Làn gió chiều se lạnh cuốn theo mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng đặc trưng của Hắc Thạch Thôn, phảng phất đâu đó mùi hương khói tế nhàn nhạt, cay nồng. Lâm Nhất đứng giữa không gian ấy, lặng lẽ xoay chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, từng hạt gỗ cọ xát vào nhau, phát ra âm thanh khe khẽ như tiếng thì thầm của thời gian, của những kiếp người chìm nổi trong hồng trần gian nan. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh dõi theo Tà Giáo Sư Quỷ Mị, kẻ đang đứng trên một tảng đá đen lớn giữa làng, thân hình gầy gò đổ bóng dài ngoằn trên nền đất nứt nẻ. Khuôn mặt Quỷ Mị gian xảo, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự tính toán và khao khát quyền lực, giọng the thé đầy sức mê hoặc vọng vang khắp thôn làng: “Thiên tai giáng xuống, bệnh dịch hoành hành, đó là sự trừng phạt cho tội lỗi của các ngươi! Chỉ có dâng hiến, ta mới có thể cầu xin cho các ngươi một con đường sống!”
Dân làng Hắc Thạch Thôn, những con người với khuôn mặt khắc khổ, tiều tụy, quần áo cũ kỹ bạc màu, đang quỳ rạp dưới chân tảng đá. Đôi mắt họ cúi gằm, ánh lên vẻ hoang mang và sợ hãi đến tận cùng, như những linh hồn lạc lối giữa cõi âm u. Họ thì thầm với nhau, giọng nói thều thào đầy sự cam chịu: “Quỷ Mị nói đúng, chúng ta phải làm theo thôi… Nếu không, tai ương sẽ còn lớn hơn nữa.” Từng chút một, những vật phẩm ít ỏi, những hạt gạo cuối cùng, những đồng tiền lẻ mồ hôi nước mắt, được đặt lên một chiếc bàn đá thô sơ trước mặt Quỷ Mị. Mùi mồ hôi của sự sợ hãi, của sự tuyệt vọng quyện lấy mùi hương khói tế, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề đến khó thở.
Quỷ Mị mỉm cười đắc thắng, y vung tay lên, chiếc áo bào tối màu với những họa tiết kỳ dị phấp phới trong gió. Y bắt đầu thực hiện một nghi thức nhỏ, vẽ bùa chú bằng thứ mực đen đặc quánh, rồi rắc thứ tro trắng xám lên không trung. Lạ lùng thay, khi tro bay lên, một làn khói đen mờ ảo đột nhiên bốc lên từ chiếc bàn đá, cuộn xoáy như một con mãng xà, tạo nên một ảo ảnh quỷ dị, khiến dân làng càng thêm kinh hãi, cúi rạp người sâu hơn. Tiếng gió rít qua kẽ đá, tiếng bùa chú the thé của Quỷ Mị hòa cùng tiếng xì xào sợ hãi của dân làng, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của sự mê muội và tuyệt vọng.
Lâm Nhất đứng từ xa, ánh mắt trầm tĩnh quan sát tất cả. Hắn không bỏ sót một chi tiết nào, từ vẻ mặt hả hê của Quỷ Mị đến từng cái run rẩy nhỏ của dân làng. Hắn hiểu sâu sắc rằng, Quỷ Mị không dựa vào sức mạnh pháp thuật, mà dựa vào nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm hồn những con người này, đặc biệt là sau những trận thiên tai và bệnh dịch. Sự hoang mang, sự yếu đuối của lòng người chính là mảnh đất màu mỡ cho tà thuyết sinh sôi. Hắn siết chặt chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự ấm áp từ những hạt gỗ, như tìm kiếm một điểm tựa vững chắc cho chính mình trước cảnh tượng đau lòng này. Sư phụ đã từng dạy: “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.” Nhưng làm sao để đánh thức chân tâm ấy khi nó đã bị nỗi sợ hãi và tà thuyết che mờ đến tận cùng?
