Tiếng gà gáy não nề xé tan màn sương sớm, luồn lách qua những kẽ lá, vọng vào gian Huyền Nguyên Quan tĩnh mịch. Ánh ban mai yếu ớt, còn vương chút hơi lạnh của đêm tàn, lách qua khung cửa sổ gỗ mục, rọi lên thân ảnh gầy gò đang tĩnh tọa trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ. Đó là Lâm Nhất. Vài ngày đã trôi qua kể từ cái đêm kinh hoàng, cái đêm mà Thanh Khê Thôn tưởng chừng như sẽ bị nhấn chìm trong biển lửa của bạo tàn và tuyệt vọng. Giờ đây, bình yên đã trở lại, nhưng đó là một thứ bình yên mong manh, được đánh đổi bằng những vết thương lòng và cả những vết sẹo hằn sâu trên da thịt.
Bàn tay phải của hắn, nơi từng bị cứa rách bởi mảnh gốm vỡ khi cố ngăn chặn đám thủ hạ cường hào phóng hỏa, vẫn còn băng bó sơ sài. Vết thương không quá sâu, nhưng cái nhức nhối âm ỉ như nhắc nhở hắn về sự hữu hạn của thân xác phàm trần, về cái giá của sự kiên định. Hắn nhắm hờ đôi mắt đen láy, cố gắng xua đi những hình ảnh hỗn loạn của đêm hôm ấy: tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, những ánh mắt sợ hãi và cả sự điên loạn của cường hào. Thay vào đó, hắn tập trung vào hơi thở, vào nhịp đập của trái tim, vào sự tĩnh lặng sâu thẳm bên trong mình. Tuy nhiên, tâm trí hắn vẫn không ngừng chiêm nghiệm. Hắn đã bảo vệ được Thanh Khê Thôn, đã dùng trí tuệ và đạo lý để chiến thắng bạo lực, nhưng những thương tích này, liệu có phải là sự thiếu sót trong cái "Đạo Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi?
"Đạo không phải để trốn tránh, mà là để đối diện." Lời hắn tự nhủ, thầm thì trong tâm khảm, nhưng rồi một câu hỏi khác lại trỗi dậy: "Liệu đối diện có nghĩa là phải chấp nhận tổn thương, chấp nhận sự đau đớn, hay 'Đạo' của hắn vẫn còn một tầng nghĩa khác, một cảnh giới khác mà hắn chưa thể chạm tới?" Những suy tư cứ xoáy vào tâm can, tựa như dòng nước chảy xiết cuốn đi những tảng đá mòn. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi thể chất vẫn còn vương vấn, một sự kiệt quệ không chỉ của cơ thể mà của cả tinh thần, như thể mỗi tế bào trong hắn đều đã căng mình đến tột độ trong trận chiến vô hình ấy. Song, bên trong sự mệt mỏi ấy, lại ẩn chứa một sức mạnh mới, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đã chọn con đường này, con đường của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu, của việc bảo vệ lẽ phải.
Lão Đạo Quán Chủ, với dáng vẻ gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, lặng lẽ bước vào. Tiếng bước chân của y nhẹ đến nỗi tưởng chừng như không chạm đất. Y không nói gì, chỉ khẽ khàng đặt một chén trà nóng hổi, thơm ngát hương hoa cúc dại hái từ sau núi, bên cạnh Lâm Nhất. Hơi ấm của chén trà lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong không khí và trong tâm hồn hắn. Lão Đạo ngồi xuống Bồ Đoàn Cũ Kỹ đối diện, đôi mắt thâm trầm nhưng hiền từ chăm chú nhìn đồ đệ. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự phán xét, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, như thể y có thể đọc được từng gợn sóng lăn tăn trong tâm tư Lâm Nhất. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động lá trúc trước hiên, tạo nên âm thanh xào xạc như một khúc nhạc trầm buồn. Mùi hương gỗ mục, hương nhang còn vương vấn và mùi trà thơm quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa gần gũi.
