Vô tiên chi đạo
Chương 431

Hồng Trần Quy Chân: Từ Chối Vương Quyền

5035 từ
Mục tiêu: Thiết lập rõ ràng việc Lâm Nhất công khai từ chối mọi chức vị, quyền lực mà thế giới muốn trao cho hắn sau đại chiến.,Khẳng định sự kiên định của Lâm Nhất với 'Vô Tiên Chi Đạo' như một con đường cá nhân, không phải một hệ thống cai trị hay quyền lực mới.,Mô tả sự chấp nhận và ủng hộ của các đồng minh thân cận, đặc biệt là Thái Tử Lưu Ly, đối với quyết định của Lâm Nhất.,Bắt đầu giai đoạn chuẩn bị cho hành trình mới của Lâm Nhất và những người đồng hành, rời Thanh Vân Tông.,Nhấn mạnh sự chuyển giao từ một kỷ nguyên chiến tranh sang một kỷ nguyên mới của sự tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Thái Tử Lưu Ly, Vương Đại Phúc, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Tuyết Hoa Nữ (Cẩm Tú), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Quần chúng phàm nhân và tu sĩ
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, kiên định, hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Sáng hôm sau, khi vầng thái dương đã nhô lên cao, xua đi những làn sương khói mờ ảo còn vương vấn trên đỉnh Thanh Vân Tông, không gian dường như bừng tỉnh, nhưng không còn sự vội vã, huyên náo như thường lệ. Ánh nắng dịu nhẹ, mát mẻ len lỏi qua tầng tầng lớp lớp mây mù, chiếu rọi xuống những công trình kiến trúc cổ kính, trang nghiêm của tông môn. Đá cẩm thạch trắng tinh khôi và gỗ linh mộc quý hiếm phản chiếu ánh sáng, mái ngói lưu ly xanh biếc lấp lánh như ngọc bích ẩn mình giữa chốn bồng lai.

Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, vọng từ xa xăm như lời tự tình của đất trời, lay động từng tán cây cổ thụ vươn mình sừng sững, rêu phong phủ kín thân cây, rồi tan vào tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ. Đâu đó, tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử luyện công, tiếng chim hót líu lo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động nhưng vẫn giữ được sự thanh tịnh, thoát tục. Không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh, mang theo mùi linh khí thanh khiết hòa quyện cùng hương trầm dịu nhẹ từ các điện thờ mới thắp, tạo nên một bầu không gian vừa thanh khiết vừa trang nghiêm.

Tuy nhiên, sự thanh tịnh ấy lại bị phá vỡ đôi chút bởi dòng người ra vào tấp nập, dù đã thưa thớt hơn đêm qua. Sau đêm đại lễ tuyên ngôn 'Vô Tiên Chi Đạo' rung động lòng người, các phái đoàn từ khắp nơi, từ các tông môn lớn đến những gia tộc danh giá, từ các quan chức triều đình đến những thương nhân giàu có, vẫn còn nán lại. Họ không chỉ đến để chứng kiến sự kiện lịch sử mà còn để tìm kiếm, để định hình tương lai cho chính mình, cho môn phái, cho quốc gia. Và tâm điểm của mọi ánh nhìn, mọi kỳ vọng, vẫn là Lâm Nhất, vị đạo sĩ đã thắp lên ngọn lửa hy vọng mới.

Trong một góc sân ít người qua lại hơn, nơi những cây tùng cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây rêu phong phủ kín, một nhóm người đang tiến lại gần Lâm Nhất. Dẫn đầu là Thái Tử Lưu Ly, khuôn mặt tuấn tú nhưng vẫn còn vương vấn nét ưu tư, mệt mỏi từ những ngày tháng chiến tranh và gánh nặng trách nhiệm triều chính. Y mặc hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng ánh mắt lại không hề toát lên vẻ kiêu căng, ngạo mạn mà thay vào đó là sự kính trọng, thậm chí là một chút khẩn cầu. Bên cạnh y là vài vị trưởng lão từ các tông môn lớn, râu tóc bạc phơ như tuyết, ánh mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, và một số quan chức triều đình uy tín, vẻ mặt vừa nghiêm nghị vừa đầy kỳ vọng. Họ đã cùng nhau hội ý suốt đêm, và giờ đây, họ đến với một đề xuất trọng đại.

