Ánh tà dương cuối cùng của ngày đã khuất dạng sau rặng núi, nhưng trong thâm tâm Lý Hổ, dường như một vầng thái dương khác vừa ló dạng, dù còn mờ mịt và xa xăm lắm. Lời nói của Lâm Nhất, không phải là mệnh lệnh, không phải là giao kèo, mà tựa như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc cằn cỗi trong lòng hắn. Hắn không còn biết bao nhiêu ngày tháng đã trôi qua kể từ khi hắn quên mất cảm giác được một người lạ mặt đối đãi bằng sự chân thành không điều kiện. Những tiếng leng keng của vũ khí thô sơ rơi xuống đất từ tay hắn và đồng đội vang vọng trong không gian tịch mịch của bìa rừng, như một lời tuyên ngôn, một sự buông bỏ đầy khó nhọc. Ánh mắt họ nhìn Lâm Nhất không còn là sự nghi ngờ, mà là sự bối rối, pha lẫn chút nhẹ nhõm đến lạ, như thể gánh nặng ngàn cân trên vai đã được trút bỏ, dù chỉ là một phần rất nhỏ.
“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm.” Lâm Nhất lặp lại câu nói ấy, giọng hắn trầm ấm, như một khúc nhạc xoa dịu những tâm hồn đang chới với giữa dòng đời. Hắn không vội vã, không thúc giục. Hắn hiểu rằng, để gieo một hạt giống hy vọng vào mảnh đất đã chai sạn vì tuyệt vọng, cần phải có thời gian và sự kiên nhẫn vô bờ. Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay khéo léo và ánh mắt dịu dàng, đã băng bó xong vết thương cho một cựu binh trẻ tuổi trong nhóm Lý Hổ. Nàng không nói một lời, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả. Nàng không nhìn họ bằng ánh mắt phán xét, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng nhìn thấy trong họ không phải là kẻ cướp, mà là những linh hồn lạc lối cần được chữa lành. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” nàng thầm nghĩ, và mỗi động tác của nàng đều ẩn chứa ý niệm về việc xoa dịu cả hai vết thương ấy.
Tô Mạt Nhi, vẫn đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lanh lợi vẫn không ngừng quan sát. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời, chứng kiến lòng người đổi thay. Dù đã có chút dịu đi khi thấy sự khốn khổ của nhóm cướp, nhưng nàng vẫn giữ một sự cảnh giác bẩm sinh. Nàng biết, sự thay đổi không phải lúc nào cũng vĩnh cửu, và trong cái hồng trần hỗn loạn này, chỉ một phút lơ là có thể phải trả giá đắt. Tuy nhiên, nhìn Lâm Nhất, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn những gương mặt hốc hác đang dần hé lộ một tia hy vọng, nàng cũng không khỏi cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào con đường mà hắn đang đi, dẫu cho con đường ấy có chông gai đến mấy.
Lâm Nhất khẽ gật đầu về phía Lý Hổ, ánh mắt hắn tựa như giếng sâu không đáy, ẩn chứa một sự thấu hiểu vô biên. "Đêm nay, các vị hãy nghỉ ngơi tại đây. Sáng mai, chúng ta sẽ cùng quay về Thôn Vân Thôn. Đừng lo lắng, ta đã nói với dân làng rằng các vị không còn là mối hiểm họa. Ta sẽ giúp các vị tìm lại con đường chính đạo, nhưng trước hết, các vị phải tự mình bước đi trên đó." Hắn không hứa hẹn điều gì quá xa vời, chỉ là một khởi đầu, một cơ hội để họ tự mình chuộc lỗi và xây dựng lại cuộc sống. Lý Hổ ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn phức tạp, lẫn lộn giữa sự biết ơn, hoài nghi và cả nỗi sợ hãi. Hắn nhìn Lâm Nhất, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, rồi quay sang nhìn những người đồng đội đang ngồi dựa vào thân cây, vẻ mặt mệt mỏi nhưng cũng không còn sự hung hăng như lúc ban đầu. Họ đã chấp nhận một ván cược, một ván cược mà họ không biết liệu có thắng hay không, nhưng ít nhất, nó đã cho họ một tia hy vọng, một điều mà họ đã đánh mất từ rất lâu rồi. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày, nhưng trong lòng những kẻ lạc lối ấy, một ngọn lửa nhỏ đã nhen nhóm, yếu ớt nhưng đầy kiên cường.
