Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua màn sương sớm, rải vàng trên những mái ngói cong vút của Đại Càn Đế Đô, đánh thức một ngày mới nơi kinh thành phồn hoa. Khác với sự ồn ã thường nhật tại những cổng chính, cổng thành phụ phía Đông vẫn còn khá tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió heo may lướt qua những phiến đá cổ kính, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi sớm. Đây là nơi mà Lâm Nhất cùng những người đồng hành đã chọn để bắt đầu hành trình mới, một hành trình không phải để truy cầu quyền lực hay danh vọng, mà để tìm về những giá trị nguyên sơ nhất của hồng trần, gieo mầm 'Vô Tiên Chi Đạo' nơi những mảnh đất cằn cỗi của lòng người.
Tại cổng thành phụ ấy, một bóng người cao ráo, khoác trên mình hoàng bào thêu rồng sang trọng, đứng trầm tư. Đó là Thái Tử Lưu Ly, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh lên vẻ ưu tư, mệt mỏi, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ửng hồng. Bên cạnh ngài là vài thị vệ trung thành, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp sắt đơn giản, đứng nghiêm nghị, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. Một trong số đó là Trương Hùng, vị thị vệ thành kiêm thống lĩnh từng nhiều lần tiếp xúc với Lâm Nhất, khuôn mặt nghiêm nghị của y hôm nay pha chút tò mò, nhưng vẫn giữ thái độ cung kính trước vị Thái Tử và những người sắp sửa rời đi. Hoàng cung dù cách xa, nhưng hơi thở của quyền lực và trách nhiệm vẫn phảng phất đâu đây, hòa quyện với mùi hương liệu quý giá và mùi khói đèn lồng còn vương vấn trong không khí se lạnh.
Đối diện với Thái Tử Lưu Ly, nhóm Lâm Nhất đứng đó, hành lý gọn nhẹ, nhưng ánh mắt kiên định và chứa chan hy vọng. Lâm Nhất, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm, trầm tư nhìn Thái Tử. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi dung mạo thanh tú, y phục đơn giản mà tinh tế, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của sự chia ly, nhưng cũng đầy tin tưởng. Tô Mạt Nhi thì lại có vẻ hoạt bát hơn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức, dù có chút lưu luyến vẫn không hề do dự. Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, đứng vững chãi như một cây cổ thụ, mang theo vẻ thực tế và sự ủng hộ tuyệt đối.
Thái Tử Lưu Ly hít một hơi thật sâu, tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung vọng đến, âm vang trầm hùng, như một lời nhắc nhở về thời gian và định mệnh. Ngài cất lời, giọng nói trang trọng, từ tốn, đúng mực của người hoàng tộc, nhưng ẩn chứa một sự chân thành hiếm có. "Hành trình của đạo huynh và chư vị tuy xa xôi, nhưng tấm lòng nhân ái sẽ là ngọn đuốc soi đường. Ta sẽ giữ lời hứa, bảo hộ giang sơn này bình yên, để đạo huynh an tâm hành đạo. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, đạo huynh đã chọn con đường này, ta tin rằng đây chính là chân lý mà bao đời đế vương vẫn hằng truy cầu." Ngài nói, ánh mắt nhìn Lâm Nhất đầy tin tưởng, xen lẫn một chút lưu luyến khó tả. Ngài biết, sự rời đi của Lâm Nhất không phải là sự từ bỏ, mà là một sự khẳng định mạnh mẽ hơn cho con đường mà cả hai đã cùng nhau khai mở. Giữ vững giang sơn bình yên cũng chính là một phần của 'Vô Tiên Chi Đạo', là cách để ngài thực hiện lời hứa với Lâm Nhất, cũng là cách để ngài tìm thấy ý nghĩa cho vương nghiệp của mình.
