Vô tiên chi đạo
Chương 432

Hồng Trần Khởi Hành: Lời Hứa Bất Phân

4309 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự xôn xao và phản ứng đa chiều của quần chúng trước quyết định từ chối quyền lực của Lâm Nhất, đồng thời nhấn mạnh sự kiên định của hắn.,Làm nổi bật sự ủng hộ thấu hiểu, không cần lời nói, từ Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, củng cố mối liên kết tình cảm của họ với Lâm Nhất.,Miêu tả cuộc trò chuyện sâu sắc giữa Lâm Nhất và Thái Tử Lưu Ly, nơi đạo lý trị quốc được bàn luận, đặt nền móng cho một triều đại nhân từ và sự phân chia trách nhiệm rõ ràng giữa 'tiên' và 'phàm'.,Chính thức khởi động hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' của Lâm Nhất và những người đồng hành, rời xa trung tâm quyền lực để hòa mình vào cuộc sống bình dị.,Tiếp tục giai đoạn 'SETUP' của Arc 'Vô Tiên Quy Nguyên', thiết lập bối cảnh cho các thử thách và trải nghiệm sắp tới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Thiên Cơ Lão Nhân, Vương Đại Phúc, Quần chúng phàm nhân và tu sĩ
Mood: Trầm tĩnh, chiêm nghiệm, hy vọng, có chút bi tráng nhưng không bi lụy
Kết chương: [object Object]

Ráng chiều vàng cam đã nhuộm thẫm cả một vùng trời rộng lớn, ôm trọn lấy bóng hình ba người đang dần nhỏ lại trên con đường mòn. Mỗi bước chân của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tựa như những nét chấm phá cuối cùng trên bức tranh của một kỷ nguyên cũ, đồng thời cũng là những nét bút đầu tiên mở ra một chương mới, một hành trình vô định nhưng đầy ý nghĩa. Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất vẫn nhẹ nhàng đung đưa, ánh sáng của nó không còn chói lọi như vầng nhật nguyệt mà trở nên dịu dàng, trầm lắng, như chính tâm hồn của người cầm nó, như một ngọn hải đăng giữa biển đời giông bão, dẫn lối không chỉ cho riêng hắn mà còn cho những ai khao khát tìm về Chân Đạo.

Họ không biến mất, mà chỉ đang bước vào một chương mới, không phải của sự vinh hiển hay quyền lực, mà là của sự trải nghiệm, của sự hòa mình vào dòng chảy bất tận của hồng trần. Thanh Vân Tông, nơi vừa diễn ra cuộc tuyên ngôn chấn động, giờ đây đã lùi lại phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ ẩn hiện trong màn sương mỏng của buổi hoàng hôn tà tà. Những lời bàn tán xôn xao vẫn còn vương vấn trong không khí, những ánh mắt dõi theo vẫn còn chất chứa bao nỗi niềm, từ ngạc nhiên, hoài nghi đến ngưỡng mộ và hy vọng. Nhưng với Lâm Nhất, tất cả những thanh âm ấy đều đã tan biến vào hư vô, bởi tâm trí hắn đã hướng về phía trước, nơi những con đường đất đỏ, những mái nhà tranh vách đất, những gương mặt phàm nhân đang chờ đợi.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè hé mình qua những vòm cây cổ thụ, nhuộm vàng con đường đất mòn quanh co, đoàn người nhỏ bé đã đặt chân đến Tiểu An Trấn. Không phải là một thành trì nguy nga hay một tông môn tráng lệ, Tiểu An Trấn chỉ là một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi Thanh Vân, với những ngôi nhà gạch, gỗ đơn sơ nép mình bên những con đường lát đá cuội đã sờn mòn theo năm tháng. Một khu chợ nhỏ tấp nập những tiếng rao hàng bình dị, vài ba quán trọ lợp mái ngói xanh đã ngả màu rêu phong, và những tiệm ăn nhỏ bốc lên mùi khói bếp thân thuộc, hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh mát, tạo nên một bức tranh cuộc sống phàm trần yên bình đến lạ.

