Vô tiên chi đạo
Chương 44

Bàn Cờ Hồng Trần: Nước Đi Định Mệnh và Tiếng Vọng Cổ Thụ

4631 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp tình thế nguy hiểm từ cliffhanger Chương 43, cho thấy Lâm Nhất đối phó với cuộc tấn công của cường hào bằng trí tuệ và đạo lý.,Khắc họa sự kiên định của Lâm Nhất vào 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, ngay cả khi đối mặt với bạo lực và sự tàn nhẫn.,Giới thiệu ấn tượng hai nhân vật mới: Ma Cây Cổ Thụ (Thụ Tinh) và Người Bán Chim (Lão Điểu), tích hợp họ một cách tự nhiên vào bối cảnh hỗn loạn và triết lý của chương.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ và vai trò của Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền, và Ông Lão Đánh Cờ (Vương Lão) trong việc hỗ trợ hoặc chiêm nghiệm hành động của Lâm Nhất.,Đẩy cao trào xung đột lên một tầm mới, chuẩn bị tâm thế và tình thế cho một cuộc đối đầu mang tính quyết định ở Chương 45, nơi Lâm Nhất sẽ phải đưa ra lựa chọn cuối cùng.,Nhấn mạnh bối cảnh 'Đại Đạo Thịnh Hành' qua hành động và chiêm nghiệm của Lâm Nhất, cho thấy sức mạnh không chỉ đến từ phép thuật mà còn từ sự thấu hiểu và hòa hợp với tự nhiên, lòng người.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền, Ông Lão Đánh Cờ (Vương Lão), Cường hào địa phương, Thủ hạ cường hào, Dân làng Thanh Khê Thôn, Ma Cây Cổ Thụ (Thụ Tinh), Người Bán Chim (Lão Điểu)
Mood: Tense, resolute, philosophical, grim but hopeful, deeply emotional
Kết chương: [object Object]

Cường hào nghe thấy lời Lâm Nhất, hắn cười phá lên, tiếng cười điên dại và khinh miệt. "Chấm dứt?" Hắn lặp lại, như thể đó là một câu nói hài hước nhất mà hắn từng nghe. "Ngươi, một tiểu đạo sĩ gầy gò, đòi chấm dứt sự thống trị của ta sao? Ngươi nghĩ ngươi là ai?" Hắn rút ra một thanh đao sáng loáng từ thắt lưng, lưỡi đao phản chiếu ánh nắng yếu ớt, lạnh lẽo đến ghê người. "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sự tàn bạo! Ta sẽ cho ngươi nếm mùi hối hận vì đã chọc giận lão gia này!"

Lâm Nhất không đáp lại lời khiêu khích của cường hào. Hắn chỉ khẽ nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương khói và hơi lạnh, nhưng lại không làm lay chuyển quyết tâm của hắn. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy như mình đang đứng trên một lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết, giữa thiện và ác, giữa Đạo và phàm. Hắn biết, không còn đường lùi. Con đường của "Vô Tiên chi Đạo" chưa bao giờ dễ dàng, và hôm nay, nó sẽ được thử thách đến tận cùng. Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, đối diện với lưỡi đao sáng loáng và ánh mắt độc ác của cường hào. Biến cố lớn đã cận kề, và Lâm Nhất đã sẵn sàng đối mặt.

Ngay khi cường hào dứt lời, một tiếng quát lớn vang lên, rách nát cả không khí đã nhuốm mùi khói và tuyệt vọng. "Giết! Giết hết! Đừng để tên tiểu đạo sĩ này chạy thoát!" Hắn ta vung tay, lưỡi đao sáng loáng vạch một đường sắc lạnh trong không gian, như một hiệu lệnh chết chóc. Lập tức, đám thủ hạ của hắn, những kẻ vốn đã quen với việc hành hạ và cướp bóc, đồng loạt gầm gừ xông lên, ánh mắt chúng lóe lên sự hung tợn và khát máu. Chúng không ngần ngại vung vẩy gậy gộc, đao kiếm thô sơ, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của bạo lực. Tiếng bước chân thô bạo dẫm nát những mảnh vỡ gạch ngói, tiếng gầm gừ man rợ xen lẫn tiếng la hét hoảng sợ của vài người dân không kịp tháo chạy, hòa vào mùi khói khét lẹt và hơi máu tanh nhàn nhạt đang len lỏi trong không khí.

