Ánh trăng non treo mình trên đỉnh trời đêm, dịu dàng rót xuống Bạch Dương Trấn một màn bạc huyền ảo. Vị cay nồng của rượu gạo, cùng với hơi ấm lan tỏa từ những bếp lửa vừa tàn, vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời thì thầm về sự hàn gắn, về những nụ cười đã tìm lại được sau bao tháng ngày chìm trong gian khó. Trên triền đồi thấp, nhóm Lâm Nhất lặng lẽ dõi theo những bóng người lấp loáng dưới ánh trăng, đôi khi lại nghe vọng lên tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, hay một câu hát dân gian mộc mạc. Những ngôi nhà tranh vách đất đã được sửa sang, mái ngói mới lấp lánh dưới ánh trăng, và những mảnh ruộng chung trải dài đến tận chân trời, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Mọi thứ như một bức tranh sống động về sự hồi sinh, nơi những hạt mầm của lòng tin và sự sẻ chia đã bén rễ, đâm chồi.
Lâm Nhất, như thường lệ, vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía xa, nơi những mảnh ruộng chung đang say ngủ. Hắn khẽ vuốt nhẹ chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay, cảm nhận từng hạt gỗ tròn nhẵn đã trở nên quen thuộc, như chạm vào chính nhịp đập của hồng trần. Hắn không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự chuyển biến trong không khí, sự thay đổi trong lòng người. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay hắn khẽ xoay nhẹ, những hạt gỗ tròn nhẵn lướt qua kẽ ngón tay, như đang thì thầm về một chân lý bình dị, về sự luân chuyển của vạn vật và sự biến đổi của lòng người. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây đã có thể ánh lên chút tia hy vọng. Nàng nhìn những người dân đang quây quần bên nhau, cùng chia sẻ từng câu chuyện, từng chén trà, và nàng hiểu rằng, đó chính là vẻ đẹp đích thực của nhân sinh, nơi con người tìm thấy ý nghĩa trong sự kết nối và lòng nhân ái.
Tô Mạt Nhi thì không giấu nổi vẻ hân hoan, nàng khẽ lay nhẹ tay áo Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lấp lánh như sao đêm. “Ca ca, huynh xem kìa! Bạch Dương Trấn thật sự đã hồi sinh rồi! Từ khi huynh đến, mọi thứ dường như đều thay đổi. Mọi người không còn tranh chấp, không còn oán hận. Chẳng phải đây chính là tiên cảnh trong lời huynh nói sao?” Giọng nói nàng trong trẻo, líu lo, mang theo một sự ngây thơ nhưng cũng đầy thấu hiểu. Nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào con đường mà hắn đang bước đi, một con đường không cần phép tắc thần thông, mà chỉ cần chân tâm và lòng thiện lương.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, hắn xoa đầu Tô Mạt Nhi, ánh mắt vẫn không rời khỏi những ngôi nhà đang lấp lánh ánh đèn dầu. “Tiên cảnh không ở đâu xa, Mạt Nhi. Nó ở trong chính lòng người, trong khả năng buông bỏ hận thù, trong sự sẻ chia và lòng nhân ái. Hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là biết cách vượt qua nó, biết cách hàn gắn những vết thương và tìm thấy bình yên ngay trong chính gian nan. Bạch Dương Trấn hôm nay, chính là một minh chứng sống động cho điều đó. Họ đã tìm thấy 'chân tâm' của mình, và đó mới chính là khởi nguồn của mọi sự thay đổi.” Hắn nhìn ra xa, về phía cánh đồng đang say ngủ dưới ánh trăng. Những hạt mầm của sự hòa giải, của sự hợp tác đã được gieo xuống. Hắn biết, đây chỉ là một bước nhỏ, nhưng là một bước vô cùng quan trọng trên con đường "Vô Tiên Chi Đạo" của mình.
