Vô tiên chi đạo
Chương 451

Phục Kích Hắc Thạch Thôn: Đạo Lý Giữa Kiếm Kề

3798 từ
Mục tiêu: Minh họa sự kiên định của Lâm Nhất với 'Vô Tiên Chi Đạo' khi đối mặt với hiểm nguy cận kề, không dùng vũ lực mà dùng đạo lý để hóa giải.,Tăng cường vai trò bảo vệ và sức mạnh của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cho thấy sự trưởng thành và lòng trung thành của họ.,Phát triển xung đột bên ngoài của Arc bằng một cuộc tấn công trực diện từ tàn dư tà đạo, đồng thời khắc sâu xung đột tư tưởng giữa 'Chân Đạo' và 'Tà Đạo'.,Gieo mầm nghi ngờ và chiêm nghiệm trong lòng những kẻ tà đạo và dân làng, khẳng định hiệu quả của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong việc chữa lành lòng người.,Tiếp nối liền mạch từ sự kiện phục hồi tinh thần tại Hắc Thạch Thôn, cho thấy thách thức luôn rình rập dù đã có những bước tiến tích cực.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Hắc Phong Tử, Tà Đạo Sát Thủ, Dân chúng Hắc Thạch Thôn
Mood: Ban đầu căng thẳng và nguy hiểm, sau đó chuyển sang chiêm nghiệm, bình tĩnh và có phần hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ánh lửa trại bập bùng đã lụi tàn tự lúc nào, chỉ còn lại những đốm than hồng leo lét, chập chờn như hơi thở cuối cùng của một ngày dài. Nhưng dư âm của tiếng cười, tiếng hát, và những điệu múa rộn ràng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn hương dịu nhẹ xua đi cái lạnh lẽo của đêm tàn. Trăng treo cao trên đỉnh đầu, ánh sáng bạc vắt qua những mái nhà tranh, phủ lên Hắc Thạch Thôn một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh lặng. Gió đêm mơn man qua những hàng cây cổ thụ, mang theo chút hương đất ẩm và mùi khói bếp còn sót lại, tạo nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi vẫn nán lại, cùng vài người dân thôn đang dọn dẹp những tàn dư của lễ hội. Không khí không còn ồn ào náo nhiệt như lúc ban chiều, thay vào đó là những tiếng trò chuyện nhỏ to, những lời thủ thỉ tâm tình. Dân làng, sau một đêm được giải tỏa gánh nặng sợ hãi, giờ đây đã cởi mở hơn rất nhiều. Họ không còn cúi đầu dè dặt, không còn ánh mắt hoảng sợ khi nhìn Lâm Nhất, mà thay vào đó là sự biết ơn và một niềm tin trong trẻo.

“Tiên nhân à,” một bà cụ lưng còng, tóc bạc phơ, chậm rãi đặt chiếc mâm gỗ đã cạn bánh xuống bên cạnh Lâm Nhất, giọng nói run run nhưng chứa chan sự thành kính, “Lâu lắm rồi, cái thôn này mới lại có được một đêm vui vẻ đến thế. Cứ tưởng... cứ tưởng chúng tôi phải sống trong bóng tối mãi thôi.” Bà cụ nhìn ngọn lửa than đang dần tắt, ánh mắt xa xăm như thể đang dõi về một quá khứ đầy ám ảnh, rồi lại quay sang Lâm Nhất, đôi mắt đã mờ đục lại sáng lên một tia hy vọng. “Thực lòng, chúng tôi đã quá sợ hãi, sợ hãi đến mức quên mất mình là ai, quên mất rằng niềm vui cũng là một phần của cuộc sống.”

