Vô tiên chi đạo
Chương 463

Tiếng Vọng Hoàng Cung: Lưu Ly Thái Tử Thấu Hiểu Đạo Lý Nhân Gian

3853 từ
Mục tiêu: Minh họa sự lan tỏa sâu rộng của 'Vô Tiên Chi Đạo' khi ảnh hưởng đến cả tầng lớp cai trị cao nhất của Lưu Ly Hoàng Triều.,Phát triển nhân vật Thái Tử Lưu Ly, cho thấy quá trình anh ta từ hoài nghi đến suy ngẫm sâu sắc về đạo lý trị quốc, vượt lên trên những phương pháp truyền thống.,Thiết lập nền tảng cho vai trò tương lai của Thái Tử Lưu Ly như một vị vua nhân từ, được Lâm Nhất hỗ trợ về đạo lý trị quốc, như đã định hướng trong tóm tắt arc.,Tạo ra một 'xung đột' tinh tế: sự đối lập giữa triết lý 'vô vi' của Lâm Nhất và sự 'hữu vi' trong trị quốc của hoàng gia, và cách chúng có thể hòa hợp.,Giữ vững nhịp độ 'rising_action', tăng cường mức độ ảnh hưởng của Lâm Nhất mà không cần trực tiếp xuất hiện, cho thấy sức mạnh của tư tưởng.,Gieo mầm cho những thay đổi lớn hơn trong hệ thống chính trị và xã hội của Đại Càn.
Nhân vật: Thái Tử Lưu Ly, Vị Sứ Giả, Lý Tri Huyện
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, hy vọng, có chút trang nghiêm
Kết chương: [object Object]

Đại Càn Đế Đô, một thành phố ngàn năm tuổi, thức giấc trong ánh bình minh rực rỡ. Nắng vàng như mật rót tràn qua những mái ngói lưu ly cong vút, chảy dài trên những bức tường thành cao ngất bằng đá xanh, rồi len lỏi vào từng con phố lát đá hoa cương. Tiếng người mua bán bắt đầu xôn xao, tiếng xe ngựa lạch cạch nối đuôi nhau trên đường, hòa cùng tiếng nhạc dịu dàng từ các tửu lâu đêm qua chưa ngủ, tạo nên một bản giao hưởng của phàm trần náo nhiệt. Mùi đồ ăn thức uống phong phú lan tỏa trong không khí, quyện với mùi hương trầm thoang thoảng từ những đền đài cổ kính, phảng phất chút hương liệu quý giá từ các cửa hàng tơ lụa. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, sầm uất, nơi xa hoa và quyền lực đan xen, nơi phồn thịnh của nhân gian ẩn chứa những bí mật thâm sâu của các thế lực tu tiên.

Trong Thái Tử Điện rộng lớn, nơi ánh sáng ban mai còn chưa kịp xua đi hết vẻ tĩnh mịch của đêm, Thái Tử Lưu Ly đã ngồi ngay ngắn trước ngự án. Khuôn mặt tuấn tú, đường nét thanh thoát của y ẩn chứa một vẻ ưu tư thường trực, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, như thể đang gánh vác cả một giang sơn trên đôi vai thư sinh. Mái tóc đen dài được vấn gọn gàng bằng kim quan, hoàng bào thêu rồng sang trọng càng làm nổi bật dáng vẻ vương giả nhưng lại thiếu đi sự mạnh mẽ thường thấy của một võ tướng. Y khẽ day day thái dương, cảm nhận cơn đau đầu âm ỉ sau một đêm dài trằn trọc. Trên bàn, những chồng tấu chương cao ngất, những bản báo cáo về tình hình dân chúng và triều chính chất đầy, dường như không bao giờ vơi cạn.

Tiếng chuông đồng hồ từ phía hoàng cung điểm giờ nhẹ nhàng, ngân vang trong không gian tĩnh lặng, nhắc nhở về một ngày mới với bao nhiêu trọng trách đang chờ đợi. Một vị sứ giả, thân vận quan văn triều đình chỉnh tề, sắc mặt nghiêm nghị, quỳ gối trước ngự án, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng những thông tin có thể lay động cả triều đình. "Bẩm Thái Tử điện hạ, thần vừa trở về từ các phủ lân cận, có một sự việc vô cùng kỳ lạ cần bẩm báo."

