Vô tiên chi đạo
Chương 456

Thủy Nguyệt Trấn: Lời Ru Của Quỷ Mị và Ánh Sáng Chân Đạo

4576 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất đối mặt trực diện với Tà Giáo Sư Quỷ Mị, thủ lĩnh tàn dư tà ác, không dùng vũ lực mà thông qua lý lẽ và lòng nhân ái để cảm hóa, vạch trần bản chất lừa dối của hắn trước dân chúng.,Chỉ ra con đường hướng thiện cho những kẻ lầm lạc, phá vỡ sự thao túng của Quỷ Mị đối với dân chúng Thủy Nguyệt Trấn.,Tiếp tục củng cố triết lý 'Vô Tiên Chi Đạo' thông qua một cuộc đối đầu phi bạo lực, chứng minh sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng người.,Làm sâu sắc thêm hình ảnh Lâm Nhất như một 'Chân Nhân', một biểu tượng sống của triết lý Vô Tiên.,Tăng cường căng thẳng trong Arc bằng cách cho thấy sự phản kháng và uy hiếp của các tàn dư tà ác khi bị vạch trần.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Tà Giáo Sư Quỷ Mị, Dân chúng Thủy Nguyệt Trấn
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, hy vọng, căng thẳng (trong đối đầu), an ủi (sau đối đầu).
Kết chương: [object Object]

Đêm Âm Phong Cốc dần về khuya, mang theo hơi sương lạnh lẽo cùng mùi đất ẩm sau những biến cố vừa qua. Tiếng gió rít thảm thiết đã nhường chỗ cho những làn hơi thở phào nhẹ nhõm, những lời thì thầm đầy cảm kích và cả những tiếng nức nở vỡ òa của dân làng, những người vừa thoát khỏi gông cùm của sợ hãi và mê tín. Lâm Nhất vẫn đứng đó, dưới ánh trăng mờ nhạt vừa hé mình qua những tầng mây, cảm nhận sâu sắc sự chuyển mình trong lòng người. Hắn biết, một cuộc chiến vô hình đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, cam go hơn, đã bắt đầu: cuộc chiến với chính tâm ma của nhân loại, với sự u mê và tuyệt vọng vẫn còn rình rập khắp hồng trần. Hắn đã gieo những hạt mầm hy vọng, và chúng đã đâm chồi giữa khu đất cằn cỗi này. Điều đó củng cố ý nghĩa của việc truyền bá ‘Chân Đạo’ cho nhiều thế hệ, để ánh sáng Vô Tiên Chi Đạo có thể lan tỏa khắp muôn nơi, xua đi bóng tối của hồng trần gian nan. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và tại Âm Phong Cốc này, chân tâm của con người đã được tìm lại, kiên cường vươn lên giữa bão táp phong ba.

Sau buổi đêm tràn ngập sự hồi sinh tại Âm Phong Cốc, đoàn người Lâm Nhất lại tiếp tục hành trình của mình, hướng về phía Thủy Nguyệt Trấn, một cái tên nghe mỹ miều nhưng lại ẩn chứa nỗi bi ai sâu thẳm. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu đỏ tía lên những áng mây, nhưng không thể xua đi cái không khí ảm đạm, nặng nề đang bao trùm lên thị trấn nằm lọt thỏm giữa vùng trũng, gần một con sông cạn. Dọc đường đi, những cơn gió heo may lướt qua, mang theo cái lạnh thấu xương và cả một mùi hương trầm giả tạo thoang thoảng, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những mái nhà xuống cấp. Đó không phải là mùi hương thanh khiết của trầm hương dâng Phật, mà là một thứ mùi ngai ngái, nồng nặc, như muốn che giấu đi sự mục ruỗng bên trong.

