Vô tiên chi đạo
Chương 454

Hạt Mầm Nảy Nở: Thanh Khê Thôn Đổi Thay

3547 từ
Mục tiêu: Thị trấn được thanh lọc, triết lý 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất được người dân đón nhận rộng rãi, tạo tiền đề vững chắc cho sự lan tỏa của nó sang các khu vực lân cận. Đây là một chiến thắng lớn cho Chân Đạo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Hắc Phong Tử, Dân chúng Thanh Khê Thôn
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, nhưng có thêm niềm hy vọng, bình yên và sự kiên định.
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai bàng bạc trải nhẹ trên những ngọn núi xa, nhuộm vàng đỉnh đồi Thanh Khê Thôn. Một buổi sáng bình yên đến lạ, sau bao ngày tháng chìm trong u uất và bệnh tật. Tiếng gà gáy vang vọng từ những mái nhà tranh, hòa cùng tiếng chó sủa lanh lảnh gọi bạn, phá tan màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây. Từ phía cuối làng, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, như một khúc nhạc trầm lắng của đất trời, vỗ về tâm hồn bao con người vừa tìm lại được sự bình an. Thi thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, hay tiếng trẻ con nô đùa, cười nói giòn tan, cũng như tiếng người lớn trao đổi về mùa màng sắp tới, về những công việc đồng áng, vang vọng, tạo nên một bản hòa ca giản dị, ấm cúng của cuộc sống thường nhật.

Mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những căn nhà, quyện vào mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi lúa non đang thì con gái trên những thửa ruộng vừa được cấy lại, và cả mùi hoa dại thơm mát ven suối. Tất cả tạo nên một bầu không khí trong lành, thân thuộc, xua tan đi cái cảm giác nặng nề, u ám từng ngự trị nơi đây. Dưới ánh nắng vàng như mật, dân làng Thanh Khê tụ tập đông đủ bên bờ suối. Không còn những gương mặt hốc hác, lo âu, thay vào đó là những nụ cười hiền lành, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Họ đang chuẩn bị cho một buổi lễ tạ ơn trời đất, tạ ơn những điều tốt lành đã trở lại với thôn làng bé nhỏ của mình.

Lâm Nhất, trong bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ nhưng sạch sẽ, gọn gàng, vẫn giữ vẻ thanh thoát, thư sinh vốn có. Hắn ngồi tĩnh tọa trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, một chiếc bồ đoàn đã theo hắn qua biết bao nẻo đường hồng trần. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ nhắm nghiền, không phải để cầu nguyện theo cách thông thường, mà là để cảm nhận. Hắn cảm nhận từng luồng linh khí đang hồi sinh nơi đây, từng hơi thở của đất trời, của vạn vật hữu linh, và đặc biệt là sự thay đổi vi diệu trong lòng người. Hắn lắng nghe tiếng lòng của dân làng, của những con người đã từng lạc lối, giờ đây đang tìm thấy chân tâm. Sự bình yên không đến từ sự thần thông phép thuật, mà đến từ chính sự thức tỉnh trong mỗi trái tim, sự đoàn kết và lòng tin vào cuộc sống. Đó chính là Vô Tiên Chi Đạo mà hắn hằng theo đuổi.

Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng lặng lẽ đứng đó, hòa mình vào không khí trang nghiêm mà ấm áp của buổi lễ. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, ánh lên vẻ thấu hiểu và trìu mến khi nhìn Lâm Nhất. Nàng hiểu sâu sắc những gì hắn đang cảm nhận, sự bình an mà hắn mang lại cho nơi này không chỉ là chữa lành thể xác mà còn là xoa dịu tâm hồn. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, không còn vẻ hoạt bát thường ngày mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. Nàng nhìn những đóa hoa trôi nhẹ trên mặt nước, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả về sự hồi sinh.

Hắc Phong Tử, giờ đây trong bộ trang phục vải thô giản dị của một người dân làng, đứng lẫn trong đám đông. Vẻ tiều tụy trên gương mặt y đã dần tan biến, thay vào đó là sự kiên định và có phần khắc khổ. Ánh mắt y không còn sự hoang mang, mà là sự tập trung và một nỗi hối lỗi sâu sắc. Y quỳ xuống, thành kính đốt một nén nhang, khói nhang mờ ảo bay lên, tựa như nỗi sám hối của y đang hòa vào hư không. Y đã từng là kẻ gieo rắc tai ương, là bóng tối che phủ nơi đây, nhưng giờ đây, y đã được Lâm Nhất chỉ lối, được dân làng tha thứ và đón nhận. Đó là một con đường chuộc lỗi không dễ dàng, nhưng y nguyện ý đi đến cùng.

