Bạch Dương Trấn, sau cơn bão táp dịch bệnh, giờ đây như một cánh đồng vừa được gột rửa bởi trận mưa rào, tuy vẫn còn lấm lem bùn đất nhưng đã bắt đầu hé lộ những mầm xanh yếu ớt. Sáng muộn, ánh mặt trời vàng như mật rót xuống từng mái nhà xiêu vẹo, len lỏi qua những tán cây khẳng khiu, mang theo hơi ấm xua tan đi cái lạnh lẽo của những đêm dài hoảng loạn. Không khí trong lành, se mát, phảng phất mùi đất ẩm sau những ngày dài dùng vôi bột để khử trùng, và đâu đó là làn khói bếp mỏng manh lượn lờ từ những căn nhà đã có người trở về. Những con đường đất, vốn từng im lìm đến đáng sợ, nay đã rộn ràng hơn bởi tiếng bước chân lạo xạo, tiếng nói chuyện thì thầm, và cả tiếng dao thớt va chạm nhẹ nhàng từ những gia đình đang chuẩn bị bữa ăn đơn giản.
Lâm Nhất, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, không quản ngại thân mình, cùng với những người dân khỏe mạnh khiêng vác những tảng đá lớn, những đống gạch đổ nát để dọn dẹp khoảng sân chung. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú của hắn, nhưng đôi mắt đen láy vẫn ánh lên vẻ kiên định, thấu hiểu. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu, nở một nụ cười động viên khi có người dân nhìn về phía mình. Hắn biết, lòng tin không thể xây dựng bằng lời nói suông, mà phải bằng hành động, bằng sự sẻ chia trong lúc hoạn nạn. Hắn nhìn những gương mặt tiều tụy đã bắt đầu xuất hiện những nụ cười yếu ớt, những đôi mắt đã không còn trũng sâu vì tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm. "Đất này là của chúng ta, chúng ta cùng nhau vun trồng lại," hắn khẽ nói với một người đàn ông trung niên đang cùng hắn khiêng một khúc gỗ mục, giọng nói trầm ấm, tuy nhỏ nhưng đủ để xoa dịu những lo âu còn vương vấn.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, vẫn không ngừng hướng dẫn những người phụ nữ cách đun sôi nước uống, cách vệ sinh nhà cửa, chuồng trại để tránh bệnh tật tái phát. Nàng tỉ mỉ chỉ dạy từng chút một, đôi tay khéo léo phơi những nắm lá thuốc khô dưới nắng, rồi lại ân cần dặn dò cách sắc thuốc, cách dùng. "Phòng bệnh hơn chữa bệnh, mọi người chú ý giữ gìn vệ sinh," nàng nhắc nhở, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy tín. Nàng quan sát từng cử chỉ của dân làng, từng nét mặt của những người phụ nữ đang chăm chú lắng nghe, và khẽ gật đầu. Trong sâu thẳm ánh mắt nàng, có một niềm tự hào thầm lặng dành cho Lâm Nhất và những gì họ đang làm. Nàng biết, hành trình Vô Tiên Chi Đạo không phải là con đường trải đầy hoa hồng, mà là con đường gập ghềnh, đòi hỏi sự kiên trì và lòng trắc ẩn vô bờ bến.
Tô Mạt Nhi thì lại như một cánh chim én nhỏ, không ngừng bay nhảy giữa các nóc nhà. Nàng chơi đùa với A Tứ, thằng bé mồ côi giờ đây đã không còn vẻ sợ hãi, gầy gò như trước, mà đã có thể chạy nhảy, cười đùa. Mái tóc đen dài của nàng tung bay theo từng bước chạy, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ hiếu kỳ và sự quan tâm. Nàng cùng A Tứ phân phát những bát nước sạch đã được đun sôi, những chiếc bánh nhỏ do Vương Đại Phúc mang tới. Nụ cười trong trẻo của nàng, tuy không còn líu lo như thường lệ, nhưng lại là một liều thuốc tinh thần hiệu nghiệm cho những đứa trẻ khác trong trấn. "Uống nước này đi, sẽ khỏe mạnh!" nàng nói với một cô bé đang ôm chặt mẹ, đôi mắt vẫn còn hơi hoảng sợ. Nàng tin rằng, sự hồn nhiên của trẻ thơ sẽ là khởi đầu cho một tương lai tươi sáng hơn.
