Lâm Nhất nhìn những khuôn mặt dần sáng rõ, những đôi mắt đã bớt đi vẻ hoang mang. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng tia hy vọng đã chớm nở trong lòng những con người này, và đó chính là bước khởi đầu quan trọng nhất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã gieo những hạt mầm của sự thật và lòng nhân ái. Giờ đây, hắn sẽ kiên nhẫn chờ đợi chúng nảy mầm, đâm chồi, và nở hoa trong tâm hồn họ, biến Hắc Thạch Thôn từ một nơi chìm đắm trong bóng đêm của mê muội thành một nơi tràn ngập ánh sáng của niềm tin và sự sẻ chia.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trườn mình qua những mái nhà lợp rạ xám xịt, nhuộm vàng đỉnh núi Hắc Thạch sừng sững, Lâm Nhất đã cùng Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc ngồi giữa sân đình đổ nát của thôn. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất nồng quen thuộc, đã xua đi phần nào dư vị ám ảnh của màn đêm vừa qua. Xung quanh họ là vài người dân đại diện của thôn, những khuôn mặt khắc khổ hằn sâu vết chân chim, ánh mắt vẫn còn chút e dè, thận trọng, nhưng không còn chứa đựng sự sợ hãi tột cùng hay vẻ mê muội vô vọng như trước. Họ ngồi co ro trên những phiến đá lạnh, nhìn nhóm Lâm Nhất với một niềm tò mò pha lẫn dè dặt, như những con chim non vừa thoát khỏi bẫy, còn chưa dám vỗ cánh bay cao.
Lâm Nhất, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ nhưng tươm tất, dáng ngồi thanh thoát, điềm đạm, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt. Hắn hiểu rằng, để gột rửa tận gốc rễ nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm khảm những con người này, không thể chỉ dùng lời lẽ suông hay những cuộc đối chất. Cần một điều gì đó mạnh mẽ hơn, một ngọn lửa có thể thắp lên từ chính những tro tàn của niềm tin. Hắn khẽ đưa Phù Trần Mộc lên ngực, hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng ôn hòa, trầm lắng, như tiếng suối chảy qua khe đá, từ tốn mà kiên định: "Hắc Thạch Thôn này... nỗi sợ hãi không thể bị xua đi bằng vũ lực, mà phải được thay thế bằng niềm vui và sự gắn kết. Ta nghe nói, nơi đây từng có một lễ hội cổ xưa, gọi là 'Hắc Thạch Vũ Điệu' hay 'Vũ Điệu Phục Sinh', phải không?"
Lời của hắn như một làn gió lạ thổi vào không gian tĩnh mịch, khiến những người dân đang ngồi im lặng giật mình khẽ động. Một trưởng lão với mái tóc bạc phơ, râu dài thướt tha, đôi mắt đục mờ nhìn Lâm Nhất, giọng khàn khàn: "Lễ hội đó... đã mấy chục năm không ai còn nhắc đến, tiểu đạo sĩ ạ. Từ khi có những lời đồn thổi về tai ương, rồi những năm tháng loạn lạc... người ta chỉ còn biết lo sợ, giữ mình. Làm sao chúng ta có thể tổ chức được trong hoàn cảnh này? Nhà cửa thì đổ nát, ruộng đồng hoang phế, lòng người ly tán..." Giọng nói của ông đầy vẻ bi quan, một thứ bi quan đã ngấm sâu vào máu thịt, khó lòng gột rửa chỉ sau một đêm.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, không giấu được vẻ nhiệt tình, vội vàng lên tiếng, giọng trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng xanh: "Không sao đâu, lão trưởng lão! Chúng ta sẽ giúp! Mọi người cùng làm, cùng vui, sẽ không còn sợ hãi nữa! Lễ hội chẳng phải là để mọi người cùng đoàn kết, cùng vượt qua khó khăn sao?" Nàng nhìn những người dân với ánh mắt đầy khích lệ, như muốn truyền đi nguồn năng lượng tích cực đang tuôn trào trong lòng.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng vẫn toát lên vẻ kiên định, nhẹ nhàng đặt tay lên vai một người phụ nữ đang ôm đứa con ho khan, trấn an: "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu lòng người đã có hy vọng, thì bệnh tật cũng sẽ dần lùi bước. Chúng ta sẽ cùng nhau, không ai bị bỏ lại phía sau. Ta sẽ chăm sóc sức khỏe cho mọi người." Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy sức thuyết phục, như dòng nước mát xoa dịu vết thương lòng.