Sau khi mọi người đã thắp nhang, Lâm Nhất khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng có thêm một tia sáng của niềm tin. Hắn chậm rãi cất tiếng, giọng nói ôn hòa, chân thành, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hôm nay, chúng ta tụ họp nơi đây, không chỉ để tạ ơn đất trời đã ban cho mưa thuận gió hòa, mà còn để tạ ơn chính lòng người. Lòng người đã thức tỉnh, đã tìm lại được sự đoàn kết, sự lương thiện vốn có. Hồng trần gian nan, nhưng tiên đạo tại tâm. Chân lý không ở đâu xa, mà ẩn chứa trong từng hơi thở, từng hành động thiện lương của chúng ta."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, dừng lại lâu hơn một chút ở Hắc Phong Tử. "Cuộc đời là một vòng luân hồi, có sinh có diệt, có thịnh có suy. Quan trọng là chúng ta biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên, biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, và biết gieo những hạt mầm thiện lương vào lòng đất. Giống như dòng suối này, dù có lúc cạn, có lúc vẩn đục, nhưng rồi sẽ lại trong lành, lại tràn đầy sức sống. Đó là lẽ tự nhiên, cũng là lẽ của lòng người."

Hắc Phong Tử bước lên một bước, quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Nhất, giọng nói khản đặc vì xúc động: "Đạo trưởng... đệ tử... đệ tử biết tội. Đệ tử đã từng lầm đường lạc lối, đã gieo rắc tai ương cho thôn làng. Nhưng nhờ có đạo trưởng, đệ tử mới biết thế nào là chân lý, thế nào là con đường sám hối. Đệ tử xin nguyện dùng cả đời này để chuộc lại lỗi lầm, để phụng sự thôn làng, để chứng minh Vô Tiên Chi Đạo của đạo trưởng là chân chính." Nước mắt y lăn dài trên gò má khắc khổ.

Một ông lão tóc bạc phơ trong làng, người từng là nạn nhân của Tà Giáo Sư Quỷ Mị, cũng bước lên, ánh mắt đầy sự biết ơn. "Đạo trưởng nói phải lắm. Chúng tôi trước đây bị mê hoặc bởi những lời lẽ huyễn hoặc, bị cái đói, cái khổ làm mờ mắt. Giờ đây, chúng tôi đã nhìn rõ. Thanh Khê Thôn này đã được hồi sinh, không phải nhờ phép thuật, mà là nhờ lòng người. Chúng tôi xin nguyện cùng nhau xây dựng lại quê hương, không phụ lòng đạo trưởng!"

Dân làng đồng loạt cất tiếng: "Chúng tôi xin nguyện!" Tiếng nói vang vọng, mang theo sự chân thành và niềm tin mãnh liệt.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng ánh lên sự viên mãn. Nàng biết, những lời nói của Lâm Nhất, dù giản dị, nhưng đã gieo vào lòng người những hạt mầm vững chắc nhất. Tô Mạt Nhi mỉm cười rạng rỡ, trong lòng tràn ngập sự tự hào. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng tích cực lan tỏa khắp nơi, sưởi ấm cả không gian.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười. Hắn chậm rãi đứng dậy, Phù Trần Mộc trong tay khẽ phẩy một cái. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm của hoa dại, của đất trời, như xua đi những tạp niệm cuối cùng còn vương vấn trong lòng người. Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn biết, khoảnh khắc này, chính là một trong những chân lý mà hắn đang tìm kiếm.

