Không khí Bạch Dương Trấn, vốn đã nặng nề bởi bụi thời gian và những vết sẹo của nạn đói, giờ đây lại càng thêm u ám. Cái lạnh đầu đông như len lỏi vào từng thớ thịt, từng ngóc ngách của những căn nhà xiêu vẹo, mang theo một thứ hơi thở khác, lạnh lẽo hơn cả sương giá. Sáng sớm hôm đó, khi ánh mặt trời còn yếu ớt, cố gắng xuyên qua làn sương mỏng giăng mắc khắp nơi, cả đoàn Lâm Nhất đã cảm nhận được một sự bất thường. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt không còn chỉ là những âm thanh lẻ tẻ từ những kẻ khốn cùng, mà đã trở thành một bản giao hưởng buồn thảm, vang vọng khắp các khu dân cư nghèo nàn, xô bồ. Mùi ẩm mốc, mùi than củi lạnh lẽo và mùi chua loét của bệnh tật hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu, lơ lửng trong không gian tựa như một tấm màn vô hình bao phủ lấy toàn trấn.
Lâm Nhất bước đi trên con đường đất lầy lội, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những gương mặt xanh xao, những thân hình co ro vì cơn sốt. Hắn cảm nhận được sự thay đổi, một nỗi sợ hãi mới đang len lỏi vào từng ánh mắt, từng bước chân của dân chúng. Nơi này, những vết thương thể xác đã quá đỗi quen thuộc, nhưng nay lại có thêm một thứ bệnh mới, vô hình nhưng đáng sợ, đang gặm nhấm sự sống. Hắn khẽ thở dài, tự hỏi phải chăng hồng trần gian nan này không bao giờ ngừng thử thách lòng người.
Hắn và đồng đội không cần phải tìm kiếm quá lâu. Chỉ một đoạn đường, họ đã thấy cảnh Mạnh Y Sĩ, vị thầy thuốc duy nhất của trấn, đang quỳ gối bên một người phụ nữ run rẩy, khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây càng thêm tiều tụy, đôi mắt mệt mỏi đỏ hoe vì thức trắng. Xung quanh y, vài ba người thân của bệnh nhân đang khóc lóc, cầu xin. Một đứa trẻ nằm im lìm trên tấm vải thô, gương mặt tím tái, hơi thở thoi thóp. Lâm Nhất nhận ra đó không ai khác chính là A Tứ, thằng bé mồ côi mà hắn đã giúp đỡ ngày hôm qua. Vẻ lấp lánh của sự sống mới nhen nhóm trong đôi mắt nó giờ đã bị thay thế bởi sự yếu ớt, vô hồn của bệnh tật.
"Bệnh này... bệnh này lây lan quá nhanh, lão phu hết cách rồi!" Mạnh Y Sĩ tuyệt vọng thốt lên, giọng y khàn đặc, xen lẫn tiếng ho khan của chính mình. Y đưa bàn tay gầy guộc run rẩy sờ trán A Tứ, rồi lại sờ trán mình, một cảm giác bất lực đến tột cùng. "Thuốc men cũng không đủ, dược liệu quý hiếm thì tìm đâu ra giữa cảnh loạn lạc này? Đành nhìn họ chịu khổ sao?" Y ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự cam chịu. Y thuật tuy nhỏ, nhưng lòng người là quan trọng nhất, y vẫn luôn tâm niệm như vậy. Nhưng khi đối mặt với một căn bệnh lạ lùng, y cảm thấy y thuật của mình nhỏ bé đến mức không thể níu giữ nổi một sinh mạng.
Mộ Dung Uyển Nhi tiến đến gần, dung mạo thanh tú của nàng giờ đây toát lên một vẻ nghiêm nghị hiếm thấy. Nàng khẽ gạt Mạnh Y Sĩ sang một bên, quỳ xuống bên cạnh A Tứ. Đôi mắt trong veo của nàng chăm chú quan sát sắc mặt thằng bé, khẽ đặt ngón tay lên cổ tay nó, bắt mạch một cách cẩn trọng. Hơi thở của nàng đều đều, nhịp nhàng, khác hẳn với sự hoảng loạn xung quanh. Từ khóe mắt nàng, Lâm Nhất có thể thấy một nỗi lo lắng mơ hồ, nhưng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của một bậc y sư. Nàng lật mí mắt A Tứ, kiểm tra lưỡi, rồi lại cẩn thận lắng nghe nhịp thở của nó.
