Vô tiên chi đạo
Chương 452

Hạt Mầm Thức Tỉnh: Lời Thú Tội Từ Bóng Tối

4174 từ
Mục tiêu: Minh chứng cho sức mạnh cảm hóa của 'Vô Tiên Chi Đạo' khi một tín đồ tà đạo quay lưng lại với giáo phái của mình.,Tiết lộ những âm mưu và thông tin quan trọng về các tàn dư tà ác còn lại, cung cấp định hướng cho các chương tiếp theo.,Làm sâu sắc thêm sự thấu hiểu của Lâm Nhất về lòng người, về bản chất thiện ác không rạch ròi, và sự kiên định của hắn trong việc chữa lành hồng trần.,Củng cố vai trò của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trong việc hỗ trợ Lâm Nhất, không chỉ về bảo vệ mà còn về sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.,Gieo mầm hy vọng về khả năng cải tà quy chính, ngay cả với những kẻ đã lạc lối sâu trong tà đạo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Hắc Phong Tử, Dân chúng Hắc Thạch Thôn
Mood: Reflective, tense, hopeful, philosophical
Kết chương: [object Object]

Cảnh đêm tàn, hơi sương còn vương vấn trên những mái tranh cũ kỹ của Hắc Thạch Thôn, mang theo chút ẩm ướt se lạnh của buổi sớm mai. Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây ngũ sắc, nhưng không đủ sức xua tan hoàn toàn cái bóng ma sợ hãi còn lẩn khuất trong ánh mắt những người dân. Sau trận phục kích bất ngờ đêm qua, không khí trong thôn vẫn còn nặng trĩu. Tiếng gà gáy yếu ớt như chưa dám cất lên hết mình, tiếng chó sủa cũng chỉ là những hồi ngắt quãng, xa xăm. Dưới cây cổ thụ cổ kính giữa làng, nơi đêm qua từng diễn ra lễ hội tưng bừng, giờ chỉ còn lại những tàn tích của niềm vui vội vã: vài chiếc đèn lồng giấy đã rách nát, vài mảnh lụa màu sắc phai nhạt, và dấu chân lấm lem trên nền đất.

Lâm Nhất, với bộ đạo bào vải thô cũ kỹ nhưng tề chỉnh, đang dùng Phù Trần Mộc của mình nhẹ nhàng xua đi những hạt bụi còn vương trên chiếc bàn gỗ thô mộc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn trầm tư nhìn về phía cánh rừng xa xăm, nơi những kẻ tà đạo đã biến mất vào màn đêm. Hắn không nói gì, nhưng từng cử chỉ của hắn đều toát lên một sự bình thản đến lạ lùng, một sự điềm tĩnh có thể làm dịu đi những cơn sóng ngầm trong lòng người. Hắn biết, nỗi sợ hãi không phải là thứ dễ dàng bị đánh tan chỉ bằng một đêm lễ hội hay một lời giảng đạo. Nó như một hạt giống đã bén rễ sâu trong tâm hồn, cần thời gian, sự kiên nhẫn và lòng từ bi vô hạn để nảy mầm những điều tốt đẹp.

Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, dung mạo thanh tú của nàng ánh lên vẻ lo lắng thường trực. Nàng khẽ siết chặt chiếc túi thuốc bên hông, đôi mắt trong veo vẫn dõi theo hướng Lâm Nhất nhìn. Nàng không nghi ngờ sức mạnh của Chân Đạo mà Lâm Nhất đang theo đuổi, nhưng nàng thấu hiểu lòng người nông nổi và những ám ảnh khó phai. "Những kẻ tà đạo đó sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, chúng ta cần cẩn trọng," nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng ẩn chứa một sự kiên định. Nàng là người từng trải, đã chứng kiến không ít cảnh đời, biết rõ rằng cái ác không dễ dàng buông tha, và con đường của Lâm Nhất, dù cao cả đến đâu, cũng sẽ trải đầy chông gai. Nàng thấu hiểu rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và những kẻ tà đạo kia, tâm bệnh của chúng đã ăn sâu quá rồi.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, lại có vẻ ít trầm tư hơn. Nàng vẫn còn bực tức về sự hèn nhát của những kẻ tà đạo đêm qua. "Hừm, không biết tên Hắc Phong Tử đó giờ đang ở đâu, có dám quay lại không?" nàng lẩm bẩm, tay nghịch ngợm một nhành cỏ khô. Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút bướng bỉnh, nhưng cũng đầy sự quan tâm đến Lâm Nhất. Nàng không thể hiểu được tại sao Lâm Nhất lại không phản kháng, không dùng những phép tắc thần thông mà nàng từng chứng kiến để đánh bại chúng. Trong suy nghĩ đơn thuần của một cô gái trẻ, cái ác phải bị trừng trị, cái thiện phải được bảo vệ bằng sức mạnh.

