Vô tiên chi đạo
Chương 444

Hạt Mầm Tin Yêu: Giữa Sa Mạc Lòng Người

3694 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự ngờ vực và thờ ơ của người dân Bạch Dương Trấn đối với Lâm Nhất và đồng đội.,Lâm Nhất bắt đầu hành động bằng cách tập trung giúp đỡ những người yếu thế, bị bỏ rơi nhất, tạo ấn tượng ban đầu.,Chứng minh giá trị của lòng nhân ái và sự tử tế không qua lời nói mà bằng hành động cụ thể, dù chỉ là những việc nhỏ nhất.,Gieo mầm hy vọng và sự tò mò trong tâm trí một số người dân, mở đường cho những tương tác sâu sắc hơn.,Tiếp tục mạch 'rising_action' của Arc, cho thấy thách thức của 'Vô Tiên Chi Đạo' khi đối diện với sự chai sạn của lòng người.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Thằng Bé Mồ Côi (A Tứ), Người Ăn Mày Cụt Tay (Lão Cụt), Dân chúng Bạch Dương Trấn
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, kiên định, chiêm nghiệm, có chút hy vọng lóe lên.
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm hôm sau, Bạch Dương Trấn vẫn còn chìm trong màn sương mỏng tang vương vấn hơi lạnh ẩm ướt của đêm qua. Ánh sáng của ban mai cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt nhưng chỉ đủ để tô vẽ lên cảnh vật một vẻ ảm đạm, u buồn. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc bước ra từ quán trọ, không ai nói một lời, chỉ lặng lẽ cảm nhận không khí nặng trĩu đang bao trùm thị trấn.

Khác với sự nhộn nhịp, ồn ã thường thấy ở những thị trấn lớn, Bạch Dương Trấn giờ đây như một con thú khổng lồ bị thương đang thoi thóp thở. Những con phố rộng rãi một thời giờ vắng tanh, chỉ lác đác vài bóng người gầy gò, xiêu vẹo lướt qua như những linh hồn lạc lối. Những ngôi nhà gạch đổ nát, những mái ngói vỡ vụn, và những bức tường loang lổ vết thời gian, vết đạn, hay vết máu đã khô cằn từ lâu, tất cả như đang kể lại một câu chuyện đau thương mà không ai muốn nghe. Mùi khói than lạnh lẽo quyện lẫn mùi ẩm mốc và bụi đất cũ kỹ cứ len lỏi vào từng hơi thở, mang theo cả sự mục ruỗng của hy vọng.

Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nàng không khỏi nén tiếng thở dài. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ đêm qua, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến nàng chấn động. Những đôi mắt vô hồn, những khuôn mặt khắc khổ, những bước chân nặng nề, tất cả đều toát lên vẻ tuyệt vọng đến cùng cực. Nàng thì thầm, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: “Họ… họ còn tệ hơn ta tưởng tượng. Cả Thôn Vân Thôn khi chúng ta đến cũng không đến mức này.” Nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, cảm thấy một nỗi bất lực trào dâng. Nàng có thể dùng kiếm để trừng trị kẻ ác, bảo vệ người yếu, nhưng làm sao có thể dùng kiếm để xua tan nỗi tuyệt vọng đã ăn sâu vào tâm hồn con người?

Vương Đại Phúc, gương mặt phúc hậu thường ngày giờ cũng đượm vẻ ưu tư. Hắn thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt tinh anh lướt qua từng góc phố, từng gương mặt, như một thương nhân đang đánh giá một món hàng đã hư hỏng nặng, nhưng trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa một nỗi xót xa sâu sắc. Hắn nói, giọng trầm đục: “Vết thương này, đã ăn sâu vào tận xương tủy rồi. Không phải chỉ là đói khát nhất thời, mà là sự bào mòn của niềm tin, sự cào xé của hận thù. Người ta sống trong cảnh này lâu ngày, thì ngay cả bản năng sinh tồn cũng trở nên méo mó, chỉ còn lại sự đề phòng và thờ ơ.” Hắn hiểu rõ, để vực dậy một nơi như Bạch Dương Trấn, không chỉ cần cơm ăn áo mặc, mà còn cần phải khơi dậy lại ngọn lửa sống đã lụi tàn trong mỗi con người.