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng trong veo nhưng lúc này lại ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Nàng đã chứng kiến không ít bệnh nhân, vì quá tuyệt vọng mà tìm đến những phương pháp chữa trị phi lý, thậm chí là tà ác. Nàng hiểu rằng, nỗi sợ hãi cái chết, nỗi sợ hãi sự đau đớn, có thể khiến con người đánh mất lý trí và tin vào những điều hoang đường nhất. Nàng khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi bi ai vô hạn. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút chua chát. Nàng nhìn những gương mặt tiều tụy, những đôi mắt vô hồn của dân làng, tự hỏi liệu có phép màu nào có thể xoa dịu những vết thương trong tâm hồn họ, liệu có con đường nào đưa họ thoát khỏi vực thẳm của sự mê muội này. Nàng tin vào y thuật của mình có thể chữa lành thể xác, nhưng bệnh tật của lòng người thì khó khăn hơn rất nhiều. Nàng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, như một tảng đá vô hình đang đè nén lên lồng ngực mỗi người trong thôn.
Tô Mạt Nhi thì không thể kiềm chế được sự bất bình trong lòng. Nàng khẽ siết chặt tay Lâm Nhất, giọng thì thầm đầy phẫn nộ, nhưng vẫn cố gắng giữ cho không ai nghe thấy. Nàng nén chặt tiếng thở dài, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Tà Giáo Sư, rồi lại nhìn những người dân đang quỳ lạy. “Hắn ta thật đáng ghét! Ca ca, nhìn kìa, hắn đang lợi dụng sự sợ hãi của mọi người! Chúng ta phải làm gì đó! Không thể để hắn tiếp tục gieo rắc tai ương như vậy!” Nàng muốn lao đến, muốn vạch trần bộ mặt thật của kẻ tà giáo kia, muốn giải thoát cho những con người đáng thương. Nhưng nàng nhớ lời Lâm Nhất đã nói, rằng đây không phải là cuộc chiến bằng vũ lực. Nỗi bực dọc cồn cào trong lòng, nhưng nàng biết mình phải kiên nhẫn. Cái mùi khói tế cay nồng kia như thiêu đốt lồng ngực nàng, khiến nàng càng thêm căm ghét kẻ đang lợi dụng sự khốn khổ của người khác.
Vương Đại Phúc cũng trầm ngâm quan sát. Thân hình phốp pháp, bụng phệ, nhưng ánh mắt của y lại sắc sảo và đầy kinh nghiệm. Y là một thương nhân, hiểu rõ bản chất của lòng người và những cám dỗ. Y biết rằng, những kẻ như Tà Giáo Sư này không bao giờ thiếu ở bất cứ thời đại nào, đặc biệt là khi thiên hạ đại loạn, khi lòng người hoang mang nhất. “Kẻ này quả là xảo quyệt. Hắn không dùng vũ lực, mà lại dùng chính nỗi sợ hãi của con người để kiểm soát họ. Đây mới là thứ khó đối phó nhất. Bởi lẽ, đối phó với kẻ thù hữu hình thì dễ, nhưng đối phó với nỗi sợ hãi vô hình trong lòng người thì khó như lên trời.” Y khẽ lắc đầu, tỏ vẻ ngán ngẩm, ánh mắt lóe lên sự lo lắng cho sự ổn định chung của xã hội. Y đã chứng kiến không ít những kẻ dùng thủ đoạn tương tự để trục lợi, nhưng cách Quỷ Mị thao túng lòng người ở đây lại tinh vi hơn, lợi dụng cả sự khốn cùng của thời cuộc. Y cảm nhận được cái không khí oi bức, nặng nề đang bao trùm lấy Hắc Thạch Thôn, như một cái lưới vô hình đang siết chặt lấy những người dân đáng thương.
Lâm Nhất không nói gì thêm, hắn chỉ lặng lẽ xoay chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay, ánh mắt vẫn dõi theo Tà Giáo Sư và những người dân đang quỳ lạy. Hắn hiểu rằng, đây chính là một trong những thử thách lớn nhất của “Vô Tiên Chi Đạo”. Không phải là diệt trừ tà ma ngoại đạo bằng phép thuật, mà là khai sáng tâm trí, đánh thức chân tâm đã ngủ quên trong mỗi con người. Nỗi sợ hãi và sự mê muội của lòng người sẽ là ‘chiến trường’ chính của hắn trong arc này, khó khăn hơn nhiều so với việc đối phó với kẻ thù hữu hình. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng của Hắc Thạch Thôn. Trong tâm trí hắn, một câu nói của Sư phụ chợt vọng về: “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng làm sao để đánh thức chân tâm ấy khi nó đã bị nỗi sợ hãi và tà thuyết che mờ?” Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn tin vào triết lý của mình. Hắn tin rằng, chỉ cần gieo những hạt mầm của lòng nhân ái và sự thấu hiểu, thì dù là bóng tối sâu thẳm nhất cũng sẽ được ánh sáng chân lý soi rọi. Bởi vì, tiên đạo không ở trên trời, mà ở trong chính lòng người, ngay cả trong cõi hồng trần gian nan này.
