...Đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh, mà là một bước đi quan trọng trên con đường phục hưng 'Đại Đạo Thịnh Hành'. Lời nhắc nhở về 'Đại Đạo Thịnh Hành' 5000 năm trước gợi ý rằng những đạo trường này không chỉ là sự khởi đầu mà còn là sự tái hiện, một sự trở về với bản nguyên, nơi chân lý không nằm ở phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong chính những điều giản dị nhất của cuộc đời.
***
Ánh nắng ban mai xuyên qua những khung cửa chạm khắc tinh xảo, rải những vệt vàng óng lên nền gạch xanh cổ kính trong Chính Điện Thanh Vân Tông. Không gian rộng lớn, trang nghiêm thường ngày vốn tĩnh mịch, nay lại bao trùm một bầu không khí có phần căng thẳng, nhưng cũng tràn đầy sức sống và hy vọng. Tiếng chuông chùa ngân vang từ đỉnh núi cao xa xăm vọng lại, như một lời nhắc nhở về dòng chảy thời gian, về những lẽ hằng của vũ trụ. Linh khí thanh khiết lẩn quất trong từng ngóc ngách, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng, tạo nên một cảm giác tĩnh tại nhưng không hề u tịch. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt nắng, như vô số tinh linh bé nhỏ đang chờ đợi một sự kiện trọng đại sắp sửa diễn ra.
Trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng được đặt giữa Chính Điện, vô số bản đồ, danh sách và ngọc giản được trải rộng. Lâm Nhất, vẫn với đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường, đang dùng Phù Trần Mộc chỉ vào một điểm trên bản đồ. Thân hình hắn gầy gò, thanh thoát, không mang chút vẻ phàm tục mà tựa như một cây tùng mọc giữa phong ba bão táp, tuy mảnh mai nhưng lại vững vàng đến lạ. Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh hắn, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác của những tháng năm đã qua, nhưng giờ đây lại lấp lánh sự tin tưởng vô bờ. Nàng cẩn thận ghi chép từng lời của Lâm Nhất vào một ngọc giản, những ngón tay thon dài uyển chuyển lướt nhẹ, mỗi nét chữ đều như khắc sâu vào tâm khảm.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ của ngàn năm tuế nguyệt, khẽ nhắm lại, lắng nghe từng lời, từng nhịp thở của không gian. Y không nói gì, nhưng sự hiện diện của y đã là một điểm tựa vững chắc, một trí tuệ siêu việt soi đường. Quỷ Thủ Y Vương, với dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh quái, đang vuốt chòm râu lưa thưa của mình, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu từ bình hồ lô bên hông. Y phục của y có phần lôi thôi, nhưng đôi tay cầm bộ kim châm sáng loáng lại toát lên sự lão luyện và điêu luyện. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền lành, đang kiểm tra những sổ sách chi tiêu, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và hào sảng. Hắn là người đứng sau mọi hoạt động hậu cần, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.
"Mục tiêu của chúng ta không phải là xây dựng một tông môn mới, một thế lực mới để tranh giành quyền lực hay phúc duyên thiên địa," giọng Lâm Nhất trầm ấm, chậm rãi vang vọng trong Chính Điện, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của suy tư và trách nhiệm. Hắn dừng lại, quét mắt nhìn những người đồng hành, "mà là gieo mầm chân lý vào lòng người, để hồng trần một lần nữa thịnh hành Đại Đạo như thuở sơ khai, như 5000 năm trước, khi Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, khi tiên đạo không phải là quyền năng, mà là đạo lý, là cách sống." Hắn đặt Phù Trần Mộc xuống bàn, ánh mắt thâm sâu nhìn về phía xa xăm, như thể xuyên qua không gian và thời gian, nhìn thấy viễn cảnh của một hồng trần đang chuyển mình. Gánh nặng trên vai hắn nặng tựa ngàn cân, nhưng niềm hy vọng trong tim lại rực cháy hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường này gian nan vạn dặm, nhưng hắn không hề cô độc.