Lâm Nhất, như thường lệ, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu lại toàn bộ cảnh tượng tang thương trước mắt, nhưng không hề nao núng. Hắn chậm rãi bước đi, Phù Trần Mộc khẽ đung đưa theo nhịp bước chân, tựa như một phần của tâm hồn hắn, đồng hành cùng hắn trên con đường đầy gian nan này. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở dài mang nặng suy tư nhưng lại ẩn chứa một ý chí kiên định. “Càng khó khăn, càng cần Chân Đạo,” hắn nói, giọng nói ôn hòa nhưng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng khi tình đã héo hon, linh đã ngủ say, thì đạo cũng trở nên vô nghĩa. Chúng ta không thể chỉ chăm sóc thân xác, mà còn phải chữa lành tâm hồn, thắp lại ngọn lửa hy vọng đã lụi tàn.” Hắn nhớ lại những lời mình đã nói đêm qua, về vết thương đã ăn sâu vào tâm hồn, và giờ đây, tận mắt chứng kiến, hắn càng thêm thấu hiểu. Thôn Vân Thôn chỉ là một vết xước nhỏ trên cơ thể bị thương của hồng trần, còn Bạch Dương Trấn này, lại là một vết lở loét rộng lớn, cần sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn gấp bội. Hắn biết, đây là một thử thách đích thực cho "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, một bài kiểm tra cho niềm tin rằng để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Họ tiếp tục bước đi, những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, lướt qua những ánh mắt ngờ vực, những gương mặt thờ ơ. Dân chúng Bạch Dương Trấn nhìn họ như thể nhìn những bóng ma, hoặc những kẻ lạc lõng từ một thế giới khác, không chút tò mò, không chút hứng thú. Sự mệt mỏi đã ăn sâu vào tâm can họ, đến nỗi ngay cả một nhóm người ăn mặc tươm tất, có vẻ ngoài khác lạ cũng không đủ sức để khơi dậy một tia quan tâm. Đó là sự thờ ơ của những kẻ đã quá quen với đau khổ, đã không còn tin vào bất kỳ điều kỳ diệu hay lòng tốt nào.

Lâm Nhất cảm nhận được bức tường vô hình của sự lạnh nhạt và ngờ vực đang bao vây họ. Đó không phải là sự thù địch công khai, mà là một sự bàng quan đáng sợ hơn, một sự từ bỏ mọi hy vọng, mọi kết nối. Hắn biết, để phá vỡ bức tường này, không thể dùng lời nói suông, mà phải bằng hành động, bằng sự kiên trì, và bằng một lòng nhân ái đủ lớn để sưởi ấm những trái tim đã đóng băng. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Hắn quan sát, lắng nghe, và cảm nhận. Hắn để gió se lạnh táp vào mặt, để mùi ẩm mốc của thị trấn len lỏi vào khứu giác, để tiếng ho khan yếu ớt từ một góc nào đó vọng đến tai. Tất cả những điều đó đều là một phần của Bạch Dương Trấn, một phần của nỗi khổ hồng trần mà hắn đang dấn thân vào để tìm kiếm và vun đắp Chân Đạo. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ dài và đầy chông gai, nhưng niềm tin vào "Vô Tiên Chi Đạo" trong hắn chưa bao giờ lay chuyển. Hắn tin rằng, dù cho mảnh đất này có cằn cỗi đến mấy, hạt mầm của tin yêu, nếu được gieo trồng đúng cách, nhất định sẽ nảy nở.

***

Đi sâu vào một con hẻm nhỏ khuất sau những dãy nhà đổ nát, nơi ánh nắng ban trưa cũng khó lòng chạm tới, Lâm Nhất và đồng đội dừng lại. Tại đây, sự nghèo đói và tuyệt vọng càng trở nên rõ nét hơn. Mùi ẩm mốc và rác rưởi nồng nặc, quện với mùi tanh nồng của sự đói khát và bệnh tật. Không có tiếng chim hót, không có tiếng cười đùa, chỉ có sự im lặng đến rợn người, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít hun hút qua các khe tường.

Trong một góc khuất, co ro như một cái bóng mờ nhạt, là một đứa trẻ. Thằng bé gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, quần áo rách rưới không đủ che thân, chỉ là vài mảnh giẻ bện lại, bám đầy bụi bẩn và bùn đất. Khuôn mặt nó lem luốc, đôi mắt to tròn nhưng trống rỗng, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác từ lâu. Đó là A Tứ, một đứa trẻ mồ côi đã quá quen với cái lạnh, cái đói và sự thờ ơ của thế giới. Nó không khóc, không rên rỉ, chỉ lặng lẽ tồn tại, tựa như một phần của bức tường đổ nát phía sau.

