Vô tiên chi đạo
Chương 477

Hồng Trần Vô Thường: Tiếng Than Cuối Cùng Của Cố Nhân

3754 từ
Mục tiêu: Khắc họa chân thực và bi thương sự ra đi của Lý Ngọc Hà, người bạn thơ ấu của Lâm Nhất, bất chấp mọi nỗ lực cứu chữa.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất về giới hạn của 'tiên đạo' và sức người trước quy luật sinh lão bệnh tử, đẩy hắn vào đỉnh điểm của sự chiêm nghiệm về vô thường.,Thể hiện sự bất lực, đau khổ và tình yêu thương của Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi trước cái chết, củng cố sự gắn kết và nỗi đau chung của nhóm.,Thiết lập bối cảnh cảm xúc và triết lý mạnh mẽ cho Chương 478, nơi Lâm Nhất sẽ đối mặt sâu sắc hơn với ý nghĩa của cái chết và 'tiên đạo' của mình.,Nhấn mạnh lại bối cảnh 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' thông qua số phận của Lý Ngọc Hà và sự khó khăn trong việc chữa trị, dù có y thuật cao siêu.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Tiểu Linh Nhi, Lý Ngọc Hà, Dân làng Thanh Khê Thôn
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, bi thương, chiêm nghiệm, tuyệt vọng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng thều thào yếu ớt của Lý Ngọc Hà như tan vào hư không, chỉ còn lại sự nặng nề của không khí, dồn nén đến nghẹt thở. Căn phòng nhỏ đơn sơ, vách đất mái tranh của nàng, giờ đây giống như một cõi giới riêng biệt, bị tách rời khỏi dòng chảy ồn ã của hồng trần bên ngoài. Ngọn nến leo lét trên bàn đã cháy vơi đi một nửa, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, run rẩy, chẳng đủ xua đi bóng tối thăm thẳm đang bủa vây từng góc nhà, từng hơi thở, từng khuôn mặt. Mùi thuốc bắc nồng nặc, quyện lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ và cả mùi mồ hôi lạnh của người bệnh, tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả, báo hiệu cho một sự chia ly cận kề.

Trời đêm đã về khuya, cái lạnh se sắt của sương đêm len lỏi qua khe cửa, xuyên vào lớp áo mỏng, thấm vào tận xương tủy. Bên ngoài, tiếng suối chảy róc rách xa xa nghe thật rõ, như một bản nhạc ai oán tiễn biệt. Thỉnh thoảng, tiếng gió lùa qua hàng tre rì rào, nghe như những lời thì thầm ai oán của đất trời. Tiếng gà gáy đâu đó rất khẽ, báo hiệu một đêm dài sắp tàn, nhưng trong căn phòng này, thời gian dường như ngưng đọng, kéo dài vô tận.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nay đã nhợt nhạt vì kiệt sức, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây đỏ hoe, mệt mỏi. Nàng vẫn không ngừng nỗ lực, dùng hết khả năng y thuật cao siêu của mình để níu giữ chút sinh khí cuối cùng cho Lý Ngọc Hà. Từng cây kim châm mảnh bạc lấp lánh được nàng cắm chính xác vào các huyệt đạo quan trọng trên cơ thể gầy guộc của cố nhân, hy vọng có thể kích thích chút mạch đập, chút hơi ấm còn sót lại. Bàn tay nàng run rẩy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt kiên định, không chịu từ bỏ. Nàng truyền từng luồng linh khí tinh thuần vào cơ thể Lý Ngọc Hà, cố gắng chữa trị những tổn thương đã ăn sâu vào tạng phủ, những vết sẹo vô hình mà "Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ" đã để lại trên sinh mệnh mong manh này. Thế nhưng, cứ mỗi lần linh khí chảy qua, nàng lại cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt, sự vô vọng của một cơ thể đã bị tàn phá quá nặng nề. Nàng cắn chặt môi, trong lòng dâng lên nỗi bất lực tột cùng của một y sư khi phải đối mặt với giới hạn của chính mình.