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền lành, gật đầu liên tục, giọng sang sảng: "Đúng thế! Đúng thế! Tiên nhân Lâm Nhất đã nói rồi, 'tiên đạo tại tâm'. Chân đạo không ở nơi mây cao gió lộng, mà ở ngay trong cuộc sống này, trong sự gắn kết của con người. Ta là một thương nhân, ta hiểu rõ giá trị của sự đoàn kết và niềm tin. Cứ nói đi, cần gì, ta sẽ hết lòng hỗ trợ vật chất. Vải vóc, lương thực, đèn lồng... cứ nói, ta lo liệu tất!" Y vỗ ngực, thể hiện sự hào sảng và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất.
Lâm Nhất mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng hy vọng. Hắn chậm rãi giải thích ý nghĩa sâu xa của việc khôi phục lễ hội. "Lễ hội không chỉ là vui chơi đơn thuần, không chỉ là ca múa ăn uống. Đó là sợi dây kết nối linh hồn của một thôn làng, là nơi cất giữ những giá trị tốt đẹp nhất của tổ tiên. Nó là lời nhắc nhở rằng chúng ta là một cộng đồng, rằng chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi gian khó. Việc khôi phục 'Hắc Thạch Vũ Điệu' chính là tìm lại linh hồn đã mất của Hắc Thạch Thôn, là khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người, là gieo trồng lại niềm tin vào cuộc sống." Hắn nhìn từng người dân, ánh mắt từ bi nhưng kiên định, như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng họ, xua đi những lớp bụi thời gian và nỗi sợ hãi đã bám víu. "Đừng nói là 'không thể', hãy nói là 'chúng ta sẽ cố gắng'. Dù chỉ là một điệu múa vụng về, một khúc ca lạc nhịp, nhưng đó sẽ là bước khởi đầu. Bởi lẽ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, chỉ cần có chân tâm, cỏ cây cũng có thể đâm chồi, đá sỏi cũng có thể nở hoa."
Những lời của Lâm Nhất, chậm rãi mà thấm thía, cùng sự nhiệt tình của Tô Mạt Nhi, sự trấn an của Mộ Dung Uyển Nhi và sự hào sảng của Vương Đại Phúc, dần dần làm tan chảy lớp băng giá trong lòng dân làng. Ánh mắt họ không còn hoàn toàn dè dặt, mà đã xuất hiện những tia sáng tò mò, xen lẫn một chút hoài niệm về quá khứ xa xăm. Có lẽ, trong sâu thẳm tâm hồn họ, cái tên 'Hắc Thạch Vũ Điệu' vẫn còn là một ký ức đẹp, một điều gì đó thiêng liêng mà thời gian và nỗi sợ hãi đã cố gắng chôn vùi. Một vài người bắt đầu thì thầm với nhau, những nếp nhăn trên trán giãn ra đôi chút. Họ nhìn nhau, rồi nhìn nhóm Lâm Nhất, như những con thuyền lạc giữa biển khơi vừa nhìn thấy ngọn hải đăng le lói.
***
Vài ngày sau, Hắc Thạch Thôn như được thổi vào một luồng sinh khí mới. Buổi chiều tà, nắng vàng ươm trải dài trên những con đường đất, xuyên qua những mái nhà đã được vá víu sơ sài, gió mát rượi thổi qua những lùm cây ven đường, mang theo mùi hương của hoa dại và đất ẩm. Cả thôn làng như sống lại. Tiếng gõ búa, tiếng cưa gỗ lạch cạch, tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng cười nói đã thay thế cho sự im lặng nặng nề và những tiếng thở dài u uất trước đây. Dưới sự hướng dẫn của Lâm Nhất và đồng đội, dân làng đã bắt tay vào công việc.
Đình làng, nơi từng là trung tâm của sự mê muội và sợ hãi, giờ đây được dọn dẹp sạch sẽ. Những tảng đá đen thô ráp, đặc trưng của Hắc Thạch Thôn, được người dân cùng nhau khiêng vác, sắp xếp lại. Những người đàn ông khỏe mạnh hì hục sửa sang lại mái đình, dựng lại những cột kèo đã mục nát. Lâm Nhất, thân hình gầy gò nhưng nhanh nhẹn, cũng không ngại ngần xắn tay áo giúp đỡ những công việc nặng nhọc. Hắn lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng chỉ dẫn những người còn lúng túng, hoặc dùng Phù Trần Mộc khẽ phẩy nhẹ lên những khuôn mặt mệt mỏi, dường như xua đi những lo âu, mệt mỏi còn vương vấn trong tâm trí họ. Mỗi lần Phù Trần Mộc khẽ lướt qua, một luồng khí thanh mát vô hình lan tỏa, khiến người chạm phải cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn, như được tiếp thêm sức lực. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi không thể đến từ bên ngoài, mà phải từ tận sâu bên trong mỗi con người, từ chính nỗ lực của họ.
Trong khi đó, những người phụ nữ, với đôi tay chai sần đã quen với việc đồng áng, giờ đây lại tỉ mẩn ngồi cùng nhau may vá những bộ trang phục truyền thống đã cũ kỹ, hoặc nhuộm lại những tấm vải thô bằng màu sắc tự nhiên từ lá cây, hoa rừng. Tiếng kim chỉ xao xác, tiếng cười nói râm ran, cùng mùi vải mới, mùi thuốc nhuộm thảo mộc đã làm ấm áp cả một góc sân. Một người phụ nữ trẻ, với khuôn mặt đã bớt đi vẻ khắc khổ, đưa tay vuốt ve tà áo mới được may, đôi mắt ánh lên niềm xúc động: "Mấy chục năm rồi, ta mới lại được chạm vào bộ trang phục này. Cảm giác như được sống lại vậy. Cứ tưởng những thứ này đã bị thời gian và gian khó chôn vùi hết rồi." Lời nói của nàng như một tiếng vọng từ quá khứ, đánh thức những ký ức đẹp đẽ đã ngủ quên.
Tô Mạt Nhi, với sự hoạt bát và nhiệt huyết của mình, trở thành tâm điểm của lũ trẻ. Nàng cùng chúng chạy nhảy khắp sân đình, líu lo dạy chúng những điệu múa cổ truyền đã bị lãng quên. Tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên của lũ trẻ con vang vọng khắp thôn, như những nốt nhạc vui tươi, xua tan đi sự u ám từng bao phủ nơi đây. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà đã nhóm lửa để chuẩn bị thức ăn cho đêm hội sắp tới, hòa quyện với mùi hương hoa dại và mùi gỗ mới, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đang hồi sinh.
Vương Đại Phúc, không chỉ nói suông, đã mang đến rất nhiều vải vóc, đèn lồng, và các vật liệu cần thiết khác từ Bạch Dương Trấn. Y đích thân giám sát việc phân phát, đảm bảo mọi thứ đều đầy đủ. "Đừng lo lắng, mọi người! Ta đã chuẩn bị đủ cả rồi. Niềm vui của mọi người còn đáng giá hơn vạn vàng! Chẳng mấy khi có cơ hội được chứng kiến một cảnh tượng ý nghĩa đến thế này!" Y cười sang sảng, khuôn mặt phúc hậu rạng rỡ, như một vị thần tài mang đến may mắn.