Cách đó không xa, tựa lưng vào một bức tường khác, là một người đàn ông trung niên, gầy guộc và tiều tụy không kém. Một cánh tay của y bị cụt đến tận khuỷu, vết thương có vẻ đã lành từ lâu nhưng để lại một mảng sẹo lồi lõm đáng sợ. Y là Lão Cụt, một kẻ ăn mày đã trải qua biết bao thăng trầm của chiến tranh và đói khổ. Khuôn mặt y nhăn nheo, râu tóc bạc phơ rối bù, ánh mắt đục ngầu, thất thần, không chút sinh khí. Y ngồi bất động, như một pho tượng đá đã bị phong hóa bởi thời gian, không ngẩng đầu lên hay có bất kỳ phản ứng nào khi có người đến gần. Sự hiện diện của y dường như hòa lẫn vào cảnh vật hoang tàn xung quanh, đến nỗi người ta dễ dàng bỏ qua y như bỏ qua một hòn đá ven đường.

Dân chúng xung quanh, những người cũng đang vật lộn với cuộc sống, đi ngang qua A Tứ và Lão Cụt như thể họ không tồn tại. Một vài người thậm chí còn vội vã quay mặt đi, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi, chán chường, và có lẽ cả một chút sợ hãi. Họ đã quá quen với cảnh tượng này, đến mức nỗi đau của người khác không còn lay động được họ nữa. Đó là một sự chai sạn đáng sợ, một biểu hiện rõ nét nhất của sự suy tàn trong lòng người mà Lâm Nhất đã cảm nhận được từ đêm qua. Mỗi người đều phải tự chiến đấu để sinh tồn, và sự quan tâm đến người khác dường như đã trở thành một thứ xa xỉ.

Lâm Nhất chậm rãi tiến lại gần A Tứ, những bước chân của hắn nhẹ như lông hồng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể làm kinh động đứa trẻ. Hắn ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với A Tứ, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu. Hắn không vội vàng chạm vào đứa trẻ, chỉ lặng lẽ quan sát, như đang cố gắng đọc vị những nỗi đau vô hình ẩn chứa trong đôi mắt thơ dại ấy. Hắn khẽ thở ra, luồng hơi ấm áp tan vào không khí lạnh lẽo. Rồi hắn đưa tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc bánh bao còn nóng hổi, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng của bột mì và thịt.

“Tiểu huynh đệ,” Lâm Nhất khẽ gọi, giọng nói ôn hòa như gió thoảng, “có muốn ăn chút gì không?”

A Tứ giật mình, đôi mắt vô hồn khẽ chớp động, từ từ ngẩng lên nhìn Lâm Nhất. Trong ánh mắt ấy, có sự cảnh giác, sự sợ hãi, và cả một tia nghi ngờ yếu ớt, như một con thú nhỏ đã bị thương quá nhiều lần. Nó không dám đón lấy chiếc bánh, dù cho cơn đói đang cồn cào ruột gan. Nó đã quá quen với sự lạnh lùng, sự ghẻ lạnh, hoặc tệ hơn là sự lợi dụng. Lòng tốt, đối với nó, có lẽ là một khái niệm xa lạ, thậm chí đáng sợ.

Lão Cụt, người vẫn tựa vào tường, bỗng khẽ rên rỉ, giọng nói khàn đặc như tiếng đá cọ xát vào nhau, không ngẩng đầu lên: “Đi đi… đừng có thương hại ta… Lòng thương hại của các ngươi chỉ là gánh nặng cho ta mà thôi.” Y đã nghe quá nhiều những lời lẽ giả dối, đã nhìn thấy quá nhiều những ánh mắt thương hại hời hợt, rồi cuối cùng vẫn bị bỏ rơi. Đối với y, mọi sự giúp đỡ từ người lạ đều ẩn chứa một mục đích nào đó, hoặc ít nhất cũng là một sự phiền nhiễu không đáng có.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi theo sau Lâm Nhất, trên tay mỗi nàng đều mang theo một túi vải. Túi của Uyển Nhi chứa đầy các loại thảo dược và dụng cụ y tế đơn giản, còn túi của Mạt Nhi là lương thực và nước sạch. Cả hai nàng đều cảm nhận được sự lạnh lùng, sự thờ ơ từ những người xung quanh, nhưng điều đó không làm nao núng ý chí của họ. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày nhìn Lão Cụt, vẻ mặt nàng đầy thương cảm. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó, và Lão Cụt chính là một minh chứng rõ ràng cho điều đó. Tô Mạt Nhi thì ánh mắt rực lên vẻ bất bình, nàng muốn lên tiếng nhưng Lâm Nhất đã khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nàng bình tĩnh.

