Đêm ở Làng Quỷ Khốc trôi qua trong sự yên bình hiếm hoi, một sự yên bình mong manh được dệt nên từ những sợi chỉ của niềm tin và sự sẻ chia mới nhen nhóm. Tiếng nước giếng chảy đều đều, tiếng gió lùa qua mái hiên đổ nát, tất cả hòa quyện thành bản hòa ca xoa dịu những linh hồn đã quá mệt mỏi của hồng trần. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, Lâm Nhất và đồng hành lặng lẽ rời đi. Dân làng, dù vẫn còn khắc khổ, đã không còn nhìn họ bằng ánh mắt dò xét hay căm hờn. Thay vào đó là những ánh nhìn chứa đựng sự biết ơn, dù không lời, và một chút luyến tiếc. Lão Cụt khẽ gật đầu, Lý Cường chắp tay vái chào, và Lão Bà Chiêu, với đôi mắt đã có lại chút sinh khí, dõi theo bóng họ khuất dần sau những con đường đất lầy lội. Tiểu Linh Nhi quay đầu lại, vẫy tay chào tạm biệt, nụ cười trên môi nàng trong trẻo như giọt sương mai.
Hành trình của họ tiếp tục xuyên qua những vùng đất hoang vu, nơi dấu vết của 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' vẫn còn in hằn trên từng tấc đất, từng thân cây khô cằn. Những ngôi làng đổ nát, những cánh đồng bị bỏ hoang, tất cả đều kể lại câu chuyện về một quá khứ đau thương, về sự vô thường của kiếp người. Lâm Nhất vẫn điềm đạm bước đi, đôi mắt sâu thẳm trầm tư dõi nhìn cảnh vật, lắng nghe tiếng vọng của thời gian và những nỗi đau còn sót lại. Hắn biết, con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là con đường trải hoa hồng, mà là con đường đầy chông gai, thử thách, nơi mà mỗi bước chân đều phải đối mặt với những khía cạnh khác nhau của hồng trần gian nan.
Càng đi sâu vào vùng đất hẻo lánh, cảnh vật càng trở nên tiêu điều và hoang tàn hơn. Những hàng cây khẳng khiu vươn mình lên trời như những ngón tay gầy guộc của tử thần, không khí mang theo mùi đất ẩm mục và một thứ mùi lạ lẫm, khét lẹt, khó chịu. Buổi chiều tà, một làn sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ khắp nơi, biến cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, ma mị. Từ xa, một ngôi làng hiện ra giữa màn sương, nhưng không phải là một khung cảnh ấm cúng, mà là một bức tranh u ám, nặng nề. Những ngôi nhà xiêu vẹo, đổ nát, không phải do bom đạn của chiến tranh mà dường như bị bỏ mặc, mục ruỗng theo thời gian, những mái nhà thủng lỗ chỗ, tường đất nứt nẻ, cửa sổ trống hoác như những hốc mắt vô hồn. Không khí bao trùm nơi đây là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng mới có tiếng gió rít qua những khe hở, nghe như tiếng than khóc yếu ớt bị kìm nén.
"Ca ca, nơi này sao lại đáng sợ thế?" Tô Mạt Nhi khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày nay bị sự lo lắng bao trùm. Nàng siết chặt tay Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn khắp nơi, cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc để tìm kiếm một tia sáng. Vẻ hoạt bát thường thấy của nàng đã nhường chỗ cho sự cảnh giác và bất an. Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, khuôn mặt thanh tú ẩn chứa nỗi buồn, đôi mắt trong veo nhìn sâu vào ngôi làng, nhẹ nhàng nói: "Hình như không phải do ngoại lực phá hoại, mà là... thứ gì đó khác." Nàng không nói rõ là gì, nhưng giọng điệu của nàng mang theo một sự cảm nhận sâu sắc về điều bất thường. Tiểu Linh Nhi, với thân hình gầy gò, rụt rè bám chặt lấy vạt áo Lâm Nhất, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng ẩn chứa nỗi sợ hãi, khẽ nói: "Ca ca, con sợ." Nàng không hiểu rõ điều gì đang diễn ra, nhưng bản năng mách bảo nàng rằng nơi đây không an toàn.