"Cứu mạng! Cứu mạng! Con ta sốt cao quá!" Một người phụ nữ khác lao đến, ôm lấy chân Mộ Dung Uyển Nhi, giọng khản đặc vì khóc. Bà ta chỉ vào đứa con đang nằm bất động trong vòng tay của mình, mặt mũi đỏ bừng, hơi thở gấp gáp. Tiếng ho khan lại vang lên từ nhiều hướng khác nhau, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về mức độ nghiêm trọng của tình hình. Sự hoảng loạn, như một dòng nước lũ vỡ bờ, bắt đầu lan rộng trong dân chúng. Những người khỏe mạnh thì cố gắng tránh xa người bệnh, ánh mắt đầy sợ hãi và nghi ngờ. Những người yếu ớt thì chỉ còn biết rên rỉ, thoi thóp chờ đợi một phép màu.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh của nàng giờ đây cũng không còn vẻ lanh lợi thường ngày, mà thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Nàng nhanh chóng chạy đến bên một đứa trẻ khác đang ho sặc sụa, khuôn mặt đỏ bừng. "Tiểu đệ, đừng sợ, có tỷ đây rồi," nàng nói, giọng nói trong trẻo cố gắng trấn an. Nàng nhẹ nhàng xoa lưng đứa bé, lấy chiếc khăn sạch của mình lau đi mồ hôi lạnh trên trán nó. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng quét một vòng quanh những gương mặt tiều tụy, rồi dừng lại ở Lâm Nhất, ánh mắt như muốn hỏi: "Chúng ta phải làm gì đây?"
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp của y giờ đây cũng không còn vẻ ung dung tự tại, mà thay vào đó là sự căng thẳng. Y đưa mắt nhìn quanh, sự nhạy bén của một thương nhân cho phép y nhận ra ngay rằng đây không phải là một vấn đề nhỏ. Nạn đói đã là một thử thách lớn, nay lại thêm dịch bệnh, e rằng Bạch Dương Trấn này sẽ sụp đổ hoàn toàn. Y thở dài thườn thượt, bàn tay xoa xoa cái bụng phệ, trong đầu đã bắt đầu tính toán về số lương thực, thuốc men có thể huy động được. Y biết, nếu không có hành động nhanh chóng, mọi nỗ lực trước đó sẽ trở thành công cốc.
Lâm Nhất nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng đầy tin tưởng. Hắn biết, trong tình huống cấp bách này, nàng chính là người có khả năng nhất để hóa giải hiểm nguy. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu với hắn, rồi đứng dậy, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Mạnh Y Sĩ. "Mạnh y sĩ, bệnh này tuy cấp tính, nhưng không phải không có cách chữa." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một ánh sáng nhỏ nhoi lóe lên giữa màn đêm. "Chỉ cần chúng ta đoàn kết, phối hợp, nhất định có thể vượt qua." Nàng không nói nhiều, chỉ đơn giản là hành động. Nàng rút ra một cây kim châm từ túi thuốc nhỏ bên hông, đưa cho Mạnh Y Sĩ xem, rồi bắt đầu hướng dẫn y cách tìm huyệt, cách châm cứu cơ bản để hạ sốt.
Những lời nói và hành động của Mộ Dung Uyển Nhi, dù chỉ là bước khởi đầu, nhưng đã mang đến một tia hy vọng mong manh cho Mạnh Y Sĩ và những người dân xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng ho, tiếng khóc và mùi bệnh tật nồng nặc, một hạt mầm của niềm tin đã được gieo xuống, không phải bằng lời nói hoa mỹ, mà bằng hành động cụ thể, bằng sự tận tâm của một trái tim nhân ái. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí và mùi vị của sự sống đang bị đe dọa. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng tiên đạo tại tâm, và chỉ có hành động chân chính mới có thể soi rọi lối đi giữa cõi hồng trần. Hắn lướt tay qua chiếc Phù Trần Mộc treo bên hông, cảm nhận sự vững chãi của nó, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh của mình.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và những cơn gió rít gào qua khe cửa Khinh Vân Khách Điếm. Bên trong căn phòng trọ, ánh nến leo lét nhảy múa, hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường cũ kỹ, tạo nên một không khí trầm mặc, nặng trĩu. Mùi thuốc bắc nhàn nhạt, quen thuộc, giờ đây lại mang một vẻ khẩn trương, bao trùm lấy không gian. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc tụ họp quanh một chiếc bàn gỗ sờn cũ, trên đó bày la liệt những bản thảo thuốc, vài cuốn sách y học đã ngả màu và một ấm trà còn bốc hơi nghi ngút.
Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt nàng vẫn còn vương nỗi mệt mỏi sau một ngày dài thăm khám, nhưng giọng nói của nàng vẫn giữ được sự rõ ràng, mạch lạc khi phân tích tình hình. Nàng khẽ vuốt mái tóc đen dài mượt mà, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ trầm tư. "Đây là bệnh phong hàn kết hợp với suy kiệt, không phải tà thuật hay bệnh dịch quái lạ nào." Nàng nhẹ nhàng đặt một cuốn sách y học cổ lên bàn, lật đến một trang có hình vẽ các loại dược liệu. "Bạch Dương Trấn đã trải qua nạn đói kéo dài, dân chúng suy kiệt, thể chất yếu kém, lại thêm điều kiện vệ sinh kém, khí hậu khắc nghiệt, nên bệnh dễ dàng lây lan và trở nặng. Quan trọng nhất là phải giữ ấm, bổ sung dinh dưỡng và cách ly người bệnh để tránh lây nhiễm diện rộng." Nàng ngừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà nóng để làm dịu cổ họng. "Triệu chứng ban đầu là sốt cao, ho khan, đau nhức toàn thân, sau đó có thể kèm theo khó thở và nôn mửa. Những người già yếu và trẻ nhỏ là đối tượng dễ bị tổn thương nhất." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng chứa đựng sự quyết đoán nhưng cũng không giấu được nỗi lo lắng. Áp lực của một y sư khi đối mặt với sinh tử của cả một trấn nhỏ đè nặng lên đôi vai gầy của nàng.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu mọi thứ. Hắn đưa tay xoa nhẹ chiếc Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mát lạnh từ thớ gỗ. "Chúng ta không chỉ chữa bệnh, mà còn phải chữa 'bệnh' trong lòng người, Uyển Nhi à." Giọng hắn trầm ấm, chậm rãi, mang theo một vẻ triết lý sâu sắc. "Sự hoảng loạn, sợ hãi cũng là một thứ bệnh, nó có thể làm suy yếu ý chí con người, khiến họ dễ dàng gục ngã hơn. Cần sự tin tưởng và hợp tác của họ, để họ hiểu rằng chúng ta đang cùng nhau chiến đấu." Hắn nhìn vào ngọn nến đang cháy, ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, như một biểu tượng của hy vọng giữa bóng tối. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngay cả giữa gian nan này, tình người vẫn là thứ ánh sáng mạnh mẽ nhất." Hắn khẽ thở dài. "Chỉ khi họ tin tưởng, họ mới làm theo, và bệnh dịch mới có thể bị đẩy lùi. Phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ việc tái lập trật tự và lòng tin."
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Vật tư, thuốc men, lương thực, ta sẽ lo liệu hết khả năng." Giọng y sang sảng, mặc dù có chút lo lắng nhưng vẫn đầy quyết tâm. "Ta đã phái người liên hệ với các thương hội lân cận, mong có thể chuyển hàng đến sớm nhất. Nhưng cần một nơi để tập trung người bệnh và nấu thuốc. Khinh Vân Khách Điếm này tuy rộng, nhưng không đủ để chứa hàng trăm người. Hơn nữa, việc cách ly là vô cùng cần thiết." Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt chờ đợi một phương án. Y biết, Lâm Nhất không chỉ là một đạo sĩ thấu hiểu lòng người, mà còn là một người có khả năng tổ chức phi thường.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ sốt ruột. "Vậy thì chúng ta phải hành động ngay thôi!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết. "Em có thể giúp chăm sóc các em bé, pha thuốc, hoặc làm bất cứ việc gì cần thiết. Dân chúng Bạch Dương Trấn đã chịu quá nhiều khổ cực rồi, không thể để họ tiếp tục gục ngã vì bệnh tật được." Nàng khẽ nắm chặt tay, thể hiện sự quyết tâm của mình. Dù vẫn là một cô nương hoạt bát, nhưng sau những gì đã trải qua, nàng đã trưởng thành hơn rất nhiều, biết đặt lợi ích của người khác lên trên hết.
