Hoàng hôn buông dần trên Thôn Vân Thôn, mang theo một vẻ đẹp mộc mạc và an yên hiếm có. Ánh sáng vàng cam cuối ngày trải dài trên những mái ngói xám bạc của những ngôi nhà gỗ đơn giản, phản chiếu lấp lánh trên những luống trà xanh mướt trải dài đến tận chân đồi. Không khí trong lành, mát mẻ, phảng phất mùi trà tươi quyện lẫn với mùi đất ẩm và hơi gỗ mục, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa tinh khôi. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, hòa cùng tiếng người dân hái trà trò chuyện râm ran và tiếng trẻ con nô đùa khúc khích, tất cả dệt nên một bản giao hưởng của sự sống hồi sinh, một thứ âm nhạc dịu êm mà đã lâu lắm rồi Thôn Vân Thôn mới được lắng nghe.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua làn sương mỏng, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp tục hành trình. Trước cổng thôn, một đám đông đã tề tựu, không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng. Không còn những ánh mắt nghi kỵ hay sợ hãi như thuở ban đầu, thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc và những nụ cười hiền lành, chân chất hiện rõ trên từng khuôn mặt lam lũ nhưng giờ đã có phần rạng rỡ hơn. Dân làng, từ những đứa trẻ thơ ngây đến những bậc lão niên tóc bạc phơ, đều đứng đó, tiễn biệt những người đã mang ánh sáng và hy vọng đến cho họ.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ trong bộ quần áo thô sơ sạch sẽ, đứng trang nghiêm nhất. Nét mặt từng trải của một cựu thủ lĩnh cướp ngày nào giờ đây đã hoàn toàn hiền hòa, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ kiên định, một sự kiên định mới mẻ được tôi luyện từ những bài học về lao động và chữ nghĩa. Hắn bước lên, cúi đầu thật sâu trước Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, một cái cúi đầu không chỉ là lễ nghĩa mà còn là sự kính trọng tận đáy lòng.
“Ân đức của đạo trưởng, chúng tôi cả đời khó quên,” Lý Hổ cất tiếng, giọng hắn vẫn còn đôi chút khàn khàn nhưng lại tràn đầy sự chân thành. “Thôn Vân Thôn này, sẽ không phụ lòng đạo trưởng. Chúng tôi sẽ giữ vững lời hứa, xây dựng lại thôn làng này bằng chính đôi tay và lương tâm mình. Không bao giờ để những ngày tháng lầm lạc kia tái diễn.” Hắn nói xong, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như muốn chứng minh lời thề của mình.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung rinh theo làn gió sớm. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa bao nhiêu thấu hiểu và kỳ vọng. “Đạo không ở đâu xa, ở ngay trong lòng người,” hắn đáp lại, giọng nói ôn hòa nhưng từng lời từng chữ như thấm vào lòng người nghe. “Chỉ cần các ngươi giữ vững thiện tâm, chăm chỉ lao động, học hỏi những điều hay lẽ phải, thôn làng sẽ mãi bình an, và cuộc sống của các ngươi sẽ ngày một tốt đẹp hơn. Hãy nhớ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Sự sống này, sự tồn tại này, đều đáng được trân trọng và xây dựng.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Lý Hổ, rồi lướt qua những khuôn mặt dân làng đang lắng nghe, biết rằng hạt giống của 'Chân Đạo' đã thực sự nảy mầm nơi đây, dù còn non yếu nhưng đã mang trong mình sức sống mãnh liệt.
Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi khẽ bĩu môi, ánh mắt to tròn long lanh nhìn những đứa trẻ trong làng đang vẫy tay chào. “Phải đi rồi sao? Ta còn muốn dạy Tiểu Hoa hát nữa, con bé học nhanh lắm,” nàng líu lo, giọng nói trong trẻo mang theo chút tiếc nuối. Nàng đã quen với không khí vui vẻ, hồn nhiên của Thôn Vân Thôn, nơi nàng có thể thoải mái pha trò và chơi đùa cùng lũ trẻ. Dù bất bình trước bất công, kiên quyết bảo vệ đồng đội, nhưng nàng cũng có một trái tim dịu dàng, dễ dàng gắn bó với những con người thiện lành.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu. Nàng dịu dàng nói: “Hành trình còn dài, Mạt Nhi. Chúng ta còn nhiều việc phải làm, nhiều nơi cần đến. Hồng trần gian nan, còn biết bao nhiêu người đang chờ đợi ánh sáng.” Câu nói của nàng như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về gánh nặng mà họ đang mang vác, về con đường 'Vô Tiên Quy Nguyên' vẫn còn dài và đầy thử thách phía trước. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, những vết thương do chiến tranh và hận thù để lại, mới là thứ khó lành nhất.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và khuôn mặt phúc hậu, cười hiền lành. Hắn vỗ vai Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Thôn Vân Thôn này, quả thực đã trở thành một minh chứng sống cho Đạo của ngươi, Lâm Nhất,” hắn nói, giọng sang sảng. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn muôn vàn khó khăn. Dân chúng đã chịu đựng quá nhiều, và không phải nơi nào cũng dễ dàng được cảm hóa như nơi đây. Tuy nhiên, nhìn thấy sự thay đổi này, ta tin rằng 'Tiên đạo tại tâm' của ngươi sẽ có thể lan tỏa, sẽ có thể chữa lành được những vết thương sâu sắc nhất của hồng trần này.” Hắn biết, một khởi đầu tốt đẹp không đồng nghĩa với một kết thúc dễ dàng, nhưng nó là một động lực, một bằng chứng hùng hồn nhất cho triết lý mà họ đang theo đuổi.
Lão Nhân Cô Độc, người đã đứng lặng lẽ tựa vào cột cổng thôn, đôi mắt mờ đục nhìn đoàn người. Ánh sáng ấm áp còn đọng lại trong mắt y từ đêm qua vẫn chưa tan, thay thế cho sự tuyệt vọng và thờ ơ cố hữu. Y không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa, như một lời chúc phúc thầm lặng và lời công nhận cho những gì Lâm Nhất đã làm. Y đã chứng kiến sự đổi thay từ trong ra ngoài của Thôn Vân Thôn, từ những con người tưởng chừng đã chai sạn nhất. Cái gật đầu ấy nặng trĩu bao nhiêu suy tư về đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, và cuối cùng, chỉ còn lại chân tâm.
Đoàn người vẫy tay chào tạm biệt. Những nụ cười và ánh mắt biết ơn từ dân làng Thôn Vân Thôn là hành trang quý giá nhất mà họ mang theo. Quay lưng bước đi trên con đường mòn quen thuộc, hướng về phía xa xăm, nơi những thử thách mới đang chờ đợi, Lâm Nhất biết rằng mình đang rời khỏi một khu vườn nhỏ đã được vun trồng cẩn thận, để bước vào một cánh đồng hoang vu rộng lớn hơn, nơi mà những hạt giống thiện lương sẽ khó gieo trồng hơn rất nhiều. Hắn biết, sự bình yên và hạnh phúc vừa được kiến tạo ở Thôn Vân Thôn này là một thứ gì đó vô cùng mong manh, cần được bảo vệ, và hơn hết, cần được nhân rộng. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn động lực to lớn.
***
Con đường mòn gồ ghề uốn lượn qua những vùng đất rộng lớn, càng đi về phía tây, dấu hiệu của sự tàn phá do chiến tranh để lại càng trở nên rõ rệt và khắc nghiệt hơn. Trời nắng gắt, từng đợt gió bụi nhẹ cuốn theo những đám lá khô, những hạt đất li ti, táp vào mặt, vào mắt, khiến bước chân thêm nặng nhọc. Hai bên đường, những cánh đồng lúa xanh tốt ngày nào giờ đã trở thành những mảnh đất khô cằn, nứt nẻ, cỏ dại mọc lưa thưa. Những ngôi làng xơ xác, mái nhà đổ nát, tường vách xiêu vẹo, đứng chơ vơ như những bóng ma giữa không gian hoang tàn. Hầu hết những ngôi làng này đều vắng bóng người, chỉ còn lại những khung cảnh tiêu điều, lạnh lẽo.
Thỉnh thoảng, họ bắt gặp những người dân tha hương, gầy guộc, xanh xao, bơ vơ trên đường. Họ di chuyển chậm chạp, ánh mắt trống rỗng, chứa đựng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đã ăn sâu. Mộ Dung Uyển Nhi, với tấm lòng nhân ái vốn có, không ngừng xót xa. Nàng vội vã tiến đến bên một bà lão đang run rẩy ngồi bên vệ đường, vội vàng lấy từ trong túi thuốc của mình ra một viên thuốc bổ, cùng một ít lương khô.