Thái Tử Lưu Ly khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về vị sứ giả, ra hiệu cho y tiếp tục. "Nói đi."

"Dạ bẩm, phủ của Lý Tri Huyện, vốn nổi tiếng tham lam, hà hiếp dân lành, gần đây lại có dấu hiệu an bình đến lạ. Dân chúng ổn định, tranh chấp giảm thiểu, thậm chí còn có những báo cáo về việc mùa màng bội thu nhờ những phương pháp canh tác mới, và những giếng nước được khơi thông kịp thời. Điều này... hoàn toàn khác với bản tính cố hữu của Lý Tri Huyện, cũng như tình hình chung của các địa phương khác sau Thiên Hạ Đại Loạn." Vị sứ giả dừng lại một chút, như để Thái Tử kịp tiếp nhận những thông tin bất thường này. "Dân chúng ở đó, từ già đến trẻ, đều đồn đại về một vị đạo sĩ bí ẩn đã gieo rắc đạo lý nhân sinh, dùng lời lẽ mà không cần quyền phép, đã cảm hóa được lòng người, khiến Lý Tri Huyện cũng phải thay đổi đường lối cai trị, dù chỉ là 'tạm thời' theo lời hắn."

Thái Tử Lưu Ly nhíu mày, vẻ ưu tư trên khuôn mặt càng thêm sâu sắc. "Ồ? Một đạo sĩ? Hắn dùng phép thuật gì để khiến một tên quan như Lý Tri Huyện, một kẻ mà ta vẫn nhớ rõ bản mặt béo phệ và đôi mắt xảo quyệt trong những bản tấu chương tham nhũng trước kia, lại có thể thay đổi đến vậy?" Giọng y trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự tò mò không hề nhỏ. "Chẳng lẽ, đó là một vị tiên nhân hạ phàm, dùng thần thông để cải biến tâm tính phàm trần?" Y khẽ thở dài, trong lòng vẫn không khỏi hoài nghi. Những năm qua, y đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát, quá nhiều sự vô vọng của hồng trần gian nan. Một vị đạo sĩ, không quyền không thế, lại có thể làm được điều mà triều đình với bao nhiêu luật pháp, hình phạt nghiêm khắc cũng không thể làm được?

Vị sứ giả cúi đầu, đáp: "Bẩm Thái Tử, theo những gì thần đã tìm hiểu và lắng nghe từ dân gian, vị đạo sĩ này không dùng bất cứ loại thần thông nào. Hắn chỉ dùng lời lẽ, dùng lòng thấu hiểu, dùng sự nhân ái để hóa giải những mâu thuẫn, giúp dân làng vượt qua khó khăn. Chuyện về việc hắn hòa giải hai thôn tranh chấp nguồn nước, hay chỉ dẫn dân khai phá đất đai, đều là những việc làm rất đỗi bình thường, nhưng lại mang đến hiệu quả phi thường. Dân chúng gọi đó là 'Vô Tiên Chi Đạo', một con đường không cần thần thông phép tắc, mà chỉ cần chân tâm. Ngay cả Lý Tri Huyện cũng đã ra lệnh giảm thuế cho những vùng bị hạn hán, và ban hành lệnh cấm cường hào ức hiếp dân nghèo, dù hắn vẫn luôn nhấn mạnh đó chỉ là 'tạm thời' để đảm bảo 'lợi ích' của hắn. Nhưng dù là vì lẽ gì, thì kết quả là dân chúng được hưởng lợi, lòng dân an định, và sự ổn định đã trở lại những vùng đất đó."