Lâm Nhất khẽ cúi đầu, ánh mắt không hề dao động, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có. Giọng nói của hắn ôn hòa, chân thành, nhưng mỗi từ đều chứa đựng một triết lý sâu sắc. "Bệ hạ có lòng, hồng trần ắt sẽ an lạc. Chân Đạo không cần phô trương, chỉ cần tâm thuận theo lẽ tự nhiên. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, có lẽ trị quốc cũng vậy. Mong bệ hạ giữ vững tâm ý, đừng để những phù phiếm của quyền lực làm mờ mắt. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Khi chân tâm được giữ vững, mọi khó khăn ắt sẽ vượt qua." Hắn nói, lời lẽ đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, như một lời nhắc nhở, cũng như một lời động viên gửi gắm cho vị Thái Tử trẻ tuổi đang gánh vác trọng trách quốc gia. Hắn tin rằng, Thái Tử Lưu Ly, với tâm hồn nhân ái và sự thấu hiểu chân lý, sẽ có thể tạo nên một triều đại thịnh trị, nơi con người sống an lạc, không còn bị chiến tranh và khổ đau giày vò. Đó cũng là một phần của 'Hồng Trần Luyện Tâm' mà hắn và Thái Tử đã cùng nhau bàn luận.
Thái Tử Lưu Ly gật đầu, ánh mắt ngài chợt dừng lại trên túi hành lý đơn sơ của Lâm Nhất. Ngài khẽ thở dài, rồi rút ra một túi gấm nhỏ từ trong tay áo, màu sắc nhã nhặn, thêu hình mây lành. Ngài đưa túi gấm cho Lâm Nhất, nói: "Đây là chút lòng thành của triều đình, tuy không đáng là bao, nhưng mong đạo huynh và chư vị có thể dùng khi cần. Dù đạo huynh không truy cầu thế tục, nhưng cuộc sống hồng trần vẫn cần đến những vật phẩm này." Túi gấm không nặng, nhưng chứa đựng sự quan tâm và niềm tin của một vị quân vương vào con đường của một đạo sĩ. Nó không chỉ là ngân lượng, mà là biểu trưng cho sự hỗ trợ ngầm, một sợi dây liên kết vô hình giữa 'phàm' và 'tiên', giữa triều đình và những người hành đạo.
Lâm Nhất nhận lấy túi gấm, bàn tay hắn khẽ chạm vào tay Thái Tử, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Hắn cúi đầu tạ ơn, không nói thêm lời nào, bởi lẽ có những điều không cần phải nói ra, chỉ cần thấu hiểu là đủ. Thái Tử Lưu Ly nhìn Lâm Nhất lần cuối, ánh mắt chất chứa nỗi lưu luyến và sự tôn kính. Ngài biết, đây là một cuộc chia ly, nhưng cũng là một khởi đầu mới cho cả hai con đường. Ngài quay lưng, bước đi chậm rãi, bóng dáng hoàng bào dần khuất sau những mái nhà. Trương Hùng và các thị vệ cũng vội vàng theo sau, ánh mắt không khỏi nhìn lại đoàn người Lâm Nhất với vẻ tò mò. Vào thành thì dễ, ra thành thì khó, nhưng có vẻ với những người này, con đường ra đi lại là một lựa chọn đã định.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất, bàn tay nàng mát lạnh nhưng truyền đi một nguồn sức mạnh thầm lặng. Nàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của sự chia ly, nhưng cũng đầy tin tưởng. "Chúng ta đi thôi, chàng." Giọng nàng dịu dàng, tự nhiên, không một chút gợn sóng, như một lời thì thầm trấn an, một lời khẳng định về sự gắn bó sâu sắc giữa hai người. Nàng đã trải qua nhiều biến cố, đã nhìn thấy những góc khuất của cuộc đời, nhưng bên cạnh Lâm Nhất, nàng luôn tìm thấy sự bình yên và một mục đích sống cao cả. Nàng nguyện ý đi theo hắn đến bất cứ nơi đâu, cùng hắn chia sẻ mọi gian nan, cùng hắn gieo những hạt mầm thiện lương trên khắp hồng trần, bởi nàng tin rằng, 'Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó', và hành trình này chính là để chữa lành những vết thương lòng ấy.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức và một chút tinh nghịch, khẽ nhảy cẫng lên. Nàng đã gạt bỏ mọi lo lắng, thay vào đó là sự lạc quan và niềm vui sướng của tuổi trẻ. "Ca ca, chúng ta đi thôi! Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá mọi ngóc ngách của thế gian!" Giọng nàng trong trẻo, líu lo, mang theo sự hoạt bát và một năng lượng tích cực, xua tan đi mọi sự trầm tư còn vương vấn trong không khí. Nàng đã sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu, sẵn sàng đón nhận mọi điều mới mẻ mà hành trình này mang lại. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất, và sự tin tưởng đó đã tiếp thêm sức mạnh cho nàng. Nàng nhìn về phía trước, nơi con đường đất rộng mở, tưởng tượng ra vô vàn cảnh sắc và câu chuyện mà họ sắp được chiêm nghiệm.
