Vô tiên chi đạo
Chương 455

Âm Phong Cốc: Khi Tuyệt Vọng Gặp Chân Đạo

3997 từ
Mục tiêu: Giới thiệu một khu vực mới rộng lớn bị tàn phá (Âm Phong Cốc) và đang bị tàn dư tà ác (Âm Dương Sư) lợi dụng sự tuyệt vọng của dân chúng.,Lâm Nhất bắt đầu quá trình hóa giải tà ác và nỗi đau của dân chúng bằng 'Vô Tiên Chi Đạo' theo hướng phi bạo lực.,Hoàn thành milestone: Lâm Nhất đối mặt và hóa giải ảnh hưởng của một tàn dư tà ác đáng kể (Âm Dương Sư), thành công truyền bá triết lý sống giản dị tại khu vực này, chứng minh hiệu quả của 'Chân Đạo' trong bối cảnh 'Thiên Hạ Đại Loạn'.,Làm sâu sắc thêm sự thấu hiểu của Lâm Nhất về bản chất phức tạp của thiện và ác trong lòng người, và sức mạnh của ý chí con người khi được khơi dậy.,Tăng cường căng thẳng trong Arc bằng cách thể hiện sự lan tỏa của tà ác và sự kiên định của Lâm Nhất trong việc chữa lành hồng trần.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Hắc Phong Tử, Âm Dương Sư, Dân chúng Âm Phong Cốc
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, nhưng dần chuyển sang hy vọng và kiên định.
Kết chương: [object Object]

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố sức xuyên qua màn sương mỏng giăng mắc trên đỉnh núi Thanh Khê, nhuộm một màu vàng nhạt lên những mái nhà tranh, Lâm Nhất và đoàn người đã sẵn sàng lên đường. Không một lời từ biệt ồn ào, chỉ có những ánh mắt lưu luyến của dân làng tiễn đưa, mang theo sự biết ơn sâu sắc và niềm hy vọng mới mẻ vừa được gieo mầm. Thanh Khê Thôn giờ đây đã không còn cảnh tiêu điều, u ám của bệnh tật và chia rẽ, thay vào đó là sự sống động, nhộn nhịp của những người nông dân cần mẫn, những tiếng cười trong trẻo của trẻ nhỏ. Ngọn hải đăng Vô Tiên Chi Đạo đã thắp sáng nơi đây, nhưng biển đêm hồng trần vẫn còn mịt mù, vẫn còn vô vàn con thuyền lạc lối đang chìm dần trong tuyệt vọng.

Con đường dẫn tới thôn Hoài Thủy và thôn Bạch Xà quả thực gian nan hơn họ tưởng. Dãy núi non trùng điệp, những con đường mòn cheo leo ẩn mình trong sương khói, tựa như thử thách lòng người. Lâm Nhất vẫn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, dáng điềm đạm, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát, không ngừng cảm nhận hơi thở của mảnh đất đang bị tổn thương này. Mộ Dung Uyển Nhi bước đi bên cạnh, túi thuốc và kim châm luôn sẵn sàng, gương mặt nàng thanh tú nhưng ánh lên vẻ lo âu khôn tả. Nàng là người thấu hiểu nhất nỗi đau thể xác và tinh thần mà bệnh tật, tà ác gây ra. Tô Mạt Nhi, dù vẫn giữ nét hoạt bát, lanh lợi, nhưng sự nghiêm túc đã thay thế những câu pha trò thường ngày. Nàng nhìn những cánh rừng già cỗi, những con suối cạn khô, lòng không khỏi dâng lên sự xót xa. Hắc Phong Tử đi phía trước, thân hình cường tráng, đôi mắt sắc bén không ngừng quét tìm những dấu hiệu bất thường, như một bức tường thành vững chãi bảo vệ đoàn người.

Sau mấy ngày đêm hành trình không nghỉ, họ cuối cùng cũng đặt chân đến Âm Phong Cốc, nơi mà những tin tức khủng khiếp nhất đã truyền đến. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, một luồng âm khí lạnh lẽo, đặc quánh đã ập vào mặt, khiến mỗi sợi lông tơ trên da đều dựng đứng. Chiều tà nơi đây không mang sắc cam dịu dàng như ở Thanh Khê Thôn, mà nhuộm một màu xám xịt, u ám, tựa như bầu trời đang khóc than. Gió rít qua các khe đá dựng đứng, tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc, tiếng than khóc yếu ớt từ xa vọng lại, đôi khi xen lẫn những tiếng xương cốt va chạm khô khốc, hay những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, khiến lòng người thêm phần hoảng loạn.