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ nhàng, Phù Trần Mộc trong tay khẽ lay động theo nhịp gió, tựa như một người bạn tri kỷ đang lắng nghe. Hắn không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào bóng đêm mịt mờ phía xa. Hắn hiểu, nỗi sợ hãi mà Tà Giáo Sư Quỷ Mị gieo rắc đã ăn sâu vào tâm can những con người chất phác này, bào mòn đi niềm tin và ý chí sống của họ. Nhưng đêm nay, những hạt giống của niềm vui, của sự đoàn kết đã được gieo trồng, và hắn cảm nhận được, chúng đang nảy mầm mạnh mẽ. Hắn nhớ lại những lời thầy mình đã dạy, rằng chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Và niềm tin, sự an yên thực sự phải đến từ bên trong, không phải từ sự ban phát hay sự hăm dọa của bất kỳ kẻ nào.

“Bình yên không phải là không có bão tố, mà là tìm thấy sự tĩnh lặng giữa bão tố,” Lâm Nhất khẽ cất lời, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng xua đi nỗi lo lắng còn vương trong lòng bà cụ. “Con người ta, dù gặp phải phong ba bão táp đến mấy, chỉ cần trong lòng còn giữ được ngọn lửa hy vọng, còn biết yêu thương và sẻ chia, thì mọi gian nan đều có thể vượt qua. Điều đáng sợ nhất không phải là bóng tối bên ngoài, mà là bóng tối trong chính lòng mình.”

Bà cụ gật gù, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, nhưng đó không phải là nước mắt của sự bi thương, mà là của sự giải tỏa, của niềm hy vọng mong manh vừa được thắp sáng. “Tiên nhân nói phải… chúng tôi đã hiểu ra nhiều điều rồi.”

Xa xa, Mộ Dung Uyển Nhi đang dùng kim châm và một ít thảo dược, tỉ mẩn băng bó vết chai sần trên tay một người đàn ông trung niên. Nàng nhìn những vết thương nhỏ, những vết nứt nẻ do lao động vất vả, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự xót xa. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” nàng khẽ thì thầm, không phải với người đàn ông mà như nói với chính mình, giọng nói dịu dàng như gió thoảng. Nàng biết, những vết thương thể xác này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Nỗi đau lớn hơn nằm sâu trong tâm hồn họ, đã bị tà giáo gặm nhấm suốt một thời gian dài. Nàng nhìn Lâm Nhất, nhìn cách hắn dùng lời lẽ, dùng sự chân thành để chữa lành những vết thương vô hình đó, và trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng tin, đây chính là "tiên đạo" mà hắn đã kiên trì theo đuổi, một con đường tuy khó khăn nhưng lại mang ý nghĩa cao cả hơn bất kỳ loại thần thông nào.

Tô Mạt Nhi thì đang cùng lũ trẻ con chơi trốn tìm quanh những đống củi khô. Tiếng cười trong trẻo của nàng và lũ trẻ vang vọng trong đêm, phá tan đi cái tĩnh lặng, mang đến một sức sống mới cho thôn làng. Nàng thoăn thoắt chạy, mái tóc đen dài bay bay theo từng bước chân, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Nàng là hiện thân của sự hồn nhiên, của niềm hy vọng không bao giờ tắt. Dù ban ngày có tức giận, có cằn nhằn Lâm Nhất vì sự chậm chạp, nhưng khi màn đêm buông xuống, khi nhìn thấy nụ cười trên gương mặt những đứa trẻ, nàng lại cảm thấy mọi gánh nặng đều tan biến. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là một chiến binh, nhưng hắn là người bảo vệ niềm tin, bảo vệ những giá trị tốt đẹp nhất của con người. Và nàng, bằng tất cả sự nhanh nhẹn và quyết đoán của mình, sẽ là tấm khiên vững chắc để bảo vệ hắn, bảo vệ con đường mà hắn đã chọn.

