Hoàng hôn đã buông hẳn xuống Thôn Vân Thôn đêm trước, mang theo một vẻ tĩnh mịch nhưng không còn nặng trĩu u sầu như những ngày đầu. Ngọn lửa trại bập bùng giữa làng, soi rõ những khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt đã ánh lên một niềm hy vọng nhỏ nhoi, như những vì sao đầu tiên ló rạng sau cơn bão. Dòng nước hồi sinh chảy róc rách trong mương, vỗ về những mảnh đất khô cằn, và những hạt giống lúa đầu tiên đã được gieo xuống, mang theo lời hứa về một mùa màng mới, một khởi đầu mới. Lão nhân cô độc, với đôi tay run rẩy đã gieo những hạt mầm niềm tin ấy, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy từ lòng đất, như một phép màu giản dị mà cuộc đời ban tặng. Đêm đó, giấc ngủ của dân làng tuy còn chập chờn bởi những ám ảnh cũ, nhưng đã không còn tuyệt vọng. Tiếng chim hót đêm vang hơn, như những bản nhạc chúc mừng cho một khởi đầu mới. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và đêm ấy, trên mảnh đất đổ nát của Thôn Vân Thôn, dòng nước hồi sinh đã chảy, những hạt giống hy vọng đã được gieo xuống, lay động từ tuyệt vọng đến nhen nhóm hy vọng, cho thấy 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, không bằng cường quyền hay phép tắc, mà bằng lòng nhân ái và sự kiên trì, đã bắt đầu chữa lành những vết thương sâu sắc nhất của lòng người. Sự phối hợp nhịp nhàng và hiệu quả của nhóm Lâm Nhất, mỗi người một vai trò, đã tạo nên một đội ngũ vững chắc, một hình mẫu cho những công cuộc tái thiết và truyền bá 'Chân Đạo' tiếp theo trong hành trình dài phía trước. Câu chuyện kết thúc viên mãn, nhưng mở ra một tương lai nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu.
***
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rắc trên những mái ngói xám của Thôn Vân Thôn. Không khí trong lành, mát mẻ mang theo mùi trà tươi thoang thoảng từ những vườn trà xanh mướt bao quanh làng, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, cùng với tiếng người dân thức dậy, trò chuyện râm ran, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, giản dị của cuộc sống mới. Vài đứa trẻ, với khuôn mặt bầu bĩnh còn ngái ngủ, đã chạy ra đường đất nhỏ giữa làng, tiếng nô đùa trong trẻo như những viên ngọc lăn trên lá, mang theo niềm hy vọng mới sau những ngày dài chìm trong bóng tối.
Thế nhưng, niềm vui, cái cảm giác bình yên vừa chớm nở ấy lại ngắn chẳng tày gang. Một tiếng la thất thanh, cắt ngang không gian buổi sớm trong lành, khiến cả làng giật mình. Đó là tiếng của Vương Đại Phúc, giọng sang sảng thường ngày giờ đây lại lạc đi vì sự bàng hoàng, hoảng loạn. "Mất rồi! Mất hết rồi! Lương thực tối qua bị mất hết!" Hắn chạy ra từ kho chứa tạm bợ, khuôn mặt phốp pháp giờ trắng bệch, mồ hôi lấm tấm. Đôi mắt thường ngày híp lại vì nụ cười hiền lành, giờ mở to đầy vẻ kinh ngạc và tức giận.
Lời hô hoán của Vương Đại Phúc như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc tấm màn bình yên vừa được dệt nên, đẩy dân làng vào lại hố sâu của sự sợ hãi và tuyệt vọng. Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên, rồi dần chuyển thành những lời than vãn, trách móc. "Trời ơi, lại là ai nữa chứ? Ai lại nhẫn tâm cướp đi miếng ăn cuối cùng của chúng ta?" Một người phụ nữ với gương mặt khắc khổ ôm chặt đứa con, nước mắt rưng rưng. Một người đàn ông khác nắm chặt tay, ánh mắt đầy căm phẫn quét nhìn xung quanh, như muốn tìm ra kẻ đã gây ra tội ác này. Những gương mặt ám ảnh bởi sự kiện 'Thiên Hạ Đại Loạn' giờ lại hằn sâu thêm những nếp nhăn của lo âu, của sự bất lực.
