Ánh bình minh, sau một đêm dài đằng đẵng chìm trong bi ai và tuyệt vọng, cuối cùng cũng cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ của căn nhà lá đơn sơ, vẽ lên nền đất ẩm một vệt sáng yếu ớt, mờ nhạt. Nó chẳng đủ sức xua đi cái lạnh lẽo, u ám đang ngự trị trong căn phòng nhỏ bé, nơi sự sống vừa cạn, nơi nỗi đau vẫn còn hằn sâu trên mỗi khuôn mặt. Không khí đặc quánh mùi hương trầm thoang thoảng từ những nén nhang dân làng thắp vội bên ngoài, hòa lẫn với mùi ẩm mốc, cũ kỹ của ngôi nhà, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, nặng nề, như thể cả không gian cũng đang nén tiếng thở dài.
Lâm Nhất vẫn quỳ đó, thân hình gầy gò khẽ rung lên bần bật trong làn gió sớm mai se lạnh, ôm chặt lấy Lý Ngọc Hà. Hơi ấm từ nàng đã hoàn toàn tiêu tán, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấm buốt qua lớp áo đạo bào cũ kỹ của hắn, lan tỏa vào tận xương tủy. Mái tóc đen mượt của nàng, giờ đây mềm rũ và tĩnh lặng, như một dòng sông đã ngừng chảy, không còn một chút sinh khí. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên trán nàng lần cuối, cảm nhận sự mịn màng nhưng lạnh lẽo đến ghê người, như chạm vào một pho tượng băng được tạc nên từ ký ức. Từng khoảnh khắc trôi qua, trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dài nặng nề của Mộ Dung Uyển Nhi và tiếng khóc thút thít cố nén của Tô Mạt Nhi là còn vang vọng, như những vết cứa khẽ khàng vào bức màn đau thương.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lâm Nhất, vốn dĩ luôn chứa đựng vẻ trầm tư, giờ đây lại nhuốm một màu u uẩn, trống rỗng. Hắn nhìn chằm chằm vào dung nhan thanh tú, nay đã xanh xao, tái nhợt của Lý Ngọc Hà, từng đường nét quen thuộc từ thuở ấu thơ chợt hiện về rõ nét, như một thước phim quay chậm. Tiếng cười trong trẻo của nàng khi cùng hắn trốn học đi bắt cá, ánh mắt lanh lợi khi nàng giúp hắn che giấu những trò nghịch ngợm, và cả lời hứa về một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ cùng nhau dựng xây một cuộc sống bình yên. Tất cả, giờ đây, chỉ còn là tro tàn của dĩ vãng, bị gió thời gian cuốn đi không dấu vết.
“Tiên đạo... rốt cuộc là gì?” Một câu hỏi vô thanh, vô hình, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm thức Lâm Nhất, khuấy động từng mạch máu, từng thớ thịt. “Là trường sinh bất tử, để thoát ly khỏi vòng luân hồi sinh tử này, hay là chứng kiến sự vô thường của sinh mệnh mà bất lực đến tột cùng?” Hắn đã từng tin rằng, "Vô Tiên Chi Đạo" của mình, thứ đạo lý mà hắn đã dùng để chữa lành những vết thương của hồng trần, để cứu vớt những linh hồn lạc lối, có thể làm được nhiều điều. Nhưng giờ đây, trước cái chết của một cố nhân, người bạn thơ ấu, người đã chia sẻ cùng hắn bao kỷ niệm, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực đến tột cùng.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt sưng húp, đã cạn khô nước mắt nhưng vẫn hằn lên nỗi đau xót, khẽ khàng tiến lại gần, đặt tay lên vai Lâm Nhất. Bàn tay nàng lạnh lẽo, nhưng cái chạm ấy lại mang theo một sự ấm áp, an ủi lạ thường.
“Lâm Nhất,” Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc vì khóc, “Nàng ấy đã đi thanh thản... Huynh đừng quá đau lòng.”