Sau một hồi tĩnh lặng, Lâm Nhất khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn còn vương nét trầm tư, nhưng đã bớt đi phần nào sự giằng xé. Hắn nhìn sư phụ, giọng nói khàn khàn, chậm rãi, mang theo chút nặng trĩu: "Sư phụ, con đã dùng trí tuệ và sự kiên định, nhưng vẫn không tránh khỏi thương tích... Phải chăng 'Đạo' của con còn thiếu sót?" Hắn đưa bàn tay đã băng bó lên, như thể vết thương kia là bằng chứng cho sự thất bại, cho một giới hạn mà hắn chưa thể vượt qua.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, một nụ cười hiền từ nở trên khuôn mặt khắc khổ. "Thương tích không phải là thiếu sót, Nhất nhi. Chúng là dấu vết của hồng trần, là minh chứng cho việc con đã dấn thân, đã thực sự sống và hành Đạo giữa nhân gian." Y dừng lại, nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng thanh tao lan tỏa trong khoang miệng. "Con đã bảo vệ được những gì con trân trọng, đã giữ vững được tâm mình trước bạo tàn, đó chính là 'Đạo' của con, là sức mạnh chân chính mà không thần thông nào sánh bằng." Giọng y trầm ấm, từng lời như thấm vào tâm can Lâm Nhất, xoa dịu những hoài nghi còn vương vấn. "Bởi lẽ, Vô Tiên không phải là không có sức mạnh, mà là sức mạnh đến từ sự thấu hiểu, từ lòng nhân ái, từ sự hòa hợp vạn vật."
Lâm Nhất lắng nghe, trái tim hắn như được gỡ bỏ một gánh nặng. Đúng vậy, vết thương này không phải là sự yếu kém, mà là huy hiệu của một cuộc chiến không dùng vũ lực, là dấu ấn của sự dấn thân. Hắn đã chọn con đường khó khăn nhất, con đường mà mỗi bước đi đều phải đối mặt với thử thách, với sự đau khổ của người khác, và cả của chính mình. Nhưng Lão Đạo chưa dừng lại. Ánh mắt y trở nên sâu thẳm hơn, như xuyên thấu qua không gian và thời gian. "Nhưng con có hiểu, để bảo vệ được rộng lớn hơn, con phải thấy được rộng lớn hơn không?"
Câu hỏi của Lão Đạo như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã tự hài lòng với việc bảo vệ Thanh Khê Thôn nhỏ bé này, nhưng thế giới bên ngoài còn bao la, bao nhiêu mảnh đời đang chịu đựng, bao nhiêu bất công đang diễn ra. Cuốn Kinh Thư Vô Tự vẫn còn đó, ẩn chứa những bí mật về "Đại Đạo Thịnh Hành," về "tiên đạo" mà Lão Đạo từng ám chỉ là giả tạo nếu chỉ truy cầu sức mạnh. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Hắn đã hiểu được vế sau, nhưng vế đầu còn quá nhiều điều để khám phá.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi những ngọn núi xa xăm ẩn hiện trong làn sương mờ. Những lời của Lão Đạo Quán Chủ như một lời tiên tri, một lời thúc giục hắn phải bước ra khỏi vòng an toàn của Thanh Khê Thôn. Hắn muốn tìm kiếm, muốn hiểu rõ hơn về ý nghĩa của sự tồn tại, về chân lý của "Đạo." Phải chăng, để thực sự thành tiên nhân, hắn phải thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần, không chỉ của một làng nhỏ, mà của cả thế gian rộng lớn này? Lòng hắn dấy lên một khao khát mãnh liệt, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Khao khát được nhìn thấy, được trải nghiệm, được chiêm nghiệm những mảnh đời khác, những cảnh ngộ khác. Chỉ khi đó, "Vô Tiên chi Đạo" của hắn mới thực sự được hoàn thiện, mới thực sự có thể "bảo vệ được rộng lớn hơn."
Lão Đạo nhìn Lâm Nhất, khẽ gật đầu, như thể đã đọc được suy nghĩ của hắn. Y biết, thời khắc này sẽ đến. Thời khắc mà con chim non phải rời tổ, tự mình vỗ cánh giữa bầu trời rộng lớn. Y không giữ lại, bởi lẽ, đó là con đường mà Lâm Nhất phải đi, là định mệnh mà hắn phải hoàn thành. Trà đã nguội, nhưng dư vị của nó vẫn còn đọng lại, thanh khiết và sâu lắng, như chính cái "Đạo" mà Lâm Nhất đang theo đuổi.
***
Buổi chiều hôm ấy, nắng nhẹ nhàng trải vàng trên khắp Thanh Khê Thôn, gió mát rượi mơn man trên những mái nhà tranh đang dần được dựng lại. Tiếng gà gáy lảnh lót, tiếng chó sủa vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa trên con đường đất đã khô ráo. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và xa xa là tiếng người lớn trò chuyện rôm rả về vụ mùa sắp tới, về những kế hoạch xây dựng lại làng. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi lúa chín và mùi cỏ cây dại ven suối, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của sự hồi sinh. Bầu không khí bình yên, giản dị, ấm cúng và gần gũi bao trùm khắp làng, mang lại cảm giác an toàn và thân thuộc sau những ngày tháng hoảng loạn.