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu, tròn trịa, nở một nụ cười hiền lành, gật gù liên tục. Hắn khoanh tay trước bụng, giọng nói sang sảng, đầy hào sảng. "Đi thôi! Hành trình vĩ đại nhất, đôi khi lại bắt đầu từ những bước chân giản dị nhất. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng một khi đã thấu hiểu được lẽ nhân sinh, thì vạn sự đều có thể hóa giải. Ta tin rằng, chuyến đi này không chỉ là để giúp đỡ người khác, mà còn là để mỗi chúng ta tự tìm thấy chân lý cho riêng mình. Có tiểu đạo trưởng dẫn đường, có Mộ Dung cô nương và Tô Mạt Nhi bầu bạn, ta đây dù thân xác phàm tục cũng nguyện ý cùng đi đến cùng trời cuối đất!" Hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm, dù vẫn mang chút thực tế cố hữu của mình, nhưng tấm lòng đã hoàn toàn hướng về con đường mà Lâm Nhất đã chọn. Hắn đẩy chiếc xe nhỏ chở hành lý đơn sơ của cả đoàn, tiếng bánh xe lạch cạch trên nền đá lát, hòa cùng tiếng người mua bán ồn ào từ phía trong thành vọng ra, tạo nên một bản nhạc xôn xao của cuộc sống.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, nở một nụ cười bình yên, một nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, làm bừng sáng cả khuôn mặt thư sinh của hắn. Hắn nhẹ nhàng xiết chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, rồi khẽ vỗ nhẹ lên vai Tô Mạt Nhi, như một lời động viên và cảm ơn thầm lặng. Cả nhóm cùng nhau bước qua cổng thành, những cánh cổng bằng gỗ lim dày dặn, chạm khắc hoa văn cổ kính, từ từ khép lại sau lưng họ, như khép lại một chương cũ của cuộc đời, mở ra một trang mới đầy thử thách và ý nghĩa. Họ không ngoái đầu nhìn lại kinh thành phồn hoa, nơi từng là trung tâm của quyền lực và danh vọng mà Lâm Nhất đã từ chối. Bởi lẽ, đối với họ, sự thật và chân lý không nằm ở những cung điện vàng son hay những bức tường thành cao ngất, mà nằm ở phía trước, trên con đường đất rộng mở, nơi hồng trần vạn dặm đang chờ đợi.
Họ đã đi được một đoạn đường khá dài. Kinh thành phồn hoa, sầm uất với những cung điện vàng son, những tường thành cao ngất bằng đá xanh, và những con đường lát đá hoa cương rộng lớn, giờ đây đã khuất dần sau lưng, chỉ còn lại những mái ngói cong vút ẩn hiện trong màn sương mỏng, như một giấc mộng vừa tan. Con đường đất phía trước rộng mở, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài đến tận chân trời, nơi những lùm cây ven đường đứng sừng sững như những người lính canh gác sự bình yên của thôn dã. Không khí không còn mùi hương liệu quý giá hay khói đèn lồng, thay vào đó là mùi đất đai nồng nàn, mùi cỏ cây xanh tươi, và thoang thoảng hương lúa mới. Tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch đã nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây, và tiếng ve sầu râm ran báo hiệu một ngày hè đang đến.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp, vẫn cần mẫn đẩy chiếc xe nhỏ chở hành lý, đôi khi hắn khẽ thở dài một tiếng, nhưng nụ cười hiền lành vẫn nở trên môi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, không còn những tiện nghi của kinh thành, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác bình yên lạ thường. Hắn tin vào Lâm Nhất, tin vào con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đã chọn, một con đường không chỉ để tu luyện bản thân mà còn để chữa lành thế gian.