Lời an ủi của Mộ Dung Uyển Nhi như một làn gió nhẹ, nhưng không thể xua đi mây mù trong lòng Lâm Nhất. Hắn biết, nàng nói đúng. Lý Ngọc Hà đã không còn đau đớn nữa. Nàng đã thoát khỏi xiềng xích của bệnh tật, của cõi trần gian đầy khổ ải này. Nhưng sự chấp nhận đó, đối với hắn, lại là một sự giằng xé tột cùng. Hắn đã tu luyện tiên đạo, đã trải qua bao gian nan hiểm trở, đã chứng kiến vô số kỳ tích, nhưng lại không thể giữ lại một sinh mệnh mong manh, yếu ớt ngay trước mắt mình.
Tô Mạt Nhi, không còn kìm nén được nữa, oà khóc nức nở. Nàng vùi mặt vào vai Lâm Nhất, nước mắt lã chã rơi, ướt đẫm cả vạt áo đạo bào cũ kỹ của hắn, như thể muốn trút hết mọi nỗi đau thương, mọi sự tiếc nuối vào đó. “Huynh ấy... huynh ấy đã cố gắng hết sức rồi, Ngọc Hà tỷ tỷ...” Nàng nghẹn ngào nói, những lời nói đứt quãng không chỉ dành cho Lâm Nhất mà dường như còn là lời từ biệt cuối cùng gửi đến người bạn đã khuất. “Lý tỷ tỷ của muội... sao tỷ lại bỏ muội mà đi chứ...”
Tiểu Linh Nhi, nép chặt vào lòng Tô Mạt Nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, đôi mắt to tròn ngây thơ vẫn còn hằn rõ nỗi sợ hãi. Nàng bé bỏng, chưa thể hiểu hết ý nghĩa của cái chết, nhưng cảm nhận được nỗi buồn khôn tả, sự mất mát lớn lao đang bao trùm những người lớn xung quanh. Nàng cũng bật khóc theo, tiếng khóc non nớt hòa cùng tiếng nấc nghẹn của Tô Mạt Nhi, tạo thành một bản giao hưởng bi ai, xé lòng, vọng vào từng ngóc ngách của căn phòng, như một lời than vãn của số phận.
Lâm Nhất siết chặt Lý Ngọc Hà trong vòng tay, cảm nhận sự lạnh lẽo đang dần chiếm lấy toàn bộ cơ thể nàng. Hơi thở cuối cùng của nàng đã thoát ra, thanh thản như một làn gió nhẹ, mang theo sự bình yên cho chính nàng, nhưng lại để lại nỗi đau vô hạn cho những người ở lại. Bàn tay nàng dần lạnh đi, cơ thể nàng trở nên nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô lìa cành, trở về với cát bụi, trở về với dòng chảy vô thường của vạn vật. Hắn biết, Lý Ngọc Hà đã không còn đau đớn nữa. Sự thanh thản cuối cùng trên dung nhan nàng, dù đã xanh xao, tái nhợt, lại là một lời an ủi tột cùng, một sự chấp nhận khắc nghiệt nhưng chân thật.
Nhẹ nhàng, hắn đỡ lấy thân thể Lý Ngọc Hà, cẩn thận đặt nàng nằm ngay ngắn trên chiếc giường tre cũ kỹ. Từng động tác đều chậm rãi, trìu mến, như thể đang nâng niu một báu vật vô giá. Hắn vuốt phẳng lại mái tóc rối bời của nàng, khẽ khàng gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi đã nhắm nghiền. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, dù đau lòng tột độ, vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc, tiến lại gần, giúp Lâm Nhất chuẩn bị cho người đã khuất. Họ lấy ra một tấm vải liệm trắng tinh, nhẹ nhàng phủ lên thân thể Lý Ngọc Hà, như muốn che chở nàng khỏi mọi bụi trần, mọi đau khổ của thế gian. Mỗi nếp vải được vuốt phẳng, mỗi động tác đều chứa đựng sự tôn kính và nỗi xót xa vô hạn. Bình minh đã thực sự ló dạng, ánh nắng yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe cửa, chiếu vào căn phòng, nhưng không thể xua đi bóng tối của sự mất mát, của nỗi đau đang gặm nhấm tâm can Lâm Nhất và những người còn sống. Nỗi đau này, hắn biết, sẽ khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần không thể thiếu trong "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, một dấu ấn không thể phai mờ, nhắc nhở hắn về sự mong manh của sinh mệnh và sự vĩ đại của quy luật vô thường.