Thái Tử Lưu Ly im lặng, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhuộm vàng cả hoàng thành. Y nhớ lại những ngày tháng sau Thiên Hạ Đại Loạn, cảnh tượng dân chúng lầm than, chiến tranh loạn lạc, lòng người ly tán. Triều đình đã cố gắng bằng mọi cách để trấn an, để phục hồi, nhưng dường như mọi nỗ lực đều chỉ là vá víu, không thể chạm đến tận gốc rễ của sự hỗn loạn trong lòng người. "Vô Tiên Chi Đạo... chân tâm..." Y lẩm bẩm, như đang nếm trải từng chữ. Khái niệm này, dù mới lạ, nhưng lại chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn y. Từ nhỏ, y đã được dạy về đạo trị quốc, về luật pháp, về quyền lực. Nhưng chưa bao giờ có một ai nói với y rằng, chỉ cần "chân tâm", chỉ cần "nhân ái" là có thể thay đổi cả một vùng đất, thậm chí là một kẻ tham lam như Lý Tri Huyện.

"Bất kể Lý Tri Huyện có thật sự thay đổi bản tính hay không, hay chỉ vì lợi ích cá nhân mà tạm thời làm những điều 'tử tế'," Thái Tử Lưu Ly nói, giọng y trầm lắng, "thì việc dân chúng được an cư lạc nghiệp, giang sơn được ổn định, cũng là điều đáng để suy ngẫm." Y cầm lấy một bản tấu chương cũ, lật giở những trang giấy đã ngả màu ố vàng, trên đó là những lời ca thán, những báo cáo về nạn đói, về sự bất công. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm... Chẳng lẽ, cái đạo mà bấy lâu nay chúng ta truy cầu, cái đạo mà các vị tiên nhân ẩn mình nơi núi sâu động vắng tu luyện, lại không bằng một đạo sĩ vô danh đi giữa nhân gian, dùng lòng người để cảm hóa lòng người?" Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu trách nhiệm và ưu tư.

Vị sứ giả không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Y hiểu rằng, Thái Tử điện hạ đang trong một cuộc giằng xé nội tâm sâu sắc. Quyền lực và pháp luật, những công cụ trị quốc truyền thống, dường như đã không còn đủ để giải quyết những vấn đề của thời đại. Và giờ đây, một triết lý mới, một con đường mới, đang hé mở. Nó không hào nhoáng, không thần thánh, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người một cách kỳ lạ. Ánh sáng ban mai càng lúc càng rực rỡ, chiếu rọi khắp Thái Tử Điện, như muốn xua tan đi những đám mây u ám trong lòng vị Thái Tử trẻ tuổi. Kinh Thư Vô Tự, có lẽ, chính là những đạo lý không lời, được viết lên bằng chính những việc làm và sự chuyển hóa của lòng người, mà y đang dần cảm nhận được.

Dù sao, việc ổn định lòng dân và tạo dựng trật tự xã hội sau Thiên Hạ Đại Loạn vẫn là ưu tiên hàng đầu của y. Nếu "đạo sĩ" kia có thể làm được điều đó, thì dù động cơ của Lý Tri Huyện là gì đi chăng nữa, những thay đổi tích cực ấy cũng xứng đáng được xem xét. Y khẽ phất tay, ra hiệu cho vị sứ giả lui xuống. "Ngươi hãy tiếp tục theo dõi tình hình ở các phủ huyện đó. Ta muốn biết, 'Vô Tiên Chi Đạo' này, rốt cuộc còn có thể tạo ra bao nhiêu kỳ tích nữa." Giọng y vang vọng trong không gian, mang theo một chút hy vọng mong manh, một chút tò mò không thể giấu giếm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và có lẽ, chân tâm ấy, dù ẩn mình trong lòng một kẻ tham lam, hay trong những lời lẽ giản dị của một đạo sĩ, lại chính là chìa khóa cho một tương lai tươi sáng hơn.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh tịch dương bắt đầu nhuộm đỏ rực rỡ cả hoàng thành, Thái Tử Lưu Ly một mình ngồi trong Ngự Thư Phòng. Căn phòng rộng lớn, chất đầy sách vở và cuộn tấu chương, giờ đây chìm trong ánh sáng cam vàng huyền ảo, tạo nên một không khí trầm mặc, u hoài. Gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, mang theo hương thơm dịu mát của hoa cỏ từ vườn ngự uyển, khẽ làm lay động những tấm rèm lụa mỏng. Tiếng gió rít khẽ, như lời thì thầm của thời gian, của những câu chuyện cổ xưa.