Tiếng người mua bán không quá ồn ã, chỉ là những lời mặc cả nho nhỏ, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng ở góc phố, tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường đá, và đâu đó là tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Một bầu không khí trong lành, thân thiện bao trùm lấy trấn nhỏ, mang đến cảm giác an toàn và thân thuộc. Lâm Nhất không cưỡi ngựa, không ngồi kiệu, mà đích thân bước đi trên con đường đá, từng bước chân chậm rãi nhưng vững vàng. Hắn vận một bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng sạch sẽ và gọn gàng, hoàn toàn hòa mình vào dòng người phàm tục. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng vậy, họ không còn những bộ trang phục lộng lẫy mà thay bằng những y phục đơn giản, màu sắc nhã nhặn, tựa như hai đóa hoa đồng nội, thanh thoát và dịu dàng. Vương Đại Phúc, dù vẫn giữ vẻ phú quý, cũng đã chọn một bộ gấm vóc ít khoa trương hơn, bước đi ung dung bên cạnh.

Họ đi giữa dòng người, không cố tình gây sự chú ý, nhưng việc một đạo sĩ thư sinh với dung mạo phi phàm, cùng hai cô nương tuyệt sắc lại có khí chất thoát tục như vậy xuất hiện ở một trấn nhỏ như Tiểu An, vẫn khiến không ít ánh mắt phải dõi theo. Những lời xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên, tựa như những con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng.

“Kìa, không phải là Lâm Nhất đạo trưởng đó sao? Vị Chân Nhân đã đánh bại Lã Bất Phàm, chấm dứt thời loạn lạc?” Một người nông dân với làn da rám nắng, tay cầm chiếc cuốc, thì thầm với người bên cạnh.

“Đúng là hắn rồi! Ta nghe nói hắn đã từ chối tất cả chức vị, quyền lực mà triều đình và các tông môn ban tặng. Thật không thể tin được, một người có thể từ bỏ tất cả như vậy.” Một tiểu thương bán vải, vừa sắp xếp hàng hóa vừa liếc nhìn theo.

“Thật không thể hiểu nổi! Hắn là người hùng cứu thế, đáng lẽ phải được tôn vinh, hưởng thụ vinh hoa phú quý chứ? Lại chọn cách đi bộ như một phàm nhân, thật là… kỳ lạ!” Một tu sĩ cấp thấp, áo bào đã phai màu, lắc đầu tỏ vẻ khó hiểu. Hắn từng mơ ước được một phần nhỏ quyền lực như Lâm Nhất đã từ chối.

“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm… Hắn nói như vậy, liệu con đường ấy có thực sự thay đổi được thế giới này không? Có làm cho cuộc sống của chúng ta tốt đẹp hơn không?” Một bà lão tóc bạc phơ, đang ngồi bên vệ đường bán rau, ánh mắt nhìn Lâm Nhất đầy hoài nghi nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.

“Chính là Vô Tiên Chi Đạo đó! Không màng danh lợi, không truy cầu trường sinh hão huyền. Hắn muốn chúng ta tự mình tu luyện, tự mình cảm ngộ chân lý. Nhưng mà… liệu có quá khó khăn không?” Một thanh niên, có vẻ là học trò, ôm một chồng sách, trầm ngâm suy tư.

Lâm Nhất bước đi chậm rãi, ánh mắt trầm tư nhìn về phía trước, không bận tâm đến những lời bàn tán xung quanh. Hắn đã nghe thấy tất cả, từng câu hỏi, từng lời hoài nghi, từng tia hy vọng. Những thanh âm ấy không làm hắn nao núng, bởi đó chính là hồng trần, là những tâm tư, những nỗi niềm của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Hắn hiểu rằng, con đường mà hắn đã chọn, con đường của 'Vô Tiên Chi Đạo', không phải là một con đường dễ dàng, không phải là một phép màu có thể thay đổi tất cả trong chốc lát. Nó là một quá trình dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn, lòng tin và sự tự thân vận động của mỗi cá nhân.

*Con đường đã chọn, ắt phải đi đến cùng.* Hắn tự nhủ thầm trong lòng, bàn tay khẽ siết chặt Phù Trần Mộc, tựa như đang nắm giữ một lời thề, một trọng trách vô hình nhưng thiêng liêng.

