Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn mây mù, nhuộm vàng đỉnh Thanh Vân, cả không gian như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh sáng vàng óng ánh chiếu rọi xuống khoảng sân Chính Điện, nơi những công việc chuẩn bị đã hoàn tất, mọi thứ đều sẵn sàng cho một ngày trọng đại. Mùi sương đêm tan, hòa cùng mùi hoa dại thoang thoảng, mùi đất ẩm sau một đêm dài, tạo nên một cảm giác trong lành, tinh khiết. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, như những khúc ca chào đón bình minh, chào đón một khởi đầu mới.
Lâm Nhất khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư u hoài của màn đêm, mà ngập tràn sự kiên định, thấu suốt, tựa như mặt hồ phẳng lặng phản chiếu ánh dương. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, đã chấp nhận gánh nặng của số phận, và đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Mộ Dung Uyển Nhi, với một chén trà nóng trên tay, nhẹ nhàng đến bên hắn, đặt tay lên vai hắn một cách dịu dàng. Hơi ấm từ bàn tay nàng, từ chén trà, như xua đi chút lạnh giá còn vương vấn trong không khí, và sưởi ấm trái tim hắn. Nàng nhìn vào đôi mắt Lâm Nhất, thấy được sự thay đổi, sự vững vàng trong ánh mắt ấy.
"Huynh đã sẵn sàng chưa, Lâm Nhất?" Nàng hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng lại chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và sẻ chia. Câu hỏi ấy không phải là một sự nghi ngờ, mà là một lời động viên, một lời khẳng định về niềm tin mà nàng dành cho hắn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười ấy không còn là nụ cười của một tiểu đạo sĩ bơ vơ, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy con đường, đã thấu hiểu chân lý. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt họ giao nhau, hòa quyện trong khoảnh khắc bình minh rạng rỡ. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên, như hòa cùng nhịp đập của bình minh, của niềm hy vọng mới đang bùng cháy. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
"Ta đã sẵn sàng, và ta không đơn độc." Hắn nói, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian buổi sớm. "Con đường này không phải là của riêng ta, mà là con đường của tất cả chúng ta, của toàn bộ hồng trần này."
Hắn biết, sự kiện công bố 'Vô Tiên Chi Đạo' sắp tới sẽ là một bước ngoặt lịch sử, thu hút sự chú ý của toàn bộ hồng trần, cả những kẻ ủng hộ và đối địch. Mối quan hệ sâu sắc giữa hắn và Mộ Dung Uyển Nhi sẽ là điểm tựa vững chắc cho hắn trong những thử thách duy trì 'Chân Đạo' sau này. Khả năng 'Đại Đạo Thịnh Hành' thực sự được tái thiết lập là rất lớn, nhưng hắn cũng ý thức được những khó khăn trong việc duy trì và bảo vệ nó khỏi sự tha hóa trong tương lai. Lời hứa về một 'kỷ nguyên mới' không có nghĩa là không có thách thức, mà là một khởi đầu cho những cuộc đấu tranh tư tưởng và thực tiễn lâu dài. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc bình yên và tràn đầy hy vọng này, hắn đã sẵn sàng. Hắn đã sẵn sàng để viết nên chương mới cho hồng trần này, chương về một 'Đại Đạo Thịnh Hành' đích thực, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người. Hắn và Mộ Dung Uyển Nhi đứng đó, vai kề vai, cùng đón ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của 'Vô Tiên Chi Đạo'.
***
Ánh bình minh dần lên cao, nhuộm vàng đỉnh Thanh Vân. Quảng trường rộng lớn trước Chính Điện, nơi những công trình kiến trúc được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và gỗ linh mộc quý hiếm, mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh sáng, nay đã ngập tràn người. Hàng vạn phàm nhân và tu sĩ, đến từ những thôn làng hẻo lánh cho tới những thành trì sầm uất, từ những đạo quán hoang tàn đến những môn phái mới nổi, tề tựu tại đây, chen chúc nhau như sóng biển. Mỗi khuôn mặt đều mang một vẻ riêng, nhưng chung quy lại đều ánh lên sự tò mò, mong chờ, và cả những nỗi lo âu còn vương vấn từ một thời đại hỗn loạn. Những người nông dân lam lũ, lưng còng, da rám nắng như Lão Nông Phu Trần Bá, đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng nhưng giờ đây lại lấp lánh một tia hy vọng. Bên cạnh ông, Tiểu Linh Nhi, với khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn ngây thơ, bám chặt lấy vạt áo ông, nhìn lên đài cao với vẻ thích thú xen lẫn bối rối. Cô bé vẫn còn nhớ như in những đêm đói rét, những lời hứa hão huyền của các tu sĩ tự xưng là "tiên nhân" trước kia. Giờ đây, "tiên nhân" Lâm Nhất mà ca ca cô bé thường nhắc đến, liệu có khác biệt?
