Vô tiên chi đạo
Chương 475

Hóa Giải Oán Nghiệt: Lòng Người Tái Sinh

3600 từ
Mục tiêu: Cảm hóa thành công một số kẻ tà ác (tay sai của Kẻ Thao Túng) và khơi dậy ý chí hướng thiện nơi họ, chứng minh sức mạnh của tình người và sự thấu hiểu.,Lâm Nhất tiếp tục củng cố niềm tin của dân làng Làng Ám Khí vào 'Chân Đạo' của hắn, bắt đầu quá trình phục hồi tinh thần cho cộng đồng bị tổn thương.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Kẻ Thao Túng, hé lộ căn nguyên sự lạc lối của hắn và mở ra khả năng cảm hóa hoàn toàn trong tương lai.,Khẳng định rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất không chỉ chữa lành thể xác mà còn chữa lành những vết thương vô hình trong tâm hồn, là chìa khóa để vượt qua 'cái chết' tinh thần.,Tiếp tục dẫn dắt mạch truyện đến mốc sự kiện Ch.478 bằng cách thể hiện 'sự tái sinh' của lòng người như một khía cạnh của 'vô thường' và 'ý nghĩa của sự sống'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Tiểu Linh Nhi, Trưởng Làng U Ám, Kẻ Thao Túng (Tà Đạo Sĩ), Dân làng Làng Ám Khí, Tay sai của Kẻ Thao Túng
Mood: Chiêm nghiệm, hy vọng, cảm động, sâu lắng, nhân văn
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống Làng Ám Khí đã mang theo một tia hy vọng mỏng manh, như ánh nến le lói giữa phong ba. Nhưng khi sương mù tan dần, nhường chỗ cho ánh bình minh đầu tiên nhuộm hồng đỉnh núi xa xăm, thì tia hy vọng ấy lại hóa thành một niềm tin kiên định hơn, len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi làng vốn dĩ chỉ toàn u ám và sợ hãi. Gió lạnh vẫn thổi, mang theo hơi ẩm của đất đá và mùi rêu phong cũ kỹ, nhưng không khí trong làng dường như đã nhẹ nhõm hơn đôi chút. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ không còn bị đè nén bởi sự im lặng chết chóc.

Lâm Nhất không nghỉ ngơi nhiều. Hắn hiểu rằng, một khi đã gieo hạt giống của niềm tin, phải cần cù vun xới để nó đâm chồi nảy lộc. Cùng với Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, hắn đi sâu vào Làng Ám Khí, đặt chân lên những con đường mòn lầy lội, rêu phong mà người dân đã đi qua bao đời trong sự câm lặng và sợ hãi. Kiến trúc trong làng vẫn là những mái nhà tranh vách đất xiêu vẹo, cũ kỹ, nhưng những ô cửa sổ vốn khép kín nay đã hé mở, để lộ những ánh mắt tò mò, dè dặt dõi theo bước chân của họ.

Mộ Dung Uyển Nhi, với túi thuốc và kim châm luôn mang bên mình, nhanh chóng bắt tay vào việc chữa trị. Nàng không khoa trương, không cầu kỳ, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe những tiếng ho khan, những tiếng rên rỉ yếu ớt từ các túp lều. Dung mạo thanh tú của nàng ẩn chứa một sự kiên nhẫn vô hạn, đôi mắt trong veo như dòng suối đầu nguồn, nay lại tràn đầy sự thấu cảm khi nhìn những thân thể gầy gò, xanh xao, những đôi mắt trũng sâu vì đói khát và bệnh tật. Nàng dùng những bài thuốc đơn giản từ thảo dược hái dọc đường, những châm cứu nhẹ nhàng để khơi thông khí huyết, xoa dịu cơn đau. Mỗi lần kim châm của nàng chạm vào da thịt, không chỉ là dòng khí ấm nóng lan tỏa mà còn là một tia hy vọng nhỏ nhoi, một sự an ủi vô hình chạm đến tâm hồn những người dân đã tưởng chừng bị lãng quên. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của một cụ già, giọng nói dịu dàng như gió xuân: “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng vết thương thể xác có thể lành, còn vết thương lòng cần thời gian và sự sẻ chia.” Lời nói của nàng như một liều thuốc quý, không chỉ cho thể xác mà còn cho tâm hồn đang mục ruỗng vì nỗi sợ hãi.