Lâm Nhất đi bộ bên cạnh, vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây trắng bồng bềnh trôi. Hắn khẽ vuốt Phù Trần Mộc, cây phất trần đã trở thành vật bất ly thân, như một người bạn đồng hành lặng lẽ. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, không hề vội vã, nhưng cũng không chút do dự. Trong lòng hắn, kinh thành đã như một trang sách khép lại, những phù hoa quyền lực đã trở thành quá khứ. Hồng trần vô tận, mỗi nơi đều có cảnh sắc và câu chuyện riêng, và hắn đang trên đường đi tìm kiếm những câu chuyện ấy, để lắng nghe, để thấu hiểu, và để chữa lành.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức, đã không còn giữ được vẻ trầm tư của lúc chia tay. Nàng chạy nhảy xung quanh, thỉnh thoảng lại cúi xuống hái một vài bông hoa dại ven đường, màu sắc tươi tắn, rực rỡ. Nàng quay lại nhìn Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo, líu lo, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. "Ca ca, huynh xem, kinh thành thật xa rồi, nhìn lại cứ như một giấc mộng. Không biết bao giờ chúng ta mới quay lại đây nhỉ? Con đường này sao mà dài thế, nhưng cảnh vật lại đẹp đến lạ thường!" Nàng hỏi, ánh mắt đầy tò mò, xen lẫn chút lưu luyến về nơi vừa rời đi. Đối với nàng, mỗi chặng đường đều là một cuộc phiêu lưu, mỗi cảnh vật đều là một điều kỳ diệu đáng để khám phá.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, làm bừng sáng cả khuôn mặt thư sinh của hắn. Hắn nhìn về phía xa, nơi kinh thành đã gần như biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại một vệt mờ ảo trên nền trời xanh thẳm. "Hồng trần vô tận, mỗi nơi đều có cảnh sắc và câu chuyện riêng. Quay lại hay không, đâu phải là điều quan trọng nhất, Mạt Nhi? Điều quan trọng là chúng ta đi đến đâu, và mang theo điều gì trong lòng. Tiên đạo tại tâm, không phải tại nơi chốn." Hắn nói, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc về lẽ nhân sinh và con đường mà hắn đã chọn. Đối với hắn, hành trình này không phải là một vòng tròn để trở về điểm xuất phát, mà là một đường thẳng hướng tới sự thấu hiểu và giác ngộ.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Nhất đầy dịu dàng và tin tưởng. Nàng khẽ nắm nhẹ tay Lâm Nhất, bàn tay nàng mát lạnh nhưng truyền đi một nguồn sức mạnh thầm lặng. "Đúng vậy. Quan trọng là chúng ta đi đâu, và mang theo điều gì trong lòng. Những cảnh đời ta gặp, những nỗi đau ta chứng kiến, đó mới là điều đáng để ta lưu tâm, đáng để ta chữa lành. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta tin vào con đường này, và tin vào huynh." Lời nói của nàng không chỉ là sự tin tưởng vào Lâm Nhất, mà còn là sự khẳng định về tình cảm và sự gắn bó sâu sắc giữa hai người. Nàng nguyện ý cùng Lâm Nhất đi đến cùng trời cuối đất, không phải vì mê muội, mà vì nàng đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại qua 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn.
Họ tiếp tục hành trình, dần hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Bóng dáng họ nhỏ dần trên con đường đất, tựa như những chấm nhỏ giữa bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Tiếng bánh xe lạch cạch của Vương Đại Phúc, tiếng gió xào xạc trên những cánh đồng, tiếng chim hót líu lo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của cuộc sống. Lâm Nhất khẽ vuốt Phù Trần Mộc, ánh mắt dõi về phía chân trời, nơi những vùng đất bị tàn phá đang chờ đợi, nơi những mảnh đời bất hạnh đang ngóng trông, và cũng là nơi mà 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ tiếp tục được gieo mầm, nảy nở, và thấu hiểu. Hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' đã thực sự bắt đầu, không phải là một sự kết thúc viên mãn, mà là một sự khởi đầu mới, nơi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không bao giờ có hồi kết.