"Chuyện gì sẽ xảy ra?" Một tiếng xì xào vọng lên từ đám đông, như tiếng ong vỡ tổ. "Liệu Chân Đạo có thực sự tồn tại, hay lại là một màn kịch mới của kẻ mạnh?"
"Thiên Đạo Môn đã sụp đổ, liệu có hòa bình thực sự?" Một tu sĩ cấp thấp, trang phục cũ kỹ, lẩm bẩm, ánh mắt không giấu nổi sự hoài nghi sau bao năm tháng bị lừa dối.
Trên đài cao tạm bợ, được dựng bằng những phiến đá xanh vững chãi, Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua biển người. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả ngàn lời muốn nói, nhưng nàng chỉ lặng lẽ đứng đó, là điểm tựa vững chãi cho hắn. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, không giấu nổi vẻ lo lắng. Nàng khẽ níu lấy vạt áo Mộ Dung Uyển Nhi, nhỏ giọng hỏi: "Lâm Nhất... huynh ấy sẽ ổn chứ?" Mộ Dung Uyển Nhi không nói gì, chỉ khẽ nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, truyền cho nàng một hơi ấm dịu dàng, một sự trấn an không lời.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, vẫn trầm ngâm bên cây quải trượng bằng gỗ mục. Quỷ Thủ Y Vương, khuôn mặt nhăn nheo, ánh mắt tinh ranh nhưng ẩn chứa sự nhân từ, mái tóc bạc phơ rối bù, tay cầm cây kim châm bạc đã xỉn màu, khẽ vuốt râu, vẻ mặt khó dò. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, hôm nay cũng trở nên nghiêm nghị lạ thường. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ từng trải, đôi mắt sắc sảo nhưng hào sảng, đứng sừng sững như một ngọn núi. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với chiếc áo choàng đen và thanh kiếm cổ màu huyết, vẫn giữ vẻ lạnh lùng, trầm tư, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về Lâm Nhất với một sự tập trung hiếm thấy. Tuyết Hoa Nữ Cẩm Tú, dáng người mảnh mai nhưng khí chất mạnh mẽ, đôi mắt kiên định, nắm chặt cây trường thương, sẵn sàng đối mặt với mọi biến cố. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, vẫn che mặt, thân hình nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sắc bén và bí ẩn là lộ ra, quan sát mọi thứ với sự tinh tường của một sát thủ. Tất cả họ, những đồng minh thân cận, đều đứng đó, ánh mắt vừa tràn đầy hy vọng, vừa mang theo sự thận trọng, như thể đang chứng kiến một khoảnh khắc định mệnh của hồng trần.
Tiếng chuông Thanh Vân Tông, trầm hùng và lan xa, ngân vang ba tiếng, như một lời hiệu triệu, xé tan không khí xì xào, bao trùm lên toàn bộ quảng trường. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua biển người một lần nữa, chậm rãi đặt Phù Trần Mộc xuống trước ngực. Chiếc phất trần cũ kỹ, tưởng chừng vô tri, lúc này lại như một bảo vật thiêng liêng, là biểu tượng của một con đường, một niềm tin. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho sự kiện trọng đại bắt đầu. Tiếng chuông dứt, một sự tĩnh lặng bao trùm, đến mức có thể nghe thấy tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ, hay tiếng trái tim của hàng vạn người đang đập dồn dập. Mọi ánh mắt, mọi tâm tư, giờ đây đều đổ dồn về thân ảnh gầy gò của tiểu đạo sĩ.