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ, khẽ gật gù tán đồng. Khuôn mặt phúc hậu của y nở một nụ cười hiền lành, đôi mắt nhỏ híp lại. “Đạo trưởng Lâm nói chí phải. Kinh doanh buôn bán cũng vậy, cốt yếu là ở chữ tín, ở lòng người. Khi lòng người đã an định, đã tin tưởng lẫn nhau, thì công việc làm ăn mới thuận buồm xuôi gió, cuộc sống mới có thể thịnh vượng. Công việc tái thiết còn dài, nhưng lòng người đã an định, đó là điều quan trọng nhất. Từ nay, ta nghĩ Bạch Dương Trấn sẽ là một nơi đáng sống, một nơi mà người ta có thể tìm thấy sự bình yên giữa hồng trần gian nan.” Y đưa mắt nhìn về phía Lâm Nhất, trong ánh mắt thoáng hiện lên sự nể phục. Y đã chứng kiến không ít kẻ phàm tục tranh giành, đấu đá vì lợi ích, cũng đã thấy những tu sĩ tự xưng là tiên nhân nhưng lại chìm đắm trong dục vọng quyền lực. Nhưng Lâm Nhất thì khác, hắn không màng danh lợi, không truy cầu sức mạnh, mà chỉ lặng lẽ gieo những hạt mầm của sự thiện lương, của triết lý “Vô Tiên” vào lòng người.
Họ cùng nhau đi dạo qua những con đường nhỏ quanh co của Bạch Dương Trấn. Những ngôi nhà tranh vách đất đã được sửa sang tươm tất hơn, những mảnh vườn nhỏ xanh tốt, tiếng gà gáy sớm, tiếng chó sủa xa vọng. Mộ Dung Uyển Nhi dừng lại bên một giếng nước, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong làn nước trong vắt. Nàng nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến nơi đây, khi làng xóm còn chìm trong hoang tàn, bệnh tật và sự ngờ vực. Giờ đây, những khuôn mặt hốc hác đã đầy đặn hơn, những ánh mắt sợ hãi đã thay bằng sự tin tưởng và nụ cười rạng rỡ. Một vài người dân nhận ra họ, liền vội vàng tiến đến cúi chào, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn. “Đa tạ Đạo trưởng Lâm, đa tạ các vị ân nhân đã ban ơn cho Bạch Dương Trấn chúng tôi,” một lão nông râu bạc phơ khẽ nói, giọng run run vì xúc động.
Lâm Nhất chỉ khẽ gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười hiền hậu. Hắn không nói nhiều, bởi hắn hiểu rằng, những hành động chân thành đôi khi còn giá trị hơn vạn lời nói hoa mỹ. Hắn không muốn họ xem hắn là một vị cứu tinh, mà chỉ muốn họ hiểu rằng, chính sức mạnh của sự đoàn kết, của lòng nhân ái đã giúp họ vượt qua tất cả. Chính họ đã tự cứu lấy mình, hắn chỉ là người gieo hạt giống. “Mọi sự đều do nhân duyên, lão trượng không cần đa lễ. Chỉ cần lòng người hướng thiện, hồng trần ắt sẽ an yên.” Lâm Nhất khẽ đáp, ánh mắt hắn lại hướng về những đứa trẻ đang chơi đùa bên bờ suối, tiếng cười trong trẻo của chúng như xua tan đi mọi u ám còn vương vấn trong tâm hồn hắn. Hắn tin rằng, thế hệ mai sau sẽ lớn lên với một cái nhìn khác về thế giới, một cái nhìn không còn bị che mờ bởi hận thù hay tham lam, mà được dẫn lối bởi ánh sáng của "Vô Tiên Chi Đạo". Những đứa trẻ này, chúng sẽ là những hạt mầm quý giá nhất, mang theo hy vọng và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho cõi hồng trần gian nan này.
Hắn cũng tự hỏi, liệu những hạt mầm thiện lương này có đủ sức mạnh để chống chọi với những cơn gió độc của hồng trần hay không. Bởi lẽ, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm ấy, liệu có đủ kiên định để đứng vững trước những cám dỗ, những nỗi sợ hãi vô hình đang len lỏi khắp nơi? Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, những tàn dư của 'Thiên Hạ Đại Loạn' vẫn còn tiềm ẩn ở khắp mọi ngóc ngách, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy, gieo rắc sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi. Nhưng nhìn thấy nụ cười trên gương mặt những người dân Bạch Dương Trấn, nhìn thấy những cánh đồng xanh mướt và tiếng trẻ thơ nô đùa, hắn lại cảm thấy một niềm tin vững chắc. Tin vào sức mạnh của lòng người, tin vào ánh sáng của "Vô Tiên Chi Đạo" sẽ dẫn lối.