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn chậm rãi quan sát, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng góc khuất của ngôi làng. Hắn cảm nhận được không khí lạnh lẽo, sương mù ẩm ướt thấm vào da thịt, nhưng hơn cả là một cảm giác nặng nề, ngột ngạt đang bủa vây. Dân làng đi lại như những cái bóng, dáng vẻ còng lưng, bước chân lê lết trên nền đất lầy lội. Ánh mắt họ vô hồn, không có một tia sáng, không một chút biểu cảm, giống như những con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình. Những khuôn mặt khắc khổ, hốc hác, in hằn nỗi sợ hãi cố hữu, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy, khiến họ mất đi cả ý chí sống còn. Hắn cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt ấy, tìm kiếm một tia hy vọng, một sự phản kháng, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng và nỗi tuyệt vọng dâng đầy. Cảnh tượng này khiến trái tim hắn thắt lại, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Đây không phải là sự đói nghèo, bệnh tật, hay hận thù như ở Làng Quỷ Khốc. Đây là một thứ tà ác khác, một thứ tà ác đã gặm nhấm linh hồn con người, biến họ thành những cái vỏ rỗng tuếch. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, nhưng ở đây, linh hồn dường như đã bị rút cạn, tình cảm đã bị đông cứng bởi một nỗi sợ hãi vô hình. Hắn biết, thử thách này sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Khi hoàng hôn dần buông xuống, màn sương mù càng trở nên dày đặc hơn, bao phủ toàn bộ ngôi làng trong một bức màn trắng xóa, ma mị. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm ướt và mùi khói khét lạ lùng, khó tả. Tại quảng trường trung tâm của Làng Ám Khí, một cảnh tượng đau lòng đang diễn ra. Một nhóm người ăn mặc kỳ lạ, áo choàng đen trùm kín đầu, dáng người gầy gò, đang tụ tập. Đứng đầu bọn chúng là một kẻ với đôi mắt sắc lạnh ẩn dưới vành mũ trùm, giọng nói the thé, đầy vẻ khinh miệt, đang ra lệnh cho dân làng. Hắn chính là Kẻ Thao Túng. Dân làng, với ánh mắt vô hồn và thân thể gầy yếu, đang cống nạp những gì ít ỏi còn lại của họ. Những bao lương thực nhỏ nhoi, những vật dụng đã cũ nát, thậm chí là những đứa trẻ thơ ngây bị tách khỏi vòng tay người mẹ đang khóc thút thít. Tiếng khóc yếu ớt của người mẹ bị bóp nghẹt, bị nhấn chìm trong không khí im lặng đáng sợ, và không một ai dám phản kháng.
Kẻ Thao Túng đưa ánh mắt sắc lạnh lướt qua đám đông dân làng đang run rẩy, giọng nói the thé vang vọng trong màn sương: "Các ngươi đã quên đại nạn? Quên những gì xảy ra khi các ngươi không tuân theo ý chỉ của Thần Hộ Mệnh sao? Cống nạp đi, nếu không tai họa sẽ lại giáng xuống!" Lời nói của hắn không mang theo vũ lực trực tiếp, không có roi vọt hay gươm giáo, nhưng lại đầy dọa nạt, lợi dụng triệt để những niềm tin mê tín dị đoan đã ăn sâu vào tâm trí người dân, lợi dụng nỗi sợ hãi về 'bóng ma đại chiến' – những tàn dư kinh hoàng còn sót lại sau 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ'. Hắn không cần phải đánh đập, chỉ cần gieo rắc nỗi sợ hãi, khơi gợi lại những ký ức kinh hoàng về chiến tranh, về sự mất mát, là đủ để biến họ thành những con rối ngoan ngoãn. Mùi khói khét lạ lùng tỏa ra từ những chiếc lò than mà bọn chúng đốt, hòa quyện với mùi ẩm mốc của làng, tạo nên một không gian đầy áp lực và ám ảnh.
