Màn đêm dần buông xuống trên đỉnh núi, mang theo hơi sương lành lạnh len lỏi vào từng kẽ đá, từng tán lá. Dưới chân núi, ánh lửa của Phàm Nhân Thị Trường vẫn còn lập lòe, như những đốm lửa nhỏ đang thắp sáng một niềm hy vọng vừa hồi sinh. Lâm Nhất đứng đó, bóng dáng gầy gò in hằn trên nền trời đêm thẫm, tựa như một pho tượng cổ kính, đầy chiêm nghiệm. Hắn đã nói về chân tâm, về sự hồi sinh của vạn vật khi lòng người được soi sáng. Hắn đã thấy những hạt giống đạo lý mình gieo đang nảy mầm, đơm hoa kết trái trên mảnh đất Đại Càn hoang tàn sau loạn lạc. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, không phải là con đường rời bỏ hồng trần, mà là con đường hòa nhập, thấu hiểu và sẻ chia.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi vẫn ngồi bên bếp lửa nhỏ, im lặng nhìn theo bóng lưng hắn. Nàng Uyển Nhi hiểu được nỗi lòng hắn, như hiểu được dòng suối chảy về nguồn, tự nhiên và an định. Còn Tô Mạt Nhi, dù còn non nớt, nhưng sự hồn nhiên của nàng lại là một thứ ánh sáng ấm áp, nhắc nhở hắn về những điều giản dị, thuần khiết nhất của cuộc đời. Đêm ấy, họ ngủ trong sự bình yên hiếm có, một sự bình yên được đánh đổi bằng bao gian nan, thử thách, bằng những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt của biết bao người. Và khi bình minh ló rạng, mang theo những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, một chương mới của hồng trần, và của cả hành trình ‘Vô Tiên’ đã bắt đầu.
***
Đại Càn Đế Đô, một buổi sáng sớm trong lành, nhuộm màu nắng vàng như mật. Những tia nắng non tơ còn mang theo hơi sương đêm, lướt nhẹ qua những mái ngói cong vút, những phù điêu chạm trổ tinh xảo trên tường thành cổ kính, rồi đậu lại trên những con đường lát đá hoa cương rộng lớn. Nơi đây, từng phiến đá dường như vẫn còn mang nặng dấu ấn của bao thăng trầm, bao biến cố đã qua, nhưng giờ đây, chúng lại được phủ lên một lớp bụi vàng lấp lánh của sự phồn vinh và hy vọng.
Thành phố thức giấc trong một bản giao hưởng của âm thanh. Tiếng người mua bán ồn ào từ Phàm Nhân Thị Trường đã vang vọng từ sớm, hòa cùng tiếng xe ngựa lạch cạch trên đường phố, tiếng rao hàng của những tiểu thương với đủ mọi thứ sản vật, và xa xa là tiếng chuông đồng hồ điểm giờ trầm hùng từ hoàng cung, như một lời nhắc nhở về sự vận hành không ngừng của thời gian và triều đại. Mùi hương cũng là một bức tranh đa sắc: mùi đồ ăn thức uống phong phú từ những gánh hàng rong, mùi hương liệu quý giá thoang thoảng từ những cửa tiệm sang trọng, mùi mồ hôi của đám đông cần lao, và đôi khi, cả mùi khói đèn lồng còn vương vấn từ đêm qua. Tất cả tạo nên một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, nhưng không hề hỗn loạn, mà lại toát lên một vẻ trật tự, một sức sống mãnh liệt đang bừng tỉnh.
Giữa dòng người tấp nập ấy, ba bóng dáng quen thuộc cùng một bé gái nhỏ bé đang chậm rãi dạo bước, hòa mình vào không khí nhộn nhịp. Lâm Nhất, với đạo bào vải thô cũ kỹ nhưng luôn sạch sẽ, dáng điềm đạm, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư nhưng giờ đây đã ánh lên một tia bình yên khó tả. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, y phục đơn giản nhưng tinh tế, nàng uyển chuyển bước đi, ánh mắt dịu dàng quan sát mọi vật xung quanh, như một đóa sen trắng thanh khiết giữa chốn phàm trần. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, không ngừng líu lo, chỉ trỏ đây đó, năng lượng tràn đầy như một chú chim non vừa thoát khỏi lồng. Và bé Tiểu Linh Nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn giờ đây không còn ẩn chứa nỗi sợ hãi mà thay vào đó là sự tò mò, háo hức, nàng bám chặt lấy tay Lâm Nhất, như một cái bóng không rời.
