Lâm Nhất cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Lời mời của Lý Bá, cùng với những chiêm nghiệm mới mẻ về sức mạnh của tín nghĩa và lời nói, đã thắp lên trong lòng hắn một ngọn lửa khác lạ. Không phải ngọn lửa của pháp thuật hay võ công, mà là ngọn lửa của sự tò mò, của khát khao thấu hiểu hồng trần, để tìm ra cái “sức mạnh để bảo vệ” mà Hoa Dung đã nhắc đến. Hắn nhìn Lý Bá, ánh mắt kiên định, trong lòng đã có câu trả lời.
"Đa tạ Bang Chủ đã mở lòng. Lâm Nhất nguyện ý được học hỏi." Hắn nói, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. "Tiểu tử tin rằng, mỗi con đường, mỗi trải nghiệm đều là một loại tu hành. Và 'Đạo' không chỉ có một."
Lý Bá mỉm cười, nụ cười giãn ra, để lộ vẻ hài lòng. "Tốt lắm, tiểu đạo sĩ. Ngươi có cái nhìn khác biệt, không bị vướng bận bởi những định kiến tầm thường. Thế gian này vốn phức tạp, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, mỗi cá thể đều mang trong mình một mảnh 'Đạo' riêng biệt. Kẻ tu tiên tìm kiếm Đại Đạo trên mây cao, người phàm trần lại xây dựng Đạo của mình trên nền tảng của cuộc sống mưu sinh, của những mối quan hệ. Ngươi đã nhìn thấy một phần của nó, và giờ, ngươi sẽ có cơ hội được chạm vào những phần còn lại."
Đêm đó, Lâm Nhất không ngủ sâu. Hắn nằm trên chiếc giường cứng của khách điếm, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây phía sau. Những lời của Lý Bá, của Hoa Dung, của Lão Đạo Quán Chủ cứ xoay vần trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những ngày tháng ở Huyền Nguyên Quan hoang tàn, cái cảm giác bất lực khi chứng kiến Thanh Khê Thôn bị cường hào chèn ép, cái đau đớn khi phải dùng sức mạnh để bảo vệ, nhưng rồi lại nhận ra sức mạnh đó cũng có giới hạn. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần đủ mạnh về pháp thuật, về võ công, thì có thể bảo vệ được tất cả những điều thiện lương mong manh. Nhưng giờ đây, một bức tranh khác đang dần hiện ra.
Huyền Nguyên Quan, nơi hắn lớn lên, đã cho hắn một cái nhìn về "tiên đạo" – một con đường ẩn mình, tu thân dưỡng tính, thoát ly hồng trần. Nhưng Lão Đạo Quán Chủ đã từng ám chỉ về "tiên đạo giả tạo" và những cám dỗ bên ngoài. Phải chăng, cái Đạo mà hắn đang tìm kiếm, không phải là thứ cô lập mình khỏi thế gian, mà là thứ hòa mình vào đó, thấu hiểu nó, và dùng chính những quy luật của nó để giữ vẹn chân lý? Hắn đã từng yếu ớt, đã từng bất lực. Cái cảm giác đó vẫn còn hằn sâu, như một vết sẹo khó phai mờ. Sức mạnh của pháp thuật có thể khuất phục một kẻ ác, nhưng không thể thay đổi một hệ thống, không thể bảo vệ mãi mãi một ngôi làng khỏi những kẻ có quyền thế. Sức mạnh của Lý Bá, của "tín nghĩa" và "uy tín", lại có thể làm được điều đó, ít nhất là trong phạm vi của Phàm Nhân Thị Trường. Điều đó khiến hắn suy nghĩ.
Đêm dần trôi, vầng trăng khuất sau những đám mây đen, rồi lại hiện ra, vằng vặc chiếu sáng. Lâm Nhất khẽ thở dài. Hắn không truy cầu sức mạnh để trở thành tiên nhân thoát tục, hắn chỉ muốn có đủ khả năng để bảo vệ những điều tốt đẹp, những mảnh thiện lương mong manh giữa cuộc đời này. Và để làm được điều đó, hắn cần một con đường rộng lớn hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới này, chứ không chỉ là những phép tắc thần thông hay những lời kinh trong sách cổ. Hắn cần phải thoát ra khỏi giới hạn của Huyền Nguyên Quan, thoát ra khỏi những định nghĩa hẹp hòi về "tiên đạo" mà hắn từng biết. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng hắn, thôi thúc hắn dấn thân, thôi thúc hắn tìm kiếm. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi nữa. Hắn sẽ chủ động tìm hiểu, chủ động dấn thân.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên mái ngói Khinh Vân Khách Điếm, Lâm Nhất đã thức giấc. Trời trong xanh, không một gợn mây, không khí se lạnh mơn man da thịt, mang theo chút hương đồng nội và mùi khói bếp từ những gia đình đang chuẩn bị bữa sáng. Từ cửa sổ phòng mình, hắn có thể nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả dưới sảnh, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân thình thịch trên cầu thang gỗ cũ kỹ. Một mùi hương tổng hợp của thức ăn mới nấu, của rượu còn vương vất từ tối qua, của gỗ mục và khói bếp lan tỏa, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ấm cúng và đầy sức sống.
