Đêm buông, mang theo màn sương mỏng như lụa vắt ngang qua những mái nhà tranh, những vườn trà xanh mướt, ôm ấp Thôn Vân Thôn vào lòng. Ánh trăng non treo mình trên bầu trời đêm thăm thẳm, soi rọi xuống mảnh đất còn mang nặng dấu vết của chiến tranh và những vết sẹo trong lòng người. Nhưng đêm nay, có lẽ đã khác. Những hạt mầm hy vọng đã được gieo, và một khởi đầu mới đã được viết nên giữa mảnh đất tang thương này. Tiếng côn trùng rả rích như bản giao hưởng của sự sống, xua đi phần nào sự tĩnh mịch của màn đêm, và trong giấc mơ của những con người vừa trải qua một ngày lao động, có lẽ đã không còn là tiếng gầm gào của chiến hỏa, mà là tiếng suối chảy, tiếng chim hót, và cả tiếng thì thầm của một niềm tin vừa chớm nở.
***
Bình minh tại Thôn Vân Thôn luôn mang một vẻ đẹp giản dị đến nao lòng. Khi những tia nắng đầu tiên lách qua kẽ lá, rọi xuống con đường đất còn vương sương đêm, cả thôn làng như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chó sủa lanh lảnh, đánh thức những linh hồn còn say giấc nồng. Mùi khói bếp thoang thoảng bay lên từ những mái nhà, quyện lẫn với mùi đất ẩm, mùi trà tươi mới hái và mùi gỗ mục mộc mạc, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống thôn dã. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi mát của núi rừng, vuốt ve những hàng cây, làm rung rinh những giọt sương còn đọng trên lá.
Sáng nay, sân đình làng, nơi vốn là trung tâm của những cuộc họp mặt hay lễ hội đơn sơ, đã được dọn dẹp tinh tươm. Thay vì những mâm cỗ hay những trò chơi dân gian, vài tấm chiếu cói được trải ngay ngắn trên nền đất nện, cùng với những chiếc bàn gỗ thô sơ, được kê gọn gàng thành một vòng cung. Trên bàn, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang tỉ mẩn sắp xếp những vật phẩm lạ lẫm: những tấm bảng gỗ nhỏ được đẽo gọt từ thân cây, vài thanh phấn trắng làm từ đá vôi, những búi lông thú buộc thành bút, và một ít giấy dó mộc mạc. Bên cạnh đó là một giỏ mây đựng đầy các loại thảo dược xanh tươi, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, cùng với vài khúc gỗ nhỏ được đẽo thành hình người, vật, dùng để minh họa. Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu thường ngày, đang chỉ đạo vài người dân khiêng đến những thùng nước sạch và vài chiếc ghế đẩu. Hắn cười sang sảng, tiếng nói vang dội khắp sân đình: “Mọi người mau lại đây! Hôm nay chúng ta có ‘lớp học’ đấy! Lâm tiên nhân sẽ dạy chữ, Uyển Nhi cô nương dạy thuốc, còn Mạt Nhi cô nương dạy võ! Nhanh chân lên, nhanh chân lên nào!”
Dân làng bắt đầu tụ tập, với ánh mắt vừa tò mò vừa e dè. Họ là những con người chất phác, quanh năm chỉ biết đến cày cấy, hái trà. Chữ nghĩa, y thuật hay võ công là những thứ xa vời, chỉ nghe qua lời đồn của những người lữ hành. Giữa đám đông, những đứa trẻ hiếu động, với đôi mắt to tròn lanh lợi, chạy quanh, ríu rít cười đùa, nhưng cũng nhanh chóng bị thu hút bởi những vật phẩm lạ trên bàn. Chúng mon men lại gần, đôi tay nhỏ bé tò mò chạm vào những tấm bảng gỗ, những búi lông, những củ sâm lạ mắt.