Họ dừng lại trước một gánh hàng bán bánh bao nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm của bột mì và nhân thịt đậm đà. Tô Mạt Nhi hít hà một hơi thật sâu, đôi mắt nàng sáng lên.
“Lâm Nhất ca ca, huynh xem! Mọi người ai nấy đều vui vẻ, không còn vẻ lo âu như trước nữa. Hoàng thành giờ đây thật khác biệt!” Nàng reo lên, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió, chỉ tay về phía những người qua lại, trên môi họ nở những nụ cười chân thật, không gượng ép. “Nhớ ngày trước, mọi người đều cúi gằm mặt, sợ sệt, giờ thì khác rồi!”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng lướt qua những gương mặt rạng rỡ của bách tính, những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa trên đường phố. Nàng nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn về phía xa, nơi hoàng cung uy nghi sừng sững dưới nắng mai. “Đúng vậy, những vết thương của Thiên Hạ Đại Loạn đang dần được hàn gắn. Lòng người đã tìm thấy sự bình yên, ít nhất là ở nơi đây.” Giọng nàng nhẹ nhàng, trầm lắng, mang theo chút hoài niệm về những ngày tháng gian khó đã qua, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu và tin tưởng vào hiện tại. “Sự bình yên này, tuy chưa phải là tuyệt đối, nhưng cũng đủ để gieo mầm hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn.”
Lâm Nhất khẽ gật đầu, hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Tiểu Linh Nhi đang dụi vào ống tay áo mình. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Hắn nhìn vào những gương mặt của người dân, những nụ cười, những cái vẫy tay, những tiếng chào hỏi thân tình. Hắn thấy một lão nông phu đang chở rau củ tươi rói trên chiếc xe bò cũ kỹ, nhưng bước chân lão lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với những ngày tháng trước. Hắn thấy một bà lão bán nước mía, dù mái tóc đã bạc trắng nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tinh anh và lạc quan. Họ không còn gánh nặng của sưu cao thuế nặng, không còn nỗi lo sợ về chiến tranh và loạn lạc.
“Đó là thành quả của một tấm lòng nhân ái, biết lấy dân làm gốc. Hạt giống đạo lý đã được gieo đúng chỗ, giờ là lúc nó đơm hoa.” Lâm Nhất cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh lặng, dù xung quanh vẫn ồn ào. Hắn nhìn về phía hoàng cung, nơi vị vua trẻ tuổi đang ngày đêm nỗ lực vì bách tính. “Hồng trần gian nan, nhưng cũng bởi vậy mà mỗi tia hy vọng lại càng thêm quý giá. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Khi con người ta biết yêu thương, biết sẻ chia, thì dù có phải đối mặt với bao phong ba bão táp, họ vẫn có thể cùng nhau vượt qua.”
Tô Mạt Nhi mua mấy chiếc bánh bao nóng hổi, đưa cho mỗi người một cái, rồi hồ hởi nói: “Em còn nghe nói, những vùng đất xa xôi hơn, những nơi trước đây bị giặc cướp hoành hành, giờ cũng đã an định hơn rất nhiều. Các quan lại mới được bổ nhiệm đều là những người có tâm, có tài, không còn tham nhũng, hà hiếp dân lành nữa. Mọi người đều nói, đó là nhờ Phúc Âm của Thái Tử Lưu Ly đã lan truyền đến tận nơi.” Nàng nhấm nháp chiếc bánh bao, đôi mắt long lanh đầy vẻ ngưỡng mộ.
Mộ Dung Uyển Nhi tiếp lời, giọng nàng chứa đựng sự suy tư: “Không phải chỉ là Phúc Âm của một người, mà là sự chuyển mình của cả một triều đại. Đạo lý trị quốc của Lâm Nhất đã được Thái Tử Lưu Ly tiếp thu và thực hành một cách kiên định. Từ việc giảm thuế, khuyến khích sản xuất, cho đến việc sửa đổi luật pháp, làm trong sạch quan trường, tất cả đều đang dần hồi sinh Đại Càn.” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy tin tưởng. “Lâm Nhất, chàng đã gieo những hạt giống không chỉ là triết lý, mà còn là một con đường để bách tính tìm thấy sự an lạc.”
