Vô tiên chi đạo
Chương 45

Bình Minh Quyết Chiến: Đạo Lý Lên Ngôi

3723 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 44: Lâm Nhất đối mặt với cường hào địa phương trong tình thế căng thẳng tột độ.,Khắc họa sự kiên định của Lâm Nhất vào 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, thể hiện qua hành động không dùng bạo lực trực diện mà bằng trí tuệ, lòng trắc ẩn và sự kết nối với thiên nhiên, lòng người.,Giới thiệu nhân vật Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão) một cách ấn tượng, thể hiện y thuật cao siêu và tính cách lập dị nhưng nhân từ của ông, góp phần vào việc xoa dịu hậu quả của xung đột.,Đẩy cao trào xung đột lên đỉnh điểm, dẫn đến sự thất bại hoặc buộc cường hào phải rút lui, mang lại hòa bình tạm thời cho Thanh Khê Thôn.,Làm sâu sắc thêm sự phát triển nhân vật của Lâm Nhất, từ một đứa trẻ mồ côi thành một người dẫn dắt, biểu tượng của đạo lý và hy vọng cho dân làng.,Nhấn mạnh bối cảnh 'Đại Đạo Thịnh Hành' thông qua sự tương tác giữa Lâm Nhất và các yếu tố tự nhiên (Ma Cây Cổ Thụ) cùng sự chiêm nghiệm về 'đạo' trong hành động.,Thiết lập tiền đề cho quyết định của Lâm Nhất rời Thanh Khê Thôn để khám phá thế giới rộng lớn hơn, mang theo những bài học quý giá từ cuộc chiến này.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền, Ông Lão Đánh Cờ (Vương Lão), Người Bán Chim (Lão Điểu), Cường hào địa phương, Thủ hạ cường hào, Dân làng Thanh Khê Thôn, Ma Cây Cổ Thụ (Thụ Tinh), Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão)
Mood: Tense, determined, hopeful, reflective, climactic, philosophical.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, không rực rỡ chói chang mà mang theo sắc cam đỏ nhàn nhạt, cố gắng xuyên qua lớp khói bụi dày đặc vẫn còn vương vấn trên bầu trời Thanh Khê Thôn. Gió lạnh buổi sớm se sắt thổi qua, mang theo mùi khét lẹt của gỗ cháy, mùi tro tàn quyện lẫn mùi đất ẩm, và cả mùi của mồ hôi, của sợ hãi vẫn còn đọng lại trong không khí. Quảng trường làng giờ đây không khác gì một bãi chiến trường hoang tàn, những mái nhà đổ nát, những vật dụng sinh hoạt vương vãi, như những mảnh vỡ của một giấc mộng yên bình vừa tan tành. Tiếng than khóc đã tắt, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở của những căn nhà cháy dở, như tiếng thở dài của đất trời.

Cường hào địa phương, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây dính đầy bụi bặm và mồ hôi, khuôn mặt bặm trợn vặn vẹo trong sự tức giận và tuyệt vọng. Hắn ta không còn giữ được vẻ ngạo mạn thường ngày, mà thay vào đó là một sự điên cuồng, cố chấp. Hắn hò hét, ra lệnh cho đám thủ hạ của mình, những kẻ cũng đã mệt mỏi và hoảng loạn sau một đêm càn quét vô ích. Chúng đẩy những người dân còn sót lại, chủ yếu là người già run rẩy và trẻ nhỏ xanh xao, ra giữa quảng trường. Những khuôn mặt khắc khổ, những ánh mắt vô hồn, tuyệt vọng nhìn nhau, không còn chút sức lực nào để phản kháng. Cường hào giơ cao ngọn đuốc trên tay, lửa cháy bùng bùng trong không khí lạnh lẽo, soi rõ vẻ hung ác trên gương mặt hắn. Hắn định châm lửa đốt nốt những căn nhà cuối cùng, những di sản nhỏ nhoi còn sót lại của Thanh Khê Thôn, để ép Lâm Nhất phải lộ diện, phải khuất phục. Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.