Thanh Khê Thôn, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, đang biến thành một lò lửa địa ngục. Những căn nhà tranh vách đất bốc cháy ngùn ngụt, cột khói đen cuồn cuộn vươn lên bầu trời, nhuộm đỏ cả một góc chân mây. Gió nhẹ thổi qua, không đủ để xua đi sự ngột ngạt, mà chỉ mang theo những tàn tro nóng bỏng và mùi cháy khét của gỗ mục, của vải vóc. Trong không gian hỗn loạn ấy, Lâm Nhất không hề hoảng sợ. Hắn đứng đó, giữa quảng trường tan hoang, như một cái cây non kiên cường giữa bão tố. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ thường trầm tư, giờ đây lại ánh lên một sự sắc bén khác thường, không phải của kẻ chiến đấu bằng bạo lực, mà là của người thấu hiểu từng biến hóa của "thế" và "lực". Hắn không có pháp lực cường đại để đối đầu trực diện với đám đông hung hãn này, nhưng hắn có trí tuệ và sự tinh thông địa hình của một đứa trẻ lớn lên trong chính cái làng này, từng thuộc lòng từng ngóc ngách, từng con hẻm, từng lối mòn.

"Tô Mạt Nhi, theo sát ta! Mọi người, bám vào nhau, đừng rời!" Lâm Nhất khẽ quát, giọng nói tuy trầm ổn nhưng vẫn đủ sức xuyên qua tiếng ồn ào. Hắn không chọn đối đầu, mà chọn né tránh, chọn bảo vệ. Đó là "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, không phải là chiến thắng bằng cách hủy diệt, mà là bảo vệ sự sống và đạo lý. Khi những tên thủ hạ đầu tiên vung đao xông tới, hắn không lùi mà tiến. Hắn lao vào một con hẻm nhỏ bên cạnh quảng trường, nơi có một đống đổ nát từ một căn nhà bị cháy. Con hẻm quá hẹp để đám đông thủ hạ có thể cùng lúc xông vào. Lâm Nhất xoay người, khéo léo lách qua một khe tường đổ, để lại phía sau những tên thủ hạ đang lúng túng va vào nhau.

"Tiểu tử này lanh lẹ quá! Chia nhau ra! Bao vây nó!" Tiếng gầm của cường hào vang lên, hắn ta vẫn đứng tại chỗ, ra lệnh cho đám thuộc hạ như một con thú săn mồi đang chỉ huy bầy chó đói.

Lâm Nhất không chạy trốn một cách vô định. Hắn dẫn đường, mỗi bước chân đều có chủ đích. Hắn lướt qua những bức tường đổ nát còn vương khói, băng qua những khu vườn hoang tàn, xuyên qua những căn nhà bị cháy sém, tận dụng mọi vật cản để làm chậm bước tiến của kẻ địch. Hắn như một cái bóng, thoắt ẩn thoắt hiện trong màn khói bụi và ánh lửa. Đôi khi, hắn dừng lại trong tích tắc, dùng một thân cây đổ, một phiến đá lỏng lẻo để chặn lối đi, khiến những tên thủ hạ phía sau phải mất thêm thời gian để vượt qua. Hắn không trực tiếp gây thương tích nặng cho chúng, nhưng hắn khiến chúng mất phương hướng, phân tán đội hình, và làm chúng trở nên tức giận, mù quáng hơn.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, ôm chặt một đứa trẻ nhỏ đang khóc thét, cố gắng bám theo từng bước chân của Lâm Nhất. Đứa bé nức nở vùi mặt vào vai cô, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cảnh tượng hãi hùng xung quanh, rồi lại rụt rè cúi xuống. Cô bé cảm nhận được sự run rẩy trong từng thớ thịt của Tô Mạt Nhi, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên cường từ cái ôm chặt của cô. Những người dân làng khác, đa số là phụ nữ và trẻ em, cũng run rẩy bám sát phía sau, họ tin tưởng vào Lâm Nhất một cách tuyệt đối, dù không biết hắn sẽ dẫn họ đi đâu, làm gì.

