Sau lời từ biệt hoàng cung, Lâm Nhất không vội vã rời khỏi Đại Càn Đế Đô ngay lập tức. Hắn thong thả bước đi trên những con phố đêm đã chìm sâu vào tĩnh mịch, để cho tâm hồn mình được vỗ về bởi làn gió heo may se lạnh, mang theo chút hương hoa dạ lý. Mỗi bước chân của hắn đều như một nét chấm phá nhẹ nhàng trên bức tranh cuộc đời, không hối hả, không ưu phiền, chỉ có sự bình yên đến lạ. Hắn ghé lại Thanh Phong Quán, một quán trọ nhỏ nằm nép mình bên rìa thành, nơi những người bạn đồng hành của hắn đã chờ đợi. Cuộc gặp gỡ với Thái Tử Lưu Ly đã gieo những hạt mầm mới vào lòng hắn, về một tương lai mà hồng trần và chân đạo sẽ nương tựa vào nhau mà tồn tại. Giờ đây, đã đến lúc biến những suy tư ấy thành hành động, đã đến lúc gác lại mọi vương quyền, địa vị mà thế gian hằng khao khát, để dấn thân vào một hành trình khác, một hành trình chỉ thuộc về chính hắn và những trái tim đồng điệu.
**Cảnh 1: Gánh Nặng Buông Xuôi**
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp, len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng tại Thanh Phong Quán, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Tiếng gà gáy vọng từ xa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ trước quán, tạo nên một bản nhạc giao hưởng bình dị của buổi ban mai. Bên trong căn phòng nhỏ, mùi hương của trà xanh thoang thoảng quyện với chút hương của đất ẩm từ những chậu cây cảnh đặt gần cửa sổ, mang đến một cảm giác thanh tịnh và gần gũi với thiên nhiên. Dù Thanh Phong Quán là một nơi bình dân, ồn ào và náo nhiệt với tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng, tiếng cười nói giòn tan của những lữ khách sớm thức dậy dùng bữa sáng, hay tiếng gió lùa khe khẽ qua những ô cửa sổ đã cũ kỹ, nhưng căn phòng của Lâm Nhất và những người bạn vẫn giữ được một vẻ tĩnh lặng riêng biệt, như một ốc đảo giữa dòng đời xuôi ngược.
Lâm Nhất ngồi khoanh chân trên chiếc bồ đoàn cũ kỹ, đối diện với chiếc bàn gỗ mộc mạc. Trên bàn bày biện đơn giản vài món ăn sáng đạm bạc mà Vương Đại Phúc đã chuẩn bị từ sớm: một bát cháo trắng loãng nghi ngút khói, vài lát bánh hấp và một đĩa rau luộc xanh mướt. Hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc đang cùng nhau dùng bữa, không khí tuy trầm lắng nhưng chứa đầy sự thấu hiểu và gắn kết. Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng lúc này lại ánh lên sự bình yên đến lạ. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, và chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, vẫn luôn sạch sẽ, gọn gàng, tôn lên dáng vẻ điềm đạm, không khoa trương của hắn.
Hắn khẽ đặt chiếc bát cháo xuống, ánh mắt lướt qua những vật dụng ít ỏi mà hắn đã mang theo từ Thanh Vân Tông. Chiếc Phù Trần Mộc, đã cùng hắn trải qua bao phong ba bão táp, giờ được hắn nhẹ nhàng đặt sang một bên, tựa vào vách tường. Nó không còn là một pháp khí đơn thuần, mà đã trở thành một biểu tượng, một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến mọi bước chuyển của tâm hồn hắn. Lâm Nhất chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng mỗi câu chữ đều nặng trĩu suy tư, mang theo triết lý sâu xa đã được đúc kết từ bao gian truân. “Hành trình của chúng ta không phải là để chinh phục, mà là để hòa nhập. Vậy nên, những gì mang theo cũng cần phải giản lược nhất có thể. Càng ít vướng bận vật chất, tâm hồn càng thanh tịnh, càng dễ dàng cảm nhận được chân lý ẩn tàng trong từng hạt bụi hồng trần.”