Trong khi đó, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lại chọn cách tiếp cận khác. Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, điềm đạm, ngồi xuống cạnh một cụ già đang co ro bên bếp lửa tàn. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe những tiếng thở dài, những lời lẩm bẩm không rõ nghĩa của người già yếu. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông cụ, một cái chạm không mang theo bất kỳ sức mạnh hay thần thông nào, chỉ có sự ấm áp và thấu hiểu chân thành. Ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của cụ, như thể đang tìm kiếm những ký ức, những câu chuyện bị chôn vùi. Hắn bắt đầu kể, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy qua khe đá, những câu chuyện về sự kiên cường của con người, về những tia sáng nhỏ bé có thể xua đi bóng tối bao la. Hắn kể về những người đã từng tuyệt vọng nhưng không từ bỏ, về những mầm cây bé nhỏ vươn lên từ kẽ đá khô cằn, về những dòng sông vẫn tìm thấy lối ra biển cả dù phải chảy qua bao ghềnh thác. “Không có nỗi đau nào kéo dài mãi mãi, chỉ có lòng người kiên cường mới có thể vượt qua,” hắn khẽ nói, lời lẽ đơn giản nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người.

Cụ già ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn kia bỗng chớp nhẹ, như thể một lớp bụi dày vừa được lau đi. “Chúng tôi đã quên mất niềm tin là gì rồi, đạo sĩ à. Sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy, đến nỗi chúng tôi không còn nhớ mình đã từng là ai nữa,” ông thều thào, giọng khàn đặc. Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để sưởi ấm cả một góc nhà tranh lạnh lẽo. Hắn không phản bác, không ép buộc, chỉ tiếp tục kể, tiếp tục lắng nghe, để cho lời nói của mình thẩm thấu vào tâm hồn khô cằn của người dân.

Tô Mạt Nhi thì lại mang đến một luồng sinh khí hoàn toàn khác. Với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, nàng nhanh nhẹn tìm đến những đứa trẻ đang co ro, sợ sệt. Ban đầu, lũ trẻ né tránh, ánh mắt đầy đề phòng. Nhưng Tô Mạt Nhi không nản lòng. Nàng bắt đầu kể những câu chuyện cổ tích vui tươi, những câu đố ngộ nghĩnh, và rồi nàng lôi Tiểu Linh Nhi ra. Tiểu Linh Nhi, vốn là một đứa trẻ đã trải qua nhiều đau khổ, nhưng nhờ có Lâm Nhất và các sư huynh, sư tỷ, giờ đây đã dần lấy lại được sự ngây thơ vốn có. Tiếng cười trong trẻo, líu lo của Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi khi chúng chơi trò “đoán hình” dưới ánh nắng yếu ớt đã trở thành âm thanh hiếm hoi và kỳ diệu nhất trong Làng Ám Khí. Tiếng cười ấy như một làn gió mát thổi qua những tâm hồn đã héo hon, khiến những đứa trẻ khác cũng dần dần tò mò, rồi mạnh dạn tiến lại gần, tham gia vào trò chơi. Khuôn mặt nhỏ nhắn, gầy gò của Tiểu Linh Nhi nay đã rạng rỡ hơn, đôi mắt to tròn không còn nỗi sợ hãi mà thay vào đó là sự tinh nghịch, hiếu kỳ. “Ca ca, tiên nhân có thật không ạ?” Tiểu Linh Nhi hỏi Lâm Nhất khi hắn đi ngang qua, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. Lâm Nhất mỉm cười, xoa đầu nàng, trong lòng thầm nghĩ, tiên nhân không ở đâu xa, tiên nhân ở chính trong những nụ cười thơ trẻ, trong những tấm lòng nhân ái này đây.

Dần dần, không khí trong làng thay đổi. Những ánh mắt dè dặt đã biến thành sự tò mò, rồi thành niềm tin. Mùi thảo dược thoang thoảng từ nơi Mộ Dung Uyển Nhi chữa bệnh, hòa quyện với mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà đã dám nhóm lửa, cùng tiếng cười của lũ trẻ và những câu chuyện trầm ấm của Lâm Nhất, đã tạo nên một bức tranh sống động, đối lập hoàn toàn với vẻ u ám trước đó. Những người dân vốn chỉ biết cúi đầu, giờ đây đã dám ngẩng lên nhìn họ, dám thốt ra những lời cảm ơn vụng về. Sự “tái sinh” tinh thần này không đến từ một phép màu thần thông, mà đến từ sự kiên nhẫn, lòng thấu hiểu và tình người chân thành. Đó là một dạng “vô thường” mà Lâm Nhất đang chiêm nghiệm, không phải là cái chết thể xác, mà là sự chuyển hóa từ trạng thái “sống mà như chết” sang “sống trọn vẹn”, một ý nghĩa sâu sắc hơn về sự sống và cái chết đang dần hé lộ. Hắn hiểu rằng, con đường Vô Tiên Chi Đạo không chỉ là tu luyện phép tắc, mà là tu luyện lòng người, khơi dậy chân tâm ẩn sâu trong mỗi sinh linh.

***

Chiều tà, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ một góc trời, gió lạnh lại nổi lên, mây đen kéo đến dày đặc, báo hiệu một đêm không yên. Kẻ Thao Túng, có lẽ không thể chịu đựng được sự “thờ ơ” và “thấu hiểu” mà Lâm Nhất đã dành cho hắn, cũng như sự thay đổi đang diễn ra trong Làng Ám Khí, đã xuất hiện trở lại tại trung tâm làng. Hắn đứng đó, dáng người khắc nghiệt, ánh mắt sắc lạnh quét qua cảnh tượng đang diễn ra. Những tiếng cười của lũ trẻ chợt tắt, thay vào đó là sự im lặng chết chóc. Dân làng, dù đã có phần vững vàng hơn, vẫn không khỏi rụt rè, cúi đầu khi nhìn thấy hắn. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức, không dễ gì xóa bỏ trong một sớm một chiều.

“Ngươi tưởng vài lời nói suông và thứ y thuật rẻ rúng đó có thể thay đổi được gì sao?” Kẻ Thao Túng the thé lên tiếng, giọng hắn đầy vẻ cay nghiệt, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, như muốn phá tan đi tất cả những gì Lâm Nhất đã vun đắp. “Hồng trần này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, kẻ thống trị và kẻ bị trị! Ngươi cho rằng những thứ hão huyền như ‘tình người’ hay ‘lòng trắc ẩn’ có thể chống lại được quy luật đó sao? Nực cười!” Hắn vung tay, một luồng tà khí mờ nhạt bao quanh thân thể hắn, như một lớp vỏ bọc đầy đe dọa. Mùi hương liệu cay nồng nồng nặc trong không khí, càng khiến cho khung cảnh thêm phần u ám. Hắn muốn thị uy, muốn khẳng định quyền lực và sự kiểm soát của mình.

Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân hình gầy gò không hề lay chuyển, ánh mắt kiên định và thấu hiểu nhìn thẳng vào Kẻ Thao Túng. Hắn không tranh cãi, không phản bác, chỉ nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng gió thoảng qua lá khô: “Vậy ngươi đã tìm thấy gì trong con đường thống trị và sợ hãi đó? Có phải là sự bình yên, hay chỉ là nỗi cô độc lớn hơn? Ngươi đã dùng quyền lực để che giấu điều gì? Hay chính ngươi cũng đang sợ hãi, sợ hãi rằng một ngày nào đó, tất cả sẽ sụp đổ, và ngươi sẽ phải đối mặt với chính mình?” Hắn không phán xét, không buộc tội, mà chỉ gợi mở, chỉ thấu cảm. Hắn nhìn sâu vào Kẻ Thao Túng, như thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo, tàn ác bên ngoài để chạm đến một phần cốt lõi nào đó đang bị tổn thương, bị che giấu. Những câu hỏi của hắn không nhằm công kích, mà nhằm khơi gợi, nhằm đánh thức những nỗi đau đã bị chôn vùi.

Kẻ Thao Túng cứng họng. Hắn không ngờ Lâm Nhất lại có thể nhìn thấu tâm can hắn đến vậy. Luồng tà khí quanh thân hắn chợt dao động, rồi yếu ớt đi. Ánh mắt hắn lóe lên một tia dao động khó nắm bắt, một cảm xúc phức tạp lướt qua nhanh đến mức gần như không thể nhận ra: đó là sự bất ngờ, sự giận dữ, và cả một chút gì đó giống như nỗi đau bị chạm đến. Hắn đã cố gắng che giấu nỗi sợ hãi của chính mình, nỗi sợ bị lãng quên sau ‘Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ’, nỗi sợ phải đối mặt với sự yếu đuối của bản thân khi không còn có thể kiểm soát mọi thứ xung quanh. Hắn dùng sự thao túng và quyền lực để che đậy những tổn thương sâu sắc bên trong, nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã nhẹ nhàng bóc trần lớp vỏ bọc đó.

“Ngươi… ngươi biết gì mà nói! Ngươi chưa từng trải qua nỗi đau mất mát, sự phản bội, sự tuyệt vọng khi cả thế giới quay lưng lại với ngươi!” Kẻ Thao Túng gầm lên, giọng hắn bất ngờ run rẩy, không còn vẻ the thé sắc lạnh mà xen lẫn một sự yếu ớt hiếm thấy. Những lời nói ấy như những vết xước sâu hoắm trong tâm hồn hắn, những vết xước mà hắn đã cố gắng che đậy bằng sự tàn độc và quyền lực. Đôi mắt sắc lạnh của hắn, khi chạm phải ánh nhìn bình thản và đầy thấu hiểu của Lâm Nhất, bỗng trở nên trống rỗng, vô định. Một ký ức đau buồn chợt ập về, mạnh mẽ đến mức hắn không thể chống đỡ. Đó là hình ảnh một chiến trường tan hoang, khói lửa ngút trời, những người thân yêu ngã xuống dưới lưỡi kiếm tàn độc của kẻ thù. Là sự phản bội từ những người hắn từng tin tưởng, là cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên giữa biển người hỗn loạn trong cơn đại loạn. Là sự tuyệt vọng khi hắn cố gắng nắm giữ chút tàn dư của quá khứ, nhưng tất cả đều tan biến như mây khói. Nỗi đau ấy, hắn đã chôn giấu quá sâu, quá lâu, đến mức chính hắn cũng tưởng mình đã quên lãng.

Hắn ôm đầu, tiếng rên rỉ bật ra từ cổ họng, yếu ớt và đầy thống khổ. Thân hình hắn gục xuống, quỳ rạp trên mặt đất lầy lội, tà khí quanh hắn tan biến, chỉ còn lại một con người đang vật lộn với những bóng ma quá khứ. Hắn đã từng là ai? Hắn đã từng tin vào điều gì? Những câu hỏi mà Lâm Nhất gieo vào tâm trí hắn đã đánh thức một phần linh hồn đã ngủ vùi, một phần nhân tính đã bị chính hắn chối bỏ. Lâm Nhất vẫn đứng đó, không tiến lại gần, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn, để cho Kẻ Thao Túng tự mình đối mặt với những vết thương lòng mà hắn đã cố gắng lấp liếm bằng sự tàn ác. Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi cũng đứng lặng, ánh mắt họ đầy sự xót xa và thấu hiểu. Những người dân làng, chứng kiến cảnh tượng này, không ai dám lên tiếng, nhưng trong lòng họ, một sự thay đổi lớn đang diễn ra. Kẻ Thao Túng mà họ vẫn sợ hãi, kẻ đã thao túng cuộc đời họ, giờ đây lại hiện ra yếu ớt, đau khổ đến vậy. Đó không còn là một ác ma vô cảm, mà là một con người đang phải chịu đựng nỗi đau khôn cùng.

***

Hoàng hôn dần buông, nhưng mây đen đã tan, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh lạ thường. Những tia nắng cuối ngày chiếu rọi xuống Làng Ám Khí, nhuộm vàng những mái nhà tranh, những con đường đất, và cả hình ảnh Kẻ Thao Túng vẫn còn ngồi đó, bất động, như một bức tượng giữa trung tâm làng. Hắn không còn gào thét, không còn chống cự, chỉ lặng lẽ ôm đầu, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nơi những ký ức đau buồn đang trỗi dậy dữ dội.

Chứng kiến cảnh tượng này, một vài tay sai của hắn, những kẻ vốn chỉ đi theo vì sợ hãi hoặc vì lợi lộc nhỏ nhoi, bắt đầu cảm thấy dao động. Họ là những kẻ tầm thường, không có ý chí mạnh mẽ như Kẻ Thao Túng, chỉ là những công cụ của sự sợ hãi. Đứng từ xa, họ thì thầm với nhau, ánh mắt đầy sự ngờ vực và hoang mang. “Hắn… hắn đã thay đổi rồi sao? Chúng ta còn ở lại đây làm gì?” Một tên tay sai run rẩy nói, ánh mắt lấm lét nhìn về phía Kẻ Thao Túng, rồi lại nhìn sang Lâm Nhất, người vẫn đứng đó, bình thản như một pho tượng.