***
Buổi trưa, nắng nhạt trải đều trên con đường đất dẫn ra khu mộ nhỏ ven làng, mang theo một chút hơi ấm mong manh, nhưng không thể làm tan đi bầu không khí ảm đạm, nặng nề đang bao trùm Thanh Khê Thôn. Một đám tang nhỏ, đơn sơ, không kèn trống rầm rộ, không nghi lễ xa hoa, nhưng lại đầy ắp tình nghĩa và sự thương tiếc. Dân làng Thanh Khê Thôn, những người đã biết Lý Ngọc Hà từ thuở lọt lòng, từ những ngày nàng còn chạy nhảy hồn nhiên trên con đường làng, giờ đây đều có mặt, đứng lặng lẽ, đôi mắt ai cũng đỏ hoe, chứa đựng nỗi xót xa sâu sắc. Họ không nói nhiều, chỉ có những cái cúi đầu trầm mặc, những tiếng thở dài nặng nề, và những ánh mắt nhìn xa xăm, chứa đựng bao nỗi niềm của những người phàm tục đã quá quen thuộc với sinh ly tử biệt. Cái chết của Lý Ngọc Hà, một người phụ nữ chất phác, hiền lành, là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự tàn khốc của "Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ", về những vết thương mà nó đã để lại, không chỉ trên thể xác mà còn trên cả linh hồn của những con người nhỏ bé nơi hồng trần.
Lâm Nhất, với đôi mắt vẫn còn nhuốm màu u uẩn, nhưng đã pha thêm một chút kiên định lạ lùng, bước đi chậm rãi phía trước, vai vác chiếc cuốc gỗ thô sơ. Hắn không muốn ai khác làm thay mình công việc này. Đây là trách nhiệm cuối cùng của hắn với cố nhân, là sự tôn kính cuối cùng mà hắn dành cho nàng. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi theo sau, gương mặt tái nhợt vì đêm thức trắng, nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường và nỗi đồng cảm sâu sắc. Tiểu Linh Nhi nép vào tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn vẫn còn ngấn lệ, nhìn quanh quất một cách sợ hãi, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho tất cả những gì đang diễn ra.
Khu mộ nhỏ nằm khuất sau những rặng tre xanh rì, tiếng lá tre xào xạc trong gió nhẹ như một khúc nhạc ai oán tiễn biệt. Tại đó, một khoảng đất trống đã được chuẩn bị sẵn, chờ đón người nằm xuống. Lâm Nhất đặt Lý Ngọc Hà xuống lòng đất lạnh lẽo, từng động tác đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như sợ làm nàng đau. Hắn quỳ xuống, tay cầm chiếc cuốc gỗ, bắt đầu lấp đất. Mỗi nhát cuốc đều nặng trĩu, không chỉ bởi sức nặng của đất cát, mà còn bởi sức nặng của nỗi đau, của sự tiếc nuối, của những câu hỏi không lời đáp đang cuộn xoáy trong tâm trí hắn.
"Hồng trần vô thường, sinh mệnh mong manh." Hắn tự nhủ, từng câu chữ như được khắc sâu vào trái tim. "Tiên đạo liệu có phải là trốn tránh, hay là thấu hiểu và chấp nhận?" Tiếng đất rơi khô khốc, từng hạt đất va vào nhau tạo nên một âm thanh trầm đục, như tiếng trống tang điểm vào tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận rõ sự lạnh lẽo, ẩm ướt của đất cát dưới bàn tay, sự nặng nề của từng nhát cuốc, và sự trống rỗng đang dần lấp đầy trong lòng. Cứ mỗi khi một lớp đất phủ lên, hình bóng Lý Ngọc Hà lại mờ đi một chút, cho đến khi chỉ còn lại một gò đất nhỏ nhô lên, đánh dấu sự kết thúc của một kiếp người, và cũng là sự khởi đầu của một cuộc chiêm nghiệm mới trong lòng Lâm Nhất.
"Huynh ấy đã ra đi thanh thản. Chúng ta hãy nhớ về những điều tốt đẹp của huynh ấy." Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng đặt bàn tay ấm áp lên vai Lâm Nhất, như một lời động viên vô ngôn. Nàng hiểu rằng, đối với Lâm Nhất, đây không chỉ là cái chết của một người bạn, mà còn là một thử thách nghiệt ngã đối với toàn bộ triết lý "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn. Hắn không chỉ đau khổ vì mất mát, mà còn đau khổ vì sự bất lực, vì sự hoài nghi vào con đường mà mình đã chọn.