Dân làng Hắc Thạch Thôn bắt đầu một ngày mới trong sự uể oải. Tiếng suối chảy róc rách từ khe đá gần làng, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà tranh, mùi đất ẩm sau sương đêm hòa quyện với mùi lúa chín thoang thoảng từ cánh đồng... Tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng, nhưng những ánh mắt liếc nhìn ba người Lâm Nhất vẫn còn mang theo sự đề phòng và chút sợ hãi. Họ dọn dẹp những tàn tích của lễ hội, từng người một, động tác chậm rãi, nặng nề. Họ đã được chứng kiến sức mạnh của đạo lý, nhưng nỗi ám ảnh về sự trở lại của tà giáo vẫn lơ lửng như một đám mây đen, chực chờ kéo đến bất cứ lúc nào. Một người nông dân già, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, khẽ thở dài, tay run run vuốt ve bức tượng đá cũ kỹ của vị thần hộ mệnh mà họ đã bỏ quên bấy lâu nay. Ông không dám nói gì, chỉ cúi đầu, lòng nặng trĩu.

Lâm Nhất vẫn giữ im lặng, hắn hiểu rằng lời nói đôi khi không bằng hành động, và sự kiên nhẫn mới là liều thuốc hữu hiệu nhất để chữa lành những vết thương lòng. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Nỗi sợ hãi là một hạt giống dễ gieo, nhưng hạt mầm của hy vọng còn kiên cường hơn nhiều," hắn nói, giọng nói ôn hòa như gió thoảng. "Đêm qua, chúng ta đã gieo một hạt giống hy vọng. Giờ là lúc để chờ đợi nó nảy mầm." Hắn lại nhìn về phía cánh rừng, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngay cả trong bóng tối sâu thẳm nhất, vẫn có một tia sáng chờ đợi để được thắp lên." Hắn tin rằng, không có con người nào hoàn toàn đen tối, không có tâm hồn nào hoàn toàn chai sạn. Mỗi người đều có một phần thiện lương ẩn sâu bên trong, chỉ chờ đợi một lời gọi, một ánh sáng để thức tỉnh. Hắn không vội vã, vì hắn biết, con đường tu thân, tiên đạo tại tâm, không thể vội vàng mà thành.

Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mơn man trên da thịt, mùi đất ẩm và cỏ cây thấm vào từng hơi thở. Tâm hồn hắn hòa mình vào cảnh vật xung quanh, lắng nghe tiếng nói của tự nhiên, của cuộc sống. Trong cái tĩnh lặng của buổi sáng, hắn nghe thấy cả những tiếng lòng đang cựa quậy, dù là của những người dân còn e ngại, hay của những kẻ tà đạo đang hoang mang lạc lối. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn thầm nhủ. Hắn biết, để tìm thấy chân tâm ấy, đôi khi phải trải qua những giấc mộng kinh hoàng nhất, phải đối diện với những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Và đêm qua, hắn đã gieo một hạt giống của sự thật, của lòng từ bi, vào chính cái tâm hồn đang chìm trong ác mộng của Hắc Phong Tử. Hắn hy vọng, nó sẽ là khởi đầu cho một sự thức tỉnh, dù mong manh.

