Đêm trôi, mang theo những vì sao lấp lánh như hạt bụi kim cương rắc trên nền nhung đen thăm thẳm của bầu trời. Tại Thanh Vân Tông, nơi linh khí ngưng tụ, nơi những đóa mây mù vấn vít quanh sườn núi tựa như dải lụa tiên, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của vạn vật chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn lồng yếu ớt treo trước Chính Điện, đung đưa khe khẽ theo làn gió thoảng, chiếu rọi xuống khoảng sân rộng thênh thang, nơi những công đoạn trang trí cuối cùng cho đại lễ công bố 'Vô Tiên Chi Đạo' đang dần được hoàn tất. Những bàn đá, ghế gỗ, những lẵng hoa tươi và biểu ngữ trang trọng, tất cả đều ẩn mình trong màn đêm mờ ảo, chờ đợi khoảnh khắc bình minh bừng sáng.
Trên bậc thềm cao nhất của Chính Điện, Lâm Nhất đứng đó, thân ảnh gầy gò nhưng thanh thoát, tựa như một pho tượng đá cổ xưa giữa hư vô. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không nhìn vào những chuẩn bị đang dang dở, mà lại xuyên qua không gian và thời gian, đi về những miền ký ức xa xăm, hay hướng tới một tương lai mịt mờ mà hắn đang gánh vác. Chẳng ai rõ hắn đứng đó bao lâu, chỉ biết rằng bóng đêm đã ôm trọn lấy hắn, và sự trầm tư đã trở thành một phần không thể tách rời của linh hồn hắn. Mùi trầm hương từ các điện thờ phảng phất trong không khí, hòa quyện cùng mùi linh khí thanh khiết của núi rừng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm mà lại thấm đẫm nỗi hoài niệm. Tiếng chuông điểm canh từ xa vọng lại, ngân dài rồi tan vào hư không, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của thời gian.
Hắn nhẹ nhàng đưa tay, vuốt ve Phù Trần Mộc đang nằm yên trong lòng bàn tay. Từng thớ gỗ nhẵn nhụi, từng đường vân xoắn xuýt trên thân cây gậy đơn sơ ấy, đều như chứa đựng bao câu chuyện, bao nhiêu thăng trầm mà hắn đã trải qua. Nó đã cùng hắn đi qua những chặng đường gian nan nhất, chứng kiến những giọt mồ hôi, nước mắt, và cả máu đào. Phù Trần Mộc không chỉ là một vật tùy thân, nó đã trở thành một phần của linh hồn hắn, một người bạn đồng hành thầm lặng trên con đường truy tìm chân lý. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng lại ẩn chứa biết bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu gánh nặng mà hắn đang mang.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi trên hành lang rộng lớn của Chính Điện. Từng bước chân của hắn đều nhẹ như không, không gây ra một tiếng động nào, tựa như một bóng ma đang dạo bước giữa cõi trần gian. Ánh đèn lồng hắt bóng hắn lên tường, kéo dài rồi co lại theo từng bước, tạo nên một bức tranh huyền ảo, đầy suy tư. Hắn dừng lại bên một cột đá cẩm thạch trắng, tay khẽ chạm vào bề mặt mát lạnh của đá, cảm nhận sự vững chãi, kiên cố của nó. Liệu con đường hắn đang chọn, con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn sắp tuyên bố với toàn cõi hồng trần, có thể vững chãi như cột đá này, hay chỉ là một ảo ảnh chốc lát, rồi tan biến trong dòng chảy xiết của thời gian?
"Huynh vẫn chưa nghỉ ngơi sao, Lâm Nhất?"
Một giọng nói dịu dàng, ấm áp vang lên từ phía sau, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Lâm Nhất không cần quay lại cũng biết đó là ai. Mộ Dung Uyển Nhi, nàng vẫn luôn ở đó, thầm lặng dõi theo hắn, sẻ chia cùng hắn mọi gánh nặng. Nàng bước đến bên hắn, mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc và một chén trà nóng hổi, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya. Nàng đưa chén trà cho hắn, ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhưng lại tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng.