Âm Phong Cốc đúng như tên gọi của nó, là một thung lũng sâu hun hút, bị bao phủ bởi những vách đá dựng đứng, lởm chởm như hàm răng của một con quái vật khổng lồ. Cây cối trơ trọi, cằn cỗi, lá rụng tả tơi, lộ ra những cành khô cong queo, vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu. Những ngôi nhà xiêu vẹo, đổ nát, tựa như những nấm mồ cũ kỹ, chỉ chực chờ sụp đổ bất cứ lúc nào, nằm rải rác trong màn sương mù đen đặc, tựa như linh hồn của những người đã khuất vẫn còn vương vấn. Mùi âm khí nồng nặc, tanh tưởi của xác thối rữa, mùi đất ẩm mục, và cả mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng của những nghi thức tà thuật, quấn lấy từng hơi thở, khiến lồng ngực người thường như bị nén chặt. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo, chết chóc và đáng sợ bao trùm lấy mọi thứ, khiến ai đặt chân đến đây cũng cảm thấy rùng mình. Luôn có cảm giác bị theo dõi, bị những đôi mắt vô hình quan sát, và nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Đoàn người Lâm Nhất lặng lẽ tiến sâu vào cốc. Họ nhìn thấy những dân chúng gầy gò, xanh xao, ánh mắt vô hồn và đầy sợ hãi, thường xuyên co ro, rụt rè tránh gió, tránh né những ánh nhìn của người lạ. Quần áo của họ rách rưới, bám đầy bụi bẩn và bùn đất, phản ánh rõ rệt cuộc sống khốn khó đến cùng cực. Nỗi đau và sự tuyệt vọng hằn sâu trên từng nét mặt, trong từng bước chân nặng nhọc của họ.

Trong một bãi đất trống ở trung tâm cốc, một cảnh tượng rùng rợn đang diễn ra. Một nhóm người, có lẽ là những tín đồ còn lại của tà giáo, đang tụ tập quanh một lão già gầy gò, dáng vẻ mưu mô xảo quyệt – chính là Âm Dương Sư. Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt tinh ranh ẩn dưới mái tóc dài lòa xòa, y mặc một bộ đạo bào đen có thêu những phù văn kỳ dị, đang múa may quay cuồng, thực hiện một nghi thức gì đó. Những lời lẽ mê hoặc, xen lẫn tiếng phù chú líu lo phát ra từ miệng y, tựa như những con rắn độc đang uốn lượn, len lỏi vào tâm trí những người dân đang tuyệt vọng. Hắn ta lợi dụng hạn hán, bệnh dịch để gieo rắc kinh hoàng, mê hoặc dân làng tin vào những lời tiên tri huyễn hoặc, bắt họ cúng tế, thậm chí là hiến tế.

Lâm Nhất đứng từ xa, lặng lẽ quan sát, không lộ diện. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc của dân chúng, không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là sự trống rỗng trong tâm hồn, sự mất mát niềm tin vào cuộc sống. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng âm khí nồng đậm bao trùm lên Âm Phong Cốc, sự mục ruỗng đang ăn mòn cả đất trời lẫn lòng người.

“Nỗi đau này... sâu hơn cả vết thương thể xác,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm tư, tựa như một tiếng thở dài nặng trĩu. Hắn thấu hiểu rằng, tà ác không chỉ là những phép thuật quỷ dị, mà còn là sự lợi dụng nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng của con người.

Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, nàng khẽ thở dài, ánh mắt nàng chất chứa nỗi buồn vô hạn. “Họ đã mất hết hy vọng rồi, Lâm Nhất. Trong mắt họ, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi.” Nàng đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời như vậy, nhưng mỗi lần đều khiến trái tim nàng se lại. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó.

