Vô tiên chi đạo
Chương 48

Chân Lý Sức Mạnh: Hào Khí Hồng Trần

2957 từ
Mục tiêu: Khắc sâu sự chiêm nghiệm của Lâm Nhất về bản chất của 'sức mạnh' trong bối cảnh 'Đại Đạo Thịnh Hành', nhấn mạnh rằng lòng nhân ái cần có thực lực để bảo vệ.,Giới thiệu Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá) một cách ấn tượng, làm nổi bật tính cách hào hiệp, trọng tình nghĩa và tầm nhìn của ông.,Tạo cầu nối cho Lâm Nhất tìm kiếm con đường rèn luyện 'sức mạnh thực chất' không theo lối tu tiên thông thường, mà thông qua sự giao tiếp, học hỏi từ hồng trần.,Tiếp tục củng cố tư tưởng 'hồng trần luyện tâm' và 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất, định hình bước đi tiếp theo của hắn.,Phản ánh bối cảnh 'Đại Đạo Thịnh Hành' qua những triết lý và tương tác giữa các nhân vật.
Nhân vật: Lâm Nhất, Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá), Người Bán Bún (Bà Bún)
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, định hướng, hào sảng
Kết chương: [object Object]

Đêm đã buông xuống. Gió nhẹ hơn, không khí se lạnh hơn. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trên bậc đá rêu phong, Phù Trần Mộc trong tay. Nỗi mệt mỏi thể xác đã vơi đi, nhưng trong tâm hồn hắn, một sự thức tỉnh mới đang trỗi dậy. Con đường phía trước vẫn còn dài, còn nhiều hiểm nguy, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc trong câu hỏi về "sức mạnh". Hắn sẽ đi, để tìm kiếm, để học hỏi, để tôi luyện bản thân, không phải để trở thành một vị tiên nhân thoát tục, mà để trở thành một con người chân chính, một người có đủ sức mạnh để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng, giữa muôn trùng hồng trần gian nan.

Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng óng ả lên những mái nhà ngói rêu phong, lên những con đường lát đá còn ướt sương đêm. Lâm Nhất thức dậy, cảm thấy tâm thần sáng rõ hơn bao giờ hết. Lời Hoa Dung, về "sức mạnh để bảo vệ", đã gieo một hạt mầm trong lòng hắn, hạt mầm của một nhận thức mới về "Đạo". Hắn không thể chỉ chìm đắm trong chiêm nghiệm nội tại, cũng không thể chỉ dựa vào những phép tắc thần thông khô cứng. Cái "Đạo" mà hắn theo đuổi, cái "tiên đạo tại tâm" của hắn, cần phải có đôi tay, có sức mạnh thực chất để gìn giữ, để bảo vệ những giá trị mà nó đại diện.

Hắn rời khỏi nơi ẩn mình tạm bợ, bước chân hướng về Phàm Nhân Thị Trường. Giữa buổi ban ngày, ánh nắng chói chang đổ xuống con đường lát đá, khiến không khí trở nên oi ả hơn. Thị trường đã sớm thức giấc, ồn ã và náo nhiệt như một dòng sông chảy xiết. Từng quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài như một mê cung bất tận. Tiếng người mua bán rao hàng lảnh lót, tiếng mặc cả oang oang, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân thình thịch và tiếng bánh xe ngựa cộc cạch tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời thường. Mùi đồ ăn từ các quán hàng bốc lên thơm lừng, quyện lẫn mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của người lao động và cả mùi đất ẩm sau những cơn mưa đêm, tất cả hòa quyện thành một thứ hương vị đặc trưng của hồng trần.

Lâm Nhất bước đi giữa dòng người tấp nập, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn không ngừng quan sát, chiêm nghiệm. Hắn như một dòng nước tĩnh lặng giữa cơn sóng dữ, trầm tư và bình thản. Hắn dừng chân ở quán bún quen thuộc của Bà Bún, nơi mùi nước dùng xương hầm thơm lừng vẫn tỏa ra mời gọi. Bà Bún, với thân hình mập mạp và khuôn mặt phúc hậu, đang thoăn thoắt múc bún, nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi.