Lâm Nhất nhận lấy chén trà, hơi ấm từ chén sứ truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút lạnh giá đang bao trùm lấy tâm hồn hắn. Hắn khẽ nhấp một ngụm, vị trà đắng chát nhưng lại ngọt hậu, tựa như hương vị của cuộc đời. "Ta không ngủ được, Uyển Nhi. Đêm nay, tâm ta bất an." Hắn nói, giọng nói trầm lắng, mang chút u buồn. "Mai là một ngày trọng đại. Một ngày có thể thay đổi vận mệnh của cả hồng trần này, hoặc cũng có thể đẩy ta vào vực sâu vạn trượng."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng như gió xuân, xoa dịu đi những lo lắng trong lòng hắn. Nàng đứng cạnh hắn, không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay lên cánh tay hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và bình yên. "Sức người có hạn, nhưng ý chí có thể vượt qua mọi giới hạn, huynh ạ. Huynh đã gieo những hạt giống của 'Chân Đạo' vào lòng người, giờ là lúc chờ đợi chúng nảy mầm. Huynh không cô độc. Hàng vạn người đang trông chờ vào huynh, trông chờ vào 'Vô Tiên Chi Đạo' mà huynh đã tìm thấy." Nàng nhẹ nhàng nói, lời lẽ đơn giản nhưng lại chứa đựng sức mạnh to lớn, tựa như dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn hắn. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Điều huynh đã làm, là đã chỉ ra con đường ấy cho họ."
Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng trong khoảnh khắc. Hắn cảm nhận được sự kiên định, sự tin tưởng tuyệt đối mà nàng dành cho hắn. Hắn không cô độc, quả thật vậy. Nàng, cùng với những người đồng hành khác, chính là điểm tựa vững chắc nhất của hắn. "Ta chỉ sợ..." hắn khẽ nói, "ta sợ rằng con đường này quá khó khăn, quá dài, và sức ta, liệu có đủ để dẫn dắt tất cả?"
Mộ Dung Uyển Nhi siết nhẹ tay hắn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chúng ta chỉ cần giữ lấy chân tâm ấy, làm những điều đúng đắn, thì dù kết quả thế nào, chúng ta cũng không phải hối tiếc. Huynh đã làm được rất nhiều, Lâm Nhất. Huynh đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng bao người." Nàng nói, giọng nói tràn đầy niềm tin, tựa như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn hắn. Nàng nhớ lại lời Quỷ Thủ Y Vương từng nói, "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị." và thầm nghĩ, bệnh của hồng trần này, cũng cần được chữa trị từ tâm.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận hơi lạnh của màn đêm đang dần tan, nhường chỗ cho một chút hơi ấm của bình minh sắp tới. Lời của Uyển Nhi, như một làn gió nhẹ, thổi đi những đám mây u ám đang vần vũ trong tâm trí hắn. Hắn không cần phải là một vị thần toàn năng, hắn chỉ cần là một con người chân chính, một người tiên phong trên con đường tìm về chân lý. Hình ảnh Phù Trần Mộc trong tay hắn như khẽ rung lên, như muốn hòa cùng nhịp đập của trái tim hắn, của niềm tin đang dần bùng cháy.
***
Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Nhất, dòng hồi ức cuồn cuộn chảy, như một dòng sông không ngừng nghỉ, mang theo những mảnh vụn ký ức, những gương mặt thân quen, những lời nói vang vọng từ quá khứ. Hắn nhắm mắt lại, và thế giới bên ngoài tan biến, chỉ còn lại một không gian vô định, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa.
Trước tiên, là hình ảnh Huyền Nguyên Quan hoang tàn, nơi hắn đã trải qua những năm tháng tuổi thơ cơ cực. Ngôi miếu đổ nát, những bức tường rêu phong, và trên hết, là bóng hình sư phụ già Vân Du Đạo Nhân. Ông gầy gò, lưng còng, nhưng đôi mắt lại sáng ngời trí tuệ và lòng nhân ái. "Tiên đạo ở ngay trong lòng người, sao phải tìm kiếm xa xôi?" Lời nói của sư phụ vang vọng, rõ ràng như mới hôm qua. Chính câu nói ấy đã gieo mầm cho 'Vô Tiên Chi Đạo' trong tâm hồn hắn, một con đường không truy cầu sức mạnh siêu phàm, mà truy cầu sự chân chính của lòng người. Hắn nhớ những chén cháo ấm lòng mà Tô Mạt Nhi mang đến, khi đó nàng chỉ là một tiểu cô nương với đôi mắt to tròn, lo lắng cho hắn. Tình cảm đơn sơ ấy, chính là một phần của 'Chân Đạo' mà hắn đã tìm thấy.