Thủy Nguyệt Trấn hiện ra trước mắt họ như một bức tranh thủy mặc bị thời gian và nỗi đau làm lem luốc. Những con đường đất lầy lội, những mái nhà xiêu vẹo, những khuôn mặt hốc hác, gầy gò của dân chúng. Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, như những thân cây khô cằn chờ đợi một cơn mưa chẳng bao giờ tới. Song, điều kỳ lạ là trong đôi mắt tưởng chừng đã chết lặng ấy, lại ẩn chứa một sự sùng bái đến mê muội trước những biểu tượng kỳ dị, những hình vẽ ma quái của Tà Giáo Sư Quỷ Mị, được treo khắp nơi, từ những cành cây khẳng khiu cho đến những bức tường rêu phong. Tiếng than vãn nhỏ nhẹ, tiếng gió rít qua những mái nhà xiêu vẹo hòa lẫn với những âm thanh tụng niệm đều đều, vô thức của những tín đồ bị mê hoặc, tạo nên một bản giao hưởng buồn thảm của sự tuyệt vọng.

Lâm Nhất chậm rãi bước đi, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn phản chiếu nỗi đau của hồng trần, của những kiếp người đang chìm đắm trong u mê. Hắn cảm nhận rõ rệt luồng tà khí âm u, nặng nề đang ẩn dưới lớp vỏ bọc mê tín, len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn, ăn mòn cả thể xác lẫn tâm hồn con người. Mỗi bước chân của hắn đều như đang dẫm lên những mảnh vỡ của niềm tin, của hy vọng đã lụi tàn.

“Ca ca, nơi đây sao lại... đáng sợ đến vậy?” Tô Mạt Nhi khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhuốm một vẻ lo âu, bàn tay nhỏ bé của nàng không tự chủ mà nắm chặt lấy vạt áo của Lâm Nhất. Nàng chưa từng thấy một nơi nào mà sự sống lại bị bóp nghẹt đến vậy, nơi mà cả không khí cũng dường như bị đè nén bởi một thứ gì đó vô hình, nặng trĩu. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ cảnh giác, quét một vòng quanh những khuôn mặt vô cảm đang thờ ơ nhìn họ đi qua.

Mộ Dung Uyển Nhi, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, khẽ thở dài, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc. Nàng dịu dàng đáp lời Tô Mạt Nhi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: “Họ đang sống trong sự sợ hãi và niềm hy vọng giả tạo. Thân xác bị bệnh tật dày vò, nhưng lòng người còn bệnh nặng hơn.” Nàng nhìn quanh những ngôi nhà cũ kỹ, những người dân gầy guộc, hiểu rằng bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó.

Lâm Nhất không nói gì, chỉ trầm ngâm quan sát. Hắn dừng lại trước một nhóm dân làng đang quỳ lạy trước một cái miếu nhỏ, trên đó có một hình vẽ kỳ dị, trông như một con quỷ đang dang rộng vòng tay ôm lấy thế gian. Họ cúi đầu sát đất, thân hình run rẩy trong gió lạnh, không màng đến cái đói, cái rét đang hành hạ. Ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ, cố gắng thấu hiểu sâu hơn về nỗi tuyệt vọng đã đẩy họ vào vòng mê tín này. Hắn khẽ cúi đầu, bàn tay gầy gò, ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai một bà lão đang run rẩy. Làn hơi lạnh từ thân thể bà lão truyền sang, nhưng đồng thời, từ bàn tay Lâm Nhất cũng truyền sang một chút ấm áp, một luồng khí bình yên lan tỏa, khiến bà lão khẽ run lên, từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt bà, vốn đục ngầu và vô hồn, giờ đây ánh lên một tia sáng yếu ớt, như một ngọn lửa nhỏ vừa được nhen nhóm giữa đêm đông. Bà nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự hoài nghi và cả một chút sợ hãi, nhưng rồi sự ấm áp lạ lùng từ bàn tay hắn dường như đã làm dịu đi những cảm xúc tiêu cực ấy. Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, ẩn chứa sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn sâu sắc.