"Tiểu đạo sĩ, sao hôm nay trầm tư thế? Có gì trong lòng sao?" Bà Bún hỏi, ánh mắt đầy vẻ quan tâm, khi thấy Lâm Nhất ngồi xuống một góc, tay đặt nhẹ trên Phù Trần Mộc.

Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà nóng do Bà Bún pha, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. "Chỉ là đang chiêm nghiệm về lẽ đời, Bà Bún ạ." Hắn đáp, giọng nói ôn hòa, vẫn giữ sự kín đáo thường thấy. Hắn không thể giải thích cặn kẽ những điều Hoa Dung đã nói, những triết lý sâu xa về sức mạnh và tình cảm. Nhưng lời nàng, "lòng tốt không phải là sự yếu đuối, mà là ngọn lửa cần được bảo vệ bằng một sức mạnh chân chính", vẫn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đang tìm kiếm, tìm kiếm cách thức để ngọn lửa ấy không bị dập tắt bởi gió táp mưa sa của hồng trần.

Đang lúc hắn trầm tư, một sự việc bất ngờ xảy ra ở ngay bên cạnh. Một tiểu thương, với gánh hàng rau củ quả tươi ngon, đang bị ba tên côn đồ địa phương vây quanh. Chúng là những kẻ chuyên đi gây rối, thu tiền bảo kê, thường xuyên xuất hiện ở chợ này. Tên cầm đầu, một gã thô kệch với vết sẹo dài trên má, lên tiếng quát tháo, đòi tiểu thương phải nộp "thuế chợ" cao hơn lệ thường. Tiểu thương run rẩy, van xin, nhưng chúng vẫn không buông tha, thậm chí còn hất đổ vài mớ rau, giẫm đạp lên những quả cà chua đỏ mọng.

Lòng trắc ẩn trong Lâm Nhất trỗi dậy. Đôi mắt hắn ánh lên một tia phẫn nộ, bàn tay vô thức siết chặt lấy Phù Trần Mộc. Hắn đã từng ra tay vì lẽ phải, đã từng bảo vệ Thanh Khê Thôn khỏi cường hào ác bá. Nhưng rồi, hắn lại phải trả giá bằng những vết thương, cả thể xác lẫn tâm hồn, và một câu hỏi day dứt về ý nghĩa của sự chiến thắng. Lời Hoa Dung lại hiện lên trong tâm trí hắn: *Sức mạnh để bảo vệ, chứ không phải để hủy diệt. Sức mạnh để nâng đỡ, chứ không phải để chà đạp.* Phải chăng, có một cách khác để bảo vệ? Một sức mạnh không chỉ nằm ở nắm đấm, ở pháp thuật?

Hắn kìm lại冲 động, vẫn ngồi yên tại chỗ. Hắn không rút Phù Trần Mộc, chỉ quan sát. Hắn muốn xem, cái hồng trần này, khi không có "tiên nhân" can thiệp, sẽ vận hành như thế nào. Những người phàm nhân này, họ sẽ đối mặt với sự bất công ra sao? Sự bất lực của tiểu thương, sự ngang ngược của lũ côn đồ, tất cả như một bức tranh thu nhỏ của những gian nan, nghịch cảnh mà hắn đã từng chứng kiến. Ánh mắt hắn trầm tư, theo dõi từng cử chỉ, từng lời nói, cố gắng thấu hiểu sâu hơn về bản chất của "lẽ đời" mà Bà Bún vừa nhắc đến. Cơn nóng bức giữa trưa càng làm không khí thêm ngột ngạt, nhưng Lâm Nhất lại cảm thấy một sự lạnh lẽo trong lòng, khi chứng kiến sự yếu đuối của lòng tốt trước sức mạnh thô bạo. Hắn hiểu rằng, sự chiêm nghiệm này, dù đau lòng, là cần thiết cho con đường mà hắn đã chọn.

Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, khi tên côn đồ sẹo má định giáng một cú đá vào gánh hàng còn lại của tiểu thương, một bóng người vạm vỡ bỗng xuất hiện. Thân hình y to lớn, tráng kiện, khuôn mặt vuông vức đầy vẻ từng trải, đôi mắt sắc sảo nhưng lại toát lên khí chất hào sảng khó tả. Y phục y mặc tuy sang trọng nhưng không quá phô trương, chỉ toát lên vẻ quyền thế ngầm. Chính là Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá.

Lý Bá không nói nhiều, chỉ khẽ ho một tiếng, tiếng ho không quá lớn nhưng lại có một thứ uy lực vô hình khiến cả khu chợ như chùng xuống. Đám côn đồ, đang hăng máu, bỗng khựng lại, ánh mắt chúng thoáng vẻ e dè khi nhận ra người vừa đến. Lý Bá chậm rãi bước đến, ánh mắt quét qua những mớ rau bị giẫm nát, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái mét của tiểu thương. Y quay sang tên côn đồ sẹo má, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đầy sức nặng:

"Chẳng hay, các vị huynh đệ đây đang muốn làm gì?" Lý Bá hỏi, không hề có vẻ tức giận, nhưng mỗi lời y nói ra lại như một tảng đá đè nặng lên ngực đám côn đồ.

Tên sẹo má lấp bấp: "Dạ... dạ bẩm Bang Chủ... bọn tiểu nhân chỉ... chỉ là đang thu thuế chợ như mọi khi thôi ạ..."

Lý Bá khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không hề có ý vui vẻ, mà như một lời cảnh cáo. "Thu thuế chợ? Ta nhớ là chợ này đã có quy củ riêng. Hay là các ngươi thấy quy củ đó chưa đủ, muốn tự mình đặt ra quy củ mới?" Y liếc mắt qua đám côn đồ, ánh mắt sắc lẹm như dao. "Lợi ích có thể mất, nhưng tín nghĩa thì không bao giờ. Các ngươi làm ăn ở đây, không giữ lấy tín nghĩa, thì ai còn tin tưởng các ngươi nữa?"

Lời nói của Lý Bá không phải là lời đe dọa vũ lực trực tiếp, nhưng lại mang một sức nặng của quyền uy và sự răn đe. Đám côn đồ hiểu rõ, Lý Bá không chỉ là một kẻ có võ công, mà y còn là người nắm giữ mạng lưới kinh tế, các mối quan hệ phức tạp trong thành. Làm mất lòng y, không chỉ là bị đánh cho một trận, mà còn có thể mất đi cái chỗ dung thân duy nhất. Chúng vội vàng cúi đầu, liên tục xin lỗi.

"Thôi được rồi." Lý Bá phất tay. "Những mớ rau này, coi như là tiền học phí cho các ngươi. Lần sau, nhớ lấy: không có tín nghĩa, thì không có chỗ đứng. Cầm lấy tiền này, đền cho người tiểu thương. Rồi cút đi." Y rút ra một túi tiền nhỏ, ném cho tên sẹo má, giọng nói không cho phép cãi lời. Đám côn đồ vội vàng nhặt túi tiền, cúi đầu xin lỗi tiểu thương rồi ba chân bốn cẳng biến mất giữa dòng người.

Tiểu thương ngơ ngác nhìn túi tiền, rồi lại nhìn Lý Bá, mắt rưng rưng. "Đa tạ... đa tạ Bang Chủ đã ra tay nghĩa hiệp!"

