Bình minh thức giấc, mang theo một luồng gió mới, xua tan đi màn đêm u ám cùng tàn dư của nỗi sợ hãi còn vương vấn trên Thủy Nguyệt Trấn. Ánh nắng ban mai len lỏi qua những tầng mây xám xịt còn sót lại sau đêm, chiếu rọi lên những mái nhà đổ nát, những con đường phủ bụi, vẽ nên một bức tranh tương phản giữa sự hoang tàn và niềm hy vọng vừa hé. Không khí không còn nặng nề mùi hương trầm mê hoặc hay âm khí lạnh lẽo, mà thay vào đó là mùi khói bếp dịu nhẹ của những gia đình đã bắt đầu nhóm lửa, mùi đất ẩm sau một đêm sương giăng, và thoang thoảng mùi mồ hôi của sự lao động cần mẫn. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây khẳng khiu, tiếng suối chảy róc rách từ con khe nhỏ cạnh trấn, dường như cũng mang theo một giai điệu tươi mới, như lời reo vui của sự hồi sinh.
Lâm Nhất, với vạt áo đạo bào đã lấm lem bụi đất từ sớm, cùng một nhóm thanh niên trai tráng đang hì hụi dọn dẹp những tảng đá vỡ, những mảnh gỗ mục nát còn sót lại từ những ngôi nhà bị sụp đổ. Thân hình hắn vẫn gầy gò như thuở nào, nhưng mỗi động tác lại toát lên vẻ dứt khoát, kiên định. Hắn vác một tảng đá nhỏ, không quá nặng nhọc nhưng cũng đủ để mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thư sinh. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, dù trầm tư, vẫn ánh lên một tia sáng của niềm tin mãnh liệt. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu đáp lại những lời hỏi han, hay chỉ dẫn bằng một cử chỉ đơn giản. Tuy nhiên, chính sự im lặng, sự lao động hăng say không chút khoa trương của hắn lại truyền đi một nguồn năng lượng mạnh mẽ hơn bất kỳ lời rao giảng nào.
"Đạo sĩ, ngài cứ ngồi nghỉ đi, để chúng tôi làm," một thanh niên cường tráng, vẻ mặt vẫn còn chút e dè sau những ngày dài mê muội, lên tiếng.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đặt tảng đá xuống một cách cẩn thận. Hắn phủi tay, mỉm cười nhẹ: "Mỗi người một tay, việc lớn cũng thành nhỏ. Hồng trần có sinh có diệt, nhưng ý chí con người thì bất diệt. Chúng ta hãy cùng nhau vun đắp lại ngôi nhà này, từ những viên gạch vỡ vụn nhất." Giọng hắn ôn hòa, chân thành, len lỏi vào tận đáy lòng những người đang lắng nghe, xua đi phần nào sự ngại ngùng, xấu hổ còn vương vấn trong họ. "Đây không chỉ là dựng lại những bức tường, mà là dựng lại niềm tin trong chính mỗi chúng ta." Hắn nói, đoạn lại cúi xuống vác một khúc gỗ lớn hơn, dáng vẻ không chút phàn nàn.
Trong khi đó, Mộ Dung Uyển Nhi với dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, lại đang bận rộn không kém. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, tấm vải thô màu xanh nhạt càng làm tôn lên vẻ dịu dàng, thanh khiết của nàng. Túi thuốc và kim châm vẫn luôn bên mình, nàng đi khắp các ngõ ngách của trấn, thăm khám cho từng người bệnh, từng người già yếu, từng đứa trẻ còn xanh xao. Nàng không dùng phép thuật, mà chỉ bằng những bài thuốc dân gian đơn giản, những động tác châm cứu nhẹ nhàng và hơn hết là tấm lòng bao dung, tận tâm.
Tại một góc tường đổ nát, nàng đang cúi mình bên một bà lão run rẩy, đôi bàn tay gầy guộc của nàng khẽ nắm lấy cổ tay bà, đo mạch. Bà lão ho khan từng tiếng, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự sợ hãi và tuyệt vọng của những ngày tháng bị tà giáo thao túng.