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, khẽ chớp chớp. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng thường được tết gọn gàng, giờ hơi xõa ra đôi chút, tôn lên vẻ đáng yêu của nàng. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, toát lên vẻ hoạt bát, nhưng giờ đây lại pha chút lo lắng. Nàng cắn nhẹ môi, giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày giờ trầm xuống, mang theo sự băn khoăn. “Nhưng ca ca, liệu có đủ không? Đường xa vạn dặm, hồng trần gian nan, biết bao hiểm nguy khó lường. Nếu thiếu thốn thứ gì đó cần thiết thì sao? Chúng ta đâu phải là những người tu sĩ có thể nhịn ăn nhịn uống, sống giữa núi rừng hoang dã mãi được?” Nàng nhìn Lâm Nhất, rồi lại liếc sang Mộ Dung Uyển Nhi, mong tìm được sự đồng tình. Trong sâu thẳm tâm hồn nàng, có một nỗi sợ hãi mơ hồ về những khó khăn sắp tới, về một thế giới rộng lớn và tàn khốc mà họ sắp dấn thân vào, một nỗi sợ hãi rất đỗi con người. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất, lo lắng cho Mộ Dung Uyển Nhi, và cả cho chính bản thân mình, liệu họ có thể vượt qua mọi thử thách chỉ với hành trang giản dị ấy không.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu kín mà thời gian và những biến cố đã hằn lên, nhưng giờ đây lại ánh lên sự kiên định. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, chiếc túi thuốc và kim châm quen thuộc vẫn luôn bên mình, như một phần không thể thiếu của nàng. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên tay Tô Mạt Nhi, mỉm cười trấn an. Giọng nàng dịu dàng, thấu hiểu, mang theo một sự tĩnh tại hiếm có. “Mạt Nhi muội muội, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Hành trang quý giá nhất mà chúng ta mang theo, không phải là những vật phẩm bên ngoài, mà là trái tim thiện lương và đôi tay biết giúp đỡ. Chỉ cần có hai thứ đó, chúng ta sẽ không bao giờ thiếu thốn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nơi nào có lòng người, nơi đó có sự sẻ chia.” Lời nói của nàng như một làn gió mát, xoa dịu đi nỗi lo lắng trong lòng Tô Mạt Nhi, nhưng cũng khiến nàng trầm ngâm suy nghĩ.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành. Bộ râu quai nón của hắn được tỉa tót gọn gàng, và bộ trang phục gấm vóc sang trọng, màu sắc tươi tắn, dù đã được thay bằng loại ít phô trương hơn, vẫn toát lên vẻ phú quý. Hắn ung dung tự tại, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt, cũng ẩn chứa chút lo lắng cho chặng đường sắp tới. Hắn gật gù, lời lẽ khéo léo, đôi khi pha chút hài hước, dí dỏm, giọng nói sang sảng, dễ nghe. “Tiểu đạo trưởng và Mộ Dung cô nương nói đúng. Vật chất tuy không phải là tất cả, nhưng cũng là cái cớ để sinh tồn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, nhưng khi chưa tỉnh mộng, vẫn cần chén cơm, manh áo. Hơn nữa, đường đi hiểm trở, ta nghĩ cũng phải có chút tiền bạc để ăn uống, và vài thứ thuốc men thiết yếu để phòng thân, phòng bệnh. Ta sẽ lo liệu khoản đó, đảm bảo không quá phô trương, cũng không quá thiếu thốn, đủ để chúng ta an tâm thực hiện hành trình.” Hắn vỗ vỗ ngực, vẻ mặt đầy tự tin, xua đi những lo lắng còn vương vấn trong không khí. Dù hắn là người thực tế, nhưng cũng vô cùng có tâm, luôn sẵn sàng hỗ trợ bằng khả năng của mình, và dù có chút lo lắng, vẫn giữ thái độ lạc quan.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. Hắn biết, nỗi lo của Tô Mạt Nhi, sự thực tế của Vương Đại Phúc đều là những điều tất yếu của hồng trần. Con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không phải là đoạn tuyệt với thế gian, mà là hòa mình vào nó, để thấu hiểu và vượt qua. Hắn đặt tay lên Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mát lạnh từ thân gỗ. Hắn biết, việc buông bỏ gánh nặng vật chất không có nghĩa là buông bỏ trách nhiệm hay sự chuẩn bị. Đó là một sự lựa chọn có ý thức, để không bị vật chất trói buộc, để tâm hồn được tự do. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã bắt đầu sắp xếp lại túi hành lý của mình, cẩn thận loại bỏ những thứ không cần thiết, chỉ giữ lại những vật phẩm cơ bản nhất: vài bộ y phục đổi, một ít lương khô, dụng cụ y tế của Uyển Nhi, và những vật dụng cá nhân tối thiểu. Cả hai cô nương đều thấu hiểu rằng, hành trình này không phải là một chuyến du ngoạn, mà là một cuộc rèn luyện, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh.