***
Khi màn đêm buông xuống, che phủ Bạch Dương Trấn trong một tấm chăn nhung đen tuyền, nhóm Lâm Nhất đã đến Khinh Vân Khách Điếm, một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh cổ kính nằm ở rìa trấn. Biển hiệu 'Khinh Vân' treo trước cửa, khẽ đung đưa trong làn gió nhẹ, như mời gọi lữ khách dừng chân. Bên trong, sảnh lớn đã được thắp sáng bằng những ngọn đèn dầu, tạo nên một không khí ấm cúng và thân thiện. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, và mùi thức ăn mới nấu thơm lừng hòa quyện với mùi gỗ trầm ấm và khói bếp phảng phất, tạo nên một cảm giác an toàn và thoải mái sau một ngày dài.
Họ vừa an tọa vào một góc bàn, chưa kịp gọi món, thì một bóng người vội vã từ cửa bước vào, vẻ mặt tái nhợt vì lo lắng. Đó không ai khác chính là Mạnh Y Sĩ, vị thầy thuốc tận tâm của Bạch Dương Trấn, người đã cùng Lâm Nhất vượt qua cơn dịch bệnh. Mạnh Y Sĩ, tuy đã cao tuổi nhưng vẫn giữ được sự nhanh nhẹn, ông đi thẳng đến bàn của Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu. “Lâm đạo trưởng! Các vị ân nhân! Cuối cùng tôi cũng tìm thấy các vị!” Giọng ông run rẩy, đầy vẻ hoảng loạn, thu hút ánh nhìn của những vị khách khác trong quán.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ánh mắt trầm tư nhìn Mạnh Y Sĩ. Hắn cảm nhận được sự bất an tột độ từ vị thầy thuốc. “Mạnh Y Sĩ, có chuyện gì mà ông lại vội vã đến vậy? Trấn nhà có điều gì không ổn sao?” Hắn hỏi, giọng điềm đạm nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, đưa tay mời Mạnh Y Sĩ ngồi xuống.
Mạnh Y Sĩ thở dốc, hai tay ông nắm chặt lấy vạt áo, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Không phải Bạch Dương Trấn, đạo trưởng… mà là Hắc Thạch Thôn! Một làng nhỏ cách đây không xa, nơi mà tôi thường xuyên đến khám bệnh cho dân làng. Họ… họ đang bị một kẻ tà giáo mê hoặc! Hắn ta tự xưng là ‘Quỷ Mị’, gieo rắc đủ thứ kinh khủng, nói rằng tai ương sẽ giáng xuống nếu không theo hắn, rằng ma quỷ đang hoành hành, rằng bệnh tật là do trời phạt! Hắn lợi dụng sự sợ hãi, sự hoang mang của dân làng sau trận loạn lạc và dịch bệnh để chiêu mộ tín đồ, ép buộc họ cống nạp những lễ vật kỳ quái, bắt họ thực hiện những nghi lễ quái dị!” Khuôn mặt ông lão nhăn nhó, nỗi lo lắng hiện rõ từng đường nét.
Tô Mạt Nhi, vừa nghe xong, đã không giữ được bình tĩnh. Đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ giận dữ. “Lại là lũ tà ma! Không để yên được! Chúng dám lợi dụng nỗi sợ hãi của người dân lương thiện để làm điều ác sao? Chúng ta phải hành động ngay, ca ca!” Nàng khẽ siết chặt nắm tay, vẻ mặt đầy kiên quyết, muốn lập tức lao đi trừng trị kẻ tà giáo kia. Giọng nói trong trẻo của nàng dù cố gắng hạ thấp vẫn mang theo sự bức xúc rõ rệt.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn càng thêm sâu sắc. Nàng hiểu rõ sự tàn phá của bệnh tật và nỗi sợ hãi có thể đẩy con người đến bước đường cùng như thế nào. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, Mạnh Y Sĩ. Nhưng bệnh tật lòng người, khi đã bị mê hoặc bởi tà thuyết, thì mới khó chữa trị.” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ lo lắng, như tìm kiếm một câu trả lời từ hắn.