Lâm Nhất quỳ bên giường, tay vẫn nắm chặt bàn tay gầy guộc, lạnh buốt của Lý Ngọc Hà. Hắn nhìn cố nhân, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây đong đầy một nỗi đau xót không thể che giấu. Khuôn mặt thư sinh của hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong là một cơn giông bão đang cuộn trào. Hắn cũng đang cố gắng truyền linh khí, dùng hết khả năng của một tu sĩ chân chính để giữ lại sự sống cho Lý Ngọc Hà. Hắn cảm nhận được từng nhịp thở yếu ớt của nàng, cảm nhận được sinh lực đang dần rời đi, như những hạt cát chảy tuột qua kẽ tay. Hắn muốn níu giữ, muốn giữ thật chặt, nhưng dường như tất cả đều vô ích. Một cảm giác bất lực đến tột độ gặm nhấm tâm can hắn. "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, thứ đạo lý mà hắn đã dày công tìm kiếm, đã dùng để chữa lành những vết thương tâm hồn ở Làng Ám Khí, giờ đây lại chẳng thể làm gì trước cái chết thể xác này sao? Hắn tự hỏi, liệu chân lý của hồng trần có phải là sự vô thường, rằng mọi sinh linh đều phải đối mặt với một kết cục không thể tránh khỏi?

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây sưng húp vì khóc quá nhiều, vùi mặt vào vai Lâm Nhất, nức nở không ngừng. Nàng không thể tin được rằng Lý tỷ tỷ hoạt bát, phúc hậu ngày nào, người đã từng chăm sóc nàng như một người chị, giờ lại tiều tụy đến mức này. Nàng ôm chặt Tiểu Linh Nhi đang rúc vào lòng, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng méo mó vì đau khổ. Tiểu Linh Nhi, đứa bé ngây thơ với đôi mắt to tròn, dù không hiểu hết sự bi thương đang diễn ra, nhưng cũng cảm nhận được không khí nặng nề, sự tuyệt vọng của người lớn. Nàng bé bỏng run rẩy, đôi khi ngước nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, rồi lại nhìn Lý Ngọc Hà với ánh mắt sợ hãi, bối rối. "Ca ca... Ngọc Hà tỷ tỷ... có sao không ạ?" Giọng nói non nớt của Tiểu Linh Nhi như một nhát dao cứa vào lòng những người lớn đang vật lộn với nỗi đau. Tô Mạt Nhi chỉ biết ôm chặt Tiểu Linh Nhi hơn, nước mắt lã chã rơi, ướt đẫm mái tóc của đứa bé.

"Bệnh đã quá sâu, ta... ta không thể..." Mộ Dung Uyển Nhi đột nhiên thốt lên, giọng nàng run rẩy, chứa đựng sự tuyệt vọng không thể che giấu. Nàng buông thõng tay khỏi mạch đập yếu ớt của Lý Ngọc Hà, khuỵu gối xuống bên giường, khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức và nỗi buồn. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất, như một lời xin lỗi, một sự thừa nhận giới hạn của y thuật.

Lâm Nhất siết chặt tay Lý Ngọc Hà, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi khuôn mặt tiều tụy của nàng. "Ngọc Hà, cố lên... Ta sẽ không để muội..." Hắn thì thầm, giọng khản đặc, như cố gắng níu giữ một sợi tơ mong manh. Hắn muốn tin vào sức mạnh của mình, vào "tiên đạo" mà hắn đã kiên trì theo đuổi. Nhưng quy luật của sinh lão bệnh tử, của hữu hạn sinh mệnh lại như một ngọn núi sừng sững, không thể lay chuyển.

"Lý tỷ tỷ..." Tô Mạt Nhi nức nở, tiếng khóc của nàng như xé toang không gian tĩnh mịch. Nàng nhìn Lý Ngọc Hà, rồi nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự lo lắng, sợ hãi cho cả hai. Nàng không thể làm gì, chỉ có thể khóc, và ôm lấy Tiểu Linh Nhi, như một cách để tìm kiếm sự an ủi, sự sẻ chia trong nỗi đau này.