“Lâm Nhất! Ngươi tưởng trốn thì thoát sao? Ngươi muốn bảo vệ bọn tiện dân này ư? Xem ta thiêu rụi cái thôn này, xem ngươi còn bảo vệ được ai!”

Lời hắn như một tiếng sét đánh ngang tai, xé tan sự im lặng, đẩy nỗi sợ hãi của dân làng lên đến tột cùng. Một vài người già run rẩy ngã quỵ, tiếng trẻ con nấc nghẹn trong vòng tay mẹ. Chúng biết, không còn đường nào để lùi nữa.

Nhưng đúng lúc ấy, từ phía khu rừng ven làng, nơi có Ma Cây Cổ Thụ sừng sững ngàn năm, một bóng người gầy gò, thanh thoát hiện ra. Hắn bước đi chậm rãi, không vội vã, không chút sợ hãi. Đó chính là Lâm Nhất, bên cạnh hắn là Tô Mạt Nhi với khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đầy kiên cường, và Chu Thanh Huyền trầm tĩnh, tay vẫn giữ chặt cuốn sách cổ. Đằng sau họ, những người dân làng khác, những người đã cùng Lâm Nhất ẩn náu trong hang đá, cũng dần hiện ra, bước đi trong sự lo lắng nhưng cũng chất chứa một tia hy vọng mong manh. Họ đi giữa những cây cỏ còn đọng sương đêm, bước qua những tán lá khô xào xạc dưới chân, tiến thẳng về phía quảng trường hoang tàn.

Lâm Nhất bước lên phía trước, thân hình gầy gò của hắn, trong bộ đạo bào cũ kỹ, lại toát lên một vẻ vững chãi lạ thường. Hắn đứng đối diện với cường hào, ánh mắt đen láy sâu thẳm giao nhau với ánh mắt điên cuồng, khát máu của đối phương. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương gỗ cổ thụ từ phía rừng sâu, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của Thụ Tinh. Hắn không rút vũ khí, không khoa trương phép thuật. Hắn chỉ giơ tay ra, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy uy lực, như để ngăn cản một dòng nước lũ đang chực trào. Giọng nói của hắn, trầm tĩnh và vang vọng, như một tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, đánh thẳng vào tâm can kẻ bạo ngược.

“Bạo ngược ắt vong, thiện ác có trời định. Ngươi đã đi quá giới hạn rồi!”

Lời nói của Lâm Nhất không phải là một lời hăm dọa, mà là một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định của đạo lý. Cường hào nghe vậy thì phá lên cười man rợ, tiếng cười ấy xen lẫn tiếng gào thét của sự tức giận và uất ức. “Đạo lý? Đạo lý của ngươi có cứu được bọn tiện dân này không? Đạo lý của ngươi có ngăn được ngọn lửa này không?” Hắn gằn giọng, rồi vung tay ra lệnh cho đám thủ hạ: “Đốt! Đốt hết đi! Cho ta xem cái đạo lý của hắn sẽ làm gì!”

Đám thủ hạ, dù có chút do dự trước sự trầm tĩnh của Lâm Nhất, nhưng vẫn răm rắp nghe lời chủ. Chúng vung đuốc lên, chuẩn bị châm lửa vào những căn nhà cuối cùng. Nhưng đúng lúc ấy, một làn sóng bụi đất bất ngờ cuộn lên từ phía Ma Cây Cổ Thụ, nơi Lâm Nhất vừa bước ra. Bụi cuộn lên mù mịt, không quá dày đặc đến mức không thấy gì, nhưng đủ để che khuất tầm nhìn của đám thủ hạ, khiến chúng hoảng loạn, không phân biệt được phương hướng. Cùng lúc đó, những tiếng xào xạc lạ lùng vang lên từ rừng, như vô số cành cây đang va vào nhau, tạo thành một âm thanh ma quái, khiến đám thủ hạ càng thêm bất an. Đây không phải là một phép thuật hoa mỹ, mà là sự hòa hợp tinh tế giữa Lâm Nhất và vạn vật hữu linh, sự kết nối mà hắn đã cảm nhận được từ Ma Cây Cổ Thụ.