Vương Đại Phúc, sau một đêm vui vẻ, đang giúp một vài thanh niên dọn dẹp những chiếc bàn ghế tre. Y cười sang sảng, giọng nói vang dội, không hề ngần ngại bày tỏ suy nghĩ của mình: “Đúng là có phúc mới gặp được tiên nhân Lâm Nhất! Cái bọn tà giáo kia chỉ biết gieo rắc nỗi sợ hãi, còn Lâm tiên nhân thì lại gieo mầm hy vọng. Cứ nhìn xem, cả thôn mình đã vui vẻ trở lại thế này, có phải phúc hơn vạn lần những lời huyễn hoặc kia không?” Y vỗ vai một thanh niên, ánh mắt tràn đầy sự phấn khởi. “Phải rồi, chúng ta phải cùng nhau xây dựng lại thôn làng, làm cho nó đẹp hơn, giàu có hơn, để cho những kẻ tà đạo kia biết, chúng ta không còn sợ hãi nữa!”

Lâm Nhất nhìn những con người đang hăng say làm việc, những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại rạng rỡ niềm tin. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra, không chỉ ở Hắc Thạch Thôn mà còn trong chính lòng người. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, còn nhiều gian nan, nhưng chỉ cần những hạt mầm này được gieo, được vun đắp, thì một ngày nào đó, chúng sẽ vươn lên thành cây đại thụ, che chở cho những tâm hồn đã từng lạc lối. Hắn khẽ vuốt ve Phù Trần Mộc, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lòng người, từ niềm tin vừa được hồi sinh.

Tuy nhiên, cuộc đời vốn dĩ không phải là một bản nhạc du dương không hồi kết. Khi ánh trăng dần lên cao, gió đêm cũng bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo một hơi lạnh bất thường. Từ phía những kẽ đá lởm chởm, một bóng đen xẹt qua. Không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh, nặng nề, như có một tảng đá vô hình đè nén lên lồng ngực mọi người. Mùi đất ẩm và khói bếp ngọt ngào ban nãy bỗng bị lấn át bởi một mùi tanh tưởi, khó chịu, tựa như mùi máu tươi và tà khí mục rữa.

Lâm Nhất, đang nói chuyện với một nhóm dân làng bên cạnh một tảng đá lớn nằm ở rìa thôn, bỗng nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia cảnh giác. Hắn cảm nhận được luồng khí tức tà ác đang ập đến, mạnh mẽ và thâm độc hơn bất kỳ thứ gì hắn từng đối mặt ở Hắc Thạch Thôn trước đây. Phù Trần Mộc trong tay hắn, vốn đang phát ra ánh sáng dịu nhẹ, giờ đây bỗng khẽ rung lên, ánh sáng đó cũng trở nên mãnh liệt hơn, như muốn xua tan bóng tối đang bao trùm.

Chưa kịp để Lâm Nhất kịp phản ứng, một loạt ám khí đen kịt, sắc lẻm, đã xé gió lao thẳng về phía hắn, mang theo tiếng rít ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Sát khí bủa vây, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Những người dân làng đang đứng gần Lâm Nhất, vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui và sự thanh bình giả tạo, bỗng chốc ngẩng phắt dậy, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng. Tiếng la hét thất thanh vang lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh.

“Hừ! Dám động đến Lâm ca ca, đừng hòng!”

Một bóng dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như tia chớp, lao ra. Đó là Tô Mạt Nhi. Nàng không chút do dự, rút thanh kiếm dài bên hông, thân pháp linh hoạt đến kinh ngạc, như một cánh bướm đêm lướt qua làn mưa tên. Kiếm quang lóe lên, những luồng ám khí đen kịt va chạm với lưỡi kiếm, phát ra những tiếng “keng keng” chói tai, sau đó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tan biến vào hư không. Mái tóc đen dài của nàng bay phấp phới trong gió, đôi mắt to tròn bỗng trở nên sắc lạnh, đầy kiên quyết. Nàng không lùi một bước, chặn đứng mọi đòn tấn công nhằm vào Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự giận dữ. Nàng biết, nếu không có Lâm Nhất, những con người này vẫn sẽ chìm đắm trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn đã mang ánh sáng đến, và nàng sẽ không bao giờ để bóng tối một lần nữa bao phủ nơi đây.