Lâm Nhất không đáp, hắn chỉ khẽ siết chặt tay Tiểu Linh Nhi, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé ấy. Hắn biết, con đường mà hắn đã chọn, con đường của 'Vô Tiên Chi Đạo', không phải là con đường của quyền lực hay danh vọng, mà là con đường của sự thấu hiểu và sẻ chia. Hắn không trực tiếp trị quốc, nhưng những lời nói, những đạo lý hắn truyền thụ đã trở thành kim chỉ nam cho một vị minh quân. Đó không phải là sự can thiệp, mà là sự đồng hành, một sự hỗ trợ âm thầm nhưng mạnh mẽ.
Hắn nhìn những dòng người qua lại, mỗi gương mặt đều ẩn chứa một câu chuyện, một số phận. Hắn nhận ra rằng, sự bình yên và hy vọng không phải tự nhiên mà có, mà nó được tạo nên từ chính những nỗ lực không ngừng nghỉ của con người, từ sự tin tưởng và đồng lòng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Khi chân tâm được soi sáng, thì vạn vật sẽ hồi sinh. Những gì họ thấy hôm nay, chính là bằng chứng sống động nhất cho thấy 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ là triết lý, mà còn là ánh sáng dẫn lối cho hồng trần gian nan này.
Họ tiếp tục dạo bước qua Phàm Nhân Thị Trường, dừng lại trò chuyện với một vài tiểu thương. Một người bán vải, khuôn mặt khắc khổ nay đã tươi tắn hơn, kể về việc buôn bán đã khấm khá trở lại, không còn sợ bị quan lại vòi vĩnh. Một người bán hương liệu, tay thoăn thoắt xếp những gói hương, nói về việc con cái được đến trường, không còn phải lo đói khổ. Mỗi câu chuyện, mỗi ánh mắt đều là một minh chứng cho sự đổi thay diệu kỳ. Lâm Nhất lắng nghe một cách chân thành, lòng hắn dâng lên một cảm giác bình yên, như dòng nước chảy qua đá, tĩnh lặng nhưng kiên định. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng những hạt giống đã được gieo, và chúng đang đơm hoa kết trái, tạo nên một tương lai tươi sáng hơn cho Đại Càn.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm hoàng cung một màu vàng cam rực rỡ, Lâm Nhất được triệu kiến. Hắn bước qua những hành lang dài hun hút, nơi từng phiến ngói lưu ly phản chiếu ánh hoàng hôn, tạo nên một vẻ đẹp vừa trang nghiêm vừa u hoài. Hoàng cung, nơi quyền lực tối thượng của Đại Càn ngự trị, giờ đây không còn mang theo khí tức nặng nề của sự nghi kỵ hay căng thẳng như những ngày tháng loạn lạc. Thay vào đó, một bầu không khí của sự tĩnh tại, của trách nhiệm và sự kiên định bao trùm.
Vua Lưu Ly, giờ đây đã không còn là Thái Tử non trẻ ngày nào. Hai mươi năm trôi qua, thời gian đã khắc sâu vào khuôn mặt tuấn tú của hắn những đường nét của sự trưởng thành, của gánh nặng vương quyền. Mái tóc đen dài được vấn khăn kim quan trang trọng, hoàng bào thêu rồng uy nghi, nhưng đôi mắt hắn vẫn giữ một vẻ ưu tư, mệt mỏi, ẩn chứa bao suy tư về vận mệnh quốc gia. Hắn ngồi trên long ỷ, không phải với vẻ kiêu ngạo của một bậc đế vương, mà là với sự trầm tĩnh, nghiêm nghị của một người gánh vác trọng trách thiên hạ. Bên cạnh hắn, Hoàng Phủ Kính, vị cận thần trung thành, đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định, thỉnh thoảng đưa ra lời cố vấn hoặc ghi chép những điều mà nhà vua căn dặn.
Khi Lâm Nhất bước vào chính điện, không có nghi thức rườm rà, không có sự phô trương quyền lực. Vua Lưu Ly đứng dậy, bước xuống bậc thềm, gương mặt hắn nở một nụ cười chân thành, đầy sự tôn trọng.