Đứng nép một góc, nhóm của Lý Hổ, những cựu cướp với thân hình gầy gò và gương mặt còn vương nét phong trần, cũng có mặt. Ánh mắt họ không còn sự hung hăng, dữ tợn như những ngày đầu, mà thay vào đó là sự ngượng ngùng, rụt rè. Họ đã trải qua một ngày lao động chân chính, cảm nhận được cái đau nhức của cơ bắp, nhưng cũng nếm trải được vị ngọt của sự thanh thản. Tuy nhiên, vết sẹo của quá khứ không dễ dàng biến mất. Họ cảm thấy lạc lõng giữa những người dân hiền lành, ánh mắt họ vẫn còn e ngại, dường như sợ hãi sự phán xét. Lý Hổ, với đôi vai gầy gò nhưng ánh mắt đã có thêm một tia sáng, thì thầm với một thuộc hạ bên cạnh: “Chữ nghĩa... liệu có giúp ta no bụng không?” Hắn nói nhỏ, nhưng lời nói lại mang nặng nỗi lo âu thực tế của một người đã trải qua bao nhiêu năm đói khổ, chỉ biết sống bằng vũ lực.
Lão Nhân Cô Độc, vẫn với dáng người còng, đôi mắt mờ đục, đứng tựa vào gốc cây bồ đề cổ thụ rìa sân đình. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát mọi việc. Nét mặt y vẫn vô cảm, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một tia sáng nhỏ, như một đốm lửa leo lét vừa được nhóm lên trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Y đã chứng kiến biết bao đổi thay của Thôn Vân Thôn, đã nhìn thấy sự lụi tàn và cả những nỗ lực hồi sinh. Lòng người khó đoán, nước chảy mây trôi, nhưng có lẽ, lần này, có điều gì đó thực sự khác biệt.
Lâm Nhất, với vóc dáng thư sinh, gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, bước lên phía trước. Đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn phấp phới nhẹ trong gió sớm. Hắn đưa mắt nhìn một lượt, từ những đứa trẻ hiếu động đến những người lớn còn e dè, và dừng lại ở nhóm của Lý Hổ. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng nở trên môi hắn, đầy sự thấu hiểu và bao dung. Hắn cầm Phù Trần Mộc, khẽ khàng gõ nhẹ xuống tấm bảng gỗ lớn nhất, phát ra một âm thanh trong trẻo, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Hôm nay,” Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa, trầm tĩnh như dòng suối chảy, “chúng ta không chỉ học chữ, mà còn học cách sống, học cách cùng nhau xây dựng.” Hắn nhìn sâu vào từng ánh mắt, đặc biệt là ánh mắt của Lý Hổ, như muốn chạm đến tận cùng tâm hồn họ. “Chiến tranh đã qua đi, nhưng vết thương còn đó. Đất đai khô cằn có thể hồi sinh bằng công sức, nhưng lòng người khô héo, cần được tưới tẩm bằng trí tuệ và tình yêu thương. Chữ nghĩa, y thuật, hay kỹ năng tự vệ, không phải là thứ để tranh giành thắng thua, mà là công cụ để chúng ta kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn, để bảo vệ những gì mình trân quý.”
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, bước đến bên giỏ thảo dược. Nàng nở một nụ cười dịu dàng, xoa đầu một đứa trẻ đang tò mò nhìn ngó. “Y thuật không chỉ là chữa bệnh, mà còn là giữ gìn sức khỏe, phòng bệnh hơn chữa bệnh.” Giọng nàng nhẹ nhàng, như làn gió mát lành. “Một cơ thể khỏe mạnh là nền tảng cho mọi việc. Ta sẽ hướng dẫn mọi người cách nhận biết cây cỏ quanh đây, cách sơ cứu những vết thương nhỏ, cách giữ vệ sinh để tránh bệnh tật. Bởi lẽ, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng một khi thân thể suy yếu, thì lòng người cũng khó mà kiên cường.”
Tô Mạt Nhi, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt to tròn lanh lợi, tiến lên với vẻ mặt nghiêm túc hơn thường lệ. Nàng vẫn mặc trang phục vải thô màu sắc tươi sáng, nhưng ánh mắt lại sắc bén, đầy cảnh giác. “Mỗi người đều có thể tự bảo vệ mình và người thân bằng những kỹ năng đơn giản nhất,” nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy dứt khoát. “Hồng trần gian nan, hiểm nguy vẫn còn rình rập. Học cách tự vệ không phải để gây hấn, mà để tránh né hiểm nguy, để có thêm sức lực bảo vệ những người yếu đuối hơn chúng ta, bảo vệ thành quả lao động của mình. ‘Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình’, chúng ta cần có sức mạnh để bảo vệ cái tình đó.”