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, khuôn mặt phúc hậu, thì lại chuyên tâm vào việc phân phát lương thực, thuốc men còn lại. Y đi lại giữa những đống bao tải gạo, thùng thuốc, kiểm tra từng món hàng, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. "Còn gạo, còn thuốc, mọi người đừng lo lắng, cứ từ từ rồi sẽ ổn thôi." Giọng y sang sảng, mang theo sự vững chãi của một thương nhân giàu kinh nghiệm, nhưng cũng ẩn chứa sự ấm áp của một người có tấm lòng nhân ái. Y đã chứng kiến sự thay đổi đáng kinh ngạc của Bạch Dương Trấn chỉ trong vài ngày, từ một nơi chìm trong tuyệt vọng nay đã có sinh khí trở lại. Sự ngưỡng mộ dành cho Lâm Nhất trong lòng y càng ngày càng sâu sắc. Y biết, tiền bạc và vật chất chỉ là phương tiện, còn lòng người mới là nền tảng của mọi sự thịnh vượng.
Dần dần, những hoạt động dọn dẹp và tái thiết diễn ra trong trật tự. Những tiếng ho khan đã thưa thớt hơn, những gương mặt xanh xao đã có chút hồng hào trở lại. Dù vẫn còn đó sự mệt mỏi, sự khắc khổ in hằn trên từng nếp nhăn, nhưng một luồng sinh khí mới đã bắt đầu chảy tràn trong từng ngõ ngách của Bạch Dương Trấn. Những ánh mắt e dè ban đầu đã được thay thế bằng ánh nhìn tin tưởng, và thậm chí là lòng biết ơn. Hồng trần gian nan, nhưng tiên đạo vẫn luôn hiện hữu trong chính những hành động nhỏ bé nhất, những tấm lòng vị tha nhất.
***
Đầu giờ chiều, khi ánh nắng đã dịu đi đôi chút, vương nhẹ trên những ngọn cây và mái nhà, một khoảng đất trống giữa làng – nơi vốn là bãi hoang, cỏ dại mọc um tùm – nay đã được dọn dẹp sơ sài. Một vài khúc gỗ mục được kê làm chỗ ngồi tạm bợ, xung quanh là những khối đá lớn nhỏ được sắp xếp ngẫu hứng. Không gian này, dù đơn sơ, lại mang một vẻ trang nghiêm lạ thường dưới bầu trời quang đãng. Dân làng bắt đầu tụ tập, không quá đông đúc như một phiên chợ, nhưng cũng không hề ít ỏi. Họ đứng ngồi rải rác, ánh mắt tò mò xen lẫn chút nghi hoặc, đổ dồn về phía trung tâm. Có những người còn rụt rè, đứng khuất sau những gốc cây cổ thụ, chỉ dám hé mắt nhìn. Nhưng cũng có những người, như Mạnh Y Sĩ, lại đứng thẳng thắn, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh lên vẻ trang trọng.
Mạnh Y Sĩ, sau những ngày tận mắt chứng kiến y thuật cao siêu và tấm lòng lương thiện của Mộ Dung Uyển Nhi, cùng với sự bình tĩnh, thấu hiểu của Lâm Nhất, đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn. Y cảm thấy một sự kính trọng sâu sắc, không chỉ dành cho y thuật, mà còn cho đạo hạnh của những người này. Y bước tới trước, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy tín vang lên giữa sự im lặng của đám đông. "Chư vị hương thân, bá tánh! Chắc hẳn mọi người vẫn chưa quên, chính nhờ Lâm đạo trưởng và Mộ Dung cô nương cùng các vị bằng hữu, mà Bạch Dương Trấn chúng ta mới thoát khỏi cơn hoạn nạn vừa qua. Y thuật của Mộ Dung cô nương thì lão phu đã được chứng kiến, quả là xuất chúng. Còn đạo lý mà Lâm đạo trưởng đã dùng để trấn an lòng người, để chúng ta đoàn kết vượt qua dịch bệnh, lại càng khiến lão phu tâm phục khẩu phục."
Y dừng lại một chút, đảo mắt nhìn khắp lượt những gương mặt khắc khổ, rồi tiếp lời: "Hôm nay, Lâm đạo trưởng có vài lời muốn chia sẻ cùng chúng ta. Lão phu tin rằng, những đạo lý ấy sẽ không chỉ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn hiện tại, mà còn là ngọn đèn soi sáng cho cuộc sống về sau. Xin mời, Lâm đạo trưởng!"