Gần như cùng lúc, Mộ Dung Uyển Nhi cũng đã phản ứng. Nàng không nhanh nhẹn như Tô Mạt Nhi, nhưng lại có sự trầm ổn và chính xác đến đáng sợ. Nàng vung tay, một túi vải nhỏ bay ra, trong chớp mắt biến thành một màn sương màu xanh nhạt, bao phủ lấy Lâm Nhất và những người dân làng xung quanh. Những luồng ám khí còn sót lại, khi chạm vào màn sương, lập tức bị hóa giải, biến thành những làn khói đen rồi tan đi. Sau đó, nàng nhanh chóng kết ấn, một trận pháp phòng ngự hình bán nguyệt với ánh sáng dịu nhẹ bùng lên, vững chắc như một bức tường vô hình, che chắn cho Lâm Nhất và những người vô tội. Ánh sáng của trận pháp mờ ảo trong đêm, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối. Đôi mắt trong veo của nàng giờ đây đầy vẻ cảnh giác, bàn tay vẫn không ngừng biến hóa các ấn quyết, duy trì sự ổn định của trận pháp.

Từ trong bóng đêm, một thân ảnh gầy gò, khoác áo choàng đen rách rưới, từ từ bước ra. Khuôn mặt xương xẩu, đôi mắt đỏ ngầu ẩn chứa sự tàn bạo và tuyệt vọng. Đó chính là Hắc Phong Tử, kẻ thủ lĩnh tà đạo mà Lâm Nhất và đồng đội đã chạm trán trước đây. Y nhìn Lâm Nhất với một ánh mắt đầy căm hận, tựa như đang nhìn kẻ thù không đội trời chung.

“Kẻ phá hoại tín ngưỡng, hôm nay ngươi phải trả giá!” Giọng nói khàn đục của Hắc Phong Tử vang lên, mang theo hơi lạnh của tử khí, khiến cả thôn làng chìm trong sự hoảng loạn. Y vung tay, thêm nhiều sát thủ tà đạo bịt mặt, mặc đồ tối màu, từ trong bóng tối xuất hiện, bao vây Lâm Nhất và hai người đồng đội. Chúng hành động nhanh gọn, nhưng ánh mắt lại lộ ra sự do dự, một phần vì e ngại Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi, một phần vì những lời nói của Lâm Nhất đã gieo vào lòng chúng một hạt mầm nghi ngờ từ những lần trước.

Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, không hề lay động. Phù Trần Mộc trong tay hắn vẫn khẽ rung lên, ánh sáng càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng không chói mắt, mà ấm áp, xua tan đi phần nào mùi tà khí tanh tưởi. Hắn không nhìn Hắc Phong Tử, mà ánh mắt lại quét qua những người dân làng đang co rúm vì sợ hãi, những người đã từng tin vào tà giáo, đã từng bị nỗi sợ hãi giày vò. Hắn thấy được sự kinh hoàng tột độ, nhưng cũng thấy được một tia hy vọng mong manh vẫn còn le lói trong ánh mắt họ.

“Các ngươi vì sao mà sợ hãi, vì sao mà giận dữ?” Lâm Nhất khẽ cất lời, giọng nói trầm ấm và bình thản, vang vọng trong không gian căng thẳng, át đi tiếng gió rít và tiếng la hét thưa thớt của dân làng. Hắn không hề phán xét hay đe dọa, mà chỉ đặt ra một câu hỏi, một câu hỏi chạm đến tận cùng tâm hồn của những kẻ đang vây hãm hắn. “Con đường các ngươi đang đi, liệu có thực sự mang lại bình yên cho chính các ngươi, hay chỉ là sự trốn tránh khỏi nỗi sợ hãi lớn hơn?”