Thiên Cơ Lão Nhân mở mắt, đôi mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Mỗi lời nói, mỗi hành động của con lúc này sẽ là nền tảng cho ngàn năm sau. Nó không chỉ là khởi đầu của một con đường, mà còn là sự tái sinh của một kỷ nguyên." Giọng y bình thản, uyên bác, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Hãy để nó xuất phát từ tâm, không vọng cầu. Chân lý không nằm ở những lời hoa mỹ hay những phép tắc thần thông, mà nằm ở sự chân thành, ở lòng trắc ẩn, và ở ý chí kiên định để vượt qua mọi gian nan." Lời của y như một luồng gió mát thổi tan đi những ưu phiền trong lòng Lâm Nhất, nhắc nhở hắn về bản nguyên của con đường mà hắn đã chọn.
Vương Đại Phúc gật đầu lia lịa, vuốt chòm râu quai nón tỉa tót gọn gàng. "Về phần vật lực, tài lực, lão phu đã chuẩn bị chu toàn. Các đạo trường ở khắp nơi cũng đã sẵn sàng để tiếp nhận dòng người." Hắn chỉ vào một dãy số liệu trên sổ sách, giọng nói sang sảng đầy tự tin. "Không chỉ có Tiểu An Trấn, mà ở mười ba trấn lớn nhỏ khác, và cả một số thành thị xa hơn, chúng ta đều đã có người tiền trạm, thu mua được những vị trí đắc địa, sửa sang lại cửa hàng cũ, hoặc xin phép chính quyền địa phương để dựng lên những 'Đạo Trường Hồng Trần' đơn sơ. Chúng ta không xây dựng cung điện, không đúc tượng thần, mà chỉ tạo ra những nơi chốn bình dị, nơi người dân có thể tìm thấy sự bình yên và tri thức. Kinh phí không thành vấn đề, lão phu tin tưởng vào 'Chân Đạo' của Lâm Nhất đạo trưởng, tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn cho hồng trần này!" Ánh mắt hắn tràn đầy niềm tin, không phải niềm tin mù quáng của kẻ tín ngưỡng, mà là niềm tin thực tế của một thương nhân lão luyện đã nhìn thấy tiềm năng và giá trị đích thực. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một khoản đầu tư ngắn hạn, mà là một sự đặt cược vào vận mệnh của toàn bộ thế giới.
Quỷ Thủ Y Vương lúc này mới lên tiếng, giọng nói có phần khàn khàn vì rượu nhưng lại vô cùng rõ ràng. "Y thuật là để chữa bệnh thân xác, nhưng 'Chân Đạo' của Lâm Nhất là chữa bệnh lòng người. Hai thứ này bổ trợ cho nhau, đó là sức mạnh thực sự." Y lắc đầu, đôi mắt tinh quái nhìn Lâm Nhất. "Người phàm sống trong hồng trần, ai cũng có bệnh. Bệnh từ thân, bệnh từ tâm. Có những bệnh thuốc tiên cũng không chữa được, chỉ có thể dùng 'Đạo' để hóa giải. Những điều ta đã thấy ở Tiểu An Trấn, những nụ cười, những lời cảm ơn chân thành, những thay đổi trong ánh mắt của người bệnh, đó chính là minh chứng hùng hồn nhất. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. 'Chân Đạo' của các ngươi, chính là liều thuốc chữa lành những vết thương sâu thẳm nhất trong lòng người." Y nói, ánh mắt xa xăm, như thể đã nhìn thấy một tương lai mà y thuật và đạo lý hòa quyện, đưa con người đến một cảnh giới an yên.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nâng tay, vuốt nhẹ búi tóc của mình. "Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng về nội dung giảng dạy. Từ những bài tập dưỡng sinh đơn giản, những phương pháp thiền định tĩnh tâm, đến những lời khuyên về đạo lý làm người, về cách đối nhân xử thế. Tất cả đều được đơn giản hóa, dễ hiểu, dễ thực hành, không hề có những giáo điều phức tạp hay những yêu cầu cao siêu." Giọng nàng dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Chúng ta cũng đã cử những đệ tử tinh thông y thuật và có tâm tính tốt đến các đạo trường để hướng dẫn. Họ không chỉ là người truyền đạo, mà còn là người chăm sóc, người lắng nghe. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, từ những nhu cầu thiết yếu nhất của con người." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự ủng hộ và thấu hiểu. Nàng biết, hắn đang đối mặt với một gánh nặng khổng lồ, gánh nặng của niềm tin, của trách nhiệm, và của cả nỗi sợ hãi mơ hồ về việc liệu 'Chân Đạo' có thể thực sự thay đổi được dòng chảy của số phận hay không. Nhưng nàng tin, chỉ cần hắn kiên định, thì mọi khó khăn rồi cũng sẽ vượt qua.