Lâm Nhất bước đi trên con đường làng quen thuộc, bên cạnh hắn là Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền. Hắn nhìn những gương mặt dân làng, những nụ cười gượng gạo nhưng đầy hy vọng, những cái vẫy tay chào thân thiện. Lòng hắn ấm áp, nhưng cũng nặng trĩu. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình ở đây, đã mang lại sự bình yên cho họ. Nhưng chính sự bình yên này lại thôi thúc hắn phải đi, phải tìm kiếm một ý nghĩa lớn lao hơn. Những vết thương thể chất của hắn đang dần lành, nhưng vết thương lòng của dân làng, những nỗi sợ hãi in hằn trong ký ức, thì khó lành hơn nhiều.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, nhìn quanh làng, giọng nói trong trẻo nhưng pha chút suy tư: "Thôn mình lại có sức sống rồi, Lâm Nhất. Thật không ngờ, có ngày chúng ta lại được cười đùa như thế này." Nụ cười của cô bé như một tia nắng nhỏ, xua đi phần nào bóng tối còn sót lại.
Chu Thanh Huyền, tay vẫn ôm cuốn sách cổ, gật đầu nhẹ. Dáng vẻ thư sinh thanh tú của hắn toát lên vẻ trầm tĩnh, thấu đáo. "Sức sống thì có, nhưng vết thương lòng thì khó lành hơn vết thương da thịt." Hắn khẽ thở dài, ánh mắt dõi theo những cụ già đang ngồi phơi nắng, nét mặt vẫn còn vương vấn nỗi lo âu. "Lòng người đã một lần bị tổn thương, rất khó để hoàn toàn tin tưởng trở lại."
Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn hiểu ý Chu Thanh Huyền. Chiến thắng này là một bước ngoặt, nhưng không phải là kết thúc cho mọi đau khổ. Hồng trần vẫn còn đó, với muôn vàn cảnh đời, muôn vàn nỗi niềm. Bước chân hắn dẫn họ đến một góc chợ tạm bợ, nơi dân làng bắt đầu bày bán những món đồ đơn sơ. Giữa những sạp hàng rau củ, củi khô, có một bóng dáng nhỏ nhắn thu hút ánh nhìn của hắn.
Đó là một cô gái trẻ, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, tựa như hai giếng nước trong vắt nhưng không đáy. Nàng mặc một chiếc y phục vải thô đơn giản, đã bạc màu, nhưng vẫn sạch sẽ. Tay nàng ôm một bó hoa dại đủ màu sắc, tươi tắn và rực rỡ, nhưng lại tương phản hoàn toàn với vẻ u buồn của nàng. Đó là Cô Gái Bán Hoa, Tiểu Lan. Nàng ngồi lặng lẽ, không rao mời, chỉ cúi đầu nhìn những bông hoa trong tay, như thể đang nói chuyện với chúng.
Lâm Nhất bước đến gần, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền theo sau. Hắn nhìn những bông hoa dại mỏng manh, rồi lại nhìn Tiểu Lan. Trong mắt nàng, hắn thấy một sự chịu đựng thầm lặng, một nghị lực ẩn giấu sau vẻ nhút nhát. Hắn thấy được sự mong manh của cuộc đời, sự vô thường của vạn vật.
Hắn khẽ khàng cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một triết lý sâu xa: "Hoa tuy đẹp, nhưng chóng tàn. Cuộc đời cũng vậy, phải không?" Lời nói không phải để hỏi, mà là một sự chiêm nghiệm, một lời cảm thán.
Tiểu Lan giật mình ngẩng đầu. Đôi mắt nàng khẽ mở to, nhìn Lâm Nhất với vẻ ngạc nhiên và một chút sợ sệt. Nàng chưa từng nghe ai nói về hoa theo cách như vậy. Sau vài giây do dự, nàng khẽ gật đầu, giọng nói lí nhí, gần như không nghe thấy: "Dạ... đúng vậy, công tử." Nỗi buồn trong giọng nàng càng làm cho câu nói thêm phần nặng trĩu.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn đưa tay, chỉ vào một bông cúc dại màu vàng tươi. "Cho ta một bó cúc này đi." Hắn đặt mấy đồng tiền lẻ vào lòng bàn tay Tiểu Lan. Bàn tay nàng run rẩy, khẽ chạm vào tay hắn. Da thịt nàng lạnh ngắt, như thể đã quen với sự khắc nghiệt của cuộc đời.
Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt cô bé dõi theo cử chỉ của hắn, rồi lại nhìn sang Tiểu Lan. Cô bé hiểu, Lâm Nhất không đơn thuần là mua hoa, mà hắn đang trao đi một chút ấm áp, một chút lòng trắc ẩn cho một mảnh đời cô độc. Cô bé cũng cảm thấy xót xa cho Tiểu Lan, cho những số phận mong manh như cánh hoa dại này. Chu Thanh Huyền vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn cũng dừng lại lâu hơn ở Tiểu Lan. Hắn hiểu rằng, đây chính là một trong vô vàn những lý do Lâm Nhất muốn bước ra ngoài, để thấy, để hiểu và để giúp đỡ.
Lâm Nhất cầm bó hoa cúc dại, mùi hương thanh khiết của chúng xoa dịu tâm hồn hắn. Hắn nhìn Tiểu Lan một lần nữa, đôi mắt hắn sâu thẳm, như chứa đựng cả một đại dương suy tư. "Hy vọng, ngươi sẽ luôn tìm thấy vẻ đẹp trong những điều nhỏ bé, dù cuộc đời có trôi chảy thế nào." Hắn khẽ nói, rồi quay người đi. Tiểu Lan vẫn ngồi đó, ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, bó hoa trong tay nàng dường như đã bớt đi phần nào sự u buồn.
Cảnh tượng ấy, hình ảnh của Tiểu Lan và bó hoa dại, như một lời nhắc nhở sâu sắc cho Lâm Nhất. Hồng trần không chỉ có bạo tàn và chiến đấu, mà còn có những nỗi buồn thầm lặng, những số phận éo le chờ đợi sự thấu hiểu. Mỗi bông hoa nở rồi tàn, mỗi cuộc đời đến rồi đi, đều ẩn chứa một ý nghĩa, một đạo lý riêng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Và chân tâm ấy, Lâm Nhất biết, cần phải được tôi luyện, được thử thách trên con đường dài phía trước.
***
Đêm buông xuống Huyền Nguyên Quan, một màu đen huyền ảo bao phủ lấy vạn vật, chỉ còn ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời. Gió nhẹ thổi qua những cành cây cổ thụ trong sân quan, tạo nên âm thanh rì rào như những lời thì thầm của tạo hóa. Không khí tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn chia ly khó tả. Ánh đèn lồng treo trước hiên quan tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, đủ để soi rõ dáng người Lâm Nhất đang quỳ gối trước Lão Đạo Quán Chủ.
Hành trang của hắn vô cùng đơn giản: một chiếc túi vải thô, bên trong chỉ có vài bộ y phục cũ, một ít lương khô và cuốn Kinh Thư Vô Tự vẫn còn dang dở. Toàn bộ tài sản của hắn, ngoài những tri thức và đạo lý đã học được, chỉ có vậy. Nhưng trái tim hắn, lại nặng trĩu những cảm xúc đan xen: sự quyết tâm, lòng biết ơn, và cả nỗi buồn chia xa.
Lâm Nhất cúi đầu thật thấp, thành kính dập đầu ba lạy trước sư phụ. "Con sẽ không quên những gì đã học ở đây, sư phụ. Con sẽ đi tìm hiểu 'Đạo' của riêng mình, con đường 'Vô Tiên' mà người đã chỉ dạy." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đã hiểu, con đường này không phải là sự cô độc, mà là một hành trình để kết nối với vạn vật, để thấu hiểu nhân sinh.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ đỡ hắn dậy, ánh mắt y chất chứa sự tự hào và cả nỗi lo lắng. Y trao cho Lâm Nhất chiếc Phù Trần Mộc của mình, cây phất trần cũ kỹ mà y luôn mang theo bên người. "Nhất nhi, hồng trần vạn trượng, hiểm nguy trùng trùng. Hãy nhớ giữ vững tâm mình, đừng để những cám dỗ, những phù phiếm làm mờ mắt. Chiếc Phù Trần này, không phải để chiến đấu, mà là để con giữ lấy sự thanh tịnh trong tâm hồn, để con nhớ rằng, 'tiên đạo tại tâm', và 'vô nhiễm' mới là cảnh giới cao nhất. Cứ đi đi, 'Đạo' sẽ dẫn lối." Lời dặn của Lão Đạo không chỉ là lời khuyên, mà còn là một lời tiên tri, một sự chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn mà Lâm Nhất sẽ phải đối mặt trong thế giới rộng lớn. Y biết, con đường phía trước của Lâm Nhất sẽ không hề bằng phẳng.