Lâm Nhất chậm rãi đặt Phù Trần Mộc xuống bàn, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc. "Đúng vậy, chúng ta phải hành động." Hắn khẽ nói, rồi đưa tay vẽ một vài đường nét đơn giản lên mảnh giấy trắng. "Uyển Nhi sẽ phụ trách toàn bộ việc chẩn đoán và điều trị. Mạnh Y Sĩ và một số người dân khỏe mạnh có thể hỗ trợ nàng, ta sẽ hướng dẫn họ những nguyên tắc vệ sinh cơ bản, cách ly và phòng bệnh." Hắn chỉ vào một góc trên mảnh giấy. "Vương Đại Phúc, huynh hãy tìm một khu đất trống, hoặc một kho hàng bỏ hoang nào đó gần trung tâm trấn. Chúng ta sẽ dựng một trạm y tế tạm thời ở đó. Cần có khu vực riêng biệt cho người bệnh nặng, người bệnh nhẹ, và khu vực để nấu thuốc, phát cháo. Chú ý giữ ấm và thông gió." Hắn lại chỉ sang một khu vực khác. "Mạt Nhi, muội hãy tập trung vào việc chăm sóc trẻ em và người già yếu, cũng như hỗ trợ việc phân phát lương thực, cháo nóng. Tinh thần của họ lúc này là quan trọng nhất."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, nàng đưa tay phác thảo các bài thuốc và phương pháp châm cứu cần thiết, ghi chú rõ ràng từng loại dược liệu và liều lượng. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nàng vẫn luôn nhớ câu nói đó của Lâm Nhất. Nhưng giờ đây, nàng phải chữa cả hai. Lâm Nhất tiếp tục vạch ra các quy tắc vệ sinh đơn giản như đun sôi nước uống, rửa tay thường xuyên, giữ ấm cơ thể, ăn uống đủ chất. Hắn cũng nhấn mạnh về việc truyền thông, trấn an dân chúng, giải thích cho họ hiểu về căn bệnh và cách phòng tránh, thay vì để họ sống trong hoang mang và tin vào những lời đồn đại vô căn cứ. Vương Đại Phúc đã bắt đầu viết danh sách các vật phẩm cần thiết, từ lương thực, dược liệu, than củi, vải vóc cho đến những chiếc nồi lớn để nấu cháo. Không khí trong phòng, từ sự lo lắng ban đầu, đã chuyển sang sự tập trung cao độ, một tinh thần hợp tác và quyết tâm mạnh mẽ. Ngoài cửa sổ, cơn gió vẫn rít gào, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một ánh nến hy vọng đã được thắp lên, soi sáng con đường phía trước giữa sa mạc lòng người.
***
Sáng hôm sau, mặt trời lên cao, rải những tia nắng ấm áp xuống Bạch Dương Trấn, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của đêm đông. Dưới sự chỉ đạo của Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, một trạm y tế tạm thời đã nhanh chóng được lập nên tại một kho hàng bỏ hoang tương đối rộng rãi ở rìa trấn. Vương Đại Phúc đã dốc hết sức mình, dùng ảnh hưởng và tài lực để huy động vật liệu, lương thực và người hỗ trợ. Mấy ngày nay, y đã chạy đôn chạy đáo không ngừng nghỉ, khuôn mặt phốp pháp giờ đây gầy đi trông thấy, nhưng ánh mắt y vẫn sáng ngời sự quyết tâm. Kho hàng được dọn dẹp sạch sẽ, chia thành nhiều khu vực khác nhau: một khu dành cho bệnh nhân nặng, một khu cho bệnh nhân nhẹ, một khu vực để nấu cháo, sắc thuốc và một khu dành riêng cho trẻ em. Mùi thuốc bắc nồng đậm bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi ẩm mốc và bệnh tật.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay khéo léo và trái tim tận tâm, trở thành trung tâm của trạm y tế. Nàng vận y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo túi thuốc và kim châm. Nàng không ngừng nghỉ thăm khám, bắt mạch, châm cứu cho từng bệnh nhân. Khuôn mặt nàng tuy có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt trong veo vẫn kiên định, toát lên vẻ dịu dàng nhưng đầy quyết đoán. "Đừng lo lắng, chỉ cần làm theo hướng dẫn của ta, bệnh sẽ thuyên giảm," nàng nói với một người phụ nữ đang ho khan, giọng nàng ôn hòa, mang theo sức mạnh xoa dịu. Nàng hướng dẫn Mạnh Y Sĩ và vài người dân khỏe mạnh khác cách pha thuốc, cách thay băng, thậm chí là những kỹ thuật châm cứu đơn giản để hạ sốt. Mạnh Y Sĩ, ban đầu còn ngờ vực và bất lực, giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng và khâm phục y thuật cao siêu của Mộ Dung Uyển Nhi. Y tỉ mỉ học hỏi từng động tác, từng lời dặn dò, đôi mắt mệt mỏi của y giờ đây đã ánh lên niềm hy vọng và sự kính trọng. "Thật không ngờ y thuật của Mộ Dung cô nương lại cao siêu đến vậy! Lão phu đã học được nhiều điều từ nàng," y thốt lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy sự chân thành.