Vương Đại Phúc, thấy mọi người đã đông đủ, vỗ tay cái bốp, cười ha hả. “Đúng vậy! Đạo lý thật sâu sắc! Lão phu sẽ lo liệu vật tư, cơm nước cho mọi người, chỉ cần mọi người yên tâm học hành! Mấy anh em cựu cướp kia, lại đây, lại đây! Đừng ngại ngùng gì cả! Lâm tiên nhân đã nói, ‘Vô Tiên chi Đạo’ là ở tại tâm, không phân biệt sang hèn, chỉ cần có lòng hướng thiện!” Hắn nhiệt tình mời nhóm Lý Hổ lại gần. Lý Hổ và nhóm của hắn nhìn nhau, có chút ngượng ngùng, nhưng rồi dưới ánh mắt động viên của Vương Đại Phúc và sự bình thản của Lâm Nhất, họ cũng dần dần hòa vào đám đông, ngồi xuống những chiếc chiếu trống. Ánh mắt họ vẫn còn sự đề phòng, nhưng cũng không che giấu được sự tò mò. Sự thay đổi, dù nhỏ bé, đã bắt đầu từ những bước chân đầu tiên này. Lâm Nhất khẽ gật đầu, biết rằng con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt giống đầu tiên đã được gieo.
***
Lớp học bắt đầu, mang theo một không khí vừa lạ lẫm vừa ấm áp lan tỏa khắp sân đình. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng dần trở nên ấm áp hơn, xuyên qua tán cây bồ đề cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, cùng tiếng người hái trà trò chuyện râm ran đâu đó, tạo thành một khung cảnh yên bình hiếm thấy.
Lâm Nhất, với Phù Trần Mộc trên tay, kiên nhẫn đứng trước tấm bảng gỗ lớn. Hắn không vội vàng, không thúc ép. Hắn chậm rãi viết từng nét chữ đơn giản, những nét thẳng, nét cong cơ bản, rồi ghép thành những từ ngữ quen thuộc: “Đất,” “Nước,” “Trà,” “Người.” Giọng hắn ôn hòa, trầm tĩnh, giải thích ý nghĩa của từng chữ, như thể mỗi chữ cái đều ẩn chứa một câu chuyện, một đạo lý sâu xa. “Mỗi chữ cái là một hạt mầm,” hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự chiêm nghiệm, “gieo vào lòng người sẽ nở thành trí tuệ. Trí tuệ đó sẽ là ngọn đèn soi sáng con đường ta đi, giúp ta hiểu rõ ‘Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình’ này.”
Bên dưới, những đứa trẻ, với đôi mắt to tròn long lanh, hào hứng bắt chước. Chúng cầm những búi lông thú, chấm mực làm từ than tre, cẩn thận nắn nót trên những tấm bảng gỗ nhỏ. Có những tiếng cười khúc khích khi một đứa trẻ viết sai, mực lem nhem ra tay, nhưng rồi lại được Lâm Nhất nhẹ nhàng uốn nắn. Một đứa trẻ, với vẻ mặt ngây thơ, ngẩng đầu hỏi, giọng trong veo như tiếng chuông gió: “Tiên nhân ơi, học cái này có thành tiên không ạ?”
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu làm ấm lòng người. Hắn cúi xuống, xoa đầu đứa trẻ. “Tiên đạo không nằm ở chữ nghĩa, tiểu tử à, nhưng trí tuệ có thể dẫn lối đến chân lý. Chân lý không phải là phép thần thông, mà là sự thấu hiểu vạn vật, thấu hiểu chính mình, và thấu hiểu lẽ nhân sinh. Khi con hiểu được, con sẽ thấy ‘tiên đạo tại tâm’ ngay trong cuộc sống này.” Lời hắn nói đơn giản, nhưng lại ẩn chứa triết lý sâu xa, khiến những người lớn xung quanh cũng phải trầm tư suy nghĩ.
Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có, chăm chú nhìn Lâm Nhất viết. Bàn tay từng quen cầm đao kiếm, từng vấy máu bao kẻ, giờ đây lại vụng về cầm lấy thanh phấn trắng. Hắn bắt chước, những nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo, không thể nào thẳng thớm như những nhát chém trên chiến trường. Sự ngượng ngùng, tự ti hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng của hắn. Hắn nhớ lại những năm tháng lang bạt, đói khổ, chỉ biết dùng bạo lực để sinh tồn. Chữ nghĩa, đối với hắn, là thứ xa xỉ, không cần thiết. Nhưng khi nghe Lâm Nhất nói, một tia sáng bỗng lóe lên trong tâm trí hắn. Hắn lẩm bẩm, giọng khàn khàn, như nói với chính mình: “Đao kiếm chỉ chém được người, chữ nghĩa có thể thay đổi số phận...”. Đó là một sự giác ngộ nhỏ bé, nhưng lại vô cùng ý nghĩa. Vương Đại Phúc đứng cạnh, khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng khi thấy sự thay đổi trong ánh mắt Lý Hổ.
Cùng lúc đó, Mộ Dung Uyển Nhi đang chỉ dẫn cho các bà, các mẹ cách nhận biết những loại cây cỏ thuốc mọc quanh làng. Nàng dùng những bó thảo dược xanh tươi, minh họa cách phân biệt lá sâm, rễ nhân trần, hay cây hoàng liên. Giọng nàng dịu dàng, nhưng lời nói lại rõ ràng, dễ hiểu. “Đây là kim ngân hoa,” nàng nói, đưa một cành hoa trắng muốt lên. “Giúp giải nhiệt, trị cảm. Còn đây là lá tía tô, có thể dùng để xông, trị ho. Quan trọng nhất là giữ vệ sinh. Một bàn tay sạch sẽ, một cơ thể khỏe mạnh là khởi đầu của mọi điều tốt đẹp. Phòng bệnh hơn chữa bệnh, các chị em ạ. Hãy nhớ, ‘Vạn vật hữu linh’, ngay cả cây cỏ cũng mang trong mình linh khí, chỉ cần chúng ta biết cách dùng.” Nàng cẩn thận chỉ cách rửa tay, cách đun nước sôi để uống, những điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng đối với một thôn làng vừa trải qua chiến tranh, thiếu thốn đủ bề.
Tô Mạt Nhi thì đang hướng dẫn các thanh niên và vài cựu cướp những động tác tự vệ cơ bản. Nàng nhỏ nhắn, nhưng động tác lại dứt khoát, nhanh nhẹn như sóc. Nàng biểu diễn một chuỗi động tác phòng thủ, né tránh, và phản công đơn giản nhưng hiệu quả. “Khi gặp nguy hiểm, điều đầu tiên là phải giữ bình tĩnh,” nàng nói, giọng vang lên đầy năng lượng. “Sau đó là tìm cách tự bảo vệ mình, không phải là chiến đấu đến cùng, mà là để có cơ hội chạy thoát, hoặc chờ đợi sự giúp đỡ. Này, Lý Hổ, ngươi đừng có cứng nhắc như khúc gỗ vậy! Phải linh hoạt lên chứ!” Nàng đi đến bên Lý Hổ, người đang lóng ngóng bắt chước động tác của nàng, và khẽ chỉnh sửa tư thế của hắn. Bàn tay nàng chạm vào vai hắn, một cái chạm nhẹ nhưng lại khiến hắn giật mình, mặt hơi đỏ lên vì ngượng ngùng. Nhóm cựu cướp khác cũng đang cố gắng, những thân hình từng quen với sự thô bạo, giờ đây lại phải học cách uyển chuyển, nhẹ nhàng.
Lão Nhân Cô Độc, từ chỗ gốc cây bồ đề, đã dịch chuyển lại gần hơn. Y đứng lặng lẽ phía sau đám đông, đôi mắt mờ đục của y dõi theo từng cử chỉ của Lâm Nhất, từng nét chữ mà hắn viết. Y nhìn thấy sự kiên nhẫn trong ánh mắt Lâm Nhất, sự dịu dàng trong lời nói của Mộ Dung Uyển Nhi, và sự nhiệt huyết của Tô Mạt Nhi. Y cũng nhìn thấy sự thay đổi nhỏ bé trong ánh mắt của Lý Hổ và những người cựu cướp. Tia hy vọng mong manh hôm qua, giờ đây như được tưới tẩm, dần dần lớn hơn một chút trong lòng y. Y đã sống quá lâu trong cảnh tuyệt vọng, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá của lòng người. Nhưng hôm nay, y thấy một điều gì đó khác. ‘Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán’, nhưng y đã thấy dòng nước đó, sau bao nhiêu năm đục ngầu, đang dần dần trở nên trong xanh.