***
Mây đen dần tan, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà bắt đầu xuyên qua những khe hở trên bầu trời, rọi xuống Hắc Thạch Thôn. Không khí oi bức ban trưa nhường chỗ cho một sự se lạnh mờ ảo, mang theo chút hương đất ẩm sau cơn gió thoảng. Tà Giáo Sư Quỷ Mị vừa kết thúc bài giảng, với vẻ mặt đầy tự mãn khi chứng kiến sự sợ hãi và phục tùng của dân làng. Y đang định thu gom những lễ vật cuối cùng thì Lâm Nhất, với dáng điềm đạm, không khoa trương, chậm rãi bước tới. Hắn đứng đối diện với Quỷ Mị, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm, nhìn thẳng vào kẻ tà giáo, rồi lại lướt qua những khuôn mặt vẫn còn tiều tụy, mê muội của dân làng. Không có sự phán xét, không có sự giận dữ, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc và một lòng kiên định không lay chuyển.
Lâm Nhất không nói về tiên đạo hay phép thuật. Hắn chỉ cất giọng ôn hòa, chậm rãi, lời lẽ đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, như dòng suối mát róc rách thấm vào lòng đất khô cằn. “Ta thấy, Quỷ Mị sư phụ nói rằng thiên tai, bệnh dịch là do tội lỗi và cần phải dâng hiến để cầu bình an. Vậy xin hỏi Quỷ Mị sư phụ và các vị thôn dân, nếu dâng hiến có thể đổi lấy bình an, tại sao những người đã dâng hiến nhiều nhất, những người đã vét sạch của cải cuối cùng của mình, lại vẫn là những người đầu tiên gặp tai ương, là những người đầu tiên mất đi người thân yêu? Tại sao những người đã dâng hiến cả sinh mạng mình để cầu an cho gia đình, lại không thấy bình an đến với họ?”
Những câu hỏi của Lâm Nhất như những mũi kim sắc bén, xuyên thẳng vào bức màn mê muội đang bao phủ tâm trí dân làng. Họ bắt đầu xôn xao, những ánh mắt vô hồn bắt đầu dao động, nhìn nhau đầy bối rối. Họ chưa từng dám nghĩ đến điều đó, chưa từng dám chất vấn những lời lẽ của Quỷ Mị. Mùi khói tế lúc này dường như đã nhạt đi đôi chút, thay vào đó là một mùi đất ẩm và sự bối rối của lòng người.
Quỷ Mị rõ ràng là bất ngờ. Y không ngờ có kẻ dám đứng ra chất vấn y giữa đám đông dân làng đã bị y thao túng. Khuôn mặt gầy gò của y thoáng hiện vẻ tức tối, đôi mắt gian xảo nheo lại. Y cố gắng duy trì vẻ uy nghiêm của mình, giọng the thé cao hơn một tông, đầy vẻ răn đe: “Kẻ phàm phu tục tử dám xen vào! Ngươi hiểu gì về thiên cơ?! Ngươi là ai mà dám nghi ngờ lời thần linh?! Sự hy sinh của họ là để rửa sạch tội lỗi, để thế hệ sau không phải chịu đựng!”
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành nhưng cũng đầy sự thách thức. “Ta chỉ là một tiểu đạo sĩ vô danh, không hiểu thiên cơ. Ta chỉ thấy những gì đang diễn ra trước mắt. Nếu sợ hãi là cách sống, nếu hy sinh vô ích là cách để rửa sạch tội lỗi, vậy thì niềm vui và hy vọng của con người nằm ở đâu? Nếu các vị phải sống trong nỗi sợ hãi triền miên, phải liên tục dâng hiến để đổi lấy một thứ bình an không bao giờ đến, vậy cuộc sống này có còn ý nghĩa gì nữa? Chẳng lẽ, ‘tiên đạo’ mà Quỷ Mị sư phụ nói đến lại là một con đường chỉ toàn sợ hãi và đau khổ?”