Hắc Phong Tử đứng sững lại, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Lâm Nhất. Y không ngờ trong tình cảnh này, kẻ mà y căm ghét lại có thể bình tĩnh đến vậy, lại có thể buông ra những lời lẽ nghe có vẻ yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh khó hiểu. “Ngươi… ngươi đang cố làm gì? Ngươi nghĩ ngươi có thể lay động được ta bằng những lời lẽ vô nghĩa đó sao?!” Y gầm gừ, cố gắng xua đi sự bối rối đang dâng lên trong lòng. Y đã sống trong thù hận quá lâu, đã chìm đắm trong sự tàn bạo và cuồng tín đến mức không còn nhớ được cảm giác bình yên là gì. Những lời của Lâm Nhất như những mũi kim châm vào sâu thẳm tâm hồn y, đánh thức những câu hỏi đã bị chôn vùi từ rất lâu rồi.

Một sát thủ tà đạo đang đứng gần, tay cầm đoản đao, bỗng khẽ rụt tay lại. Y nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Hắc Phong Tử, ánh mắt lộ rõ sự do dự. Tiếng thì thầm yếu ớt vang lên giữa những kẻ đồng bọn: “Hắn nói… có lý…” Những lời này, dù nhỏ, nhưng lại như một làn sóng ngầm, lay động tâm trí những kẻ tà đạo khác. Chúng đã quen với việc hành động theo mệnh lệnh, theo sự sợ hãi và lòng căm thù mù quáng. Nhưng những lời của Lâm Nhất lại buộc chúng phải suy nghĩ, phải đối diện với chính nội tâm mình. Chúng đã từng được hứa hẹn về sức mạnh, về sự bất tử, nhưng thứ chúng nhận được chỉ là sự sợ hãi, sự cô độc và một cuộc sống bị truy đuổi. Liệu con đường này có thực sự đúng đắn?

Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi vẫn duy trì tư thế phòng ngự, ánh mắt cảnh giác quét qua từng kẻ địch. Nàng Mạt Nhi, dù trong lòng vẫn còn tức giận, nhưng khi nghe Lâm Nhất cất lời, nàng bỗng hiểu ra. Hắn không cần nàng phải dùng kiếm giết người, hắn cần nàng bảo vệ hắn để hắn có thể dùng lời lẽ, dùng đạo lý để hóa giải hận thù. Nàng giữ chặt thanh kiếm, ánh mắt vẫn sắc bén nhưng hành động lại trở nên trầm ổn hơn. Uyển Nhi thì khẽ thở dài. Nàng biết, cuộc chiến của Lâm Nhất không phải là cuộc chiến bằng gươm đao, mà là cuộc chiến của tâm hồn. Nàng sẽ dùng hết sức mình để bảo vệ cho hắn, cho đến khi những lời nói của hắn chạm đến được những trái tim chai sạn nhất.

Lâm Nhất không để ý đến sự hoang mang của Hắc Phong Tử, cũng không để ý đến sự do dự của những kẻ sát thủ. Hắn tiếp tục nói, giọng nói vẫn trầm ấm, nhưng mỗi lời lại như một nhát búa giáng thẳng vào bức tường kiên cố của sự mê muội. “Con người ta, ai mà chẳng sợ hãi? Sợ cái chết, sợ cô độc, sợ bị lãng quên. Nhưng liệu có phải vì sợ hãi mà ta phải gieo rắc nỗi sợ hãi cho người khác? Liệu có phải vì căm thù mà ta phải chìm đắm trong hận thù vĩnh viễn? Con đường dẫn đến bình yên không nằm ở việc trốn tránh hay đàn áp, mà nằm ở việc đối diện, thấu hiểu và buông bỏ.”

Hắc Phong Tử cảm thấy một sự hỗn loạn chưa từng có dâng trào trong lòng. Những lời của Lâm Nhất cứ vang vọng trong tâm trí y, khiến y không thể tập trung vào việc ra lệnh hay tấn công. Y đã sống bao nhiêu năm trong hận thù, đã giết bao nhiêu người, đã gieo rắc bao nhiêu tội ác, tất cả đều là vì cái gọi là “tín ngưỡng”, vì cái gọi là “con đường duy nhất”. Nhưng giờ đây, những lời của Lâm Nhất lại khiến y nghi ngờ tất cả. Liệu y có đang đi sai đường? Liệu y có đang tự lừa dối chính mình? Y cảm thấy một sự tức tối tột độ, không phải vì bị tấn công, mà vì bị lay động bởi những lời lẽ mà y cho là yếu ớt. Y không thể chịu đựng được cảm giác bối rối và hoang mang này.