Tô Mạt Nhi đứng nép một bên, đôi mắt cô bé đã đỏ hoe. Nàng run rẩy trao cho Lâm Nhất một chiếc bùa bình an nhỏ, được thêu tay tỉ mỉ bằng chỉ ngũ sắc. Đó là một con chim nhỏ, biểu tượng cho sự tự do, nhưng cũng là lời nhắc nhở về mái nhà. "Lâm Nhất... huynh nhất định phải bình an trở về." Giọng cô bé nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. Nàng ôm chầm lấy hắn, một cái ôm thật chặt, như muốn giữ hắn lại, như muốn truyền đi tất cả tình cảm, sự lo lắng và hy vọng của mình. Khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất cảm nhận được sự ấm áp của tình người, của tình bạn, thứ tình cảm thiêng liêng mà hắn đã vun đắp nơi đây. Hắn khẽ vỗ về lưng cô bé, một lời hứa im lặng trong ánh mắt.
Chu Thanh Huyền bước tới, bắt tay Lâm Nhất. Bàn tay hắn rắn rỏi, ánh mắt thông minh đầy vẻ ngưỡng mộ và thấu hiểu. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống. Ngươi đi rồi, sẽ viết nên pho sử ấy, không phải bằng mực tàu, mà bằng chính cuộc đời mình." Lời nói của Chu Thanh Huyền như một sự công nhận, một sự động viên cho hành trình đầy gian nan của Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, Lâm Nhất đang dấn thân vào một cuộc phiêu lưu mà không ai có thể đoán trước được kết cục.
Ông Lão Đánh Cờ (Vương Lão) và Người Bán Chim (Lão Điểu) cũng có mặt, đứng lặng lẽ dưới ánh trăng. Ông Lão Đánh Cờ vuốt râu bạc phơ, mỉm cười trầm tư. "Đời người như một ván cờ, mỗi nước đi đều phải suy tính. Nhưng mỗi nước đi trên bàn cờ hồng trần đều có giá của nó. Hãy đi sao cho không hối tiếc, tiểu tử." Lời khuyên của lão như một lời nhắc nhở về sự cân nhắc, về trách nhiệm của mỗi lựa chọn.
Lão Điểu, tay vẫn cầm lồng chim trống rỗng, ánh mắt tinh tường dõi theo Lâm Nhất. "Chim tự do bay lượn, nhưng cũng phải tìm nơi trú ngụ. Đừng để bầu trời quá rộng lớn làm con lạc lối, hãy luôn nhớ về gốc rễ của mình." Lời của lão như một lời cảnh báo, về sự cô đơn, về những cám dỗ của thế giới bên ngoài, và về việc giữ vững bản ngã.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời dặn dò, từng lời chúc phúc. Mỗi câu nói đều là một viên ngọc quý, được mài giũa từ kinh nghiệm và triết lý sống của những người đã đi trước. Hắn khắc ghi tất cả vào lòng. Hắn biết, đây là thời khắc chia ly, là bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Hắn quay người, nhìn lần cuối ngôi Huyền Nguyên Quan cũ kỹ, nơi đã nuôi dưỡng hắn lớn khôn, đã cho hắn một mái nhà và một "Đạo" để theo đuổi. Hắn nhìn những gương mặt thân yêu đang đứng đó, dưới ánh trăng. Rồi, hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay. Bước chân hắn vững vàng, dứt khoát. Hắn bước đi, không ngoảnh lại. Bởi lẽ, hắn biết, nếu ngoảnh lại, sự lưu luyến sẽ níu giữ hắn, và hắn sẽ không thể dấn thân vào hồng trần vạn trượng để tìm kiếm chân lý.
Bóng dáng gầy gò của Lâm Nhất dần khuất dạng trong màn đêm, hòa vào con đường mờ ảo dẫn ra khỏi Thanh Khê Thôn. Phía trước hắn là một thế giới rộng lớn, vô vàn hồng trần gian nan, vô vàn cảnh đời chờ đợi. Hắn mang theo vết thương, mang theo những bài học quý giá, mang theo đạo lý đã được tôi luyện. Hắn đi, để tìm kiếm, để hiểu, để hoàn thiện "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Một chương đã khép lại, và một hành trình mới, rộng lớn hơn, đầy thử thách và chiêm nghiệm, đang chờ đợi hắn dưới ánh trăng mờ ảo của một đêm chia ly.