Trong lòng hắn, những suy tư cứ thế cuộn trào như dòng sông chảy xiết: *Hạt mầm của tà ác thường nảy nở từ mảnh đất của tuyệt vọng. Khi con người mất đi niềm tin vào chính mình, vào lẽ sống, họ sẽ dễ dàng bám víu vào bất kỳ thứ gì hứa hẹn sự giải thoát, dù đó chỉ là một ảo ảnh. Tiên đạo tại tâm, nhưng mấy ai thấu hiểu được điều đó khi tâm đã bị che mờ bởi nỗi sợ hãi và đau khổ?* Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, bởi vì đối thủ của hắn không chỉ là một kẻ tà giáo sư quỷ mị, mà là nỗi tuyệt vọng đã ăn sâu vào tâm can của cả một cộng đồng.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây mù dày đặc, hắt hiu xuống quảng trường trung tâm Thủy Nguyệt Trấn, một cảnh tượng khác lại diễn ra. Tà Giáo Sư Quỷ Mị, với bộ áo choàng đen rộng thùng thình che khuất gần hết thân thể, đang đứng trên một đài cao tạm bợ, giữa những biểu ngữ đen kỳ dị và những lư hương lớn tỏa ra mùi hương trầm nồng nặc, gây mê. Khuôn mặt hắn trắng bệch một cách bất thường, đôi mắt sâu hoắm nhưng toát ra vẻ sắc lạnh, khó đoán, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của những ngọn nến lung linh. Giọng nói của hắn trầm thấp, đầy mê hoặc, như một khúc ru ngủ, như một lời thì thầm từ cõi hư vô, đang rót vào tai những người dân đang chen chúc phía dưới.

Dân chúng, đông đúc hơn tối qua, đứng ngồi la liệt, đều trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Họ lắng nghe từng lời của Quỷ Mị, ánh mắt vô hồn, nhưng đôi khi lại lóe lên một tia khao khát đến đáng sợ khi hắn nhắc đến "thiên đường" và "sức mạnh". Hắn thao thao bất tuyệt về một "thế giới không còn đau thương, không còn đói nghèo", về một "thiên đường chỉ dành cho những kẻ tin theo chân lý của hắn". Hắn hứa hẹn sự giải thoát khỏi khổ đau, sự ban phước lành và quyền năng vô hạn, chỉ cần họ "dâng hiến niềm tin" và "tuân theo mọi ý chỉ của y". Mỗi lời của hắn đều như một dòng suối mật ngọt, chảy qua những đôi tai đã quá mỏi mệt vì tiếng than khóc và tiếng rên rỉ của cuộc đời, khiến họ chìm sâu hơn vào ảo mộng. Mùi hương trầm nồng nặc, có tác dụng gây mê, càng làm tăng thêm sự mơ hồ, khiến lý trí họ bị che lấp, chỉ còn lại sự sùng bái và sợ hãi.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi xuất hiện, không gây chú ý, đứng lẫn vào đám đông đang mê muội. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, nhưng đôi mắt hắn lại sắc bén hơn bao giờ hết, như hai vì sao đêm soi rõ màng đêm u tối. Hắn lắng nghe từng lời của Quỷ Mị, không bỏ sót một từ nào, nhưng ánh mắt hắn vẫn giữ sự thanh tỉnh và thấu suốt, không hề bị lời lẽ mê hoặc kia lay động.

Tô Mạt Nhi, đứng cạnh hắn, khẽ rùng mình. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, ghê rợn tỏa ra từ tên Tà Giáo Sư kia, dù hắn đang nói những lời lẽ ngọt ngào đến rợn người. Nàng liếc nhìn Lâm Nhất, thấy hắn vẫn bình thản như một pho tượng đá cổ kính, lòng nàng bỗng cảm thấy an tâm lạ thường. Mộ Dung Uyển Nhi thì thầm: “Hắn đang lợi dụng nỗi sợ hãi và khát vọng của con người. Đó là một thứ ma thuật nguy hiểm hơn bất kỳ bùa chú nào.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu, trong lòng hắn tự vấn: *Niềm tin không được xây dựng từ sự thật thì chỉ là một xiềng xích khác. Con người, khi tuyệt vọng, dễ dàng đánh mất bản ngã, dễ dàng chấp nhận những lời hứa hão huyền để đổi lấy một chút hy vọng mong manh. Nhưng hy vọng giả tạo ấy, cuối cùng chỉ dẫn họ đến vực sâu của u mê mà thôi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng mấy ai còn giữ được cái "linh", cái "tình" ấy khi bị nỗi sợ hãi nuốt chửng?*