Lâm Nhất gật đầu, sự trầm tư trên khuôn mặt đã vơi đi phần nào, thay vào đó là vẻ quyết đoán. Hắn biết, đây là khoảnh khắc trọng đại, là bước ngoặt quyết định không chỉ cho hắn mà còn cho toàn bộ hồng trần. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thanh khiết của Thanh Vân Tông tràn vào lồng ngực, mang theo sức sống và sự an lành. "Được rồi," hắn nói, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng sức mạnh lay động lòng người. "Vậy thì, hãy chuẩn bị cho ngày đó. Ngày mà 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ chính thức được công bố, ngày mà hạt giống chân lý sẽ được gieo rắc khắp hồng trần, ngày mà chúng ta sẽ cùng nhau viết lại thiên trường ca về cuộc đời." Nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, một nụ cười ẩn chứa biết bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu trăn trở, và bao nhiêu quyết tâm.
***
Tại Phàm Nhân Thị Trường ở Tiểu An Trấn, không khí nhộn nhịp hơn bao giờ hết, tựa như một bức tranh sống động về cuộc sống hồng trần. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, tiếng xe bò kéo lạch cạch trên con đường đất, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi đồ ăn từ các hàng quán nghi ngút khói, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cỏ cây xanh mát từ những cánh đồng gần đó, tạo nên một hương vị đặc trưng, mộc mạc và chân thật. Bầu không khí nơi đây yên bình, thân thiện, mang đậm nét cuộc sống phàm trần, một cảm giác an toàn mà hiếm nơi nào có được. Ánh nắng ấm áp giữa trưa trải vàng trên những mái nhà tranh, những sạp hàng bày đầy rau củ quả tươi roi rói, và những gương mặt chất phác của người dân. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi thở của đất trời, xoa dịu cái nắng gắt ban trưa.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, đang hoạt bát hướng dẫn một nhóm đệ tử trẻ tuổi. Nàng vận một bộ y phục vải thô màu xanh ngọc tươi sáng, tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sạch sẽ, gọn gàng và đầy sức sống. Giọng nói của nàng trong trẻo, líu lo, tràn đầy nhiệt huyết. "Mỗi việc nhỏ chúng ta làm, đều là gieo mầm thiện. Từ việc giúp đỡ một bà lão qua đường, chỉ dẫn một người trẻ cách hít thở để tĩnh tâm, đến việc chia sẻ một câu chuyện đạo lý về lòng nhân ái, tất cả đều là 'Đạo' mà Lâm Nhất ca ca muốn truyền tải." Nàng mỉm cười rạng rỡ, chỉ cho một bà lão đang ngồi bệt bên đường cách xoa bóp bàn chân để giảm đau nhức. "Không cần những thần thông phép thuật xa vời, chỉ cần một cái tâm thiện lương, một ý chí muốn giúp đỡ người khác, đó chính là tiên đạo tại tâm."