Vương Đại Phúc nhấp một ngụm trà, khuôn mặt phúc hậu thoáng nét trầm tư. Y khẽ lắc đầu. “Hậu loạn lạc, lòng người hoang mang, đây là lúc dễ bị lợi dụng nhất. Những kẻ tà giáo thường lợi dụng những khoảng trống của niềm tin, những nỗi sợ hãi tiềm ẩn để gieo rắc ảnh hưởng. Chúng không mạnh về võ lực, nhưng lại giỏi thao túng tâm trí. Cái này, còn khó đối phó hơn cả lũ cường đạo hay bọn quan tham.” Y đã từng chứng kiến không ít những kẻ như vậy, lợi dụng sự kém hiểu biết của dân chúng để trục lợi, gây ra bao cảnh lầm than. Lời lẽ của y khéo léo, nhưng ẩn chứa sự lo ngại sâu sắc.
Lâm Nhất lắng nghe cẩn thận, ánh mắt vẫn trầm tư, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa một tia kiên định. Hắn biết, đây chính là một trong những ‘tâm bệnh’ lớn nhất của hồng trần gian nan này. Những tai ương từ trời đất, những loạn lạc từ nhân gian, tất cả đều là mảnh đất màu mỡ cho những kẻ tà giáo gieo rắc hạt giống sợ hãi và mê muội. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn khẽ niệm trong lòng. Tình cảm và niềm tin của con người, khi bị bóp méo, có thể trở thành một thứ vũ khí đáng sợ hơn bất kỳ phép thuật nào. Cái tên "Quỷ Mị" tự nó đã chứa đựng sự ám ảnh và nỗi sợ hãi mà hắn ta muốn gieo rắc.
“Hắn ta có những phép thuật gì mà lại khiến dân làng tin theo như vậy, Mạnh Y Sĩ?” Lâm Nhất hỏi, giọng nói vẫn điềm đạm, cố gắng tìm hiểu ngọn nguồn của vấn đề. Hắn không vội vàng phán xét, mà muốn đi sâu vào bản chất của sự việc.
Mạnh Y Sĩ lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt càng thêm phẫn uất. “Không phải phép thuật gì ghê gớm, đạo trưởng. Hắn ta chỉ giỏi nói lời lẽ huyễn hoặc, ra vẻ thần bí. Hắn nói rằng hắn có thể giao tiếp với thần linh, rằng hắn có thể xua đuổi ma quỷ và bệnh tật. Nhưng cái chính là hắn lợi dụng sự trùng hợp. Khi có người ốm yếu, hắn đến ‘cầu nguyện’, nếu người đó qua khỏi, hắn sẽ lớn tiếng khoe khoang. Nếu không qua khỏi, hắn lại đổ lỗi cho việc dân làng chưa thành tâm cống nạp, chưa thực hiện đủ lễ nghi. Hắn còn bắt dân làng phải dâng hiến những vật quý giá, kể cả con gái trong làng, nói là để ‘hiến tế thần linh’!” Giọng Mạnh Y Sĩ càng lúc càng phẫn uất, đôi mắt ông đỏ hoe vì thương xót cho dân làng Hắc Thạch Thôn. “Tôi đã cố gắng thuyết phục họ, nhưng họ không nghe. Họ sợ hãi, họ tin rằng nếu không theo hắn, cả làng sẽ gặp đại họa.”
Nghe đến việc hiến tế con gái, Tô Mạt Nhi không thể chịu nổi nữa, nàng đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận, đôi bàn tay nhỏ nhắn siết chặt đến trắng bệch. “Cái thứ tà ma này! Không thể dung thứ được! Ca ca, chúng ta phải đi ngay! Không thể để hắn tiếp tục gieo rắc tai ương như vậy!” Nàng nói nhanh, líu lo, và biểu cảm phong phú trên gương mặt nàng phản ánh sự căm phẫn tột độ.