Một tên khác, có vẻ là kẻ ít tàn ác nhất, ánh mắt hắn đã từng lộ ra sự chán ghét với chính bản thân mình, lặng lẽ cúi đầu. Hắn tháo bỏ phù hiệu tà ác trên ngực áo, một miếng vải đen vẽ những ký tự quái dị, rồi ném xuống đất. Tiếng phù hiệu rơi xuống đất nghe thật khẽ, nhưng lại vang dội như tiếng sấm trong tâm trí những kẻ còn lại. Hắn không nói một lời, chỉ quay lưng rời đi, bước chân vội vã nhưng đầy kiên quyết, hướng về phía bìa rừng, nơi ánh hoàng hôn vẫn còn len lỏi. Hành động này như một tín hiệu, một lời tuyên bố không lời. Một, rồi hai, rồi ba kẻ khác cũng lần lượt cởi bỏ phù hiệu, ánh mắt họ đã không còn sự hung hãn hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự trống rỗng, như thể họ vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Họ không nhìn về phía Kẻ Thao Túng, cũng không nhìn về phía Lâm Nhất, chỉ lặng lẽ rời đi, bước chân vội vã như muốn thoát khỏi cái bóng của quá khứ. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm,” Lâm Nhất khẽ thầm thì, chứng kiến những kẻ đã từng lạc lối tìm lại được con đường của chính mình. Sự cảm hóa này không đến từ sức mạnh ép buộc, mà đến từ việc khơi dậy chân tâm bị che lấp bởi nỗi sợ hãi và dục vọng.

Dân làng chứng kiến tất cả. Sự sợ hãi trong lòng họ tan biến dần, thay vào đó là sự ngỡ ngàng, rồi là một tia hy vọng mới mẻ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ nhìn những kẻ tay sai rời đi, nhìn Kẻ Thao Túng đang gục ngã, rồi nhìn về phía Lâm Nhất, người đã mang ánh sáng đến cho ngôi làng u tối này. Trưởng Làng U Ám, vốn là một người già cả, khắc khổ, ánh mắt từng vô hồn nay đã rực sáng. Ông run rẩy tiến đến gần Lâm Nhất, đôi chân loạng choạng. “Đạo sĩ… ngài đã làm được điều mà không ai nghĩ đến. Ngài đã khơi dậy lại linh hồn của làng chúng tôi,” ông nói, giọng khàn đặc, đầy xúc động, rồi quỳ xuống, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông, nước mắt của sự giải thoát, của niềm tin đã được tìm lại.

Lâm Nhất nhẹ nhàng đỡ ông dậy, ánh mắt hắn vẫn hiền hòa, trầm tĩnh. “Không phải ta, mà là chính các vị. Niềm tin và lòng thiện luôn tồn tại trong mỗi người. Chỉ là nó cần được đánh thức, cần được vun đắp. ‘Tiên đạo tại tâm’, và chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần này. Các vị đã vượt qua được thử thách lớn nhất – đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình.” Hắn nhìn về phía Kẻ Thao Túng, nơi hắn vẫn ngồi đó, bất động, như một bức tượng, nhưng giờ đây, hắn không còn mang vẻ đe dọa, mà là một sự cô độc đến tận cùng. Ánh mắt Lâm Nhất lại hướng về phía xa, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngay cả những kẻ đã từng lạc lối sâu xa, cũng đều mang trong mình một hạt giống thiện lương. Quan trọng là có ai đủ kiên nhẫn, đủ lòng thấu hiểu để tưới tắm cho hạt giống ấy hay không.”

Đêm nay, Làng Ám Khí không còn chìm trong bóng tối và sương mù dày đặc. Những ánh đèn dầu, những bếp lửa đã được nhóm lên, hắt ra ánh sáng ấm áp. Tiếng cười của trẻ con, tiếng nói chuyện thì thầm của người lớn, và cả tiếng hát ru con của những người mẹ đã vang lên, xua tan đi sự im lặng chết chóc. Đó là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình để thức tỉnh những linh hồn đã chết, để đưa họ trở về với ‘chân tâm’ của chính mình. Lâm Nhất biết rằng, quá trình ‘tái sinh’ này sẽ cần rất nhiều thời gian và công sức, nhưng hắn tin rằng, ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn không chỉ chữa lành thể xác mà còn chữa lành những vết thương vô hình trong tâm hồn, là chìa khóa để vượt qua ‘cái chết’ tinh thần. Hắn đã gieo một hạt giống, và giờ đây, hạt giống ấy đã bắt đầu nảy mầm trong rất nhiều tâm hồn, dù chỉ là rất khẽ khàng, như một tiếng thở dài trong đêm khuya, nhưng đủ để thắp sáng cả một tương lai. Kẻ Thao Túng vẫn còn đó, là một thách thức, nhưng cũng là một cơ hội để Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất thiện ác, về sự vô thường và ý nghĩa của sự sống, cũng như giới hạn cuối cùng của lòng nhân ái.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