"Lâm huynh," Thái Tử Lưu Ly cất lời, giọng nói trang trọng, từ tốn nhưng ẩn chứa sự sốt ruột và một niềm tin sâu sắc. Y tiến đến gần, khẽ cúi đầu, một hành động vô cùng hiếm thấy đối với một thái tử quyền quý, thể hiện sự thành kính tột cùng. "Với đạo hạnh cao thâm và trí tuệ thấu triệt của huynh, hồng trần này giờ đây như thuyền không người lái, đang cần một người dẫn dắt. Hoàng tộc Đại Càn ta, cùng với các tông môn chính đạo, nguyện ý phò tá huynh, thống nhất các thế lực, kiến lập một trật tự mới, một kỷ nguyên thịnh thế dưới sự chỉ dẫn của 'Vô Tiên Chi Đạo'." Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy chân thành, mong mỏi.

Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát, bình yên đến lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Thái Tử Lưu Ly, rồi khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng kiên định như ngọn núi vững chãi giữa phong ba. Phù Trần Mộc trong tay hắn, sau đêm qua đã phát ra ánh sáng dịu nhẹ, giờ đây vẫn tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo, như một phần tự nhiên của hắn, không khoa trương, không phô trương.

"Lưu Ly huynh, các vị trưởng lão, các vị quan chức," Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng ôn hòa, chân thành, nhưng mỗi từ đều mang một sức nặng triết lý. "Lâm Nhất xin cảm tạ tấm lòng và thịnh tình của các vị. Nhưng 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là vương quyền, cũng không phải là chức vị tông chủ hay minh chủ. Nó không phải là một hệ thống cai trị, càng không phải là một con đường để truy cầu quyền lực hay địa vị." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những đỉnh núi mờ sương, nơi mây trắng lãng đãng trôi. "Nó là con đường của tâm hồn, của mỗi cá nhân tự mình tìm kiếm chân lý, tự mình tu luyện tâm tính giữa hồng trần muôn mặt. Tiên đạo tại tâm, đâu cần một đế chế để tồn tại?"

Một vị trưởng lão từ Vạn Kiếm Các, râu dài đến ngực, khẽ nhíu mày, bước lên một bước. Giọng ông trầm ổn, mang theo sự lo lắng và kinh nghiệm dày dặn của một người đã trải qua bao thăng trầm của thế sự. "Lâm đạo hữu, lời huynh nói, lão phu thấu hiểu. Nhưng 'Vô Tiên Chi Đạo' cao thâm khó lường, nếu không có một người dẫn dắt, một hệ thống quy củ để duy trì, e rằng cái 'Chân Đạo' này khó có thể bền vững? Phàm nhân dễ lạc lối, tu sĩ dễ sa ngã, cần có một ngọn hải đăng, một bờ bến để họ nương tựa, một quyền uy để răn đe, một thế lực để bảo vệ."

"Lão trưởng lão nói có lý," Lâm Nhất đáp, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng lại ánh lên sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Nhưng đạo lý chân chính, đâu cần cưỡng cầu? Nếu nó thực sự là chân lý, nó sẽ tự mình lan tỏa, tự mình vững bền trong lòng người. Hệ thống hay quyền lực chỉ là công cụ. Một công cụ tốt có thể giúp ích, nhưng một công cụ xấu lại có thể trở thành gông cùm, bóp nghẹt chân lý, biến 'Vô Tiên Chi Đạo' thành 'Tiên đạo giả tạo' thứ hai. Lâm Nhất không muốn trở thành một vị vua, một tông chủ, hay một kẻ cầm quyền. Lâm Nhất chỉ muốn là một đạo sĩ, một hành giả, tự mình trải nghiệm, tự mình cảm ngộ, và nếu có thể, dùng trải nghiệm của mình để soi sáng cho người khác. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chân Đạo không cần ngai vàng, chỉ cần một tấm lòng."