Lâm Nhất khẽ đưa tay ra hiệu cho Tô Mạt Nhi ngồi xuống. Hắn biết sự nóng nảy của nàng, nhưng hắn cũng hiểu rằng, việc đối phó với những kẻ thao túng lòng người không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay sự phẫn nộ đơn thuần. “Mạt Nhi, bình tĩnh. Càng nóng vội, càng dễ mắc sai lầm. Kẻ này không phải là tà đạo thông thường, mà là một kẻ khéo léo gieo rắc sự sợ hãi. Nếu chúng ta ra tay một cách thô bạo, có thể dân làng sẽ càng tin rằng chúng ta là ma quỷ do hắn nhắc đến, hoặc họ sẽ trở nên bài xích chúng ta hơn. Chúng ta cần hiểu rõ ngọn nguồn của nỗi sợ hãi ấy, và tìm cách hóa giải nó từ sâu thẳm trong tâm can họ.” Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Tô Mạt Nhi, giọng nói mang theo sự trầm tư, nhưng cũng đầy sự trấn an. “Đừng quên, tiên đạo tại tâm. Chúng ta không thể dùng bạo lực để loại bỏ nỗi sợ hãi, mà phải dùng lòng thấu hiểu và sự nhân ái.”
Hắn nhìn Mạnh Y Sĩ. “Mạnh Y Sĩ, ông hãy nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng tôi sẽ đến Hắc Thạch Thôn để tìm hiểu sự tình.”
Mạnh Y Sĩ cảm kích cúi đầu, hai tay run run chắp lại. “Đa tạ đạo trưởng! Đa tạ các vị ân nhân! Dân làng Hắc Thạch Thôn đang rất cần sự giúp đỡ của các vị!” Ông lão khẽ thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng đè nén bấy lâu, rồi chậm rãi rời khỏi quán. Sau khi Mạnh Y Sĩ rời đi, không khí trong Khinh Vân Khách Điếm dường như trở nên nặng nề hơn. Lâm Nhất vẫn lặng lẽ xoay chuỗi Hạt Bồ Đề, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm đang ôm trọn lấy trần thế. Hắn biết, một trận chiến mới, khó khăn hơn nhiều so với việc chữa bệnh hay hòa giải tranh chấp, đang chờ đợi họ ở phía trước. Một trận chiến không phải bằng đao kiếm, mà bằng lòng tin, bằng triết lý, và bằng cả sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng làm sao để đánh thức chân tâm ấy khi nó đã bị nỗi sợ hãi và tà thuyết che mờ?
***
Sáng hôm sau, một bầu không khí u ám bao trùm Hắc Thạch Thôn. Những đám mây xám xịt trôi lững lờ trên bầu trời, che lấp ánh mặt trời, khiến cả làng chìm trong một thứ ánh sáng mờ đục, như thể đang héo úa dưới một lời nguyền vô hình. Gió lạnh luồn qua những con ngõ hẹp, mang theo hơi ẩm và mùi đất mục, cùng với một thứ mùi khói lạ lùng, hăng hắc, phảng phất từ những nghi lễ quái dị. Sương mù nhẹ giăng mắc khắp nơi, khiến những ngôi nhà tranh vách đất trở nên mờ ảo, như những bóng ma đứng lặng lẽ trong cõi mộng. Không khí nơi đây nặng nề đến mức dường như có thể cảm nhận được bằng xúc giác, một sự nặng nề của nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.
Nhóm Lâm Nhất, sau khi cải trang thành những lữ khách bình thường, chậm rãi tiến vào Hắc Thạch Thôn. Lâm Nhất mặc một bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, điềm đạm. Mộ Dung Uyển Nhi trong bộ y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn. Tô Mạt Nhi, dù đã cố gắng giảm bớt vẻ hoạt bát thường ngày, vẫn không giấu được ánh nhìn lanh lợi, cảnh giác. Vương Đại Phúc với thân hình phốp pháp, bộ gấm vóc sang trọng, nhưng khuôn mặt lại tỏ vẻ trầm tư, không còn nét hài hước thường thấy.