Lâm Nhất đưa mắt ra hiệu cho Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền, và cả nhóm dân làng. Dù sợ hãi, nhưng ánh mắt của họ đã có thêm chút kiên cường khi nhìn thấy sự điềm tĩnh của Lâm Nhất. Họ bắt đầu hành động, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự khéo léo và trí tuệ. Những người đàn ông khỏe mạnh hơn nhanh chóng tận dụng sự hỗn loạn để đẩy đổ những đống củi khô mà cường hào đã chất sẵn, ngăn không cho lửa bùng phát. Những người phụ nữ và trẻ em thì được dẫn ra xa hơn, tìm nơi ẩn náu an toàn. Cuộc đối đầu đã không còn là một cuộc tàn sát đơn phương, mà đã chuyển thành một ván cờ sinh tử, nơi mỗi nước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, nơi đạo lý đang dần lên ngôi.

***

Sự hỗn loạn bùng nổ, nhưng không phải là sự hỗn loạn của một trận chiến đẫm máu. Đó là sự hỗn loạn của những tâm trí dao động, của những kẻ ác đang dần mất đi sự tự tin. Lâm Nhất, với sự kết nối sâu sắc với Ma Cây Cổ Thụ, không hề tấn công trực diện. Hắn di chuyển khéo léo giữa đám thủ hạ đang hoảng loạn, thân pháp nhẹ nhàng như một làn khói, tránh né mọi đòn tấn công thô bạo. Hắn không đánh trả, không gây thương tích, mà chỉ dùng lời lẽ để khơi gợi sự sợ hãi và lương tri còn sót lại trong tâm khảm của chúng.

“Các ngươi có chắc muốn chôn vùi lương tri vì một kẻ tàn ác? Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát!” Giọng hắn vang lên giữa tiếng la ó, tiếng va chạm, tiếng gió rít, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai từng tên thủ hạ, gieo vào lòng chúng một hạt mầm nghi ngờ, một sự lo sợ về quả báo. “Mỗi nhát dao chém xuống, mỗi ngọn lửa châm lên, đều là nghiệp chướng. Các ngươi có nghĩ đến gia đình mình không? Có nghĩ đến con cái mình không? Chúng sẽ sống ra sao dưới cái bóng của tội ác mà cha chúng đã gây ra?”

Lời lẽ của Lâm Nhất không chỉ là lời cảnh tỉnh, mà còn là một mũi kim châm thẳng vào vết thương lòng của những kẻ thủ hạ vốn cũng chỉ là những người dân nghèo bị cường hào lợi dụng hoặc ép buộc. Ánh mắt hắn, trầm tĩnh và thấu suốt, như nhìn thấu tâm can chúng. Chúng nhìn nhau, ánh mắt do dự, bàn tay cầm binh khí bắt đầu run rẩy. Có kẻ đã từng là nông dân, có kẻ từng là thợ thủ công, nhưng vì miếng cơm manh áo hoặc vì sự hèn nhát mà phải làm tay sai cho kẻ ác. Giờ đây, những lời của Lâm Nhất, cùng với khung cảnh hoang tàn của chính quê hương mình, đã đánh thức lương tri trong họ.

Cùng lúc đó, dưới sự ‘hỗ trợ’ vô hình của Thụ Tinh, vạn vật hữu linh trong khu rừng cũng như cùng Lâm Nhất mà hành động. Không phải là phép thuật hay thần thông, mà là những sự trùng hợp kỳ lạ, những biểu hiện của tự nhiên như thể chúng cũng đang phản kháng lại sự bạo ngược. Những cành cây khô, vốn đã mục ruỗng, bất ngờ rơi xuống trước mặt đám thủ hạ, không gây chết người nhưng đủ để khiến chúng giật mình, vứt bỏ binh khí mà né tránh. Những tảng đá nhỏ lăn ra từ sườn đồi, tạo ra những tiếng động lớn, khiến đám người lại càng thêm hoảng sợ, mất phương hướng. Một đàn chim bất ngờ bay vút lên từ rừng, tiếng vỗ cánh rào rào, tiếng kêu líu lo hỗn loạn, như một lời cảnh báo từ tự nhiên, khiến bầu không khí thêm phần hỗn loạn.