***
Lâm Nhất bước lên vị trí trung tâm của đài cao, Phù Trần Mộc được đặt trên một giá gỗ đơn sơ bên cạnh. Ánh sáng bình minh, giờ đã rực rỡ hơn, bao trùm lấy hắn, khiến thân ảnh gầy gò của hắn trở nên cao lớn và uy nghiêm lạ thường, tựa như một pho tượng cổ khắc tạc giữa thiên địa. Hắn không nói những lời hoa mỹ hay hô hào sáo rỗng, cũng không phô diễn bất kỳ phép tắc thần thông nào để thu hút sự chú ý. Thay vào đó, hắn bắt đầu bằng một câu chuyện giản dị, một câu chuyện mà mỗi người phàm trần hay tu sĩ đều có thể tìm thấy bóng dáng mình trong đó.
"Hồng trần..." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng, không quá lớn nhưng lại có sức xuyên thấu lạ kỳ, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn người nghe. "Hồng trần không phải là nơi để trốn chạy, mà là nơi để tôi luyện tâm hồn. Ta đã từng thấy những đứa trẻ đói ăn, lạnh cóng giữa mùa đông khắc nghiệt. Ta đã từng chứng kiến những người cha, người mẹ mất đi con cái bởi tai ương, bệnh tật. Ta đã từng nghe những tiếng than khóc của người dân bị áp bức, bị bóc lột bởi những kẻ mượn danh 'tiên' để tác oai tác quái. Cuộc đời này, vốn dĩ đã là một bể khổ, nhưng cũng chính từ trong bể khổ ấy, những hạt mầm của lòng nhân ái, của sự kiên cường, của niềm hy vọng lại nảy mầm."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong đám đông, như thể đang đọc thấu mọi suy tư, mọi nỗi niềm. Lão Nông Phu Trần Bá khẽ cúi đầu, đôi mắt hoe đỏ. Tiểu Linh Nhi ngây thơ nắm chặt tay áo ông, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. Những tu sĩ từng hoài nghi cũng dần hạ thấp ánh mắt, trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc.
"Tiên đạo không phải là phép thuật thần thông để bay lượn trên mây, không phải là công pháp huyền ảo để trường sinh bất tử. Tiên đạo, là sự thấu hiểu và hoàn thiện bản thân, là sống thiện lương, là bao dung, là gánh vác trách nhiệm của một con người. Chúng ta không cần những vị tiên nhân xa vời trên cửu trùng thiên, những kẻ chỉ biết mượn uy quyền để thị uy, hay lợi dụng lòng tin để trục lợi. Chúng ta cần những 'chân nhân' ngay tại hồng trần này, những người biết yêu thương, biết sẻ chia, biết đứng lên vì lẽ phải, bảo vệ những người yếu thế. Những người, ngay cả khi không có pháp lực cao cường, vẫn có thể soi sáng con đường bằng chính trái tim mình."
Khi Lâm Nhất nói, linh khí xung quanh không tụ lại về phía hắn như các tu sĩ khác thường làm khi diễn thuyết hay thi triển công pháp. Ngược lại, nó hòa tan vào không khí, len lỏi vào từng hơi thở của mọi người, xoa dịu những mệt mỏi thể xác, những vết thương lòng, gột rửa đi những tạp niệm. Phù Trần Mộc bên cạnh hắn khẽ rung động, phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, không chói lóa nhưng đủ để mọi người cảm nhận được sự linh thiêng, sự thanh tịnh mà nó mang lại. Nó không phải là ánh sáng của quyền năng, mà là ánh sáng của chân lý.
"Vô Tiên Chi Đạo, chính là đạo của người, của sự sống, của tình yêu thương. Nó không phải là một con đường tu luyện mới lạ, mà là con đường chân nguyên đã bị lãng quên, con đường 'Đại Đạo Thịnh Hành' của ngàn xưa. Chúng ta đã từng lạc lối, đã từng tin vào những ảo ảnh của quyền lực và sự bất tử giả tạo. Nhưng giờ đây, đã đến lúc chúng ta phải quay về với chính bản thân mình, về với giá trị cốt lõi của con người. Hãy dùng thiện tâm để đối đãi, dùng trí tuệ để soi đường, dùng dũng khí để bảo vệ lẽ phải. Mỗi hành động thiện lương, mỗi lời nói chân thành, mỗi suy nghĩ vị tha, đều là một bước chân trên con đường Vô Tiên Chi Đạo."