Lão nhân cô độc, người vừa đêm qua còn cảm nhận được sự hồi sinh từ những hạt mầm, giờ đây ngồi sụp xuống nền đất, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía kho lương thực bị lục lọi. "Thế này thì sống sao nổi nữa..." Lão thì thầm, giọng nói yếu ớt, những vết hằn thời gian trên khuôn mặt dường như càng sâu hơn, ánh mắt chứa đựng nỗi buồn và sự mất mát lại trở về. Niềm tin vừa được gieo xuống trong lòng lão, giờ phút này, tưởng chừng như lại bị giẫm nát.
Lâm Nhất, với dáng vẻ thanh thoát, gầy gò, xuất hiện giữa đám đông đang hoảng loạn. Hắn không nói gì ngay lập tức, chỉ lặng lẽ quét ánh mắt sâu thẳm của mình qua từng khuôn mặt sợ hãi, bối rối của dân làng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang trỗi dậy, như một dòng nước lũ đe dọa cuốn trôi đi tất cả những nỗ lực tái thiết vừa qua. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn phất phơ trong gió sớm, nhưng lại toát lên một vẻ kiên định, trầm tĩnh đến lạ. Hắn nhìn về phía bìa rừng, nơi có những dấu vết lộn xộn còn mới, những vết chân hằn sâu trên lớp đất ẩm. Có lẽ, những kẻ đó vừa rời đi không lâu.
"Mọi người bình tĩnh." Giọng nói của Lâm Nhất trầm ấm, ôn hòa, vang lên giữa tiếng ồn ào. Nó không lớn, nhưng lại có một sức mạnh an ủi, xoa dịu kỳ lạ, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang bão tố của dân làng. "Chúng ta sẽ tìm hiểu rõ chuyện này." Hắn nói, ánh mắt vẫn hướng về phía bìa rừng, nhưng không hề có một chút sát khí hay ý định truy đuổi bằng bạo lực. Hắn biết, trong hồng trần gian nan này, đôi khi, những kẻ cướp bóc cũng chỉ là những nạn nhân khác của thời cuộc, của sự khốn cùng. 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn không phải là dùng vũ lực để đàn áp, mà là dùng sự thấu hiểu để hóa giải.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng chứa đựng sự lo lắng cho an nguy của hắn, đồng thời cũng tràn đầy sự tin tưởng vào quyết định của Lâm Nhất. Nàng hiểu hắn. Nàng hiểu rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và những kẻ cướp bóc kia, có lẽ, cũng đang mang trong mình một căn bệnh của tâm hồn.
Tô Mạt Nhi, cô nương nhỏ nhắn, hoạt bát thường ngày, giờ đây nét mặt cũng trở nên nghiêm túc. Đôi mắt to tròn lanh lợi của nàng dõi theo ánh mắt của Lâm Nhất, rồi cũng nhìn về phía bìa rừng. Nàng siết chặt tay, trong lòng dâng lên sự cảnh giác. Nàng muốn bảo vệ Lâm Nhất, bảo vệ Thôn Vân Thôn này, nhưng nàng cũng tin vào sự lựa chọn của hắn.
Vương Đại Phúc, sau một thoáng hoảng loạn, giờ đã lấy lại bình tĩnh phần nào khi thấy sự điềm đạm của Lâm Nhất. Hắn biết, Lâm Nhất không bao giờ hành động bốc đồng. "Lâm huynh, chúng ta... chúng ta có nên báo quan không? Hay là... cử người đuổi theo?" Hắn hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu. "Không cần vội. Việc đó có thể gây ra thêm thương vong. Hơn nữa, những kẻ đã phải cướp đoạt để sinh tồn, hẳn cũng có nỗi khổ tâm riêng." Hắn nhìn về phía Vương Đại Phúc, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Đại Phúc, huynh hãy cùng dân làng an ủi mọi người, bảo vệ những gì còn lại. Ta sẽ cùng Uyển Nhi và Mạt Nhi đi xem xét một chút."