Lời nói của Lâm Nhất không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại mang một sức nặng phi thường, như những lời kinh cổ đã thấm đẫm triết lý nhân sinh. Thái Tử Lưu Ly lắng nghe, nét mặt từ vẻ kỳ vọng ban đầu đã dần chuyển sang trầm tư, rồi cuối cùng là một sự chấp nhận thầm lặng. Y nhìn Lâm Nhất, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia, như thấy được cả một hồng trần cuộn chảy trong đó, và một con đường thanh tịnh, vô ngã mà Lâm Nhất đã lựa chọn. Không phải ai cũng có thể từ chối quyền lực tột đỉnh khi nó được dâng đến tận tay, nhưng Lâm Nhất đã làm, một cách nhẹ nhàng, dứt khoát, và đầy thuyết phục. Đó là một đạo lý mà họ, những kẻ đã quen sống trong vòng xoáy danh lợi, phải mất rất nhiều thời gian để cảm ngộ.

Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán tùng, mang theo hương thơm của đất trời và sự trầm mặc của lòng người. Các trưởng lão, các quan chức đều im lặng. Họ đã từng chứng kiến những kẻ tranh giành quyền lực, những người sẵn sàng đổ máu để đoạt lấy một vị trí cao. Nhưng Lâm Nhất thì khác. Hắn không cần, không muốn, và chính sự không muốn ấy lại khiến hắn trở nên vĩ đại hơn trong mắt họ, một sự vĩ đại không đến từ quyền lực mà đến từ sự thanh cao.

"Ta hiểu rồi, Lâm huynh," Thái Tử Lưu Ly cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có chút nghẹn ngào nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn, tràn đầy sự tôn kính. "Nếu huynh đã quyết, ta sẽ không miễn cưỡng. Nhưng mong huynh hãy tin rằng, Đại Càn hoàng tộc và các tông môn chính đạo sẽ luôn là hậu thuẫn vững chắc cho 'Vô Tiên Chi Đạo'. Chúng ta sẽ dùng sức mình, dùng trí tuệ mình để duy trì trật tự, để bảo vệ sự bình yên của hồng trần, để cái 'Chân Đạo' mà huynh đã gieo trồng có thể đâm chồi nảy lộc mà không bị vấy bẩn bởi tham vọng hay quyền lực." Y khẽ cúi đầu thêm một lần nữa, lần này không phải vì thỉnh cầu, mà là vì sự tôn kính chân thành từ tận đáy lòng. Lâm Nhất đáp lại bằng một nụ cười ấm áp, như ánh nắng ban mai xua đi màn sương giá, xoa dịu những ưu tư trong lòng đối phương.

***

Trưa cùng ngày, ánh nắng dịu nhẹ, mát mẻ len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của gian phòng đơn sơ tại Thanh Vân Tông, nơi Lâm Nhất đang tĩnh tọa. Căn phòng không quá lớn, chỉ có vài vật dụng tối giản: một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, vài quyển sách đã sờn gáy, và một cái Bồ Đoàn Cũ Kỹ đặt ngay giữa phòng. Mùi gỗ cổ xưa và hương trầm còn vương vấn tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, giúp tâm trí dễ dàng lắng đọng, như thể nơi đây là một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy của thế sự.

Lâm Nhất ngồi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, lưng thẳng, đôi mắt khẽ nhắm, hơi thở đều đặn. Dù vừa trải qua một buổi sáng đầy những cuộc gặp gỡ và lời thỉnh cầu, tâm hồn hắn vẫn an nhiên tự tại, như dòng suối trong vắt không vướng bụi trần. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ đạo bào cũ kỹ, lại càng toát lên vẻ thanh thoát, thoát tục. Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh, nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của quá khứ nhưng giờ đây lại lấp lánh niềm tin và sự bình yên. Mỗi động tác của nàng đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như thể nàng đang hòa mình vào từng hơi thở của Lâm Nhất, nàng lặng lẽ pha trà, hương trà thanh khiết lan tỏa khắp phòng. Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi nhưng cũng đầy thấu hiểu. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Nhất, đôi khi lại khẽ đưa tay vuốt ve Phù Trần Mộc đặt bên cạnh, như một món đồ chơi yêu thích, nhưng cũng là một vật phẩm chứa đựng linh khí ấm áp.

Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đứng tựa cửa, mỉm cười bí ẩn. Đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm của ông lướt qua Lâm Nhất, Uyển Nhi và Mạt Nhi, rồi dừng lại ở con đường dẫn ra ngoài. Ông không cần nói lời nào, chỉ cần sự hiện diện của ông đã đủ để tạo nên một cảm giác an tâm, như một vị thần hộ mệnh vô hình. Ông đã chứng kiến quá nhiều, thấu hiểu quá nhiều, và sự lựa chọn của Lâm Nhất, đối với ông, là một lẽ tất yếu của thiên cơ.

Vừa lúc đó, một bóng dáng cao gầy xuất hiện trước cửa. Là Thái Tử Lưu Ly. Y đã thay hoàng bào sang trọng bằng một bộ thường phục đơn giản hơn, màu sắc nhã nhặn, nhưng vẫn không che giấu được khí chất vương giả của một người xuất thân hoàng tộc. Y khẽ cúi đầu chào Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và một chút ưu tư còn sót lại, như những đám mây cuối cùng còn vương trên đỉnh núi sau cơn mưa.

"Lâm huynh, ta biết huynh đang cần tĩnh dưỡng, nhưng có vài lời cuối cùng, ta muốn nói riêng với huynh, trước khi huynh khởi hành," Thái Tử Lưu Ly cất giọng trang trọng, nhưng không còn sự khẩn cầu như buổi sáng, thay vào đó là sự chân thành và một chút bối rối.

Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn thâm thúy như hồ nước sâu không đáy. "Lưu Ly huynh cứ tự nhiên. Vốn dĩ, chúng ta không còn là người ngoài."

Thái Tử Lưu Ly tiến vào, ngồi xuống một góc, ánh mắt y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xanh biếc trải dài, mây trắng lãng đãng trôi, như suy tư về một điều gì đó xa xăm. "Sáng nay, huynh đã từ chối mọi chức vị, mọi quyền lực mà thiên hạ mong muốn trao cho huynh. Có lẽ, nhiều người sẽ không hiểu, thậm chí là tiếc nuối. Nhưng ta, ta đã dần thấu hiểu. Cuộc đời ta, từ nhỏ đã được định sẵn cho ngôi vị chí tôn, nhưng lại chưa từng thực sự hiểu được ý nghĩa của vương quyền." Y thở dài một hơi, nặng trĩu. "Hồng trần này, dù có bình yên đến mấy, cũng không thể tránh khỏi tham sân si. Quyền lực, địa vị, đó là những gông cùm vô hình, có thể biến một người lương thiện thành ác quỷ, biến một chân lý thành tà đạo. Huynh đã nhìn thấy điều đó ở 'Tiên đạo giả tạo', và huynh muốn tránh xa nó."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cho Thái Tử Lưu Ly trút bỏ những gánh nặng trong lòng.

"Hồng trần luyện tâm, đâu cần cung điện nguy nga hay vạn người cúi đầu?" Lâm Nhất trầm ngâm, giọng nói nhỏ nhẹ, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn năm triết lý. "Chân đạo nằm trong mỗi hành động thiện lương, mỗi suy nghĩ thấu hiểu, mỗi tấm lòng biết sẻ chia. Nó nằm trong nụ cười của một đứa trẻ, trong giọt mồ hôi của một lão nông, trong ánh mắt kiên định của một người mẹ khi bảo vệ con. Nó không phải là thứ có thể được ban phát từ trên cao, hay được bảo vệ bằng quyền uy của một đế vương. Nó phải được mỗi người tự mình vun đắp, tự mình cảm ngộ, tự mình gìn giữ." Hắn đưa tay khẽ chạm vào Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mộc mạc, thô sơ của nó, nhưng lại thấm đẫm đạo lý. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Đó mới là điều đáng quý nhất, là con đường vô tiên."

Thái Tử Lưu Ly im lặng, từng lời của Lâm Nhất như thấm vào tâm can y, gột rửa đi những lớp bụi trần của quyền lực và trách nhiệm đã đè nặng bấy lâu. Y vốn là một vị thái tử có lòng trắc ẩn, yêu dân như con, nhưng gánh nặng giang sơn và những âm mưu triều chính đã nhiều lúc làm y lạc lối, mệt mỏi. Giờ đây, những lời của Lâm Nhất như một ngọn đèn soi sáng, chỉ ra một con đường rõ ràng và thanh tịnh hơn.