Tô Mạt Nhi nắm chặt vạt áo của Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh đầy lo lắng. “Chúng ta phải làm gì đây, Lâm ca ca? Nhìn họ thế này, lòng muội đau như cắt.” Nàng không giấu được sự sốt ruột, muốn lập tức xông ra để giúp đỡ, để xua tan bóng tối đang bao trùm lên nơi đây.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, sâu thẳm. Hắn biết, không thể nóng vội. Càng ở nơi tà ác lộng hành, càng phải giữ vững chân tâm. Hắn cần phải thấu hiểu tận cùng cội rễ của nỗi đau này, để tìm ra phương thuốc chữa lành không chỉ cho thân thể, mà còn cho tâm hồn của những con người đáng thương. Hắc Phong Tử, vẫn như thường lệ, không nói một lời, chỉ lặng lẽ di chuyển xung quanh, kiểm tra từng ngóc ngách, từng dấu vết, đảm bảo an toàn cho đoàn người. Trong không khí u ám của Âm Phong Cốc, sự hiện diện kiên định của Lâm Nhất tựa như một ngọn lửa nhỏ, âm thầm cháy, chờ đợi thời khắc để bùng lên, xua tan màn đêm đen đặc. Hắn biết, Chân Đạo không thể vội vã, Chân Đạo cần sự kiên nhẫn, cần sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

***

Đêm đó, đoàn người Lâm Nhất đã tìm một hang động kín đáo để nghỉ chân, không muốn lộ diện quá sớm. Lâm Nhất ngồi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, tĩnh tọa giữa màn đêm tĩnh mịch, để tâm hồn hòa vào hơi thở của Âm Phong Cốc. Hắn cảm nhận được từng tiếng gió rít, từng nhịp đập yếu ớt của sự sống đang cố gắng tồn tại, và cả những luồng tà khí cuộn trào từ sâu thẳm lòng đất. Hắn không dùng pháp thuật để đối kháng, mà dùng trái tim để cảm nhận, dùng ý chí để thấu hiểu. Suốt đêm, hắn không ngừng suy tư về bản chất của thiện ác, về sự giao thoa giữa nỗi sợ hãi và niềm tin, giữa sự tuyệt vọng và hy vọng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn hiểu rằng, để cứu vớt những con người này, không phải chỉ đơn thuần là đẩy lùi tà ác, mà còn phải giúp họ tìm lại chân tâm đã bị vùi lấp.

Sáng sớm hôm sau, khi màn sương mù đen đặc của Âm Phong Cốc bắt đầu tan dần, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng xám xịt yếu ớt, đoàn người Lâm Nhất đã bắt đầu hành động. Bầu không khí vẫn u ám, lạnh lẽo, nhưng đâu đó đã phảng phất một làn hương thảo dược nhẹ nhàng, tựa như một lời hứa về sự chữa lành.

Mộ Dung Uyển Nhi là người đầu tiên tiếp cận dân làng. Nàng không khoa trương, không phô diễn y thuật cao siêu, mà chỉ nhẹ nhàng đến bên những người bệnh nặng nhất, những người đang co ro trong những ngôi nhà đổ nát. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây toát lên vẻ dịu dàng, trìu mến. Nàng cẩn thận bắt mạch, dùng những kim châm bạc nhỏ xíu châm vào các huyệt đạo, và cấp phát những túi thuốc thảo dược được nàng tỉ mỉ chuẩn bị. Tiếng nàng nói trầm ấm, dịu dàng, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn.

“Đừng lo, bệnh này có thể chữa được,” nàng nói với một bà lão gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì bệnh tật. “Hãy tin tưởng. Niềm tin là liều thuốc quý giá nhất.” Nàng không chỉ chữa bệnh bằng thuốc thang, mà còn chữa bằng cả tấm lòng. Nàng xoa dịu những vết thương thể xác, và khơi gợi lại niềm hy vọng nhỏ nhoi trong lòng những người đã gần như buông xuôi. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Và nàng đang cố gắng chữa cả hai.

Trong khi đó, Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn đi đến bên lũ trẻ con đang tụ tập lại, ánh mắt chúng vừa tò mò, vừa e sợ. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, đã phần nào xua đi vẻ u tối trên gương mặt non nớt của chúng. Nàng không nói nhiều về những điều cao siêu, chỉ đơn giản là ngồi xuống, chơi đùa cùng chúng, kể những câu chuyện về những loài hoa đẹp, về những cánh đồng xanh mướt, về những con vật nhỏ bé đáng yêu mà chúng chưa bao giờ được thấy ở Âm Phong Cốc khô cằn này.