Lâm Nhất không ngừng đi lại giữa các khu vực, trấn an dân chúng. Hắn không trực tiếp chữa bệnh bằng thuốc thang, mà chữa lành bằng lời nói và hành động. Hắn hướng dẫn mọi người cách giữ gìn vệ sinh cá nhân, cách đun sôi nước uống, cách giữ ấm cơ thể. "Mỗi người một tay, chúng ta sẽ vượt qua được. Bệnh tật cũng như tâm bệnh, cần sự đoàn kết để đẩy lùi." Giọng hắn trầm ấm, lan tỏa sự bình tĩnh và sức mạnh. Hắn đích thân phát từng bát cháo nóng hổi, từng viên thuốc cho người bệnh. Hắn khẽ chạm vào trán A Tứ, cảm nhận cơn sốt đã thuyên giảm đáng kể. Thằng bé giờ đây đã có thể nuốt cháo một cách dễ dàng hơn, đôi mắt nó nhìn hắn không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc.
Tô Mạt Nhi hoạt bát, nhanh nhẹn, không ngừng chạy đi chạy lại. Nàng giúp các bà mẹ chăm sóc những đứa trẻ đang quấy khóc, đưa bát cháo nóng cho người bệnh, thay nước ấm cho những người đang sốt. Nụ cười trong trẻo của nàng, tuy không rạng rỡ như mọi khi, nhưng lại là một nguồn động viên to lớn cho những trái tim đang chìm trong tuyệt vọng. Nàng không ngừng trò chuyện, kể những câu chuyện vui, cố gắng làm cho không khí bớt căng thẳng. Vương Đại Phúc thì giám sát chặt chẽ việc phân phát lương thực, đảm bảo không có ai bị bỏ sót. Y cũng chủ động liên hệ với những người khỏe mạnh trong trấn, vận động họ tham gia hỗ trợ, từ việc chặt củi, nấu nước cho đến khiêng vác bệnh nhân.
Dần dần, những ca bệnh nặng đầu tiên bắt đầu có dấu hiệu thuyên giảm. Cơn sốt của A Tứ hạ xuống, nó đã có thể ngồi dậy và nói chuyện. Những người ho khan đã bớt đi phần nào sự khó chịu. Ánh mắt tuyệt vọng của dân chúng Bạch Dương Trấn dần được thay thế bằng những tia hy vọng mong manh, rồi mạnh mẽ hơn. Họ bắt đầu tin tưởng vào Lâm Nhất và đồng đội, những người xa lạ đã không quản hiểm nguy để đến giúp đỡ họ. "Tạ ơn Lâm tiên sinh, Mộ Dung cô nương!" Tiếng cảm ơn vang lên từ nhiều phía, không còn là những tiếng xì xào nghi ngờ mà là lời nói xuất phát từ tận đáy lòng. "Chúng tôi sẽ nghe lời các vị, nhất định sẽ vượt qua!"
Lâm Nhất nhìn những gương mặt đã bớt xanh xao, nhìn những ánh mắt đã bắt đầu lấp lánh trở lại. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy thấu hiểu. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Dịch bệnh tuy đã được kiểm soát, nhưng vết thương lòng, sự chia rẽ và những nỗi lo toan khác vẫn còn đó. Nhưng chỉ cần gieo được một hạt mầm tin yêu, chỉ cần thắp lên một ánh nến hy vọng giữa bóng tối, thì con đường Vô Tiên Chi Đạo sẽ tiếp tục được mở ra. Nước chảy mây trôi, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn tin rằng, với sự kiên trì và lòng nhân ái không bao giờ chùn bước, những hạt mầm này rồi sẽ đâm chồi nảy lộc, mang đến sự hàn gắn thật sự cho Bạch Dương Trấn, và cho cả cõi hồng trần gian nan này. Hành trình của hắn, của Mộ Dung Uyển Nhi, của Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc, không chỉ là cứu chữa bệnh tật thân xác, mà còn là kiến tạo lại niềm tin, xây dựng lại một tương lai mà ở đó, con người biết yêu thương và đoàn kết. Những nỗ lực nhỏ bé này, như những giọt nước mát lành giữa sa mạc khô cằn, đang dần dần làm hồi sinh những trái tim đã chai sạn, mang lại ánh sáng cho một vùng đất tưởng chừng đã bị lãng quên.