"Hồng trần có đạo lý, cường quyền không thể mãi che mắt thiên hạ!" Giọng Lâm Nhất vang lên giữa không gian hỗn loạn, không phải là một lời thách thức, mà là một sự khẳng định, một lời nhắc nhở cho chính hắn và cho những kẻ đang điên cuồng truy đuổi. Lời nói của hắn không mang theo chút sức mạnh phép thuật nào, nhưng nó lại có một sức nặng lạ thường, như gieo một hạt giống kiên định vào tâm trí những người đang tuyệt vọng. Hắn biết, sức mạnh thật sự không chỉ nằm ở đao kiếm hay pháp thuật, mà còn nằm ở niềm tin và ý chí không thể bị khuất phục. Hắn vẫn gầy gò, yếu ớt, nhưng trong từng bước chạy, từng cái lách mình, lại toát ra một vẻ kiên cường, một ý chí bất khuất mà không một cường hào nào có thể dễ dàng bẻ gãy.

Cường hào, đứng từ xa, nhìn thấy đám thuộc hạ của mình bị một tiểu đạo sĩ gầy gò dẫn dắt xoay như chong chóng giữa những đống đổ nát, hắn ta tức giận đến run người. "Vô dụng! Một lũ vô dụng!" Hắn gầm lên, vung đao chém phăng một cành cây khô bên cạnh, như trút giận lên mọi thứ xung quanh. "Đốt! Đốt hết! Không tìm thấy hắn thì đốt sạch cái thôn này cho ta!"

Tiếng lửa cháy càng lớn hơn, tiếng la hét của những kẻ truy đuổi càng gần hơn. Nhưng Lâm Nhất không dừng lại. Hắn vẫn di chuyển, vẫn bảo vệ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến, một ván cờ sinh tử mà hắn buộc phải tham gia, không chỉ bằng trí tuệ, mà còn bằng cả tấm lòng. Hắn đang dẫn họ đến một nơi an toàn hơn, một nơi mà sự sống vẫn còn được bảo tồn, dù chỉ là tạm thời.

***

Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi và những người dân làng còn lại trốn thoát khỏi vòng vây của đám cường hào, lao mình vào khu rừng nhỏ nằm sát rìa Thanh Khê Thôn. Ánh nắng chiều đã yếu ớt, chỉ còn vương lại vài tia vàng úa xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm. Không khí trong rừng mát mẻ hơn hẳn so với sự ngột ngạt, khói bụi của thôn làng đang cháy phía sau. Tiếng ồn ào, tiếng la hét và tiếng đổ vỡ cũng dần nhỏ lại, chỉ còn nghe thấy tiếng gió xào xạc qua tán lá và tiếng bước chân run rẩy của những người đang chạy trốn.

"Lâm Nhất, chúng ta... chúng ta sẽ đi đâu?" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng khản đặc vì sợ hãi và mệt mỏi. Cô bé vẫn ôm chặt đứa trẻ vào lòng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Nhất đầy lo lắng. Khuôn mặt thanh tú của cô lấm lem tro bụi, mái tóc đen dài rủ xuống che đi một phần đôi mắt. Cô bé giờ đây không còn vẻ hoạt bát, lanh lợi thường ngày, chỉ còn lại sự yếu ớt và mong manh.

Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn vẫn bước đi, ánh mắt dò xét xung quanh, tìm kiếm một nơi ẩn náu. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một cây cổ thụ khổng lồ. Thân cây sần sùi, to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, những cành cây vươn ra như những cánh tay che chở, tạo thành một vòm lá xanh um tùm, kín đáo. Gốc cây có một hốc nhỏ, vừa đủ để vài người trú ẩn. Dù chưa từng được nhắc đến trong kinh điển hay sách vở, nhưng ngay khi bước vào tán lá của nó, Lâm Nhất đã cảm nhận được một sự hiện diện mạnh mẽ, cổ xưa và đầy quyền năng. Đó là một linh khí tự nhiên thuần khiết, một nguồn sống dồi dào, tỏa ra từ lòng đất mẹ, được nuôi dưỡng qua hàng ngàn năm. Đây chính là Ma Cây Cổ Thụ, Thụ Tinh, dù nó không hiện hình hay cất tiếng nói, nhưng sự hiện diện của nó đã đủ để trấn an tâm hồn những kẻ đang run sợ.