Bên ngoài căn nhà, dân làng Thanh Khê Thôn vẫn tụ tập. Họ không dám vào trong, chỉ đứng lặng lẽ dưới bóng đêm, thỉnh thoảng lại vọng vào những tiếng thở dài, những lời xì xào thương cảm. Họ là những con người chất phác, hiền lành, đã quá quen thuộc với sự khắc nghiệt của cuộc sống, với bệnh tật và cái chết. Nhưng nỗi đau của Lý Ngọc Hà, một người phụ nữ hiền lành, đảm đang, đã trải qua bao nhiêu gian khó, vẫn khiến họ không khỏi xót xa. Họ chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ chứng kiến, bởi lẽ, họ cũng chẳng thể làm gì khác. Đó là sự bất lực của người phàm trước số phận, trước quy luật nghiệt ngã của tạo hóa.

Lâm Nhất cảm nhận được từng hơi ấm cuối cùng đang rời khỏi bàn tay Lý Ngọc Hà. Hắn nhắm mắt lại, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Hắn đã từng đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết vô số lần, đã từng chứng kiến bao bi kịch. Nhưng lần này, nỗi đau lại chân thực và gần gũi đến thế. Hắn đã từng nghĩ, "Vô Tiên Chi Đạo" sẽ giúp hắn vượt qua mọi giới hạn, nhưng giờ đây, hắn lại đang đối mặt với giới hạn lớn nhất: sự mất mát của một người thân yêu, của một cố nhân đã gắn bó với hắn từ thuở ấu thơ. Ánh đèn dầu vẫn chập chờn, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc cuối cùng của một sinh mệnh. Tiếng suối chảy vẫn đều đều, tiếng gió vẫn rì rào, tất cả đều trở thành một phần của bản giao hưởng bi ai, tiễn biệt một linh hồn sắp rời xa hồng trần.

***

Đêm dần tàn, nhường chỗ cho rạng sáng. Sương mù dày đặc bao phủ khắp Thanh Khê Thôn, khiến mọi vật trở nên mờ ảo, hư ảo như một giấc mộng không có thực. Trong căn nhà nhỏ, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi thuốc bắc giờ đây đã nhạt bớt, nhưng mùi của sự tuyệt vọng và cái chết lại càng thêm rõ rệt.

Sau một hồi cố gắng vô vọng, Mộ Dung Uyển Nhi cuối cùng cũng buông thõng tay khỏi mạch đập của Lý Ngọc Hà. Nàng lắc đầu, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, ánh mắt đỏ hoe chất chứa nỗi buồn và sự bất lực tột cùng. Nàng đã dùng hết sức lực, hết y thuật của mình, nhưng bệnh tình của Lý Ngọc Hà đã quá nặng, quá sâu, tựa như một cây cổ thụ đã mục ruỗng từ gốc rễ, dù có cố gắng tưới tắm bao nhiêu cũng không thể hồi sinh. "Lâm Nhất... ta... ta xin lỗi... ta không thể..." Nàng khó nhọc thốt lên, giọng nàng khản đặc, như vừa trải qua một trận bạo bệnh. "Bệnh này không phải do y thuật có thể cứu được nữa..." Nàng khuỵu xuống bên giường, hai tay ôm lấy khuôn mặt, nước mắt lăn dài trên kẽ tay. Một y sư tài ba, đứng trước một sinh mệnh đang lụi tàn, lại chẳng thể làm gì. Nỗi đau ấy, sự bất lực ấy, còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác. Nàng đã từng chứng kiến vô số cái chết, nhưng cái chết của Lý Ngọc Hà, người bạn của người nàng yêu, lại mang một ý nghĩa khác, một nỗi day dứt khác.