"Quá đáng! Sao họ có thể làm vậy?" Tô Mạt Nhi siết chặt tay, đôi mắt to tròn ngấn lệ vì phẫn nộ trước cảnh tượng tàn nhẫn. Nàng muốn xông ra, muốn giúp đỡ người mẹ đang cố gắng níu giữ đứa con bé bỏng của mình, nhưng Lâm Nhất đã nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, kiềm chế. Hắn biết, sự nóng vội lúc này sẽ chỉ gây thêm rắc rối. Mộ Dung Uyển Nhi thở dài, ánh mắt nàng đầy xót xa: "Họ đang lợi dụng nỗi sợ hãi để bóc lột... Còn đáng sợ hơn cả bạo lực trực tiếp." Lời nói của nàng trầm buồn, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của loại tà ác này. Nó không chỉ cướp đi vật chất, mà còn cướp đi ý chí, cướp đi linh hồn.
Lâm Nhất cố gắng nhìn sâu vào ánh mắt của dân làng, tìm kiếm tia hy vọng hay sự phản kháng, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng và nỗi sợ hãi cố hữu. Không một ai dám ngẩng đầu lên, không một ai dám cất lời. Họ đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong sự cam chịu, trong nỗi tuyệt vọng. Tiếng than khóc của người mẹ bị tách con dần yếu đi, rồi im bặt, như thể nàng đã hoàn toàn chấp nhận số phận nghiệt ngã của mình. Lâm Nhất cảm thấy một gánh nặng đè nén lên vai. Hắn từng đối mặt với nhiều loại kẻ thù, từ những kẻ tham lam độc ác đến những ma vật hung dữ. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn đối diện với một thứ tà ác vô hình, một con rắn độc đang siết chặt tâm hồn con người, ăn mòn niềm tin và ý chí của họ. Hắn nhớ lại những lời Lão Đạo Quán Chủ từng nói về 'tâm ma', và nhận ra đây là một biến thể của nó – một 'tâm ma cộng đồng', nơi nỗi sợ hãi cá nhân bị khuếch đại và biến thành sợi xích trói buộc cả một cộng đồng. Con đường phía trước thật mịt mờ.
Đêm khuya, không khí lạnh giá và sương mù dày đặc vẫn bao trùm Làng Ám Khí. Trong một ngôi nhà đổ nát tạm bợ, nơi những bức tường đất đã nứt nẻ và mái nhà thủng lỗ chỗ, Lâm Nhất ngồi trước đống lửa nhỏ đang bập bùng. Ánh lửa yếu ớt hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, làm nổi bật vẻ trầm tư sâu sắc. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, Tiểu Linh Nhi đã ngủ say trong vòng tay Mộ Dung Uyển Nhi, thi thoảng lại rụt rè co mình vì lạnh. Tiếng gió lạnh rít qua những khe hở, nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt, hòa cùng mùi ẩm mốc của căn nhà và mùi khói khét lạ lùng vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một cảm giác nặng nề, ngột ngạt.
Lâm Nhất vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn dõi vào ngọn lửa đang bập bùng, nhưng tâm trí lại đang phiêu du trong những suy tư sâu xa. Hắn cảm thấy một gánh nặng chưa từng có. Loại tà ác này không phải là một quái vật có thể dùng kiếm chém, hay một kẻ tham lam có thể dùng đạo lý để thuyết phục. Nó là một con rắn độc đang siết chặt tâm hồn con người, ăn mòn niềm tin và ý chí. "Chúng không chỉ bóc lột vật chất, mà còn bóc lột cả linh hồn của họ," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm khẽ, như tự nói với chính mình. "Biến họ thành những cái xác không hồn, sống mà như chết." Hắn nhớ lại những ánh mắt vô hồn của dân làng, và cảm thấy một nỗi đau thấu tận tâm can. Đó là một loại 'cái chết' tinh thần, một sự mục ruỗng còn đáng sợ hơn cả cái chết thể xác, bởi nó khiến con người mất đi ý nghĩa của sự tồn tại.