***
Bình minh vừa ló dạng, mang theo hơi sương se lạnh còn giăng mắc trên những tán cây xanh biếc. Lâm Nhất, với dáng vẻ thanh thoát và đạo bào vải thô quen thuộc, dẫn đầu đoàn người từ bìa rừng trở về Thôn Vân Thôn. Phía sau hắn, Mộ Dung Uyển Nhi điềm đạm bước đi, bên cạnh là Tô Mạt Nhi với ánh mắt lanh lợi không rời khỏi xung quanh. Và sau cùng, là Lý Hổ cùng nhóm cựu cướp gầy yếu, hốc hác. Họ khoác trên mình những bộ quần áo rách rưới, ánh mắt vẫn còn sự đề phòng và mặc cảm tội lỗi. Tiếng bước chân của họ trên con đường đất nhỏ dẫn vào làng nghe nặng nề, như thể mỗi bước đi đều kéo theo gánh nặng của quá khứ.
Thôn Vân Thôn hiện ra trong làn sương sớm, tĩnh mịch và giản dị. Các ngôi nhà gỗ mái ngói xám ẩn hiện giữa những vườn trà xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên. Nhưng sự yên bình ấy nhanh chóng bị phá vỡ khi bóng dáng của đoàn người xuất hiện. Dân làng, vốn đã thức giấc chuẩn bị cho một ngày lao động, nhanh chóng tụ tập lại. Ánh mắt họ đổ dồn vào nhóm người lạ mặt, từ xa lạ chuyển sang sợ hãi, rồi căm ghét. Họ thì thầm to nhỏ, những lời lẽ đầy sự nghi ngờ và phẫn nộ. "Là chúng! Chúng đã cướp bóc chúng ta!" một giọng nói vang lên, phá vỡ sự im lặng. Ngay lập tức, những khuôn mặt khắc khổ của dân làng trở nên căng thẳng, những cánh tay run rẩy chỉ trỏ, và vài người phụ nữ đã bắt đầu kéo con nhỏ của mình lùi lại.
Lão Nhân Cô Độc, với lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng tách biệt khỏi đám đông. Gương mặt nhăn nheo của y hằn rõ sự từng trải và nỗi đau, ánh mắt y nhìn nhóm cướp không chỉ là căm ghét mà còn là một sự tuyệt vọng sâu sắc, như thể y đã quá mệt mỏi khi chứng kiến vòng xoáy luẩn quẩn của thù hận và khổ đau. Y lắc đầu, lẩm bẩm một mình, giọng nói khàn đặc như tiếng lá khô rụng: "Vô ích thôi... Lòng người đã mục ruỗng rồi. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, nhưng chân tâm ấy đâu rồi?"
Lâm Nhất bước lên phía trước, Phù Trần Mộc khẽ phe phẩy trong tay, như một vật trấn an vô hình. Hắn không dùng pháp lực, chỉ đơn thuần là sự điềm tĩnh và lòng kiên định của mình. "Chư vị hương thân," hắn cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang để át đi những tiếng xì xào, "Họ không phải là cướp, mà là những người lạc lối. Họ cũng là nạn nhân của chiến tranh, của đói khát, giống như chúng ta vậy." Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt dân làng, không hề né tránh sự phẫn nộ hay sợ hãi. "Họ đã nhận ra lỗi lầm của mình và muốn chuộc lỗi. Ta đã cam đoan với họ rằng nếu họ từ bỏ con đường cũ, chúng ta sẽ cho họ một cơ hội."
"Một cơ hội ư?" một người dân làng gắt gỏng, "Làm sao có thể tin được chúng? Chúng đã lấy đi của chúng tôi! Mồ hôi công sức của chúng tôi!" Lời nói ấy được nhiều người khác hưởng ứng, tiếng oán trách vang lên càng lúc càng lớn. Lý Hổ và nhóm của hắn cúi đầu thấp hơn nữa, những khuôn mặt hốc hác càng thêm phần tiều tụy. Họ không dám ngẩng lên đối diện với những ánh mắt căm thù ấy. Sự mặc cảm tội lỗi đè nặng lên vai họ, khiến họ cảm thấy mình không xứng đáng với bất kỳ sự tha thứ nào.