Lý Bá chỉ khẽ gật đầu, rồi y quay sang. Ánh mắt y lướt qua Lâm Nhất, người vẫn ngồi trầm tư ở góc quán bún. Y không biết Lâm Nhất là ai, nhưng y cảm nhận được một sự khác biệt trong con người này. Giữa cái ồn ào, náo nhiệt của chợ, Lâm Nhất lại toát lên vẻ tĩnh lặng, bình thản đến lạ thường. Hắn không ra tay, nhưng đôi mắt hắn lại chứa đựng một chiều sâu mà ít người trẻ tuổi có được. Y thấy rõ sự giằng xé trong ánh mắt của Lâm Nhất khi chứng kiến cảnh bất công, nhưng cũng thấy sự kiên định, tự chủ trong việc kìm nén冲 động.

"Tiểu đạo sĩ có vẻ thấu hiểu sự đời, không biết có hứng thú cùng lão phu dùng chén trà đàm đạo?" Lý Bá nói, giọng hào sảng, nhưng ánh mắt lại dò xét, pha chút tò mò.

Lâm Nhất đứng dậy, khẽ chắp tay. "Được Lý Bang Chủ mời, Lâm Nhất không dám chối từ." Hắn đáp, trong lòng dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm và phấn khích. Hắn vừa được chứng kiến một loại "sức mạnh để bảo vệ" hoàn toàn khác biệt, không cần đến bạo lực hay phép tắc, mà dựa vào uy tín, vào đạo lý, vào cái "tín nghĩa" mà Lý Bá vừa nhắc đến. Đây chính là điều hắn đang tìm kiếm, một khía cạnh khác của sức mạnh trong hồng trần.

Chiều tối buông xuống, mang theo hơi mát lành dịu nhẹ, xua đi cái oi ả của buổi trưa. Lâm Nhất theo Lý Bá đến Khinh Vân Khách Điếm, một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh cổ kính, biển hiệu "Khinh Vân" được chạm khắc tinh xảo treo lủng lẳng trước cửa, khẽ đung đưa trong gió. Bên trong, sảnh lớn ấm cúng với những chiếc bàn gỗ đã ngả màu thời gian, tiếng trò chuyện rôm rả của khách trọ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách và tiếng bước chân trên cầu thang gỗ tạo nên một không khí thân thiện, dễ chịu. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng, mùi gỗ cũ và mùi khói bếp dịu nhẹ hòa quyện vào nhau, mang đến cảm giác an toàn và thoải mái sau một hành trình dài.

Lý Bá dẫn Lâm Nhất lên một gian phòng yên tĩnh ở tầng hai, nơi có thể ngắm nhìn cảnh phố xá dần lên đèn. Nàng hầu nhanh chóng mang lên một ấm trà nóng hổi cùng vài món điểm tâm nhẹ. Lý Bá đích thân rót trà, hương trà lan tỏa thơm ngát, làm dịu đi những căng thẳng còn vương vấn.

"Tiểu đạo sĩ, hẳn là ngươi đã chiêm nghiệm được điều gì từ cảnh chợ ban trưa?" Lý Bá mở lời, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa. "Đa tạ Bang Chủ đã chỉ dạy. Lâm Nhất đã được mở mang tầm mắt. Lâu nay, tiểu tử vẫn nghĩ sức mạnh là ở pháp thuật, ở võ công. Nhưng hôm nay, Bang Chủ đã cho Lâm Nhất thấy, còn có một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh của uy tín, của lời nói, của tín nghĩa, có thể giải quyết được tranh chấp mà không cần đổ máu."

Lý Bá cười vang, tiếng cười sảng khoái, mang theo chút phong trần. "Haha, tiểu đạo sĩ nói chí phải. Thế gian này, có trăm ngàn loại sức mạnh. Sức mạnh của gân cốt, sức mạnh của pháp bảo, của những thứ mà các vị tu sĩ thường luyện tập. Nhưng cũng có sức mạnh của lời nói, của tín nghĩa, của lòng người. Ngươi thấy đó, đám côn đồ kia, chúng sợ ta không phải vì ta mạnh hơn chúng về võ công, mà vì chúng biết, làm mất lòng Hỏa Long Bang Chủ, chúng sẽ không còn đường sống trong cái chợ này. Đó là sức mạnh của quy củ, của trật tự, của sự tin tưởng mà ta đã gây dựng bao năm."