Hắn không làm gì lớn lao, chỉ nhẹ nhàng dùng ánh mắt và khí chất thanh tịnh của mình để tác động. Không phải là một pháp thuật thần thông, mà là một sự lan tỏa của tâm niệm bình an, của sự tỉnh thức. Một vài người dân đứng gần Lâm Nhất, vốn đang cúi gằm mặt trong sự mê muội, bỗng nhiên khẽ chớp mắt. Họ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút mờ mịt, nhưng dường như có một thoáng hoài nghi, một tia sáng yếu ớt của lý trí vừa lóe lên trong đôi mắt vô hồn. Họ nhìn về phía Tà Giáo Sư Quỷ Mị, rồi lại nhìn sang Lâm Nhất, như có điều gì đó đang cựa quậy trong tâm trí họ, một sự đối lập không lời giữa cái mê hoặc giả dối và sự thanh tịnh chân thật. Dù chỉ là một thoáng chốc, nhưng điều đó đủ để gieo một hạt mầm hoài nghi vào mảnh đất tâm hồn đã bị cày xới bởi nỗi đau. Lâm Nhất vẫn đứng đó, bình thản như một cây cổ thụ giữa phong ba, lặng lẽ quan sát, chờ đợi thời cơ, như một người chèo đò thầm lặng chờ đợi dòng nước đổi chiều để đưa những linh hồn lạc lối sang bờ bên kia của sự thật.

***

Khi nắng chiều bắt đầu ngả bóng, nhuộm đỏ một nửa bầu trời và mây đen cũng bắt đầu kéo đến, báo hiệu một cơn giông sắp sửa ập đến, không khí tại quảng trường Thủy Nguyệt Trấn bỗng trở nên căng thẳng và đối đầu rõ rệt. Mùi hương trầm giả tạo, nồng nặc ban sáng, giờ đây dường như bị át đi bởi sự sắc bén của lý lẽ, bởi luồng khí tức thanh tịnh đang tỏa ra từ một góc quảng trường. Tiếng gió bắt đầu rít mạnh hơn qua các biểu ngữ đen, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm. Sự im lặng đầy chờ đợi, xen lẫn tiếng xì xào của dân chúng, đã thay thế cho tiếng tụng niệm mê hoặc. Bầu không khí như một trận chiến vô hình, nơi lời nói và ý chí là vũ khí sắc bén nhất.

Lâm Nhất, không chờ đợi lời mời hay một sự cho phép nào, chậm rãi bước lên phía trước, tiến thẳng về phía đài cao nơi Tà Giáo Sư Quỷ Mị đang đứng. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, trầm ổn, như dẫm lên những mảnh vỡ của ảo ảnh. Hắn đứng đối mặt trực diện với Tà Giáo Sư, không mang theo binh khí, không có bất kỳ cử chỉ đe dọa nào, chỉ có một ánh mắt thanh tịnh và một khí chất bình dị, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh lay động lòng người.

Tà Giáo Sư Quỷ Mị, đang say sưa trong lời lẽ mê hoặc của mình, chợt ngừng lại. Đôi mắt sâu hoắm của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất với vẻ khinh thường và tức giận. Hắn đã nhận ra Lâm Nhất, kẻ đã phá tan kế hoạch của Âm Dương Sư tại Âm Phong Cốc, kẻ mà hắn đã được báo cáo là một mối đe dọa lớn.

“Ngươi là ai mà dám xen vào buổi thuyết giảng của ta? Ngươi biết gì về sự cứu rỗi mà dám ngẩng mặt đứng đây?” Tà Giáo Sư Quỷ Mị gằn giọng, tiếng nói trầm thấp giờ đây mang theo một chút uy hiếp, nhưng vẫn giữ được vẻ mê hoặc vốn có, như muốn dìm chết bất kỳ sự phản kháng nào.