Hàn Phong, với ngoại hình kiên nghị, ánh mắt sắc bén nhưng nay đã dịu đi nhiều, trầm tĩnh đứng bên cạnh Tô Mạt Nhi. Hắn mặc y phục gọn gàng, tay áo xắn cao, đang giúp một người đàn ông khuân vác bao gạo nặng trĩu lên xe bò. Từng động tác của hắn dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng lại ẩn chứa sự cẩn trọng và lòng tốt. "Không cần phép thuật cao siêu, chỉ cần một tấm lòng chân thành, đó là con đường của chúng ta." Giọng hắn trầm ấm, vững chãi, mang theo sự trải nghiệm của một người đã từng bôn ba giang hồ, nếm trải bao nhiêu phong trần. "Ngày trước, ta chỉ biết dùng kiếm để giải quyết mọi chuyện. Nay ta hiểu, có những thứ không thể dùng kiếm mà giải quyết được. Lòng người cần được vỗ về, cần được chỉ dẫn. 'Vô Tiên Chi Đạo' chính là con đường ấy, con đường của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn." Hắn nhìn những người dân đang hăng hái tham gia vào các hoạt động của đạo trường, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một ý nghĩa sâu sắc hơn cả những vinh quang trên chiến trường.
Lão Nông Phu Trần Bá, lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, đang ngồi cạnh sạp rau củ quả của mình. Chiếc nón lá cũ kỹ che khuất một phần khuôn mặt, nhưng đôi mắt lão lại ánh lên vẻ tươi tỉnh, tràn đầy sức sống. Lão không ngừng kể cho những khách hàng của mình nghe về những điều lão học được ở 'Đạo Trường Hồng Trần'. "Từ khi biết 'Đạo' của Lâm Nhất tiên nhân, cuộc sống của lão già này nhẹ nhõm hơn nhiều." Giọng lão chất phác, thô mộc, nhưng lại mang một sự chân thành khó tả. "Không còn lo âu về những bệnh tật vặt vãnh, không còn bận tâm đến những chuyện thế sự xa vời. Quỷ Thủ Y Vương dạy ta cách hít thở, cách ăn uống sao cho hợp lẽ tự nhiên. Lâm Nhất tiên nhân dạy ta về cái tâm, về lòng biết ơn. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Giờ ta hiểu, không chỉ là mồ hôi, mà còn là cái tâm của người gieo trồng. Sức khỏe và tâm an mới là quan trọng nhất, đúng như lời Vương Lão nói." Lão cười hiền lành, đưa cho một bà lão một bó cải tươi rói.
Tiểu Linh Nhi, nay đã hoạt bát hơn rất nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chạy nhảy quanh đó, phụ giúp phát những tờ giấy nhỏ ghi chép những nguyên tắc cơ bản của 'Vô Tiên Chi Đạo'. Nàng không còn vẻ gầy gò, quần áo rách rưới như ngày nào, thay vào đó là một bộ đồ vải thô màu hồng nhạt, tuy đơn giản nhưng sạch sẽ và vừa vặn. Nụ cười hồn nhiên luôn nở trên môi nàng, và mỗi lần nàng đưa tờ giấy cho ai đó, nàng đều nói bằng giọng trong trẻo: "Ca ca, đây là 'Đạo' của Lâm Nhất ca ca đó ạ. Nó giúp mình khỏe mạnh và vui vẻ hơn đó!" Nàng như một thiên thần nhỏ, mang theo niềm vui và sự lạc quan đến cho mọi người xung quanh.
Quỷ Thủ Y Vương, sau cuộc họp ở Thanh Vân Tông, cũng đã ghé qua Tiểu An Trấn để kiểm tra tiến độ của đạo trường. Y đang bắt mạch cho một đứa trẻ bị ho khan, đôi mắt tinh quái lướt qua khuôn mặt bầu bĩnh của đứa bé, ngón tay lão luyện đặt nhẹ lên cổ tay. Vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo của y khi chứng kiến cảnh tượng này. Y thấy những đệ tử trẻ tuổi đang kiên nhẫn hướng dẫn người dân, thấy những nụ cười chân thành trên khuôn mặt của phàm nhân, thấy những ánh mắt tò mò, khao khát học hỏi. Y thầm nghĩ, đây chính là thành quả mà y đã từng mơ ước. Không cần những danh xưng mỹ miều, không cần những phép tắc cao siêu, chỉ cần một cái tâm thiện lương và những hành động thiết thực, 'Chân Đạo' đã thực sự bắt đầu lan tỏa. Y nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc lên mũi, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường.