***

Sau buổi lễ tạ ơn trang trọng nhưng đầy xúc động, không khí ở Thanh Khê Thôn trở nên rộn ràng, tưng bừng hơn bao giờ hết. Dân làng quây quần bên nhau tại quảng trường làng, nơi từng là bãi đất trống hoang vắng, nay đã được dọn dẹp sạch sẽ. Mùi khói bếp đã được thay thế bằng mùi thức ăn đơn sơ nhưng ấm áp, mùi cơm gạo mới, mùi rau củ tươi ngon vừa được hái từ vườn nhà. Tiếng cười nói, trò chuyện rôm rả vang lên khắp nơi, không còn sự e dè, hoài nghi hay nỗi sợ hãi như những ngày tháng trước. Trẻ con chạy nhảy, đùa giỡn, tiếng reo hò vang vọng, như những chú chim non vừa thoát khỏi lồng.

Lâm Nhất ngồi giữa vòng tròn dân làng, không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Hắn chậm rãi nhấp chén trà thảo dược do Mộ Dung Uyển Nhi pha, đôi mắt trầm tư quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt của mỗi người. Hắn thấy sự rạng rỡ, sự bình yên đã trở lại, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt của một vài người, vẫn còn đó chút vết hằn của quá khứ, chút e dè, thận trọng. Đó là điều tất yếu, bởi lòng người vốn dĩ phức tạp, không thể một sớm một chiều mà hoàn toàn gột rửa. Tuy nhiên, hắn tin rằng, thời gian và những hành động thiện lương sẽ dần dần xóa nhòa tất cả.

Hắn khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói ôn hòa vang lên, kể một câu chuyện ngụ ngôn: "Ngày xưa, có một hạt mầm nhỏ bé nằm sâu dưới lòng đất. Nó sợ hãi bóng tối, sợ hãi cái lạnh, và sợ hãi những cơn mưa giông. Nó muốn mãi mãi nằm yên trong vỏ bọc của mình. Nhưng rồi, một ngày kia, một hạt mưa nhỏ rơi xuống, rồi lại một hạt nữa, và cả những tia nắng ấm áp cũng chiếu rọi. Hạt mầm dần dần cảm nhận được sự sống đang vẫy gọi. Nó dũng cảm phá vỡ lớp vỏ bọc, vươn mình lên đón lấy ánh sáng. Ban đầu chỉ là một mầm xanh yếu ớt, nhưng nhờ có đất đai nuôi dưỡng, nhờ có mưa nắng tôi luyện, nó dần trở thành một cái cây vững chãi, rồi sinh ra vô vàn những hạt mầm khác, tiếp tục hành trình của sự sống."

Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những cựu tín đồ tà đạo đang ngồi im lặng lắng nghe. "Hạt mầm ấy, chính là lòng người. Đất đai, mưa nắng, chính là cuộc đời. Dù có gian nan, có bóng tối, nhưng chỉ cần chúng ta dám phá vỡ lớp vỏ bọc của sự sợ hãi, của lỗi lầm, dám vươn mình lên đón nhận những điều thiện lành, thì hạt mầm chân tâm sẽ nảy nở. Một hạt mầm không thể làm nên một khu rừng, nhưng vô vàn hạt mầm, khi cùng nhau vươn lên, sẽ tạo nên một sức sống mạnh mẽ, một khu rừng xanh tốt."

Một người phụ nữ trung niên, từng là một trong những tín đồ cuồng tín nhất, khẽ lau nước mắt. "Đạo trưởng nói đúng lắm. Chúng tôi trước đây, giống như hạt mầm bị vùi lấp trong bóng tối, sợ hãi và tuyệt vọng. Cứ nghĩ rằng tà giáo sẽ mang lại ánh sáng, nhưng hóa ra chỉ là ảo ảnh. Giờ đây, chúng tôi mới thấy được ánh sáng thật sự, được gieo mình vào đất lành. Cảm ơn đạo trưởng, đã cho chúng tôi cơ hội được làm lại." Giọng nàng run run, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự thanh thản.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi không ngừng tay. Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay khéo léo và tấm lòng nhân ái, đang kiểm tra sức khỏe cho một vài người già trong thôn. Nàng nhẹ nhàng xoa bóp, hướng dẫn họ cách dùng thảo dược đơn giản để tăng cường sức khỏe, đồng thời trò chuyện, lắng nghe những tâm sự của họ. Nàng tin rằng, y thuật không chỉ là chữa bệnh, mà còn là chữa lành tâm hồn.