* * *

Trong khi ánh bình minh đang dần chiếu rọi khắp Hắc Thạch Thôn, xua đi màn đêm u ám, thì sâu thẳm trong Hắc Ám Sâm Lâm, màn đêm dường như vẫn còn ngự trị. Nơi đây, những cây cổ thụ khổng lồ vươn mình lên trời cao, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cho không khí luôn ẩm ướt và lạnh lẽo. Dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ quấn quanh thân cây, tạo thành những bức màn tự nhiên bí ẩn. Tiếng côn trùng kêu rả rích không ngừng, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như những lời thì thầm ma quái, và đôi khi, từ xa xăm vọng lại tiếng gầm gừ trầm đục của một loài yêu thú nào đó, khiến cả khu rừng như chìm trong một bản giao hưởng của sự hoang dại và nguy hiểm. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát, hòa lẫn với một mùi tanh nồng khó tả, có lẽ là từ những loài hoa độc hoặc xác chết của động vật, bao trùm lên mọi thứ, tạo nên một bầu không khí u ám, căng thẳng và đầy rẫy hiểm họa.

Giữa chốn thâm sơn cùng cốc ấy, Hắc Phong Tử đang ngồi dựa vào một thân cây mục nát, toàn thân y tiều tụy, hốc hác, bộ trang phục tà đạo đã sờn rách, lấm lem bùn đất. Đôi mắt y lờ đờ, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể đang cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó đã mất đi từ lâu. Y đã tách đoàn với những kẻ đồng hành khác ngay sau khi rút lui khỏi Hắc Thạch Thôn. Trong cơn hoảng loạn và tức giận, y đã chạy sâu vào khu rừng này, mong muốn thoát khỏi những lời nói của Lâm Nhất, thoát khỏi những câu hỏi đang gặm nhấm tâm trí y. Nhưng càng chạy, những lời ấy càng như tiếng vang vọng trong đầu y, rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết.

"Con người ta, ai mà chẳng sợ hãi? Sợ cái chết, sợ cô độc, sợ bị lãng quên..."

Lời nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng của đạo sĩ trẻ cứ quanh quẩn trong tâm trí Hắc Phong Tử. Y đã sống bao nhiêu năm dưới sự thống trị của Tà Giáo Sư, tin tưởng mù quáng vào cái gọi là "Thiên Đạo" của kẻ đó, tin rằng chỉ có bạo lực và sự sợ hãi mới là con đường duy nhất để đạt được sức mạnh và sự bất tử. Y đã gieo rắc nỗi sợ hãi cho vô số người, đã cướp đi sinh mạng của không ít kẻ yếu thế, tất cả đều nhân danh một "chân lý" mà y chưa từng thực sự hiểu rõ. Nhưng giờ đây, những lời của Lâm Nhất đã gieo vào lòng y một hạt mầm nghi ngờ, một câu hỏi lớn: Liệu y có đang đi sai đường? Liệu y có đang tự lừa dối chính mình?

"Sợ hãi... ta sợ hãi điều gì?" Hắc Phong Tử lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa tiếng gió rít qua kẽ lá. Y dùng thanh đoản kiếm bên hông, găm phập xuống đất ẩm, không phải để tấn công, mà như để tìm một điểm tựa, một nơi để bấu víu trong mớ hỗn độn của tâm trí. Y sợ điều gì? Sợ Tà Giáo Sư trừng phạt nếu y không hoàn thành nhiệm vụ? Sợ cái chết đang chờ đợi y nếu y không đủ mạnh mẽ? Hay, như lời Lâm Nhất nói, y sợ chính con người thật của mình? Sợ đối diện với những tội ác đã gây ra, sợ nhìn nhận lại bản thân, một kẻ đã từng có lẽ cũng mang trong mình chút thiện lương, giờ đây lại chìm sâu trong bóng tối?

Trong những khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi này, khi không có tiếng quát tháo của Tà Giáo Sư, không có sự thúc giục của những kẻ đồng hành cuồng tín, Hắc Phong Tử cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Sự căm thù mà y đã nuôi dưỡng bấy lâu nay, tưởng chừng như là nguồn sức mạnh duy nhất của y, giờ đây lại trở nên vô nghĩa. Y đã từng tin rằng, chỉ có sự báo thù, chỉ có việc gieo rắc nỗi sợ hãi mới có thể giúp y thoát khỏi quá khứ đau khổ. Nhưng Lâm Nhất đã không dùng bạo lực. Hắn đã không giết y, không đánh y. Hắn chỉ nói. Và những lời nói ấy, yếu ớt như gió thoảng, lại có sức mạnh xuyên thủng lớp giáp sắt của hận thù mà y đã dày công xây dựng.