Dân làng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt hoang mang xen lẫn một chút bối rối. Họ không hiểu vì sao hắn lại không tức giận, không truy đuổi. Nhưng sự trầm tĩnh của hắn, sự ôn hòa trong giọng nói, lại khiến họ cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ. Như thể, chỉ cần Lâm Nhất còn ở đây, mọi chuyện đều có thể giải quyết được. Dù còn nhiều hoài nghi, nhưng một tia hy vọng mong manh lại nhen nhóm trong lòng họ, yếu ớt nhưng không tắt hẳn. Lâm Nhất không dùng lời lẽ to tát, không hứa hẹn điều gì xa vời, nhưng hành động và thái độ của hắn đã là một lời khẳng định hùng hồn nhất cho triết lý 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình: mọi mâu thuẫn, mọi vết thương, đều có thể được chữa lành bằng lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu.
***
Bìa rừng gần Hắc Ám Sâm Lâm, nơi những tán cây cổ thụ vươn mình che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian tĩnh mịch và có phần u ám. Giữa trưa, nắng gắt xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên thảm thực vật ẩm ướt. Tiếng gió xào xạc qua lá cây nghe như những lời thì thầm bí ẩn, cùng với tiếng côn trùng kêu rả rích, càng làm tăng thêm vẻ hoang vắng của nơi đây. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của rừng già, vừa quen thuộc vừa ẩn chứa sự nguy hiểm rình rập. Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể đang che giấu một điều gì đó căng thẳng, một mối đe dọa vô hình đang chờ đợi.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lặng lẽ lần theo dấu vết. Những dấu chân lộn xộn, những cành cây bị bẻ gãy vội vã, những mảnh vỏ lương thực vương vãi trên đường mòn nhỏ. Lâm Nhất bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét nhìn xung quanh, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Hắn không hề có vẻ nôn nóng hay giận dữ, chỉ có sự trầm tư thường trực, như thể đang suy nghĩ về một điều gì đó sâu xa hơn. Hắn không chỉ nhìn thấy dấu vết của kẻ trộm, mà còn cảm nhận được nỗi tuyệt vọng, sự khốn cùng đã đẩy những kẻ đó vào bước đường cùng.
Vượt qua vài con dốc nhỏ, xuyên qua những lùm cây rậm rạp, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ. Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, một nhóm người gầy yếu, quần áo rách rưới, đang vây quanh một đống lương thực nhỏ bé, chia nhau từng miếng bánh khô, từng hạt gạo. Họ không phải là những kẻ hung tợn, bặm trợn như dân làng vẫn thường tưởng tượng về cướp bóc, mà là những thân hình tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì đói khát và mệt mỏi. Một vài người trong số họ có những vết thương hở, được băng bó sơ sài bằng những mảnh vải bẩn thỉu, gương mặt xanh xao, run rẩy vì kiệt sức. Ánh mắt của họ đầy vẻ cảnh giác, hoang mang, nhưng cũng ẩn chứa sự tuyệt vọng sâu sắc, như những con thú bị dồn vào đường cùng.
Tô Mạt Nhi, người vốn hoạt bát, vui vẻ, giờ đây siết chặt tay, nép sát vào Lâm Nhất. Nàng thì thầm, giọng nói mang chút lo lắng và cảnh giác: "Ca ca, bọn chúng có vũ khí... trông rất hung tợn." Nàng nhìn thấy những thanh kiếm cùn, những con dao gỉ sét được nắm chặt trong tay họ, dù chúng trông thô sơ nhưng vẫn đủ sức gây nguy hiểm. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự nguy hiểm tiềm tàng từ nhóm người này.
Mộ Dung Uyển Nhi, với ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, khẽ thở dài. Nàng nhìn những vết thương hở, những gương mặt xanh xao đó, và trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc. "Họ cũng là những người đáng thương..." Nàng nói, giọng nói dịu dàng, như thể muốn xoa dịu nỗi đau mà nàng đang nhìn thấy. Nàng hiểu rằng, không ai sinh ra đã muốn trở thành cướp bóc, hẳn phải có một lý do nào đó đã đẩy họ đến bước đường này. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng từng nói, và giờ đây, nàng thấy rõ cả hai căn bệnh đang cùng tồn tại trong những con người khốn khổ này.