“Những người này… đã chịu quá nhiều khổ cực,” nàng khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ đau xót, ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhìn theo bóng lưng của bà lão lảo đảo bước đi. “Chúng ta có thể giúp gì không, Lâm Nhất? Con đường này, liệu có bao nhiêu người giống như họ?” Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng vết thương lòng, sự đói khổ cùng cực này, đã vượt xa khả năng chữa trị của kim châm và thuốc thang.
Vương Đại Phúc thở dài thườn thượt, bước đi chậm rãi bên cạnh Lâm Nhất. “Tình hình thiên hạ sau ‘Thiên Hạ Đại Loạn’ vẫn chưa ổn định, Mộ Dung cô nương à,” hắn nói, giọng sang sảng ngày thường giờ đây cũng pha chút nặng nề. “Nhiều nơi còn tệ hơn thế này nhiều. Cuộc chiến tuy đã qua đi, nhưng hậu quả của nó vẫn còn hằn sâu vào từng ngóc ngách của cuộc sống, từ đồng ruộng khô cằn cho đến lòng người ly tán. Có thực mới vực được đạo, nhưng ngay cả cái ‘thực’ ấy giờ đây cũng đã trở nên xa xỉ.” Hắn quét mắt nhìn khắp lượt những cảnh tượng hoang tàn, những ngôi làng xơ xác, và những thân người đói khổ, lòng nặng trĩu. Hắn là một thương nhân, hiểu rõ giá trị của sự ổn định và thịnh vượng, và cảnh tượng này khiến hắn đau lòng hơn bất kỳ ai.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn lanh lợi, không ngừng quan sát xung quanh. Nàng vốn dĩ đã cảnh giác, và những cảnh tượng tiêu điều này càng khiến nàng phải đề phòng hơn. “Ta thấy vài kẻ lén lút sau lùm cây kia kìa,” nàng khẽ thì thầm, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm. “Ánh mắt họ không được thiện lành cho lắm. Cảnh giác một chút, cẩn thận vẫn hơn.” Nàng không bao giờ quên nhiệm vụ bảo vệ Lâm Nhất và đồng đội, và trong một thế giới đầy rẫy những kẻ đói khổ và tuyệt vọng, những hành động liều lĩnh vì miếng ăn là điều không thể tránh khỏi. Nàng bất bình trước bất công, kiên quyết bảo vệ những người nàng yêu quý, nhưng cũng hiểu được sự khắc nghiệt của cuộc sống.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ bước đi, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng cảnh tượng hoang tàn. Mỗi bước chân của hắn đều như đang giẫm lên một phần của nỗi đau, của sự mất mát. Hắn thỉnh thoảng lại dừng lại, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn vào những ngôi nhà đổ nát, những cánh đồng khô cằn, những gương mặt gầy guộc vô hồn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự mất mát của những con người đã từng có một cuộc sống bình thường, giờ đây lại phải vật lộn với từng hơi thở. Thôn Vân Thôn chỉ là một chấm nhỏ, một ngọn lửa nhỏ được thắp lên giữa biển đêm u tối. Nhưng ngoài kia, hồng trần gian nan vẫn còn quá mênh mông, quá nhiều vết thương cần được chữa lành, quá nhiều mảnh đời cần được vun đắp lại.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất khô, mùi khói tro tàn còn vương vấn đâu đó, và cả mùi của sự tuyệt vọng đang bao trùm. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," hắn thầm nghĩ. Cuộc đời đúng là một giấc mộng, có tỉnh có tan, nhưng cái hậu quả của những giấc mộng tàn ác thì không thể nào biến mất dễ dàng. Hắn biết, con đường 'Vô Tiên Quy Nguyên' của mình không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là tu sửa thế gian, chữa lành những vết rạn nứt trong lòng người. Cái cảm giác nặng lòng ấy đè nặng lên vai hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ kiên định, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn không thể quay lưng lại với nỗi khổ của hồng trần.
Cuối cùng, hắn khẽ lắc đầu, tiếp tục bước đi. Bước chân hắn không nhanh, không chậm, vẫn giữ một nhịp điệu điềm đạm, nhưng mỗi bước đi lại ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Dù con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy những thử thách, hắn vẫn sẽ không ngừng nghỉ.