Lý Hổ, sau một hồi im lặng chịu đựng, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào Lâm Nhất, rồi lướt qua Mộ Dung Uyển Nhi đang đứng đó với vẻ mặt thông cảm. Hắn nhìn những người đồng đội của mình, rồi quay sang dân làng. Giọng hắn khàn khàn, từng tiếng như được ép ra từ lồng ngực: "Chúng tôi... chúng tôi chỉ muốn sống... Chúng tôi biết mình có tội. Chúng tôi không cầu xin sự tha thứ, chỉ cầu xin một cơ hội để tự mình làm lại, để không còn phải sống trong cảnh lang thang, đói khát nữa." Lời thú nhận ấy không làm dịu đi sự tức giận của dân làng ngay lập tức, nhưng nó đã khiến họ im lặng hơn một chút, vì trong giọng nói của Lý Hổ, họ nghe thấy sự tuyệt vọng chân thành, một điều mà họ cũng đã từng trải qua trong những ngày tháng chiến tranh khốc liệt.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và khuôn mặt phúc hậu, bước lên cạnh Lâm Nhất. Y nhìn đám đông, rồi nhìn nhóm cướp, ánh mắt ẩn chứa sự thấu hiểu và cả tính toán thực tế. "Chư vị hương thân, ta hiểu nỗi lòng của các vị. Nhưng nếu chúng ta cứ mãi ôm giữ oán hận, thì bao giờ Thôn Vân Thôn mới có thể hồi sinh? Lâm Nhất đạo trưởng đã nói rồi, 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.' Những kẻ này cũng là người, họ cũng có thể thay đổi. Chúng ta đang thiếu nhân lực trầm trọng để tái thiết, để khôi phục thủy lợi, để cày xới đất đai. Nếu họ thật sự muốn chuộc lỗi bằng chính sức lao động của mình, tại sao chúng ta không cho họ một cơ hội?" Lời nói của Vương Đại Phúc, dù không mang tính triết lý sâu xa như Lâm Nhất, nhưng lại chạm vào khía cạnh thực tế và lợi ích trước mắt của dân làng, khiến họ bắt đầu suy nghĩ. Sự sợ hãi và căm ghét vẫn còn đó, nhưng đã có một sự dao động nhỏ, một tia hy vọng mong manh về một tương lai tốt đẹp hơn nếu họ chịu buông bỏ.
Lâm Nhất khẽ gật đầu với Vương Đại Phúc, ánh mắt hắn ánh lên vẻ tán thưởng. Hắn biết, để chữa lành một vết thương xã hội, không chỉ cần lòng nhân ái mà còn cần cả sự thực tế và những giải pháp cụ thể. Dòng nước đã bắt đầu chảy, mang theo hy vọng. Giờ đây, hắn cần gieo những hạt giống hòa hợp vào mảnh đất tâm hồn này.
***
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng vàng rực rỡ lan tỏa khắp Thôn Vân Thôn, xua tan đi làn sương sớm và một phần nào đó sự u ám trong lòng người. Mùi trà tươi thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi đất ẩm sau những trận mưa. Dưới sự sắp xếp khéo léo của Vương Đại Phúc, Lý Hổ và nhóm của hắn đã được phân công công việc. Họ không được phép lại gần khu vực nhà ở hay những nơi chứa lương thực, mà được đưa đến khu vực cần sửa chữa hệ thống thủy lợi và những mảnh đất cằn cỗi cần được cày xới.
"Lý Hổ, nhóm của ngươi sẽ phụ trách đoạn mương này," Vương Đại Phúc nói, chỉ vào một đoạn mương đất đang bị sạt lở nặng nề. "Làm việc cẩn thận, theo hướng dẫn của lão Trương. Dòng nước hồi sinh chính là huyết mạch của Thôn Vân Thôn chúng ta." Lão Trương, một lão nông có kinh nghiệm lâu năm trong việc canh tác, dù ban đầu còn dè chừng, nhưng cũng miễn cưỡng nhận lời chỉ dẫn. Lý Hổ gật đầu, khuôn mặt hắn nghiêm nghị. "Rõ!" Hắn cất tiếng đáp, rồi quay sang những người đồng đội của mình, ánh mắt hắn không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự quyết tâm lạ lùng. Họ cầm lấy những chiếc cuốc, xẻng thô sơ mà Vương Đại Phúc đã chuẩn bị, ban đầu còn lóng ngóng, e dè, vì đã lâu lắm rồi họ không còn dùng đến những công cụ lao động này. Cảm giác thô ráp của cán cuốc trong tay, mùi đất ẩm bốc lên từ những nhát cuốc đầu tiên, tất cả đều xa lạ nhưng cũng thật chân thực.