Mộ Dung Uyển Nhi đi bên cạnh hắn, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của thế sự nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ấy tựa như một dòng suối mát lành, xoa dịu mọi lo toan, mọi áp lực đang đè nặng lên vai hắn. Nàng biết, hắn không cần những lời an ủi sáo rỗng, hắn cần một sự đồng hành tĩnh lặng, một sự ủng hộ vô điều kiện. Bàn tay nàng khẽ chạm vào cánh tay Lâm Nhất, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, như muốn nói: *Chàng không hề đơn độc.*

Tô Mạt Nhi, cô gái nhỏ nhắn hoạt bát, vẫn giữ được vẻ lạc quan thường thấy, dù đôi khi cũng có thoáng trầm tư. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng đảo quanh, quan sát những gương mặt, những biểu cảm của người dân trong trấn. Nàng cảm nhận được sự phức tạp của lòng người, sự pha trộn giữa hy vọng và hoài nghi. Nhưng nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất. Đối với nàng, Lâm Nhất không phải là một vị Chân Nhân xa vời, mà là Nhất ca ca của nàng, là người đã dạy nàng cách nhìn nhận thế giới bằng trái tim, là người đã mang đến cho nàng một cuộc sống ý nghĩa. Nàng khẽ tựa đầu vào vai Lâm Nhất, một cử chỉ thân mật và tin tưởng tuyệt đối, không hề e dè trước ánh mắt người ngoài. Nàng muốn hắn biết rằng, dù thế giới có quay lưng hay không hiểu, nàng vẫn sẽ luôn ở bên hắn.

Vương Đại Phúc, với khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền lành, lại có vẻ ung dung tự tại hơn cả. Hắn đã quen với những lời bàn tán, những ánh mắt dò xét. Với hắn, kinh doanh là nhân sinh, và nhân sinh luôn đầy rẫy những sự bất ngờ. Quyết định của Lâm Nhất, dù có vẻ điên rồ trong mắt kẻ khác, nhưng lại vô cùng hợp lý trong suy nghĩ của hắn, một người đã chứng kiến bao thăng trầm của thế sự. Hắn biết, 'Chân Đạo' mà Lâm Nhất nói không phải là thứ để kiếm lời, nhưng nó sẽ là nền tảng cho một trật tự bền vững hơn, nơi mà việc làm ăn chân chính sẽ được đề cao. Hắn thầm nghĩ, đây chính là cơ hội để những người như hắn, những thương nhân lương thiện, có thể dùng chính tài năng và sự giàu có của mình để đóng góp cho một hồng trần tốt đẹp hơn.

Họ tiếp tục bước đi, những dáng vẻ thanh thoát dần khuất vào dòng người tấp nập của Tiểu An Trấn. Mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ, nhưng cùng chung một hướng đi, một niềm tin vào con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' mà Lâm Nhất đã khai mở. Ánh nắng ban mai tiếp tục trải dài trên những mái nhà, trên những con đường đá, như một lời chúc phúc thầm lặng cho hành trình mới, một hành trình không có điểm đến cụ thể, mà là sự trải nghiệm của chính hành trình ấy.

***

Đêm dần buông, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua những mái ngói xanh của Khinh Vân Khách Điếm. Ngôi nhà gỗ hai tầng này, với biển hiệu “Khinh Vân” đã phai màu theo năm tháng, giờ đây lại ấm cúng đến lạ. Bên trong sảnh lớn, tiếng trò chuyện rôm rả của những lữ khách, tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ phòng ăn, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên cầu thang gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu gạo nồng nàn, mùi gỗ mục và mùi khói bếp thoang thoảng từ phía nhà bếp, tất cả đều mang đến một cảm giác an toàn và thoải mái sau một hành trình dài.

Trong một gian phòng nhỏ nằm ở tầng hai, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên những bức tường gỗ, tạo nên một không gian riêng tư và tĩnh mịch. Lâm Nhất ngồi bên bếp lửa, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn lửa đang nhảy múa. Lửa, từ xa xưa đã là biểu tượng của sự sống, của sự thanh tẩy, và của cả sự hủy diệt. Hắn tự hỏi, liệu ngọn lửa 'Chân Đạo' mà hắn đã thắp lên có đủ sức mạnh để sưởi ấm những trái tim đang lạnh giá, để thiêu rụi những tàn dư của 'tiên đạo giả tạo', hay chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi, dễ dàng bị dập tắt bởi phong ba bão táp của hồng trần?

Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay khéo léo và động tác nhẹ nhàng, đang pha một ấm trà nóng. Hương trà thanh thoát, dìu dịu lan tỏa khắp căn phòng, xua đi cái lạnh se sắt của đêm khuya và làm dịu đi những suy tư đang vần vũ trong tâm trí Lâm Nhất. Nàng đặt chén trà xuống chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt hắn, ánh mắt nàng vẫn đong đầy sự thấu hiểu, tựa như nàng có thể đọc được từng gợn sóng trong lòng hắn. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó – câu nói ấy không chỉ là châm ngôn của nàng, mà còn là nỗi niềm sâu thẳm của nàng trước bể khổ hồng trần. Nàng biết, Lâm Nhất đang gánh vác một gánh nặng vô hình, một trách nhiệm lớn lao hơn bất kỳ vương quyền hay địa vị nào.

Tô Mạt Nhi, sau một ngày dài di chuyển, đã không còn vẻ hoạt bát thường thấy mà trở nên trầm tĩnh lạ thường. Nàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, khẽ tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm từ người hắn. Cử chỉ này, không cần một lời nói nào, đã nói lên tất cả sự tin tưởng, sự gắn bó và ủng hộ tuyệt đối của nàng. Nàng không hiểu hết được những triết lý cao siêu hay những gánh nặng mà Lâm Nhất đang mang vác, nhưng nàng tin vào hắn, tin vào con đường mà hắn đã chọn.

Im lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ có tiếng củi reo tí tách trong bếp lửa, tiếng gió nhẹ xào xạc bên ngoài cửa sổ, và hơi thở đều đặn của ba con người đang cùng nhau chia sẻ một khoảnh khắc tĩnh lặng giữa cuộc đời đầy biến động.

Sau một lúc lâu, Tô Mạt Nhi khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh nước, nhỏ giọng hỏi, chất chứa một chút lo lắng: “Nhất ca ca, huynh… có hối hận không? Từ bỏ tất cả vinh hoa phú quý, địa vị tối cao, để rồi lại đi một con đường gian nan đến vậy?” Giọng nàng trong trẻo, líu lo như tiếng chim, nhưng lần này lại mang theo một chút trầm tư, một chút xót xa.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ấy dịu dàng như ánh trăng rằm, xua tan đi phần nào nỗi lo trong lòng Tô Mạt Nhi. Hắn đặt tay lên tóc nàng, xoa nhẹ, rồi ánh mắt lại quay về phía ngọn lửa. “Hối hận ư, Mạt Nhi?” Hắn lặp lại lời nàng, giọng nói ôn hòa, chân thành, mang theo một chút u buồn nhưng không hề bi lụy. “Khi ta thấy niềm hy vọng trong mắt những người dân kia, khi ta nghe những lời bàn tán đầy hoài nghi nhưng cũng chất chứa mong chờ của họ, ta biết mình đã đi đúng đường. Hồng trần gian nan, nhưng cũng là nơi để tôi luyện tâm hồn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nếu ta chọn con đường vinh hoa phú quý, liệu có thể thực sự thấu hiểu được nỗi khổ của hồng trần, liệu có thể thực sự tìm thấy ‘Chân Đạo’ trong tâm mình?”

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm gỗ thanh thoát. Nàng nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng tràn đầy sự kiên định. “Con đường này, chúng ta sẽ cùng đi, không một ai đơn độc.” Giọng nàng dịu dàng, nhưng mỗi lời nói đều như một lời thề, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng sức nặng của tình cảm, của sự gắn bó sâu sắc. Nàng tin rằng, dù cho thế gian có hiểu lầm, có chỉ trích, thì chỉ cần ba người họ vững tin vào nhau, vào con đường đã chọn, mọi khó khăn đều sẽ hóa thành tro bụi.

Lâm Nhất khẽ nắm lấy bàn tay của Mộ Dung Uyển Nhi, rồi lại nắm lấy bàn tay của Tô Mạt Nhi. Cảm giác ấm áp, mềm mại từ hai bàn tay ấy truyền đến, tựa như một dòng năng lượng vô hình, tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn cảm nhận được sự kiên định không lời của Uyển Nhi, sự ngây thơ nhưng chân thành của Mạt Nhi, và hắn biết rằng, đây chính là những báu vật quý giá nhất mà hồng trần đã ban tặng cho hắn, quý hơn bất kỳ vương quyền hay tiên vị nào.