Y không ngừng lật giở những tấu chương mới được trình lên, ánh mắt tập trung đặc biệt vào những phần liên quan đến "đạo sĩ" vô danh và những thay đổi bất ngờ ở các địa phương. Mùi mực tàu và giấy cổ hòa quyện trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm cho căn phòng. Trong tâm trí y, hình ảnh của Lý Tri Huyện hiện lên rõ nét: một tên quan tham lam, thân hình hơi phệ, khuôn mặt toát lên vẻ xảo quyệt, luôn tìm cách vơ vét của cải. Thế nhưng, giờ đây, trong những bản báo cáo này, Lý Tri Huyện lại được miêu tả như một kẻ đã "sáng sủa" hơn, thậm chí còn ra lệnh thực hiện những chính sách có lợi cho dân chúng. Sự tương phản đó khiến y không khỏi day dứt.

"Một đạo sĩ không quyền không thế, lại có thể khiến lòng dân an định hơn cả luật pháp nghiêm khắc, hơn cả ngàn vạn cấm lệnh của triều đình?" Thái Tử Lưu Ly độc thoại, giọng y khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, như đang tự vấn chính mình. Y đứng dậy, bước chân thong thả đi đến bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, gieo rắc những dải màu đỏ thẫm lên nền trời. "Chẳng lẽ, 'đạo' của hắn không phải là tu tiên, không phải là thần thông, mà là tu tâm? Là cái 'chân tâm' mà ta vẫn hằng tìm kiếm trong những cuốn kinh thư cổ xưa, trong những lời dạy của thánh hiền?"

Y nhớ lại những bài học về trị quốc mà y đã được học từ nhỏ: dùng luật pháp để răn đe, dùng quyền lực để trấn áp, dùng binh đao để dẹp loạn. Đó là con đường "hữu vi", con đường mà y đã luôn tin tưởng là duy nhất để duy trì sự ổn định của giang sơn. Nhưng Thiên Hạ Đại Loạn đã cho y thấy, ngay cả quyền lực tối thượng cũng không thể ngăn cản được sự suy tàn khi lòng người ly tán. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," y lẩm bẩm, nhớ lại một câu nói đã từng đọc trong một cuốn sách cổ. "Phải chăng, cái đạo lý mà vị đạo sĩ kia đang truyền bá, chính là thứ mà triều đình đã lãng quên bấy lâu nay?"

Nếu ngay cả một kẻ tham lam, ích kỷ như Lý Tri Huyện còn có thể bị ảnh hưởng, bị lay động, dù là vì lợi ích cá nhân, thì có lẽ nào, "Vô Tiên Chi Đạo" này lại chính là chìa khóa để cứu vãn giang sơn đang dần mục ruỗng từ bên trong? Y khẽ nhắm mắt lại, tưởng tượng về một Đại Càn thái bình, nơi dân chúng an cư lạc nghiệp, nơi quan lại cai trị bằng lòng nhân ái chứ không chỉ bằng quyền lực. Một viễn cảnh đẹp đẽ nhưng cũng đầy xa vời.

"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Câu nói này lại vang vọng trong tâm trí y. Cái "chân tâm" ấy, y đã tìm kiếm bấy lâu, nhưng lại không nghĩ rằng nó có thể hiện hữu một cách giản dị đến vậy, không phải trong những phép thuật huyền ảo, mà trong chính những hành động nhỏ bé, trong sự thấu hiểu và lòng bao dung. Y đã luôn bị ám ảnh bởi việc tìm kiếm một quyền năng vô biên để tái thiết đất nước, một bí thuật tu tiên để bảo vệ bách tính. Nhưng giờ đây, những báo cáo về vị đạo sĩ kia lại chỉ ra một con đường khác, một con đường mà y chưa từng nghĩ đến: con đường của lòng người.