Lâm Nhất đứng từ xa quan sát, Phù Trần Mộc vẫn nhẹ nhàng trong tay. Hắn không trực tiếp tham gia vào việc chỉ đạo, mà chỉ lặng lẽ dõi theo. Hắn biết, để những hạt giống thay đổi nảy mầm, cần phải để chúng tự mình hấp thụ ánh sáng và dưỡng chất. "Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đất này đều là hạt mầm của tương lai," hắn khẽ nói với Mộ Dung Uyển Nhi đang đứng bên cạnh. "Hãy dùng bàn tay mình để gieo trồng hy vọng, không chỉ cho mảnh đất này, mà còn cho chính tâm hồn mình."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng dõi theo nhóm cựu cướp. Nàng thấy vài người trong số họ còn ho khan, sắc mặt tái nhợt. Nàng lặng lẽ tiến đến, mang theo túi thuốc và kim châm. "Chư vị, nếu có ai cảm thấy không khỏe, hãy nói cho ta biết. Thân thể có khỏe mạnh, mới có thể làm việc tốt được." Nàng không hề có sự kỳ thị, đối xử với họ như bất kỳ người bệnh nào khác. Một vài người cựu cướp ban đầu còn ngần ngại, nhưng trước sự dịu dàng và chân thành của nàng, họ dần buông bỏ sự cảnh giác. Nàng chăm sóc cho họ, băng bó những vết chai sạn, những vết thương cũ, và cho họ những viên thuốc bổ. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” nàng thầm nhắc nhở mình, và hành động của nàng chính là sự thể hiện rõ ràng nhất cho triết lý ấy.
Tô Mạt Nhi, vẫn giữ khoảng cách an toàn, ánh mắt lanh lợi của nàng không ngừng quét qua từng góc làng. Nàng quan sát từng cử chỉ của Lý Hổ, từng ánh mắt của dân làng. Nàng biết, sự tin tưởng không thể xây dựng trong một sớm một chiều. Nàng sẵn sàng can thiệp bất cứ lúc nào nếu có biến cố xảy ra, bởi bảo vệ Lâm Nhất và những người vô tội là bản năng của nàng. Tuy nhiên, nàng cũng nhận ra rằng, dưới sự hướng dẫn của Lâm Nhất, mọi thứ đang dần thay đổi. Những nhát cuốc chạm đất đều đặn hơn, tiếng nước chảy róc rách trong đoạn mương dần được sửa chữa. Dù vẫn còn những ánh mắt dè chừng từ một vài dân làng, nhưng cũng đã có những người nông dân bắt đầu cùng nhóm cướp làm việc, dù chỉ là những việc nhỏ nhặt như vác đá, nhổ cỏ. Sự hợp tác ban đầu còn ngượng nghịu, nhưng dần dần, tiếng nói chuyện bắt đầu xuất hiện, những câu hỏi về cách làm việc, những lời chỉ dẫn đơn giản.
Không khí trong Thôn Vân Thôn, vốn đã bị bao trùm bởi sự sợ hãi và oán hận, giờ đây đã có thêm mùi mồ hôi của lao động, mùi đất mới và cả mùi hy vọng. Đó là một mùi hương lạ lẫm, nhưng lại vô cùng cần thiết để chữa lành những vết thương đã hằn sâu. Lý Hổ, mồ hôi nhễ nhại, hai bàn tay chai sạn vì những nhát cuốc liên tục. Hắn đã quen với việc dùng kiếm, dùng đao, nhưng dùng cuốc thì lại là một câu chuyện khác. Dù vậy, hắn không hề than vãn. Mỗi nhát cuốc đều như đang gột rửa đi một phần tội lỗi trong lòng hắn, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đất đều là một lời cam kết cho sự thay đổi. Hắn nhìn dòng nước trong veo bắt đầu chảy mạnh hơn trong đoạn mương vừa được sửa chữa, một cảm giác thành tựu nho nhỏ dâng lên trong lòng. Đây là điều mà hắn đã đánh mất từ rất lâu rồi – cảm giác được lao động, được tạo ra giá trị, được nhìn thấy thành quả từ chính đôi tay mình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng dịu mát cuối ngày trải dài trên những cánh đồng trà và những mảnh đất vừa được cày xới. Tiếng chim hót đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích. Một ngày lao động vất vả đã kết thúc. Dù còn mệt mỏi rã rời, Lý Hổ và nhóm cựu cướp đã hoàn thành một phần công việc đáng kể. Đoạn mương dẫn nước đã được gia cố vững chắc hơn, dòng nước giờ đây chảy êm đềm và xa hơn. Một mảnh đất mới rộng lớn đã được cày xới, sẵn sàng cho những hạt giống đầu tiên.