Ba người cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang dịu dàng chiếu rọi, vẽ nên những vệt sáng bạc trên mái ngói Khinh Vân Khách Điếm. Đêm khuya thanh vắng, không gian yên bình đến lạ. Họ không biết phía trước còn bao nhiêu gian nan, bao nhiêu thử thách, nhưng trong khoảnh khắc này, họ cảm thấy bình yên và trọn vẹn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của họ, giờ đây, đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một sức mạnh không gì có thể lay chuyển.

***

Hai ngày sau đó, trước khi đoàn người của Lâm Nhất tiếp tục hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' xa hơn nữa, một cuộc gặp gỡ bí mật đã diễn ra trong hoàng cung Đại Càn Đế Đô. Thái Tử Lưu Ly, vị thái tử đã từ bỏ cuộc tranh giành quyền lực để theo đuổi lý tưởng 'Nhân đạo' và 'Chân Đạo' của Lâm Nhất, đã mời hắn đến một gian tịnh thất thanh tịnh.

Tịnh thất nằm khuất sâu trong một góc tĩnh lặng của hoàng cung, tránh xa mọi ồn ào, phồn hoa của thế tục. Kiến trúc đơn giản nhưng tinh tế, với những cột gỗ mun được chạm khắc hoa văn tinh xảo, những bức rèm lụa mỏng màu trắng ngà buông rủ, và một không gian tràn ngập hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, giúp tâm hồn người ta trở nên tĩnh tại. Ánh nến lung linh trên bàn, hắt bóng lên những gương mặt trầm tư của hai người đàn ông. Ngoài cửa sổ, vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đêm, những cơn gió mát lành thổi qua, mang theo hơi sương se lạnh của đêm khuya.

Thái Tử Lưu Ly, trong bộ hoàng bào đã được thay bằng một bộ y phục nhẹ nhàng hơn, vẫn toát lên vẻ tuấn tú, đường nét thanh thoát nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Đôi mắt y nhìn Lâm Nhất, không phải với vẻ ngưỡng mộ của một tín đồ, mà là sự nghiêm túc của một người đang gánh vác trọng trách quốc gia. Y biết, Lâm Nhất đã từ chối vương quyền, nhưng không có nghĩa là hắn đã rũ bỏ trách nhiệm. Quyết định của hắn, một cách vô hình, đã đặt lên vai y một gánh nặng lớn hơn, nhưng cũng là một cơ hội vĩ đại để kiến tạo một đế chế hoàn toàn khác.

“Lâm huynh,” Thái Tử Lưu Ly mở lời, giọng nói trang trọng, từ tốn, đúng mực của một người hoàng tộc. “Ta hiểu quyết định của huynh. Việc huynh từ bỏ vinh hoa phú quý, từ bỏ quyền lực tột đỉnh để dấn thân vào hồng trần tìm kiếm ‘Chân Đạo’ là một điều phi thường, không ai có thể làm được. Nhưng, ta vẫn còn nhiều băn khoăn. Làm sao để một triều đại có thể trường tồn, nếu không dựa vào quyền lực và sức mạnh tuyệt đối? Làm sao để giữ vững giang sơn, để bảo vệ muôn dân khỏi những thế lực đen tối, khỏi lòng tham vô đáy của con người, nếu không có quân đội hùng mạnh, không có pháp luật nghiêm minh, không có uy quyền của thiên tử?” Y thở dài một tiếng khẽ khàng, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang đối diện với một bức tường thành vô hình. Áp lực của một vị vua tương lai, của một người sẽ gánh vác số phận của hàng triệu con dân, đè nặng lên vai y.

Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm thanh khiết của lá trà lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi những suy tư. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Thái Tử Lưu Ly. Giọng nói của hắn ôn hòa, chân thành, nhưng mỗi lời nói đều như một viên ngọc quý, ẩn chứa ý nghĩa sâu xa. “Bệ hạ, quyền lực chỉ là phương tiện, không phải cứu cánh. Một mũi tên có thể giết người, nhưng cũng có thể săn thú để nuôi sống gia đình. Sức mạnh quân sự có thể bảo vệ biên cương, nhưng cũng có thể trở thành công cụ của sự tàn bạo, xâm lược. Pháp luật có thể giữ gìn trật tự, nhưng cũng có thể bị lợi dụng để đàn áp, bóc lột. Tất cả đều phụ thuộc vào nhân tâm của người cầm quyền.”