**Cảnh 2: Khắc Họa Lộ Trình**
Không gian trong phòng Thanh Phong Quán dần trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng bút lông sột soạt trên giấy. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng nhẹ nhàng bao trùm căn phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Mùi hương của trà xanh đã nhạt dần, nhường chỗ cho mùi giấy cũ và mực tàu, một mùi hương quen thuộc của tri thức và những chuyến đi.
Vương Đại Phúc, với sự cẩn trọng vốn có của một thương nhân lão luyện, trải một tấm bản đồ cũ kỹ lên bàn. Tấm bản đồ đã ngả màu thời gian, những đường nét có phần phai mờ, nhưng vẫn đủ rõ ràng để chỉ dẫn những con đường, những dòng sông, những ngọn núi trải dài khắp Đại Lục. Hắn vuốt nhẹ lên tấm bản đồ, đôi mắt tinh anh lướt qua từng địa danh, như đang hình dung ra những gian nan và thách thức ẩn chứa trên mỗi dặm đường. Lâm Nhất cúi đầu xuống, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn tập trung cao độ. Hắn cầm một chiếc bút lông, chấm mực vào nghiên rồi nhẹ nhàng vẽ những nét nhỏ lên bản đồ, đánh dấu những vùng đất mà họ dự định sẽ đi qua. Mỗi nét vẽ của hắn đều dứt khoát, nhưng cũng mang theo sự trầm tư, như đang cân nhắc từng bước đi, từng lựa chọn sẽ ảnh hưởng đến hành trình phía trước.
“Vùng này…” Lâm Nhất dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng những ký hiệu đặc biệt, biểu thị sự tàn phá nặng nề. Giọng hắn trầm buồn, nhưng đầy kiên định. “Là nơi chiến tranh tàn phá nặng nề nhất, cũng là nơi chúng ta cần đến đầu tiên. Những vết thương thể xác và tinh thần ở đó hẳn còn rất sâu đậm. Những linh hồn lang thang, những trái tim tan nát, những mảnh đời đổ nát vẫn đang chờ đợi sự chữa lành. Chân lý không nằm ở những lời rao giảng giáo điều, mà nằm ở hành động cụ thể, ở sự sẻ chia và lòng trắc ẩn.” Hắn nhìn vào những đường nét chằng chịt trên bản đồ, như đang nhìn thấy những cảnh tượng bi thương mà nơi đó đã phải trải qua. Hình ảnh những ngôi nhà cháy rụi, những cánh đồng hoang tàn, những khuôn mặt thất thần của người dân hiện lên trong tâm trí hắn, thúc giục hắn phải nhanh chóng đến đó.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh Lâm Nhất, nàng lặng lẽ phân loại các loại thảo dược cần mang theo. Đôi bàn tay thanh tú của nàng nhẹ nhàng vuốt ve từng chiếc lá, từng cành cây, như đang truyền đi hơi ấm của sự sống. Nàng cẩn thận gói ghém những loại thuốc quý hiếm, những kim châm sắc bén, những dải lụa trắng dùng để băng bó. Nàng hiểu rằng, y thuật của mình sẽ là công cụ hữu hiệu nhất để giúp đỡ những người bất hạnh. Nghe Lâm Nhất nói, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn hắn. “Ta sẽ cố gắng hết sức để chữa lành. Y thuật của ta có lẽ sẽ hữu dụng ở đó. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng ta tin, nếu ta có thể xoa dịu nỗi đau thể xác, ít nhiều cũng sẽ giúp họ tìm lại được chút niềm tin, chút hy vọng vào cuộc đời. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, chỉ cần còn một tia hy vọng, ta sẽ không từ bỏ.” Lời nói của nàng không chỉ là lời hứa, mà còn là một lời khẳng định về trách nhiệm và sứ mệnh mà nàng tự nguyện gánh vác.
Tô Mạt Nhi chăm chú theo dõi từng đường nét trên bản đồ, đôi khi nàng lại khẽ thắc mắc về một địa danh nào đó. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng giờ đây không còn vẻ lo lắng như lúc nãy, mà thay vào đó là sự tò mò và một chút hoài niệm. “Vậy chúng ta sẽ đi qua… Thanh Khê Thôn không, ca ca?” Giọng nàng líu lo, mang theo một chút mong chờ. Thanh Khê Thôn là nơi Lâm Nhất đã từng trải qua một phần tuổi thơ, nơi hắn đã gặp gỡ và kết nối với nhiều người. Đối với Tô Mạt Nhi, đó là một địa danh gắn liền với những kỷ niệm đẹp, với những hồi ức về một thời thơ ấu vô tư, dù vẫn còn nhiều thiếu thốn. Nàng hy vọng, có thể ghé thăm lại nơi đó, dù chỉ để nhìn ngắm một lần cuối trước khi dấn thân vào hành trình dài. Câu hỏi của nàng gợi lên một chút hoài niệm về quá khứ, về những năm tháng đã qua, trước khi những biến cố lớn của thế gian ập đến.