Cường hào tức giận đến điên người. Hắn gầm lên, vung quyền đánh tới tấp vào Lâm Nhất, nhưng Lâm Nhất vẫn thoăn thoắt né tránh, như một chiếc lá khô giữa dòng nước xiết, không chống cự mà vẫn đứng vững. “Ngươi dùng trò hèn hạ gì? Ngươi là yêu quái sao? Đánh! Đánh chết hắn cho ta!” Hắn điên cuồng ra lệnh, nhưng đám thủ hạ của hắn, một phần vì hoảng sợ trước những hiện tượng kỳ lạ, một phần vì những lời của Lâm Nhất đã gieo vào lòng chúng sự nghi hoặc, đã không còn hăng hái như trước. Chúng bắt đầu chần chừ, nhìn nhau, rồi nhìn về phía Lâm Nhất với ánh mắt phức tạp.

Trong lúc đó, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền cùng nhóm dân làng, đã được Lâm Nhất ra hiệu và chỉ dẫn từ trước, nhanh chóng lợi dụng cơ hội này. Chu Thanh Huyền, với sự trầm tĩnh và khả năng quan sát tinh tường, chỉ đạo những người đàn ông khỏe mạnh tóm lấy những tên thủ hạ đang hoảng loạn nhất, tước vũ khí của chúng. Tô Mạt Nhi, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng sự kiên cường và lòng dũng cảm đã giúp cô bé cùng những người phụ nữ khác đưa những người già và trẻ nhỏ đến nơi an toàn hơn. Họ không dùng bạo lực, mà chỉ đơn giản là vô hiệu hóa những kẻ đã mất ý chí chiến đấu.

Đúng lúc ấy, một bóng người nhỏ thó, dáng vẻ lập dị xuất hiện từ phía con đường mòn, nơi vẫn còn vương vấn mùi thảo dược và chút men rượu. Y phục lôi thôi, mái tóc bạc phơ rối bù, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt lại tinh quái lạ thường. Trên tay y là một bình rượu nhỏ và bộ kim châm sáng loáng, lấp lánh dưới ánh nắng bình minh đang dần rõ ràng hơn. Y vừa đi vừa lẩm bẩm, giọng khàn khàn nhưng lại đầy vẻ châm biếm, lập dị.

“Ai da, máu me be bét thế này. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nhưng e rằng, bệnh của kẻ này, ta bó tay rồi!” Y nói, rồi chỉ thẳng vào cường hào đang điên cuồng gào thét.

Đó chính là Quỷ Thủ Y Vương, người thầy y thuật lập dị mà Lâm Nhất đã từng gặp gỡ. Sự xuất hiện của ông như một luồng gió lạ, một nốt nhạc lạc điệu nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả bản giao hưởng hỗn loạn. Ông điềm nhiên bước vào giữa vòng vây, mặc kệ những tên thủ hạ đang giằng co, mặc kệ cường hào đang tức giận. Ông nhanh chóng tiếp cận những người bị thương, dù là dân làng hay thậm chí là vài tên thủ hạ bị thương do va chạm trong lúc hỗn loạn. Bằng đôi bàn tay thoăn thoắt, ông rút ra những cây kim châm sáng loáng, châm vào các huyệt đạo một cách chính xác, rồi bôi lên những loại thảo dược có mùi hương nồng nàn. Lời nói của ông, tuy lập dị, nhưng lại có sức mạnh như những nhát dao găm, vạch trần sự yếu hèn của cường hào.

“Kẻ tự cho mình là mạnh mẽ, nhưng lại sợ hãi đến độ phải dùng lửa thiêu rụi tất cả. Kẻ tự xưng là chúa tể một vùng, nhưng lại run rẩy trước một tiểu đạo sĩ gầy gò không vũ khí. Bệnh này không phải do ngoại tà, mà do tâm bệnh, do cái ác đã ăn sâu vào cốt tủy. Loại bệnh này, dù là Quỷ Thủ Y Vương ta đây, cũng không có thuốc chữa!”