Buổi học đầu tiên diễn ra một cách chậm rãi, từ tốn, nhưng lại đầy ắp những khoảnh khắc ý nghĩa. Những tiếng cười, những lời nói, những cử chỉ nhỏ bé, tất cả đều góp phần xua đi lớp bụi bặm của chiến tranh, của đói khổ, và bắt đầu xây dựng nên một thứ gì đó mới mẻ, một nền móng cho một tương lai mà Thôn Vân Thôn đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ có được nữa.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hệt như buổi chiều hôm qua. Nhưng không khí trong Thôn Vân Thôn hôm nay lại hoàn toàn khác biệt. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên những vườn trà xanh mướt, trên những mảnh đất vừa được cày xới, và chiếu rọi lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ rạng rỡ của dân làng. Tiếng chim hót đã thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích, nhưng xen lẫn vào đó không còn là sự tĩnh mịch, mà là tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói vui vẻ của những con người vừa trải qua một ngày học tập và lao động.
Buổi học ngày đầu tiên khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại. Dân làng, kể cả nhóm cựu cướp của Lý Hổ, dù cơ thể mệt mỏi rã rời sau một ngày vừa học vừa làm, nhưng ánh mắt họ đã ánh lên vẻ vui vẻ, tự hào. Trên tay họ là những tấm bảng gỗ nhỏ, trên đó là những nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo, nhưng lại mang một ý nghĩa vô cùng to lớn đối với những người lần đầu tiên cầm bút. Những kiến thức y thuật cơ bản về cách nhận biết thảo dược, cách giữ vệ sinh, hay những động tác tự vệ đơn giản cũng đã được gieo vào tâm trí họ, như những hạt mầm đầu tiên của trí tuệ và sự tự chủ.
Những đứa trẻ hớn hở khoe thành quả của mình. Một đứa bé gái đưa tấm bảng gỗ lem nhem mực cho mẹ xem, trên đó là chữ “Mẹ” được viết một cách vụng về nhưng đầy tình cảm. Người mẹ ôm con vào lòng, đôi mắt rưng rưng. Đã bao lâu rồi họ không cảm nhận được niềm vui giản dị như thế này?
Một vài cựu cướp, những người từng chỉ biết đến đao kiếm và sự cướp bóc, giờ đây đang trao đổi sôi nổi về những điều mới lạ vừa học. Khuôn mặt họ không còn vẻ u ám, hung hăng, mà thay vào đó là sự tò mò, thích thú. “Ngươi thấy không? Chữ ‘Đất’ này, giống hệt như Lâm tiên nhân viết vậy!” một cựu cướp reo lên, chỉ vào tấm bảng của mình. “Hóa ra chữ nghĩa cũng không khó như ta nghĩ!”
Lý Hổ trầm tư nhìn tấm bảng gỗ nhỏ trong tay. Trên đó, tên hắn, “Lý Hổ,” được viết một cách vụng về nhưng rõ ràng, là do chính tay hắn nắn nót từng nét. Ánh mắt hắn lấp lánh một tia sáng chưa từng có. Không còn sự ngờ vực, không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một niềm tin vừa chớm nở, một niềm hy vọng vào một cuộc đời khác, không cần phải chém giết, không cần phải cướp bóc. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve những nét chữ, như thể đang chạm vào một phần của chính mình, một phần đã bị lãng quên từ rất lâu.
“Trước kia ta chỉ biết dùng đao kiếm để đoạt mạng,” Lý Hổ cất tiếng, giọng nói tuy khàn khàn nhưng lại mang một sự chân thành sâu sắc, “giờ mới biết còn có thứ khác sắc bén hơn để kiến tạo cuộc đời... Chữ nghĩa này, tuy không thể ngay lập tức làm ta no bụng, nhưng nó cho ta một con đường, một hy vọng để không phải sống lay lắt như một con thú nữa.” Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn.