Lâm Nhất không vội vã, hắn chỉ khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt hốc hác của dân chúng, rồi dừng lại ở khuôn mặt trắng bệch của Quỷ Mị. Giọng hắn ôn hòa, nhưng kiên định, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn: “Ngài nói về thiên đường, nhưng tôi chỉ thấy nỗi sợ hãi đang giam cầm những người dân vô tội này. Ngài hứa sức mạnh, nhưng tôi chỉ thấy sự yếu đuối khi họ không dám tự mình đứng lên để giành lấy cuộc sống của chính mình. Những lời hứa hão huyền chỉ là sợi dây vô hình trói buộc họ vào một ảo mộng không bao giờ thành hiện thực. Sự giải thoát không nằm ở một 'thiên đường' xa xôi, mà ở chính trong tâm hồn mỗi người, trong lòng nhân ái và sự đoàn kết mà ngài đã cố gắng dập tắt.”

Những lời nói của Lâm Nhất, tuy giản dị nhưng lại chạm đến tận cùng nỗi đau và sự thật mà dân chúng đã cố tình chối bỏ. Một làn sóng xì xào lan truyền trong đám đông, những ánh mắt vô hồn bắt đầu dao động, nhìn nhau đầy hoài nghi và bối rối.

“Nực cười! Ngươi một kẻ đạo sĩ tầm thường, có tư cách gì mà phán xét ta? Ngươi biết gì về sự cứu rỗi, về nỗi khổ của thế gian mà dám nói những lời ngông cuồng đó?” Quỷ Mị cười khẩy, nhưng trong ánh mắt hắn đã lộ ra một tia bất an. Hắn không ngờ Lâm Nhất lại dám đối đáp trực diện như vậy, và lời lẽ của hắn lại sắc bén đến thế.

Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình thản, khẽ lắc đầu: “Ta biết rằng sự cứu rỗi không đến từ kẻ khác, mà từ chính tâm hồn mình. Con đường chân chính không cần phải dẫm lên nỗi đau của kẻ khác để đi tới, không cần phải xây dựng từ sự sợ hãi và những lời hứa hẹn viển vông. Chân lý không cần che đậy bằng màn sương khói của mê tín, mà hiển hiện rõ ràng trong từng hơi thở, từng hành động thiện lương của mỗi con người. Ngài đã giam cầm họ bằng nỗi sợ hãi và gieo rắc những ảo mộng, khiến họ quên đi giá trị của chính mình, của cuộc sống hiện tại.” Hắn đưa tay chỉ vào những khuôn mặt hốc hác: “Hãy nhìn họ đi, ngài thấy gì? Sức mạnh? Hay sự kiệt quệ đến tận cùng?”

Những lời này như những mũi dao sắc bén, xuyên thẳng vào tâm can của dân chúng. Tiếng xì xào lớn dần, những khuôn mặt bắt đầu hiện rõ sự bối rối, hoài nghi. “Đúng vậy... chúng ta đã quá mệt mỏi rồi...” một người đàn ông khẽ thốt lên, giọng nói đầy chua xót. “Ông ta chỉ hứa hẹn... mà chúng ta thì ngày càng khổ hơn...” một bà lão khác tiếp lời, đôi mắt đã có chút nước.

Tà Giáo Sư Quỷ Mị, thấy tình thế đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát, khuôn mặt trắng bệch giờ đây vặn vẹo trong cơn giận dữ. Hắn không thể chấp nhận được việc một kẻ đạo sĩ vô danh lại có thể phá vỡ quyền năng mê hoặc của mình chỉ bằng vài lời nói. “Câm mồm! Ngươi là yêu ma quỷ quái, muốn phá hoại sự bình yên của ta!” Hắn gầm lên, bàn tay gầy guộc chộp mạnh vào không khí. Lập tức, một luồng tà khí hắc ám cuộn trào, mang theo mùi tanh tưởi và hơi lạnh buốt xương, phóng thẳng về phía Lâm Nhất, như một đòn uy hiếp cuối cùng để dập tắt ngọn lửa lý trí vừa được nhen nhóm.

Lâm Nhất vẫn bình tĩnh đứng yên, không hề né tránh. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay hắn khẽ phát ra ánh sáng mờ nhạt, một vầng hào quang ấm áp bao quanh hắn, như một bức tường vô hình. Phù Trần Mộc trong tay hắn nhẹ nhàng vẫy một cái, không phải là một chiêu thức tấn công, mà như một sự xua đi bụi trần. Lập tức, luồng tà khí hắc ám kia, khi chạm vào vầng sáng của Chuỗi Hạt Bồ Đề và sự vẫy nhẹ của Phù Trần Mộc, bỗng chững lại, rồi tan biến vào hư không, như sương khói gặp nắng ban mai. Nó không thể chạm vào Lâm Nhất, cũng không thể làm tổn hại đến bất kỳ ai.

Ánh mắt Lâm Nhất nhìn thẳng vào Quỷ Mị, không một chút sợ hãi, không một chút dao động, chỉ có sự thanh tịnh và thấu suốt, như nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc tà ác mà chạm đến sự yếu đuối, sự ích kỷ sâu thẳm bên trong linh hồn hắn. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Lâm Nhất, cùng với sự vô hiệu hóa tà thuật một cách nhẹ nhàng, đã khiến Quỷ Mị hoàn toàn bất lực. Hắn cố gắng tung thêm vài đòn nữa, nhưng tất cả đều tan biến trước khi chạm vào Lâm Nhất, hoặc đơn giản là không thể tác động đến những trái tim đã bắt đầu tìm thấy niềm hy vọng và lý trí.

Khuôn mặt trắng bệch của Tà Giáo Sư Quỷ Mị giờ đây chuyển sang màu xám xịt, đôi mắt sâu hoắm ánh lên sự hận thù tột cùng, xen lẫn nỗi sợ hãi và hoảng loạn. Hắn không thể tin được rằng có một kẻ lại có thể phá giải tà thuật của mình một cách dễ dàng đến vậy, mà không cần dùng đến một chút vũ lực nào. Hắn nhận ra, đối thủ của mình không phải là một đạo sĩ thông thường, mà là một kẻ thấu hiểu sâu sắc lẽ nhân sinh, một kẻ mà phép thuật không thể chạm tới khi lòng người đã tìm thấy chân lý.

Cuối cùng, trong một tiếng gầm gừ đầy tức tối và nhục nhã, Tà Giáo Sư Quỷ Mị vung tay tạo ra một màn sương đen dày đặc, bao phủ lấy thân mình rồi biến mất vào màn chiều đang dần buông xuống, để lại phía sau một mùi tanh tưởi và một sự im lặng chết chóc. Hắn ta chắc chắn sẽ không từ bỏ, mà sẽ liên kết với các thế lực tà ác khác hoặc chuẩn bị một đòn trả thù lớn hơn, bởi vì sự sỉ nhục này là điều hắn không bao giờ có thể chấp nhận.

***

Sau khi Tà Giáo Sư Quỷ Mị biến mất trong màn sương đen của sự hận thù, quảng trường Thủy Nguyệt Trấn chìm vào một sự yên tĩnh lạ thường, như thể thời gian vừa ngưng đọng. Mùi hương trầm giả tạo đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là mùi đất ẩm và không khí trong lành hơn, mang theo hơi thở của núi rừng, của sự sống vừa được giải thoát. Những tiếng xì xào bàn tán của dân chúng chuyển thành tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng hỏi han nhau, xen lẫn những tiếng nức nở vỡ òa, không còn là tiếng khóc của tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự thức tỉnh. Bầu không khí từ u ám, ngột ngạt chuyển sang hy vọng, dù vẫn còn chút hoang mang và sợ hãi dư âm. Ánh trăng mờ nhạt từ từ hiện rõ hơn trên nền trời đầy mây, cùng những cơn gió dịu nhẹ lướt qua, như đang vuốt ve những tâm hồn vừa được gột rửa.

Dân chúng Thủy Nguyệt Trấn, sau khoảnh khắc bàng hoàng vì sự thật được phơi bày, cuối cùng cũng dần nhận ra. Nỗi mê muội bị đánh tan, để lại sự trống rỗng và cả một chút xấu hổ, nhưng trên tất cả là niềm hy vọng vừa được nhen nhóm. Họ nhìn Lâm Nhất, ánh mắt không còn vô hồn mà tràn ngập sự biết ơn và cả một chút sợ hãi, như sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng rồi sẽ tan biến.