“Rút lui! Rút lui hết cho ta!” Hắc Phong Tử gầm lên, giọng nói khàn đục ẩn chứa sự tức tối và bất lực. Y không thể tiếp tục đối mặt với Lâm Nhất, không thể tiếp tục nghe những lời lẽ đang làm tan chảy bức tường căm hận mà y đã xây dựng bấy lâu nay. Y biết, nếu còn nán lại thêm chút nữa, y sẽ thực sự bị lung lay.

Đám sát thủ tà đạo, vốn đã do dự từ trước, nghe lệnh của thủ lĩnh, nhanh chóng rút lui vào trong bóng tối. Chúng rời đi nhanh chóng, nhưng trong ánh mắt của một vài kẻ, vẫn còn vương vấn sự suy tư, sự bối rối mà những lời của Lâm Nhất đã gieo vào. Chúng không còn sự hung hãn, cuồng tín như lúc ban đầu, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một câu hỏi lớn đang hiện hữu trong tâm hồn.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi vẫn đứng vững, trận pháp và kiếm chiêu vẫn sẵn sàng, cho đến khi bóng dáng cuối cùng của kẻ địch biến mất vào màn đêm. Dân làng, sau khi trải qua một phen kinh hoàng, dần dần hoàn hồn. Chúng nhìn Lâm Nhất, nhìn hai người hộ vệ của hắn, và nhìn nhau, trong ánh mắt không còn chỉ là sự sợ hãi, mà còn có sự ngưỡng mộ và một niềm tin sâu sắc hơn. Lâm Nhất đã không dùng bạo lực, đã không dùng phép thuật, mà chỉ dùng lời lẽ để đẩy lùi kẻ thù. Điều này khiến họ nhận ra rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là sức mạnh của quyền năng, mà là sức mạnh của đạo lý, của lòng người.

Lâm Nhất nhìn bóng đêm nuốt chửng những kẻ tà đạo, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ nguyên sự bình thản. Hắn biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ, và con đường phía trước còn rất dài. Tà giáo sẽ không dễ dàng buông tha, và những thử thách còn lớn hơn đang chờ đợi. Nhưng hắn cũng biết, những hạt giống đã được gieo, những câu hỏi đã được đặt ra. Sự bất lực của tà đạo trước 'đạo lý' của hắn, dù chúng có dùng bạo lực, cho thấy con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ ngày càng mạnh mẽ và khó bị lung lay. Việc Hắc Phong Tử và một số sát thủ tà đạo bộc lộ sự bối rối và suy ngẫm cho thấy hạt mầm của sự thức tỉnh có thể đã được gieo, foreshadowing khả năng một số kẻ tà đạo có thể thay đổi trong tương lai. Sự quyết liệt và hiệu quả trong việc bảo vệ Lâm Nhất của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi báo hiệu vai trò ngày càng quan trọng và khả năng chiến đấu của họ trong hành trình sắp tới. Cuộc tấn công này là một lời nhắc nhở rằng tàn dư tà ác sẽ không dễ dàng buông tha, và Lâm Nhất cùng đồng đội sẽ còn phải đối mặt với nhiều thử thách tương tự, có thể là quy mô lớn hơn.

Hắn khẽ thở dài, Phù Trần Mộc trong tay lại phát ra ánh sáng dịu nhẹ, xua đi những tàn dư tà khí còn sót lại trong không khí. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã gieo hạt giống, và đêm nay, hắn thấy những mầm xanh đầu tiên đang vươn mình đón ánh sáng, hứa hẹn một mùa gặt bội thu của niềm tin và tình người, nhưng cũng biết rằng những giông bão vẫn còn rình rập, chờ đợi để thử thách ý chí và con đường mà hắn đã chọn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