Vừa đặt chân đến, một cảm giác nặng nề, u ám đã ập đến, hoàn toàn trái ngược với sự bình yên và hồi sinh của Bạch Dương Trấn. Những con đường đất vắng vẻ, ít người qua lại. Những ngôi nhà xiêu vẹo, cũ kỹ, không được sửa sang, toát lên vẻ tiêu điều, hoang phế. Không có tiếng trẻ con nô đùa, không có tiếng cười nói rộn ràng. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua mái nhà hoặc tiếng ai đó khẽ ho khan. Mùi ẩm mốc, mùi khói lạ và một thứ mùi tanh nhẹ, khó tả, hòa quyện vào nhau, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Dân làng đi lại với vẻ mặt sợ hãi, ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Họ cúi gằm mặt xuống đất, tránh né mọi ánh nhìn, như thể đang mang trong mình một gánh nặng vô hình. Một số người lướt qua nhóm Lâm Nhất với ánh mắt đầy nghi ngờ, thậm chí là sợ hãi, như sợ hãi những kẻ lạ mặt có thể mang đến tai họa. Điều này khiến Lâm Nhất càng thêm đau lòng. Hắn biết, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí họ, khiến họ mất đi khả năng phân biệt thiện ác, mất đi niềm tin vào cuộc sống.
Tại một khoảng đất trống giữa làng, nơi một bệ đá cũ kỹ được dựng lên, một cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra. Tà Giáo Sư, kẻ tự xưng là ‘Quỷ Mị’, đang đứng trên bệ đá, thân hình gầy gò, khoác một tấm áo choàng màu đen xám cũ nát. Khuôn mặt hắn ta được che phủ một phần bởi chiếc mũ trùm, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh vẻ gian xảo và đôi môi mỏng đang lẩm bẩm những lời lẽ huyễn hoặc. Khí tức âm u tỏa ra từ người hắn, như một đám mây độc đang bao phủ cả không gian. Tay hắn ta múa may quay cuồng một cách điên dại, đôi khi lại cầm một cành cây khô khua khoắng trong không khí, như thể đang thực hiện một phép thuật thần bí.
“Thiên tai giáng xuống! Quỷ dữ hoành hành! Hắc Thạch Thôn này đã bị nguyền rủa! Chỉ có ta, người được chọn bởi các vị thần linh, mới có thể dẫn dắt các ngươi thoát khỏi vòng luân hồi thống khổ! Hãy dâng hiến! Hãy sợ hãi! Bởi chỉ có sợ hãi mới dẫn đến cứu rỗi! Chỉ có sự cống nạp của các ngươi mới có thể xoa dịu cơn thịnh nộ của thần linh, mới có thể xua đuổi ma quỷ đang rình rập quanh đây!” Giọng hắn ta khàn khàn, the thé, vang vọng trong không khí u ám, như một lời nguyền rủa đang reo rắc vào tâm trí những người dân lương thiện. Hắn ta không ngừng nhấn mạnh vào sự tuyệt vọng, vào những tai ương đã qua và những tai họa sắp tới, để nỗi sợ hãi tiếp tục bám rễ trong lòng người.
Bên dưới bệ đá, một số dân làng đang quỳ lạy, đầu gục xuống đất, run rẩy dâng lên những lễ vật đơn sơ – có thể là một con gà, một bó lúa, hay thậm chí là một món đồ trang sức cũ kỹ. Ánh mắt họ đầy mê muội và sợ hãi, khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt. Họ không dám ngẩng đầu lên, như sợ hãi bất kỳ sự phản kháng nào cũng sẽ mang đến tai ương khủng khiếp hơn. Lâm Nhất quan sát tất cả, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định sâu sắc. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến bằng phép thuật hay võ lực. Đây là một cuộc chiến chống lại nỗi sợ hãi, chống lại sự mê muội đang bóp nghẹt tâm hồn con người. Hắn khẽ nắm chặt chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự ấm áp từ những hạt gỗ, như tìm kiếm một sự bình an cho chính mình trước cảnh tượng đau lòng này.