Lâm Nhất nghe những lời Mộ Dung Uyển Nhi nói, nhưng dường như hắn chẳng thể nghe thấy gì. Ánh mắt hắn trống rỗng, vô định, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lý Ngọc Hà, nơi sinh khí đang rời đi từng chút một. Hắn vẫn nắm chặt bàn tay lạnh dần của nàng, cố gắng truyền thêm linh khí, nhưng giờ đây, linh khí của hắn cũng chỉ như giọt nước đổ vào biển cả, chẳng thể cứu vãn được gì. "Không thể sao... Ngay cả đạo của ta... cũng không thể sao?" Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, như vọng từ cõi hư vô. Đó không phải là một câu hỏi dành cho Mộ Dung Uyển Nhi, mà là một câu hỏi dành cho chính bản thân hắn, dành cho "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn đã dày công tìm kiếm. Chân lý của tiên đạo mà hắn tin tưởng, liệu có phải chỉ là một ảo ảnh, một sự lừa dối khi đứng trước quy luật nghiệt ngã nhất của hồng trần: cái chết? Hắn đã từng nghĩ, tiên đạo là con đường dẫn đến sự giải thoát, đến sự siêu việt. Nhưng giờ đây, nó lại chẳng thể cứu vớt một sinh linh bé nhỏ, một cố nhân đã gắn bó với hắn từ thuở ấu thơ. Nỗi đau mất mát trộn lẫn với sự tự vấn, sự nghi ngờ về con đường mình đã chọn, tạo thành một cơn lốc xoáy dữ dội trong tâm can hắn.

Lý Ngọc Hà, dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng của những người xung quanh, từ từ hé mở đôi mắt mệt mỏi. Ánh mắt nàng đã đục ngầu, nhưng khi nhìn thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, một tia sáng yếu ớt, một sự thanh thản lạ lùng chợt lóe lên. Nàng cố gắng mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, nhưng lại mang một vẻ đẹp diệu kỳ của sự chấp nhận và bình yên. "Lâm Nhất... Tô Mạt Nhi... đừng buồn..." Giọng nàng thều thào, yếu ớt đến nỗi gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đó là những lời an ủi cuối cùng, những lời trăn trối của một người sắp rời xa cõi đời.

Tô Mạt Nhi oà khóc nức nở, nàng ôm chặt Tiểu Linh Nhi, vùi mặt vào ngực đứa bé, như muốn che giấu nỗi đau không thể chịu đựng. Nàng không thể tin được rằng người bạn, người chị thân thiết của nàng sắp ra đi mãi mãi. "Lý tỷ tỷ..." Nàng gọi tên Lý Ngọc Hà trong tiếng nấc nghẹn. Nỗi sợ hãi, nỗi buồn và sự bất lực trộn lẫn, khiến nàng cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ. Tiểu Linh Nhi nép chặt vào lòng Tô Mạt Nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ sợ hãi và bối rối. Nàng bé bỏng ngước nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn Lý Ngọc Hà, đôi mắt to tròn ngây thơ vẫn chưa thể hiểu hết được ý nghĩa của sự chia ly vĩnh viễn.

Lâm Nhất vẫn nắm chặt tay Lý Ngọc Hà, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt cuối cùng của nàng. Hắn quay đầu nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt đau khổ tột cùng. Hắn muốn nói điều gì đó, muốn an ủi, nhưng cổ họng hắn nghẹn đắng, không thể thốt nên lời. Hắn chỉ có thể siết chặt tay cố nhân, như muốn truyền thêm chút hơi ấm, chút sức sống cuối cùng. Sương mù bên ngoài vẫn dày đặc, nhưng phía chân trời xa, một vệt hồng nhạt đã bắt đầu xuất hiện, báo hiệu bình minh sắp đến. Nhưng bình minh ấy, liệu có thể xua đi bóng tối đang bao trùm căn nhà nhỏ này, xua đi nỗi đau trong lòng những người đang ở lại? Tiếng suối chảy vẫn đều đều, tiếng gió vẫn rì rào, như những lời thì thầm của tạo hóa, về sự vô thường, về quy luật không thể tránh khỏi của sinh mệnh. Lâm Nhất biết rằng, giây phút này, chính là khoảnh khắc mà "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn phải đối mặt với thử thách lớn nhất, một bài học nghiệt ngã về sự mất mát và ý nghĩa thực sự của sự sống trong dòng chảy vô thường của hồng trần.

