Ánh hoàng hôn tàn cuối Chương 452 đã nhường chỗ cho một buổi bình minh mới, nhưng không phải là bình minh của sự trong trẻo và thanh bình. Từ Hắc Thạch Thôn, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Hắc Phong Tử lên đường hướng về Thanh Khê Thôn, nơi những âm mưu tà ác của Giáo Sư Quỷ Mị đã bắt đầu gieo rắc tai ương. Con đường mòn dẫn vào thôn lọt thỏm giữa những hàng cây cổ thụ già cỗi, sương sớm còn vương trên lối đi, tạo nên một bức tranh mờ ảo, nhuốm màu u tịch. Tiếng gà gáy yếu ớt vọng lại từ xa, tiếng chó sủa thưa thớt, không còn sự rộn ràng thường thấy của một buổi sáng ở thôn quê. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, tựa như cả không gian đang nín thở chờ đợi điều chẳng lành.
Khi Lâm Nhất và đồng hành đặt chân vào Thanh Khê Thôn, một khung cảnh tiêu điều, hoang tàn hiện ra trước mắt. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh ngày nào còn ấm cúng, giờ đây xiêu vẹo, cửa đóng then cài, tựa như những linh hồn bị bỏ quên giữa cõi trần. Một mùi khói bếp nhàn nhạt, xen lẫn mùi đất ẩm và thứ mùi ngai ngái khó tả của bệnh tật, lẩn quất trong không khí, như một lời thì thầm đầy ai oán về sự sống đang dần lụi tàn. Không còn tiếng trẻ con nô đùa, không còn tiếng suối chảy róc rách vui tai hay tiếng chim hót lảnh lót. Chỉ còn tiếng gió xào xạc trên những tán lá khô, mang theo một nỗi buồn vô hạn, một sự bi ai mà hồng trần gian nan đã đặt lên vai những con người nơi đây.
Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng khuôn mặt tiều tụy, từng ánh mắt vô hồn của những người dân đang nằm la liệt trên những chiếc chiếu cũ kỹ, hoặc co ro trong góc nhà tối. Hắn không vội vàng hành động, chỉ lặng lẽ quan sát, để cảm nhận nỗi đau và sự tuyệt vọng đang ngự trị nơi đây. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, hòa mình vào không gian ảm đạm, nhưng toát lên một vẻ thanh thoát, kiên định lạ thường. Bồ đoàn cũ kỹ vẫn được hắn cẩn thận đeo bên hông, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến bao cảnh đời.
Sự chia rẽ trong thôn hiện rõ như ban ngày. Một vài nhóm dân làng tụ tập lại với vẻ nghi kỵ, ánh mắt họ giao nhau đầy dò xét, không tin tưởng. Những lời thì thầm to nhỏ, những cái nhìn dè dặt, tất cả đều tạo nên một bức tường vô hình giữa họ. Ở một góc khác, dưới gốc cây cổ thụ lớn nơi giữa làng, một nhóm người khác lại đang lén lút thực hiện những nghi lễ kỳ quái. Họ quỳ gối trước một hình nộm được đẽo thô sơ, gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt mê muội, lẩm bẩm những câu cầu nguyện khó hiểu, tựa như những con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình. Mùi hương ngai ngái của cỏ dại cháy dở, thứ mà họ dùng để tế lễ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc, càng khiến không khí thêm phần u uất.