Vương Đại Phúc gật đầu lia lịa, tay hắn không ngừng ghi chép những vật phẩm cần thiết vào một cuốn sổ nhỏ. Hắn là người thực tế, luôn đặt sự chuẩn bị lên hàng đầu. “Đường đi hiểm trở, ta nghĩ cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng lương thực, nước uống và các vật phẩm phòng thân cơ bản. Đôi khi, một viên thuốc bổ, một chút rượu ấm, hay một chiếc chăn mỏng cũng có thể cứu sống một mạng người. Ta sẽ lo liệu việc này chu toàn, đảm bảo mọi thứ đều đầy đủ, không thiếu thốn, nhưng vẫn giữ được sự giản lược như ý của tiểu đạo trưởng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, nhưng khi còn trong mộng, vẫn phải lo liệu cho cái thân phàm này.” Hắn nói, giọng sang sảng, tràn đầy trách nhiệm. Hắn biết, dù Lâm Nhất muốn giản lược tối đa, nhưng những nhu yếu phẩm cơ bản vẫn là điều không thể thiếu cho một hành trình dài và đầy rủi ro.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, nở một nụ cười bình yên. Hắn hiểu nỗi lòng của Tô Mạt Nhi, sự cẩn trọng của Vương Đại Phúc, và sự tận tâm của Mộ Dung Uyển Nhi. Hắn biết, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hắn không hề đơn độc. Mối liên kết giữa hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi sẽ trở thành trụ cột vững chắc cho hắn trong hành trình sắp tới, giống như những sợi dây bền chặt gắn kết họ lại với nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Tô Mạt Nhi khẽ chạm vào tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng lấp lánh sự ủng hộ, như muốn nói rằng nàng sẽ luôn bên cạnh hắn, dù cho gian nan đến mấy. Cử chỉ nhỏ bé ấy, không lời, nhưng chứa đựng cả một bầu trời tình cảm, một sự tin tưởng tuyệt đối vào người ca ca của mình. Lâm Nhất đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn nàng, như một lời khẳng định cho sự gắn kết không thể tách rời giữa họ.
**Cảnh 3: Khởi Hành Giữa Hồng Trần**
Buổi trưa hôm đó, ánh nắng vàng ươm trải dài trên những con đường đất đỏ, nhuộm một màu ấm áp lên cảnh vật xung quanh. Làn gió mát dịu khẽ thổi qua, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa đêm và thoang thoảng mùi thảo mộc dại mọc ven đường. Thanh Phong Quán, vốn đã ồn ào từ sáng, giờ đây cũng dần chìm vào sự tĩnh lặng hơn khi những lữ khách đã lên đường. Rìa thị trấn nhỏ, nơi những ngôi nhà thưa thớt dần nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt và những rặng cây cổ thụ, là điểm khởi đầu cho một hành trình mới.
Hành lý đã được sắp xếp gọn gàng trên lưng ba con ngựa gầy, không quá nhiều, chỉ vừa đủ cho một chuyến đi dài ngày mà không gây vướng bận. Những chiếc túi vải thô, chiếc giỏ mây đựng thảo dược của Mộ Dung Uyển Nhi, và vài gói lương khô của Vương Đại Phúc là tất cả những gì họ mang theo. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc đứng ở rìa thị trấn, nhìn về phía con đường rộng mở phía trước, nơi những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong làn sương mờ ảo. Ánh nắng trưa trải dài trên vai họ, như một lời chúc phúc thầm lặng của đất trời cho chặng đường sắp tới. Không khí xung quanh tuy bình yên, nhưng cũng chứa đựng một sự trang trọng đặc biệt, một cảm giác của sự khởi đầu, của một chương mới trong cuộc đời.
Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất nhẹ nhàng lay động theo làn gió, những sợi tơ trắng tinh khẽ phất phơ như cùng reo vui với tâm hồn đã buông bỏ mọi gánh nặng của hắn. Hắn đứng đó, dáng người điềm đạm, không khoa trương, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm về những gì đã qua và những gì sắp đến. Hắn đã từ bỏ vương quyền, từ chối danh vọng, để chọn lấy con đường của một hành giả, một đạo sĩ không danh không phận, nhưng lại mang trong mình cả một bầu trời triết lý. Đó không phải là sự từ bỏ thế gian, mà là một cách để hòa mình sâu sắc hơn vào thế gian, để thực sự thấu hiểu và chữa lành nó.