Những lời lẽ của Lâm Nhất không hề dùng đến sức mạnh hay phép thuật, nhưng lại có sức công phá mãnh liệt vào niềm tin mù quáng của dân làng. Họ bắt đầu nhìn nhau, rồi nhìn lại những lễ vật ít ỏi mà họ vừa dâng lên, và sau đó là ánh mắt ngờ vực hướng về phía Quỷ Mị. Mấy người phụ nữ già nua, vốn đã mất đi con cái sau những trận dịch bệnh dù đã dâng hiến tất cả, bắt đầu rưng rưng nước mắt. Sự thật hiển nhiên, nhưng từ trước đến nay lại bị nỗi sợ hãi che mờ, nay được Lâm Nhất khơi gợi, bỗng chốc hiện rõ mồn một.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau Lâm Nhất, đôi mắt nàng dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của hắn. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã có những tia sáng của sự nghi ngờ, của lý trí bắt đầu len lỏi. Nàng khẽ gật đầu, thầm tán thưởng cách Lâm Nhất đã đi thẳng vào trọng tâm vấn đề, không vòng vo, không khoa trương. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Và Lâm Nhất đang dùng chính liều thuốc của sự thật để chữa trị căn bệnh mê muội này.
Tô Mạt Nhi, ban đầu còn sốt ruột, nay ánh mắt to tròn long lanh của nàng đã chuyển sang vẻ ngưỡng mộ. Nàng nhìn Lâm Nhất với một sự tin tưởng tuyệt đối, cảm nhận được sức mạnh từ sự bình thản và trí tuệ của hắn. Nàng thấy Quỷ Mị đang bối rối, cố gắng tìm lời lẽ để đối đáp nhưng dường như đã bị Lâm Nhất đẩy vào thế bí. Cảnh tượng này khiến nàng cảm thấy phấn chấn, như một đám mây đen đang dần bị xua tan bởi ánh sáng.
Vương Đại Phúc khẽ vuốt râu quai nón, nở một nụ cười hiền lành nhưng đầy thâm ý. Y biết rằng, Lâm Nhất đã đánh đúng vào điểm yếu của Quỷ Mị. Một kẻ lừa đảo có thể dệt nên vô số lời dối trá, nhưng không thể đối mặt với sự thật giản đơn nhất. “Tiểu đạo sĩ này quả là cao tay,” y thầm nghĩ. Đối phó với kẻ thù hữu hình thì dễ, nhưng đối phó với nỗi sợ hãi vô hình trong lòng người thì khó như lên trời, và Lâm Nhất đang làm được điều đó, từng bước một, bằng chính lời lẽ và lý lẽ của mình. Y cảm thấy không khí se lạnh buổi chiều tà như xua đi một phần sự ngột ngạt của buổi trưa, báo hiệu một sự thay đổi.
Quỷ Mị giận dữ trừng mắt nhìn Lâm Nhất, y cảm thấy uy tín của mình đang bị đe dọa nghiêm trọng. “Ngươi… ngươi đang phá hoại niềm tin của họ! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự hỗn xược này!” Giọng y the thé, pha lẫn sự hoảng loạn. Y vươn tay về phía Lâm Nhất, định tung ra một loại công kích tinh thần nào đó, nhưng Lâm Nhất vẫn đứng vững vàng, ánh mắt từ bi nhưng kiên định, không hề nao núng. Một luồng chính khí vô hình từ Lâm Nhất tỏa ra, hóa giải ý định của Quỷ Mị ngay từ trong trứng nước. Lâm Nhất hiểu rằng, đây là lúc cần phải làm rõ mọi chuyện, phải phá vỡ hoàn toàn bức tường mê muội trong lòng dân làng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Hắc Thạch Thôn. Những tảng đá đen thô ráp, khắc khổ bỗng trở nên rực rỡ dưới ánh nắng cuối ngày, như được ban tặng một sức sống mới. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương đất trong lành, xua đi những mùi khói tế và sự ẩm mốc còn vương lại. Bầu trời trong xanh, không còn vương vấn những đám mây đen nặng nề, như một tấm gương phản chiếu sự thay đổi trong tâm hồn của những người dân nơi đây.