Lâm Nhất khẽ chạm tay vào vỏ cây sần sùi, cảm nhận được sự mát lạnh và cứng rắn của nó, như thể đang chạm vào chính mạch nguồn của sự sống. Từ vỏ cây, một luồng năng lượng nhẹ nhàng, thanh khiết truyền vào lòng bàn tay hắn, xoa dịu đi sự căng thẳng trong cơ thể và tâm trí. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi nhựa cây đặc trưng của rừng già. Mùi hương ấy, khác hẳn với mùi khói và máu tanh ở thôn làng, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn.

"Mọi người, vào đây trước đã." Lâm Nhất chỉ vào hốc cây. "Tạm thời sẽ an toàn."

Dân làng, những người phụ nữ và trẻ nhỏ, vội vàng chui vào hốc cây, cố gắng nép mình vào nhau, tìm kiếm sự ấm áp và an toàn từ hơi ấm của đồng loại. Đứa trẻ trong vòng tay Tô Mạt Nhi đã ngừng khóc, nó dụi mắt vào vai cô, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất với ánh mắt vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ.

Tô Mạt Nhi cũng ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây. Cô nhìn Lâm Nhất, khuôn mặt vẫn còn vương nét lo lắng. "Lâm Nhất, chúng ta phải làm gì đây? Cường hào sẽ không bỏ qua đâu. Hắn sẽ tìm đến đây mất." Giọng cô bé vẫn run run, nhưng đã có thêm một chút bình tĩnh nhờ sự hiện diện của Lâm Nhất và không khí yên bình lạ thường dưới gốc cây cổ thụ.

Lâm Nhất mở mắt ra, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn. Hắn không nhìn Tô Mạt Nhi, mà nhìn thẳng vào thân cây cổ thụ sừng sững, như đang nói chuyện với nó, hoặc đang tìm kiếm câu trả lời từ chính nó. "Cây xanh là sự sống... và sự sống thì kiên cường, không dễ dàng bị hủy hoại." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, mang theo một chút triết lý sâu xa. "Nó có thể bị đốt cháy, bị chặt hạ, nhưng gốc rễ của nó vẫn nằm sâu dưới lòng đất, chờ đợi thời cơ để nảy mầm trở lại. Đạo lý cũng vậy, nó có thể bị chà đạp, bị lãng quên, nhưng chân lý vẫn trường tồn."

Lời nói của Lâm Nhất không chỉ là một sự chiêm nghiệm, mà còn là một lời động viên ngầm, một sự khẳng định cho niềm tin vào đạo lý và sự kiên cường của con người. Hắn khẽ vuốt ve vỏ cây, cảm nhận từng nếp nhăn, từng vết sần trên đó, như đang đọc một cuốn sách cổ, mỗi nếp nhăn là một câu chuyện, mỗi vết sần là một bài học về sự trường tồn và khả năng vượt qua mọi bão táp. Dù không có phép tắc thần thông, nhưng sự kết nối với thiên nhiên, với linh khí cổ xưa của Ma Cây Cổ Thụ đã mang lại cho Lâm Nhất một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Hắn nhận ra rằng, trong "Đại Đạo Thịnh Hành" này, sức mạnh không chỉ nằm ở những phép thuật huyền ảo, mà còn nằm ở sự thấu hiểu và hòa hợp với tự nhiên, với vạn vật hữu linh. Thụ Tinh không nói, nhưng sự hiện diện của nó đã là một lời an ủi, một lời nhắc nhở về sự kiên cường bất diệt của sự sống.

