Vô tiên chi đạo
Chương 476

Tái Ngộ Cố Nhân: Duyên Nợ Hồng Trần và Bóng Hình Vô Thường

3030 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất tái ngộ cố nhân thân thiết (Lý Ngọc Hà) đang lâm trọng bệnh, đối diện trực tiếp với sự vô thường của sinh mệnh và quy luật tự nhiên.,Khắc họa sâu sắc hơn xung đột nội tâm của Lâm Nhất về giới hạn của 'tiên đạo' trước cái chết thể xác và sự bất lực trước bệnh tật của người thân.,Tiếp tục thể hiện 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất thông qua sự đồng cảm, chữa lành tinh thần, ngay cả khi không thể chữa lành thể xác.,Thiết lập nền tảng cảm xúc và triết lý cho sự kiện đau lòng ở Chương 478 (cái chết của người thân thiết).,Làm nổi bật vai trò của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trong việc hỗ trợ Lâm Nhất cả về y thuật lẫn tinh thần.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Lý Ngọc Hà, Dân làng Thanh Khê Thôn
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, đau xót, bất lực, cảm thông sâu sắc.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh từ từ trỗi dậy trên những rặng núi phía Đông, nhuộm một màu hồng cam ấm áp lên từng mái nhà tranh lụp xụp của Làng Ám Khí. Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những cành cây, ngọn cỏ, nhưng đã không còn cái vẻ u ám, nặng nề như những ngày tháng trước. Không khí đã trong lành hơn, dù vẫn còn chút mùi ẩm mốc và khói bếp đêm qua vương vấn, nhưng không còn nồng nặc mùi hôi tanh của sự sợ hãi và tuyệt vọng. Tiếng gà gáy yếu ớt từ đâu đó vọng lại, một âm thanh bình dị mà dường như đã bị lãng quên trong suốt một thời gian dài.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lặng lẽ rời làng, bước chân họ xào xạc trên con đường đất còn ẩm ướt hơi sương. Phía sau lưng họ, những ánh mắt dõi theo, không còn là ánh mắt hoài nghi hay sợ hãi, mà là sự biết ơn sâu sắc, pha lẫn chút ngượng ngùng. Vài người dân, đêm qua vẫn còn rụt rè, giờ đây đã dám hé môi thầm thì những lời cảm ơn, những lời chúc phúc dù chỉ là rất khẽ khàng, như sợ làm tan biến đi sự yên bình mong manh vừa mới tìm lại. Những nụ cười gượng gạo, những cái cúi đầu chân thành là hành trang vô hình mà họ trao gửi cho ba vị khách lữ hành.

Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, không khỏi quay đầu nhìn lại ngôi làng đang dần khuất sau làn sương mỏng. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng giờ đây không còn vẻ líu lo, hoạt bát thường thấy, mà thay vào đó là chút trầm tư, một sự quan tâm chân thật. Nàng siết nhẹ túi vải trên tay, nơi chứa đựng vài món quà nhỏ mà dân làng đã cố gắng chuẩn bị để bày tỏ lòng biết ơn.

“Họ sẽ ổn chứ, Lâm Nhất?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo mang theo chút lo lắng.

Lâm Nhất không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn dõi về phía trước, nơi con đường đất đỏ uốn lượn vào giữa những rặng cây xanh biếc. Dáng người gầy gò của hắn toát lên vẻ thanh thoát, từng bước chân điềm đạm, không khoa trương. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm sâu lắng, như đang nhìn thấu vạn vật mà cũng như đang chiêm nghiệm về chính bản thân mình. “Hạt giống hy vọng đã gieo. Phần còn lại, là ý chí của họ.” Hắn đáp, giọng nói ôn hòa, chậm rãi, mang theo một triết lý sâu xa. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần này. Họ đã tự mình vượt qua bóng tối, tìm lại ánh sáng trong tâm hồn. Đó mới là điều quan trọng nhất.”

Mộ Dung Uyển Nhi bước bên cạnh hắn, y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của người từng trải, nhưng giờ đây đã pha lẫn chút an ủi. Nàng hiểu ý Lâm Nhất. Việc chữa lành thể xác có thể dùng thuốc, dùng phép, nhưng chữa lành tâm hồn lại cần một liều thuốc khác, một liều thuốc được bào chế từ chính niềm tin và ý chí của mỗi người. “Quá trình ‘tái sinh’ này sẽ cần rất nhiều thời gian và công sức,” nàng trầm ngâm. “Nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu.”

Lâm Nhất gật đầu, cuối cùng cũng quay đầu nhìn lại Làng Ám Khí một lần cuối. Những mái nhà tranh, những hàng cây, tất cả đều đang tắm mình trong ánh nắng sớm, trông thật bình yên. Hắn biết, con đường phía trước của họ còn rất dài, nhưng ít nhất, hạt giống thiện lương mà hắn đã cố gắng tưới tắm đã bắt đầu nảy mầm. Cái chết tinh thần đã được xua tan, thay vào đó là một sự sống mới, dù còn yếu ớt nhưng đầy hứa hẹn. Hắn tin rằng, ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của mình không chỉ chữa lành thể xác mà còn chữa lành những vết thương vô hình trong tâm hồn, là chìa khóa để vượt qua ‘cái chết’ tinh thần. Hắn thu lại ánh mắt, tiếp tục bước đi, lòng mang theo chút nhẹ nhõm, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo vô định về những gian nan khác của hồng trần vẫn đang chờ đợi phía trước. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và quy luật sinh lão bệnh tử vẫn cứ vận hành không ngừng.

***

Sau vài ngày hành trình ròng rã, băng qua những con đường mòn phủ đầy lá khô và những cánh rừng tĩnh lặng, nhóm Lâm Nhất cuối cùng cũng đặt chân đến Thanh Khê Thôn vào một buổi chiều tà. Không khí nơi đây mát mẻ, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi đất ẩm, mùi lúa chín từ cánh đồng xa xa, và cả mùi cỏ cây hoa dại ven suối. Thanh Khê Thôn hiện ra trước mắt họ như một bức tranh thủy mặc giản dị: những ngôi nhà gỗ đơn sơ với mái tranh vàng óng, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mát. Ngay giữa làng, một ngôi đình nhỏ với mái cong cổ kính đứng sừng sững bên cạnh một cây cổ thụ vươn mình che bóng. Tiếng gà gáy lảnh lót, tiếng chó sủa lanh canh, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, và cả tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên, giản dị.

Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài bình yên, ấm cúng và thân thuộc ấy, một nỗi u buồn sâu thẳm dường như đang bao trùm lấy ngôi làng. Dân làng, dù vẫn đang tất bật với công việc đồng áng hay bếp núc, nhưng nét mặt ai nấy đều tiều tụy, ánh mắt chứa đựng một nỗi lo lắng vô hình. Nhiều người có vẻ ốm yếu, ho khan từng tiếng nặng nề, dáng đi xiêu vẹo.

Lâm Nhất, với đôi mắt tinh tường và tâm hồn nhạy cảm, ngay lập tức cảm nhận được sự bất ổn này. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Mộ Dung Uyển Nhi, với kinh nghiệm của một y sư, cũng nhanh chóng nhận ra những dấu hiệu bất thường. Nàng bước nhanh hơn, tiến về phía những người dân đang ngồi nghỉ dưới bóng cây cổ thụ. Tô Mạt Nhi, ban đầu còn líu lo vì khung cảnh đẹp đẽ, giờ đây cũng thu lại tiếng cười, ánh mắt nàng ánh lên sự lo lắng khi thấy vẻ mặt mệt mỏi của những người phụ nữ, những đứa trẻ gầy gò.

“Thưa các vị lão trượng, các vị cô nương, tiểu huynh đệ,” Mộ Dung Uyển Nhi cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. “Chúng tôi là những lữ khách đi ngang qua. Thấy quý làng có vẻ đang gặp khó khăn về sức khỏe, không biết có thể giúp đỡ được gì chăng?”

Một lão nhân râu tóc bạc phơ, có vẻ là trưởng thôn, ho khan vài tiếng rồi từ từ đứng dậy. “Ôi, các vị khách quý. Lão phu tên là Trần, là trưởng thôn này. Không giấu gì các vị, làng chúng tôi tuy bề ngoài yên bình, nhưng bên trong lại đang chịu đựng một căn bệnh lạ. Nó không phải bệnh dịch bùng phát ồ ạt, mà cứ âm ỉ kéo dài, khiến người già yếu đi, trẻ con xanh xao. Nhiều người đã bỏ mạng vì nó rồi…” Giọng ông cụ trầm buồn, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía xa xăm, nơi những nấm mồ mới đắp đang nhô lên giữa những hàng cây.

Mộ Dung Uyển Nhi tiến lại gần hơn, bắt mạch cho một bà lão đang run rẩy. Nét mặt nàng càng lúc càng trở nên nghiêm trọng. “Bệnh dịch đã qua, nhưng những di chứng vẫn còn rất nặng nề,” nàng nói, giọng đầy lo lắng, đoạn quay sang Lâm Nhất. “Khí huyết suy kiệt, tạng phủ yếu ớt. Có vẻ như những dư chấn của ‘Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ’ trước đây đã ảnh hưởng đến mạch đất, nguồn nước, khiến người dân nơi đây dần dần nhiễm bệnh mà không hay biết.” Nàng không khỏi thở dài, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của một y sư dù tận tâm đến mấy cũng phải đối mặt với những căn bệnh nan y.