Lâm Nhất khẽ gật đầu đáp lễ Mạnh Y Sĩ, rồi bước lên phía trước. Hắn không chọn một vị trí cao sang hay trang trọng, mà chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống một tảng đá phẳng lặng, nom cũng như bao tảng đá khác giữa đám đông. Hắn không mang theo phù trần, cũng chẳng cầm bảo kiếm, chỉ đơn giản là một đạo sĩ trong bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ. Hắn nhìn khắp một lượt, ánh mắt bình thản như nước hồ thu, dừng lại ở Lão Cụt, người ăn mày cụt tay, đang ngồi nép mình dưới gốc cây bàng già, đôi mắt thất thần nay đã có thêm một tia suy tư phức tạp. Kế bên Lão Cụt là A Tứ, thằng bé mồ côi gầy gò, đôi mắt to tròn long lanh như những vì sao đêm, đang chăm chú nhìn hắn không chớp. Ánh mắt Lâm Nhất dừng lại lâu hơn ở A Tứ, khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy thấu hiểu. Hắn biết, lòng người như một dòng sông, có chỗ cạn, chỗ sâu, có chỗ nước chảy xiết, có chỗ lại êm đềm. Để gieo mầm chân lý, không thể dùng bạo lực hay quyền uy, mà phải dùng tấm lòng chân thành, như cách dòng nước từ từ thấm vào lòng đất khô cằn.
Hắn hắng giọng một tiếng, giọng nói trầm ấm, ôn hòa, không quá lớn nhưng đủ để lan tỏa trong không gian yên tĩnh. "Chư vị, ta không có gì cao siêu để giảng, cũng không phải là bậc thánh nhân giáo hóa chúng sinh. Ta chỉ là một người tu đạo, may mắn được chiêm nghiệm vài điều từ hồng trần gian nan này, muốn chia sẻ cùng chư vị." Hắn ngừng lại, để lời nói của mình thấm vào lòng người. Hắn biết, để phá vỡ bức tường hoài nghi đã ăn sâu vào tâm trí những con người đã trải qua quá nhiều biến cố, không thể vội vàng. Con đường Vô Tiên Chi Đạo, tiên đạo tại tâm, không phải là một giáo điều, mà là một sự cảm nhận, một sự thức tỉnh từ bên trong.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt dõi theo Lâm Nhất. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cũng như sự kỳ vọng đang lớn dần trong lòng những người dân. Tô Mạt Nhi thì đứng xa hơn một chút, ánh mắt lanh lợi đảo quanh đám đông, quan sát từng nét mặt, từng cử chỉ nhỏ nhặt. Nàng có chút bồn chồn, lo lắng thay cho Lâm Nhất, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng lại tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Vương Đại Phúc thì đứng khoanh tay, khuôn mặt phúc hậu nở một nụ cười nhẹ. Y đã từng chứng kiến Lâm Nhất vượt qua bao nhiêu thử thách, và y tin rằng, lần này cũng không ngoại lệ. Dưới bầu trời trong xanh và ánh nắng dịu dàng, Lâm Nhất bắt đầu kể câu chuyện của mình, không phải là câu chuyện về thần thông hay pháp thuật, mà là câu chuyện về con người, về những trải nghiệm giản dị nhất giữa cõi hồng trần này.
***
Giữa buổi chiều, ánh nắng vàng óng như tơ lụa dệt nên một tấm thảm lộng lẫy trên mặt đất. Những ngôi nhà đơn sơ của Bạch Dương Trấn, vốn nhuốm màu u buồn, giờ đây như được khoác lên mình một lớp áo choàng ấm áp. Khói bếp vẫn lượn lờ đâu đó, mang theo mùi hương của cơm gạo, của cuộc sống đang dần hồi sinh. Lâm Nhất, ngồi trên tảng đá cũ kỹ, bắt đầu câu chuyện của mình. Giọng hắn trầm ấm, không khoa trương, nhưng lại có sức lay động lòng người một cách kỳ lạ. Hắn không dùng những từ ngữ cao siêu, huyền ảo, mà chỉ nói về những điều gần gũi, giản dị nhất, những điều mà ai trong trấn cũng từng trải qua.
"Chư vị hương thân, ta muốn kể cho chư vị nghe một câu chuyện, câu chuyện về cơn dịch bệnh vừa qua, cũng là câu chuyện về chính chúng ta." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt. Có người cúi đầu, có người ngẩng lên nhìn hắn với vẻ tò mò, có người lại khẽ thở dài. "Khi bệnh tật ập đến, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, lúc ấy, chúng ta đã sợ hãi. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ đến từ thân xác yếu mềm, mà còn đến từ tâm hồn hoang mang. Chúng ta nghi kỵ lẫn nhau, chúng ta xa lánh nhau, vì lo sợ mình sẽ bị lây bệnh, lo sợ mình sẽ bị bỏ rơi."
Hắn nói chậm rãi, mỗi lời nói như một dòng suối mát lành, từ từ thấm vào lòng đất khô cằn. "Nhưng rồi, khi chúng ta nhận ra rằng, dù có sợ hãi đến đâu, dù có chạy trốn đến đâu, chúng ta vẫn là những con người sống chung dưới một mái nhà trời, cùng hít thở chung một bầu không khí, cùng chia sẻ chung một số phận. Khi ấy, chúng ta đã bắt đầu tìm đến nhau. Người khỏe mạnh giúp đỡ người yếu đau, người có chút lương thực thì sẻ chia, người có chút y thuật thì hết lòng cứu chữa. Chẳng phải sao? Chính những hành động ấy, những tấm lòng ấy, đã đẩy lùi nỗi sợ hãi, đã đẩy lùi bệnh tật."