Lâm Nhất không nói thêm lời nào, chỉ kiên nhẫn giơ chiếc bánh bao ra, ánh mắt vẫn dịu dàng và chân thành. Hắn hiểu rằng, để xây dựng lại niềm tin đã đổ vỡ, không thể chỉ bằng một lời nói, mà phải bằng sự kiên trì và một tấm lòng không vụ lợi. Hắn biết, trong những đôi mắt đầy ngờ vực kia, không phải không có một chút khao khát, một chút mong mỏi về một điều gì đó tốt đẹp hơn. Chỉ là họ đã bị dập tắt quá nhiều lần, đến nỗi không còn dám tin nữa. Sự im lặng của hắn, sự kiên nhẫn của hắn, dần dần tạo ra một khoảng không an toàn, một sự khác biệt so với những gì A Tứ và Lão Cụt đã từng trải qua. Đó là một khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao, một hạt mầm của tin yêu đang được gieo xuống giữa sa mạc lòng người.

***

Lâm Nhất vẫn ngồi xổm, kiên nhẫn đưa chiếc bánh bao ra. Hắn không hạ tay xuống, cũng không thúc giục. Hắn chỉ nhìn A Tứ bằng đôi mắt trầm tĩnh, không một chút phán xét hay thương hại quá mức, mà chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. Mùi bánh bao nóng hổi lan tỏa trong không khí lạnh lẽo, đánh thức bản năng sinh tồn đã ngủ vùi trong cơ thể bé nhỏ của A Tứ. Đôi mắt trống rỗng của đứa trẻ từ từ tập trung vào chiếc bánh, rồi đến bàn tay Lâm Nhất, và cuối cùng là khuôn mặt hiền từ của hắn. Cơn đói cồn cào đã chiến thắng sự sợ hãi và cảnh giác. Bàn tay nhỏ bé, gầy guộc, run rẩy vươn ra, vồ lấy chiếc bánh như thể sợ rằng nó sẽ biến mất bất cứ lúc nào. A Tứ không kịp nghĩ ngợi, vội vàng cắn một miếng lớn, nhai nuốt chửng như một con thú hoang đói khát đã lâu. Từng miếng bánh trôi xuống cổ họng khô khốc, mang theo một chút hơi ấm và năng lượng, khiến đôi mắt nó bỗng ánh lên một tia sáng yếu ớt, một sự bàng hoàng khó tả.

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, lấy ra một bình nước sạch, từ tốn đưa cho A Tứ. “Ăn chậm thôi, tiểu huynh đệ,” hắn nói, giọng vẫn ôn hòa, “không ai giành của ngươi đâu. Nước này sẽ giúp ngươi đỡ nghẹn.” Hắn vuốt nhẹ mái tóc rối bù của đứa trẻ, một hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành, tựa như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn khô cằn của A Tứ. Đứa trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn sự hoang mang nhưng đã không còn vẻ trống rỗng như trước. Nó uống từng ngụm nước nhỏ, cảm nhận sự sống đang dần trở lại trong cơ thể mình.

Trong khi đó, Mộ Dung Uyển Nhi tiến đến bên Lão Cụt. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống, không quá gần, cũng không quá xa, đủ để thể hiện sự tôn trọng nhưng vẫn giữ được khoảng cách cần thiết. Nàng đặt túi thuốc của mình xuống đất, khẽ mở ra, để lộ những bình thuốc nhỏ, những cuộn băng sạch sẽ và những dụng cụ y tế sáng loáng. Mùi thuốc bắc thoang thoảng lan ra, xua đi phần nào mùi ẩm mốc. “Vết thương này nếu không được xử lý cẩn thận sẽ rất nguy hiểm, Lão Cụt ạ,” nàng nói, giọng nói êm ái như suối chảy, “nó có thể tái phát, gây đau nhức triền miên. Để ta giúp ông xem xét một chút, được chứ?”

Lão Cụt, từ nãy đến giờ vẫn không ngẩng đầu, bỗng khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt đục ngầu của y nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt ấy chứa đựng sự ngờ vực cố hữu, sự mệt mỏi đã ăn sâu vào tâm can, nhưng cũng có một chút gì đó khác lạ, một sự khó hiểu. Y đã sống trong đau khổ quá lâu, đã quen với việc bị bỏ rơi, bị ghẻ lạnh, đến nỗi lòng tốt của người khác trở nên xa lạ, thậm chí là một điều bất thường. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Mộ Dung Uyển Nhi, như thể đang cố gắng tìm kiếm một cái bẫy, một động cơ nào đó ẩn chứa đằng sau lời nói và hành động của nàng. Tuy nhiên, sự chân thành trong ánh mắt và giọng nói của Mộ Dung Uyển Nhi, cùng với mùi thuốc bắc quen thuộc, đã khiến y không tự chủ được mà khẽ động lòng. Sự đau nhức từ vết thương cũ mỗi khi trái gió trở trời đã hành hạ y không ít.