Buổi trưa, mặt trời đã lên cao, tỏa nắng ấm áp xuống con đường đất. Dọc theo con đường, một con suối nhỏ uốn lượn, nước chảy róc rách, trong veo như dải lụa bạc vắt ngang qua những tảng đá rêu phong. Hai bên bờ suối là những hàng cây cổ thụ xanh tốt, tán lá sum suê, tạo nên một bóng râm mát mẻ, mời gọi lữ khách dừng chân nghỉ ngơi. Nhóm Lâm Nhất quyết định dừng lại bên con suối nhỏ này để dùng bữa trưa và lấy lại sức. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, chỉ có tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo và tiếng gió hiu hiu thổi qua kẽ lá, mang theo mùi cỏ cây ẩm ướt và hương hoa dại thoang thoảng.
Vương Đại Phúc, với kinh nghiệm dày dặn của mình, nhanh chóng tìm một chỗ bằng phẳng, đặt chiếc xe nhỏ xuống. Hắn khéo léo nhóm một đống lửa nhỏ bằng những cành cây khô nhặt ven đường, khói bếp bay lên lãng đãng, hòa vào không gian xanh biếc. Hắn treo một chiếc nồi nhỏ lên giá ba chân, đổ nước suối trong vào, chuẩn bị pha trà. Mùi khói bếp thoang thoảng, mang theo sự ấm cúng và quen thuộc của cuộc sống hồng trần. Hắn luôn là người lo toan những vấn đề thực tế, đảm bảo cho cả nhóm có một chuyến đi thuận lợi nhất trong khả năng của mình, dù cho những vật dụng mang theo đều đã được giản lược đến mức tối đa theo ý Lâm Nhất.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn sắp xếp đồ ăn. Những món ăn đơn giản, chỉ là vài chiếc bánh bột, ít rau củ khô và thịt ướp muối, nhưng được gói ghém cẩn thận trong lá sen tươi, giữ được hương vị tự nhiên. Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay khéo léo, bày biện mọi thứ gọn gàng trên một tấm vải trải dưới bóng cây. Tô Mạt Nhi thì lại vui vẻ chạy ra bờ suối, rửa sạch những bông hoa dại mà nàng đã hái được, rồi cắm vào một chiếc bình nhỏ bằng tre, đặt cạnh chỗ ngồi, tạo thêm chút sắc màu tươi sáng cho bữa ăn dã chiến. Nàng vẫn giữ được sự hồn nhiên, lạc quan, dù cho hành trình phía trước còn đầy gian khó.
Lâm Nhất ngồi bên bờ suối, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn dòng nước chảy, tâm hồn thanh tịnh như chính dòng suối kia. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận sự giao hòa của đất trời, của vạn vật. Phù Trần Mộc của hắn được đặt cẩn thận bên cạnh, cán phất trần bằng gỗ mộc, những sợi tơ trắng muốt như mây, biểu tượng cho sự thanh tịnh và mục đích của hắn. Trong khoảnh khắc đó, mọi gánh nặng của kinh thành, mọi xô bồ của thế sự đều tan biến, chỉ còn lại sự bình yên trong tâm hồn. Hắn biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, sẽ phải đối mặt với những tàn dư của chiến tranh, những vết thương lòng khó lành, nhưng hắn không hề đơn độc. Sự đồng hành của Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc là nguồn sức mạnh to lớn, giúp hắn vững bước trên con đường 'Hồng Trần Luyện Tâm'.
Vương Đại Phúc bưng một chén trà nóng hổi, nghi ngút khói, đưa cho Lâm Nhất. Giọng nói của hắn sang sảng, đầy tình cảm. "Đạo trưởng, đường xa vạn dặm, cứ từ từ mà đi. Sức người có hạn, đừng quá vội vàng. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta tin rằng, mọi sự đều có an bài. Cứ đi chậm rãi, rồi sẽ đến đích." Hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự quan tâm chân thành. Hắn là người thực tế, nhưng cũng là người hiểu rõ đạo lý nhân sinh, hiểu rằng không phải cứ vội vã là sẽ thành công, mà đôi khi, sự chậm rãi, kiên nhẫn mới là chìa khóa.