"Huynh nói đúng," Thái Tử Lưu Ly khẽ nói, giọng nói trầm ấm mà chân thành, không còn chút do dự hay hoài nghi. "Ta đã từng nghĩ, phải có một vị minh chủ, một người lãnh đạo tối cao để dẫn dắt hồng trần này thoát khỏi khổ ải. Nhưng huynh đã chỉ cho ta một con đường khác. Con đường của một vị vua nhân từ, dùng đạo lý để trị quốc, dùng nhân nghĩa để cai trị. Ta sẽ giữ gìn sự bình yên cho hồng trần, để 'Vô Tiên Chi Đạo' của huynh có thể an tâm lan tỏa, để huynh có thể an tâm thực hiện con đường của mình." Y đứng dậy, khẽ cúi đầu chào Lâm Nhất thêm một lần nữa, lần này là một lời hứa, một lời thề nguyện từ tận đáy lòng, không chỉ cho Lâm Nhất mà còn cho chính y và bách tính.

Mộ Dung Uyển Nhi, lúc này mới lên tiếng, giọng nàng dịu dàng như gió xuân, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của niềm tin và sự kiên định. "Đi đến đâu, chúng ta cũng sẽ gieo mầm hy vọng, chữa lành vết thương. Không phải bằng phép thuật hay thần thông, mà bằng sự thấu hiểu, bằng lòng nhân ái. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Chúng ta sẽ dùng tình thương để chữa lành những vết thương lòng, dùng chân lý để xua tan màn sương mê muội. Đó mới là ý nghĩa thực sự của Chân Đạo." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự đồng điệu và tình yêu sâu sắc.

Tô Mạt Nhi, không còn vẻ lanh lợi thường ngày, ánh mắt nàng cũng trầm xuống, đầy suy tư, nhưng lại ánh lên sự háo hức không giấu giếm. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu đầu tiên, ca ca? Chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện thú vị, đúng không?" Nàng hỏi, giọng có chút mong chờ, như một đứa trẻ chờ đợi chuyến phiêu lưu mới, một hành trình khám phá thế giới rộng lớn.

Lâm Nhất đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng thanh thoát, bước đến bên cửa sổ. Hắn nhìn ra xa, về phía những đỉnh núi trùng điệp, nơi ánh nắng mặt trời đang dần lên cao, phủ một màu vàng óng lên vạn vật, vẽ nên một bức tranh hùng vĩ của hồng trần. "Hồng trần vô tận, nơi nào có con người, nơi đó có chân lý cần được tìm thấy. Chúng ta sẽ đi khắp nơi, lắng nghe những tiếng lòng, sẻ chia những nỗi đau, và chứng kiến sự kỳ diệu của nhân sinh, của những số phận trôi nổi." Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy sự kiên định nhưng cũng ánh lên một tia tinh nghịch quen thuộc. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng chính vì thế, hành trình này mới càng thêm ý nghĩa, càng thêm đáng giá."

Thái Tử Lưu Ly cúi đầu chào một lần cuối, rồi lặng lẽ rời đi, lòng y đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Y biết rằng, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng y không còn đơn độc. Y có một vị "tiên đạo sĩ" dẫn lối tinh thần, và y sẽ làm tròn trách nhiệm của một vị vua nhân từ, một người bảo vệ cho 'Vô Tiên Chi Đạo'. Thiên Cơ Lão Nhân, khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Ông không nói một lời, chỉ hóa thành một làn khói mỏng, biến mất trong im lặng, như chưa từng xuất hiện, để lại căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ánh mắt họ hướng về phía chân trời, nơi một hành trình mới đang chờ đợi.