“Chị sẽ kể cho các em nghe chuyện về những loài hoa đẹp ở ngoài kia, nơi có ánh nắng ấm áp và những cánh bướm đủ màu sắc nhé,” nàng nói, giọng trong trẻo, líu lo, cố gắng vẽ nên một thế giới khác, một thế giới tràn ngập sắc màu và niềm vui. Nàng tin rằng, những hạt mầm hy vọng cần được gieo vào tâm hồn non nớt của trẻ thơ trước tiên.

Lâm Nhất không nói nhiều, hắn chỉ lặng lẽ đi giữa những người dân, ánh mắt trầm tĩnh, sâu thẳm. Hắn không cố gắng thuyết giảng hay truyền bá một triết lý gì đó cao siêu. Hắn chỉ đơn giản là lắng nghe. Lắng nghe những câu chuyện khổ đau, những tiếng thở dài, những lời than trách về số phận nghiệt ngã. Hắn ngồi trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, tĩnh tọa giữa một đám đông nhỏ, ánh mắt từ bi nhìn những người xung quanh, từ từ truyền đi sự bình an. Đôi khi, hắn khẽ dùng Phù Trần Mộc khẽ phẩy, như xua đi những bụi trần vô hình đang bám víu vào tâm hồn họ, nhưng thực chất là để trấn an lòng người, để giúp họ cảm nhận được một luồng khí thanh tịnh, một sự bình yên lan tỏa. Hắn biết, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng là thứ tà ác muốn gieo rắc.

“Sợ hãi và tuyệt vọng là thứ tà ác muốn gieo rắc,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. “Chúng ta có thể chọn không đón nhận nó. Chỉ cần trái tim còn giữ được một tia hy vọng, chúng ta sẽ tìm thấy con đường.” Hắn không hứa hẹn một phép màu, không dùng thần thông để giải quyết mọi vấn đề, mà chỉ đơn giản là khơi gợi lại ý chí, lại sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi con người.

Sự xuất hiện của Lâm Nhất và đồng đội, những hành động nhân ái của họ, đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của dân làng. Một số người hoài nghi, một số khác lại dè dặt đón nhận, nhưng hầu hết đều cảm thấy một sự ấm áp lạ thường đang len lỏi vào trái tim băng giá của họ. Những tin tức về Mộ Dung Uyển Nhi chữa khỏi bệnh, về Tô Mạt Nhi mang lại tiếng cười cho trẻ nhỏ, và về sự bình an mà Lâm Nhất mang đến, bắt đầu lan truyền khắp Âm Phong Cốc như một ngọn lửa nhỏ.

Tất nhiên, sự can thiệp này không thể thoát khỏi tai mắt của Âm Dương Sư. Thông qua những tín đồ còn lại của hắn, những kẻ đã bị mê hoặc quá sâu, hắn đã phát hiện ra sự hiện diện của Lâm Nhất và đồng đội. Lời lẽ đe dọa nhanh chóng được truyền đến.

“Kẻ lạ mặt kia, chớ gieo rắc tà niệm làm hoang mang lòng người. Vận mệnh của các ngươi đã định đoạt rồi!” một tín đồ gầy gò, ánh mắt đầy cuồng tín, gào lên về phía Lâm Nhất, nhưng giọng nói run rẩy của hắn lại không thể che giấu được sự sợ hãi.

Lâm Nhất chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh. Hắn biết, đây là phản ứng tự nhiên của tà ác khi đối diện với ánh sáng của Chân Đạo. Hắn không trả lời, chỉ tiếp tục lắng nghe, tiếp tục truyền đi sự bình an. Hắc Phong Tử đứng gác ở rìa làng, đôi mắt sắc bén quét khắp mọi nơi, cảnh giác với mọi động tĩnh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể ập đến. Hắn biết, con đường của Lâm Nhất không chỉ là cảm hóa, mà còn phải đối mặt với những kẻ cố chấp, những thế lực tà ác không thể lay chuyển bằng lời nói. Nhưng hắn tin vào Lâm Nhất, tin vào Vô Tiên Chi Đạo.

