khan, hay những lời hô hào sáo rỗng," hắn nói, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự chân thành hiếm có. "Mà là sự hòa hợp với vạn vật, sự tìm về bản nguyên. Nơi đây thật phù hợp, Lâm huynh. Nó giúp ta cảm nhận được sự bình yên, điều mà ta đã đánh mất quá lâu." Những lời nói ấy không chỉ là lời tán thành, mà còn là minh chứng sống cho sự chuyển hóa trong tâm hồn hắn, từ một kẻ u mê lầm lạc giờ đã tìm thấy con đường của riêng mình.
Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhẹ nhàng. "Y thuật là cách tốt nhất để tiếp cận lòng người, Tô Mạt Nhi. Khi bệnh tật được chữa lành, niềm tin sẽ nảy nở. Một cơ thể khỏe mạnh là nền tảng cho một tâm hồn an yên. Và ở nơi đây, sự kết hợp giữa y thuật và tĩnh tâm sẽ giúp con người tìm thấy cả hai." Nàng quay sang Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự ủng hộ. "Chúng ta không cần xây dựng những điện đài nguy nga, Lâm Nhất. Những công trình đồ sộ chỉ làm con người thêm phần xa cách với bản thân và thiên nhiên. Chúng ta chỉ cần một không gian thanh tịnh, nơi tâm hồn có thể tìm thấy sự bình yên và tri thức, nơi mọi người có thể học cách lắng nghe cơ thể, lắng nghe vạn vật và lắng nghe chính lòng mình."
Lâm Nhất quan sát, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Hắn thỉnh thoảng đưa ra vài lời chỉ dẫn, nhưng chủ yếu là quan sát và cảm nhận không khí. Hắn thấy được sự nhiệt huyết của Tô Mạt Nhi, sự kiên định của Hàn Phong, sự thấu hiểu của Mộ Dung Uyển Nhi. Hắn cảm nhận được những tia hy vọng le lói đang nảy mầm khắp nơi, nhưng cũng cảm nhận được gánh nặng của con đường phía trước. Sẽ có những người hoài nghi, thậm chí chế giễu, bởi họ đã quen với "tiên đạo giả tạo", với những phép thuật hào nhoáng và lợi ích vật chất rõ ràng. Nhưng hắn tin, sự chân thành và những giá trị thiết thực của 'Chân Đạo' sẽ dần dần cảm hóa lòng người.
Hắn khẽ bước đến một góc Dược Viên, nơi một phiến đá lớn được dùng làm bàn trà, xung quanh là những bồ đoàn đơn sơ. Hắn chạm nhẹ tay vào phiến đá mát lạnh, cảm nhận sự vững chãi của đất trời. "Một con đường dài, nhưng là con đường đúng đắn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng lòng người khó đoán, dễ bị lay động bởi những điều hão huyền. Tuy nhiên, ta tin, tinh thần của Đại Đạo Thịnh Hành sẽ lại một lần nữa soi sáng hồng trần, từ những điều giản dị nhất, từ những hành động chân thành nhất. Chân Đạo không cần phải vĩ đại, nó chỉ cần là chân thật." Hắn nói, giọng nói trầm ấm, hòa vào tiếng chim hót, tiếng nước chảy, như một lời thề nguyện với bản thân và với vạn vật. Hàn Phong nhìn Lâm Nhất, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vừa kính phục vừa tri ân. Hắn biết, con đường này sẽ gian nan, nhưng hắn đã tìm thấy ý nghĩa cho cuộc đời mình, không còn là kẻ lầm lạc trong quá khứ. Hàn Phong cố gắng hòa nhập và tìm lại ý nghĩa cuộc đời mình thông qua việc phục vụ 'Chân Đạo', đối mặt với những tàn dư của quá khứ trong tâm hồn, nhưng mỗi hành động nhỏ bé của hắn đều là một bước tiến trên con đường chuộc lỗi. Dược Viên dưới ánh nắng chiều, như một bức tranh sống động, nơi những hạt mầm của 'Chân Đạo' đang được gieo trồng bằng tất cả tâm huyết và niềm tin.