Lâm Nhất và đồng đội đứng trên một gò đất cao, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài một hơi, giọng nàng dịu dàng: "Họ thực sự đã cố gắng, Lâm Nhất. Dù còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng họ đã không ngừng nghỉ suốt cả ngày." Nàng nhìn những người cựu cướp đang ngồi thành nhóm nhỏ, lặng lẽ ăn bữa cơm đạm bạc do dân làng chuẩn bị – những bát cháo loãng với vài củ khoai lang luộc. Ánh mắt họ không còn vẻ hung hăng hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự mệt mỏi thanh thản và một chút gì đó gọi là bình yên.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng sâu sắc. "Vết thương lòng cần nhiều thời gian hơn để chữa lành, Uyển Nhi, nhưng đây là một khởi đầu tốt đẹp. 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.' Ngay cả những kẻ lạc lối nhất, khi được trao cơ hội và lòng tin, cũng có thể tìm lại được chân tâm của mình." Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách. Sự hòa nhập không thể diễn ra trong một sớm một chiều, và những vết sẹo của quá khứ sẽ không dễ dàng biến mất. Nhưng ít nhất, một bước đi đầu tiên đã được thực hiện.
Tô Mạt Nhi, vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng ánh mắt nàng cũng đã dịu đi rất nhiều. Nàng chứng kiến một cảnh tượng nhỏ, nhưng lại vô cùng ý nghĩa. Một đứa trẻ dân làng, với đôi mắt to tròn tò mò, lén lút tiếp cận nhóm cựu cướp. Nó không sợ hãi như những người lớn, mà chỉ đơn thuần là sự hiếu kỳ của tuổi thơ. Nó cẩn thận đặt một củ khoai nướng còn nóng hổi xuống cạnh một cựu cướp đang ngủ gật, người ấy trông còn rất trẻ, có lẽ chỉ bằng tuổi anh trai nó. Xong việc, đứa trẻ lại lén lút chạy về phía mẹ mình, ánh mắt vẫn không rời khỏi củ khoai và người đàn ông.
Cảnh tượng ấy không ai nói ra, nhưng tất cả đều cảm nhận được. Một hành động nhỏ bé, nhưng lại là một nhịp cầu đầu tiên, nối liền hai bờ của sự nghi kỵ và thù hận. Lão Nhân Cô Độc, người đã đứng lặng lẽ quan sát suốt buổi chiều, giờ đây khẽ thở dài một tiếng. Ánh mắt y nhìn những cựu cướp đang nghỉ ngơi, không còn sự tuyệt vọng hoàn toàn như buổi sáng. Y lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một tia hy vọng mong manh: "Dù sao... cũng có chút hy vọng... Có lẽ, ta đã sai khi cho rằng lòng người đã mục ruỗng hoàn toàn. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng cũng có thể thay đổi."
Lâm Nhất khẽ đưa tay lên, Phù Trần Mộc trong tay hắn như ánh lên một tia sáng dịu dàng dưới ánh hoàng hôn. Hắn biết, hành trình "Vô Tiên Quy Nguyên" không chỉ là tái thiết vật chất, mà còn là chữa lành tâm hồn, hàn gắn những vết rạn nứt trong xã hội. Sự kiện này là một bước khởi đầu nhỏ nhưng quan trọng trong việc hàn gắn xã hội hậu chiến, cho thấy 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất có khả năng chữa lành không chỉ cá nhân mà cả cộng đồng. Khả năng nhóm cướp được cảm hóa sẽ trở thành những 'mầm mống' đầu tiên của 'Chân Đạo' được gieo vào lòng hồng trần, có thể giúp Lâm Nhất lan tỏa triết lý của mình rộng hơn trong tương lai. Sự thay đổi nhỏ trong thái độ của Lão Nhân Cô Độc báo hiệu rằng ngay cả những tâm hồn chai sạn nhất cũng có thể được lay động bởi lòng nhân ái và sự kiên trì. Quá trình tích hợp này sẽ không dễ dàng, còn nhiều thử thách và xung đột tiềm ẩn, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ của Lâm Nhất. Nhưng đêm nay, dưới ánh trăng non, những hạt giống hy vọng đã được gieo, và một khởi đầu mới đã được viết nên giữa mảnh đất tang thương này.