***
Chiều tà, khi những tia nắng yếu ớt cuối cùng còn đang cố gắng bám trụ trên nền trời xám xịt, đoàn người Lâm Nhất cuối cùng cũng đến được cổng Bạch Dương Trấn. Không khí ở đây oi bức và nặng nề hơn hẳn so với những vùng quê thanh bình mà họ vừa rời đi, bụi bặm bay mù mịt theo mỗi cơn gió nhẹ. Khác hẳn với Thôn Vân Thôn đã hồi sinh, Bạch Dương Trấn hiện ra trước mắt họ với một vẻ tiêu điều, đổ nát đến thê lương, một sự tàn phai không che giấu.
Thị trấn này lớn hơn nhiều so với Thôn Vân Thôn, với những dãy nhà xây bằng gạch đá, nhưng hầu hết đều đã cũ kỹ, nhiều căn còn bị sập một phần hoặc cháy đen, hằn rõ những vết tích kinh hoàng của chiến tranh. Trước cổng trấn, những người ăn xin gầy gò, xanh xao nằm la liệt, ánh mắt mệt mỏi và đề phòng nhìn bất cứ ai đi qua. Trẻ em xanh xao, quần áo rách rưới, bẩn thỉu, chạy lăng xăng trên đường phố, ánh mắt chúng chứa đựng sự sợ hãi và đói khát, nhưng không còn sự hồn nhiên như những đứa trẻ ở Thôn Vân Thôn. Mùi bụi bặm, mùi mồ hôi, và đôi khi là mùi tanh của rác thải chưa được dọn dẹp kỹ lưỡng, quyện vào nhau tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, khó thở.
Bước vào bên trong trấn, cảnh tượng càng thêm phần u ám. Các khu chợ thưa thớt hàng hóa một cách đáng sợ, những món đồ ít ỏi được bày bán với giá cả trên trời, khiến những người dân nghèo không thể nào với tới. Tiếng rao hàng yếu ớt, không còn sự sôi động náo nhiệt của một thị trấn sầm uất mà chỉ còn là những âm thanh thảm hại. Ánh mắt người dân nhìn nhau đầy nghi kỵ, không một lời chào hỏi, không một nụ cười, chỉ có sự xa cách và đề phòng. Thỉnh thoảng, họ bắt gặp những nhóm người rõ ràng thuộc về các phe phái khác nhau, với những biểu tượng riêng được khắc trên quần áo hoặc vũ khí. Giữa họ, luôn có một sự căng thẳng ngầm, thỉnh thoảng bùng phát thành những lời qua tiếng lại đầy hận thù, thậm chí là những cuộc ẩu đả nhỏ. Trên những bức tường loang lổ, những vết tích của chiến tranh vẫn còn hằn rõ, xen lẫn với những lời bêu riếu, những khẩu hiệu thù địch viết nguệch ngoạc bằng than củi hoặc máu khô, như những vết sẹo không bao giờ lành.
Tô Mạt Nhi không thể kìm nén được sự bất bình. Đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ giận dữ khi chứng kiến cảnh tượng này. “Sao lại có thể đói khổ đến mức này?” nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự phẫn nộ. “Họ gầy guộc đến nỗi xương xẩu hiện rõ! Và họ còn nhìn nhau như kẻ thù nữa! Chẳng lẽ chiến tranh đã qua rồi mà lòng người vẫn còn chiến tranh ư?” Nàng quay sang nhìn Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh đầy vẻ khó hiểu và lo lắng.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, đôi mắt trong veo lại chứa đầy nỗi buồn thương. Nàng nhìn những đứa trẻ gầy gò đang cố chen lấn để nhặt nhạnh những mẩu thức ăn rơi vãi, lòng quặn thắt. “Thị trấn này… có vẻ như đã trải qua nhiều đau khổ hơn chúng ta tưởng,” nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy vẻ xót xa. “Những vết thương này không chỉ nằm trên thân thể mà còn hằn sâu trong tâm hồn họ. Cái đói đã khiến con người ta trở nên khắc nghiệt, và sự hận thù thì càng làm cho họ xa rời nhau.”
