Bầu không khí của Bạch Dương Trấn, sau cơn bão dịch bệnh và những lời gieo hạt thiện lành của Lâm Nhất, giờ đây đã mang một sắc thái khác biệt. Dù vẫn còn đó những mái nhà sập xệ chưa kịp dựng lại, những khuôn mặt hằn sâu vết thời gian và nỗi lo toan, nhưng trong ánh mắt của nhiều người đã không còn sự hoảng loạn hay ngờ vực. Thay vào đó là một tia hy vọng mỏng manh, một sự tin tưởng vừa mới nhen nhóm, như những mầm non đầu tiên vươn mình sau một trận đại hồng thủy. Lâm Nhất biết, đây chỉ là khởi đầu, rằng việc chữa lành thân thể dễ hơn nhiều lần so với việc xoa dịu những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, những "tâm bệnh" đeo đẳng qua bao thế hệ. Lão Cụt, người ăn mày cụt tay với đôi mắt thất thần, vẫn còn đó sự hoài nghi về khả năng tha thứ, về một lẽ sống bình dị mà hắn đã nói. Những tâm bệnh ấy, như những gốc rễ ăn sâu vào lòng đất, cần thời gian, sự kiên nhẫn và rất nhiều chân thành mới có thể dần được gỡ bỏ.
Sáng sớm, ánh dương quang dịu dàng trải dài trên những mái nhà tranh đơn sơ của Bạch Dương Trấn, mà người dân nơi đây quen gọi là Thanh Khê Thôn. Nắng vàng ươm như mật rót xuống những con đường đất còn vương sương đêm, làm bừng sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng gà gáy vang vọng từ một góc làng, gọi mời một ngày mới. Đáp lại, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa vọng lại, rồi lại im bặt. Đâu đó, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, phá tan không gian tĩnh mịch của buổi bình minh, mang theo hơi thở của sự sống đang hồi sinh. Dưới tán cây cổ thụ già cỗi ở đầu thôn, dòng suối nhỏ chảy róc rách, tiếng nước va vào đá nghe như một bản hòa tấu êm đềm của tự nhiên. Chim chóc chuyền cành hót líu lo, như thể chúng cũng đang ca ngợi sự trở lại của bình yên. Một mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những mái nhà, hòa quyện với mùi đất ẩm sau trận mưa đêm, mùi lúa chín thoang thoảng từ những cánh đồng gần đó, và mùi cỏ cây, hoa dại ven suối. Tất cả tạo nên một bầu không khí bình yên, giản dị, ấm cúng và gần gũi đến lạ thường.
Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, đang cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi giúp dân làng dựng lại một số mái nhà đổ nát. Hắn khom lưng vác những thanh gỗ mục, động tác không quá nhanh nhẹn nhưng đầy sự tập trung và kiên trì. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thư sinh, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng sắp xếp những bó rơm lợp mái, từng động tác đều toát lên sự dịu dàng và tỉ mỉ. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, mang theo túi thuốc bên mình, sẵn sàng chữa trị cho bất kỳ ai cần giúp đỡ. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, thì thoăn thoắt hơn, tay thoăn thoắt vác vách tre, miệng vẫn không ngừng líu lo trò chuyện với những đứa trẻ xung quanh, mang đến một làn gió tươi vui cho không khí lao động. Tiếng cười trong trẻo của nàng hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những rặng tre, tạo nên một bản nhạc đồng quê đầy sức sống.
Trong lúc đó, Mạnh Y Sĩ, vị thầy lang già của làng, với khuôn mặt tận tâm và đôi mắt đầy lo lắng, bước vội đến chỗ Lâm Nhất. Ông cụ không còn vẻ e dè, thận trọng như trước, thay vào đó là một sự tin tưởng sâu sắc sau khi Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đã cứu sống biết bao người trong cơn đại dịch. Ông chắp tay vái chào Lâm Nhất, giọng nói khàn khàn nhưng đầy vẻ khẩn thiết: “Đạo trưởng Lâm, ngài đã cứu sống dân làng này, đã gieo lại mầm sống cho mảnh đất này, nhưng... nhưng vẫn còn một 'căn bệnh' khác đang giày vò chúng tôi, còn khó chữa hơn cả dịch bệnh hoành hành vừa qua.”