Rồi hình ảnh Mộ Dung Uyển Nhi hiện lên, nàng dịu dàng với đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhưng luôn kiên định và thấu hiểu. Nàng là người đã cùng hắn trải qua bao nhiêu gian nan, chia sẻ bao nhiêu gánh nặng, là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Nàng không cầu danh lợi, không màng sức mạnh, chỉ mong được cùng hắn đi trên con đường ấy, chữa trị những vết thương của hồng trần.
Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, xuất hiện với dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo tinh quái, tay cầm bình rượu và bộ kim châm sáng loáng. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị." Lời nói của y, tuy thô kệch nhưng lại chứa đựng chân lý sâu sắc. Y đã dạy hắn rằng, mọi nỗi đau của con người, dù là thể xác hay tinh thần, đều bắt nguồn từ một cái tâm không an yên, một linh hồn bị tổn thương. Và để chữa trị, không chỉ cần thuốc thang, mà cần cả sự cảm thông, lòng trắc ẩn.
Thiên Cơ Lão Nhân, với râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ của ngàn năm. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán." Lời nói ấy, như một lời cảnh tỉnh, nhắc nhở hắn về sự phức tạp của lòng người, về những mưu toan, toan tính ẩn sâu dưới vẻ ngoài hiền lành, hay sự cuồng vọng ẩn sau những lời lẽ hoa mỹ. Ông Đồ, với câu nói "Mỗi câu chuyện đều ẩn chứa một chân lý," đã mở ra cho hắn một cánh cửa đến với thế giới của tri thức, của sự chiêm nghiệm, của việc học hỏi từ mọi thứ xung quanh.
Bên cạnh những hình ảnh ấm áp ấy, những mảnh ký ức về sự tăm tối của hồng trần cũng hiện lên rõ nét. Những khuôn mặt đau khổ của phàm nhân, những thân phận bé nhỏ bị chà đạp bởi cường quyền và lòng tham. Hắn nhớ lại sự tham lam vô độ của Thiên Đạo Môn, những kẻ nhân danh "tiên đạo" để bóc lột, để thống trị. Hắn nhớ về sự tàn độc của Hắc Ám Cung, những kẻ gieo rắc nỗi sợ hãi và bóng đêm lên khắp cõi trần. Và không thể quên sự cuồng vọng của Lã Bất Phàm, một con người tài năng nhưng lại lạc lối, ôm ấp thứ "tiên đạo giả tạo" đầy dục vọng. Mỗi mảnh ký ức, dù là tươi sáng hay u tối, đều là một hạt giống gieo vào tâm hồn hắn, nảy mầm thành 'Vô Tiên Chi Đạo' – con đường không cầu tiên, mà cầu làm người chân chính, thuận theo lẽ trời đất, thấu hiểu vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.
Trong dòng hồi ức ấy, Lâm Nhất cũng nhìn thấy chính mình, một tiểu đạo sĩ mồ côi, gầy gò, đã từng chật vật tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời. Hắn đã từng hoài nghi, từng tuyệt vọng, nhưng chưa bao giờ từ bỏ. Hắn đã học được rằng, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong những tình cảm thiêng liêng như tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái.