***

Khi vầng thái dương bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một khoảng trời, những tia nắng cuối ngày đổ dài trên con đường lát đá dẫn xuống cổng Thanh Vân Tông. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cây cỏ ven đường, hòa lẫn với mùi đất ẩm còn vương sau cơn mưa đêm. Bầu không khí tĩnh lặng hơn rất nhiều so với buổi sáng, không còn sự ồn ào, náo nhiệt của những phái đoàn vội vã. Thay vào đó, là một đám đông nhỏ hơn, nhưng kiên nhẫn hơn, lặng lẽ đứng chờ dưới bóng cây cổ thụ, nơi những tán lá xào xạc theo gió, tạo nên những điệu nhạc du dương. Họ là những phàm nhân, những tu sĩ đã được Lâm Nhất cảm hóa, những người đã tìm thấy niềm hy vọng mới trong 'Vô Tiên Chi Đạo', và giờ đây, họ đến để tiễn biệt vị đạo sĩ đã thắp sáng con đường cho họ.

Tại cổng Thanh Vân Tông, Lâm Nhất đứng đó, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, thân hình vẫn gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng, như một cây tùng vững chãi giữa phong ba. Phù Trần Mộc trong tay hắn, giờ đây phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, lấp lánh như một dải lụa vàng, như một phần hồn của hắn. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt dịu dàng, an yên, đôi mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất, một tình yêu không cần ngôn từ. Nàng mặc y phục lam nhạt, tóc đen dài mượt mà, toát lên vẻ thanh nhã như một tiên tử lạc bước hồng trần, nhưng lại nguyện ý dấn thân vào hồng trần cùng người mình yêu. Tô Mạt Nhi đứng phía còn lại, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn vừa lanh lợi vừa chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng khoác bộ y phục màu sắc tươi sáng, dường như đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu mới, một hành trình đầy khám phá.

Đằng sau họ, những người đồng hành thân cận cũng đã tề tựu. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, vẫn nở nụ cười hiền lành, ánh mắt tinh tường của một thương nhân đã nhìn thấu lẽ đời. Hắn mặc gấm vóc sang trọng, nhưng ánh mắt lại không hề vương vấn sự toan tính, mà tràn đầy sự ủng hộ và niềm tin vào con đường của Lâm Nhất. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, cao lớn, cương nghị, vẫn khoác áo choàng đen, thanh kiếm cổ màu huyết đeo bên hông, im lặng như một pho tượng. Đôi mắt lạnh lùng của hắn giờ đây đã bớt đi sự u uất, thay vào đó là một tia suy tư sâu sắc về con đường mà hắn sẽ đi, một con đường không chỉ có máu và kiếm. Tuyết Hoa Nữ Cẩm Tú, dáng người mảnh mai nhưng khí chất mạnh mẽ, đôi mắt kiên định hơn bao giờ hết, mặc y phục màu lam nhạt, trường thương tựa bên người. Nàng tin vào sự công bằng và con đường mà Lâm Nhất đã vạch ra. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối, che kín khuôn mặt, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng lại chứa đựng một sự tán đồng thầm lặng, một sự chấp nhận cái thiện mà Lâm Nhất đã mang lại. Họ là những con người từ những thế giới khác nhau, từ những số phận khác nhau, nhưng 'Vô Tiên Chi Đạo' đã kết nối họ lại, cùng hướng về một mục tiêu chung: một hồng trần chân chính, nơi con người sống đúng với bản ngã.

Thái Tử Lưu Ly đứng trang nghiêm cùng các trưởng lão, quan chức khác, ánh mắt y nhìn Lâm Nhất không còn là sự kỳ vọng vào một minh chủ, mà là sự tôn kính đối với một đạo sĩ chân chính, một người đã chỉ lối cho y. Nét ưu tư trên khuôn mặt đã được thay thế bằng sự kiên định, và y biết rằng, trách nhiệm của y giờ đây không chỉ là cai trị, mà còn là bảo vệ con đường 'Chân Đạo' này.

Lâm Nhất khẽ quay đầu lại, ánh mắt lướt qua đám đông, dừng lại ở từng gương mặt, từ vị thái tử quyền quý đến lão nông phu chất phác, từ kiếm khách lạnh lùng đến cô gái bán hoa bên đường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát mẻ của không khí, sự yên bình của khoảnh khắc này, và sự ấm áp của những tấm lòng đã đặt niềm tin vào hắn.