"Hắn... hắn không giết ta... hắn lại hỏi ta sợ hãi điều gì..." Tiếng thì thầm của Hắc Phong Tử chứa đựng cả sự ngạc nhiên, bối rối và một chút gì đó gọi là nhẹ nhõm. Y đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết, cho sự tra tấn, nhưng y lại nhận được một câu hỏi, một lời giảng đạo. Đó là điều mà y chưa từng trải qua trong suốt cuộc đời làm tà đạo của mình. Tà Giáo Sư chỉ dạy cách cướp đoạt, cách đàn áp, cách lợi dụng nỗi sợ hãi của người khác. Nhưng Lâm Nhất lại nói về thấu hiểu, về buông bỏ, về bình yên. Y chưa từng nghĩ rằng, một kẻ đối đầu lại có thể nói những lời như vậy, lại có thể khiến y phải suy ngẫm về chính cuộc đời mình.

Thanh đoản kiếm cắm sâu dưới đất, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá, như một lưỡi dao đang cắt vào tâm can Hắc Phong Tử. Y cảm thấy một sự giằng xé khủng khiếp. Một bên là nỗi sợ hãi Tà Giáo Sư, một bên là sự hối hận đang trỗi dậy, cùng với khao khát mơ hồ về một cuộc sống khác, một con đường khác. Y đã từng là một con người bình thường, đã từng có gia đình, có những ước mơ giản dị. Nhưng nỗi đau, sự mất mát và những lời dụ dỗ của tà giáo đã đẩy y vào con đường lầm lạc. Y đã tự biến mình thành một bóng ma, một kẻ gieo rắc kinh hoàng. Giờ đây, khi hạt mầm thiện lương còn sót lại trong tâm hồn được đánh thức, y cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, như thể linh hồn mình đang bị xé toạc.

Y ngẩng đầu nhìn lên những tán cây cổ thụ cao vút, chúng như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời xanh, nhưng lại không thể chạm tới ánh sáng. Y cũng vậy, đã vùng vẫy trong bóng tối quá lâu, liệu có còn cơ hội nào để vươn tới ánh sáng không? Y đứng dậy, bước chân loạng choạng. Cái lạnh giá của khu rừng thấm vào xương tủy, nhưng không lạnh bằng sự trống rỗng trong lòng y. Y nhìn về phía con đường mòn mà những kẻ đồng hành đã chạy trốn, rồi lại nhìn về phía ngược lại, về hướng Hắc Thạch Thôn. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt lờ đờ, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm vô tận. Hắn đã gieo hạt giống, và đêm nay, hắn thấy những mầm xanh đầu tiên đang vươn mình đón ánh sáng. Hắc Phong Tử hít một hơi thật sâu, mùi tanh nồng và ẩm mốc của khu rừng không còn làm y ghê sợ, mà thay vào đó, y cảm nhận được một sự quyết tâm mới mẻ đang trỗi dậy. Y quay lưng lại với con đường đã dẫn y vào bóng tối, bước chân nặng nhọc nhưng kiên định, hướng về phía ánh sáng đang hứa hẹn một sự chuộc lỗi.

* * *

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, Hắc Thạch Thôn lại chìm vào một vẻ tĩnh lặng khác biệt. Không còn sự rộn ràng của buổi sáng, cũng không có tiếng nô đùa của trẻ con. Dân làng đã về nhà, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ những ô cửa sổ, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ u tịch. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của đêm sắp về, khiến mọi người vô thức siết chặt thêm lớp áo.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang ngồi bên đống lửa nhỏ giữa sân đình, nơi vừa nãy Lâm Nhất đã dùng Phù Trần Mộc để xua đi tàn dư của nỗi sợ hãi. Lửa bập bùng cháy, hắt những vệt sáng nhảy múa lên khuôn mặt trầm tĩnh của Lâm Nhất, khuôn mặt lo lắng của Mộ Dung Uyển Nhi, và khuôn mặt tò mò của Tô Mạt Nhi. Bỗng nhiên, một bóng đen loạng choạng xuất hiện ở đầu làng, bước đi nặng nề và đầy vẻ mệt mỏi. Dân làng, vốn đang yên vị trong nhà, bỗng chốc trở nên xôn xao. Tiếng chó sủa vang lên liên hồi, tiếng gà vịt hoảng loạn bay toán loạn, và rồi, những cánh cửa gỗ ken két mở ra, những ánh mắt sợ hãi đổ dồn về phía bóng đen đó.