“Lâm Nhất huynh, nhờ có những lời chỉ dẫn của huynh, trẫm mới có thể an dân, trị quốc đến ngày hôm nay. Những ‘Chân Đạo’ huynh truyền thụ đã cứu vãn Đại Càn khỏi cảnh lầm than sau đại loạn.” Vua Lưu Ly cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian rộng lớn của chính điện. Hắn không hề che giấu lòng biết ơn của mình, mà thể hiện nó một cách rõ ràng, không chút khách sáo. “Đại Càn có được thái bình như ngày hôm nay, công lao của huynh không hề nhỏ.”
Lâm Nhất khẽ chắp tay, cúi mình thi lễ, nhưng không hề kiêu ngạo hay phô trương. Hắn nhìn vào đôi mắt của Vua Lưu Ly, thấy được sự chân thành và cả những vết hằn của những đêm dài không ngủ. “Bệ hạ quá lời. Đó là do tấm lòng nhân ái và sự kiên định của Bệ hạ. Đạo lý chỉ là hạt giống, người gieo trồng và chăm sóc mới là yếu tố quyết định.” Hắn nói, giọng điệu ôn hòa, như dòng nước chảy qua đá, nhẹ nhàng mà thấu đáo. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Bệ hạ đã dùng chính chân tâm của mình để trị quốc, để yêu thương bách tính, đó mới là điều đáng quý nhất.”
Hoàng Phủ Kính đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát cuộc đối thoại giữa hai người. Trong lòng hắn dâng lên sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với Lâm Nhất, người mà hắn từng xem là một đạo sĩ kỳ lạ, nhưng giờ đây lại là một vị ‘Chân Nhân’ đã mang lại sự bình yên cho Đại Càn. Hắn cũng thấy được sự trưởng thành vượt bậc của vị vua trẻ, người đã từng băn khoăn, nghi ngờ, nhưng giờ đây đã kiên định với con đường nhân ái mà Lâm Nhất đã chỉ lối.
Vua Lưu Ly mời Lâm Nhất ngồi xuống, rồi hắn cũng ngồi đối diện, khoảng cách giữa vua và thần dường như bị xóa nhòa bởi sự thấu hiểu và tin tưởng. “Trẫm vẫn nhớ như in những ngày tháng khó khăn ấy, khi giang sơn tan hoang, lòng người ly tán. Nếu không có những lời của huynh về ‘Vô Tiên Chi Đạo’, về việc lấy dân làm gốc, về sự công bằng và lòng trắc ẩn, có lẽ trẫm đã lạc lối trong biển loạn này.” Hắn thở dài một tiếng, nhưng không phải thở than, mà là một tiếng thở của sự nhẹ nhõm và tri ân. “Suốt hai mươi năm qua, trẫm đã cố gắng hết sức để thực hiện những gì đã hứa, để không phụ tấm lòng của huynh và sự kỳ vọng của bách tính.”
Lâm Nhất khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm. Mùi trà thơm dịu, quyện cùng mùi trầm hương thoang thoảng trong chính điện, tạo nên một không gian tĩnh mịch, sâu lắng. “Bệ hạ đã làm rất tốt. Đại Càn giờ đây đã vạn vật hồi sinh, không chỉ là những cánh đồng xanh tốt, những chợ búa tấp nập, mà quan trọng hơn, là lòng tin của bách tính đã được khôi phục. Đó chính là nền tảng vững chắc nhất cho một triều đại thịnh trị.” Hắn nhìn Vua Lưu Ly, ánh mắt chứa đựng sự khích lệ và tin tưởng.
Vua Lưu Ly gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn về một tương lai xa xôi hơn. “Trẫm biết huynh không màng danh lợi, chỉ muốn gieo mầm thiện. Nhưng giờ đây, Đại Càn đã ổn định, huynh có kế hoạch gì cho hành trình tiếp theo của mình?” Hắn biết Lâm Nhất không thể bị trói buộc bởi quyền lực hay một nơi chốn cụ thể nào. Bản chất của ‘Vô Tiên Chi Đạo’ là sự tự do, sự chiêm nghiệm, không ngừng tìm kiếm chân lý.