Tô Mạt Nhi cúi đầu, nước mắt lại chực trào. Nàng hái một nắm hoa dại ven đường, những bông hoa nhỏ bé, trắng muốt, đơn sơ như chính cuộc đời của Lý Ngọc Hà. Nàng run rẩy đặt chúng lên ngôi mộ mới, thầm thì những lời cầu nguyện không thành tiếng. Tiểu Linh Nhi, thấy vậy, cũng bắt chước, hái vài bông hoa dại nhỏ xíu, đặt lên mộ, đôi mắt ngây thơ nhìn chằm chằm vào gò đất, như thể đang cố gắng trò chuyện với người đã khuất.
Lâm Nhất hoàn thành công việc, đứng dậy, phủi đi lớp đất bám trên đạo bào. Hắn nhìn chăm chú vào ngôi mộ đơn sơ, nơi Lý Ngọc Hà yên nghỉ. Nắng nhạt vẫn trải dài trên những ngọn cỏ xanh, gió nhẹ vẫn xào xạc qua tán tre, và dòng sông cuộc đời vẫn cứ thế trôi đi, không ngừng nghỉ. Hắn đặt nắm hoa dại cuối cùng lên ngôi mộ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi xanh biếc ẩn hiện trong làn sương mờ ảo. Hắn biết, cái chết của Lý Ngọc Hà không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu phẩy, một bước ngoặt lớn trong hành trình của hắn. Nó buộc hắn phải định nghĩa lại "tiên đạo" của mình, không phải là sự trường sinh hay quyền năng tối thượng, mà là sự hòa hợp và thấu hiểu quy luật tự nhiên, sự chấp nhận vô thường, và hơn hết, là tình thương yêu vô bờ bến dành cho vạn vật, cho mỗi sinh linh nhỏ bé trong cõi hồng trần gian nan này.
***
Khi vầng dương cuối cùng đã khuất dạng sau rặng núi, để lại một vệt màu tím than trên nền trời, Lâm Nhất rời khỏi đám đông dân làng đang dần tản đi, tìm đến bờ suối quen thuộc của Thanh Khê Thôn. Hắn không muốn bị làm phiền, không muốn những lời an ủi sáo rỗng, bởi lẽ, nỗi đau và sự chất vấn trong lòng hắn giờ đây đã vượt xa những gì lời nói có thể xoa dịu. Hắn ngồi lặng lẽ trên một tảng đá phẳng lì ven suối, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách không ngừng, như một bản trường ca bất tận của thời gian và sự vô thường. Ánh trăng non yếu ớt, như một chiếc móng tay khuyết, lấp ló sau những tầng mây mỏng, chiếu rọi xuống mặt suối gợn sóng, phản chiếu bóng dáng cô độc của hắn, tạo nên một bức tranh trầm mặc, u hoài.
Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua lớp áo đạo bào mỏng manh của Lâm Nhất, nhưng hắn dường như không cảm nhận được. Trong tâm trí hắn, những câu hỏi về sinh tử, về ý nghĩa của "tiên đạo" không ngừng dằn vặt, như những con sóng dữ dội xô bờ. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, một lời giải đáp, nhưng chỉ thấy những mảnh ký ức về Lý Ngọc Hà cứ hiện về rõ mồn một, cùng với những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ, của Cổ Mộc Thiền Sư.
"Lão Đạo từng nói, tiên đạo nằm trong hồng trần, nhưng khi hồng trần đau khổ tột cùng, tiên đạo lại ở đâu?" Hắn tự hỏi. Lời dạy của Lão Đạo về sự dung hòa, về việc chấp nhận tất cả những hỉ nộ ái ố của thế gian, bỗng trở nên quá mơ hồ, quá xa vời trước cái chết phũ phàng của Lý Ngọc Hà. Hắn đã từng tin rằng, thông qua "Vô Tiên Chi Đạo", hắn có thể chữa lành mọi vết thương, xoa dịu mọi nỗi đau. Nhưng giờ đây, hắn lại đứng trước một thực tại nghiệt ngã: có những vết thương, có những nỗi đau mà ngay cả tiên đạo cũng không thể chữa lành, đó chính là cái chết.