***

Đêm khuya, gió bắt đầu rít mạnh hơn, mang theo những luồng sương mù đen đặc cuồn cuộn từ các khe đá, bao phủ lấy Âm Phong Cốc trong một màn đêm dày đặc, lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh trăng mờ nhạt bị che khuất hoàn toàn, chỉ còn lại những ánh sao yếu ớt lấp lánh như những giọt nước mắt trên bầu trời. Mùi âm khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh và khói khét lẹt bốc lên từ phía nơi thờ cúng cũ của Âm Dương Sư, nơi mà hắn đang thực hiện một nghi thức tà thuật lớn. Bầu không khí trở nên căng thẳng, ngột ngạt, tà ác bùng phát mạnh mẽ, tựa như một con quái vật đang cố gắng nuốt chửng mọi ánh sáng hy vọng vừa mới nhen nhóm.

Âm Dương Sư, với gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt tinh ranh giờ đây đỏ ngầu vì giận dữ, múa may quay cuồng điên loạn. Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng ảnh hưởng của mình đang suy yếu, rằng những lời mê hoặc của hắn không còn đủ sức lôi kéo dân chúng. Hắn gào thét, tập hợp những tín đồ còn lại, những kẻ đã bị mê hoặc sâu sắc đến mức không thể thoát ra, và bắt đầu tung ra những bùa chú tối tăm nhất, cố gắng dùng tà thuật để trấn áp lòng người, gieo rắc lại sợ hãi và bệnh tật. Những phù văn kỳ dị trên đạo bào đen của hắn phát sáng lập lòe trong bóng tối, tựa như những con mắt quỷ đang mở ra.

“Không thể nào! Tại sao bùa chú của ta lại vô dụng? Tại sao các ngươi không sợ hãi nữa?!” Âm Dương Sư gào thét, giọng khàn đặc, đầy sự tức tối và bất lực. Hắn tung ra một đạo phù chú hình con rắn đen kịt, lướt đi trong không khí, mang theo luồng âm khí lạnh lẽo, nhắm thẳng vào một nhóm dân làng đang tụ tập lại.

Nhưng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của Lâm Nhất đã nảy mầm trong lòng dân chúng. Những hạt giống hy vọng, sự bình an và ý chí kiên định đã được gieo trồng trong suốt một ngày qua, giờ đây đã đâm chồi, nảy lộc. Những lời lẽ mê hoặc của Âm Dương Sư không còn hiệu nghiệm, chúng trôi tuột qua tai họ như những cơn gió vô nghĩa. Khi đạo phù chú hình con rắn đen kịt lao tới, thay vì run sợ và gục ngã như trước, những người dân làng chỉ khẽ lùi lại một bước, ánh mắt họ không còn vẻ vô hồn mà thay vào đó là sự kiên định, thậm chí là một chút khinh thường. Đạo phù chú, trước khi chạm tới họ, bỗng nhiên tự động tan biến vào hư không, như thể bị một bức tường vô hình của niềm tin và ý chí cản lại.

“Đừng tin hắn! Hắn chỉ muốn lợi dụng chúng ta thôi!” Một bà lão, người vừa được Mộ Dung Uyển Nhi chữa trị, bất ngờ lớn tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy sức mạnh.

“Đúng vậy! Chúng ta không sợ hắn nữa!” Một người đàn ông khác cũng lên tiếng, ánh mắt kiên quyết. Những lời lẩm bẩm ban đầu nhanh chóng biến thành những tiếng nói đồng thanh, những ánh mắt kiên định, tựa như hàng trăm ngọn nến nhỏ đang cùng nhau thắp sáng, xua tan màn đêm tà ác.

Lâm Nhất không ra tay. Hắn chỉ đứng đó, bình thản nhìn Âm Dương Sư đang điên cuồng múa may. Tay hắn khẽ xoa Chuỗi Hạt Bồ Đề, mỗi hạt châu như mang theo một niệm lực bình an, một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh. Hắn không cần dùng phép thuật để đối kháng, bởi vì hắn biết, sức mạnh của Chân Đạo không nằm ở phép thuật, mà ở sự kiên định của lòng người, ở ý chí bất khuất trước nghịch cảnh.