***
Trưa hôm sau, Đại Càn Đế Đô, một trung tâm phồn hoa đô hội, chìm trong sự ồn ào, náo nhiệt của Phàm Nhân Thị Trường. Tiếng mặc cả, tiếng rao hàng, tiếng bước chân vội vã của dòng người qua lại, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi hương của các loại gia vị, đồ ăn nóng hổi, mồ hôi của đám đông, mùi đất bụi và một chút mùi hương liệu từ các cửa hàng lớn nhỏ xen lẫn, kích thích mọi giác quan. Ánh nắng ban trưa gay gắt nhưng không quá chói chang, soi rọi xuống những mái nhà ngói đỏ, những tấm biển hiệu đủ màu sắc, và những khuôn mặt hối hả của người dân. Bầu không khí nơi đây luôn tấp nập, hối hả, nhưng cũng chính là nơi tập trung tinh hoa của hồng trần, nơi mà 'Chân Đạo' cần phải bén rễ.
Giữa dòng người đông đúc ấy, Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền lành, đang chỉ tay về phía một cửa hàng rộng rãi nhưng đã cũ kỹ, đã lâu không có người thuê. Bên cạnh hắn là Quỷ Thủ Y Vương, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái, tay vẫn cầm bình rượu, nhưng nét mặt lại hết sức nghiêm túc.
"Lão Vương, ngài xem," Vương Đại Phúc nói, giọng nói sang sảng, khéo léo. "Nơi đây tuy ồn ào, náo nhiệt, nhưng lại là nơi tập trung tinh hoa của hồng trần, nơi mà biết bao số phận giao thoa. Nếu Chân Đạo có thể bén rễ ở đây, thì sẽ lan tỏa khắp nơi, như mạch nước ngầm len lỏi vào từng ngõ ngách của cuộc sống. Đây là một địa điểm đắc địa, ngay giữa lòng thị trường, dễ tiếp cận với mọi người." Hắn nhìn Quỷ Thủ Y Vương, ánh mắt tràn đầy sự tự tin vào tầm nhìn của mình.
Quỷ Thủ Y Vương khịt mũi, đôi mắt tinh quái quét một lượt quanh khu chợ. "Hừm, đúng là có chút ồn ào. Tiếng người, tiếng xe, tiếng rao hàng, hỗn tạp quá đỗi. Nhưng 'Chân Đạo' không phải là trốn tránh hồng trần, mà là đối diện với nó, là hòa mình vào nó để thanh lọc. Nếu chỉ tu luyện trong núi sâu, thì còn ý nghĩa gì? Ta sẽ dùng 'thiên lý' trong y thuật để khai mở 'nhân lý' trong lòng người. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Cái này, ở nơi náo nhiệt như vầy lại càng cần thiết." Y nói, lời lẽ tuy đôi khi khó tính nhưng lại đầy nhiệt huyết và chân thành, đúng với phong thái của một người đã trải qua vô vàn thăng trầm của nhân thế.
Không đợi Vương Đại Phúc nói thêm, Quỷ Thủ Y Vương đã đặt một cái bàn nhỏ ở một góc chợ, không xa cửa hàng cũ kỹ kia. Y lấy ra bộ kim châm sáng loáng, vài loại thảo dược đơn giản và bắt đầu bắt mạch, kê đơn cho những người dân nghèo. Ban đầu, người dân chỉ tò mò, đứng từ xa nhìn ngó. Họ đã quen với những thầy lang hành nghề khắp chợ, nhưng ít ai có phong thái đặc biệt như Quỷ Thủ Y Vương.
Một lão nông phu với lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, mặc áo vải thô, đầu đội nón lá, chậm rãi tiến lại gần. Đó là Trần Bá, người mà Quỷ Thủ Y Vương đã từng chữa bệnh miễn phí cho con trai ông ở một thị trấn khác. Lão nhìn Quỷ Thủ Y Vương, ánh mắt có chút tò mò nhưng cũng đầy tin tưởng. "Ông Vương lại làm gì nữa đây? Có phải lại có chuyện tốt gì không?" Giọng lão chất phác, thô mộc.
Quỷ Thủ Y Vương ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh quái nhìn lão nông phu. "Lão bá, không phải chuyện tốt, mà là chuyện 'Chân Đạo'. Đạo này không cần tiên, không cần phép, không cần những lời hứa hão huyền. Nó chỉ cần một cái tâm thiện lương, một ý chí kiên định và một sức khỏe tốt để sống an lành thôi. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Sức khỏe và tâm an mới là quan trọng nhất." Y nói, giọng nói tuy không quá lớn nhưng lại có sức nặng, khiến những người xung quanh cũng phải chú ý lắng nghe. Y bắt mạch cho một bà lão bị ho kinh niên, kê cho bà một thang thuốc đơn giản, không lấy một xu nào.