Lâm Nhất dừng tay, quay lại nhìn Mạnh Y Sĩ. Đôi mắt hắn ánh lên sự thấu hiểu, như đã đoán trước được phần nào điều ông cụ muốn nói. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. “Xin Mạnh Y Sĩ cứ nói. Bệnh của thân thể có thuốc chữa, bệnh của lòng người cũng cần có phương pháp. Hơn nữa, việc cứu sống thân thể chỉ là tạm thời, chữa lành tâm hồn mới là vĩnh viễn. Vậy nên, nếu có điều gì khó xử, Mạnh Y Sĩ cứ bày tỏ, Lâm Nhất nguyện hết lòng lắng nghe.” Giọng hắn ôn hòa, chân thành, mỗi lời nói như một lời an ủi, một lời hứa hẹn.
Mạnh Y Sĩ thở dài một hơi, ánh mắt mệt mỏi quét qua những khuôn mặt đang lao động xung quanh, rồi dừng lại ở một khoảng đất hoang hóa cách đó không xa, nơi cỏ dại mọc um tùm, chia cắt hai cụm nhà cửa. “Chuyện là… chuyện tranh chấp đất đai giữa hai gia tộc Trần và Lý, đạo trưởng ạ. Chuyện này đã kéo dài bao đời nay, ăn sâu vào máu thịt của mỗi người, mỗi dòng họ. Sau loạn lạc, ruộng đất bỏ hoang, dịch bệnh cướp đi bao sinh mạng, nhưng nỗi thù hận giữa hai nhà dường như lại càng bùng lên dữ dội hơn. Chúng tôi đã cố gắng hòa giải nhiều lần, nhưng đều vô ích. Mỗi lần nhắc đến, họ lại lôi chuyện tổ tiên ra nói, lại viện dẫn những mất mát, những oan ức mà gia tộc mình đã phải chịu đựng. Giống như một cái ung nhọt đã chai sạn, ai động vào cũng thấy đau đớn, nhưng không động vào thì nó cứ ngày một lớn thêm, hủy hoại cả làng.”
Lâm Nhất lắng nghe một cách trầm tĩnh, đôi mắt hắn khẽ nheo lại, nhìn về phía khoảng đất mà Mạnh Y Sĩ vừa chỉ. Hắn biết, đây chính là "tâm bệnh" mà hắn đã cảm nhận được, một vết rạn nứt sâu hơn cả những đổ nát vật chất. Hắn nhìn Mạnh Y Sĩ, khẽ gật đầu: “Ta hiểu. Những vết sẹo trong lòng người, đôi khi còn khó lành hơn cả vết thương da thịt. Con người thường dễ dàng quên đi nỗi đau thể xác, nhưng lại ôm giữ những oán hận, những tổn thương tinh thần qua nhiều thế hệ. Đó là một gánh nặng, một xiềng xích vô hình trói buộc họ. Mạnh Y Sĩ đã làm rất tốt khi quan tâm đến cả những điều này, đó mới chính là y đức thật sự.”
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng đã dừng tay, lặng lẽ đứng cạnh Lâm Nhất, lắng nghe câu chuyện của Mạnh Y Sĩ. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy suy tư: “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Đúng là như vậy. Những loại bệnh này, không phải dùng kim châm hay thuốc thang mà có thể giải quyết được.” Tô Mạt Nhi thì thầm, ánh mắt lanh lợi nhìn Lâm Nhất: “Ca ca, vậy huynh có cách nào không? Có phải là dùng ‘tiên đạo’ của huynh để chữa trị không?”
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, xoa đầu Tô Mạt Nhi. “Tiên đạo không phải là phép thuật để biến đổi mọi thứ trong chớp mắt, Mạt Nhi. Tiên đạo là con đường tìm kiếm chân lý, mà chân lý lại nằm ngay trong những điều bình dị nhất của cuộc đời. Nó nằm trong cách chúng ta đối diện với khó khăn, cách chúng ta đối xử với nhau. Việc chữa lành 'tâm bệnh' này, có lẽ cũng cần một phương thuốc đặc biệt, một phương thuốc không phải từ cỏ cây, mà từ sự thấu hiểu, lòng kiên nhẫn, và quan trọng nhất, là từ chính mong muốn của những người trong cuộc.”