Lâm Nhất lắng nghe, từng lời của Lý Bá như mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn. "Tiên giới có đẹp, hồng trần có tình... cái tình ấy, muốn giữ được, cần lắm sức mạnh." Lời của Hoa Dung lại hiện về. Phải chăng, cái "tình" của hồng trần, muốn được bảo vệ, phải nhờ đến những loại sức mạnh như của Lý Bá?

"Lâm Nhất vẫn đang tìm kiếm, một loại sức mạnh có thể giữ vẹn đạo lý trong lòng, mà không bị hồng trần làm cho vẩn đục." Lâm Nhất nói, ánh mắt xa xăm. Hắn đặt tay lên Phù Trần Mộc, cảm nhận sự mộc mạc, bình dị của nó. "Tiểu tử không muốn tìm kiếm sức mạnh để trở thành tiên nhân thoát tục, mà chỉ muốn có đủ khả năng để bảo vệ những điều tốt đẹp, những mảnh thiện lương mong manh giữa cuộc đời này."

Lý Bá trầm ngâm nhìn Lâm Nhất. Y thấy ở chàng trai trẻ này một đạo tâm kiên định, một lòng trắc ẩn sâu sắc mà ít người có được. Đó không phải là kiểu ngây thơ của kẻ chưa trải sự đời, mà là sự kiên trì giữ vững bản chất giữa muôn trùng cạm bẫy. Y hiểu rằng, Lâm Nhất không truy cầu danh lợi hay quyền uy, mà đang tìm kiếm một chân lý cao cả hơn, một con đường riêng cho mình giữa cái gọi là "Đại Đạo Thịnh Hành" mà thiên hạ vẫn đang tranh nhau.

"Ngươi có đạo tâm, lại có lòng trắc ẩn. Đây là thứ quý giá nhất, tiểu đạo sĩ ạ." Lý Bá nói, giọng điệu chuyển sang trang trọng hơn. "Nhưng muốn bảo vệ nó, đôi khi phải biết cách đứng vững giữa muôn trùng sóng gió. Hồng trần này, phức tạp hơn ngươi tưởng rất nhiều. Không phải cứ có sức mạnh phép tắc là có thể làm được tất cả. Có khi, một lời nói đúng lúc, một sự hiểu biết thấu đáo về lòng người, còn quý giá hơn vạn pháp bảo."

Lý Bá nhấp một ngụm trà, rồi ánh mắt y ánh lên vẻ thâm thúy. "Chẳng hay, tiểu đạo sĩ có muốn cùng lão phu tìm hiểu thêm về 'Đạo' trong thương trường, trong những cuộc giao thiệp chăng? Không phải là tu luyện pháp thuật, mà là rèn luyện bản thân trong cách đối nhân xử thế, trong việc xây dựng uy tín và lòng tin. Coi như là một cách để 'hộ đạo' giữa chốn hồng trần này."

Lời mời của Lý Bá như một làn gió mới thổi vào tâm hồn Lâm Nhất. Hắn cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Đó không phải là con đường tu luyện mà hắn từng biết, không phải là ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc để chiêm nghiệm. Đây là một con đường khác, con đường hòa mình vào dòng chảy của hồng trần, học hỏi từ những quy luật của con người, của xã hội. "Hồng trần luyện tâm", lời Lão Đạo Quán Chủ đã từng nói, nay lại hiện ra với một ý nghĩa mới mẻ. Lời gợi ý của Lý Bá không chỉ là một lời mời, mà là một cơ hội để hắn tìm kiếm thứ "sức mạnh để bảo vệ" mà Hoa Dung đã nhắc đến, một sức mạnh không nằm ở sự hủy diệt, mà nằm ở sự xây dựng, ở sự gắn kết, ở cái "tín nghĩa" mà người phàm vẫn luôn trân trọng. Hắn nhìn Lý Bá, ánh mắt kiên định, trong lòng đã có câu trả lời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