"Bà lão, đừng lo lắng quá," Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười hiền hậu, giọng nói nhẹ nhàng như dòng suối róc rách, rót mật vào tai bà lão. "Bệnh từ tâm sinh, bệnh cũng từ tâm giải. Giữ cho lòng mình thanh tịnh, bệnh tật sẽ dần lui. Hãy uống thang thuốc này, và đừng quên nở nụ cười mỗi ngày." Nàng khẽ xoa bóp thái dương cho bà lão, cảm nhận được hơi lạnh còn sót lại từ những đêm dài sợ hãi. "Thân thể là chiếc thuyền chở linh hồn qua sông đời. Chăm sóc nó cũng là một cách tu hành vậy." Nàng nói thêm, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Bà lão ngước nhìn nàng, đôi mắt đục mờ dần long lanh hơn, như vừa tìm thấy một điểm tựa vững chắc giữa biển đời chông chênh.
Không xa đó, Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, lại là tia nắng ban mai rực rỡ nhất giữa cảnh hoang tàn. Nàng mặc bộ vải thô màu hồng nhạt, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. Nàng không ngừng chạy đi chạy lại, giúp các bà, các chị sửa sang lại bếp núc tạm bợ, vun xới những mảnh vườn nhỏ vừa được dọn dẹp. Tiếng cười trong trẻo, líu lo của nàng như xua đi mọi u ám.
"Nào, các bác, chúng ta cùng nhổ cỏ dại này ra nhé! Cỏ dại đi rồi, rau mới mọc lên được chứ!" Nàng vừa nói vừa cùng vài đứa trẻ nhỏ nhặt từng cọng cỏ xanh mướt quanh những mảnh vườn vừa được cày xới. Đôi lúc, nàng còn pha trò, trêu chọc đám trẻ khiến chúng cười khúc khích, quên đi phần nào nỗi sợ hãi đêm qua. "Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại, không còn sợ hãi nữa!" Nàng nói, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự quyết tâm, không chỉ cho lũ trẻ mà còn cho chính bản thân nàng, người đã chứng kiến quá nhiều khổ đau trên hành trình này. Nàng biết, con đường phía trước còn dài và khó khăn, nhưng nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào sức mạnh của sự kiên cường trong lòng người.
Lâm Nhất nhìn quanh, cảm nhận được sự chuyển mình chậm rãi nhưng chắc chắn của Thủy Nguyệt Trấn. Những khuôn mặt khắc khổ, mệt mỏi của dân chúng dần bớt đi vẻ tiều tụy, thay vào đó là sự tập trung, là niềm hy vọng đang chầm chậm nảy mầm. Hắn biết, công cuộc tái thiết không chỉ dừng lại ở những viên gạch, ngói, mà còn là việc chữa lành những vết thương vô hình trong tâm hồn, là gieo trồng lại hạt giống niềm tin vào chính bản thân và vào cộng đồng. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống, xua tan đi những âm thanh mê muội của tà giáo. Hắn khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn nỗi lo lắng thầm kín. Tà giáo sư Quỷ Mị đã bỏ chạy trong hận thù, liệu hắn có quay lại? Hay những thế lực tà ác khác sẽ chú ý đến "ốc đảo" hy vọng này? Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, hồng trần gian nan, nhưng hắn tin, tiên đạo tại tâm, và chỉ cần lòng người kiên định, ánh sáng chân đạo sẽ không bao giờ tắt. Hắn đưa tay xoa nhẹ chiếc Phù Trần Mộc bên hông, cảm nhận sự rắn chắc của nó, như một lời nhắc nhở về con đường mình đã chọn.
***
Giữa trưa, ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn một chút, nhưng vẫn được những làn gió nhẹ nhàng làm dịu đi, mang theo hơi ẩm của đất và mùi rau cỏ tươi mới. Khu chợ nhỏ của Thủy Nguyệt Trấn, nơi từng là trung tâm của những lời rao giảng mê muội và sự trao đổi hàng hóa héo hon, nay đã bắt đầu cựa mình thức dậy. Những quầy hàng tạm bợ được dựng lên từ những tấm ván gỗ còn sót lại, những tấm bạt cũ kỹ được căng ra che nắng. Tiếng người mua bán còn yếu ớt, dè dặt, nhưng đã có sự trao đổi, đã có sự sống. Mùi đồ ăn đơn giản như bánh nướng, cháo loãng bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người đang cố gắng dựng lại cuộc sống.
Lâm Nhất đi dạo quanh khu chợ, không mang theo mục đích mua bán, mà chỉ để quan sát, để cảm nhận nhịp đập đang dần trở lại của trấn. Hắn bước chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từng gian hàng, như một người lữ khách chiêm nghiệm. Hắn nhìn thấy những nụ cười gượng gạo, những cái cúi đầu ngại ngùng, nhưng cũng thấy cả những ánh mắt kiên định, những bàn tay cần mẫn đang vun vén cho cuộc sống.
Hắn dừng lại bên một quầy hàng nhỏ, nơi Ông Lão Đánh Cờ đang cặm cụi sửa sang lại chiếc bàn cờ đã cũ nát. Chiếc bàn cờ bằng gỗ mun đã bạc màu, có vài chỗ sứt mẻ, nhưng những quân cờ bằng đá đen trắng vẫn được ông lão lau chùi cẩn thận. Khuôn mặt ông lão khắc khổ, những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự trầm tĩnh, chiêm nghiệm hiếm có.
"Ông lão, ván cờ đời này, tuy có lúc thua, nhưng quan trọng là ta có dám đặt quân cờ tiếp theo hay không," Lâm Nhất khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, thoát tục. Hắn không nói về những gì đã qua, mà chỉ hướng đến tương lai, như một ván cờ mới đang chờ đợi.
Ông Lão Đánh Cờ giật mình ngẩng lên, thấy Lâm Nhất đang đứng đó, ánh mắt ôn hòa. Ông khẽ cúi đầu chào, rồi lại nhìn xuống bàn cờ, bàn tay run rẩy mân mê một quân cờ đen. "Đạo trưởng nói phải... nhưng có lúc, người ta cảm thấy mình đã thua quá nhiều, đến nỗi không còn muốn đặt thêm quân cờ nào nữa." Giọng ông lão khàn khàn, mang theo chút bi ai của người đã trải qua bao thăng trầm.
Lâm Nhất khẽ đặt tay lên vai ông lão, cảm nhận được sự run rẩy dưới lớp áo vải thô. Hắn không nói những lời an ủi sáo rỗng, mà chỉ khẽ đáp: "Mọi thứ đều có thể bắt đầu lại, chỉ cần lòng ta còn tin. Một ván cờ lớn, có thể thắng thua ở từng nước đi, nhưng cuối cùng, sự kiên trì và trí tuệ mới là điều định đoạt cả cục diện. Cũng như cuộc đời vậy, ông lão ạ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hãy giữ lấy chân tâm ấy, và mọi khổ ải rồi sẽ qua." Hắn nhìn vào đôi mắt ông lão, ánh mắt tràn đầy sự động viên. "Con người ta, đôi khi chỉ cần một quân cờ mới, một nước đi khác, là có thể xoay chuyển cả thế cục." Hắn gợi ý, không chỉ về ván cờ mà còn về hướng đi mới cho cuộc sống. Ông lão ngẫm nghĩ, rồi khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi, yếu ớt nhưng chứa chan hy vọng.
Lâm Nhất tiếp tục bước đi, tiếng búa gõ vang vọng từ một góc chợ thu hút sự chú ý của hắn. Đó là Thợ Rèn Lão Làng, một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, gương mặt lấm lem tro bụi nhưng ánh mắt lại đầy nhiệt huyết. Ông đang cặm cụi sửa chữa một chiếc liềm đã gãy cho một nông dân. Tiếng búa đập vào sắt thép nung đỏ, tiếng lửa reo tí tách trong lò, tạo nên một âm thanh mạnh mẽ, dứt khoát, như tiếng nói của sự tự lực. Mùi kim loại nóng, mùi than củi cháy xộc vào mũi, nhưng lại mang đến cảm giác chân thực, sống động.
"Thợ rèn, tay nghề của ông vẫn còn sắc bén như thuở nào," Lâm Nhất khen ngợi, đứng lặng lẽ quan sát.
Thợ Rèn Lão Làng ngẩng đầu lên, thấy Lâm Nhất thì khẽ gật đầu chào. "Chào đạo trưởng. Sắt có cứng đến mấy, cũng phải mềm lòng dưới lửa. Người ta cũng vậy, phải trải qua gian nan mới hiểu được giá trị của sự bình yên." Giọng ông trầm ấm, dứt khoát như tiếng búa của mình. "Chiếc liềm này gãy rồi, nhưng sau khi được tôi rèn lại, nó sẽ còn sắc hơn, bền hơn trước. Bởi nó đã trải qua lửa, trải qua búa, trải qua sự thử thách."
Lâm Nhất gật đầu, thấu hiểu. "Đúng vậy. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngay cả một vật vô tri như chiếc liềm cũng có thể trở nên mạnh mẽ hơn sau biến cố. Huống hồ là con người." Hắn nhìn những tia lửa bắn ra từ chiếc liềm đang được rèn, suy ngẫm về sự kiên cường của vạn vật. "Sự tàn phá đôi khi lại là khởi đầu cho một sự tái sinh mạnh mẽ hơn." Hắn không nói trực tiếp, nhưng lời lẽ của hắn lại như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của Thợ Rèn Lão Làng và những người xung quanh đang lắng nghe. Ông lão thợ rèn nở một nụ cười, tiếp tục công việc của mình với một niềm say mê mới, tiếng búa gõ càng thêm phần dứt khoát, vang vọng khắp khu chợ đang dần hồi sinh. Lâm Nhất cảm nhận được, những hạt mầm của Vô Tiên Chi Đạo đang được gieo rắc, không phải bằng những giáo điều phức tạp, mà bằng chính những triết lý giản dị, gần gũi với đời sống, với công việc thường ngày của con người. Hắn bước đi, trong lòng mang theo một niềm hy vọng mong manh, nhưng kiên định.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu vàng cam lên những ngọn núi xa xăm, Thủy Nguyệt Trấn chìm vào một vẻ đẹp trầm mặc, khác hẳn với sự u ám của những ngày trước. Tiếng gió đêm bắt đầu thổi nhẹ, mang theo hơi sương lành lạnh. Tại quảng trường trung tâm của trấn, nơi từng diễn ra những buổi 'thuyết giảng' mê muội của Tà Giáo Sư Quỷ Mị, giờ đây một đống lửa trại lớn đã được thắp sáng. Ánh lửa bập bùng, nhảy múa, chiếu rọi lên những gương mặt dân làng đang quây quần, xua đi bóng tối và cả những nỗi sợ hãi còn sót lại. Mùi khói củi cháy, mùi đồ ăn nướng đơn giản như khoai lang, ngô luộc lan tỏa trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, gần gũi. Tiếng lửa reo tí tách, tiếng nói chuyện thì thầm của dân làng, tiếng cười đùa khe khẽ của lũ trẻ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc bình yên hiếm có.
Lâm Nhất ngồi giữa đám đông, không phải trên một vị trí cao hơn hay nổi bật hơn, mà chỉ đơn thuần là một phần của cộng đồng. Chiếc Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay hắn phản chiếu ánh lửa, lấp lánh như những vì sao nhỏ. Hắn không giảng đạo lý cao siêu hay những phép tắc thần thông, mà chỉ kể những câu chuyện giản dị, những câu chuyện về sự kiên cường của con người, về cách một hạt mầm nhỏ có thể vươn lên từ đất cằn cỗi, chống chọi với bão táp để tìm kiếm ánh sáng.
"Mỗi chúng ta đều là một hạt mầm," Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng. "Dù đất có cằn cỗi, gió có bão táp, dù có lúc bị vùi lấp trong bóng tối, chỉ cần ta không ngừng vươn lên, tìm kiếm ánh sáng, thì sẽ có ngày đâm chồi nảy lộc, nở hoa kết trái. Không cần phép thần thông, chỉ cần tấm lòng kiên định, sự tự lực và tình thương yêu lẫn nhau." Hắn nhìn khắp lượt những gương mặt đang lắng nghe, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt hắn, làm chúng trở nên sâu thẳm hơn. "Giống như Thủy Nguyệt Trấn của chúng ta bây giờ vậy. Từ tro tàn, từ hoang phế, chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp, cùng nhau hồi sinh."
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, nàng mỉm cười dịu dàng, đôi mắt trong veo nhìn những ngọn lửa nhảy múa. Nàng chia sẻ những bài thuốc dân gian đơn giản, những kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe, và cả những câu chuyện về lòng nhân ái, về sự sẻ chia trong cuộc sống. Giọng nàng nhẹ nhàng, thủ thỉ như lời ru, xoa dịu những tâm hồn còn mang nặng nỗi đau. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng khẽ nói, "nhưng không có bệnh nào mà tình thương không thể chữa lành, không có nỗi đau nào mà sự thấu hiểu không thể xoa dịu."
Tô Mạt Nhi, với sự hoạt bát của mình, lại đảm nhiệm vai trò mang lại tiếng cười và niềm vui. Nàng ôm cây sáo trúc, thổi lên những khúc nhạc nhẹ nhàng, trong trẻo, khi thì là một giai điệu vui tươi, khi thì là một khúc ca bình yên. Tiếng sáo của nàng như thổi một làn gió mới vào những trái tim còn u uẩn, làm tan đi những lo âu, phiền muộn. Dân làng, ban đầu còn e dè, rồi dần dần vỗ tay theo nhịp, những tiếng cười hiếm hoi, những nụ cười đầu tiên sau bao ngày u ám bắt đầu vang lên. Lũ trẻ con thì nô đùa quanh đống lửa, quên hết mọi sợ hãi, ánh mắt chúng lấp lánh niềm vui.
Lâm Nhất nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn biết, công cuộc tái thiết này không phải là một sớm một chiều, và những vết thương trong lòng người cũng không thể lành ngay lập tức. Sự hoài nghi và sợ hãi vẫn còn len lỏi đâu đó, và nguy cơ từ tàn dư tà ác của Tà Giáo Sư Quỷ Mị, hay những thế lực mạnh hơn mà hắn chưa từng đối mặt, vẫn còn là một mối đe dọa thường trực. Hắn cảm nhận được quy mô và sự phức tạp của 'Thiên Hạ Đại Loạn' còn lớn hơn những gì hắn đã thấy, cho thấy hành trình của hắn còn rất dài và nhiều thử thách. Lời nguyền rủa của Quỷ Mị vẫn như một cái bóng lẩn khuất, nhắc nhở hắn rằng sự đối đầu sẽ không dừng lại ở đây.
Tuy nhiên, khi nhìn vào những gương mặt đang rạng rỡ bên ánh lửa, nhìn những nụ cười đầu tiên nở trên môi dân làng, hắn biết rằng con đường hắn chọn là đúng đắn. 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là một con đường huyền bí, cao siêu, mà là con đường của sự kiên cường, của lòng nhân ái, của sự tự lực và đoàn kết. Nó là con đường chữa lành những vết thương của hồng trần, từ những điều nhỏ bé nhất. Ánh sáng Chân Đạo không cần phải là hào quang chói lọi, mà có thể chỉ là một ngọn lửa ấm áp, một nụ cười chân thành, một lời động viên giản dị.
Đêm dần khuya, bầu trời Thủy Nguyệt Trấn hiện rõ những vì sao lấp lánh, như những hạt ngọc rải trên tấm thảm nhung đen. Tiếng sáo của Tô Mạt Nhi vẫn vang vọng, nhưng đã trở nên du dương và trầm bổng hơn. Dân làng dần chìm vào giấc ngủ, với những giấc mơ không còn bị ám ảnh bởi sợ hãi, mà đã có những tia hy vọng len lỏi. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trầm tư, nhìn ngọn lửa đang tàn dần. Hắn biết, sự lan tỏa của 'Vô Tiên Chi Đạo' tại Thủy Nguyệt Trấn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác, không chỉ là tà ác mà còn là những người tìm kiếm chân lý. Hành trình vẫn còn dài, nhưng hắn không hề nao núng. Bởi lẽ, tiên đạo tại tâm, và chỉ khi lòng người vững vàng, ánh sáng Chân Đạo mới có thể lan tỏa khắp muôn nơi, soi rọi vào những ngóc ngách tối tăm nhất của hồng trần, mãi mãi không thôi.