Lâm Nhất không trả lời ngay lập tức. Hắn lặng lẽ quan sát, đôi mắt trầm tư quét qua từng người trong nhóm cướp. Hắn thấy sự tuyệt vọng, sự đói khát, sự mệt mỏi hằn sâu trên từng nét mặt, từng cử chỉ của họ. Hắn nhận ra, đây không phải là những kẻ cướp chuyên nghiệp, mà chỉ là những tàn dư của chiến tranh, những con người bị bỏ lại phía sau, bị đẩy vào cảnh khốn cùng, buộc phải hành động để sinh tồn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và lá mục, mùi mồ hôi và đói khát thoang thoảng trong gió.
Rồi, hắn bước ra khỏi lùm cây, không hề có ý định ẩn mình hay tấn công. Trong tay hắn là cây Phù Trần Mộc, nhưng hắn không giương lên làm vũ khí, mà chỉ cầm một cách tự nhiên, như một vật tùy thân. Dáng đi của hắn điềm đạm, không khoa trương, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng, khiến cho nhóm cướp không thể không chú ý.
Sự xuất hiện đột ngột của Lâm Nhất khiến nhóm cướp giật mình. Tất cả đều ngẩng đầu lên, ánh mắt từ sự cảnh giác chuyển sang hung dữ, lập tức giương những vũ khí thô sơ của mình lên, sẵn sàng đối phó với bất cứ mối đe dọa nào. Họ gầm gừ, như những con thú hoang bị dồn vào chân tường. Thủ Lĩnh Cướp, một người đàn ông có khuôn mặt sạm đen vì nắng gió và gian khổ, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa nỗi mệt mỏi, trừng mắt nhìn Lâm Nhất. Hắn chính là Lý Hổ, kẻ đứng đầu nhóm tàn dư chiến tranh này. Quần áo hắn rách rưới, thân hình gầy gò, nhưng lại toát lên một vẻ hung hăng, bất cần.
Lâm Nhất không nao núng trước những ánh mắt đầy sát khí đó. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, giọng nói ôn hòa, nhẹ nhàng vang lên giữa không gian căng thẳng: "Các vị bằng hữu, có thể nói chuyện một chút không?" Lời nói của hắn không mang theo chút uy hiếp nào, mà chỉ là một lời đề nghị chân thành, như thể hắn đang mời những người bạn cũ đến trò chuyện, chứ không phải đang đối mặt với một nhóm cướp hung hãn. Hắn tin rằng, dưới vẻ ngoài hung tợn đó, vẫn còn một chút lương tri, một chút lòng người, chờ đợi được lay tỉnh. Bởi vì, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, ngay cả những kẻ lạc lối nhất cũng có thể tìm thấy con đường trở về.
***
Chiều tà, những tia nắng vàng dịu dần, nhuộm vàng cả một góc rừng. Gió thổi nhẹ qua những tán lá, không còn xào xạc dữ dội như buổi trưa, mà chỉ như một tiếng thở dài trầm lắng của đất trời. Mùi đất ẩm, mùi lá khô, mùi mồ hôi và đói khát vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện với một mùi hương khác, mùi của sự căng thẳng, của sự đối đầu đang dần chuyển sang suy tư, bối rối.
Lý Hổ, với đôi mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi, vẫn trừng trừng nhìn Lâm Nhất. Hắn không thể tin được người thanh niên trước mặt lại dám đơn độc đối diện với một nhóm cướp vũ trang, lại còn mở miệng nói chuyện một cách ôn hòa đến thế. Hắn gằn giọng, khuôn mặt sạm đen hằn học: "Ngươi muốn gì? Muốn báo thù cho đám dân làng yếu ớt đó sao? Hay ngươi là tay sai của triều đình, muốn bắt chúng ta?"