Từng hình ảnh, từng âm thanh hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, sống động như một cuốn phim quay chậm. Hắn cảm nhận được sự lạnh giá của những đêm trường cô độc, sự ấm áp của tình người, vị đắng của thất bại, và vị ngọt của những chiến thắng nhỏ nhoi. Tất cả đã bồi đắp nên con người hắn ngày hôm nay, một người mang trong mình trách nhiệm to lớn, nhưng cũng đầy quyết tâm và hy vọng. Rồi, tất cả những hình ảnh ấy dần tan biến, như những áng mây buổi sớm bị nắng mai xua đi, để lại một khoảng trống bình yên trong tâm hồn Lâm Nhất. Hắn đã đối mặt với quá khứ, đã thấu hiểu hiện tại, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho tương lai. Sự giằng xé giữa gánh nặng trách nhiệm to lớn và sự khiêm nhường về bản thân, nỗi lo lắng về tương lai của 'Vô Tiên Chi Đạo' liệu có thực sự được chấp nhận và duy trì, tất cả đều được dung hòa trong khoảnh khắc tĩnh lặng này. Hắn đã vượt qua những nỗi sợ hãi, những ngờ vực của chính mình.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn mây mù, nhuộm vàng đỉnh Thanh Vân, cả không gian như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh sáng vàng óng ánh chiếu rọi xuống khoảng sân Chính Điện, nơi những công việc chuẩn bị đã hoàn tất, mọi thứ đều sẵn sàng cho một ngày trọng đại. Mùi sương đêm tan, hòa cùng mùi hoa dại thoang thoảng, mùi đất ẩm sau một đêm dài, tạo nên một cảm giác trong lành, tinh khiết. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, như những khúc ca chào đón bình minh, chào đón một khởi đầu mới.
Lâm Nhất khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư u hoài của màn đêm, mà ngập tràn sự kiên định, thấu suốt, tựa như mặt hồ phẳng lặng phản chiếu ánh dương. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, đã chấp nhận gánh nặng của số phận, và đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Mộ Dung Uyển Nhi, với một chén trà nóng trên tay, nhẹ nhàng đến bên hắn, đặt tay lên vai hắn một cách dịu dàng. Hơi ấm từ bàn tay nàng, từ chén trà, như xua đi chút lạnh giá còn vương vấn trong không khí, và sưởi ấm trái tim hắn. Nàng nhìn vào đôi mắt Lâm Nhất, thấy được sự thay đổi, sự vững vàng trong ánh mắt ấy.
"Huynh đã sẵn sàng chưa, Lâm Nhất?" Nàng hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng lại chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và sẻ chia. Câu hỏi ấy không phải là một sự nghi ngờ, mà là một lời động viên, một lời khẳng định về niềm tin mà nàng dành cho hắn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười ấy không còn là nụ cười của một tiểu đạo sĩ bơ vơ, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy con đường, đã thấu hiểu chân lý. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt họ giao nhau, hòa quyện trong khoảnh khắc bình minh rạng rỡ. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên, như hòa cùng nhịp đập của bình minh, của niềm hy vọng mới đang bùng cháy. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
"Ta đã sẵn sàng, và ta không đơn độc." Hắn nói, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian buổi sớm. "Con đường này không phải là của riêng ta, mà là con đường của tất cả chúng ta, của toàn bộ hồng trần này."
Hắn biết, sự kiện công bố 'Vô Tiên Chi Đạo' sắp tới sẽ là một bước ngoặt lịch sử, thu hút sự chú ý của toàn bộ hồng trần, cả những kẻ ủng hộ và đối địch. Mối quan hệ sâu sắc giữa hắn và Mộ Dung Uyển Nhi sẽ là điểm tựa vững chắc cho hắn trong những thử thách duy trì 'Chân Đạo' sau này. Khả năng 'Đại Đạo Thịnh Hành' thực sự được tái thiết lập là rất lớn, nhưng hắn cũng ý thức được những khó khăn trong việc duy trì và bảo vệ nó khỏi sự tha hóa trong tương lai. Lời hứa về một 'kỷ nguyên mới' không có nghĩa là không có thách thức, mà là một khởi đầu cho những cuộc đấu tranh tư tưởng và thực tiễn lâu dài. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc bình yên và tràn đầy hy vọng này, hắn đã sẵn sàng. Hắn đã sẵn sàng để viết nên chương mới cho hồng trần này, chương về một 'Đại Đạo Thịnh Hành' đích thực, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người. Hắn và Mộ Dung Uyển Nhi đứng đó, vai kề vai, cùng đón ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của 'Vô Tiên Chi Đạo'.