Mộ Dung Uyển Nhi thì bận rộn với công việc của mình. Nàng không chỉ giúp đỡ những người ốm yếu, cảm cúm do làm việc quá sức, mà còn hướng dẫn họ cách giữ gìn vệ sinh, cách chế biến thức ăn từ những nguyên liệu đơn giản mà bổ dưỡng. Nàng pha thuốc, sắc thuốc, và không quên động viên những người già yếu, khuyên nhủ họ đừng quá lo lắng. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng thường nói. "Nhưng nếu lòng người đã tìm thấy niềm vui, thì bệnh tật cũng sẽ dần lùi bước." Những lời nói dịu dàng, chân thành của nàng đã xoa dịu không ít tâm hồn đang mệt mỏi.
Lâm Nhất nhìn những người dân đang hăng say làm việc, những ánh mắt đã dần sáng lên niềm hy vọng. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí thanh khiết đang dần bện chặt lấy Hắc Thạch Thôn, xua đi những tà khí âm u mà Tà Giáo Sư Quỷ Mị đã gieo rắc. Hắn khẽ thầm nhủ: "Mỗi sợi chỉ, mỗi viên đá các vị đặt xuống đều là niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Chân đạo không ở những lời lẽ hoa mỹ, mà ở trong từng hành động, từng nỗ lực xây dựng lại cuộc sống này." Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng những hạt mầm của sự thật và lòng nhân ái đã bén rễ, và chúng đang bắt đầu nảy mầm, đâm chồi, trong chính mảnh đất tâm hồn khô cằn của những con người nơi đây.
***
Đêm lễ hội 'Hắc Thạch Vũ Điệu' đã đến. Trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời quang mây tạnh, đổ ánh sáng bạc xuống toàn bộ Hắc Thạch Thôn, khiến những tảng đá đen và những mái nhà tranh trở nên huyền ảo. Không khí se lạnh của đêm khuya không làm giảm đi sự ấm áp của những đống lửa trại lớn được thắp lên giữa sân đình và dọc các con đường. Mùi khói bếp, mùi thức ăn truyền thống thơm lừng, mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, hòa quyện vào nhau tạo nên một không gian vừa mộc mạc, vừa thiêng liêng.
Dân làng, già trẻ lớn bé, đều khoác lên mình những bộ trang phục truyền thống rực rỡ sắc màu, dù có chút cũ kỹ hay vá víu, nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng và niềm tự hào. Họ cùng nhau ca hát những khúc ca cổ truyền, tiếng trống, tiếng sáo vang vọng khắp núi rừng, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng. Từng bước chân nhịp nhàng theo điệu múa uyển chuyển quanh đống lửa lớn, những điệu múa mà tưởng chừng đã bị thời gian nuốt chửng, nay lại được tái hiện một cách sống động, đầy cảm xúc. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên những khuôn mặt rạng rỡ, những nụ cười đã lâu không thấy, nay lại nở trên môi mỗi người, chân thật và hồn nhiên. Đèn lồng lung linh treo khắp nơi, tô điểm cho khung cảnh thêm phần lộng lẫy.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc đứng lẫn trong đám đông, lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng ấm lòng này. Lâm Nhất, trong bộ đạo bào giản dị, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng điệu múa, từng gương mặt, cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trong lòng người. Hắn cảm nhận được linh khí trong thôn đang trở nên thuần khiết, ấm áp hơn bao giờ hết, như một dòng suối trong lành đang chảy qua những tâm hồn khô cằn. Những bóng ma sợ hãi, mê muội đã từng bao phủ Hắc Thạch Thôn giờ đây dường như đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho ánh sáng của niềm vui và sự gắn kết. Tà Giáo Sư Quỷ Mị, như một bóng tối không thể tồn tại dưới ánh sáng, đã không dám xuất hiện.
Một cô bé với mái tóc đen dài được tết gọn gàng, khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem khói lửa, bất chợt chạy đến kéo tay Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy ngưỡng mộ: "Tiên nhân ơi, người xem này, chúng con nhảy đẹp không? Sư phụ Tô Mạt Nhi dạy chúng con đó!" Tiếng nói trong trẻo của cô bé như một nốt nhạc vui tươi, phá tan đi sự trầm tư của Lâm Nhất.
Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, khẽ xoa đầu cô bé, cảm nhận được sự hồn nhiên, vô tư trong ánh mắt em. "Rất đẹp, tiểu cô nương. Các con đã nhảy bằng cả trái tim mình, và đó mới là điều quan trọng nhất." Hắn nhìn sang Tô Mạt Nhi đang nhảy múa cùng lũ trẻ khác, nàng cười tít mắt, mái tóc đen dài bay bay theo từng điệu nhảy, tựa như một tiên nữ giáng trần mang theo niềm vui.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt trong veo nhìn cảnh tượng huyên náo, khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng như gió thoảng: "Họ đã tìm thấy lại chính mình, Lâm Nhất. Nỗi sợ hãi đã tan đi, và niềm vui đang trở lại. Đây mới là 'tiên đạo' mà người vẫn thường nói đến, phải không?" Nàng cũng không kìm được lòng, cùng Tô Mạt Nhi tham gia vài điệu múa đơn giản với dân làng, hòa mình vào không khí vui vẻ. Tiếng cười của nàng, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng trong lòng Lâm Nhất, như một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
Vương Đại Phúc thì hào hứng hơn cả. Y cùng mọi người chia sẻ những món ăn giản dị nhưng đầy ý nghĩa, những món ăn truyền thống của Hắc Thạch Thôn. Y cười sang sảng, giọng nói vang dội giữa tiếng trống, tiếng sáo: "Đây mới là 'chân đạo' chứ không phải những lời dối trá của kẻ kia! Nhìn xem, niềm vui này, sự đoàn kết này, có gì đáng sợ hơn những lời huyễn hoặc kia chứ!" Y chìa một miếng bánh nướng thơm lừng cho một cụ già, khuôn mặt phúc hậu rạng rỡ.
Lâm Nhất nhìn ngọn lửa trại bập bùng, ánh sáng của nó không rực rỡ chói lòa, nhưng lại đủ để xua đi bóng tối trong lòng người. Hắn cảm nhận được một sự viên mãn nhẹ nhàng trong tâm hồn mình. Hắn biết, ánh sáng không cần rực rỡ, chỉ cần đủ để xua đi bóng tối trong lòng người. Phù Trần Mộc trên tay hắn, dường như cũng cảm nhận được sự thanh tịnh, sự ấm áp của lòng người, khẽ phát ra một luồng sáng dịu nhẹ, hòa vào ánh lửa, như một lời chúc phúc thầm lặng.
Sự thành công của lễ hội Hắc Thạch Thôn không chỉ là niềm vui của một đêm, mà là một minh chứng hùng hồn cho hiệu quả của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong việc chữa lành lòng người. Nó báo hiệu rằng Lâm Nhất sẽ tiếp tục áp dụng phương pháp này ở nhiều nơi khác, nơi mà nỗi sợ hãi và sự mê muội vẫn còn đang hoành hành. Việc Tà Giáo Sư Quỷ Mị không xuất hiện không có nghĩa là y đã từ bỏ, mà có thể y đang ẩn mình chờ cơ hội khác, hoặc một thế lực tà ác khác mạnh hơn sẽ xuất hiện, để thử thách lòng người một lần nữa. Lâm Nhất hiểu rằng, lòng người là 'chiến trường' phức tạp nhất, và chiến thắng này chỉ là bước khởi đầu trên con đường dài của hắn để truyền bá 'Chân Đạo' và đối mặt với những tàn dư tà ác khác.
Hắn đứng đó, giữa những tiếng cười, tiếng hát, giữa ánh lửa bập bùng và ánh trăng thanh khiết, cảm nhận được sự luân chuyển của vạn vật, sự biến đổi của lòng người. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã gieo hạt giống, và đêm nay, hắn thấy những mầm xanh đầu tiên đang vươn mình đón ánh sáng, hứa hẹn một mùa gặt bội thu của niềm tin và tình người.