Hắn quay lại nhìn Mạnh Y Sĩ, ánh mắt kiên định. “Mạnh Y Sĩ, ta xin lắng nghe toàn bộ câu chuyện. Ngài hãy kể cho ta nghe cặn kẽ về sự tranh chấp này, về nguồn gốc, về những người có liên quan, về những tổn thất mà họ đã phải chịu đựng. Ta muốn hiểu rõ ngọn ngành, bởi lẽ, muốn gỡ một nút thắt, trước hết phải tìm được đầu mối của nó.” Mạnh Y Sĩ gật đầu lia lịa, lòng ông nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như trút được gánh nặng đè nén bấy lâu. Ông bắt đầu kể, giọng điệu đầy chua xót, về một câu chuyện dài của hận thù và sự cố chấp, một câu chuyện đã nhuốm màu thời gian và biết bao thế hệ. Lâm Nhất lắng nghe, đôi mắt hắn như nhìn xuyên thấu vào dòng chảy của lịch sử, cố gắng cảm nhận những nỗi đau và sự bất lực mà người dân nơi đây đã phải gánh chịu. Hắn biết, để hàn gắn một vết thương sâu sắc như vậy, không thể chỉ dùng vài lời lẽ suông, mà phải chạm đến được những góc khuất sâu nhất trong tâm hồn con người, gieo vào đó những hạt mầm của sự tha thứ và lòng biết ơn. Đây chính là thử thách lớn nhất cho con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, một con đường không có thần thông, chỉ có chân tâm.
***
Buổi chiều hôm ấy, dưới tán cây cổ thụ già cỗi ở khoảng đất trống trung tâm làng, nơi thường ngày trẻ con vẫn tụ tập nô đùa, giờ đây không khí lại căng như dây đàn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng xào xạc của lá cây, nhưng không thể xua tan đi sự nặng nề bao trùm. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc ngồi đối diện với hai nhân vật chính của cuộc tranh chấp: Trưởng Lão Trần và Trưởng Lão Lý. Xung quanh, nhiều dân làng khác đứng chen chúc, im lặng theo dõi, ánh mắt phức tạp, vừa tò mò, vừa lo lắng, vừa có chút hy vọng mong manh.
Trưởng Lão Trần, một ông lão gầy gò, râu tóc bạc phơ như tuyết phủ, khuôn mặt sắc sảo và ánh mắt thường trực vẻ cau có, giờ đây lại càng thêm phần căng thẳng. Ông mặc bộ quần áo vải thô đã sờn cũ nhưng vẫn giữ được sự chỉnh tề, toát lên vẻ cố chấp và bảo thủ của một người giữ truyền thống. Trưởng Lão Lý, trái lại, là một ông lão thấp đậm, khuôn mặt tròn trịa nhưng đôi mắt lại đầy vẻ bất mãn, thường xuyên thở dài như để trút đi bao nỗi uất ức. Ông mặc bộ quần áo khá giả hơn, nhưng dáng vẻ lại toát lên sự mệt mỏi, bất lực.
Cuộc đối thoại bắt đầu, không phải bằng sự hòa nhã, mà bằng những lời lẽ đầy gay gắt và oán trách. Trưởng Lão Trần là người mở lời trước, giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiên quyết, như thể ông đang đọc một bản cáo trạng đã được ghi tạc trong tâm khảm qua bao nhiêu năm tháng. “Phần đất ấy, chính là của tổ tiên chúng tôi để lại! Từ đời cụ cố, cụ kị, đã bao nhiêu đời nay, mảnh đất ấy là huyết mạch của gia tộc Trần! Bọn họ –” ông ta chỉ tay về phía Trưởng Lão Lý, ánh mắt tóe lửa – “đã chiếm đoạt từ bao đời nay! Mảnh đất ấy không chỉ là ruộng đồng, nó còn là mồ hôi, là nước mắt, là xương máu của tổ tiên chúng tôi! Giờ đây, sau loạn lạc, chúng tôi muốn đòi lại những gì thuộc về mình, chẳng lẽ lại sai sao?!” Lời nói của ông ta vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo cả sự uất hận và nỗi đau đã bị kìm nén quá lâu.