Một người dân, với mái tóc muối tiêu và khuôn mặt khắc khổ, bước đến, chắp tay cúi đầu trước Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. “Cảm ơn Lâm tiên nhân, Uyển Nhi cô nương, Mạt Nhi cô nương!” y nói, giọng nghẹn ngào. “Cuộc đời chúng tôi như được hồi sinh! Đã bao năm rồi chúng tôi không thấy được ánh sáng này.” Những đứa trẻ, nghe vậy, cũng đồng thanh reo lên: “Cảm ơn thầy Lâm! Cảm ơn cô Uyển Nhi! Cảm ơn cô Mạt Nhi!” Tiếng nói trong trẻo của chúng vang vọng khắp sân đình, như một lời khẳng định cho sự thay đổi.
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền lành, vỗ vai Lâm Nhất. “Đạo của ngươi, Lâm Nhất, thật sự đã gieo mầm...” hắn nói, ánh mắt nhìn khắp lượt dân làng và cả nhóm cựu cướp đang vui vẻ trò chuyện. “Thôn Vân Thôn này, nhờ ngươi mà đã có một khởi đầu mới. ‘Tiên đạo tại tâm,’ quả không sai.” Hắn biết, con đường tái thiết còn dài, nhưng cái khó khăn nhất, cái rào cản lớn nhất – lòng người – đã bắt đầu được hàn gắn.
Lão Nhân Cô Độc, người đã đứng lặng lẽ quan sát suốt buổi chiều, giờ đây khẽ dịch chuyển lại gần. Đôi mắt mờ đục của y, sau bao năm chứa đựng sự tuyệt vọng và thờ ơ, giờ đây ánh lên một tia sáng lạ, một tia sáng ấm áp. Y nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn sang những người dân, những đứa trẻ, và cả những cựu cướp. Một nụ cười mờ nhạt, một nụ cười hiếm hoi, lần đầu tiên xuất hiện trên đôi môi nhăn nheo của y. Y khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy ý nghĩa, như một lời công nhận, một lời cảm ơn thầm lặng. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng y đã thấy, trong cái hoàng hôn rực rỡ này, lòng người có thể thay đổi, và hy vọng, dù mong manh, vẫn có thể bừng cháy.
Lâm Nhất khẽ đưa tay lên, Phù Trần Mộc trong tay hắn như ánh lên một tia sáng dịu dàng cuối ngày. Hắn biết, hành trình “Vô Tiên Quy Nguyên” không chỉ là tái thiết vật chất, mà còn là chữa lành tâm hồn, hàn gắn những vết rạn nứt trong xã hội. Sự kiện này là một bước khởi đầu nhỏ nhưng quan trọng trong việc hàn gắn xã hội hậu chiến, cho thấy ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn có khả năng chữa lành không chỉ cá nhân mà cả cộng đồng. Khả năng nhóm cướp được cảm hóa sẽ trở thành những ‘mầm mống’ đầu tiên của ‘Chân Đạo’ được gieo vào lòng hồng trần, có thể giúp Lâm Nhất lan tỏa triết lý của mình rộng hơn trong tương lai. Sự thay đổi nhỏ trong thái độ của Lão Nhân Cô Độc báo hiệu rằng ngay cả những tâm hồn chai sạn nhất cũng có thể được lay động bởi lòng nhân ái và sự kiên trì. Quá trình tích hợp này sẽ không dễ dàng, còn nhiều thử thách và xung đột tiềm ẩn, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ của Lâm Nhất. Nhưng đêm nay, dưới ánh trăng non, những hạt giống hy vọng đã được gieo, và một khởi đầu mới đã được viết nên giữa mảnh đất tang thương này, một khởi đầu của trí tuệ và lòng nhân ái, hứa hẹn một tương lai nơi Thôn Vân Thôn sẽ trở thành hình mẫu đầu tiên của ‘Vô Tiên Chi Đạo’, nơi chân lý được tìm thấy không phải ở đỉnh cao mây khói, mà ngay trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.