Thái Tử Lưu Ly day day trán, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Trách nhiệm trị quốc, trách nhiệm với bách tính, không phải chỉ là việc ban bố luật pháp hay thu thuế, mà còn là việc vun đắp lòng người, hàn gắn những vết thương tâm hồn. Y không thể tiếp tục phớt lờ những tín hiệu này. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Y khẽ thở dài. Đúng vậy, lòng người khó đoán, nhưng cũng chính lòng người lại có thể tạo ra những kỳ tích. Nếu "Vô Tiên Chi Đạo" có thể cảm hóa được một kẻ như Lý Tri Huyện, thì liệu nó có thể cảm hóa được cả một triều đình, cả một giang sơn?

Y nhìn xuống những tấu chương trên bàn, ánh mắt không còn vẻ ưu tư thuần túy, mà đã pha lẫn sự quyết đoán. Đã đến lúc phải thử một con đường mới. Con đường mà vị đạo sĩ kia đã vạch ra, dù y vẫn chưa hiểu hết bản chất của nó, nhưng những kết quả mà nó mang lại là không thể chối cãi. Đã đến lúc phải đặt lòng tin vào những điều tưởng chừng như giản dị nhất, vào cái "chân tâm" mà y đã tìm kiếm bấy lâu. Ánh tịch dương cuối cùng cũng chìm hẳn xuống đường chân trời, để lại một khoảng không gian thăm thẳm. Nhưng trong lòng Thái Tử Lưu Ly, một tia sáng mới đã nhen nhóm, một quyết tâm mới đã được định hình.

***

Sáng hôm sau, một bầu không khí trong lành, mát mẻ bao trùm Đại Càn Đế Đô. Tiếng chim hót líu lo từ vườn ngự uyển vọng vào, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm. Tại một phiên họp nhỏ trong một căn phòng kín đáo của hoàng cung, chỉ có Thái Tử Lưu Ly và một vài cận thần thân tín nhất tề tựu. Trên bàn, những cuộn trúc và bút lông được chuẩn bị sẵn sàng.

Thái Tử Lưu Ly xuất hiện với vẻ mặt đã bớt đi phần trăn trở đêm qua, thay vào đó là sự trầm tĩnh và kiên định. Đôi mắt y vẫn ánh lên vẻ sâu thẳm, nhưng giờ đây là sự sâu thẳm của một người đã tìm thấy định hướng. Y ngồi xuống vị trí chủ tọa, nhìn lướt qua những gương mặt trung thành trước mắt. "Hôm nay, ta triệu tập các khanh đến đây, không phải để bàn về những chính sách cũ rích hay những cuộc chiến tranh vô nghĩa, mà là để nói về một con đường mới."

Y dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như muốn dò xét tâm tư của họ. Mùi trầm hương quý giá tỏa ra từ lư hương đồng đặt trên bàn, xua đi những tạp niệm, làm dịu đi không khí có phần căng thẳng. "Từ nay về sau, các địa phương cần chú trọng việc lắng nghe tiếng lòng dân chúng, không chỉ hành pháp theo luật mà còn phải xét đến tình. Những tranh chấp nhỏ, nếu có thể hòa giải bằng lý và tình, hãy ưu tiên, không cần thiết phải dùng đến hình phạt nặng nề hay binh đao." Y lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực tàu, rồi chậm rãi viết lên một cuộn trúc trắng tinh, tiếng bút lông sột soạt vang lên rõ mồn một trong căn phòng.

Một cận thần, một lão quan đã theo phò Thái Tử từ thuở hàn vi, khẽ ho khan một tiếng, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên, pha chút lo ngại. "Bẩm Thái Tử, e rằng điều này có phần... khác với tiền lệ. Triều đình ta từ trước đến nay, vẫn luôn lấy luật pháp làm căn bản, lấy quyền uy làm trọng. Việc xét đến 'tình', e rằng sẽ khiến luật pháp trở nên lỏng lẻo, khiến dân chúng coi thường kỷ cương." Giọng ông ta từ tốn, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết của một người trung thành với truyền thống.