Trưởng Lão Lý nghe vậy, lập tức đập bàn đứng phắt dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ. “Ngài nói vậy là bất công! Vô lý! Chính là tổ tiên các người đã gây chiến, đã gieo rắc tai họa! Chúng tôi chỉ là những người sống sót, lấy lại những gì đã mất, những gì đáng lẽ thuộc về mình! Sau loạn lạc, ruộng đất hoang hóa, chúng tôi đã bỏ công sức khai hoang, gieo trồng lại sự sống trên mảnh đất ấy! Mồ hôi của con cháu chúng tôi đã thấm vào từng tấc đất, lẽ nào chỉ vì lời nói suông của các người mà phải từ bỏ?!” Ông ta thở hổn hển, đôi vai run rẩy, như đang phải gánh chịu một gánh nặng quá lớn của lịch sử và định kiến. Những lời lẽ nặng nề, những cáo buộc qua lại, như những mũi tên độc, khoét sâu thêm vào vết thương cũ.
Không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng. Những người dân xung quanh, vốn đã quen với những cuộc cãi vã như thế này, chỉ biết lặng lẽ cúi đầu hoặc nhìn nhau đầy lo lắng. Họ đã chứng kiến quá nhiều lần hai gia tộc này vì mảnh đất mà đối đầu, từ lời nói đến hành động, gây ra bao nhiêu tổn thất, bao nhiêu sự chia rẽ trong làng. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ nghe như tiếng thở dài của thời gian, tiếng suối róc rách cũng không thể làm dịu đi sự gay gắt trong lời nói của con người.
Lâm Nhất ngồi đó, trầm tĩnh như một pho tượng. Hắn không cắt ngang, cũng không biểu lộ bất kỳ sự phán xét nào trên khuôn mặt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng người, từ Trưởng Lão Trần với vẻ mặt cố chấp, đến Trưởng Lão Lý với nỗi uất hận, rồi đến những người dân xung quanh, những khuôn mặt khắc khổ hiện rõ sự bất lực. Hắn cảm nhận được sức nặng của lịch sử, của những lời thề nguyền và những vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn họ. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là tranh chấp về một mảnh đất, mà là sự xung đột giữa hai thế giới quan, giữa những nỗi đau đã bị truyền từ đời này sang đời khác, như một gánh nặng không thể rũ bỏ.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh hắn, đôi mắt trong veo của nàng cũng đầy vẻ suy tư. Nàng biết, việc hòa giải những mối thù truyền kiếp này còn khó hơn việc chữa bệnh nan y. Tô Mạt Nhi, dù hoạt bát đến mấy, giờ đây cũng im lặng lạ thường, ánh mắt lướt qua hai vị trưởng lão, rồi lại dừng trên khuôn mặt trầm tĩnh của Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu thường ngày vẫn nở nụ cười hiền lành, giờ đây cũng không khỏi chau mày, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Ông hiểu rõ sự phức tạp của những mối quan hệ làng xã, đặc biệt là khi liên quan đến đất đai và danh dự gia tộc.
Khi hai vị trưởng lão đã trút hết nỗi lòng, giọng nói khàn đặc và hơi thở nặng nhọc, Lâm Nhất mới nhẹ nhàng lên tiếng, giọng hắn ôn hòa nhưng đầy sức nặng, như một dòng nước mát lạnh chảy qua đám cháy rừng. “Ta đã lắng nghe câu chuyện của hai vị, về những mất mát, những nỗi đau mà gia tộc hai vị đã phải chịu đựng qua bao đời. Ta hiểu rằng, mỗi mảnh đất không chỉ là đất đai, nó còn là ký ức, là linh hồn của một dòng họ. Nhưng ta cũng thấy rằng, chính những ký ức, những linh hồn ấy, giờ đây đang bị xiềng xích bởi hận thù, bởi sự cố chấp. Liệu có bao giờ hai vị tự hỏi, mục đích cuối cùng của việc tranh giành này là gì? Là để thỏa mãn sự oán hận của tổ tiên, hay là để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn cho con cháu?”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Trưởng Lão Trần, rồi đến Trưởng Lão Lý. “Ta muốn hỏi, liệu sự tranh chấp này, ngoài việc mang lại thêm đau khổ và chia rẽ, đã mang lại điều gì tốt đẹp cho con cháu hai vị trong suốt bao nhiêu năm qua? Các vị có thấy con cháu mình lớn lên trong bình an, trong sự đoàn kết, hay trong sự cảnh giác, trong nỗi lo sợ về một ngày nào đó phải tiếp tục gánh vác mối thù truyền kiếp?”
Những câu hỏi của Lâm Nhất như những mũi kim châm, không sắc nhọn nhưng lại chạm đúng vào những điểm yếu nhất, những nỗi lo lắng thầm kín nhất trong lòng hai vị trưởng lão. Trưởng Lão Trần khẽ nhíu mày, ánh mắt dao động. Trưởng Lão Lý thở dài một hơi, sự giận dữ trong ông dần lắng xuống, nhường chỗ cho vẻ suy tư.
Lâm Nhất tiếp lời, giọng hắn trầm buồn, mang theo một chút hoài niệm về những điều đã mất. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Cuộc đời này đã quá nhiều gian truân, quá nhiều khổ ải. Chúng ta vừa trải qua một trận dịch bệnh kinh hoàng, đã thấy được sự vô thường của sinh mệnh, sự mong manh của cuộc đời. Khi sinh tử kề cận, điều gì là quan trọng nhất? Chẳng phải là tình người, là sự sẻ chia, là việc cùng nhau vượt qua khó khăn sao? Mảnh đất này, dù có thuộc về ai, giờ đây cũng đã hoang hóa, đã bị bỏ mặc. Nó đang cần được hồi sinh, cần được bàn tay con người chăm sóc, chứ không phải là nơi để tiếp tục gieo rắc hận thù.”
Hắn nhìn ra phía những người dân đang đứng xem. “Ta thấy, sau dịch bệnh, mọi người đã bắt đầu biết giúp đỡ lẫn nhau, biết đoàn kết. Đó chính là khởi đầu của sự hồi sinh, của một cuộc sống mới. Vậy tại sao, hai gia tộc lớn nhất làng, lại không thể làm được điều đó? Chẳng phải, chân lý của cuộc đời, của tiên đạo, không nằm ở việc sở hữu, mà nằm ở việc vun đắp, ở việc kiến tạo một cuộc sống an lạc cho tất cả sao?”
Lâm Nhất không đưa ra phán quyết, không đứng về phía nào, mà chỉ đặt ra những câu hỏi, những suy tư. Hắn để những lời nói của mình từ từ thấm vào lòng người, như dòng suối mát lành len lỏi vào từng kẽ đá khô cằn. Hắn biết, việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào máu thịt là một quá trình dài và đầy thử thách. Nhưng hắn tin rằng, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và rằng chỉ cần có chân tâm, mọi vết rạn nứt đều có thể được hàn gắn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy sẽ là chìa khóa để hóa giải mọi oán hờn.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp rải đều trên cánh đồng Bạch Dương Trấn, nơi cỏ dại vẫn còn mọc um tùm trên phần đất tranh chấp. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương đất mới và tiếng rì rào của những cây lúa non đang vươn mình trên các mảnh ruộng xung quanh. Lâm Nhất đứng giữa cánh đồng hoang hóa ấy, như một bức tượng trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi những mảnh ruộng khác đã được dân làng cần mẫn gieo cấy, xanh mướt một màu hy vọng. Hắn cảm nhận được sự tương phản rõ rệt giữa sự sống đang hồi sinh ở những nơi khác và sự bỏ hoang, chết chóc trên mảnh đất này, nơi mà hận thù đã ngăn cản sự phát triển.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng cạnh hắn, ánh mắt cả hai đều hướng về phía cánh đồng. Mộ Dung Uyển Nhi vẫn giữ vẻ dịu dàng thanh tú, ánh mắt đượm buồn nhưng đầy sự quan tâm. Tô Mạt Nhi, dù thường ngày hoạt bát, giờ đây cũng trở nên trầm lặng hơn, như đang suy nghĩ về những lời Lâm Nhất đã nói. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, cũng có mặt, khuôn mặt phúc hậu của ông hiện rõ vẻ nghiêm nghị. Hai vị trưởng lão Trần và Lý, cùng một số dân làng khác, đứng cách đó không xa, ánh mắt phức tạp, vừa tò mò, vừa hoài nghi, vừa có chút e dè. Họ đang chờ đợi, chờ đợi một lời phán quyết, một giải pháp cho mối thù truyền kiếp.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và cỏ dại tràn vào phổi, mang theo cả nỗi đau của mảnh đất bị bỏ quên. Hắn quay lại nhìn hai vị trưởng lão, ánh mắt không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Giọng hắn cất lên, trầm ấm và rõ ràng, như tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian rộng lớn, từ từ xua đi không khí căng thẳng.
“Mảnh đất này, dù có thuộc về ai, dù đã chứng kiến bao nhiêu thịnh suy, bao nhiêu hận thù, cũng đều đã chịu chung nỗi đau của loạn lạc. Nó cần được hồi sinh, không phải bằng máu và nước mắt của sự tranh giành, mà bằng mồ hôi và sự đoàn kết của con người. Nó cần được bàn tay của chúng ta chăm sóc, để một lần nữa có thể nuôi sống chúng ta, chứ không phải là nơi để tiếp tục gieo rắc oán hờn.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình từ từ thấm vào lòng người nghe. “Ta có một đề nghị. Một đề nghị không phải để phán xử ai đúng ai sai, mà là để kiến tạo một tương lai khác, một tương lai mà ở đó, mảnh đất này sẽ là cầu nối, chứ không phải là ranh giới của sự chia cắt.”
Trưởng Lão Trần và Lý cùng những người dân xung quanh đều nín thở lắng nghe.
“Hai gia tộc,” Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn chậm rãi, rõ ràng từng chữ, “hãy cùng nhau khai hoang mảnh đất này, biến nó thành ‘ruộng chung’. Không còn là ruộng của riêng nhà Trần, cũng không còn là ruộng của riêng nhà Lý. Nó sẽ là ruộng của cả làng, của tất cả những ai cùng chung tay vun đắp.”
Nghe đến đây, Trưởng Lão Trần khẽ cau mày, ánh mắt lại lộ vẻ cố chấp. “Nhưng… như vậy thì sao có thể khẳng định chủ quyền của chúng tôi? Tổ tiên chúng tôi đã đổ bao nhiêu máu xương vì mảnh đất này!”
Lâm Nhất nhìn ông ta, ánh mắt kiên định nhưng đầy từ bi. “Trưởng Lão Trần, chủ quyền thật sự không nằm ở một mảnh đất, mà nằm ở sự an lạc, thịnh vượng của con cháu. Nếu mảnh đất này chỉ mang lại sự thù hận, sự chia rẽ, sự nghèo đói, thì đó có phải là chủ quyền mà tổ tiên các vị mong muốn để lại cho con cháu mình hay không?”
Hắn quay sang Trưởng Lão Lý, rồi lại nhìn khắp lượt những người dân xung quanh. “Chủ quyền không phải là việc sở hữu một thứ gì đó để thỏa mãn cái tôi cá nhân, hay để tiếp nối một mối thù truyền kiếp. Chủ quyền nằm ở việc chúng ta có thể làm gì để mảnh đất này trở nên tốt đẹp hơn, để con cháu chúng ta có thể lớn lên trong no ấm, trong sự bình yên và đoàn kết. Nếu mảnh đất này, khi được vun đắp bởi cả hai gia tộc, mang lại mùa màng bội thu, mang lại no ấm cho cả hai, thì đó chẳng phải là chủ quyền lớn lao hơn sao? Một chủ quyền của sự thịnh vượng chung, của tình làng nghĩa xóm, của một tương lai không còn hận thù?”
Vương Đại Phúc, nãy giờ im lặng lắng nghe, giờ đây lên tiếng bổ sung, giọng ông sang sảng, khéo léo. “Đúng vậy! Nếu hai gia tộc cùng hợp tác, cùng khai hoang, ta Vương Đại Phúc xin hứa sẽ hỗ trợ về giống má, về công cụ ban đầu, và cả việc thu mua nông sản sau này với giá tốt nhất. Như vậy, không chỉ giải quyết được mâu thuẫn, mà còn giúp cả hai gia tộc cùng phát triển, cùng làm giàu. Chẳng phải ‘đồng tiền liền khúc ruột’ sao? Khi lợi ích chung gắn kết, những mối thù cũ cũng sẽ dần phai nhạt.” Lời nói của Vương Đại Phúc, dù thực tế, nhưng lại mang đến một khía cạnh thuyết phục khác, một khía cạnh mà con người thường dễ dàng chấp nhận hơn: lợi ích vật chất.
Lâm Nhất khẽ gật đầu tán thưởng Vương Đại Phúc, rồi tiếp tục. “Vương Đại Phúc nói rất đúng. Mồ hôi của chúng ta khi đổ xuống mảnh đất này, sẽ không còn là mồ hôi của sự tranh giành, mà là mồ hôi của sự kiến tạo. Khi con cháu hai gia tộc cùng làm việc trên một cánh đồng, cùng gặt hái một vụ mùa, liệu những ranh giới trong lòng họ có còn tồn tại? Tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái được vun đắp và phát triển. Đó mới chính là chân lý giản dị nhất của cuộc đời, là con đường dẫn đến sự bình an, dẫn đến chân tiên.”
Hắn kiên nhẫn giải thích, dùng những câu chuyện giản dị về sự sẻ chia, về sức mạnh của đoàn kết để thuyết phục. Hắn nói về việc làm sao để một giọt nước không cạn khô, phải hòa vào dòng sông. Làm sao để một ngọn nến không tắt lịm, phải thắp sáng cho ngọn nến khác. Hắn không dùng lời lẽ cao siêu, mà dùng những ví dụ gần gũi nhất với cuộc sống của người nông dân, chạm đến tận đáy lòng họ.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đứng cạnh hắn, dùng ánh mắt động viên, khẽ gật đầu đồng tình. Dần dần, sự cố chấp, nỗi hoài nghi trong mắt hai vị trưởng lão Trần và Lý được thay thế bằng sự suy tư. Họ nhìn cánh đồng hoang hóa trước mặt, nhìn những mảnh ruộng xanh tươi xung quanh, nhìn những người dân đang chờ đợi một giải pháp. Lời nói của Lâm Nhất, kết hợp với sự hỗ trợ thực tế của Vương Đại Phúc, đã mở ra một con đường mới, một lối thoát mà họ chưa từng nghĩ tới. Ánh mắt họ không còn chỉ thấy hận thù, mà đã bắt đầu nhìn thấy một tương lai khác, một tương lai của sự hợp tác, của sự thịnh vượng chung. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng đến cuối cùng, ai cũng mong cầu một cuộc sống bình an, no ấm.
***
Đêm về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc như một tấm lụa bạc trải khắp Bạch Dương Trấn, soi rõ từng mái nhà, từng con đường đất. Gió đêm mát lành thổi qua, mang theo hơi sương và mùi hương dịu nhẹ của hoa dại. Dưới ánh trăng lung linh huyền ảo, một khung cảnh mà bao đời nay chưa từng xuất hiện, giờ đây lại đang diễn ra một cách chân thực và đầy xúc động. Hai gia tộc Trần và Lý, lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ của mối thù truyền kiếp, cùng ngồi lại quanh những chiếc bàn gỗ thô sơ được kê ở khoảng sân trung tâm làng. Họ cùng nhau chia sẻ bữa cơm tối đơn giản, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc, một bữa cơm hòa giải, bữa cơm của sự khởi đầu mới.
Tiếng cười nói đã bắt đầu vang lên, dù còn dè dặt, ngượng nghịu, nhưng lại là những âm thanh ấm áp, đầy hứa hẹn. Những gương mặt khắc khổ của người lớn, những ánh mắt ngây thơ của trẻ nhỏ, tất cả đều phản chiếu một niềm hy vọng mới mẻ. Trưởng Lão Trần và Lý, tuy vẫn còn nét trầm ngâm, nhưng đã không còn căng thẳng như trước. Những nếp nhăn trên khuôn mặt họ dường như đã giãn ra đôi chút, thay vào đó là vẻ suy tư và một tia nhẹ nhõm. Họ ngồi đối diện nhau, thỉnh thoảng lại nhìn đối phương, ánh mắt không còn là sự thù địch, mà là một sự thận trọng pha lẫn tò mò, như đang cố gắng hiểu rõ hơn về người đã từng là kẻ thù không đội trời chung.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc cũng ngồi cùng, quan sát khung cảnh ấm áp này. Hắn không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự chuyển biến trong không khí, sự thay đổi trong lòng người. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay hắn khẽ xoay nhẹ, những hạt gỗ tròn nhẵn lướt qua kẽ ngón tay, như đang thì thầm về một chân lý bình dị, về sự luân chuyển của vạn vật và sự biến đổi của lòng người.