Dù vẫn còn đó sự hoài nghi, thậm chí là chế giễu từ một bộ phận phàm nhân và tu sĩ đã quen với 'tiên đạo giả tạo', quen với hình thức 'đạo trường' mới lạ không có phép thuật, không có lợi ích vật chất rõ ràng. Một vài ánh mắt lẩn khuất vẫn nhìn về phía họ với vẻ dò xét, nhưng những tia hy vọng, sự tò mò, và niềm tin nhỏ bé đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những người chân chất, những người đã quá mệt mỏi với những lời hứa hão huyền và những cảnh đời nghiệt ngã. 'Đạo Trường Hồng Trần' ở Tiểu An Trấn, tuy chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, nhưng lại là một minh chứng sống động cho sức sống mãnh liệt của 'Chân Đạo' giữa lòng hồng trần.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả ngọn núi Thanh Vân Tông, Dược Viên trở nên dịu mát lạ thường. Ánh nắng vàng óng trải dài trên những luống thảo mộc xanh tươi, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Tiếng nước chảy róc rách từ hệ thống tưới tiêu, tiếng côn trùng bay vo ve, tiếng chim hót lảnh lót xen lẫn tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc du dương, êm đềm. Mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất ẩm và hương thơm đặc trưng của các loại linh dược quý hiếm lan tỏa trong không khí, xoa dịu mọi giác quan. Linh khí nồng đậm bao trùm Dược Viên, tạo cảm giác thư thái, an lành, như thể mọi ưu phiền đều tan biến trong làn hương dịu nhẹ ấy.
Trong khung cảnh đẹp như tranh vẽ ấy, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi cùng nhau tản bộ. Đây là khoảnh khắc hiếm hoi họ có thể chia sẻ những suy tư sâu kín nhất, gạt bỏ đi gánh nặng của trách nhiệm để tìm thấy sự an ủi trong nhau. Mộ Dung Uyển Nhi vận một bộ y phục màu trắng ngà đơn giản, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ đường cổ thanh tú. Nàng điềm đạm bước bên Lâm Nhất, ánh mắt vẫn luôn dõi theo hắn, như một bóng hình không rời.
Lâm Nhất vuốt nhẹ một nhánh thảo dược đang đung đưa trong gió, đôi mắt sâu thẳm trầm tư dõi về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Hắn cảm nhận gió nhẹ mơn man trên khuôn mặt, một cảm giác thư thái nhưng cũng đầy trăn trở. Hắn thở dài một tiếng, khẽ nói, giọng nói mang theo chút u buồn. "Con đường này, Uyển Nhi, liệu nó có thực sự mang lại bình yên cho hồng trần không?" Hắn biết, câu hỏi này đã ám ảnh hắn bấy lâu nay, từ khi hắn quyết định gánh vác sứ mệnh phục hưng 'Chân Đạo'. Ánh mắt hắn vẫn dõi về phía xa, nơi những tầng mây đang dần chuyển màu, nơi hồng trần vạn dặm đang chờ đợi tiếng gọi của 'Chân Đạo'. Hắn tự hỏi, liệu sức người có thực sự có thể thay đổi được dòng chảy của số phận, thay đổi được những thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của con người? Liệu hắn có thể giữ vững được sự thuần khiết của 'Vô Tiên Chi Đạo' trước những cám dỗ, trước những phản kháng tiềm tàng từ những kẻ vẫn còn bám víu vào 'tiên đạo giả tạo'?
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Nhất, cái chạm tay ấm áp và dịu dàng, như một lời an ủi không lời. Nàng biết những lo lắng trong lòng hắn, nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang. Nàng nhìn vào đôi mắt trầm tư của hắn, giọng nói dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự kiên định đến lạ thường. "Chỉ cần trái tim chúng ta kiên định, thì dù khó khăn đến mấy, 'Đạo' rồi sẽ hiển lộ. Huynh đã gieo những hạt giống tốt lành, giờ là lúc chờ đợi chúng nảy mầm." Nàng vuốt nhẹ mu bàn tay hắn, cảm nhận sự chai sạn từ những tháng ngày gian khổ. "Huynh đã làm được rất nhiều, Lâm Nhất. Huynh đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng bao người. Huynh đã cho họ thấy rằng, tiên đạo không phải là điều gì đó xa vời, mà là ở ngay trong tâm mình, ở trong cách sống giản dị mà chân thật." Nàng siết nhẹ tay hắn, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho hắn.
Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, ánh mắt có chút phức tạp, pha lẫn sự cảm kích và một nỗi lo lắng vẫn còn đó. "Ta chỉ sợ... sức người có hạn, liệu có thể thay đổi được dòng chảy của số phận? Hồng trần đã chìm đắm quá lâu trong những mê tín, trong những dục vọng. Liệu một mình ta, một mình chúng ta, có thể thật sự làm nên sự khác biệt?" Hắn cúi đầu, lấy ra Chuỗi Hạt Bồ Đề từ trong áo, trầm tư ngắm nhìn những hạt gỗ nhẵn nhụi, mỗi hạt như chứa đựng một câu chuyện, một lời nguyện ước. Cảm giác nhẵn nhụi của chuỗi hạt trên đầu ngón tay giúp hắn phần nào xoa dịu đi những trăn trở trong lòng. Chuỗi hạt này đã theo hắn từ những ngày đầu tiên, chứng kiến bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu gian nan của cuộc đời hắn.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất cần được trấn an. "Huynh không cô độc, Lâm Nhất. Có chúng ta, có những người đang tin tưởng vào huynh. Có Vương Lão, có Thiên Cơ Lão Nhân, có Tô Mạt Nhi, có Hàn Phong, có Vương Đại Phúc, và có hàng ngàn, hàng vạn người phàm đang dần thức tỉnh. Đó chính là sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo' – không phải siêu phàm, mà là nhân tâm quy tụ, là sức mạnh của sự đoàn kết, của niềm tin vào lẽ phải. Con đường này không phải là của riêng huynh, mà là con đường của tất cả chúng ta, của toàn bộ hồng trần này." Nàng nói, giọng nói tràn đầy niềm tin, tựa như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn hắn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chúng ta chỉ cần giữ lấy chân tâm ấy, làm những điều đúng đắn, thì dù kết quả thế nào, chúng ta cũng không phải hối tiếc."
Lâm Nhất nhìn nàng, rồi lại nhìn Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay. Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn. Hắn biết, nàng nói đúng. Hắn không cô độc. Hắn có những người đồng hành đáng tin cậy, những người đã cùng hắn trải qua bao nhiêu gian nan, chứng kiến bao nhiêu biến cố. Và hơn thế nữa, hắn có niềm tin của hàng vạn người đang khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt họ giao nhau trong khoảnh khắc hoàng hôn đang dần lặn. Cùng nhau, họ nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối cùng của ngày đang tắt, nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Nhưng trong lòng họ, một ánh sáng mới, một niềm hy vọng mới đang bùng cháy mạnh mẽ, báo hiệu cho một bình minh rạng rỡ sắp sửa đến, một bình minh của 'Đại Đạo Thịnh Hành'. Cuộc công bố 'Vô Tiên Chi Đạo' sắp tới sẽ là một bước ngoặt lớn, thu hút sự chú ý của toàn bộ hồng trần, cả những kẻ ủng hộ và đối địch. Mối quan hệ sâu sắc giữa Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi sẽ là điểm tựa vững chắc cho hắn trong những thử thách sắp tới, khi 'Đại Đạo Thịnh Hành' thực sự được tái thiết lập, nhưng cũng không thể tránh khỏi những khó khăn trong việc duy trì và bảo vệ nó khỏi sự tha hóa. Ai biết được, những thế lực cũ như Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung liệu có chịu ngồi yên khi 'Chân Đạo' của Lâm Nhất thay đổi hoàn toàn cục diện hồng trần này? Có lẽ, sẽ có những nhân vật mới xuất hiện, hoặc những kẻ thù cũ sẽ tái xuất, mang theo những âm mưu mới, thử thách mới cho con đường mà Lâm Nhất đã chọn. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc bình yên này, tất cả những lo lắng ấy đều tan biến, chỉ còn lại sự an ủi và niềm tin vững chắc vào nhau.