Tô Mạt Nhi khẽ siết chặt tay Lâm Nhất, giọng thì thầm đầy phẫn nộ, nhưng vẫn cố gắng giữ cho không ai nghe thấy. Nàng nén chặt tiếng thở dài, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Tà Giáo Sư, rồi lại nhìn những người dân đang quỳ lạy. “Hắn ta thật đáng ghét! Ca ca, nhìn kìa, hắn đang lợi dụng sự sợ hãi của mọi người! Chúng ta phải làm gì đó! Không thể để hắn tiếp tục gieo rắc tai ương như vậy!” Nàng muốn lao đến, muốn vạch trần bộ mặt thật của kẻ tà giáo kia, muốn giải thoát cho những con người đáng thương.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tà Giáo Sư. “Sức mạnh của hắn không nằm ở phép thuật, Mạt Nhi, mà ở nỗi sợ hãi trong lòng người. Hắn lợi dụng sự yếu đuối, sự hoang mang của dân chúng sau những biến cố. Muốn phá giải, phải phá từ gốc rễ, phải đánh tan nỗi sợ hãi đang ngự trị trong tâm hồn họ. Nếu chúng ta ra tay lúc này, e rằng sẽ chỉ càng củng cố niềm tin sai lầm của họ vào hắn, hoặc tệ hơn là đẩy họ vào tình cảnh nguy hiểm hơn.” Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Tô Mạt Nhi, giọng nói mang theo sự trầm tư, nhưng cũng đầy sự trấn an. “Đừng quên, tiên đạo tại tâm. Chúng ta không thể dùng bạo lực để loại bỏ nỗi sợ hãi, mà phải dùng lòng thấu hiểu và sự nhân ái.”
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, đôi mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Tà Giáo Sư, rồi lại nhìn những khuôn mặt vô hồn của dân làng. Nàng khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi buồn sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến không ít bệnh nhân, vì quá tuyệt vọng mà tìm đến những phương pháp chữa trị phi lý, thậm chí là tà ác. Nỗi sợ hãi cái chết, nỗi sợ hãi sự đau đớn, có thể khiến con người đánh mất lý trí và tin vào những điều hoang đường nhất. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút bi ai.
Vương Đại Phúc cũng trầm ngâm quan sát. Y là một thương nhân, hiểu rõ bản chất của lòng người và những cám dỗ. Y biết rằng, những kẻ như Tà Giáo Sư này không bao giờ thiếu ở bất cứ thời đại nào, đặc biệt là khi thiên hạ đại loạn, khi lòng người hoang mang nhất. “Kẻ này quả là xảo quyệt. Hắn không dùng vũ lực, mà lại dùng chính nỗi sợ hãi của con người để kiểm soát họ. Đây mới là thứ khó đối phó nhất. Bởi lẽ, đối phó với kẻ thù hữu hình thì dễ, nhưng đối phó với nỗi sợ hãi vô hình trong lòng người thì khó như lên trời.” Y khẽ lắc đầu, tỏ vẻ ngán ngẩm, ánh mắt lóe lên sự lo lắng cho sự ổn định chung của xã hội.
Lâm Nhất không nói gì thêm, hắn chỉ lặng lẽ xoay chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay, ánh mắt vẫn dõi theo Tà Giáo Sư và những người dân đang quỳ lạy. Hắn hiểu rằng, đây chính là một trong những thử thách lớn nhất của “Vô Tiên Chi Đạo”. Không phải là diệt trừ tà ma ngoại đạo bằng phép thuật, mà là khai sáng tâm trí, đánh thức chân tâm đã ngủ quên trong mỗi con người. Nỗi sợ hãi và sự mê muội của lòng người sẽ là ‘chiến trường’ chính của hắn trong arc này, khó khăn hơn nhiều so với việc đối phó với kẻ thù hữu hình.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng của Hắc Thạch Thôn. Trong tâm trí hắn, một câu nói của Sư phụ chợt vọng về: “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng làm sao để đánh thức chân tâm ấy khi nó đã bị nỗi sợ hãi và tà thuyết che mờ?” Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn tin vào triết lý của mình. Hắn tin rằng, chỉ cần gieo những hạt mầm của lòng nhân ái và sự thấu hiểu, thì dù là bóng tối sâu thẳm nhất cũng sẽ được ánh sáng chân lý soi rọi. Bởi vì, tiên đạo không ở trên trời, mà ở trong chính lòng người, ngay cả trong cõi hồng trần gian nan này.