Lâm Nhất nhận chén trà ấm nóng từ tay Vương Đại Phúc, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay hắn, xua đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Hắn khẽ mỉm cười, gật đầu. "Cảm ơn Vương Đại Phúc. Đạo lý cũng như vậy, không thể cưỡng cầu. Vạn vật đều có quy luật của nó. Con người cũng vậy, chỉ cần thuận theo tự nhiên, lắng nghe tiếng lòng, thì mọi sự sẽ an bài. Hành trình này, ta không vội vàng, chỉ mong mỗi bước chân đều mang lại sự thấu hiểu và chữa lành." Hắn nói, giọng nói ôn hòa, chân thành, như đang tự nói với chính mình, cũng như đang chia sẻ triết lý của mình với những người bạn đồng hành.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức, cầm một nắm hoa dại đủ màu sắc, chạy đến bên Lâm Nhất. "Lâm ca ca, huynh xem hoa này có đẹp không? Chúng mọc dại ven đường, không ai chăm sóc, nhưng lại rực rỡ đến lạ thường. Có lẽ, những bông hoa này cũng đang chờ đợi chúng ta đi qua, để được ngắm nhìn và được trân trọng." Nàng nói, giọng trong trẻo, líu lo, đầy vẻ hồn nhiên và ngây thơ. Đối với nàng, mọi thứ trên đời đều có vẻ đẹp riêng, chỉ cần con người biết cách nhìn nhận và trân trọng.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo nhìn Tô Mạt Nhi đầy trìu mến. Nàng khẽ vuốt mái tóc đen dài mượt mà của Tô Mạt Nhi, rồi nhìn Lâm Nhất, giọng nói dịu dàng, trầm tư. "Đúng vậy, Mạt Nhi. Mỗi bông hoa đều có vẻ đẹp riêng, như mỗi người trong hồng trần này. Nhiệm vụ của chúng ta là nhìn thấy vẻ đẹp đó, và giúp chúng nở rộ, dù cho chúng có bị vùi dập bởi gian nan hay chiến tranh. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Chúng ta đi là để chữa lành những vết thương lòng ấy, để những bông hoa dại của cuộc đời có thể nở rộ lần nữa." Lời nói của Mộ Dung Uyển Nhi mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh, về nỗi khổ đau của con người, và về mục đích cao cả của hành trình này. Nàng tin rằng, dù hồng trần gian nan đến mấy, chỉ cần trái tim con người còn giữ được sự thiện lương và lòng trắc ẩn, thì mọi vết thương đều có thể được chữa lành.
Cả nhóm cùng nhau ăn uống, trò chuyện nhẹ nhàng dưới bóng cây râm mát, tiếng suối chảy róc rách làm nền cho những câu chuyện và những suy tư. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt hắn lấp lánh khi nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, những người bạn đồng hành đã tin tưởng và nguyện ý đi theo hắn trên con đường chông gai này. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn không còn cảm thấy cô đơn. Sau bữa trưa, khi mặt trời đã ngả bóng dần về phía Tây, họ lại tiếp tục hành trình. Những bước chân của họ đều vững chãi, tràn đầy niềm tin và hy vọng. Bóng dáng họ nhỏ dần, hướng về phía chân trời, nơi những vùng đất bị tàn phá đang chờ đợi, nơi những mảnh đời bất hạnh đang ngóng trông, và cũng là nơi mà 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ tiếp tục được gieo mầm, nảy nở, và thấu hiểu. Hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' đã thực sự bắt đầu, không phải là một sự kết thúc viên mãn, mà là một sự khởi đầu mới, nơi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không bao giờ có hồi kết. Nó chỉ là những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người. Họ đi, để lại phía sau kinh thành phồn hoa, để đối mặt với những cảnh đời thực tế nhất của hồng trần, hòa mình vào dòng chảy bất tận của cuộc sống, nơi mỗi bước chân là một lời kinh, mỗi cuộc gặp gỡ là một bài học, và mỗi hơi thở là một sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh.