Vô tiên chi đạo
Chương 474

Ánh Nến Giữa Đêm Khuya: Giác Ngộ Căn Nguyên Nỗi Sợ

4133 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp xung đột nội tâm của Lâm Nhất từ cuối Chương 473, khẳng định lại niềm tin vào 'Chân Đạo' và con đường cảm hóa bằng chân lý.,Lâm Nhất không dùng vũ lực mà tiếp cận nhóm tà ác, cụ thể là Kẻ Thao Túng (Tà Đạo Sĩ), để tìm hiểu căn nguyên nỗi đau và sự lạc lối của chúng, đồng thời khám phá nguồn gốc nỗi sợ hãi của dân làng.,Bắt đầu quá trình cảm hóa những kẻ tà ác và khơi dậy ý chí sống, niềm tin vào bản thân cho dân làng thông qua sự bao dung, lắng nghe và triết lý sâu sắc của Lâm Nhất.,Khắc họa sâu sắc hơn 'cái chết' tinh thần của dân làng, như một dạng 'vô thường' mà Lâm Nhất phải đối mặt, chuẩn bị cho mốc Ch.478.,Phát triển vai trò của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trong việc hỗ trợ Lâm Nhất bằng sự tinh tế và lòng trắc ẩn, tạo ra sự cân bằng trong cách tiếp cận vấn đề.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Tiểu Linh Nhi, Trưởng Làng U Ám, Kẻ Thao Túng (Tà Đạo Sĩ), Dân làng Làng Ám Khí
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, hy vọng le lói, căng thẳng triết lý.
Kết chương: [object Object]

Đêm dài như vô tận trôi qua trong tịch mịch. Giữa Làng Ám Khí, nơi mà cả không gian và thời gian dường như đều bị bóng tối nuốt chửng, Lâm Nhất đã trải qua một đêm trằn trọc không ngủ. Hắn không ngồi thiền định như thường lệ, cũng không tìm kiếm sự an yên trong hơi thở. Thay vào đó, hắn mở to đôi mắt, nhìn thẳng vào màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn bao phủ dày đặc, tựa như bức màn vô hình đang giam hãm những linh hồn khốn khổ nơi đây. Mùi ẩm mốc của những ngôi nhà hoang tàn, mùi khói khét còn vương vấn từ đêm qua, và cả mùi hương lạ lùng của những loài cây dại mọc quanh làng hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng gió rít qua những khe hở của căn nhà xiêu vẹo nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt, gợi lên một nỗi bất an sâu sắc. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm mới, sâu thẳm hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.

Sáng sớm, khi ánh sáng đầu tiên của ngày cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhuộm một màu xám xịt lên cảnh vật, Lâm Nhất từ từ rời khỏi nơi trú ẩn tạm bợ. Hắn tìm đến một gốc cây cổ thụ đã chết khô ở rìa làng, nơi những cành cây khẳng khiu vươn lên trời xanh như những ngón tay gầy guộc của tử thần. Hắn ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây đó, Phù Trần Mộc đặt ngang trên đùi, đôi mắt khép hờ, nhưng tâm trí vẫn đang không ngừng chiêm nghiệm. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt của buổi sáng sớm thấm vào từng thớ thịt, từng hơi thở, nhưng hắn dường như không hề bận tâm. Hắn đang cố gắng lắng nghe, không phải bằng thính giác, mà bằng cả linh hồn mình, lắng nghe tiếng lòng của Làng Ám Khí, tiếng khóc thầm của những con người đang sống trong nỗi sợ hãi tột cùng.

"Đây không phải là cái chết của thân xác, mà là cái chết của linh hồn," Lâm Nhất thầm nhủ trong tâm, giọng nói nội tâm trầm khẽ, như tiếng vọng từ sâu thẳm cõi lòng. "Một loại 'vô thường' đáng sợ hơn bất cứ tai ương nào. Cái chết của thân xác là hữu hạn, có thể chấp nhận. Nhưng cái chết của linh hồn, khi con người còn sống mà như đã chết, mất đi ý nghĩa của sự tồn tại, mất đi niềm tin, mất đi hy vọng... làm sao để chữa lành một vết thương vô hình như vậy?" Nỗi bất lực từ đêm qua vẫn còn ám ảnh hắn, giằng xé trong tâm can. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần giữ vững chân tâm, mọi khó khăn đều sẽ được vượt qua. Nhưng giờ đây, chân tâm của dân làng đã bị che lấp bởi bóng ma sợ hãi, bị thao túng bởi những kẻ nhân danh thần linh, biến họ thành những cái xác không hồn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng nếu chân tâm đã bị che lấp bởi bóng ma sợ hãi, thì làm sao để thức tỉnh giấc mộng ấy?"

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, sau một đêm cũng không ngủ yên giấc, lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Mùi cháo trắng nấu với vài loại rau dại thoang thoảng trong không khí, cố gắng xua đi cái mùi ẩm mốc, mục nát. Tiểu Linh Nhi nép mình bên cạnh Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhưng ẩn chứa nỗi sợ hãi, e dè nhìn những người dân làng lầm lũi đi qua, những bước chân nặng nhọc, ánh mắt vô hồn. Nàng bé bỏng vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết sự phức tạp của thế giới này, nhưng nàng có thể cảm nhận được không khí nặng nề, u ám bao trùm.

Mộ Dung Uyển Nhi bước đến bên Lâm Nhất, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua lớp áo vải thô. "Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Ánh mắt huynh nặng trĩu." Giọng nàng dịu dàng, như tiếng suối chảy, mang theo sự lo lắng chân thành. Nàng hiểu nỗi đau của hắn, sự giằng xé nội tâm khi phải đối mặt với một loại tà ác không thể dùng kiếm chém, một thứ bệnh tật không thể dùng y thuật chữa lành.

Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, ban đầu còn mang vẻ trầm tư, giờ đây đã ánh lên một tia kiên định. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ, mà là sự chấp nhận, sự bình an tìm thấy sau một đêm dài đấu tranh nội tâm. "Ta ổn, Uyển Nhi. Chân Đạo không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là tu dưỡng hồng trần. Và hồng trần này, có lẽ còn nhiều điều ta chưa thấu hiểu." Hắn đứng dậy, gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng ta tin, dù là dòng nước đục ngầu nhất, vẫn có thể lắng trong." Hắn quay người, hướng về phía dân làng, nơi những con người đang lầm lũi bắt đầu một ngày mới trong sự vô vọng.

***

Buổi sáng muộn, sương mù dần tan, nhưng bầu trời vẫn âm u, không một tia nắng ấm áp nào có thể xuyên qua được. Làng Ám Khí vẫn chìm trong cái không khí nặng nề, u ám. Tiếng bước chân lầm lũi của dân làng vang vọng trên con đường đất ẩm ướt, xen lẫn với tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây dại mọc um tùm. Mùi khói bếp yếu ớt từ vài căn nhà còn sót lại, hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mục nát của những bức tường đổ nát, càng khiến cho không gian thêm phần ảm đạm. Những căn nhà xiêu vẹo, cửa đóng im ỉm, như những nấm mồ chôn vùi những ước mơ, hy vọng.

Lâm Nhất không nói một lời nào, không cố gắng giảng giải đạo lý, cũng không dùng bất kỳ phép thuật nào. Hắn chỉ đơn giản bắt đầu giúp đỡ những công việc nhỏ nhất của dân làng. Hắn cúi người, nhặt những cành củi khô nằm rải rác trên đất, rồi chất gọn gàng thành một đống. Hắn dùng một cái thùng gỗ cũ kỹ, gánh nước từ giếng về cho một bà lão đang run rẩy vì tuổi già và bệnh tật. Hắn thậm chí còn trèo lên một mái nhà dột nát, cẩn thận sửa chữa những tấm ngói bị vỡ, mặc cho lớp bùn đất bám vào bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ của mình. Mỗi hành động của hắn đều chậm rãi, từ tốn, nhưng chất chứa một sự chân thành sâu sắc, một lòng trắc ẩn không lời. Hắn không hề yêu cầu bất cứ điều gì, chỉ lặng lẽ làm việc, như thể đó là một phần tự nhiên của cuộc sống, một phần của 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đang theo đuổi.

Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng bước đi giữa những căn nhà. Nàng mở túi thuốc, cẩn thận lấy ra kim châm, dùng y thuật của mình để chăm sóc những người ốm yếu, những đứa trẻ gầy gò, ho khan. Nàng không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng từng nói, và giờ đây, nàng đang cố gắng dùng chút khả năng của mình để xoa dịu cả nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cho những con người khốn khổ. Nàng xoa bóp cho một bà lão bị đau khớp, băng bó vết thương cho một đứa trẻ bị ngã, và truyền cho họ một chút hơi ấm từ lòng nhân ái của mình.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, cố gắng chơi đùa với những đứa trẻ đang ngồi co ro trong góc. Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng, dù cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng vẫn không thể che giấu đi sự bất lực và lo lắng trong lòng. "Này các tiểu đệ đệ, tiểu muội muội, nhìn này, tỷ tỷ sẽ biến ra một bông hoa xinh đẹp cho các ngươi xem!" Nàng dùng vài nhánh cỏ dại, khéo léo đan thành một bông hoa nhỏ, đưa cho một đứa bé. Đứa bé nhìn nàng với ánh mắt trống rỗng, không một chút phản ứng. Tô Mạt Nhi thở dài, nụ cười gượng gạo trên môi càng thêm phần méo mó. Nàng hiểu rằng, nụ cười của nàng không thể xua đi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm hồn những đứa trẻ này.

Đúng lúc đó, Kẻ Thao Túng, một tà đạo sĩ với ngoại hình gầy gò, đôi mắt sắc lạnh và môi mỏng, xuất hiện cùng vài tên tay sai. Hắn mặc một bộ trang phục màu tối, có những họa tiết bí ẩn, toát lên vẻ âm hiểm. Giọng nói the thé của hắn vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh ảm đạm của làng. "Ồ, một đạo sĩ vĩ đại lại đi làm mấy việc vặt vãnh này sao? Chân lý của ngươi chỉ đến thế thôi à?" Hắn cười khẩy, ánh mắt chế giễu nhìn Lâm Nhất đang cặm cụi sửa chữa mái nhà. "Ngươi nghĩ những việc nhỏ nhặt này có thể thay đổi được số phận của những kẻ khốn khổ này sao? Chúng đã bị giam cầm bởi nỗi sợ hãi, bị trói buộc bởi sự ngu muội của chính chúng rồi!"

Lâm Nhất không ngẩng đầu lên, tay hắn vẫn cẩn thận đặt từng tấm ngói vào đúng vị trí. Giọng hắn trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên, như tiếng nước chảy qua đá, không hề mang theo chút phẫn nộ hay tức giận nào. "Chân lý không phân biệt việc lớn nhỏ, chỉ phân biệt tâm. Nếu tâm chân thành, dù là việc nhỏ bé nhất, cũng có thể gieo mầm hy vọng." Hắn cúi xuống, cẩn thận buộc lại dây giày đã tuột của một đứa trẻ đang đứng gần đó, ánh mắt đầy sự quan tâm và bao dung. Đứa trẻ giật mình, nhưng không hề bỏ chạy.

Kẻ Thao Túng cau mày, tỏ vẻ khó chịu trước sự bình thản của Lâm Nhất. Hắn vốn quen với sự sợ hãi, sự run rẩy của dân làng, quen với sự khuất phục của kẻ yếu. Sự điềm tĩnh của Lâm Nhất, sự chân thành trong từng hành động, khiến hắn cảm thấy bị thách thức, bị coi thường. Hắn không ngăn cản, bởi hắn tin rằng những hành động vô nghĩa này của Lâm Nhất sẽ chẳng có tác dụng gì, và rồi hắn sẽ chứng kiến Lâm Nhất thất bại trong tuyệt vọng. Hắn quay đi, một nụ cười khẩy vẫn vương trên môi, nhưng trong lòng đã dấy lên một sự khó chịu khó tả.

Từ xa, Trưởng Làng U Ám, với khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt vô hồn, lén lút quan sát Lâm Nhất. Lưng ông còng gập vì áp lực cuộc sống, quần áo cũ nát, bẩn thỉu. Ông đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều sự tuyệt vọng. Nhưng khi nhìn thấy Lâm Nhất cúi xuống buộc dây giày cho đứa trẻ, ánh mắt vô hồn của ông thoáng qua một tia dao động nhỏ, như một ánh lửa le lói trong màn đêm đen kịt. Đó là một cảm xúc phức tạp, pha trộn giữa sự hoài nghi, sự tò mò, và một chút gì đó đã lâu lắm rồi ông không còn cảm thấy: sự hy vọng.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mù còn lảng vảng, rọi xuống quảng trường làng, nơi thường diễn ra các nghi lễ mê tín do Kẻ Thao Túng dàn dựng. Không khí nơi đây có phần bị áp đặt, nặng nề hơn những nơi khác trong làng. Một mùi hương liệu lạ, cay nồng, hòa lẫn với mùi khói nhang yếu ớt, phảng phất trong không gian. Tiếng trống chiêng rè rè, lạc nhịp từ một góc nào đó, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn, rờn rợn.

Kẻ Thao Túng bước lên một bệ đá cao, nơi hắn thường dùng để thực hiện các nghi lễ mê tín của mình. Hắn giang hai tay ra, bộ trang phục màu tối với những họa tiết bí ẩn càng làm tăng thêm vẻ âm hiểm. Giọng nói the thé của hắn vang vọng khắp quảng trường, xuyên qua tai những dân làng đang đứng co ro, cúi gằm mặt. "Hỡi những kẻ ngu muội, những linh hồn yếu đuối! Các ngươi nhìn xem, thế giới này là một vực thẳm của đau khổ! Đói khát, bệnh tật, cái chết luôn rình rập các ngươi! Các ngươi bất lực, yếu đuối, không thể tự mình thoát khỏi bể khổ này!" Hắn gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt vô hồn của dân làng. "Chỉ có ta, kẻ mang trong mình ý chỉ của thần linh, mới có thể dẫn dắt các ngươi! Chỉ có sự phục tùng tuyệt đối, sự cống hiến cho ta, mới có thể mang lại cho các ngươi một chút bình an giả tạo, một chút hơi thở tạm bợ trong cuộc đời vô nghĩa này!"

Hắn tiếp tục thao thao bất tuyệt về sự bất lực của con người, về sự trừng phạt nghiệt ngã của 'luật trời' nếu ai đó dám chống đối, dám rời bỏ sự kiểm soát của hắn. Hắn nói về những lời nguyền rủa, về những tai ương sẽ giáng xuống những kẻ không nghe lời. Những lời lẽ của hắn như những mũi kim châm, đâm sâu vào nỗi sợ hãi cố hữu của dân làng, khiến họ càng thêm tin vào sự tuyệt vọng, càng thêm chìm sâu vào sự khuất phục. Ánh mắt của họ trống rỗng, vô hồn, không một chút phản kháng, như những con rối bị điều khiển bằng sợi dây vô hình của nỗi sợ hãi.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng giữa đám đông dân làng. Lâm Nhất không hề sợ hãi hay phẫn nộ trước những lời lẽ đầy tính thao túng của Kẻ Thao Túng. Ánh mắt hắn không hề lóe lên sự giận dữ, mà chỉ có sự thấu hiểu và chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn lặng lẽ lắng nghe từng lời, từng câu, như một người đang đọc một cuốn sách cổ, cố gắng tìm ra ý nghĩa sâu xa ẩn sau mỗi con chữ. Mộ Dung Uyển Nhi nắm chặt tay Tiểu Linh Nhi, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng vẫn kiên định. Tô Mạt Nhi thì không thể kìm nén được sự bất bình, nàng siết chặt nắm tay, nhưng Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nàng giữ im lặng.

Kẻ Thao Túng dừng lại, nhìn xung quanh, ánh mắt đầy vẻ tự mãn khi thấy những khuôn mặt cúi gằm, không một chút phản kháng. "Các ngươi nhìn xem, kẻ ngoại lai này đang cố gắng gieo rắc hy vọng hão huyền. Hắn làm những việc vô nghĩa, nói những lời vô ích. Nhưng hy vọng có cứu được các ngươi khỏi đói khát, khỏi bệnh tật, khỏi cái chết đang rình rập không? Chỉ có sự phục tùng mới mang lại bình an giả tạo!" Hắn chỉ tay về phía Lâm Nhất, giọng the thé đầy mỉa mai. "Ngươi, kẻ tự xưng là đạo sĩ, ngươi có thể làm gì hơn ngoài việc lừa bịp những kẻ ngây thơ bằng thứ chân lý rỗng tuếch của ngươi?"

Lâm Nhất không ngắt lời. Hắn chờ đợi cho đến khi Kẻ Thao Túng hoàn toàn kết thúc bài diễn thuyết của mình. Sau một khoảnh khắc im lặng đến đáng sợ, giọng hắn trầm ấm, vang vọng khắp quảng trường, không hề mang theo chút gay gắt hay tranh cãi, mà như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, gõ vào sâu thẳm tâm can. "Nỗi sợ hãi là một bức tường..." Hắn chậm rãi nói, ánh mắt dõi vào Kẻ Thao Túng, nhưng dường như đang nói với tất cả mọi người, và cả chính mình. "...nhưng ai đã xây nên nó? Và liệu có phải chính kẻ xây nên nó cũng đang bị giam cầm bởi nỗi sợ hãi của chính mình?"

Câu hỏi của Lâm Nhất không phải là một lời buộc tội, mà là một sự gợi mở, một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Kẻ Thao Túng bất ngờ. Hắn vốn quen với sự phản kháng bằng vũ lực, bằng lời lẽ cãi vã, chứ không phải bằng một câu hỏi đầy tính triết lý như vậy. Ánh mắt hắn thoáng dao động, như có một điều gì đó đã chạm đến sâu thẳm trong tâm hồn hắn, điều mà hắn đã cố gắng chôn vùi từ rất lâu. Một vài dân làng, vốn đã cúi gằm mặt, bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một tia tò mò, không còn hoàn toàn vô hồn. Họ nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Kẻ Thao Túng, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho câu hỏi mà chính họ cũng chưa từng dám đặt ra. Dù chỉ là một tia lay động rất nhỏ, nhưng nó đã nhen nhóm lên một chút ánh sáng le lói trong màn đêm đen kịt của Làng Ám Khí.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời xám xịt của Làng Ám Khí, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo, se sắt của không khí. Gió lạnh rít qua những khe hở của các căn nhà đổ nát, mang theo mùi hương liệu cay nồng từ lán trại của Kẻ Thao Túng, nơi những lá bùa rách rưới treo lủng lẳng, xào xạc trong gió. Khu vực này có phần khác biệt, với những vật phẩm trang trí mang tính mê tín, những hình vẽ kỳ quái trên vách lán, tạo nên một vẻ bí ẩn và đáng sợ hơn.

Lâm Nhất điềm nhiên bước đến trước lán trại của Kẻ Thao Túng. Hắn không hề mang theo bất kỳ vũ khí nào, cũng không có ý định tấn công. Hắn chỉ đơn giản muốn nói chuyện, muốn tìm hiểu căn nguyên của nỗi sợ hãi, của sự thao túng đã ăn sâu vào nơi đây. Kẻ Thao Túng, có vẻ ngạc nhiên và khó chịu trước sự xuất hiện không mời mà đến của Lâm Nhất, cuối cùng cũng bước ra. Hắn đứng đối diện Lâm Nhất, ánh mắt sắc lạnh quét qua thân hình gầy gò của vị đạo sĩ trẻ.

"Ngươi muốn gì?" Kẻ Thao Túng hỏi, giọng the thé đầy vẻ cảnh giác. "Ngươi nghĩ vài câu nói suông có thể lay chuyển được ta sao? Ngươi nghĩ thứ chân lý hão huyền của ngươi có thể phá vỡ được sự kiểm soát mà ta đã dày công xây dựng sao? Ta đã nhìn thấu hồng trần, chỉ có sức mạnh và sự kiểm soát mới là chân lý!" Hắn giơ tay ra, một luồng hắc khí mỏng manh thoát ra từ lòng bàn tay, như thể muốn thị uy, muốn đe dọa.

Lâm Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của Kẻ Thao Túng, không hề né tránh. Hắn không tranh cãi, không phản bác, chỉ nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm như tiếng nước chảy: "Sức mạnh có thể mang lại quyền lực, nhưng liệu nó có mang lại bình yên cho chính ngươi không? Hay nó chỉ là lớp vỏ bọc cho một nỗi sợ hãi lớn hơn... nỗi sợ bị lãng quên, bị yếu đuối, hay nỗi sợ phải đối mặt với chính mình?" Hắn không phán xét, không buộc tội, mà chỉ gợi mở, chỉ thấu cảm. Hắn nhìn sâu vào Kẻ Thao Túng, như thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo, tàn ác bên ngoài để chạm đến một phần cốt lõi nào đó đang bị tổn thương, bị che giấu.

Kẻ Thao Túng im lặng. Hắn không ngờ Lâm Nhất lại có thể nhìn thấu tâm can hắn đến vậy. Ánh mắt hắn lóe lên một tia dao động khó nắm bắt, một cảm xúc phức tạp lướt qua nhanh đến mức gần như không thể nhận ra: đó là sự bất ngờ, sự giận dữ, và cả một chút gì đó giống như nỗi đau bị chạm đến. Hắn đã cố gắng che giấu nỗi sợ hãi của chính mình, nỗi sợ bị lãng quên sau 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ', nỗi sợ phải đối mặt với sự yếu đuối của bản thân khi không còn có thể kiểm soát mọi thứ xung quanh. Hắn dùng sự thao túng và quyền lực để che đậy những tổn thương sâu sắc bên trong, nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã nhẹ nhàng bóc trần lớp vỏ bọc đó.

Trưởng Làng U Ám, vốn đứng từ xa lén lút quan sát, nghe được những lời đối thoại ấy, ánh mắt vô hồn của ông bỗng chợt sáng lên một chút. "Nỗi sợ bị lãng quên..." Ông thầm thì trong tâm trí, câu nói ấy như một tiếng vọng, đánh thức một phần ký ức đã bị chôn vùi từ lâu. Ông cũng từng có những nỗi sợ hãi tương tự, những nỗi sợ đã đẩy ông và cả dân làng vào vòng xoáy của sự khuất phục.

Lâm Nhất khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy sự tôn trọng, không phải cho quyền lực của Kẻ Thao Túng, mà cho nỗi đau mà hắn có thể đã trải qua. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn nhẹ như gió thoảng. "Ngươi cũng vậy." Rồi hắn quay đi, bước chậm rãi vào màn đêm đang buông xuống, để lại Kẻ Thao Túng một mình trong ánh hoàng hôn tàn, giữa mùi hương liệu cay nồng và tiếng gió rít qua những lá bùa rách rưới.

Một vài dân làng đã chứng kiến cảnh này từ xa. Họ không thể nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại, nhưng họ thấy sự bình thản của Lâm Nhất, thấy ánh mắt dao động của Kẻ Thao Túng. Trong lòng họ dấy lên những cảm xúc phức tạp, những câu hỏi không lời. Đó là một tia sáng nhỏ nhoi, một mầm hy vọng mong manh được gieo vào mảnh đất tâm hồn đã khô cằn vì sợ hãi và tuyệt vọng. Lâm Nhất hiểu rằng, 'cái chết' tinh thần của dân làng và nỗi sợ hãi bị thao túng là một dạng 'vô thường' khác, không phải cái chết thể xác, nhưng cũng đẩy hắn đến những chiêm nghiệm sâu sắc về ý nghĩa của sự sống và cái chết, về con đường 'Vô Tiên Quy Nguyên' của mình. Hắn đã gieo một hạt giống, và giờ, hạt giống ấy đã bắt đầu nảy mầm trong một vài tâm hồn, dù chỉ là rất khẽ khàng, như một tiếng thở dài trong đêm khuya.

Đêm nay, Làng Ám Khí vẫn chìm trong bóng tối và sương mù, nhưng trong lòng một vài người, một ánh nến nhỏ đã được thắp lên, le lói giữa màn đêm dày đặc. Ánh nến ấy yếu ớt, dễ bị dập tắt, nhưng nó là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình để thức tỉnh những linh hồn đã chết, để đưa họ trở về với 'chân tâm' của chính mình. Lâm Nhất tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và hồng trần này, dù có tăm tối đến đâu, cũng không thể hoàn toàn che lấp đi ánh sáng của lòng nhân ái và chân lý.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