Hắc Phong Tử đứng cạnh Lâm Nhất, gương mặt khắc khổ của y vẫn còn vương vấn sự tiều tụy, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần ám ảnh, thay vào đó là vẻ day dứt khôn nguôi. Y khẽ chỉ tay về phía nhóm người đang mê muội cầu nguyện, giọng nói khàn khàn, mang theo nỗi ân hận sâu sắc: "Đó là những kẻ đã bị Tà Giáo Sư Quỷ Mị mê hoặc, tin rằng chỉ có dâng tế mới thoát khỏi tai ương, thoát khỏi dịch bệnh... Ta... ta từng là một trong số họ..."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt không chút phán xét. Hắn hiểu rằng, sự mê muội ấy không phải tự nhiên mà có, mà là kết quả của nỗi sợ hãi tột cùng và sự tuyệt vọng không lối thoát. Hắn trầm tư một lát, rồi khẽ nói, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa sự chiêm nghiệm sâu sắc: "Bệnh từ tâm sinh, đạo lý từ tâm diệt. Kẻ gieo rắc sợ hãi chỉ mạnh khi lòng người yếu mềm. Mà lòng người yếu mềm, thường là vì bị đẩy vào bước đường cùng, không còn nơi nào để bám víu." Hắn biết, để chữa bệnh cho thân thể, trước hết phải chữa bệnh cho tâm hồn.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, khẽ thở dài. Nàng nhanh chóng tiến đến bên một người bệnh nặng nhất, đặt tay lên trán họ để thăm khám, vẻ mặt đầy sự tận tâm và lương thiện. Túi thuốc và kim châm luôn được nàng mang theo, như một phần không thể thiếu của bản thân. "Bệnh dịch này không quá khó chữa, nếu có thuốc và phương pháp đúng đắn," nàng nói, giọng nói dịu dàng, "nhưng vết thương trong lòng người mới là nan giải. Nỗi sợ hãi, sự chia rẽ, nghi kỵ... đó mới là căn bệnh trầm kha nhất." Nàng hiểu rằng, y thuật của mình chỉ có thể chữa lành thể xác, nhưng để chữa lành tâm hồn, cần đến một phương thuốc khác, một thứ đạo lý sâu xa hơn.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ghi chép những điều mình thấy vào một cuốn sổ nhỏ, từng ánh mắt, từng biểu cảm, từng lời thì thầm, tất cả đều được nàng cẩn thận lưu giữ. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn của nàng, trong bộ trang phục vải thô màu sắc tươi sáng, tạo nên một sự tương phản nhẹ nhàng với không khí u ám của thôn. Nàng biết, việc ghi chép này không chỉ để theo dõi tình hình, mà còn để thấu hiểu hơn về những gì Lâm Nhất đang cố gắng làm, thấu hiểu hơn về hồng trần gian nan mà họ đang dấn thân vào.
Cả ba người, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một lòng, một chí hướng, lặng lẽ bước đi giữa Thanh Khê Thôn tiêu điều. Họ không phải là những vị tiên giáng trần với phép thuật thần thông, mà là những con người bình thường, mang trong mình một trái tim trắc ẩn và một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của lòng người. Họ biết rằng, chuyến đi này không chỉ là cuộc chiến chống lại tà đạo, mà còn là hành trình tìm kiếm và thắp lên ngọn lửa hy vọng trong những tâm hồn đã bị tuyệt vọng nhấn chìm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và ngay cả trong những nơi u tối nhất, vẫn luôn có một hạt mầm thiện lương chờ đợi được hồi sinh.
Sau khi đã quan sát kỹ lưỡng và cảm nhận được mạch đập của Thanh Khê Thôn, Lâm Nhất quyết định không thể chần chừ thêm. Ánh nắng buổi trưa dần lên, xua tan đi lớp sương mù còn vương vất, phủ lên ngôi làng một thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, tựa như hy vọng đang chập chờn. Hắn cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, với sự giúp đỡ của Hắc Phong Tử, tập hợp dân làng tại sân đình, nơi có một cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi, rễ cắm sâu vào lòng đất, cành lá sum suê che mát một khoảng sân rộng. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán lá, tạo nên những tiếng xào xạc trầm buồn, như tiếng thở dài của thời gian chứng kiến bao thăng trầm của đời người.
Dân làng kéo đến, ánh mắt họ vẫn còn đầy sự nghi ngờ, sợ hãi, và cả sự mệt mỏi hằn sâu trên những khuôn mặt tiều tụy. Họ ngồi xuống một cách miễn cưỡng, giữ khoảng cách với nhau, không khí nặng nề bởi sự xa lạ và thiếu tin tưởng. Lâm Nhất không vội vàng giảng đạo, không nói về tiên đạo hay tà giáo. Hắn chỉ đơn giản ngồi xuống trên chiếc bồ đoàn cũ kỹ của mình, giữa sân đình, nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt thấu hiểu và không hề phán xét. Giọng nói của hắn ôn hòa, trầm ấm, tựa như dòng suối mát lành len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn khô cằn. "Các vị, ta không đến đây để phán xét ai, cũng không đến để trừng phạt. Ta chỉ muốn lắng nghe."