Trong tâm trí, Lâm Nhất khẽ niệm: *“Sức mạnh của Chân Đạo không nằm ở phép thuật, mà ở sự kiên định của lòng người. Tà ác chỉ có thể tồn tại khi nỗi sợ hãi còn ngự trị. Một khi lòng người đã tìm thấy niềm tin, tà ác sẽ tự khắc tan biến.”*

Âm Dương Sư, trong cơn giận dữ và bất lực tột cùng, không hiểu tại sao bùa chú của mình lại vô dụng. Hắn cố gắng tung thêm vài đòn nữa, nhưng tất cả đều tan biến trước khi chạm vào dân làng, hoặc đơn giản là không thể tác động đến những trái tim đã tìm thấy niềm hy vọng. Khuôn mặt hắn vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên sự hận thù và cả một chút sợ hãi. Hắn không thể tin được rằng một thế lực vô hình, không phép thuật, không bạo lực lại có thể hóa giải tà thuật của mình một cách dễ dàng đến vậy.

Cuối cùng, trong một tiếng gầm gừ đầy tức tối, Âm Dương Sư tung một đòn cuối cùng, một luồng hắc khí cuộn trào về phía Lâm Nhất, như một sự thách thức cuối cùng. Nhưng luồng hắc khí đó chỉ chạm vào không khí, xuyên qua Lâm Nhất như một ảo ảnh, rồi tan biến vô định. Lâm Nhất vẫn đứng yên, bình thản như một bức tường vững chãi của niềm tin, không hề lay động. Âm Dương Sư, nhận ra sự thất bại hoàn toàn, không còn dám chần chừ. Hắn biến mất trong màn đêm đen đặc của Âm Phong Cốc, mang theo sự tức tối, hận thù và nỗi nhục nhã khôn cùng.

Sự rút lui của Âm Dương Sư trong tức tối và hận thù là một dấu hiệu rõ ràng. Hắn ta chắc chắn sẽ báo cáo về Lâm Nhất cho Tà Giáo Sư Quỷ Mị, hoặc tìm cách phục thù, đẩy Lâm Nhất vào những đối đầu lớn hơn, phức tạp hơn trong tương lai. Nhưng sự thành công của ‘Vô Tiên Chi Đạo’ trong việc hóa giải tà ác mà không cần bạo lực tại Âm Phong Cốc đã khẳng định một điều: con đường của Lâm Nhất là một mối đe dọa thực sự đối với Tà Giáo Sư Quỷ Mị, không phải là một ‘kẻ thù’ thông thường mà hắn từng đối mặt.

Lâm Nhất nhìn về phía màn đêm, nơi Âm Dương Sư vừa biến mất. Hắn cảm nhận được quy mô của ‘Thiên Hạ Đại Loạn’ và sự lan rộng của tà ác. Âm Phong Cốc, Hoài Thủy, Bạch Xà... chỉ là những mắt xích nhỏ trong một âm mưu lớn hơn nhiều. Hành trình của hắn còn dài và đầy thử thách, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã gieo những hạt mầm hy vọng, và chúng đã bắt đầu đâm chồi giữa khu đất cằn cỗi này. Điều đó củng cố ý nghĩa của việc truyền bá ‘Chân Đạo’ cho nhiều thế hệ, để ánh sáng Vô Tiên Chi Đạo có thể lan tỏa khắp muôn nơi, xua đi bóng tối của hồng trần gian nan.

Đêm đó, Âm Phong Cốc không còn tiếng gió rít như quỷ khóc, mà chỉ còn tiếng thở phào nhẹ nhõm của dân làng, những tiếng trò chuyện thì thầm xen lẫn niềm hy vọng vừa tìm thấy. Mùi âm khí nồng nặc và tanh tưởi dần tan biến, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và khí lành của núi rừng. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương và sự ngột ngạt của tuyệt vọng cũng dần được thay thế bằng sự ấm áp của niềm tin và sự bình yên trong tâm hồn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và tại Âm Phong Cốc này, chân tâm của con người đã được tìm lại, kiên cường vươn lên giữa bão táp phong ba.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