Trưởng Lão Lý, sau một hồi im lặng, bất ngờ nâng chén rượu gạo lên, ánh mắt nhìn thẳng về phía Trưởng Lão Trần. Giọng ông khàn khàn nhưng đầy chân thành: “Lão Trần, có lẽ đã đến lúc chúng ta nên nhìn về phía trước rồi. Đã bao nhiêu năm nay, chúng ta cứ mãi nhìn về quá khứ, ôm giữ những mối thù không đáng có. Chẳng qua là chúng ta đã quá cố chấp, quá mù quáng. Cảm ơn Đạo trưởng Lâm đã khai sáng cho chúng ta.” Ông cụ khẽ thở dài, trút đi gánh nặng đã đè nén bao năm.
Trưởng Lão Trần, nghe vậy, cũng khẽ gật đầu, nâng chén rượu đáp lại. “Phải. Đã bao nhiêu năm rồi, mảnh đất ấy chỉ mang lại sự thù hận, sự chia rẽ. Giờ đây, ta hy vọng nó sẽ là cầu nối, là nơi để con cháu chúng ta cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, không còn oán hận.” Ông nói rồi, khẽ nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng của rượu gạo như rửa trôi đi bao nỗi niềm cũ kỹ.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ thì thầm vào tai Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự ngưỡng mộ: “Ca ca, huynh thật giỏi! Nhìn họ kìa, có phải là 'tiên đạo' của huynh không? Huynh đã làm được điều mà không ai trong làng này làm được!” Nàng nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt ngây thơ ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường mà hắn đang bước đi.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự viên mãn thầm lặng. Hắn xoa đầu Tô Mạt Nhi, ánh mắt xa xăm nhìn về phía ánh trăng. “Tiên đạo không ở trên trời, Mạt Nhi. Nó không phải là những phép thuật cao siêu, cũng không phải là thần thông biến hóa. Tiên đạo, nó ở trong lòng người, trong những hành động nhỏ bé nhưng chân thành này. Nó ở trong sự thấu hiểu, ở trong lòng nhân ái, ở trong sự đoàn kết, ở trong khả năng buông bỏ hận thù và học cách tha thứ.”
Hắn nhìn ra xa, về phía cánh đồng đang say ngủ dưới ánh trăng. Những hạt mầm của sự hòa giải, của sự hợp tác đã được gieo xuống. Hắn biết, đây chỉ là một bước nhỏ, nhưng là một bước vô cùng quan trọng trên con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của mình. Con đường ấy không phải là tìm kiếm sự bất tử hay quyền năng vô hạn, mà là hành trình hàn gắn và xây dựng lại hồng trần gian nan này, từng chút một, bằng chính chân tâm và sự thấu hiểu.
Lâm Nhất hiểu rằng, sự thành công trong việc giải quyết tranh chấp đất đai này không chỉ củng cố danh tiếng của hắn, mà còn gieo vào lòng dân chúng Bạch Dương Trấn một niềm tin vững chắc vào triết lý của hắn. Nó sẽ giúp hắn dễ dàng hơn trong việc truyền bá "Vô Tiên Chi Đạo" ở những nơi khác, đối mặt với những vấn đề lớn hơn, những "tâm bệnh" đã ăn sâu vào xã hội. Việc hắn không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt mà còn đưa ra giải pháp phát triển bền vững – "ruộng chung" – cho thấy tầm nhìn của "Vô Tiên Chi Đạo" trong việc kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn, nơi mà con người không chỉ sống sót mà còn thịnh vượng. Sự chấp nhận và thay đổi của hai gia tộc báo hiệu rằng ngay cả những xung đột sâu sắc nhất cũng có thể được hàn gắn bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái, nếu có người dẫn dắt đúng đắn.
Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, Lâm Nhất tin rằng, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho con người vượt qua mọi gian nan, tìm thấy bình an ngay trong chính cõi hồng trần này. Hắn đã gieo những hạt mầm đầu tiên, và hắn tin rằng, một ngày nào đó, những hạt mầm này sẽ đâm chồi nảy lộc, mang lại sự hàn gắn thật sự cho Bạch Dương Trấn, và cho cả cõi hồng trần gian nan này, mở ra một tương lai nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu.