Bóng dáng gầy gò của Lâm Nhất dần khuất dạng trong màn đêm, hòa vào con đường mờ ảo dẫn ra khỏi Thanh Khê Thôn. Phía trước hắn là một thế giới rộng lớn, vô vàn hồng trần gian nan, vô vàn cảnh đời chờ đợi. Hắn mang theo vết thương, mang theo những bài học quý giá, mang theo đạo lý đã được tôi luyện. Hắn đi, để tìm kiếm, để hiểu, để hoàn thiện "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. Bởi lẽ, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Một chương đã khép lại, và một hành trình mới, rộng lớn hơn, đầy thử thách và chiêm nghiệm, đang chờ đợi hắn dưới ánh trăng mờ ảo của một đêm chia ly.
***
Sương đêm vẫn còn vương vấn trên từng ngọn cỏ, đọng trên lá cây, phủ một lớp bạc mờ ảo lên con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi Thanh Khê Thôn. Ánh bình minh lấp ló phía chân trời, nhuộm vàng những vệt mây hồng cam, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một nỗi mệt mỏi và cô đơn vẫn còn vương vấn, nặng trĩu hơn cả sương đêm. Hắn bước đi chậm rãi, tiếng bước chân nhẹ bẫng trên nền đất ẩm, hòa vào tiếng gió hiu hiu lướt qua những rặng tre rì rào hai bên đường. Phù Trần Mộc, vật kỷ niệm mà Lão Đạo Quán Chủ đã trao, nằm gọn trong tay hắn, cán gỗ nhẵn nhụi mang theo hơi ấm của một người thầy, một người cha. Tuy nhiên, sự ấm áp đó không thể xoa dịu hoàn toàn cơn đau âm ỉ nơi bả vai, vết thương cũ từ trận chiến với cường hào địa phương vẫn nhắc nhở hắn về cái giá của chiến thắng, về sự mong manh của những gì hắn trân trọng.
Hắn quay đầu nhìn lại, Thanh Khê Thôn giờ chỉ còn là một chấm nhỏ mờ dần trong sương sớm, những mái nhà tranh liêu xiêu, những con đường đất đỏ đã khắc sâu vào ký ức. Nơi đó, hắn đã lớn lên, đã học được những bài học đầu đời về tình người, về đạo lý, và về cả sự tàn khốc của hồng trần. Nhớ lại cảnh chia ly đêm qua, ánh mắt đỏ hoe của Tô Mạt Nhi, lời dặn dò trầm tư của Lão Đạo, sự tin tưởng của Chu Thanh Huyền, và cả những lời khuyên đầy kinh nghiệm từ Ông Lão Đánh Cờ, Người Bán Chim. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều như một sợi dây vô hình níu giữ, nhưng hắn biết, con đường đã chọn, không thể quay đầu. "Đạo" của hắn không chỉ là sự tu dưỡng nội tâm trong tĩnh mịch Huyền Nguyên Quan, mà còn là sự thấu hiểu và trải nghiệm hồng trần vạn trượng. Hắn đã hứa với chính mình, với những người ở lại, và với cả những linh hồn đã khuất trong trận chiến ấy, rằng hắn sẽ không bao giờ quên đi nguồn cội, không bao giờ từ bỏ con đường đã chọn.
Lòng tốt. Lâm Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua gò má gầy gò, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ cây hoang dại. Hắn đã tin rằng lòng tốt, sự chân thành, và đạo lý đủ để cảm hóa con người, đủ để dựng xây một thế giới bình yên. Nhưng trận chiến tại Thanh Khê Thôn đã dạy cho hắn một bài học nghiệt ngã. Lòng tốt không phải lúc nào cũng đủ để bảo vệ những gì mình trân trọng. Những gương mặt sợ hãi của dân làng, những tiếng khóc nấc của trẻ thơ, hình ảnh những căn nhà bị tàn phá, tất cả đều là vết sẹo hằn sâu trong tâm trí hắn. Hắn đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là nỗi đau, là sự mất mát, và là một nhận thức khắc nghiệt về bản chất của thế giới này.
"Sức mạnh thực sự là gì?" Hắn tự hỏi, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng lá xào xạc. Phải chăng, chỉ lòng thiện lương thôi chưa đủ? Phải chăng, để bảo vệ "đạo" của mình, để gìn giữ những giá trị mà hắn tin tưởng, hắn cần phải có một thứ sức mạnh khác, một thứ sức mạnh không chỉ là sự kiên định nội tâm, mà còn là khả năng chống lại những thế lực tàn bạo bên ngoài? Chiếc Phù Trần Mộc trong tay hắn, không phải để chiến đấu, mà là để giữ lấy sự thanh tịnh trong tâm hồn. Nhưng khi đối mặt với sự tàn ác, sự thanh tịnh đó có đủ để bảo vệ? Hay nó chỉ biến hắn thành một mục tiêu dễ tổn thương?
Cơn đau ở vai như một lời nhắc nhở sắc lạnh. Nó không phải là vết thương chí mạng, nhưng nó là minh chứng cho sự bất lực của một người khi đối mặt với bạo lực trần trụi. Hắn đã dùng trí tuệ, lòng trắc ẩn, sự kết nối với thiên nhiên để đẩy lùi cường hào, nhưng hắn biết, đó chỉ là một trường hợp may mắn, một sự ứng biến trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Không phải lúc nào, hắn cũng có thể triệu hồi Ma Cây Cổ Thụ, không phải lúc nào, lòng người cũng dễ dàng dao động. Thế giới rộng lớn hơn, hiểm nguy hơn nhiều so với Thanh Khê Thôn nhỏ bé.
Lâm Nhất hít thở sâu, cố gắng điều hòa tâm trạng và xua đi cảm giác trống trải. Ánh bình minh đã lên cao hơn, chiếu rọi rực rỡ hơn trên con đường phía trước, xóa tan dần màn sương mờ ảo. Những tia nắng đầu tiên sưởi ấm khuôn mặt hắn, mang theo hơi ấm của một sự khởi đầu. Một chương mới của cuộc đời đang mở ra, nhưng đồng thời cũng là sự khởi đầu của một con đường không có người thân bên cạnh. Hắn không ngoảnh lại lần nữa. Bởi lẽ, hắn biết, sự lưu luyến sẽ níu giữ hắn, và hắn sẽ không thể dấn thân vào hồng trần vạn trượng để tìm kiếm chân lý. Bước chân hắn vẫn vững vàng, dứt khoát, dù trong lòng còn bao nỗi niềm. Hắn đi, mang theo những lời dặn dò, những lời chúc phúc, và cả những câu hỏi còn bỏ ngỏ. Con đường phía trước xa xăm, nhưng hắn tin rằng, mỗi bước đi, mỗi cảnh ngộ, đều sẽ là một mảnh ghép quan trọng trên con đường hoàn thiện "Vô Tiên chi Đạo" của riêng hắn.
***
Sau nhiều giờ đi bộ miệt mài, dưới cái nắng trưa ấm áp dần trở nên oi bức, Lâm Nhất cuối cùng cũng đặt chân đến một thị trấn phàm nhân sầm uất. Con đường đất đỏ đã nhường chỗ cho những con phố lát đá gồ ghề, và khung cảnh tĩnh mịch của thôn làng đã được thay thế bằng sự ồn ào, tấp nập của Phàm Nhân Thị Trường. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần, khiến hắn có chút choáng ngợp. Hắn chưa từng thấy một nơi nào đông đúc và náo nhiệt đến vậy. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, bày bán đủ thứ hàng hóa từ gia vị, vải vóc, thuốc men, đến đồ thủ công mỹ nghệ. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của người đi đường, mùi đất ẩm sau một trận mưa đêm qua, tất cả xộc vào mũi hắn, tạo nên một cảm giác vừa lạ lẫm vừa chân thực về cuộc sống.
Bụng hắn réo lên từng hồi, nhắc nhở rằng đã quá lâu rồi hắn chưa có một bữa ăn tử tế. Hắn lang thang giữa dòng người đông đúc, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt, từng cảnh đời, cho đến khi bị thu hút bởi một làn khói nghi ngút bốc lên từ một góc chợ, mang theo mùi hương thơm nức của nước dùng và các loại gia vị. Đó là một quán bún nhỏ ven đường, chỉ có vài chiếc bàn gỗ ọp ẹp và những chiếc ghế đẩu thấp. Một người phụ nữ trung niên, thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu, đang thoăn thoắt phục vụ khách. Bà ta mặc một chiếc tạp dề đã bạc màu, đôi tay nhanh nhẹn múc bún, chan nước, thái thịt, mà khóe môi vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu. Đó chính là Bà Bún.
Lâm Nhất tìm một chỗ ngồi trống, khẽ thở phào. Sự mệt mỏi thể xác sau một đêm không ngủ và một buổi sáng đi bộ đường dài dường như đã đạt đến đỉnh điểm. Bà Bún, với đôi mắt tinh tường của người từng trải, nhanh chóng nhận thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất. Nàng đặt tô bún nóng hổi trước mặt hắn, làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm dịu dàng, như xoa dịu đi bao nhiêu mệt nhọc.
"Tô bún nóng hổi, ăn vào là ấm lòng!" Bà Bún nói, giọng nói ấm áp, đầy sự quan tâm, như thể nàng đã quen biết hắn từ lâu. Nàng mỉm cười hiền hậu, đôi mắt nheo lại thành hai khe nhỏ. "Con trai, trông con có vẻ mệt mỏi lắm, đi đường xa chắc?"
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn Bà Bún, đôi mắt hắn hơi vô hồn vì mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy vẫn có một tia sáng của sự biết ơn. "Vâng, con đi đường xa... Cảm ơn bà." Giọng hắn khàn đi một chút, có lẽ vì gió lạnh buổi sáng sớm, hoặc có lẽ vì sự kiệt sức.
Bà Bún xoa xoa đôi tay vào chiếc tạp dề đã bạc màu, đứng đó nhìn hắn với vẻ trìu mến. "Cứ ăn đi, ăn cho lại sức. Đời người dẫu có khó khăn, cũng phải có lúc dừng chân, ăn một bữa no rồi tính tiếp." Lời nói của nàng giản dị, nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc, một sự thấu hiểu về lẽ nhân sinh mà chỉ những người từng trải mới có thể nói ra. Nàng không hỏi hắn đi đâu, đến từ đâu, hay tại sao lại mệt mỏi đến vậy. Nàng chỉ đơn thuần quan tâm đến bữa ăn và sức khỏe của hắn, một sự ấm áp vô tư giữa chốn phàm trần ồn ào.
Lâm Nhất cúi đầu, hít hà mùi thơm của tô bún. Hắn chậm rãi dùng đũa gắp từng sợi bún trắng ngần, đưa lên miệng. Nước dùng đậm đà, miếng thịt mềm tan, rau thơm tươi ngon, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một hương vị khó quên. Hắn ăn từng đũa, không vội vàng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong cơ thể, từ cổ họng xuống đến dạ dày, rồi đến tận những ngón tay, ngón chân. Đó không chỉ là sự no bụng, mà còn là sự xoa dịu tâm hồn.
Trong khi ăn, hắn quan sát những người xung quanh. Một ông lão bán chim ngồi cạnh, lẩm bẩm tính toán. Một bà mẹ trẻ đang dỗ dành đứa con nhỏ. Hai thanh niên đang hào hứng kể cho nhau nghe về một món hàng vừa mua được. Những gương mặt ấy, mỗi người một vẻ, mang theo những lo toan, những niềm vui giản dị của cuộc sống. Họ cười nói, mặc cả, hay chỉ đơn giản là im lặng thưởng thức bữa ăn, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, một sự đối lập hoàn toàn với những gì hắn vừa trải qua ở Thanh Khê Thôn. Nơi đây, không có tiếng gào thét của cường hào, không có sự sợ hãi của dân làng, chỉ có sự hối hả, nhộn nhịp, và một chút bình yên len lỏi trong những khoảnh khắc đơn sơ.
Hắn bỗng nhận ra, cuộc sống này, dù ở đâu, dù trong hoàn cảnh nào, vẫn có những khoảnh khắc đáng trân trọng. Những nụ cười, những lời nói ấm áp, một tô bún nóng hổi giữa chợ phiên, tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ bé nhưng ý nghĩa, tạo nên cái gọi là "tình" của hồng trần. Hắn nhớ lại lời Lão Đạo Quán Chủ: "Tiên đạo tại tâm, vô nhiễm mới là cảnh giới cao nhất." Nhưng nếu tâm hồn bị đóng kín, bị chai sạn bởi những nỗi đau và trăn trở, thì làm sao có thể đạt đến cảnh giới "vô nhiễm"? Có lẽ, sự "vô nhiễm" không phải là sự xa lánh hồng trần, mà là sự thấu hiểu, sự dung nạp, và khả năng giữ vững bản ngã giữa muôn vàn sắc thái của cuộc đời.
Hắn đặt đũa xuống, tô bún đã cạn. Một cảm giác bình yên nhẹ nhàng lan tỏa, xua đi phần nào sự trống trải và mệt mỏi. "Cảm ơn bà, bún của bà rất ngon," Lâm Nhất nói, giọng chân thành. Bà Bún cười hiền, nhận lấy tiền từ tay hắn, đôi mắt vẫn đong đầy sự ấm áp. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi quán bún nhỏ, mang theo không chỉ một cái bụng no, mà còn là một chút hy vọng, một chút cảm nhận mới về "hồng trần hữu tình". Cuộc hành trình của hắn mới chỉ bắt đầu, và hắn biết, sẽ còn nhiều điều chờ đợi, nhiều cảnh đời để chiêm nghiệm, và nhiều câu hỏi để tìm lời giải đáp.
***
Sau bữa ăn ấm lòng, Lâm Nhất cảm thấy cơ thể đã hồi phục phần nào, nhưng tâm trí vẫn nặng trĩu. Sự ồn ào, náo nhiệt của Phàm Nhân Thị Trường tuy giúp hắn tạm quên đi nỗi mệt mỏi, nhưng không thể xua tan những suy tư sâu kín về con đường mình đã chọn và những bài học nghiệt ngã từ cuộc chiến. Hắn rời khỏi chợ, bước chân vô thức dẫn hắn đến một con đường nhỏ, vắng vẻ hơn, nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ già cỗi. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự huyên náo vừa rồi.
Ngôi Cổ Miếu nhỏ bé, hoang phế hiện ra trước mắt hắn. Kiến trúc đã đổ nát, rêu phong phủ kín những bức tường đá xám xịt, mái ngói vỡ vụn để lộ ra bầu trời xanh thẳm. Những bức tượng thần Phật bên trong đã mất đi vẻ uy nghiêm, chỉ còn là những hình hài mờ mịt, nhưng vẫn toát lên một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Mùi ẩm mốc, mùi rêu phong hòa lẫn với hương hoa dại thoang thoảng từ những bụi cây mọc dại xung quanh, tạo nên một bầu không khí u tịch nhưng lại đầy vẻ an nhiên. Nơi đây, dường như thời gian đã ngừng trôi, và mọi lo toan của thế giới bên ngoài đều bị bỏ lại sau cánh cổng đổ nát.
Lâm Nhất bước vào, tìm một bậc đá lạnh lẽo, rêu phong, khẽ ngồi xuống. Hắn đặt Phù Trần Mộc bên cạnh, nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm. Hắn để những suy nghĩ về cuộc chiến, về Lão Đạo Quán Chủ, về Tô Mạt Nhi, về Chu Thanh Huyền, và về con đường phía trước lắng đọng. Hắn muốn tìm kiếm một sự rõ ràng, một lời giải đáp cho câu hỏi day dứt về "sức mạnh thực sự". Hắn cảm thấy mình như một chiếc lá khô, bị cuốn vào dòng chảy của định mệnh, nhưng vẫn khao khát tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, tìm thấy chân lý của "Vô Tiên chi Đạo".
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, khi nắng chiều đã bắt đầu tắt dần, nhuộm không gian bằng một gam màu vàng cam trầm mặc, một luồng khí tức thanh khiết, lạnh lẽo nhưng lại mang chút u buồn đột ngột lướt qua hắn. Đó là một cảm giác rất khác biệt, không giống bất kỳ thứ gì hắn từng cảm nhận. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy lập tức thu vào một hình ảnh khiến hắn ngỡ ngàng.
Đứng cách đó không xa, dưới vòm cây cổ thụ, là một nữ nhân tuyệt sắc. Nàng mặc y phục trắng tinh khôi, làn vải mỏng manh như sương khói, ôm lấy thân hình thanh thoát, thoát tục. Dung mạo nàng đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời, tựa như một bức họa tiên cảnh vừa bước ra. Làn da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh buông dài, đôi môi anh đào khẽ mím. Khí chất nàng toát lên vẻ thanh cao, thoát tục, như thể nàng không thuộc về cõi hồng trần này. Nhưng điều khiến Lâm Nhất chú ý nhất, lại là đôi mắt nàng. Đôi mắt ấy sâu thẳm như vực thẳm, ánh lên một nỗi buồn miên man, một sự cô đơn vô tận, như chất chứa cả hồng trần vạn trượng. Đó chính là Tiên Nữ Giáng Trần, Hoa Dung.
Nàng không hề để ý đến sự xuất hiện của Lâm Nhất, hay đúng hơn là nàng đã biết hắn ở đó nhưng không bận tâm. Nàng đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối cùng đang lụi tàn, như đang chiêm nghiệm một điều gì đó xa xăm. Hắn không khỏi cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với nỗi buồn trong đôi mắt nàng, dù hắn không hề biết nàng là ai, đến từ đâu.
Rồi, nàng khẽ quay đầu, ánh mắt u buồn ấy nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Giọng nói nàng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một chút trầm mặc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của cổ miếu.
"Ngươi mang theo thương tích của hồng trần... và cả nỗi trăn trở về nó. Thắng lợi mà không an lạc, phải chăng là một bài học nghiệt ngã?"
Lâm Nhất ngạc nhiên, không phải vì bị nàng phát hiện, mà vì những lời nàng nói đã chạm đến sâu thẳm tâm can hắn. Nàng nhìn thấu hắn, nhìn thấu những vết thương không chỉ trên cơ thể mà còn trong tâm hồn hắn. "Tiên tử... Người là ai? Sao người biết?" Hắn hỏi, giọng khẽ khàng, không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự tò mò và một cảm giác được thấu hiểu.
Hoa Dung khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo bao nỗi niềm chất chứa. Nàng lại đưa mắt nhìn về phía chân trời, ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần khuất dạng. "Một kẻ lữ hành như ngươi. Chỉ là, ta đã từng ở một nơi mà ngươi gọi là 'tiên cảnh'." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Nhất, rồi lại trở về với vẻ xa xăm. "Nhưng tiên giới có đẹp, hồng trần có tình... cái tình ấy, muốn giữ được, cần lắm sức mạnh. Sức mạnh để bảo vệ, chứ không phải để hủy diệt. Sức mạnh để nâng đỡ, chứ không phải để chà đạp."