Lời nói của Lâm Nhất như những giọt mưa xuân thấm đẫm mảnh đất khô cằn, gột rửa đi lớp bụi trần của bao năm tháng lầm lạc. Mộ Dung Uyển Nhi nhìn hắn, đôi mắt nàng lấp lánh sự tự hào và xúc động. Nàng biết, hắn đã trải qua bao nhiêu gian nan, bao nhiêu sự giằng xé nội tâm để đứng vững tại nơi đây, để cất lên những lời chân thành này. Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt râu, đôi môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Ông đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Quỷ Thủ Y Vương, người vốn lập dị, khó tính, lúc này cũng không kìm được mà khẽ gật đầu, ánh mắt tinh ranh nay lại ẩn chứa sự tôn trọng sâu sắc. Tô Mạt Nhi, đôi mắt long lanh ướt lệ, không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự tự hào vô bờ bến.
Vương Đại Phúc, với con mắt của một thương nhân, lại nhìn thấy xa hơn. Hắn không chỉ thấy một triết lý, mà còn thấy một trật tự xã hội mới, một cơ hội để kinh doanh và phát triển dựa trên sự công bằng, lòng tin. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, người từng lăn lộn trong giang hồ đầy máu và nước mắt, giờ đây lại cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ trong lòng. Hắn từng tin vào sức mạnh tuyệt đối, nhưng Lâm Nhất đã cho hắn thấy một sức mạnh khác, mạnh hơn cả vạn pháp thần thông: sức mạnh của nhân tâm. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, người cả đời sống với kiếm, với những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, cũng cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa. Kiếm của hắn từng là để đoạt mạng, nhưng giờ đây, hắn đã nhận ra, kiếm cũng có thể để giữ lấy một thứ gì đó quý giá hơn: chính là lòng người. Ngay cả Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, người sống trong bóng tối, lạnh lùng và kín đáo, cũng cảm thấy một sự đồng tình sâu sắc. "Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối," nàng thầm nghĩ, "nhưng nó cũng cần một ánh sáng để dẫn đường."
Mỗi lời nói của Lâm Nhất đều như chạm đến tận đáy lòng người nghe, khuấy động những suy tư đã bị lãng quên, khơi dậy những giá trị nhân văn đã bị vùi lấp. Hắn không chỉ đang nói về một con đường tu luyện, mà là đang định nghĩa lại lẽ nhân sinh, về ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.
***
Bài diễn văn của Lâm Nhất kết thúc. Ban đầu là một sự tĩnh lặng đến ngỡ ngàng, một khoảnh khắc im lặng đến mức cả tiếng gió thoảng qua cũng trở nên rõ ràng. Rồi, như một cơn bão bất ngờ, tiếng reo hò bùng nổ, vang dội như sấm dậy, lan khắp quảng trường và vọng xa đến tận chân trời. Hàng vạn người, phàm nhân và tu sĩ, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, môn phái, địa vị, đều đồng lòng hưởng ứng. Họ giơ cao tay, hô vang những tiếng nói chứa chan niềm hy vọng, những tiếng nói của sự giác ngộ.
"Vô Tiên Chi Đạo! Chân Đạo của chúng ta!"
"Lâm Nhất! Chân nhân của hồng trần!"
Tiếng hô vang, như một làn sóng thủy triều, dâng trào khắp Thanh Vân Tông, phá vỡ mọi rào cản, mọi định kiến. Ánh sáng từ Phù Trần Mộc, đặt trên giá gỗ bên cạnh Lâm Nhất, không tắt đi, mà như bỗng chốc bừng sáng rực rỡ hơn, lan tỏa ra khắp không gian. Nhưng đó không phải là thứ ánh sáng chói chang, mà là một vầng sáng dịu nhẹ, ấm áp, mang theo sự thanh tịnh và bình yên. Và điều kỳ diệu hơn, từ Đại Càn Đế Đô xa xôi, từ các 'Đạo Trường Hồng Trần' ở Tiểu An Trấn, và vô số những làng mạc, thành trì khác trên khắp hồng trần, những ánh sáng tương tự cũng bừng lên, như những đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm thành một ngọn lửa lớn, soi sáng cả thế gian. Chúng giao thoa, kết nối, tạo thành một mạng lưới ánh sáng tinh thần, biểu trưng cho sự thức tỉnh của lòng người, cho sự lan tỏa của 'Vô Tiên Chi Đạo'.
Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy tình yêu và niềm tin. Nàng biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự khởi đầu này, với ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên trong mỗi trái tim, họ sẽ không đơn độc. Thiên Cơ Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, gật đầu mãn nguyện. "Con đường còn dài, nhưng hạt giống đã gieo," ông thầm thì, ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhất tràn đầy sự tin tưởng. Quỷ Thủ Y Vương, người vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, lúc này lại nở một nụ cười hiếm hoi, lộ ra những nếp nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt.
Vương Đại Phúc, với ánh mắt tinh tường của một thương nhân, thầm thì: "Một cơ hội mới... một thế giới mới! Từ nay, kinh doanh phải là kinh doanh của nhân nghĩa, của sự sẻ chia, chứ không phải của lừa lọc, của trục lợi." Hắn đã nhận ra, sự thay đổi này không chỉ là về tu luyện, mà là về cả trật tự xã hội, về cách con người đối xử với nhau. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, cười lớn, tiếng cười hào sảng vang vọng: "Hay lắm! Từ nay giang hồ không còn phải sợ những kẻ mượn danh 'tiên' để tác oai tác quái nữa! Sức mạnh của bang hội sẽ không chỉ dùng để bảo vệ anh em, mà còn là để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ những người dân lương thiện."
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, trầm tư, khẽ chạm tay vào chuôi kiếm. Kiếm của hắn, từng nhuốm máu kẻ thù, giờ đây như được gột rửa bởi ánh sáng của 'Chân Đạo'. Hắn tự hỏi, liệu hắn có thể dùng thanh kiếm này để bảo vệ cái 'Chân Đạo' mà Lâm Nhất đã gieo trồng? Tuyết Hoa Nữ Cẩm Tú, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, thầm nhủ: "Nếu trời không có mắt, chúng ta phải tự mở mắt cho mình. Và giờ đây, ánh sáng đã đến." Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối, nhưng tâm hồn nàng lại cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, nhưng giờ đây, có một ánh sáng dẫn lối, soi rọi cho những hành động của nàng.
Lâm Nhất cúi đầu chào, nhận lấy sự hưởng ứng nồng nhiệt từ đám đông. Hắn biết, khoảnh khắc này, 'Vô Tiên Chi Đạo' đã được gieo vào lòng người. Hắn và Mộ Dung Uyển Nhi cùng nhau bước xuống, hòa vào giữa các đồng minh, cùng nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng 'Chân Đạo' đang dần lan tỏa. Các đồng minh vây quanh Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự tôn kính và quyết tâm, như những vì tinh tú tụ hội quanh một vầng trăng sáng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất, vẫn ẩn chứa một sự cảnh giác. Hắn biết, cuộc chiến với 'tiên đạo giả tạo' tuy đã kết thúc một chương, nhưng hành trình xây dựng và bảo vệ 'Chân Đạo' mới chỉ là khởi đầu. Tàn dư tư tưởng 'tiên đạo giả tạo' vẫn còn tồn tại trong lòng một số kẻ, như những hạt giống ác độc chờ ngày nảy mầm. Hắn thoáng nghĩ đến Lã Bất Phàm, kẻ từng là đối thủ lớn nhất, liệu hắn có thực sự đã tan biến, hay chỉ đang ẩn mình chờ cơ hội? Những câu hỏi ấy, như những đám mây nhỏ lướt qua bầu trời bình minh, không đủ để che khuất ánh nắng chói chang của niềm hy vọng.
Một kỷ nguyên mới, một 'Đại Đạo Thịnh Hành' mới, đã thực sự bắt đầu. Nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đứng đó, vai kề vai, cùng đón ánh bình minh rạng rỡ, ánh bình minh của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của 'Vô Tiên Chi Đạo', nơi tình yêu thương và sự thấu hiểu sẽ là nền tảng cho mọi sự tồn tại. Con đường còn dài, nhưng những bước chân đầu tiên đã vững vàng, kiên định trên con đường Chân Đạo.