Lâm Nhất không để Quỷ Mị có cơ hội phản bác hay tìm cách thao túng thêm. Hắn tiếp tục, giọng nói vẫn trầm ấm, rõ ràng, mang theo sức mạnh của niềm tin và sự chân thành, như một dòng chảy êm đềm nhưng mãnh liệt, cuốn trôi đi những tảng băng mê muội. Hắn nhìn khắp lượt những khuôn mặt đang ngước nhìn mình, từng ánh mắt từ bối rối đến ngờ vực, giờ đây đã bắt đầu lóe lên những tia sáng của sự nhận thức.
“Chư vị thôn dân,” Lâm Nhất cất tiếng, “ta đến từ một nơi không xa, một thôn làng tên là Bạch Dương Trấn. Cách đây không lâu, Bạch Dương Trấn cũng từng trải qua những tai ương tương tự, dịch bệnh hoành hành, đất đai khô cằn, và lòng người hoang mang đến cực điểm. Họ cũng từng mất mát, từng sợ hãi. Nhưng ở đó, không có ‘thần linh’ nào đòi hỏi họ phải dâng hiến của cải, không có ‘tôn giáo’ nào gieo rắc nỗi sợ hãi về tai ương giáng xuống. Thay vào đó, chúng ta đã cùng nhau tìm ra một con đường khác.”
Lâm Nhất dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. Hắn thấy những đôi mắt đang mở to, những khuôn mặt đang nghiêng đầu lắng nghe với tất cả sự chú tâm. “Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, mà quay vào bên trong mỗi con người. Khi dịch bệnh hoành hành, chúng ta không cầu xin sự che chở hư vô, mà cùng nhau chăm sóc người bệnh, dùng y thuật, dùng lòng nhân ái để cứu chữa. Khi đất đai khô cằn, chúng ta không dâng hiến để cầu mưa, mà cùng nhau đào kênh dẫn nước, chia sẻ nguồn nước ít ỏi, cùng nhau vun trồng. Khi có tranh chấp, chúng ta không dùng bạo lực hay sợ hãi mà lắng nghe, thấu hiểu, và tìm cách hàn gắn, cùng nhau xây dựng tương lai.”
Hắn nhìn thẳng vào Quỷ Mị, rồi lại nhìn những người dân đang dần bừng tỉnh. “Chân lý không nằm ở sự sợ hãi mà ở trong lòng mỗi người. Khi chúng ta giúp đỡ nhau, khi chúng ta tin vào chính mình, đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất. Tiên đạo chân chính không phải là những phép tắc huyền ảo hay những lời tiên tri tai họa, mà là sự lương thiện, sự sẻ chia, và lòng kiên cường của con người khi đối mặt với gian nan. Ở Bạch Dương Trấn, họ đã vượt qua tất cả, không phải bằng cách dâng hiến hay sợ hãi, mà bằng sự đoàn kết, bằng việc cùng nhau xây dựng lại cuộc sống của mình. Giờ đây, Bạch Dương Trấn đang dần hồi sinh, với những cánh đồng xanh tươi, những tiếng cười trẻ thơ, và những con người tràn đầy hy vọng.”
Vương Đại Phúc, đứng bên cạnh, thấy những ánh mắt nghi ngờ của dân làng hướng về phía mình, y lập tức gật đầu xác nhận, giọng sang sảng: “Lời tiểu đạo sĩ Lâm Nhất nói là thật! Ta là Vương Đại Phúc, một thương nhân. Ta từng đến Bạch Dương Trấn, và quả thực, những gì ta thấy ở đó là một bức tranh hoàn toàn khác. Con người ở đó không sống trong sợ hãi, mà sống trong hy vọng. Họ không dâng hiến cho bất kỳ ai, mà cùng nhau làm việc, cùng nhau chia sẻ thành quả. Đó mới là con đường chân chính để vượt qua gian khó, chứ không phải những lời lẽ huyễn hoặc, lợi dụng nỗi sợ hãi của kẻ khác!”