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, không hề né tránh ánh mắt hung hãn của Lý Hổ. Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói ôn tồn, chân thành: "Ta không muốn báo thù, cũng không phải tay sai của ai cả. Ta chỉ muốn hiểu vì sao các vị lại phải làm vậy... Chiến tranh đã cướp đi của các vị những gì?" Hắn không trách cứ, không phán xét, chỉ hỏi về nguyên nhân sâu xa, về nỗi đau đã đẩy những con người này vào bước đường cùng. Đó là triết lý của 'Vô Tiên Chi Đạo', không nhìn vào hành động bề ngoài, mà thấu hiểu cội nguồn bên trong.
Lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát lành, bất ngờ chảy qua tâm hồn khô cằn của Lý Hổ. Kẻ cướp này đã quá quen với những lời mắng chửi, sự truy đuổi, những lời đe dọa bằng vũ lực, nhưng chưa bao giờ có ai hỏi hắn một câu hỏi chân thành đến thế. Vẻ hung dữ trên mặt Lý Hổ dần tan biến, nhường chỗ cho một sự dao động, một nỗi bi thương sâu kín. Hắn nhìn xuống đôi tay gầy gò của mình, rồi lại nhìn về phía những người đồng đội đang đói khát, những vết thương đang rỉ máu.
"Chúng ta... chúng ta chỉ là tàn dư..." Lý Hổ thì thầm, giọng nói khản đặc, yếu ớt, như thể đang kể về một câu chuyện của một ai đó khác, chứ không phải của chính mình. "Chiến tranh... nó cướp đi tất cả. Nhà cửa bị đốt trụi, ruộng đất bị bỏ hoang, người thân chết trận, chết đói... Chúng ta bị bỏ lại, không có nơi nương tựa, không có miếng ăn. Triều đình bỏ mặc, dân chúng xa lánh... Chúng ta... chúng ta phải sống..." Hắn kể, giọng nói ngập ngừng, ánh mắt từ hung dữ chuyển sang tuyệt vọng, rồi lại ánh lên một tia căm hờn, một sự bất lực. Hắn là một trong vô vàn những thân phận bị giằng xé, bị tha hóa bởi những vết thương sâu sắc của chiến tranh, của cái gọi là 'Thiên Hạ Đại Loạn'.
Trong lúc Lý Hổ đang kể lể, Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ bước tới. Nàng không nói một lời nào, chỉ khẽ cúi xuống bên cạnh một thành viên của nhóm cướp đang ôm chặt vết thương ở chân, rên rỉ. Dung mạo thanh tú của nàng không hề tỏ vẻ ghê sợ hay khinh bỉ, đôi mắt trong veo của nàng tràn đầy sự cảm thông. Nàng nhẹ nhàng lấy ra một túi thuốc và kim châm từ trong y phục, bắt đầu băng bó cho vết thương của người đó. Động tác của nàng thuần thục, dịu dàng, như thể đang chăm sóc cho một người thân. Hơi ấm từ bàn tay nàng, mùi hương nhẹ nhàng của thảo dược, khiến người bị thương khẽ giật mình, rồi từ từ thả lỏng, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn sự bối rối nhìn nàng. Hành động của Uyển Nhi không chỉ là chữa lành vết thương thể xác, mà còn là xoa dịu vết thương lòng, là một lời khẳng định về lòng nhân ái không phân biệt kẻ thù hay bạn bè. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng đã nói, và giờ đây, nàng đang dùng chính đôi tay mình để chữa lành cả hai.
Tô Mạt Nhi vẫn đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt lanh lợi dõi theo mọi cử động. Ban đầu nàng vẫn giữ cảnh giác, nhưng khi nhìn thấy hành động của Uyển Nhi và nghe những lời Lý Hổ kể, ánh mắt nàng dần dịu đi. Nàng hiểu rằng, những người này không phải là quỷ dữ, mà chỉ là những người khốn khổ bị đẩy vào đường cùng. Tuy nhiên, sự cảnh giác vẫn không rời khỏi nàng, bởi nàng biết, trong hồng trần này, lòng người có thể đổi thay bất cứ lúc nào.
Lâm Nhất nhìn vào đôi mắt dao động của Lý Hổ, rồi lại nhìn những người đồng đội tiều tụy của hắn. "Ta hiểu nỗi khổ của các vị," Lâm Nhất nói, giọng vẫn trầm ấm, "Nhưng cướp đoạt không phải là con đường. Nó chỉ gieo rắc thêm đau khổ, thêm oán hận. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Các vị có muốn tiếp tục sống trong vòng luẩn quẩn của sự đói khát, của sự truy đuổi này mãi không?"