Tô Mạt Nhi, với năng lượng dồi dào, đang cùng một nhóm phụ nữ và trẻ em hướng dẫn cách trồng rau màu quanh nhà, cách giữ vệ sinh nguồn nước. Nàng hào hứng kể về kế hoạch xây dựng lại giếng làng cho thật kiên cố, đảm bảo nguồn nước sạch cho mọi người. "Chúng ta sẽ làm một cái giếng thật đẹp, có mái che, có thành giếng vững chắc. Như vậy, nước sẽ luôn trong lành, và bệnh tật cũng sẽ tránh xa!" Nàng nói, giọng trong trẻo, líu lo, khiến ai nấy đều bật cười theo.

Hắc Phong Tử, vẫn giữ vẻ trầm mặc, nhưng đôi tay y không ngừng nghỉ. Y lặng lẽ vác những thân gỗ lớn từ bìa rừng về, giúp dân làng sửa chữa lại những căn nhà bị hư hỏng, những hàng rào tre bị đổ nát. Mồ hôi y lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt y kiên định, không một lời than vãn. Đôi khi, một vài người dân vẫn còn e dè khi tiếp xúc với y, nhưng nhìn thấy sự chân thành và nỗ lực của y, họ dần dần mở lòng. Một ông lão mang cho y chén nước mát, khẽ nói: "Hắc Phong Tử à, nghỉ một chút đi con. Cứ làm việc như vậy, bệnh mất." Hắc Phong Tử khẽ cúi đầu, nhận lấy chén nước, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Y biết, sự chấp nhận không đến từ lời nói, mà từ chính những hành động nhỏ bé này.

Lâm Nhất khẽ phẩy nhẹ Phù Trần Mộc. Từng tạp niệm, từng nỗi nghi ngờ còn vương vấn trong lòng người dân, dường như tan biến theo làn gió. Hắn cảm nhận được sự chuyển hóa mạnh mẽ, không chỉ trong cảnh vật mà còn trong chính tâm hồn của những con người nơi đây. Thanh Khê Thôn, từ một mảnh đất cằn cỗi, giờ đây đã trở thành một khu vườn ươm đầy hy vọng. Hắn tin rằng, hạt mầm Vô Tiên Chi Đạo đã bén rễ sâu sắc, và sẽ tiếp tục nảy nở, lan tỏa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên khắp Thanh Khê Thôn. Gió nhẹ se lạnh thổi qua những rặng tre, mang theo hương thơm của đất trời và mùi khói bếp ấm cúng. Trên đỉnh đồi cao nhất của thôn, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ cảnh vật bên dưới, Lâm Nhất đứng đó, lặng lẽ ngắm nhìn. Dưới ánh chiều tà, những ngôi nhà gỗ mái tranh bắt đầu lên đèn, những đốm sáng leo lắt như những vì sao nhỏ, tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa vẫn còn vẳng lên từ phía làng, nhưng giờ đây đã pha lẫn với tiếng gió thổi rì rào qua những tán cây.

Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, từng hạt gỗ trơn nhẵn chạm vào lòng bàn tay, mang theo sự tĩnh lặng và chiêm nghiệm. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, nhưng không hề chủ quan. Bởi vì, hắn biết, sự bình yên này, chỉ là một ốc đảo nhỏ giữa biển lớn hồng trần đầy sóng gió. Thanh Khê Thôn đã được hồi sinh, nhưng ngoài kia, vẫn còn biết bao nhiêu thôn làng đang chìm trong u tối, đang bị giày vò bởi những thế lực tà ác. Hạt mầm Vô Tiên Chi Đạo đã nảy nở nơi đây, nhưng những khu đất cằn cỗi khác, vẫn đang chờ đợi, vẫn đang khao khát ánh sáng.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng bước đến bên hắn, nàng đặt tay lên vai hắn, ánh mắt trìu mến. "Huynh lại đang suy nghĩ về hồng trần sao, Lâm Nhất?" Giọng nàng trầm ấm, đầy sự thấu hiểu. Nàng cũng nhìn xuống ngôi làng đang lên đèn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng biết, con đường của Lâm Nhất không bao giờ dừng lại ở một nơi, dù nơi đó có bình yên đến đâu.

"Hạt mầm đã nảy nở, nhưng những khu đất cằn cỗi khác vẫn đang chờ đợi," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm tư. "Hồng trần còn quá nhiều đau khổ, quá nhiều nơi cần được chữa lành. Thanh Khê Thôn này, chỉ là một ngọn hải đăng nhỏ bé, soi sáng một góc nhỏ của biển đêm."