Tô Mạt Nhi nhìn Lâm Nhất, dù chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn, nhưng cô bé cảm nhận được một sự bình yên lan tỏa từ hắn. Nỗi sợ hãi trong lòng cô dần dịu xuống, nhường chỗ cho một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, Lâm Nhất sẽ tìm được cách. Hắn luôn vậy, luôn tìm được một lối đi giữa những ngõ cụt tưởng chừng không thể vượt qua.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút suy tư, nhưng không còn sự bối rối. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn lẩm bẩm, rồi quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không thể trốn mãi. Nhưng chúng ta cũng không thể đối đầu một cách mù quáng. Chúng ta cần một kế sách, một 'nước cờ' để thay đổi cục diện." Hắn biết, cuộc chiến này không thể chỉ dựa vào sức mạnh đơn thuần. Nó cần trí tuệ, cần sự thấu hiểu lòng người, và hơn hết, cần sự kiên định vào đạo lý mà hắn đang theo đuổi.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thanh Khê Thôn bằng màu sắc bi tráng của máu và lửa. Từ một góc khuất trên rìa làng, nơi có thể bao quát toàn bộ cảnh tượng tang thương, ba bóng người đang trầm tĩnh quan sát. Khói lửa vẫn cuồn cuộn bốc lên từ những căn nhà cháy dở, tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm đã thưa dần, chỉ còn những âm thanh lẻ tẻ của sự tàn phá. Gió nhẹ thổi qua, mang theo những bụi tro tàn và mùi cháy khét nồng nặc, vẽ nên một bức tranh u buồn đến nao lòng.

Chu Thanh Huyền, vẫn trong bộ thư sinh thanh nhã, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đứng tựa vào một cây cổ thụ đã già cỗi nhưng chưa bị lửa tàn phá. Hắn không cầm sách, nhưng ánh mắt hiền lành, thông minh của hắn vẫn không ngừng ghi nhận mọi thứ, như thể đang viết nên một thiên sử bi thương trong tâm trí. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió thoảng qua lá khô. "Hồng trần... quả là một bàn cờ huyết lệ." Hắn khẽ nói, giọng điệu mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh, về sự tàn khốc của cường quyền và sự yếu đuối của lòng người. Hắn đã chứng kiến quá nhiều, đã đọc quá nhiều, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn không khỏi đau lòng.

Bên cạnh hắn là Ông Lão Đánh Cờ, Vương Lão. Khuôn mặt ông lão đầy vẻ trầm tư, những nếp nhăn hằn sâu như những dấu ấn của thời gian và cuộc đời, giờ đây lại càng thêm khắc khổ dưới ánh chiều tà. Bàn cờ trước mặt ông vẫn chỉ có vài quân cờ đen trắng nằm rải rác, như một ván cờ đang dang dở, nhưng ánh mắt sâu thẳm của ông không còn nhìn vào bàn cờ nữa. Thay vào đó, nó dõi theo từng cột khói, từng bóng người thấp thoáng trong màn đêm đang dần buông xuống. Ông Lão khẽ nhặt một quân cờ đen, mân mê nó giữa các ngón tay gầy guộc, rồi lại đặt xuống một cách nhẹ nhàng. "Nước cờ này... thật khó lường." Ông lẩm bẩm, không phải nói với Chu Thanh Huyền, mà là với chính mình, với ván cờ cuộc đời đang diễn ra trước mắt. Ánh mắt ông vẫn mang vẻ chiêm nghiệm, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một sự lo lắng khó tả. Ông biết, cuộc đối đầu giữa Lâm Nhất và cường hào không chỉ là một trận chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí, một ván cờ sinh tử mà mỗi nước đi đều có thể thay đổi cục diện.

Một người đàn ông gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt tinh tường nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, đứng lặng lẽ bên cạnh Chu Thanh Huyền và Vương Lão. Đó là Người Bán Chim, Lão Điểu. Hắn mặc một chiếc áo vải cũ kỹ đã bạc màu, trên tay ôm một chiếc lồng chim gỗ mục, bên trong có vài con chim sẻ đang rúc vào nhau sợ hãi, thỉnh thoảng lại khẽ ríu rít những tiếng kêu yếu ớt. Lão Điểu không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn, tinh tường và thấu hiểu, dõi theo cảnh tượng Thanh Khê Thôn đang chìm trong biển lửa. Hắn vuốt ve lồng chim, cảm nhận sự run rẩy của những sinh linh bé nhỏ bên trong.