Lý Hổ cúi đầu, im lặng. Hắn đã quá mệt mỏi với cuộc sống lang thang, trốn chui trốn lủi. Hắn đã quá tuyệt vọng với tương lai mờ mịt.
"Vậy thì hãy để chúng ta giúp các vị tìm lại con đường," Lâm Nhất tiếp lời, ánh mắt kiên định. "Trả lại lương thực đã cướp đoạt, và ta sẽ chỉ cho các vị cách để không phải sống trong cảnh đói khổ, cướp bóc nữa. Ta không hứa sẽ ban cho các vị tiền bạc hay quyền lực, nhưng ta sẽ chỉ cho các vị cách để tự tay mình xây dựng lại cuộc sống, để tìm lại giá trị của chính mình. Miễn là các vị cam kết không còn gây hại cho ai nữa."
Lời đề nghị của Lâm Nhất khiến Lý Hổ và cả nhóm cướp ngạc nhiên. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sự nghi ngờ, hoang mang, nhưng cũng có một chút hy vọng le lói. "Ngươi... Ngươi nói thật sao?" Lý Hổ ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Nhất, như thể đang tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm u tối của chính mình. Hắn không tin vào một lời hứa hão huyền, nhưng sự chân thành trong ánh mắt của Lâm Nhất, sự dịu dàng của Mộ Dung Uyển Nhi khi băng bó vết thương cho đồng đội của hắn, lại khiến hắn phải dao động.
Lâm Nhất giơ tay ra hiệu trấn an, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khóe môi. "Ta chưa bao giờ nói dối." Hắn nói, giọng nói đầy sự tin cậy.
Sau một hồi giằng co nội tâm dữ dội, Lý Hổ nhìn về phía đồng đội, rồi lại nhìn Lâm Nhất. Hắn biết, đây có thể là cơ hội duy nhất để họ thoát khỏi vũng lầy của sự tuyệt vọng. Hắn thở dài một hơi, rồi từ từ hạ vũ khí xuống, những thanh kiếm cùn va vào nhau kêu loảng xoảng. "Được... chúng ta đồng ý." Hắn nói, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hung dữ, mà thay vào đó là một sự chấp nhận khó nhọc, và một tia hy vọng mong manh về một tương lai chưa xác định. Những người đồng đội của Lý Hổ cũng làm theo, lần lượt hạ vũ khí xuống, ánh mắt từ cảnh giác chuyển sang bối rối, rồi cuối cùng là một sự nhẹ nhõm đến lạ.
Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, giữa bìa rừng u ám, Lâm Nhất không dùng sức mạnh phi phàm, không dùng phép thuật huyền ảo, mà chỉ bằng lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu, đã lay động được những trái tim đã chai sạn, cảm hóa được những kẻ lạc lối. Sự kiện này cho thấy 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất sẽ phải đối mặt với nhiều dạng 'tàn dư chiến tranh' khác nhau, không chỉ là đổ nát vật chất mà còn là những vết thương lòng khó lành và sự tha hóa của con người. Việc Lâm Nhất hóa giải xung đột bằng sự thấu hiểu chứ không phải sức mạnh báo hiệu rằng con đường 'Chân Đạo' của hắn sẽ mang lại những thay đổi sâu sắc, không chỉ cho cá nhân mà còn cho cả xã hội. Sự chấp nhận của Lý Hổ và nhóm của hắn mở ra khả năng cho sự chuộc lỗi và tái hòa nhập, cho thấy ngay cả những kẻ lạc lối nhất cũng có thể tìm lại được ánh sáng nếu có người dẫn đường. Và biết đâu, mối quan hệ giữa Lâm Nhất và nhóm cướp này có thể phát triển thành đồng minh tiềm năng trong tương lai, hoặc ít nhất là những người được cảm hóa, lan tỏa 'Chân Đạo' của Lâm Nhất, trên hành trình dài phía trước.