***

Ánh bình minh yếu ớt bắt đầu len lỏi qua làn sương mờ ảo, nhuộm một vệt hồng nhạt lên bầu trời phía đông. Sương tan dần, để lộ những hàng tre xanh mướt, những mái nhà tranh đơn sơ của Thanh Khê Thôn. Tiếng chim hót líu lo đâu đó, như một bản nhạc chào ngày mới, nhưng trong căn phòng nhỏ, âm thanh ấy lại trở nên lạc lõng và xa xăm đến lạ. Mùi hương hoa dại từ bên ngoài thoảng vào qua khe cửa, hòa cùng mùi thuốc bắc đã phai, tạo nên một sự tương phản đến nao lòng. Bầu không khí tĩnh mịch, nhưng lại nén chặt một nỗi bi thương vô hạn, một cảm giác lạnh lẽo của cái chết đang bao trùm.

Lý Ngọc Hà, với nụ cười yếu ớt nhưng đầy thanh thản trên môi, ánh mắt nàng dừng lại trên khuôn mặt Lâm Nhất, rồi chuyển sang Tô Mạt Nhi, như muốn khắc ghi hình bóng hai người bạn thơ ấu vào tận sâu thẳm tâm hồn. Nàng đã chấp nhận số phận, đã vượt qua nỗi sợ hãi, và giờ đây, chỉ còn lại sự bình yên. "Lâm Nhất... Mạt Nhi... hãy sống thật tốt... đừng quên... tuổi thơ của chúng ta..." Giọng nàng thều thào, từng chữ như những hạt ngọc rơi xuống, vỡ tan trong không gian. Nàng nhớ về những ngày tháng vô tư lự ở Huyền Nguyên Quan, nhớ về những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp, nhớ về những ước mơ giản dị của một thời thơ dại. Câu nói "Dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng" chợt hiện lên trong tâm trí Lâm Nhất, như một lời nhắc nhở về giá trị đích thực của cuộc sống, về những điều bình dị nhưng lại vô cùng quý giá mà hắn đã từng có, và giờ đây sắp vĩnh viễn mất đi.

Lâm Nhất không thể giữ được nữa. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hắn, hòa cùng nỗi đau xót đang cào xé tâm can. Hắn ôm chặt lấy Lý Ngọc Hà, như muốn giữ nàng lại, muốn níu kéo chút hơi ấm cuối cùng. "Ngọc Hà... Ngọc Hà..." Hắn gọi tên nàng, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực, âm thanh yếu ớt nhưng lại đầy thống khổ. Hắn đã từng đối mặt với biết bao hiểm nguy, đã từng vượt qua bao thử thách, nhưng giờ đây, trước cái chết của một cố nhân, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực đến tột cùng. "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, thứ đạo lý mà hắn đã dùng để cứu vớt lòng người, lại không thể ngăn cản bước chân của tử thần. Đây có lẽ là bài học nghiệt ngã nhất mà hồng trần dành cho hắn, rằng tiên đạo không phải là quyền năng vô hạn, mà là sự thấu hiểu và chấp nhận quy luật tự nhiên, chấp nhận sự vô thường.

Tô Mạt Nhi, không còn kìm nén được nữa, oà khóc nức nở. "Lý tỷ tỷ! Không!" Nàng gào lên, tiếng khóc xé lòng, vọng vào từng góc nhà. Nàng vùi mặt vào vai Lâm Nhất, nước mắt lã chã rơi, ướt đẫm cả vạt áo đạo bào cũ kỹ của hắn. Nỗi đau mất đi người bạn thân thiết, người đã cùng nàng trải qua bao kỷ niệm, khiến trái tim nàng tan nát. Tiểu Linh Nhi, nép chặt vào lòng Tô Mạt Nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt. Nàng bé bỏng, ngây thơ, không hiểu hết ý nghĩa của cái chết, nhưng cảm nhận được nỗi buồn khôn tả, sự mất mát lớn lao đang bao trùm những người lớn xung quanh. Nàng cũng bật khóc theo, tiếng khóc non nớt hòa cùng tiếng nấc nghẹn của Tô Mạt Nhi, tạo thành một bản giao hưởng bi ai.

Trong vòng tay của Lâm Nhất, Lý Ngọc Hà nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Hơi thở cuối cùng của nàng thoát ra, thanh thản như một làn gió nhẹ, mang theo sự bình yên và nỗi đau vô hạn cho những người ở lại. Bàn tay nàng dần lạnh đi, cơ thể nàng trở nên nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô lìa cành, trở về với cát bụi. Bình minh đã thực sự ló dạng, ánh nắng yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe cửa, chiếu vào căn phòng, nhưng không thể xua đi bóng tối của sự mất mát, của nỗi đau đang gặm nhấm tâm can Lâm Nhất và những người còn sống.

Mộ Dung Uyển Nhi đứng lặng lẽ, ánh mắt đau buồn và xót xa nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng cũng rơi lệ, không phải vì sự bất lực của y thuật, mà vì sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của Lâm Nhất, của Tô Mạt Nhi, và của chính Lý Ngọc Hà. Nàng hiểu, cái chết là một phần của cuộc sống, một quy luật không thể tránh khỏi. Nhưng chấp nhận nó, lại là một hành trình đầy gian nan. Nàng nhìn Lâm Nhất, người đàn ông kiên cường mà nàng yêu thương, giờ đây đang gục ngã trước nỗi đau. Nàng biết, khoảnh khắc này sẽ là một bước ngoặt lớn trong hành trình "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, một thử thách để hắn định nghĩa lại ý nghĩa của tiên đạo, không phải là sự trường sinh hay quyền năng tối thượng, mà là sự hòa hợp và thấu hiểu quy luật tự nhiên, sự chấp nhận vô thường.

Bên ngoài căn nhà, dân làng Thanh Khê Thôn nghe tiếng khóc xé lòng từ bên trong, tất cả đều cúi đầu thương tiếc. Họ thắp nén hương, cầu nguyện cho linh hồn Lý Ngọc Hà được siêu thoát. Họ không nói gì, chỉ có những tiếng thở dài, những ánh mắt nhìn xa xăm, chứa đựng bao nỗi niềm của những người phàm tục đã quá quen thuộc với sinh ly tử biệt. Cái chết của Lý Ngọc Hà, một người phụ nữ chất phác, hiền lành, là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự tàn khốc của "Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ", về những vết thương mà nó đã để lại, không chỉ trên thể xác mà còn trên cả linh hồn của những con người nhỏ bé nơi hồng trần.

Lâm Nhất vẫn ôm chặt Lý Ngọc Hà, đầu hắn gục xuống vai nàng. Nước mắt hắn thấm ướt mái tóc nàng, hòa cùng nỗi đau vô tận. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của cơ thể nàng, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hắn lại cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Hắn biết, Lý Ngọc Hà đã không còn đau đớn nữa. Nàng đã trở về với đất mẹ, trở về với dòng chảy vô thường của vạn vật. Nỗi đau mất mát này sẽ khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần không thể thiếu trong "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn. Nó sẽ củng cố thêm quyết tâm của hắn trong việc chữa lành những vết thương của hồng trần, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, biến hắn thành một biểu tượng của lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Hắn ngước nhìn bầu trời đang dần sáng, cảm nhận được hơi sương lạnh lẽo trên khuôn mặt, và thầm hứa với cố nhân, rằng hắn sẽ sống thật tốt, sẽ tiếp tục hành trình của mình, để "tiên đạo tại tâm" không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực, một con đường dẫn lối cho những linh hồn lạc lối trong cõi hồng trần gian nan này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