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tiểu Linh Nhi đang ngủ, giọng nàng mang theo sự lo lắng: "Làm sao để đánh thức một người đã chìm sâu trong giấc mơ sợ hãi, Lâm Nhất?" Nàng hiểu rằng, đây không phải là bệnh tật thân xác dễ chữa, mà là bệnh tật lòng người, căn bệnh đã ăn sâu vào tận xương tủy. Tô Mạt Nhi, với vẻ mặt đầy bất bình, cũng lên tiếng: "Hay chúng ta cứ đánh đuổi bọn chúng đi? Rồi dân làng sẽ tự do trở lại." Nàng vẫn giữ bản chất trực tính, muốn dùng hành động để giải quyết vấn đề.
Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. Ánh mắt hắn vẫn dõi vào ngọn lửa, phản chiếu những hình ảnh bấp bênh của ngọn lửa đang cháy. "Nếu nỗi sợ hãi vẫn còn, sẽ có kẻ khác đến lợi dụng. Chúng ta cần phải chữa lành gốc rễ, nhưng... làm sao?" Hắn không chỉ nói về việc đánh đuổi Kẻ Thao Túng, mà còn nói về việc làm thế nào để khơi dậy lại 'ý chí sinh tồn', 'niềm tin' đã mất trong lòng dân làng. Đây là một thử thách lớn hơn bất kỳ kẻ thù ngoại đạo nào. 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn dựa trên sự thấu hiểu, lòng nhân ái, và sự kiên định trong chân tâm. Nhưng làm thế nào để gieo mầm hy vọng vào một mảnh đất tâm hồn đã khô cằn vì sợ hãi và tuyệt vọng? Liệu 'Chân Đạo' có đủ mạnh để chữa lành một loại 'cái chết' tinh thần, sự mục ruỗng của lòng tin và hy vọng này?
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong chính 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình, trong những lời dạy của Huyền Nguyên Quan, trong những chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh. Hắn đã từng tin rằng, chỉ cần giữ vững chân tâm, mọi khó khăn đều sẽ được vượt qua. Nhưng giờ đây, tâm trí hắn bị nỗi sợ hãi cố hữu của dân làng và sự bất lực của chính mình che mờ. Con đường giác ngộ dân làng khỏi sự thao túng này dường như quá xa vời. Sự kiện này sẽ buộc Lâm Nhất phải tìm ra một phương pháp 'chữa lành' mới, vượt ra ngoài y thuật và đạo lý thông thường, một con đường để khơi dậy ngọn lửa hy vọng đã lụi tàn trong những trái tim đã bị bóng tối nuốt chửng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng nếu chân tâm đã bị che lấp bởi bóng ma sợ hãi, thì làm sao để thức tỉnh giấc mộng ấy?
Bản chất của Kẻ Thao Túng, cách hắn lợi dụng tàn dư của 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' để kiểm soát con người, cũng gợi lên trong lòng Lâm Nhất một câu hỏi lớn hơn về những thế lực đã gây ra đại chiến, và liệu những kẻ như vậy có còn hoạt động trong bóng tối để duy trì sự hỗn loạn hay không. Đêm nay, Lâm Nhất thức trắng, đôi mắt mở to nhìn vào màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn bao phủ dày đặc, như chính nỗi sợ hãi đang bủa vây Làng Ám Khí. Hắn hiểu rằng, để trở thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Nhưng hồng trần này, có những góc khuất tăm tối đến mức nào mà hắn chưa từng đối diện? Và liệu, đối với những linh hồn đã chết trong sợ hãi, 'tiên đạo tại tâm' có còn ý nghĩa nữa chăng? Con đường 'Vô Tiên Quy Nguyên' của Lâm Nhất, tưởng chừng đã dần viên mãn, giờ đây lại mở ra một vực thẳm mới, sâu thẳm hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.