Hắn bắt đầu hỏi về cuộc sống của họ, về những khó khăn họ đang gặp phải. "Thôn làng các vị từng rất yên bình, vì sao giờ lại thế này? Nước giếng có còn trong sạch không? Đất đai canh tác có còn màu mỡ không? Bệnh tật bắt đầu từ khi nào? Có điều gì khiến các vị lo lắng nhất?" Hắn lắng nghe từng lời than vãn, từng nỗi sợ hãi, từng câu chuyện về những mùa màng thất bát, về giếng nước cạn khô, về những người thân mắc bệnh lạ, về những đêm dài không ngủ vì tiếng ho và tiếng khóc. Hắn không ngắt lời, chỉ im lặng để cho những nỗi đau ấy được trút bỏ, để cho những giọt nước mắt được rơi.
Một ông lão với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, run rẩy cất tiếng: "Đạo trưởng... chúng tôi đã mất niềm tin vào mọi thứ rồi. Thiên tai, bệnh dịch, rồi lại có những lời đồn đại về tà ma quỷ quái... Chúng tôi đã cúng bái, đã cầu xin, đã làm mọi cách, nhưng mọi thứ chỉ càng tồi tệ hơn. Chúng tôi... chúng tôi không biết phải làm gì nữa." Ánh mắt ông lão đầy vẻ tuyệt vọng, tựa như một con thuyền đã mất phương hướng giữa biển cả mênh mông.
Lâm Nhất nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông lão, động tác ấy không mang theo chút thần thông nào, chỉ là một cử chỉ đơn giản của sự đồng cảm, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh xoa dịu lạ thường. "Sợ hãi là lẽ thường, thưa ông," Lâm Nhất ôn hòa nói, "nhưng đó không phải là lý do để buông xuôi. Bệnh dịch đến vì nguồn nước ô nhiễm, vì vệ sinh không đảm bảo. Đói nghèo đến vì đất đai bỏ hoang, vì thiếu sức người canh tác. Tà giáo lợi dụng nỗi sợ hãi và sự yếu đuối của các vị, chứ không phải giải quyết được vấn đề gì. Ngược lại, chúng khiến các vị càng thêm chia rẽ, càng thêm mê muội, và càng thêm yếu đuối."
Một người dân khác, giọng nói đầy nghi ngờ, xen lẫn chút bất mãn: "Nhưng chúng tôi đã thử mọi cách để cải thiện rồi. Giếng nước đã cạn, ruộng đất đã bạc màu, chúng tôi đã cầu xin thần linh, đã nghe theo những người lạ mặt nói rằng phải dâng tế... tất cả đều vô ích."
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sự thấu hiểu. "Chưa phải là mọi cách, thưa các vị. Các vị đã thử cùng nhau chưa? Đã thử tin vào chính sức mạnh của mình chưa? Một con người yếu ớt, nhưng cả trăm, cả ngàn con người cùng chung sức, cùng chung lòng, thì sức mạnh ấy có thể dời non lấp biển. Các vị đã thử tìm nguyên nhân thực sự của bệnh tật, của đói nghèo, và cùng nhau khắc phục chúng chưa?" Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở những người trước đây từng mê muội tà đạo, đang đứng lẫn trong đám đông, vẻ mặt nửa tò mò, nửa dè dặt.
Lúc này, Hắc Phong Tử bước lên, gương mặt y vẫn còn khắc khổ, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định. Y hít một hơi thật sâu, rồi cất tiếng, giọng nói tuy khàn khàn nhưng rõ ràng, vang vọng giữa sân đình. "Ta... ta từng là kẻ mù quáng. Ta từng tin vào sức mạnh tà ác, tin rằng nó có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng không phải vậy. Nó chỉ mang lại sự sợ hãi, sự chia rẽ, và cuối cùng là mất mát. Ta đã từng làm hại nhiều người, đã từng gieo rắc tai ương. Giờ đây, ta đã hiểu ra. Lâm đạo trưởng nói đúng, chỉ có tự cứu mình, dựa vào nhau, tin vào chính sức mạnh của con người, thì đó mới là chân lý." Lời thú tội công khai của y, cùng với vẻ hối lỗi chân thành, đã khiến nhiều người bất ngờ, và cả những ánh mắt nghi ngờ cũng dần chuyển thành sự suy tư.