Lâm Nhất đặt chén trà xuống, khẽ mỉm cười. “Hồng trần rộng lớn lắm, Bệ hạ. Mỗi nơi đều có những câu chuyện, những nỗi đau cần được lắng nghe. Chân lý không chỉ nằm ở nơi cung điện vàng son, mà còn ẩn chứa trong từng ngóc ngách của cuộc sống, trong từng số phận con người.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. “Con đường của ta, vẫn là con đường của sự chiêm nghiệm, của việc gieo mầm đạo lý, để vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình có thể tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình.”
Vua Lưu Ly cũng đứng dậy, bước đến bên Lâm Nhất. Hai người đứng cạnh nhau, một vị vua gánh vác sơn hà, một đạo sĩ mang trong mình chân lý, cùng nhìn về phía chân trời. “Trẫm hiểu. Dù huynh đi đâu, xin hãy biết rằng, Đại Càn này sẽ mãi là nơi khắc ghi công ơn của huynh. Và nếu có ngày, huynh cần đến, chỉ cần một lời, trẫm sẽ dốc hết sức mình.” Giọng Vua Lưu Ly kiên định, chứa đựng một lời hứa sâu nặng. Hắn biết, Lâm Nhất sẽ không bao giờ quay lại để đòi hỏi bất cứ điều gì, nhưng lời hứa ấy là để thể hiện sự tri ân và lòng tin tuyệt đối của hắn.
“Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng có một điều ta tin tưởng, đó là lòng nhân ái sẽ luôn là ánh sáng dẫn lối.” Lâm Nhất khẽ đáp, ánh mắt hắn lại hướng về phía bầu trời đêm đang dần xuất hiện những vì sao. Hắn biết, con đường của Vua Lưu Ly vẫn còn dài, sẽ có những thử thách, những gian nan mới. Những tàn dư của tư tưởng cũ, những kẻ ôm lòng tư lợi có thể vẫn còn tồn tại, nhưng với sự kiên định của Lưu Ly, hắn tin rằng Đại Càn sẽ tiếp tục vững bước. “Hãy giữ vững chân tâm, Bệ hạ. Đó chính là nền tảng của vạn sự.”
Hoàng Phủ Kính ghi nhớ từng lời, từng cử chỉ. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc gặp mặt thông thường, mà là một khoảnh khắc lịch sử, nơi một triều đại được định hình bởi những đạo lý sâu sắc, và một hành trình mới của ‘Chân Đạo’ sắp sửa bắt đầu. Hắn cảm thấy một niềm hy vọng lớn lao dâng trào trong lòng, tin tưởng vào tương lai của Đại Càn dưới sự trị vì của Vua Lưu Ly, và vào con đường mà Lâm Nhất đang theo đuổi.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng phía chân trời, xua tan đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây, nhóm Lâm Nhất đã sẵn sàng lên đường. Họ không còn ở trong hoàng cung uy nghi, mà đã ra đến rìa Đại Càn Đế Đô, nơi những bức tường thành cao ngất hòa vào cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ của vùng ngoại ô. Không khí mát mẻ, trong lành của buổi sớm mai mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mát, như một lời chào tạm biệt dịu dàng của cố đô.
Mộ Dung Uyển Nhi, với mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa màu xanh ngọc, đang kiểm tra lại túi thuốc và kim châm của mình. Đôi mắt nàng vẫn giữ vẻ bình yên, thấu hiểu, nhưng ẩn sâu trong đó là sự kiên định và sẵn sàng cho một hành trình mới. Nàng khẽ vuốt ve túi đồ, như một người bạn đồng hành thân thiết, chứa đựng bao nhiêu tình yêu thương và lòng nhân ái mà nàng sẽ mang đi chữa lành cho những số phận bất hạnh.
Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường ngày, cũng đang tất bật kiểm tra hành lý của mình. Nàng không ngừng líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót buổi sớm, dường như không một chút mệt mỏi hay lo lắng. “Lâm Nhất ca ca, chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo? Có còn nơi nào cần chúng ta không?” Nàng hỏi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Nhất đầy sự tò mò và háo hức. Nàng đã quen với cuộc sống phiêu bạt, quen với việc đi đến những vùng đất mới, và mỗi nơi đều mang đến cho nàng những điều thú vị, những câu chuyện mới. Sự nhiệt huyết của nàng là một luồng gió mát lành, xua tan đi những suy tư sâu lắng của Lâm Nhất.