"Nếu tu luyện chỉ để trường sinh, để có sức mạnh, vậy thì ý nghĩa của những sinh mệnh yếu ớt này là gì?" Lâm Nhất mở mắt, nhìn chằm chằm vào dòng nước chảy. Dòng suối vẫn miệt mài trôi, không vì nỗi buồn của hắn mà dừng lại, không vì cái chết của Lý Ngọc Hà mà đổi dòng. Nó vẫn cứ thế, mang theo phù sa, mang theo những chiếc lá úa tàn, trôi về phía biển lớn, về nơi vô định. Hắn nhận ra, tiên đạo không thể là sự trốn tránh khỏi cái chết, cũng không thể là sự thách thức quy luật tự nhiên. Tiên đạo, có lẽ, nằm ở sự thấu hiểu, sự chấp nhận, và sự bao dung.
Bóng tối dần bao trùm, chỉ còn ánh trăng yếu ớt soi sáng một phần nhỏ của bờ suối. Mùi cây cỏ dại ven bờ, mùi ẩm của nước, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của đêm khuya nơi thôn dã. Xa xa, tiếng côn trùng rả rích, tiếng ếch nhái kêu vang, như bản giao hưởng của thiên nhiên, nhắc nhở hắn về sự sống vẫn đang tiếp diễn, dù có những sinh mệnh đã vĩnh viễn ra đi.
Một lúc sau, Lâm Nhất cảm nhận được hai bóng dáng quen thuộc đang nhẹ nhàng tiến lại gần. Hắn không cần nhìn cũng biết đó là Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Hai nàng đã theo hắn đến đây, không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, chia sẻ sự tĩnh lặng và nỗi đau. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đặt tay lên tay hắn, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.
“Lâm Nhất, huynh đừng tự trách. Sinh tử là lẽ thường...” Nàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, như một lời trấn an. “Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi. Nàng ấy đã không còn đau đớn nữa.”
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, cũng khẽ nói, giọng nàng đầy lo lắng: “Huynh cứ như vậy, chúng ta rất lo lắng cho huynh... Ngọc Hà tỷ tỷ cũng không muốn huynh đau buồn mãi thế này đâu.”
Lâm Nhất lắng nghe những lời nói ấy, cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc từ hai người đồng hành. Hắn khẽ nắm chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, như một lời cảm ơn vô ngôn. Nỗi đau vẫn còn đó, sự hoài nghi vẫn còn vương vấn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói. Hắn nhận ra, "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không phải là hành trình của một người cô độc, mà là hành trình của sự sẻ chia, của tình thương yêu. Tiên đạo không nằm ở việc tránh khỏi cái chết, mà nằm ở việc trân trọng từng khoảnh khắc của sự sống, ở việc yêu thương và bao dung tất cả, kể cả sự vô thường.
Hắn ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Đêm nay, hắn sẽ không ngủ. Hắn sẽ ngồi đây, bên dòng suối, dưới ánh trăng non, để chiêm nghiệm về ý nghĩa của sinh tử, về con đường tiên đạo mà hắn đang bước. Cái chết của Lý Ngọc Hà, dù đau thương, nhưng lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn hắn. Hắn biết, hắn sẽ phải bắt đầu một hành trình mới, không phải để tìm kiếm sức mạnh hay quyền năng, mà để thấu hiểu sâu sắc hơn về vòng luân hồi sinh tử và ý nghĩa của sự tồn tại trong hồng trần. Sự kiện này sẽ là bước ngoặt lớn, định hình lại hoàn toàn "Vô Tiên Chi Đạo" của Lâm Nhất, hướng tới một sự hòa hợp hoàn toàn với vạn vật, bao gồm cả cái chết. Mối quan hệ giữa hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi sẽ trở nên sâu sắc hơn, được củng cố bởi nỗi đau và sự thấu hiểu lẫn nhau. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, với một trái tim nặng trĩu nhưng kiên định, để "tiên đạo tại tâm" không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực, một con đường dẫn lối cho những linh hồn lạc lối trong cõi hồng trần gian nan này, thấu hiểu rằng, chân lý không nằm ở sự trường sinh bất tử, mà nằm ở chính sự thấu hiểu và chấp nhận cái chết như một phần tất yếu của cuộc sống.