Lời lẽ của Quỷ Thủ Y Vương, vừa hài hước vừa sắc bén, như những giọt nước lạnh dội vào đầu đám thủ hạ đang dao động. Chúng nhìn chủ nhân của mình, nhìn thấy sự thảm hại, sự điên cuồng vô nghĩa của hắn, rồi nhìn lại những người dân làng đang dũng cảm phản kháng, và nhìn về phía Lâm Nhất, người đang đứng đó, trầm tĩnh như một ngọn núi. Sự đấu tranh nội tâm trong chúng đạt đến đỉnh điểm. Cuối cùng, một tên thủ hạ, rồi hai, rồi ba, dần dần buông vũ khí, ánh mắt đầy vẻ hối hận và sợ hãi. Tiếng kim loại rơi loảng xoảng xuống đất, vang vọng giữa quảng trường hoang tàn, như tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc của một triều đại bạo ngược.

***

Mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng ấm áp xuống Thanh Khê Thôn, xua đi những mảng tối và hơi lạnh còn sót lại của đêm tàn. Mùi khói và tro tàn vẫn còn nồng, nhưng đã quyện lẫn với mùi đất ẩm, mùi thảo dược tươi từ những vết thương đang dần được băng bó. Quảng trường làng, dù vẫn còn hoang tàn, nhưng đã không còn cảnh hỗn loạn. Tiếng la ó, gào thét đã tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở phào nhẹ nhõm, và cả tiếng nức nở của niềm vui vỡ òa.

Cường hào địa phương, kẻ từng gieo rắc nỗi sợ hãi khắp vùng, giờ đây đã gục ngã hoàn toàn. Hắn không bị đánh bại bằng vũ lực, mà bằng sự cô lập, bằng chính sự sụp đổ của ý chí và quyền lực mà hắn tự xây dựng. Đám thủ hạ của hắn, sau khi nghe lời lẽ của Lâm Nhất và Quỷ Thủ Y Vương, đã hoàn toàn buông vũ khí. Một số kẻ hèn nhát đã bỏ chạy tán loạn vào rừng, nhưng phần lớn đã bị dân làng bắt giữ, ánh mắt chúng đầy vẻ nhục nhã và hối hận. Cường hào, sau cùng, cũng bị dân làng trói lại, khuôn mặt tái mét, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, không còn chút hung hãn nào. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.

Dân làng, sau khoảnh khắc bàng hoàng vì không thể tin vào những gì vừa xảy ra, vỡ òa trong niềm vui sướng và lòng biết ơn. Họ chạy lại, ôm lấy Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, và Chu Thanh Huyền, nước mắt lưng tròng. Lâm Nhất đứng giữa quảng trường, thân hình gầy gò của hắn đã mệt mỏi sau một đêm dài căng thẳng, nhưng ánh mắt hắn lại rạng ngời một sự bình yên lạ thường. Hắn không hề cảm thấy tự mãn, mà chỉ cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho đạo lý của mình, không phải trong sự trốn tránh hay thờ ơ, mà trong sự đối diện và bảo vệ.

Quỷ Thủ Y Vương, với vẻ ngoài lập dị của mình, vẫn đang bận rộn chữa trị vết thương cho dân làng. Ông thoăn thoắt châm kim, bôi thuốc, miệng không ngừng lẩm bẩm những câu nói khó hiểu nhưng đầy triết lý. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Cái thân xác này chỉ là cái vỏ, tâm hồn mới là gốc rễ. Tâm mà bệnh, thuốc tiên cũng vô ích. Mà tâm đã lành, thì bệnh tật cũng tự tiêu tan.” Ông hướng dẫn Mạnh Y Sĩ, thầy lang làng, cách dùng một số loại thảo dược quý hiếm mà ông mang theo, và cả cách nhận biết những loại cây thuốc mọc quanh đây. Ông không chỉ chữa bệnh, mà còn truyền dạy tri thức, gieo mầm hy vọng.