Đó chính là Hắc Phong Tử. Khuôn mặt y hốc hác hơn bao giờ hết, đôi mắt đã không còn vẻ lờ đờ mà thay vào đó là sự hỗn loạn, sợ hãi, nhưng cũng ẩn chứa một tia sáng của sự quyết tâm. Hắn đã trở lại. Sự xuất hiện của hắn gây ra một sự hoảng loạn nhỏ trong dân làng. Những người phụ nữ ôm chặt con cái vào lòng, những người đàn ông vội vã túm lấy gậy gộc, cuốc xẻng, ánh mắt đầy vẻ căm phẫn và kinh hãi.

"Kẻ tà đạo! Hắn quay lại rồi!" Một tiếng hét vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của buổi tối.

Ngay lập tức, những lời chửi bới, những tiếng xì xào căm ghét vang lên. Vài hòn đá nhỏ bay về phía Hắc Phong Tử, nhưng y không né tránh, cứ đứng im như một pho tượng đá giữa làn mưa phẫn nộ. Y đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, y biết rằng mình xứng đáng với sự căm ghét ấy.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngay lập tức đứng dậy, ánh mắt cảnh giác. Mộ Dung Uyển Nhi thủ thế, chiếc kim châm trong tay nàng lấp lánh dưới ánh lửa. Tô Mạt Nhi cũng rút ra cây kiếm gỗ, sẵn sàng bảo vệ Lâm Nhất khỏi bất kỳ sự tấn công nào. Tuy nhiên, Lâm Nhất vẫn ngồi yên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Hắc Phong Tử, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy thấu hiểu. Hắn không hề có chút sợ hãi hay đề phòng, như thể hắn đã đoán trước được sự trở lại này.

Hắc Phong Tử bước từng bước nặng nhọc về phía Lâm Nhất, rồi đột nhiên, y quỳ sụp xuống. Tiếng đầu gối va chạm với nền đất vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí căng thẳng. Sự hành động bất ngờ này khiến tất cả dân làng ngỡ ngàng, lời chửi rủa im bặt, những hòn đá cũng ngừng bay.

"Ta... ta đã sai rồi..." Hắc Phong Tử cất tiếng, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào, như thể đã phải vật lộn rất lâu để thốt ra những lời này. "Ta sợ... nhưng ta còn sợ hơn khi tiếp tục sống trong bóng tối đó..." Đôi mắt y ngấn lệ, nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như thể đang tìm kiếm một sự cứu rỗi, một ánh sáng cuối cùng.

Lâm Nhất nhẹ nhàng đứng dậy, tiến lại gần Hắc Phong Tử, mặc cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi có chút lo lắng. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống, ánh mắt bình tĩnh và từ bi. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hắc Phong Tử, động tác ấy như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối trong tâm hồn kẻ tà đạo.

"Thức tỉnh đã là một bước đường," Lâm Nhất ôn hòa nói, giọng nói của hắn như dòng nước mát lành xoa dịu vết thương lòng. "Con đường chuộc lỗi không phải là chạy trốn, mà là đối mặt và giúp đỡ những người ngươi đã từng làm hại." Hắn hiểu rằng, để một kẻ đã lạc lối sâu trong tà đạo có thể quay đầu, không chỉ cần sự hối hận mà còn cần một con đường, một mục đích để hướng tới.

Hắc Phong Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngỡ ngàng. Y không ngờ Lâm Nhất lại không trách móc, không phán xét. Điều này càng khiến y cảm thấy hối hận sâu sắc hơn. Y hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, từng lời một, giọng nói run rẩy nhưng ngày càng rõ ràng. "Giáo Sư Quỷ Mị... hắn muốn gieo rắc dịch bệnh ở các thôn lân cận... để dân chúng tuyệt vọng... rồi dụ dỗ họ gia nhập giáo phái... kiếm thêm 'lực lượng' cho một kế hoạch lớn hơn... hắn gọi đó là 'Thanh Tẩy Hồng Trần'."