Thái Tử Lưu Ly ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào vị cận thần. "Tiền lệ chỉ là con đường đã đi. Con đường ấy, đã mang lại cho chúng ta một Thiên Hạ Đại Loạn, một hồng trần gian nan không lối thoát. Chúng ta cần tìm con đường mang lại thái bình thực sự cho bách tính, không phải chỉ là sự yên ổn bề ngoài." Y đặt bút xuống, ánh mắt kiên định. "Trẫm muốn thấy mỗi quan lại là người cha, người mẹ của dân, không chỉ là người cai trị. Khi dân chúng được đối xử bằng nhân ái, họ sẽ tự khắc tuân thủ luật pháp, họ sẽ tự khắc an phận, cùng triều đình xây dựng lại giang sơn."

Y tiếp tục ra lệnh, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Trẫm sẽ ban hành chiếu chỉ, yêu cầu các quan lại địa phương phải dành thời gian đi sâu vào dân chúng, lắng nghe nguyện vọng của họ, tìm hiểu tận gốc rễ những mâu thuẫn. Thay vì lập tức xử phạt, hãy tìm cách hòa giải, tìm cách hỗ trợ họ vượt qua khó khăn. Đặc biệt, những khu vực từng bị tàn phá nặng nề bởi Thiên Hạ Đại Loạn, cần được ưu tiên hỗ trợ để tái thiết, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần."

Một cận thần khác, trẻ tuổi hơn, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ, nhưng cũng không khỏi thắc mắc. "Nhưng Thái Tử, nếu dân chúng lạm dụng 'lòng nhân ái' này để làm những điều trái phép thì sao? Nếu những kẻ cường hào lợi dụng chính sách này để tiếp tục ức hiếp dân nghèo?"

Thái Tử Lưu Ly khẽ lắc đầu. "Luật pháp vẫn ở đó, hình phạt vẫn ở đó. Nhưng nó sẽ là công cụ cuối cùng, không phải là thứ đầu tiên chúng ta nghĩ đến. Chúng ta sẽ trừng phạt những kẻ cố tình vi phạm, nhưng trước hết, chúng ta phải giáo hóa. Trẫm không muốn triều đình chỉ là một cỗ máy cai trị lạnh lẽo, mà phải là một nguồn suối mát lành, tưới tắm cho bách tính." Y nói, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi lên những mái cung điện vàng son, một sự hòa hợp giữa vẻ đẹp tráng lệ của hoàng gia và sự bình dị của thiên nhiên.

"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chỉ khi lòng người được an định, thì giang sơn mới thực sự thái bình." Y kết luận. Những cận thần còn lại đều im lặng, hoặc gật đầu đồng tình, hoặc vẫn còn mang theo sự nghi ngại trong lòng. Họ biết, đây là một bước đi táo bạo, một sự thay đổi lớn trong cách trị quốc của Lưu Ly Hoàng Triều. Con đường này không hề dễ dàng, sẽ có vô vàn thách thức và trở ngại từ những kẻ quen với lối cai trị cũ, những kẻ chỉ biết đến quyền lợi cá nhân. Nhưng Thái Tử Lưu Ly, với vẻ mặt kiên định và ánh mắt đầy hy vọng, đã đưa ra quyết định của mình.

Những sắc lệnh đầu tiên, tuy không trực tiếp nhắc đến "Vô Tiên Chi Đạo" hay đạo sĩ vô danh, nhưng lại ẩn chứa những nguyên tắc sâu sắc về sự thấu hiểu, lòng nhân ái và sự công bằng. Chúng là những hạt mầm đầu tiên, được gieo vào mảnh đất khô cằn của triều đình, báo hiệu cho một sự chuyển mình mạnh mẽ của Lưu Ly Hoàng Triều. Thái Tử Lưu Ly, vị Thái Tử luôn ưu tư về vận mệnh giang sơn, đã bắt đầu hành trình tìm kiếm một "chân đạo" trị quốc, một con đường mà tiên đạo không chỉ ở núi sâu, mà còn ở chính lòng người, ở những chính sách mà y sẽ ban hành. Con đường ấy, có lẽ, sẽ dẫn y đến một cuộc gặp gỡ định mệnh với vị đạo sĩ vô danh kia, người đã dùng "Vô Tiên Chi Đạo" để lay động cả một kẻ tham quan. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hôm nay, chân tâm ấy đã bắt đầu dẫn dắt một vị Thái Tử, thay đổi cả một triều đại.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