Lâm Nhất khẽ cất lời, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự kiên định và một triết lý sâu sắc về lẽ nhân sinh. “Hồng trần vạn dặm, chúng ta đi là để tìm kiếm, để chữa lành, và để thấu hiểu. Không có gì phải sợ hãi. Mỗi bước chân của chúng ta sẽ là một lời kinh, mỗi cuộc gặp gỡ sẽ là một bài học. Chân lý không nằm ở nơi xa xôi, mà nằm ngay trong những cảnh đời bình dị nhất. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, chỉ cần trái tim ta rộng mở, thì dù gian nan đến mấy, chúng ta cũng sẽ tìm thấy ý nghĩa.” Hắn nhìn những người bạn đồng hành của mình, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và một tình cảm sâu sắc. Hắn biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, sẽ phải đối mặt với những tàn dư của chiến tranh, những vết thương lòng khó lành, nhưng hắn không hề đơn độc.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Lâm Nhất, ánh lên sự dịu dàng và một niềm tin tuyệt đối. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Nhất, bàn tay nàng mát lạnh nhưng truyền đi một nguồn sức mạnh thầm lặng. “Chỉ cần có huynh, ta sẽ không sợ hãi bất cứ điều gì.” Lời nói của nàng không chỉ là sự tin tưởng vào Lâm Nhất, mà còn là sự khẳng định về tình cảm và sự gắn bó sâu sắc giữa hai người. Nàng đã trải qua nhiều biến cố, đã nhìn thấy những góc khuất của cuộc đời, nhưng bên cạnh Lâm Nhất, nàng luôn tìm thấy sự bình yên và một mục đích sống cao cả. Nàng nguyện ý đi theo hắn đến bất cứ nơi đâu, cùng hắn chia sẻ mọi gian nan, cùng hắn gieo những hạt mầm thiện lương trên khắp hồng trần.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức và một chút tinh nghịch, khẽ nhảy cẫng lên. Nàng đã gạt bỏ mọi lo lắng, thay vào đó là sự lạc quan và niềm vui sướng của tuổi trẻ. “Ca ca, chúng ta đi thôi! Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá mọi ngóc ngách của thế gian!” Giọng nàng trong trẻo, líu lo, mang theo sự hoạt bát và một năng lượng tích cực, xua tan đi mọi sự trầm tư còn vương vấn trong không khí. Nàng đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu, sẵn sàng đón nhận mọi điều mới mẻ mà hành trình này mang lại. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất, và sự tin tưởng đó đã tiếp thêm sức mạnh cho nàng.
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu, tròn trịa, nở một nụ cười hiền lành, gật gù liên tục. Hắn khoanh tay trước bụng, giọng nói sang sảng, đầy hào sảng. “Đi thôi! Hành trình vĩ đại nhất, đôi khi lại bắt đầu từ những bước chân giản dị nhất. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng một khi đã thấu hiểu được lẽ nhân sinh, thì vạn sự đều có thể hóa giải. Ta tin rằng, chuyến đi này không chỉ là để giúp đỡ người khác, mà còn là để mỗi chúng ta tự tìm thấy chân lý cho riêng mình. Có tiểu đạo trưởng dẫn đường, có Mộ Dung cô nương và Tô Mạt Nhi bầu bạn, ta đây dù thân xác phàm tục cũng nguyện ý cùng đi đến cùng trời cuối đất!” Hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm, dù vẫn mang chút thực tế cố hữu của mình, nhưng tấm lòng đã hoàn toàn hướng về con đường mà Lâm Nhất đã chọn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, nở một nụ cười bình yên, một nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, làm bừng sáng cả khuôn mặt thư sinh của hắn. Hắn nhẹ nhàng xiết chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, rồi khẽ vỗ nhẹ lên vai Tô Mạt Nhi, như một lời động viên và cảm ơn thầm lặng. Cả nhóm cùng nhau bước đi trên con đường đất, hòa vào khung cảnh yên bình của vùng quê. Những bước chân của họ đều vững chãi, tràn đầy niềm tin và hy vọng. Bóng dáng họ nhỏ dần, hướng về phía chân trời, nơi những vùng đất bị tàn phá đang chờ đợi, nơi những mảnh đời bất hạnh đang ngóng trông, và cũng là nơi mà 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ tiếp tục được gieo mầm, nảy nở, và thấu hiểu. Hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' đã thực sự bắt đầu, không phải là một sự kết thúc viên mãn, mà là một sự khởi đầu mới, nơi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không bao giờ có hồi kết. Nó chỉ là những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người.