Tiếng thì thầm của Hắc Phong Tử, dù yếu ớt, nhưng lại như sấm sét đánh vào tai dân làng. 'Dịch bệnh? Thanh Tẩy Hồng Trần?' Những từ ngữ ấy khiến họ kinh hoàng hơn cả việc nhìn thấy Hắc Phong Tử. Nỗi sợ hãi mới mẻ này nhanh chóng thay thế sự căm phẫn, khiến họ bất giác lùi lại, lắng nghe từng lời của Hắc Phong Tử một cách chăm chú.

Hắc Phong Tử kể chi tiết về những âm mưu thâm độc của Tà Giáo Sư, về cách hắn lợi dụng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của con người để thao túng, về những nơi hắn đã bố trí tàn dư tà đạo, và cả những dấu hiệu nhận biết khi dịch bệnh bùng phát. Y không giấu giếm bất cứ điều gì, như thể việc trút bỏ gánh nặng tội lỗi này là điều duy nhất y còn có thể làm để chuộc lại những lỗi lầm. Những lời thú tội của y không chỉ là sự giải thoát cho chính y mà còn là một tia sáng, một bản đồ chỉ dẫn cho Lâm Nhất và đồng đội.

Lâm Nhất lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt hắn ánh lên vẻ chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn hiểu rằng, cái thiện và cái ác đôi khi không hề rạch ròi, và ngay cả những kẻ đã lầm đường lạc lối nhất cũng có thể tìm thấy con đường trở về. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay hắn khẽ lay động, như một lời nhắc nhở về lòng từ bi và trí tuệ. Hắn biết, việc Hắc Phong Tử thú tội và tiết lộ âm mưu của Tà Giáo Sư Quỷ Mị đã trực tiếp định hướng cho cuộc đối đầu sắp tới. Kế hoạch "Thanh Tẩy Hồng Trần" cho thấy mức độ nguy hiểm và quy mô của các tàn dư tà ác còn lại, báo hiệu rằng Lâm Nhất sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách lớn hơn, không chỉ là những trận chiến cá nhân mà là cuộc chiến chống lại một tư tưởng tà ác đã ăn sâu bám rễ.

Dân làng, từ chỗ hoảng loạn và căm phẫn, giờ đây đã chuyển sang kinh hoàng và rồi là một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Họ nhìn Hắc Phong Tử, không còn chỉ thấy một kẻ tà đạo, mà thấy một con người đang vật lộn với chính mình, một con người đã từng lầm lỗi nhưng đang tìm đường hối cải. Và họ nhìn Lâm Nhất, vị đạo sĩ trẻ tuổi đã không dùng bạo lực để trả thù, mà dùng lòng từ bi để cảm hóa. Họ bắt đầu nhận ra rằng, Vô Tiên Chi Đạo của Lâm Nhất không chỉ chữa lành vết thương thể xác mà còn chữa lành tâm hồn, cảm hóa những kẻ lạc lối. Điều này gieo vào lòng họ một niềm hy vọng mới mẻ, một niềm tin rằng ngay cả trong những thời khắc tăm tối nhất, vẫn có một con đường để bước đi, một ánh sáng để hướng tới.

Hắc Phong Tử đã nói hết, y cúi đầu, chờ đợi sự phán xét. Nhưng Lâm Nhất chỉ khẽ thở dài, rồi nhẹ nhàng nâng y dậy. "Trời đã tối rồi," hắn nói, "ngươi hãy nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm." Giọng nói ôn hòa ấy, cùng với ánh mắt thấu hiểu, như một lời tha thứ, một lời chấp nhận, khiến Hắc Phong Tử cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và đêm nay, giữa ánh hoàng hôn tàn, một chân tâm đã được tìm thấy, một hạt mầm thiện lương đã được hồi sinh, hứa hẹn một mùa gặt bội thu của niềm tin và tình người, nhưng cũng biết rằng những giông bão vẫn còn rình rập, chờ đợi để thử thách ý chí và con đường mà hắn đã chọn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