Tô Mạt Nhi cũng chạy đến, đứng cạnh hai người, nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy kiên định. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Lâm Nhất? Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn những nơi khác chìm trong bóng tối sao?" Nàng không giấu được sự sốt ruột, nhưng cũng đầy quyết tâm. Nàng đã chứng kiến sức mạnh của Vô Tiên Chi Đạo, và nàng tin rằng nó có thể lan tỏa khắp nơi.

Bất chợt, từ phía con đường mòn dẫn vào thôn, một người đưa tin hớt hải chạy đến. Y cúi đầu chào Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt đầy lo lắng. "Kính chào đạo trưởng, kính chào tiên tử! Có tin khẩn cấp từ thôn Hoài Thủy và thôn Bạch Xà ạ!"

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Hắn đã đoán trước được điều này. Những âm mưu của Tà Giáo Sư Quỷ Mị và kế hoạch "Thanh Tẩy Hồng Trần" không thể chỉ dừng lại ở Thanh Khê Thôn.

"Có chuyện gì vậy?" Mộ Dung Uyển Nhi hỏi, giọng nàng trở nên nghiêm túc.

Người đưa tin vội vàng đáp: "Tà Giáo Sư Quỷ Mị... y đang gieo rắc kinh hoàng ở đó. Hắn ta đã lợi dụng hạn hán và bệnh dịch để mê hoặc dân làng, khiến họ tin vào những lời tiên tri huyễn hoặc, bắt họ cúng tế, thậm chí là hiến tế... Tình hình rất nguy cấp, nhiều người đã chết, và lòng người đang bị chia rẽ nghiêm trọng. Họ đang cử người đi khắp nơi để tìm kiếm sự giúp đỡ, nhưng không ai dám đối đầu với thế lực tà ác đó..."

Nghe những lời đó, Lâm Nhất khẽ thở dài. Hắn biết, cuộc chiến với tà ác không thể chỉ dựa vào sự cảm hóa. Sẽ có những kẻ cố chấp, những thế lực không thể lay chuyển bằng lời nói, mà cần phải đối mặt trực diện. Thanh Khê Thôn đã trở thành một "ngọn hải đăng" của Vô Tiên Chi Đạo, là nơi để hắn có thể quay về, là nguồn cảm hứng cho những nơi khác. Nhưng để ngọn hải đăng ấy không đơn độc giữa biển đêm, hắn phải tiếp tục hành trình.

Mộ Dung Uyển Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất hơn, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định. "Chỉ cần có niềm tin, chúng ta sẽ vượt qua, Lâm Nhất. Chúng ta đã làm được ở Thanh Khê Thôn, chúng ta cũng sẽ làm được ở những nơi khác."

Tô Mạt Nhi gật đầu lia lịa, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng nhưng đầy quyết tâm. "Đúng vậy! Chúng ta sẽ đi! Tà Giáo Sư Quỷ Mị đó, hắn không thể mãi mãi gieo rắc tai ương được!"

Lâm Nhất nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi trùng điệp chìm dần vào bóng tối, nơi những thôn làng xa xôi đang chờ đợi. Hắn biết, đây không phải là cái kết, mà chỉ là một khởi đầu mới. Vô Tiên Chi Đạo, con đường mà hắn đang theo đuổi, sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những tà ác sâu xa hơn. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã chứng kiến sự chuyển hóa của lòng người, đã gieo những hạt mầm hy vọng. Dù con đường còn dài và gian nan, dù hồng trần vẫn còn đầy rẫy sóng gió, nhưng hắn tin rằng, Chân Đạo cuối cùng sẽ chiến thắng, và ánh sáng sẽ lan tỏa khắp muôn nơi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hạt mầm thiện lương một khi đã đâm chồi, sẽ kiên cường vươn lên giữa bão táp phong ba, hứa hẹn một tương lai nơi chân lý được lan tỏa, nơi con người tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại trong chính hồng trần này.

Hắn khẽ quay người, ánh mắt nhìn thẳng vào người đưa tin, giọng nói trầm ổn mà đầy uy lực: "Hãy chuẩn bị. Sáng mai, chúng ta sẽ lên đường."

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