Lâm Nhất đứng lặng lẽ một hồi, ánh mắt hắn quét qua từng góc phố, từng gương mặt, từng vết tích đổ nát. Hắn nhắm mắt lại một khắc, hít sâu luồng không khí nặng nề, cảm nhận cái oi bức và bụi bặm đang bủa vây, nghe tiếng ho khan yếu ớt của một người ăn xin, tiếng cãi vã nhỏ từ một con hẻm. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ trầm tư khó tả, nhưng vẫn giữ được sự kiên định vốn có.
“Nạn đói chỉ là cái vỏ,” hắn cất tiếng, giọng nói chậm rãi và ôn hòa, nhưng từng lời từng chữ lại nặng trĩu. “Cái lõi là sự chia rẽ và hận thù đã ăn sâu vào lòng người. Hận thù giống như một căn bệnh, nó gặm nhấm niềm tin, biến con người thành những kẻ thù của nhau, dù không còn chiến trường. 'Thiên Hạ Đại Loạn' có thể đã kết thúc, nhưng trận chiến trong lòng người thì vẫn còn đang tiếp diễn, thậm chí còn tàn khốc hơn.” Hắn biết, để chữa lành nơi đây, không chỉ cần lương thực, mà còn cần phải hàn gắn những vết rạn nứt trong niềm tin, trong tinh thần của cả một cộng đồng.
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu ngày thường giờ đây cũng hiện rõ vẻ lo lắng. Hắn xoa xoa cái bụng phốp pháp của mình, suy tư. “Tình hình ở đây phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều,” hắn nói, giọng sang sảng đã giảm đi một nửa. “Ở Thôn Vân Thôn, chúng ta chỉ cần hàn gắn giữa dân làng và nhóm cướp, một nhóm nhỏ. Còn ở đây, là cả một thị trấn lớn, với những phe phái và mâu thuẫn đã tích tụ từ lâu. Cần phải cẩn trọng, Lâm Nhất. Một bước đi sai lầm có thể gây ra hậu quả khôn lường.” Hắn hiểu rằng, để 'có thực mới vực được đạo', trước hết phải hiểu rõ được tình hình, và tình hình ở Bạch Dương Trấn này, thật sự đáng ngại.
Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía thị trấn đang chìm dần vào bóng tối của chiều tà. Hắn cảm nhận được sự phức tạp và nặng nề của những vấn đề nơi đây, một thách thức lớn hơn gấp bội so với Thôn Vân Thôn. Nhưng dù vậy, hắn vẫn không chùn bước. Hắn biết, hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' của mình chính là đối mặt với những gian nan của hồng trần, tìm kiếm chân lý trong chính những khổ đau này.
***
Bóng đêm cuối cùng cũng bao trùm hoàn toàn Bạch Dương Trấn, mang theo một làn gió se lạnh, khiến không khí oi bức ban ngày trở nên khắc nghiệt hơn. Gió thổi mạnh bên ngoài, hú lên từng hồi qua những con hẻm tối tăm, rít lên trên những mái nhà đổ nát. Sau một hồi tìm kiếm, nhóm Lâm Nhất cuối cùng cũng tìm được một quán trọ tồi tàn mang tên Khinh Vân Khách Điếm. Tên gọi nghe có vẻ thanh tao, nhưng thực tế lại là một nơi u ám, ẩm thấp, với những bức tường bong tróc và mùi ẩm mốc khó chịu.
Trong căn phòng nhỏ hẹp, ánh nến le lói trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ không đủ sức xua đi vẻ u ám và lạnh lẽo. Bốn người, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc, ngồi quây quần bên nhau, ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt mỗi người, in hằn những nét suy tư. Họ đang thảo luận về tình hình ở Bạch Dương Trấn, về những gì họ đã chứng kiến từ khi đặt chân đến đây.