Những lời xác nhận của Vương Đại Phúc, một người có vẻ ngoài phú quý, đáng tin cậy, như một nhát búa giáng mạnh vào bức tường mê muội cuối cùng. Dân làng bắt đầu xôn xao hẳn lên. Những ánh mắt mê muội dần tan biến, thay vào đó là sự nghi ngờ rõ rệt, và sau đó là một niềm hy vọng mong manh chớm nở. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Nhất, rồi lại quay sang nhìn Tà Giáo Sư Quỷ Mị, với ánh mắt đã khác hẳn. Sự thật hiển nhiên như ánh hoàng hôn đang bao phủ lấy Hắc Thạch Thôn.
Quỷ Mị lúc này đã lộ rõ vẻ hoảng loạn. Y không thể ngờ những lời lẽ của mình lại bị vạch trần một cách trần trụi đến vậy, không thể ngờ có kẻ dám dùng sự thật và lòng nhân ái để đối chọi với sự lừa dối của y. Những lời lẽ của y trở nên vô nghĩa, lạc lõng giữa những tiếng xì xào, những ánh mắt nghi ngờ của dân làng. Y gào lên, giọng the thé đầy giận dữ và bất lực: “Đồ khốn! Ngươi dám phá hoại đạo lý của ta! Ngươi sẽ phải chịu sự trừng phạt! Ngươi sẽ thấy cơn thịnh nộ của thần linh giáng xuống!” Y vung tay, định tung ra một đòn công kích tinh thần mạnh hơn, với ý đồ làm cho Lâm Nhất phải quỳ rạp xuống, phải chịu nhục trước mặt dân làng.
Nhưng Lâm Nhất vẫn đứng vững vàng, bất động như một ngọn núi. Ánh mắt hắn từ bi nhưng kiên định, không hề dao động trước sự giận dữ của Quỷ Mị. Chiếc Phù Trần Mộc trên tay hắn khẽ lay động, không phải là một sự phản kháng mạnh mẽ, mà là một sự hóa giải nhẹ nhàng, như cơn gió thổi tan đi làn khói độc. Nụ cười trên môi Lâm Nhất lúc này càng thêm thanh thoát, như một đóa sen trắng nở rộ giữa bùn lầy. Hắn không cần dùng đến phép thuật cao siêu, chỉ cần sự bình tĩnh và chính niệm đã đủ để chặn đứng mọi ý đồ xấu xa.
Dân làng, lúc này đã hoàn toàn thức tỉnh, bắt đầu lùi lại khỏi Quỷ Mị, không còn sợ hãi như trước. Tiếng gầm gừ giận dữ của Quỷ Mị trở nên cô độc, lạc lõng. Ánh mắt họ hướng về Lâm Nhất với một niềm hy vọng mới, một sự tò mò về con đường mà hắn đã nói đến. Mùi khói tế đã tan biến hoàn toàn, không khí trở nên trong lành hơn bao giờ hết, như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Sự thất bại của Tà Giáo Sư Quỷ Mị trong việc đối đáp với Lâm Nhất báo hiệu rằng những thế lực tà ác nhỏ lẻ, chỉ dựa vào sự lừa dối và nỗi sợ hãi, sẽ khó lòng đứng vững trước “Chân Đạo” của Lâm Nhất. Sự dao động và nghi ngờ của dân làng Hắc Thạch Thôn cho thấy hạt giống của “Vô Tiên Chi Đạo” đã được gieo, nhưng quá trình thay đổi cần thời gian và sự kiên trì, có thể sẽ gặp phải sự phản kháng từ những kẻ vẫn còn tin theo tà đạo hoặc từ chính Tà Giáo Sư. Việc Lâm Nhất không dùng vũ lực để giải quyết mâu thuẫn sẽ tạo tiền lệ cho cách hắn đối phó với những tàn dư tà ác khác trong tương lai, củng cố triết lý “Vô Tiên Chi Đạo”.
Lâm Nhất nhìn những khuôn mặt dần sáng rõ, những đôi mắt đã bớt đi vẻ hoang mang. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng tia hy vọng đã chớm nở trong lòng những con người này, và đó chính là bước khởi đầu quan trọng nhất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã gieo những hạt mầm của sự thật và lòng nhân ái. Giờ đây, hắn sẽ kiên nhẫn chờ đợi chúng nảy mầm, đâm chồi, và nở hoa trong tâm hồn họ, biến Hắc Thạch Thôn từ một nơi chìm đắm trong bóng đêm của mê muội thành một nơi tràn ngập ánh sáng của niềm tin và sự sẻ chia.