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói ấy thấm sâu vào tâm trí của Thái Tử. “Chân Đạo nằm ở lòng người, ở sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Một triều đại nhân từ sẽ có được sự ủng hộ của muôn dân, đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất. Sức mạnh ấy không cần phải phô trương bằng gươm đao, mà bằng sự tin tưởng, bằng lòng yêu mến của bá tánh. Khi lòng dân quy thuận, khi nhân tâm hướng thiện, thì dù có sóng gió đến đâu, giang sơn cũng sẽ vững bền. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng một khi đã thấu hiểu được lẽ nhân sinh, thì vạn sự đều có thể hóa giải.”

Thái Tử Lưu Ly lắng nghe từng lời, đôi mắt y dần sáng lên, như một người lạc lối giữa sa mạc bỗng tìm thấy suối nguồn. Y trầm ngâm một lúc lâu, rồi đột nhiên đứng dậy, cung kính cúi đầu thật sâu trước Lâm Nhất. “Lâm huynh, ta đã hiểu. Huynh đã từ chối vương quyền, nhưng đã ban cho ta một vương đạo quý giá hơn vạn lần. Vậy thì, ta sẽ là người gánh vác hồng trần này, để huynh có thể an tâm đi tìm ‘tiên đạo’ của riêng mình. Ta hứa, sẽ trị vì bằng Nhân đạo và Chân Đạo mà huynh đã truyền dạy. Ta sẽ dùng quyền lực làm phương tiện, để gieo trồng hạt giống thiện lương, để vun đắp lòng người, để hồng trần này thực sự trở thành nơi ‘Hồng Trần Luyện Tâm’ cho muôn dân.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu, nở một nụ cười mãn nguyện, không chỉ vì những lời hứa của Thái Tử, mà còn vì sự thấu hiểu và quyết tâm ánh lên trong đôi mắt y. Sự phân chia trách nhiệm đã rõ ràng. Một người gánh vác giang sơn phàm trần, một người dấn thân vào hành trình tìm kiếm chân lý trong cõi hồng trần. Cả hai đều mang trong mình một trọng trách to lớn, nhưng không ai là kẻ cô độc.

Cuộc trò chuyện kết thúc trong sự tĩnh lặng và trang nghiêm. Thái Tử Lưu Ly tiễn Lâm Nhất ra khỏi tịnh thất, ánh mắt y nhìn theo bóng hình hắn khuất dần trong đêm. Y biết, con đường phía trước của cả hai đều sẽ đầy gian nan. Y sẽ phải đối mặt với bao thử thách trong việc thực thi 'Nhân đạo' và 'Chân Đạo' trong triều chính, bởi không phải ai cũng sẽ đồng tình, không phải ai cũng sẽ từ bỏ lòng tham quyền lực. Nhưng những hạt giống đã được gieo, những ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên.

Lâm Nhất rời khỏi hoàng cung, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Đại Càn Đế Đô. Hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' của hắn và những người đồng hành sẽ không dễ dàng, họ sẽ gặp gỡ nhiều cảnh đời, chữa lành nhiều vết thương, và đối mặt với những tàn dư của cái ác, những kẻ còn cuồng tín quyền lực hoặc 'tiên đạo giả tạo' sẽ không dễ dàng buông bỏ. Nhưng mối liên kết giữa Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cùng với sự tin tưởng của những đồng minh như Vương Đại Phúc, sẽ trở thành trụ cột vững chắc cho hắn trong hành trình sắp tới.

Sự tương tác giữa 'hồng trần' (qua Thái Tử Lưu Ly) và 'chân đạo' (qua Lâm Nhất) sẽ định hình tương lai của thế giới. Lâm Nhất đã từ chối vương quyền, để trở thành một hành giả, một đạo sĩ không danh không phận, nhưng lại mang trong mình cả một bầu trời triết lý. Hắn đã chọn con đường không có hồi kết, không phải để thành tiên, mà để thành người, thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và câu chuyện về 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ tiếp tục, không phải là một sự kết thúc viên mãn, mà là một sự khởi đầu mới, nơi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không bao giờ có hồi kết. Nó chỉ là những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