Lâm Nhất tiến đến gần họ, ánh mắt ấm áp và nụ cười nhẹ nhàng của hắn mang theo sự an ủi. Hắn không rao giảng điều gì cao siêu, không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ nhẹ nhàng hướng dẫn họ cách tự vực dậy, cách tìm lại sức mạnh từ chính nội tâm và từ sự đoàn kết của cộng đồng.

“Đạo sĩ... vậy chúng tôi phải làm gì đây?” Một bà lão rụt rè lên tiếng, giọng nói vẫn còn run rẩy.

Lâm Nhất khẽ nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu: “Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Hãy tin vào chính mình, vào sự thiện lương trong tâm hồn mình. Hãy tin vào những người xung quanh, vào sức mạnh của tình làng nghĩa xóm. Hãy cùng nhau dựng lại những căn nhà đổ nát, vun đắp lại những mối quan hệ đã bị rạn nứt. Hãy chăm sóc cho những người bệnh, cho những đứa trẻ thơ. Đó mới là Chân Đạo, là con đường đưa các vị đến sự bình yên thực sự, chứ không phải một thiên đường hão huyền nào cả.” Hắn ngừng lại, nhìn khắp lượt những gương mặt đang lắng nghe, rồi nói tiếp: “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hãy giữ lấy chân tâm ấy, và mọi khổ ải rồi sẽ qua.”

Mộ Dung Uyển Nhi, với túi thuốc và kim châm luôn mang theo mình, đã bắt đầu chữa trị cho những người bệnh, những người bị kiệt sức vì đói khát và mê muội. Nàng mỉm cười hiền hậu, giọng nói nhẹ nhàng như dòng suối: “Bệnh trong lòng người cần được chữa lành bằng tình thương và sự thấu hiểu. Đừng sợ hãi, hãy đối mặt với khó khăn, và các vị sẽ tìm thấy sức mạnh.”

Tô Mạt Nhi, với sự hoạt bát và trong trẻo của mình, không ngừng động viên những đứa trẻ đang co ro vì lạnh. Nàng cùng bọn trẻ nhóm lửa sưởi ấm ở giữa quảng trường, kể cho chúng nghe những câu chuyện về lòng dũng cảm, về niềm hy vọng, về những con người bé nhỏ nhưng đã làm nên những điều kỳ diệu. “Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại, không còn sợ hãi nữa!” Nàng nói, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự quyết tâm.

Đêm đó, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ở lại Thủy Nguyệt Trấn, không phải để xây dựng một giáo phái mới, mà để giúp dân làng tìm lại chính mình. Họ cùng dân làng dựng lại vài căn nhà đổ nát, không dùng phép thuật, mà dùng chính sức lao động của mình, như một lời khẳng định rằng sức mạnh thật sự nằm ở ý chí và sự đoàn kết. Mùi khói bếp bắt đầu lan tỏa, ấm áp và gần gũi hơn rất nhiều so với mùi hương trầm giả tạo. Những tiếng cười trẻ thơ bắt đầu vang vọng, xua đi những tiếng than vãn và tụng niệm mê muội.

Sự kiện tại Thủy Nguyệt Trấn, cùng với Thanh Khê Thôn và Âm Phong Cốc, đã chứng minh rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ là một triết lý trừu tượng, mà là một con đường sống thực tiễn, có thể hóa giải tà ác mà không cần bạo lực, có thể chữa lành vết thương lòng mà không cần phép tắc thần thông. Nó đang dần tạo ra một mạng lưới các 'ốc đảo' bình yên giữa hồng trần gian nan, đặt nền móng cho một sự thay đổi lớn hơn trong tương lai. Tuy nhiên, sự rút lui đầy hận thù của Tà Giáo Sư Quỷ Mị là một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước còn dài, và những thế lực tà ác vẫn đang rình rập. Lâm Nhất biết, hắn đã trở thành một mục tiêu lớn hơn, nhưng hắn không hề nao núng. Bởi lẽ, tiên đạo tại tâm, và chỉ khi lòng người vững vàng, ánh sáng Chân Đạo mới có thể lan tỏa khắp muôn nơi, soi rọi vào những ngóc ngách tối tăm nhất của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