Lâm Nhất nhìn thẳng vào mắt Lão Cụt, người ăn mày cụt tay. Đôi mắt thất thần của lão, vốn đã chai sạn với cuộc đời, giờ đây lại ánh lên một sự phức tạp khó tả. Lão cụt tay đã từng trải qua biết bao đau khổ, chứng kiến bao nhiêu sự bạc bẽo của lòng người. Việc tha thứ, việc tin tưởng vào sự tốt đẹp, đối với lão, là một điều xa xỉ, thậm chí là hoang đường.
"Bệnh tật đến từ thân, nhưng nỗi sợ hãi đến từ tâm. Khi lòng người hòa hợp, bệnh tật cũng phải lùi bước." Lâm Nhất tiếp lời, giọng hắn như một tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch, vang vọng vào tận đáy lòng mỗi người. "Chúng ta đã từng nghi kỵ nhau, tranh giành. Nhưng khi hiểm nguy ập đến, chúng ta đã cùng nhau vượt qua. Đó, chính là chân lý giản dị nhất của cuộc đời. Không cần pháp thuật cao siêu, không cần thần thông biến hóa, chỉ cần lòng người biết yêu thương, biết sẻ chia, biết đoàn kết, thì đó chính là con đường dẫn đến sự bình an, dẫn đến chân tiên."
Một người dân trung niên, ban đầu còn tỏ vẻ thờ ơ, giờ đã ngẩng đầu lên, khẽ thì thầm với người bên cạnh: "Hắn nói cũng có lý... Đúng là những ngày qua, nếu không có nhau, chúng ta khó mà sống sót." Tiếng thì thầm ấy như một làn gió nhẹ, thổi qua đám đông, khiến nhiều người khác cũng bắt đầu gật gù, ánh mắt dần dần thay đổi, từ hoài nghi sang chấp nhận, từ lãnh đạm sang suy tư.
Lão Cụt, sau khi nghe Lâm Nhất nói về sự tha thứ, khẽ nhíu mày. Đôi mắt lão nhìn Lâm Nhất, vừa có sự biết ơn, vừa có sự thận trọng. "Tha thứ... liệu có dễ dàng vậy?" Lão lẩm bẩm một mình, giọng nói khàn khàn. Vết sẹo trên cánh tay cụt, cũng như những vết sẹo trong lòng lão, không phải dễ dàng để chữa lành. Những nỗi đau, những mất mát mà lão phải chịu đựng, liệu có thể được xoa dịu chỉ bằng vài lời nói?
Lâm Nhất dường như cảm nhận được sự đấu tranh trong lòng lão, nhưng hắn không vội vàng giải thích. Hắn biết, chân lý không thể ép buộc, nó phải được cảm nhận từ bên trong. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn khẽ nói, như một lời kết cho phần nói chuyện của mình. "Mỗi chúng ta đều là một phần của hồng trần này, và chúng ta đều có thể tìm thấy tiên đạo ngay trong chính cuộc sống gian nan này, bằng cách vun đắp tình người, bằng cách học cách tha thứ cho người khác, và cho chính bản thân mình."
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng quan sát, ánh mắt cả hai đều ánh lên vẻ tự hào. Họ biết, Lâm Nhất không chỉ đang chữa lành thân xác, mà còn đang chữa lành tâm hồn cho những con người nơi đây. A Tứ, thằng bé mồ côi, vẫn ngồi đó, đôi mắt to tròn không chớp, như đang cố gắng ghi nhớ từng lời nói của Lâm Nhất. Trong tâm hồn non nớt của nó, những hạt mầm thiện lương, những hạt mầm của triết lý Vô Tiên, đang được gieo xuống một cách nhẹ nhàng.
Lâm Nhất biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài, còn đầy rẫy những thử thách. Sự hoài nghi của Lão Cụt, sự e dè của một số người dân, đều là những minh chứng cho thấy "tâm bệnh" không dễ dàng được chữa lành. Nhưng hắn cũng tin rằng, như nước chảy mây trôi, lòng người dù có khó đoán đến đâu, cũng sẽ dần dần được cảm hóa bởi chân tâm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã gieo những hạt mầm đầu tiên, và hắn tin rằng, một ngày nào đó, những hạt mầm này sẽ đâm chồi nảy lộc, mang lại sự hàn gắn thật sự cho Bạch Dương Trấn, và cho cả cõi hồng trần gian nan này.