Lâm Nhất nghe vậy, đôi mắt hắn càng thêm sâu thẳm. Hắn biết, ‘Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ’ không chỉ gieo rắc sự hỗn loạn, chết chóc trực tiếp, mà còn để lại những di chứng âm ỉ, dai dẳng, phá hủy cuộc sống của vô số người dân vô tội. Hắn nhìn những gương mặt tiều tụy, những ánh mắt tuyệt vọng của dân làng, lòng trắc ẩn trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn bước đến gần trưởng thôn, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay run rẩy của ông. “Chúng ta sẽ làm những gì có thể, trưởng thôn ạ. Nỗi đau thể xác, đôi khi, bắt nguồn từ nỗi đau tinh thần. Khi tâm bất an, thân cũng khó lòng khỏe mạnh.” Hắn nói, giọng ôn hòa nhưng ẩn chứa một sức mạnh an ủi lạ thường.

Suốt buổi chiều hôm đó, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đi khắp làng. Mộ Dung Uyển Nhi tận tâm kiểm tra bệnh tình cho từng người, pha chế những thang thuốc dân dã từ những loại thảo mộc có sẵn trong túi, hướng dẫn họ cách dùng nước sạch, giữ gìn vệ sinh. Nàng làm việc không ngừng nghỉ, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên cường và lòng thương người. Tô Mạt Nhi, tuy không giỏi y thuật, nhưng lại là một nguồn động viên tinh thần lớn. Nàng trò chuyện với trẻ con, giúp đỡ phụ nữ việc nhà, mang lại những tiếng cười hiếm hoi cho những khuôn mặt u sầu.

Lâm Nhất thì khác. Hắn không dùng phép thuật để chữa trị ngay lập tức, mà dùng sự lắng nghe, sự thấu hiểu và những lời triết lý sâu sắc để an ủi, xoa dịu những nỗi lo lắng, sợ hãi trong lòng dân làng. Hắn ngồi bên cạnh những người bệnh, nhẹ nhàng kể cho họ nghe về lẽ vô thường của vạn vật, về sự kiên cường của ý chí con người, về việc dù cuộc đời có gian nan đến mấy, cũng đều có thể tìm thấy một tia hy vọng. Hắn nói về "tiên đạo tại tâm", về việc chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Hắn không hứa hẹn về một sự chữa lành thần kỳ, mà chỉ gieo vào lòng họ hạt giống của niềm tin, của sự bình an nội tại.

“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm,” Lâm Nhất khẽ nói với một bà lão đang ho khan. “Dù thân thể có suy kiệt, nhưng tâm hồn vẫn có thể kiên định. Hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, trân trọng những gì mình đang có, và đừng bao giờ từ bỏ hy vọng.” Những lời nói của hắn không phải là sấm truyền, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu kỳ lạ, như dòng nước mát lành tưới vào những tâm hồn khô cằn. Dân làng bắt đầu có những ánh nhìn khác về Lâm Nhất, không phải là sự ngưỡng mộ một vị đạo sĩ có phép thần thông, mà là sự kính trọng một con người thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc. Hắn không chỉ chữa bệnh, hắn đang chữa lành vết thương tâm hồn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng sơn cước. Ánh sáng vàng vọt cuối ngày hắt lên những mái nhà tranh, tạo nên một vẻ đẹp trầm buồn đến nao lòng. Khi đi đến một căn nhà nhỏ nằm khuất cuối làng, gần bìa rừng, nơi tiếng suối chảy xa xa nghe rõ hơn, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bỗng sững sờ. Mộ Dung Uyển Nhi đã bước vào trước, tiếng nàng thì thầm vọng ra, đầy vẻ lo lắng.

Căn phòng nhỏ tối tăm, chỉ có một ngọn nến leo lét trên bàn, hắt ra ánh sáng yếu ớt, chập chờn. Mùi thuốc bắc nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc và mồ hôi của người bệnh, tạo nên một bầu không khí nặng nề, u ám, bao trùm bởi sự lo âu và tuyệt vọng. Bên trong, một người phụ nữ tiều tụy nằm trên giường tre, thân hình gầy guộc đến đáng sợ, gần như chỉ còn da bọc xương. Hơi thở nàng yếu ớt, chập chờn, như ngọn nến sắp tàn trước gió.

Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn, lanh lợi, ngay lập tức thốt lên, giọng nàng run rẩy vì bàng hoàng: “Ngọc Hà tỷ! Không thể nào… Ngọc Hà tỷ!” Nàng vội vã chạy đến bên giường, đôi mắt đẫm lệ.

Lâm Nhất đứng lặng ở ngưỡng cửa, cả người hắn như bị đóng băng. Dù gương mặt người phụ nữ trên giường đã hằn sâu dấu vết bệnh tật, hốc hác và xanh xao, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn nhận ra. Đó là Lý Ngọc Hà, người bạn thơ ấu, người đã từng chia sẻ với hắn biết bao kỷ niệm vui buồn tại Huyền Nguyên Quan, người đã từng nói: “Dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng.” Giọng hắn trầm xuống, mang theo một nỗi đau xót không thể che giấu, như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. “Ngọc Hà… Là nàng thật sao?”

Lý Ngọc Hà, dường như nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, chậm rãi mở đôi mắt mệt mỏi. Ánh mắt nàng đục ngầu, nhưng khi nhìn thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, một tia sáng yếu ớt, một sự nhận biết quen thuộc chợt lóe lên. Nàng cố gắng mỉm cười, nhưng khóe môi chỉ khẽ nhếch, hơi thở càng thêm dồn dập. “Lâm Nhất… Mạt Nhi… Hai người… vẫn còn nhớ ta…” Giọng nàng thều thào, yếu ớt đến nỗi gần như không nghe thấy.

Lâm Nhất không chần chừ thêm nữa, hắn quỳ xuống bên giường, nắm chặt bàn tay gầy guộc, lạnh buốt của Lý Ngọc Hà. Bàn tay nàng nhỏ bé, xương xẩu, lạnh dần trong lòng bàn tay hắn, như báo hiệu một sự chia ly cận kề. Mộ Dung Uyển Nhi, sau khi bắt mạch cho Lý Ngọc Hà, khẽ lắc đầu, nét mặt nàng xám lại vì thất vọng và bất lực. “Bệnh đã ăn sâu vào tạng phủ, khí huyết suy kiệt. E rằng… đã quá muộn.” Nàng nói, giọng buồn bã, chứa đựng sự tiếc nuối của một y sư không thể cứu chữa.

Tô Mạt Nhi bật khóc nức nở, vùi mặt vào vai Lâm Nhất. Nàng không thể tin được rằng người bạn thân thiết, hoạt bát, phúc hậu ngày nào giờ lại tiều tụy đến mức này. Nước mắt nàng rơi lã chã, ướt đẫm cả vạt áo của Lâm Nhất.

Lâm Nhất siết chặt tay Lý Ngọc Hà, đôi mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt đã mờ đi của nàng, lòng hắn trào dâng một nỗi đau xót đến tận cùng. Hắn đã từng đối mặt với cái chết tinh thần của Làng Ám Khí, đã từng cảm hóa những kẻ lạc lối, nhưng giờ đây, trước cái chết thể xác của một cố nhân thân thiết, hắn lại cảm thấy bất lực đến tột độ. ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn có thể chữa lành tâm hồn, nhưng liệu có thể chống lại quy luật sinh lão bệnh tử của hồng trần?

Bầu trời đêm đã tràn ngập những vì sao lấp lánh, nhưng ánh nến trong căn phòng vẫn leo lét, chập chờn, như phản chiếu hơi thở yếu ớt của Lý Ngọc Hà. Tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng suối chảy xa xa, tiếng chim đêm gọi đàn, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo. Lâm Nhất cảm thấy như cả thế giới đang chìm vào một nỗi bi thương vô tận. Sự vô thường của sinh mệnh, cái giới hạn của ‘tiên đạo’ trước quy luật tự nhiên, tất cả đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, thách thức tận cùng triết lý của hắn. Hắn không biết phải làm gì, chỉ có thể nắm chặt bàn tay lạnh dần của Lý Ngọc Hà, lắng nghe từng tiếng thở dốc yếu ớt, và cảm nhận nỗi đau đang gặm nhấm tâm can. Lý Ngọc Hà, dù yếu ớt, vẫn cố gắng truyền một chút hơi ấm vào bàn tay hắn, như muốn nói lên điều gì đó, một ký ức cũ, một lời nhắn nhủ cuối cùng. Nhưng lời nói của nàng chỉ còn là những tiếng thều thào không rõ nghĩa, tan vào không khí nặng trĩu của sự chia ly. Lâm Nhất biết rằng, đây sẽ là một trong những thử thách lớn nhất đối với ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn, một bài học nghiệt ngã về sự mất mát và ý nghĩa thực sự của sự sống trong dòng chảy vô thường của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