Từng lời của Hoa Dung như những tia chớp xé toạc màn đêm trong tâm hồn Lâm Nhất. "Tiên giới có đẹp, hồng trần có tình..." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn, lật đổ những suy nghĩ cố hữu về "tiên" và "phàm". Hắn luôn nghĩ tiên giới là nơi vô ưu, vô lo, nơi không còn những khổ đau của hồng trần. Nhưng lời nàng nói lại ẩn chứa một nỗi buồn, một sự nuối tiếc, như thể ngay cả ở tiên giới, cũng có những điều không thể vẹn toàn. Và cái "tình" của hồng trần, cái tình mà hắn đã cảm nhận được từ Lão Đạo Quán Chủ, từ Tô Mạt Nhi, từ Bà Bún, từ những người dân Thanh Khê Thôn, chính là điều đáng trân trọng nhất.
Nhưng cái tình ấy lại quá mong manh, quá dễ bị tổn thương. Hắn nhớ lại những lời Bà Bún nói: "Đời người dẫu có khó khăn, cũng phải có lúc dừng chân, ăn một bữa no rồi tính tiếp." Những lời giản dị ấy đã cho hắn một chút bình yên. Nhưng ngay cả sự bình yên đó, sự thiện lương đó, cũng cần được bảo vệ.
"Sức mạnh... để bảo vệ..." Lâm Nhất thì thầm, tâm tư chấn động, những lời của Hoa Dung như mở ra một cánh cửa trong tâm hồn hắn, một chân trời mới về ý nghĩa của "Đạo". Hắn đã từng nghĩ đến sức mạnh để chiến đấu, sức mạnh để chế ngự, nhưng chưa bao giờ hắn nghĩ đến "sức mạnh để bảo vệ" một cách sâu sắc như vậy. Đó không phải là sức mạnh của bạo lực, của quyền lực, mà là một sức mạnh cao cả hơn, một sức mạnh xuất phát từ lòng trắc ẩn, từ tình yêu thương, từ ý chí kiên định để gìn giữ những giá trị tốt đẹp.
Hắn chăm chú lắng nghe, từng lời của Hoa Dung như chạm vào sâu thẳm tâm can hắn. Những câu hỏi day dứt trong lòng hắn bấy lâu nay dường như đang tìm thấy một phần lời giải đáp. Hắn cúi đầu, trầm tư, để những lời nói đó thấm vào tâm hồn, khắc sâu vào ký ức. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà còn là tìm kiếm thứ sức mạnh ấy, sức mạnh để bảo vệ "cái tình" của hồng trần, sức mạnh để gìn giữ "tiên đạo tại tâm" mà không bị "nhiễm" bởi những tàn khốc của thế gian.
Hoa Dung khẽ thở dài một tiếng nữa, ánh mắt nàng vẫn vương nỗi buồn. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu như một lời chào tạm biệt. Rồi, nàng lặng lẽ quay lưng bước đi, bóng dáng thanh thoát của nàng dần hòa vào bóng chiều tà, biến mất như một giấc mộng. Hắn dụi mắt, không chắc mình vừa gặp một vị tiên thật sự, hay chỉ là một ảo ảnh của tâm trí mệt mỏi. Nhưng những lời nàng nói, thì vẫn còn vang vọng rõ ràng trong tâm trí hắn, như một lời chỉ dẫn, một ngọn hải đăng giữa biển lớn hồng trần.
Đêm đã buông xuống. Gió nhẹ hơn, không khí se lạnh hơn. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trên bậc đá rêu phong, Phù Trần Mộc trong tay. Nỗi mệt mỏi thể xác đã vơi đi, nhưng trong tâm hồn hắn, một sự thức tỉnh mới đang trỗi dậy. Con đường phía trước vẫn còn dài, còn nhiều hiểm nguy, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc trong câu hỏi về "sức mạnh". Hắn sẽ đi, để tìm kiếm, để học hỏi, để tôi luyện bản thân, không phải để trở thành một vị tiên nhân thoát tục, mà để trở thành một con người chân chính, một người có đủ sức mạnh để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng, giữa muôn trùng hồng trần gian nan.