Vương Đại Phúc cũng tiến đến gần, khuôn mặt phúc hậu nở nụ cười trấn an. "Chúng ta sẽ mở một 'đạo trường' ở đây, lão bá. Không phải là nơi để tu luyện thần thông, mà là nơi mọi người có thể học cách tự chữa bệnh, học cách sống thuận theo tự nhiên, biết cách ăn uống, nghỉ ngơi điều độ, và tìm thấy sự bình yên trong chính cuộc sống bộn bề này. Một nơi để tìm hiểu về 'Vô Tiên Chi Đạo', một con đường mà tiên đạo không ở trên trời cao, mà ở ngay trong tâm mình."
Lão Nông Phu gãi đầu, ánh mắt hoài nghi ban đầu dần biến thành sự tò mò. "Học cách tự chữa bệnh sao? Sống thuận tự nhiên? Không cần tiền? Chuyện này... có thật không vậy?" Lão đã quá quen với những lời quảng cáo đường mật, những hứa hẹn viển vông, nên sự thận trọng là điều dễ hiểu. Nhưng nhìn thấy ánh mắt chân thành của Quỷ Thủ Y Vương và nụ cười hiền lành của Vương Đại Phúc, lão lại không khỏi dao động.
Quỷ Thủ Y Vương không nói nhiều, chỉ lấy ra một vài loại thảo mộc, giải thích công dụng của chúng một cách dễ hiểu. Y còn chỉ cho một thanh niên cách hít thở sâu để giảm căng thẳng, giúp người mẹ trẻ đang bế con nhỏ cách xoa bóp để giảm đau lưng. Những hành động thiết thực, cụ thể đó đã thu hút sự chú ý của nhiều người hơn. Dần dần, đám đông bắt đầu vây quanh, lắng nghe lời giảng giải đơn giản của Quỷ Thủ Y Vương về y đạo và nhân sinh, về tầm quan trọng của việc giữ gìn sức khỏe, của một cái tâm thiện lương.
Vương Đại Phúc bắt đầu bàn bạc với Quỷ Thủ Y Vương về việc sửa sang cửa hàng cũ kỹ kia. Hắn vẽ ra kế hoạch trên không khí, nơi nào sẽ là phòng khám, nơi nào sẽ là phòng đọc sách, nơi nào sẽ là nơi giảng dạy. Hắn cũng tính toán đến việc thuê người sửa chữa, mua sắm vật dụng, tất cả đều phải đảm bảo sự đơn giản, tiện dụng và gần gũi với cuộc sống của phàm nhân. Sự hoài nghi, thậm chí là chế giễu từ một bộ phận phàm nhân và tu sĩ đã quen với 'tiên đạo giả tạo' về hình thức 'đạo trường' mới lạ, không có phép thuật, không có lợi ích vật chất rõ ràng, vẫn còn đó, lẩn khuất trong ánh mắt của một vài người. Tuy nhiên, những tia hy vọng, sự tò mò, và niềm tin nhỏ bé đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những người chân chất.
Trong lòng Vương Đại Phúc, một niềm tin vững chắc đang dâng lên. Hắn tin rằng, việc thiết lập các 'đạo trường' này sẽ là nền tảng vững chắc cho sự lan tỏa của 'Vô Tiên Chi Đạo', thu hút nhiều học viên từ các tầng lớp khác nhau, từ đó tạo ra một lực lượng ủng hộ đông đảo và đa dạng. Những thử thách về tư tưởng và định hướng sẽ tiếp tục xuất hiện khi 'Chân Đạo' tiếp xúc với nhiều loại người và hoàn cảnh khác nhau, nhưng hắn cũng hiểu rằng đó là một phần tất yếu của quá trình, đòi hỏi sự kiên trì và linh hoạt. Việc tích hợp y thuật của Quỷ Thủ Y Vương vào đạo trường không chỉ là cách chữa bệnh, mà còn là cách chứng minh tính thực tiễn và lợi ích trực tiếp của 'Vô Tiên Chi Đạo' cho cuộc sống, thu hút thêm nhiều người thông qua những điều cụ thể. Đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh, mà là một bước đi quan trọng trên con đường phục hưng 'Đại Đạo Thịnh Hành'. Lời nhắc nhở về 'Đại Đạo Thịnh Hành' 5000 năm trước gợi ý rằng những đạo trường này không chỉ là sự khởi đầu mà còn là sự tái hiện, một sự trở về với bản nguyên, nơi chân lý không nằm ở phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong chính những điều giản dị nhất của cuộc đời.