Tiểu Linh Nhi, giờ đây đã không còn là đứa trẻ sợ hãi, gầy gò ngày nào. Khuôn mặt nàng đã bầu bĩnh hơn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh nghịch và tin tưởng tuyệt đối. Nàng bám chặt lấy tay Lâm Nhất, bàn tay nhỏ bé ấy mang theo hơi ấm và sự ngây thơ, như một sợi dây vô hình gắn kết nàng với người ca ca đã cứu vớt cuộc đời mình. “Ca ca đi đâu, Linh Nhi theo đó!” Nàng nói, giọng trong trẻo, không chút do dự, như thể thế giới của nàng chỉ xoay quanh Lâm Nhất. Đối với nàng, Lâm Nhất không chỉ là người cứu mạng, mà còn là ánh sáng, là niềm tin, là cả thế giới.
Lâm Nhất khẽ quay đầu lại, nở một nụ cười nhẹ, ấm áp như tia nắng ban mai. Hắn xoa đầu Tiểu Linh Nhi, rồi nhìn sang Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi. “Hồng trần rộng lớn lắm, Mạt Nhi. Mỗi nơi đều có những câu chuyện, những nỗi đau cần được lắng nghe. Chúng ta sẽ đi đến những vùng đất xa xôi, nơi ‘Chân Đạo’ chưa từng đặt chân tới.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm mãnh liệt. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi lạc lõng giữa hồng trần, mà là một ‘Chân Nhân’ mang theo sứ mệnh, gieo mầm hy vọng và thấu hiểu. “Nơi nào còn có khổ đau, nơi nào còn có sự bế tắc, chúng ta sẽ đến đó, để lắng nghe, để sẻ chia, để thắp lên ngọn lửa của chân lý.”
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần hơn, nắm lấy bàn tay còn lại của Lâm Nhất. Bàn tay nàng mềm mại nhưng kiên định, truyền cho hắn một sức mạnh vô hình. “Dù đi đâu, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau, phải không?” Nàng hỏi, ánh mắt nàng dịu dàng như nước, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một lời thề không đổi. Đối với nàng, hành trình này không chỉ là của Lâm Nhất, mà còn là của cả ba người, là sự đồng hành không rời trên con đường tìm kiếm chân lý.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía chân trời, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương sớm, nơi những con đường mòn uốn lượn vào những vùng đất chưa ai biết đến. “Phải, chúng ta sẽ luôn cùng nhau.” Hắn nói, giọng hắn hòa vào tiếng gió sớm, mang theo một sự kiên định. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không ít gian nan, sẽ có những thử thách mới, những cảnh đời éo le cần được chữa lành. Nhưng hắn không còn đơn độc. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Uyển Nhi với lòng nhân ái bao la, Tô Mạt Nhi với sự hồn nhiên và nhiệt huyết, và Tiểu Linh Nhi với niềm tin tuyệt đối. Họ không chỉ là những người đồng hành, mà còn là một gia đình, một cộng đồng nhỏ mang theo triết lý ‘Vô Tiên’, sẵn sàng gieo mầm ‘Chân Đạo’ đến mọi ngóc ngách của hồng trần.
Họ quay lưng lại với Đại Càn Đế Đô, nơi ánh nắng đã bắt đầu rực rỡ trên những mái nhà, nơi cuộc sống vẫn đang hối hả và phồn thịnh. Những bước chân đầu tiên của họ trên con đường mới không hề vội vã, mà lại đầy sự trầm tĩnh và mục đích. Dưới ánh nắng ban mai, bóng dáng của bốn người in trên con đường đất, nhỏ dần rồi hòa vào cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ. Một chương mới đã khép lại, và một chương mới đã mở ra. Câu chuyện về ‘Vô Tiên Chi Đạo’ vẫn tiếp diễn, không chỉ trong cung điện hay thị trấn, mà còn lan tỏa đến những vùng đất xa xôi, nơi những con người cần được thấu hiểu, nơi chân lý bình dị nhất đang chờ đợi được khám phá. Hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, và 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ tiếp tục được truyền bá, ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, như dòng nước chảy không ngừng, len lỏi vào từng kẽ đá, từng khe suối của hồng trần.