"Chư vị," Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa, vang vọng nhưng không hề khoa trương, như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh lặng, thấm đẫm vào lòng người. "Chân Đạo ở trong lòng mỗi người. Hồng trần gian nan, nhưng cũng là nơi để tôi luyện tâm hồn. Hãy tự mình tìm lấy, tự mình cảm ngộ. Lâm Nhất không thể ban phát chân lý, chỉ có thể cùng các vị đi tìm." Hắn không thuyết giáo, không ban lệnh, chỉ là một lời nhắn nhủ chân thành từ trái tim, một lời khích lệ cho hành trình tự thân của mỗi người.

Vương Đại Phúc bước lên một bước, giọng nói sang sảng, chất chứa niềm tin và sự quyết tâm. "Lâm huynh cứ an tâm đi. Việc hồng trần này, huynh đệ sẽ lo liệu. Chúng ta sẽ dùng chính sức mình, dùng chính đôi tay mình để xây dựng một hồng trần tràn đầy nhân nghĩa, để xứng đáng với cái 'Chân Đạo' mà huynh đã chỉ lối. Kinh doanh sẽ là nhân nghĩa, sẻ chia, không còn trục lợi."

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, dù ít lời, cũng khẽ gật đầu, bàn tay khẽ chạm vào chuôi kiếm, như một lời thề nguyện thầm lặng. "Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Giờ đây, ta biết mình cần giữ lấy điều gì." Thanh kiếm của hắn, từng là biểu tượng của sự tàn khốc, giờ đây sẽ là vũ khí bảo vệ lẽ phải, bảo vệ 'Chân Đạo'.

Tô Mạt Nhi, không thể kìm nén được sự háo hức, kéo nhẹ tay áo Lâm Nhất. Đôi mắt nàng lấp lánh như sao trời. "Hành trình mới, ca ca! Chúng ta sẽ đi thật xa, thật xa!"

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Thái Tử Lưu Ly một lần nữa, trao cho y một nụ cười ấm áp, như một lời động viên vô thanh, một lời nhắc nhở về trách nhiệm và con đường y đã chọn. Thái Tử Lưu Ly đáp lại bằng một cái cúi đầu sâu sắc, đôi mắt y ánh lên sự quyết tâm, đã sẵn sàng gánh vác sứ mệnh.

Rồi, Lâm Nhất quay người. Hắn không hề ngoảnh lại, bởi hắn biết, con đường đã ở phía trước, vô tận và chờ đợi. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đi sát bên cạnh hắn, bước chân nhẹ nhàng, hòa điệu. Họ không vội vã, không hối hả, chỉ đơn giản là bước đi, từng bước vững vàng trên con đường lát đá dẫn xuống núi, dưới ánh hoàng hôn vàng cam. Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, như một ngọn đèn dẫn lối cho hành trình mới, một hành trình không có điểm đến cụ thể, mà là sự trải nghiệm của chính hành trình ấy.

Dáng vẻ của ba người nhỏ dần, nhỏ dần trên con đường quanh co, cho đến khi chỉ còn là những chấm nhỏ, rồi hòa vào màu vàng cam của ráng chiều, tan biến vào khung cảnh hùng vĩ của núi non. Họ không biến mất, mà chỉ đang bước vào một chương mới của cuộc đời, của 'Vô Tiên Chi Đạo'. Hồng trần còn đó, với bao gian nan, bao thử thách đang chờ đợi. Những tàn dư của 'tiên đạo giả tạo', những kẻ còn cuồng tín quyền lực, vẫn có thể ẩn mình trong bóng tối, chờ cơ hội trỗi dậy. Thái Tử Lưu Ly, dù đã nguyện dùng nhân nghĩa để trị quốc, cũng sẽ đối mặt với bao sóng gió trong việc duy trì sự bình yên, bởi lòng người vốn khó đoán, và quyền lực luôn là một lưỡi dao hai lưỡi.

Nhưng những hạt giống của 'Chân Đạo' đã được gieo, những ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên. Lâm Nhất đã từ chối vương quyền, từ chối mọi sự sắp đặt của thế gian, để chọn lấy con đường của riêng mình: con đường của một hành giả, của một đạo sĩ không danh không phận, nhưng lại mang trong mình cả một bầu trời triết lý. Hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' sẽ tiếp diễn, không phải để thành tiên, mà để thành người, thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và câu chuyện về 'Vô Tiên Chi Đạo', về hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không bao giờ có hồi kết. Nó chỉ là những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