Tô Mạt Nhi, thấy hai người đã bắt đầu hành động, liền quay sang một người dân gần đó đang đứng từ xa, ánh mắt tò mò nhưng vẫn đầy cảnh giác. Người này là một phụ nữ trung niên, gầy gò, đang ôm một đứa trẻ nhỏ cũng tiều tụy không kém. Nàng mỉm cười, nụ cười trong trẻo nhưng đầy sức sống, khác hẳn với không khí ảm đạm xung quanh. “Ở đây còn ai cần giúp đỡ như vậy không, thím ơi?” nàng hỏi, giọng nói cởi mở. “Chúng tôi có mang theo một ít lương thực và thuốc men. Ai đói chúng tôi sẽ cho ăn, ai ốm chúng tôi sẽ chữa.” Nàng không muốn khoe khoang, nhưng nàng muốn phá vỡ bức tường im lặng, bức tường thờ ơ đã giăng mắc khắp Bạch Dương Trấn.

Hành động của Lâm Nhất và đồng đội không một chút khoa trương, không hề có ý đồ thu hút sự chú ý. Đó chỉ là sự quan tâm chân thành, giản dị, nhưng lại có sức mạnh lay động những trái tim đã chai sạn. A Tứ vẫn đang ăn ngấu nghiến chiếc bánh, từng chút một, như thể đó là món quà quý giá nhất trong cuộc đời nó. Một tia hy vọng nhỏ bé, mong manh đã nhen nhóm trong đôi mắt nó, không còn vẻ trống rỗng của sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một sự bàng hoàng, một chút gì đó của sự sống đang dần hồi sinh.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ chạm vào cánh tay cụt của Lão Cụt, rồi cẩn thận tháo bỏ lớp vải bẩn thỉu đang quấn quanh vết sẹo. Nàng không hề tỏ ra ghê sợ hay khó chịu, chỉ chuyên tâm vào công việc của mình. "Vết thương đã nhiễm trùng nhẹ," nàng khẽ nói, vừa nói vừa nhẹ nhàng rửa sạch vết thương bằng nước ấm và thuốc sát trùng. Lão Cụt nhắm mắt lại, cảm nhận cảm giác mát lạnh của nước, rồi cảm giác tê rát nhẹ của thuốc. Một cảm giác đã từ rất lâu y không được nếm trải – sự chăm sóc, sự quan tâm từ một người xa lạ. Trong khoảnh khắc đó, bức tường ngờ vực trong lòng y dường như nứt ra một khe nhỏ.

Từ xa, một vài người dân Bạch Dương Trấn đã bắt đầu dừng bước. Ban đầu, họ chỉ nhìn lướt qua, rồi ánh mắt từ thờ ơ chuyển sang tò mò, thậm chí có chút bất ngờ. Họ xì xào bàn tán, tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve giữa không gian tĩnh mịch. "Ai thế nhỉ? Sao lại giúp mấy kẻ ăn mày đó?" "Chắc là phường lừa đảo nào đây, đừng có tin." "Nhưng họ có vẻ thật lòng... còn cho cả bánh bao nóng hổi kìa." Những lời xì xào ấy, dù vẫn mang nặng sự đề phòng và ngờ vực, nhưng đã không còn là sự bàng quan tuyệt đối. Một hạt mầm của sự chú ý, của sự tò mò, đã được gieo xuống.

Lâm Nhất ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang đứng từ xa. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Để gieo mầm tin yêu giữa sa mạc lòng người này, cần sự kiên trì vô hạn và một tấm lòng không bao giờ chùn bước. Hắn tin rằng, "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhất, từ việc chữa lành vết thương thể xác và tâm hồn của những người yếu thế nhất, rồi sẽ dần dần phá vỡ bức tường băng giá của ngờ vực và thờ ơ, mở ra một con đường cho hy vọng và sự hàn gắn. Hắn nhìn xuống A Tứ, đứa trẻ đã ngừng ăn và đang nhìn hắn bằng đôi mắt đã có chút lấp lánh của sự sống. Hắn tin rằng, dù cho con đường phía trước còn đầy gian nan, nhưng chỉ cần một hạt mầm được gieo, một tia sáng được thắp lên, thì Chân Đạo nhất định sẽ tìm được lối đi giữa cõi hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