Trong khi Lâm Nhất đang nói chuyện với dân làng, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã nhanh chóng dựng một lều nhỏ ở một góc sân đình, dùng những tấm bạt cũ kỹ và cọc tre. Nàng Uyển Nhi bắt đầu hướng dẫn một vài phụ nữ cách vệ sinh sạch sẽ cho người bệnh, cách đun nước sôi để diệt khuẩn, cách nấu cháo loãng với những loại thảo dược đơn giản mà nàng đã tìm thấy ven suối. Nàng tận tâm chỉ dạy, không quản ngại vất vả, đôi tay thoăn thoắt chuẩn bị thuốc men. Tô Mạt Nhi thì cùng Hắc Phong Tử tổ chức những người khỏe mạnh đi thu hoạch những lương thực còn sót lại trên những cánh đồng hoang, tìm kiếm củi khô để đun nấu, chia sẻ cho những người bệnh yếu nhất. Nàng hoạt bát, nhanh nhẹn, luôn miệng động viên mọi người, cố gắng xua tan đi không khí u ám.
Dần dần, những lời nói của Lâm Nhất, cùng với hành động thiết thực của Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và sự sám hối của Hắc Phong Tử, đã bắt đầu lay động lòng người. Một vài người dân già yếu, ban đầu còn nghi ngờ, giờ đây đã bắt đầu hợp tác. Những người mê muội tà giáo, sau khi chứng kiến những gì đang diễn ra, cũng tò mò quan sát. Ánh mắt họ không còn hoàn toàn mê muội nữa, mà đã bắt đầu ánh lên chút hoài nghi, chút dao động, tựa như hạt mầm thiện lương đang cựa quậy đòi sống dậy từ mảnh đất tâm hồn cằn cỗi. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giữa buổi trưa nắng yếu ớt này, một chân tâm đang dần được đánh thức.
Vài ngày sau, Thanh Khê Thôn đã thay đổi một cách rõ rệt, tựa như một bức tranh u ám vừa được thêm vào những gam màu tươi sáng. Không còn mùi ẩm mốc và bệnh tật nồng nặc, thay vào đó là mùi khói bếp ấm áp, mùi đất mới cày xới, và thoang thoảng mùi hương của những loài hoa dại ven suối. Tiếng ho khan thưa thớt dần, tiếng khóc than cũng đã ngừng hẳn, nhường chỗ cho tiếng cuốc đất đều đặn trên những mảnh ruộng, tiếng nước giếng cọt kẹt khi người dân múc nước, và tiếng chim hót lảnh lót trên tán cây cổ thụ. Đặc biệt nhất, là tiếng cười nói đã trở lại, không còn là những tiếng thì thầm nghi kỵ, mà là những cuộc trò chuyện rộn ràng, đầy sức sống.
Bệnh dịch đã được kiểm soát một cách hiệu quả, không phải nhờ phép thuật huyền diệu, mà nhờ y thuật tinh tế của Mộ Dung Uyển Nhi và sự hợp tác của toàn thể dân làng. Nàng Uyển Nhi đã tỉ mỉ hướng dẫn mọi người cách giữ vệ sinh cá nhân, vệ sinh môi trường, cách sử dụng các loại thảo dược tự nhiên để tăng cường sức đề kháng. Giếng làng, nguồn sống của cả thôn, đã được Lâm Nhất cùng dân làng khơi thông, làm sạch, giờ đây nước giếng trong vắt, mát lành. Những mảnh ruộng bỏ hoang, từng bị coi là bạc màu, nay đã được cày xới lại, những hạt giống mới đã được gieo xuống, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Màu xanh non của mạ non bắt đầu phủ lên cánh đồng, tựa như một biểu tượng của sự hồi sinh, của niềm hy vọng.