Lâm Nhất là người đầu tiên cất tiếng, giọng hắn trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Ở Thôn Vân Thôn, chúng ta chữa lành vết thương thể xác và khơi dậy hy vọng cho những con người lầm lạc. Đó là những vết thương tuy sâu nhưng vẫn còn mới, vẫn còn có thể hàn gắn được bằng lòng nhân ái và sự kiên trì,” hắn nói, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn nến đang chập chờn. “Ở đây, Bạch Dương Trấn này, vết thương đã ăn sâu vào tâm hồn. Nó không chỉ là sự nghèo đói vật chất, mà còn là sự đổ vỡ của niềm tin, sự hận thù đã truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, như một lời nguyền vô hình. Hy vọng ở đây, đã bị dập tắt nhiều lần, đến mức ngay cả những tia sáng nhỏ nhất cũng khó lòng len lỏi vào được.” Hắn biết, đây là một thách thức hoàn toàn khác, một bài học về 'nhân sinh hữu tình' và 'đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm' ở một quy mô lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ rùng mình trước lời nhận định của Lâm Nhất. Nàng đặt tay lên ngực, cảm nhận sự lo lắng đang dâng lên trong lòng. “Liệu chúng ta có đủ sức không, Lâm Nhất?” nàng hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng ẩn chứa sự bất an. “Sự thù hận này… quá lớn. Nó giống như một bức tường thành kiên cố được xây bằng máu và nước mắt. Liệu 'Vô Tiên Chi Đạo' của chúng ta có thể xuyên thủng được nó không? Bệnh tật lòng người, quả thực là thứ khó chữa nhất.” Đôi mắt nàng nhìn Lâm Nhất đầy tin tưởng, nhưng cũng không giấu được nỗi lo cho y và cho chính bản thân họ khi đối mặt với một môi trường đầy rẫy nghi kỵ và thù địch như thế này.
Tô Mạt Nhi, dù cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng bản tính kiên quyết và bất bình trước bất công lại trỗi dậy. Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ quyết tâm. “Dù khó khăn thế nào, chúng ta cũng phải thử!” nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh. “Không thể để họ cứ sống trong cảnh này, nhìn nhau bằng ánh mắt thù hằn, chìm đắm trong đói khổ và tuyệt vọng. Nếu chúng ta không làm, thì ai sẽ làm? Chân Đạo không chỉ để tu thân mà còn để cứu độ chúng sinh!” Nàng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, và cảnh tượng ở Bạch Dương Trấn đã chạm đến tận cùng lòng trắc ẩn của nàng.
Vương Đại Phúc, sau một lúc trầm tư, khẽ gõ ngón tay lên bàn, phát ra những tiếng cộc cộc nhỏ trong không gian tĩnh mịch. “Lời Mạt Nhi cô nương nói không sai, nhưng chúng ta cũng cần phải thực tế,” hắn nói, giọng sang sảng nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng. “Trước mắt, chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về các phe phái trong thị trấn này, xem ai đang nắm quyền, ai đang đối đầu với ai, để tránh gây ra những rắc rối không đáng có. Và quan trọng hơn cả, chúng ta cần tìm cách cứu đói cho dân chúng trước đã. Có thực mới vực được đạo. Chỉ khi cái bụng no rồi, người ta mới có thể lắng nghe những lời lẽ về đạo lý, về tình người. Nếu cứ để họ đói khổ, thì mọi lời khuyên nhủ cũng chỉ là vô ích.” Hắn đưa ra những đề xuất thực tế, phù hợp với kinh nghiệm thương trường và tầm nhìn của một người từng trải.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời nói của đồng đội, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi ngọn nến. Hắn biết, những gì Vương Đại Phúc nói là đúng. Để chữa lành một vết thương sâu sắc như thế này, cần phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, từ cái thực chất nhất. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt khó khăn lắm mới xuyên qua được làn sương mù và khói bụi để chiếu xuống Bạch Dương Trấn đang chìm trong bóng tối. Thị trấn ấy, trong màn đêm, trông như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say, nhưng ẩn chứa bên trong là bao nhiêu vết thương, bao nhiêu hận thù.
Hắn khẽ đặt tay lên Phù Trần Mộc của mình, cảm nhận sự mát lạnh từ thân gỗ. Hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' không phải là tìm kiếm phép thuật cao siêu, mà là tìm kiếm chân lý trong từng ngóc ngách của cuộc đời, trong từng mảnh đời bất hạnh. Hắn trầm tư suy nghĩ, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến không tiếng súng nhưng đầy cam go hơn bất kỳ trận chiến nào mà hắn từng trải qua. Đó là cuộc chiến với lòng người, với sự tuyệt vọng, với hận thù đã ăn sâu qua nhiều thế hệ. Nhưng Lâm Nhất tin rằng, dù khó khăn đến mấy, 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, với lòng nhân ái và trí tuệ, cuối cùng cũng sẽ tìm ra con đường để gieo mầm hy vọng, để hàn gắn những vết rạn nứt, và để khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.