Chu Thanh Huyền và Ông Lão Đánh Cờ (Vương Lão) đứng từ xa quan sát Lâm Nhất. Ánh mắt của Chu Thanh Huyền đầy sự công nhận và ngưỡng mộ. Hắn gật đầu khẽ, như thầm nói: “Ngươi đã làm được, Lâm Nhất. Ngươi đã tìm thấy con đường của riêng mình.” Ông Lão Đánh Cờ thì vuốt râu bạc phơ, mỉm cười nhẹ. “Ván cờ này, tiểu tử đã đi một nước cờ tuyệt diệu. Không tốn một binh một tốt, lại thắng được cả một cuộc chiến. Đời người như một ván cờ, mỗi nước đi đều phải suy tính, nhưng nước cờ của lòng người mới là khó đoán nhất.” Lão Điểu, người bán chim, cũng đứng đó, lồng chim trên tay. Hắn nhìn đàn chim vừa bay đi khỏi rừng, rồi nhìn những người dân làng đang hò reo vui mừng. “Chim trời cá nước, ai cũng muốn tự do. Giờ thì, lồng đã mở.”

Tô Mạt Nhi, sau khi đảm bảo mọi người đã an toàn, chạy đến ôm chầm lấy Lâm Nhất. Cô bé nức nở, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bụi bặm. “Lâm Nhất, huynh thật sự đã làm được… huynh đã cứu tất cả chúng con…” Cô bé nói trong nghẹn ngào, lời nói giản dị nhưng chứa đựng tất cả lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ.

Lâm Nhất khẽ vỗ về lưng cô bé. Hắn nhìn những người dân làng đang bắt đầu cùng nhau dọn dẹp, dựng lại những căn nhà đổ nát. Tiếng cười nói đã bắt đầu vang lên, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng búa gõ, tiếng cưa xẻ gỗ. Thanh Khê Thôn, dù đã trải qua một đêm kinh hoàng, đang bắt đầu hồi sinh, như một phượng hoàng lửa vươn mình từ tro tàn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giờ đây, tình người đã chiến thắng bạo tàn.

Sau đó, khi mọi việc đã tạm lắng, Lâm Nhất trở lại Huyền Nguyên Quan. Ngôi quan nhỏ bé, tuy cũ kỹ nhưng vẫn đứng vững giữa vòng xoáy của biến cố. Hắn ngồi xuống trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ quen thuộc, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve Phù Trần Mộc đặt bên cạnh. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên đang dần trở lại trong tâm hồn. Hắn đã không dùng bạo lực, không dùng phép tắc thần thông, nhưng hắn đã bảo vệ được những người yếu thế, đã chiến thắng được cái ác. Đó không phải là sức mạnh của tiên nhân, mà là sức mạnh của đạo lý, của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu vạn vật và lòng người.

Hắn tự nói với lòng mình, giọng nói trầm tĩnh như tiếng suối chảy: “Đạo không phải để trốn tránh, mà là để đối diện. Và để tìm kiếm, để hiểu…” Hắn mở mắt, nhìn ra khung cảnh Thanh Khê Thôn đang bắt đầu hồi sinh dưới ánh nắng trưa. Rồi ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mờ. Những lời ám chỉ của Lão Đạo Quán Chủ về ‘tiên đạo’ giả tạo và những cám dỗ bên ngoài lại vang vọng trong tâm trí hắn. Cuốn Kinh Thư Vô Tự vẫn còn nằm đó, chưa được giải mã ý nghĩa.

Chiến thắng này, dù quan trọng, nhưng chỉ là một chương nhỏ trong hành trình của hắn. Thanh Khê Thôn đã được bình yên, nhưng thế giới bên ngoài còn vô vàn hồng trần gian nan, vô vàn bất công. Tâm trí hắn bắt đầu hình thành một quyết định lớn. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, con đường “Vô Tiên chi Đạo”. Giờ đây, đã đến lúc hắn phải bước ra khỏi Thanh Khê Thôn nhỏ bé này, mang theo những bài học quý giá, mang theo đạo lý đã được tôi luyện, để tìm kiếm, để hiểu thêm về ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của con người trong hồng trần rộng lớn. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Cái nhìn của hắn lướt qua những mái nhà đang được dựng lại, những khuôn mặt dần rạng rỡ của dân làng. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình ở nơi đây. Một chương đã khép lại, và một hành trình mới, rộng lớn hơn, đang chờ đợi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