"Chim trời cá nước, ai cũng muốn tự do." Lão Điểu khẽ thốt lên, giọng nói trầm khàn, như tiếng gió rên rỉ qua những cành cây khô. "Nhưng có mấy ai thoát khỏi lồng? Ai thoát khỏi lưới trời?" Lời nói của hắn không chỉ là một sự chiêm nghiệm về số phận của những chú chim trong lồng, mà còn là một lời ẩn dụ sâu sắc về tình cảnh của dân làng Thanh Khê Thôn, về sự đấu tranh của Lâm Nhất, và cả về những ràng buộc vô hình của "lưới trời" mà con người không thể thoát khỏi. Ánh mắt hắn xa xăm, như nhìn xuyên qua màn khói lửa, xuyên qua thời gian, để thấy được những số phận đã được định đoạt, và cả những số phận đang cố gắng vùng vẫy để tìm lấy tự do. Lão Điểu đã chứng kiến bao nhiêu kiếp chim, bao nhiêu số phận con người, và trong ánh mắt hắn, tất cả đều giống nhau, đều là những sinh linh bé nhỏ đang cố gắng tìm kiếm một chút tự do trong một thế giới đầy rẫy những ràng buộc.

Chu Thanh Huyền nghe lời Lão Điểu, khẽ gật đầu, đồng cảm sâu sắc. Hắn hiểu ý nghĩa ẩn chứa trong từng lời nói của Lão Điểu, nó không chỉ là sự đau lòng, mà còn là một câu hỏi lớn về ý nghĩa của sự tồn tại, về chân lý của tự do. "Cái lồng ấy... đôi khi là do chính chúng ta tạo ra," Chu Thanh Huyền nói, rồi hắn nhìn về phía Lâm Nhất đã biến mất trong rừng. "Nhưng cũng có những người, dù ở trong lồng, vẫn giữ được ngọn lửa của sự tự do trong tâm hồn." Hắn tin rằng Lâm Nhất là một trong những người đó, một người dù phải đối mặt với muôn trùng gian nan, nhưng vẫn kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình.

Vương Lão khẽ nhắm mắt, môi mấp máy như đang lẩm bẩm một điều gì đó. Ông không nói, nhưng ánh mắt và cử chỉ của ông đều thể hiện một sự chiêm nghiệm sâu sắc về "nước cờ" mà Lâm Nhất đang đi. Ông biết, "nước cờ" này không chỉ định đoạt số phận của Thanh Khê Thôn, mà còn có thể định đoạt cả con đường "Vô Tiên chi Đạo" của Lâm Nhất. Ông Lão Đánh Cờ đã nhìn thấy nhiều ván cờ trong đời, nhưng ván cờ này, với những nước đi đầy biến số và lòng người khó đoán, thực sự khiến ông phải suy tính kỹ lưỡng.

Ba con người, ba góc nhìn khác nhau, nhưng cùng chia sẻ một nỗi buồn chung, một sự chiêm nghiệm chung về hồng trần gian nan, về số phận con người và về những "nước cờ" định mệnh đang được bày ra. Họ đứng đó, lặng lẽ, như những nhân chứng của một thời kỳ hỗn loạn, và cũng là những người đang hy vọng vào một tia sáng mong manh từ một tiểu đạo sĩ gầy gò, kiên định.

***

Đêm khuya, gió lạnh rít lên từng hồi bên ngoài hang đá, mang theo hơi ẩm và mùi khói còn vương vấn từ Thanh Khê Thôn. Trong hang, không khí ấm hơn một chút, nhưng vẫn không xua đi được sự căng thẳng và lo lắng đang bao trùm. Những người dân làng, co ro nép vào nhau, cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong hơi ấm của đồng loại. Tiếng thở dài thườn thượt, tiếng ho khan khe khẽ và tiếng nức nở yếu ớt của trẻ nhỏ thỉnh thoảng lại phá vỡ sự tĩnh lặng.

Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa ở một góc hang, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo. Dù không có pháp lực để tu luyện theo cách thông thường, nhưng hắn vẫn giữ thói quen này, để tâm hồn được lắng đọng, để những dòng suy nghĩ được rõ ràng hơn. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim mình. Ngoài kia, hồng trần đang chìm trong bạo lực và tuyệt vọng, nhưng bên trong hắn, một cuộc đấu tranh khác đang diễn ra, một cuộc đấu tranh giữa đạo lý và hành động, giữa sự nhẫn nhịn và lòng dũng cảm.