Những tín đồ tà đạo trước đây, sau khi chứng kiến những thay đổi tích cực này và không hề thấy bất kỳ sự trừng phạt nào từ Lâm Nhất, đã dần dần từ bỏ các nghi lễ mê tín của mình. Ánh mắt mê muội của họ đã tan biến, thay vào đó là sự tỉnh táo và cả chút xấu hổ. Một số người tìm đến Lâm Nhất để sám hối, cúi đầu nhận lỗi, xin được chỉ dẫn con đường chuộc tội. Hắn không phán xét, chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo họ hãy dùng hành động để chứng minh sự hối cải, hãy dùng sức lực của mình để xây dựng lại thôn làng. Số khác, tuy chưa dám đối mặt, nhưng cũng lặng lẽ hòa nhập vào công việc chung, cùng mọi người cuốc đất, gieo hạt, gánh nước, hòa mình vào không khí lao động hăng say.
Hắc Phong Tử, tuy vẫn mang vẻ trầm mặc, nhưng đã trở thành một phần không thể thiếu trong công cuộc tái thiết. Y tích cực giúp đỡ mọi việc, từ việc khơi thông kênh mương, sửa chữa nhà cửa, cho đến việc tổ chức những người khỏe mạnh đi khai hoang thêm đất đai. Y còn tự mình đi nói chuyện với những người còn hoài nghi, còn vướng mắc trong tâm trí, kể lại câu chuyện về sự lạc lối của bản thân, về nỗi ân hận, và về con đường sám hối mà Lâm Nhất đã chỉ dẫn. Những lời nói chân thành từ một kẻ từng lầm lỗi, lại có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời rao giảng nào. Y cùng một nhóm người dân, lặng lẽ sửa chữa lại một cây cầu nhỏ bị hỏng bắc qua con suối, từng nhịp gỗ được ghép lại cẩn thận, như một biểu tượng cho sự hàn gắn, cho niềm tin đang được xây dựng lại.
Vào một buổi chiều tà, nắng nhẹ vàng vọt chiếu rọi lên những nụ cười đã trở lại trên môi trẻ thơ, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đi quanh thôn, giúp đỡ những công việc nhỏ, động viên mọi người. Lâm Nhất mỉm cười nhẹ khi thấy ông lão tóc bạc phơ đang hướng dẫn lũ trẻ con chơi đùa dưới gốc cây đa cổ thụ.
"Đa tạ đạo trưởng! Nhờ có ngài mà chúng tôi mới biết đường trở lại cuộc sống bình thường!" Một người dân cảm kích nói, ánh mắt rưng rưng.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. "Không phải ta, mà là các vị đã tự cứu lấy mình. Ta chỉ là người chỉ ra con đường. Sức mạnh nằm trong chính sự đoàn kết, trong lòng tin vào cuộc sống, và trong khả năng tự chữa lành của mỗi người. Vô Tiên Chi Đạo không phải là phép thuật thần thông, mà là tìm thấy chân lý trong chính hồng trần này."
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên vẻ trìu mến và thấu hiểu. "Huynh lại gieo thêm một hạt mầm nữa rồi, Lâm Nhất. Hạt mầm của hy vọng, của chân tâm."
Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường ngày, khẽ chọc: "Hạt mầm này lớn nhanh lắm đó. Chắc chẳng mấy chốc mà thôn này lại đông vui như hội."
Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp chìm dần vào bóng chiều. Hắn biết, thành công ở Thanh Khê Thôn chỉ là một bước nhỏ. Tà Giáo Sư Quỷ Mị và những âm mưu lớn hơn như "Thanh Tẩy Hồng Trần" vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi để gieo rắc tai ương ở những vùng đất khác. Hành trình vẫn còn dài, những giông bão vẫn còn rình rập. Nhưng ít nhất, ở nơi đây, hắn đã vô hiệu hóa một phần thế lực tà đạo mà không cần đến bạo lực, chỉ bằng cách giải quyết tận gốc những vấn đề xã hội mà chúng lợi dụng. Hắn đã không trừng phạt mà chỉ dẫn họ quay đầu, cho thấy rằng không phải mọi kẻ lạc lối đều không thể cứu vãn. Đó là một minh chứng sống động cho Vô Tiên Chi Đạo, một đối trọng mạnh mẽ với tà ác. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hạt mầm thiện lương một khi đã đâm chồi, sẽ kiên cường vươn lên giữa bão táp phong ba, hứa hẹn một tương lai nơi chân lý được lan tỏa, nơi con người tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại trong chính hồng trần này.