Trong tâm trí hắn, lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ lại vang vọng: "Thiên Địa Bất Nhân, Dĩ Vạn Vật Vi Sô Cẩu...". Triết lý ấy từng là kim chỉ nam cho hắn, dạy hắn chấp nhận sự vô thường của vạn vật, chấp nhận số phận. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự tàn bạo của cường hào, khi nhìn thấy nỗi đau của dân làng, hắn bắt đầu tự hỏi: liệu "bất nhân" có phải là buông xuôi, là đứng nhìn cái ác hoành hành? Liệu đạo lý của hắn có phải là sự yếu đuối khi không thể bảo vệ những điều mình trân trọng?

Hắn chiêm nghiệm sâu sắc, suy tư về con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình. Hắn không truy cầu sức mạnh phép thuật, không theo đuổi địa vị cao sang, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của con người trong hồng trần. Và giờ đây, ý nghĩa ấy đang được định hình. Hắn nhận ra rằng, "đạo lý" không chỉ là sự nhẫn nhịn, không phải là trốn tránh, mà còn là lòng kiên định và dũng cảm để bảo vệ những điều mình trân trọng, để đứng lên chống lại bất công. Đạo không phải là sự thờ ơ, mà là sự thấu hiểu và hành động vì chân lý.

Hắn nhớ lại hình ảnh Ma Cây Cổ Thụ sừng sững trong rừng, kiên cường vượt qua hàng ngàn năm phong ba bão táp. Nó không chiến đấu bằng bạo lực, nhưng nó vẫn đứng đó, là biểu tượng của sự sống, của sự bền bỉ. Hắn cũng nhớ lại lời chiêm nghiệm của Lão Điểu về tự do và cái lồng. Dân làng Thanh Khê Thôn đang ở trong một cái lồng vô hình, bị giam hãm bởi cường quyền. Và Lâm Nhất, hắn không thể đứng ngoài cuộc.

Một luồng linh khí nhẹ nhàng, thanh khiết từ bên ngoài hang, từ chính khu rừng nơi Ma Cây Cổ Thụ ngự trị, len lỏi vào, xoa dịu tâm hồn hắn. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, với vạn vật hữu linh. Đây là sức mạnh của "Đại Đạo Thịnh Hành", không phải sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để thấu hiểu, để cảm nhận, và để kiên định.

Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho xung đột nội tâm của mình. Không lùi bước, mà đối mặt. Không dùng bạo lực để trả thù, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để thay đổi cục diện, để bảo vệ. Đó không phải là con đường dễ dàng, nhưng đó là con đường của hắn, con đường của "Vô Tiên chi Đạo".

Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư u buồn, mà ánh lên một sự kiên nghị, một ý chí sắt đá. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn, trong bóng tối mờ ảo của hang, lại trở nên vững chãi đến lạ thường.

Tô Mạt Nhi, người đã thức suốt đêm, lo lắng nhìn hắn. "Huynh... huynh sẽ làm gì?" Cô bé hỏi, giọng nói run rẩy phá vỡ sự tĩnh lặng của hang.

Lâm Nhất quay lại, nhìn Tô Mạt Nhi bằng ánh mắt kiên định, không chút do dự. Gương mặt hắn, lấm lem tro bụi và sạm đi vì mệt mỏi, giờ đây lại toát lên một vẻ thanh thoát, một sự quyết đoán lạ thường. "Ta sẽ làm điều cần phải làm, để bảo vệ Thanh Khê Thôn."

Lời nói của hắn không phải là một lời hứa suông, mà là một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Thanh Khê Thôn, dù đã tan hoang, dù đang chìm trong biển lửa, nhưng vẫn còn đó những con người yếu ớt đang cần được bảo vệ. Và Lâm Nhất, một tiểu đạo sĩ gầy gò, sẽ không buông xuôi. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu cuối cùng, không phải bằng sức mạnh của tiên nhân, mà bằng trí tuệ và lòng dũng cảm của một con người chân chính. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