Lâm Nhất ngồi bên cửa sổ, nhấm nháp chút trà nóng. Vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong miệng, làm ấm cơ thể hắn giữa tiết trời se lạnh. Hắn dõi mắt nhìn ra phố phường Tiểu An Trấn đang dần thức giấc. Những gánh hàng rong bắt đầu bày biện, những tiếng rao hàng cất lên lanh lảnh, những người phàm nhân vội vã với công việc thường nhật. Cuộc sống ở đây thật khác biệt so với sự tĩnh mịch của Huyền Nguyên Quan hay sự đơn sơ của Thanh Khê Thôn. Nó ồn ào hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng đầy sinh động hơn.
Trong đầu hắn vẫn văng vẳng lời của Hoa Dung về "sức mạnh để giữ tình", và lời gợi ý của Lý Bá về "Đạo trong thương trường, trong những cuộc giao thiệp". Hai khái niệm tưởng chừng như đối lập, nhưng lại có một điểm chung: chúng đều chỉ ra rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở nơi chốn linh thiêng hay những phép thuật cao siêu, mà ẩn chứa ngay trong chính cuộc sống phàm tục, trong cách con người đối xử với nhau, trong những giá trị mà họ gây dựng.
Hắn nhớ lại những lần hắn dùng pháp thuật để bảo vệ A Nhu, hay để đối phó với kẻ xấu. Sức mạnh đó, tuy hiệu quả trong chốc lát, nhưng lại không thể thay đổi tận gốc rễ vấn đề. Nó giống như một liều thuốc giảm đau, chỉ làm dịu đi cơn bệnh tạm thời, chứ không chữa khỏi được căn nguyên. Hắn đã thấy sự yếu ớt của bản thân, không phải ở chỗ hắn không có pháp lực, mà ở chỗ hắn thiếu đi sự thấu hiểu sâu sắc về vận hành của hồng trần, thiếu đi những loại "sức mạnh" khác để thực sự tạo ra sự thay đổi bền vững. Huyền Nguyên Quan đã cho hắn những nền tảng về tu luyện, nhưng lại không trang bị cho hắn đủ kiến thức để đối mặt với sự phức tạp của thế gian. Giới hạn của Huyền Nguyên Quan, dường như, nằm ở chính sự tách biệt của nó với cuộc sống.
"Đại Đạo Thịnh Hành," Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, âm thanh chìm vào tiếng ồn ào của buổi sáng. "Phải chăng, Đại Đạo không phải là một con đường duy nhất, mà là vô vàn con đường, vô vàn loại 'Đạo' khác nhau, cùng tồn tại, cùng giao thoa?" Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải đi sâu hơn vào hồng trần, để tìm hiểu những 'Đạo' khác nhau, những 'sức mạnh' mà hắn chưa từng biết đến. Hắn không thể cứ mãi ẩn mình, không thể cứ mãi dựa vào những gì đã được học. Hắn cần phải chủ động, phải dấn thân.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi Phù Trần Mộc được đặt cẩn thận. Mảnh gỗ mộc mạc, bình dị, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Nó không hào nhoáng như pháp bảo của tiên nhân, nhưng nó lại là chứng nhân cho hành trình của hắn, cho những chân lý giản dị mà hắn đã tìm thấy. Phải chăng, cái "Đạo" mà hắn đang tìm kiếm cũng vậy, không phải là thứ cao siêu, mà là thứ gần gũi, ẩn chứa trong chính cuộc sống?
Một tia nắng lướt qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào mắt Lâm Nhất, khiến hắn khẽ nheo lại. Trong khoảnh khắc đó, một quyết định vững vàng nảy sinh trong tâm trí hắn. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Hôm nay, hắn sẽ không chỉ đi dạo phố phường. Hắn sẽ đi tìm hiểu. Hắn sẽ đi học hỏi.
***
Tiểu An Trấn, dù không quá phồn hoa như những đại đô thị, nhưng lại có một sức sống riêng, một vẻ đẹp riêng. Dưới ánh nắng trưa vàng óng, con đường lát đá dẫn Lâm Nhất đến một nơi yên tĩnh hơn, tách biệt khỏi sự ồn ào của chợ búa. Đó là Văn Hiên Các, một thư quán nhỏ nhưng ngăn nắp, nằm khuất mình sau một hàng cây cổ thụ xanh tốt. Kiến trúc của thư quán khá đơn giản, là một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh rêu, nhưng lại toát lên vẻ cổ kính và trang nghiêm.
Bước qua ngưỡng cửa, một không gian hoàn toàn khác mở ra trước mắt Lâm Nhất. Tiếng gió nhẹ luồn qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, mang theo mùi hương thoang thoảng của giấy cổ, của mực tàu và một chút hương liệu thanh nhã. Mùi hương này như có tác dụng xoa dịu tâm hồn, giúp tinh thần thư thái, khác hẳn với mùi hỗn tạp của phố thị bên ngoài. Không gian bên trong Văn Hiên Các yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng lật trang sách xào xạc, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và đôi khi là tiếng thở dài rất khẽ của một người nào đó đang chìm đắm trong suy tư.
Lâm Nhất chậm rãi bước đi giữa các kệ sách cao ngất, những kệ sách bằng gỗ mun được chạm khắc tinh xảo, chất đầy những cuốn kinh thư, sử sách, thi phú cổ xưa. Hắn quan sát những người đang miệt mài đọc và viết. Có lão già tóc bạc phơ đeo kính lão, tay run run lật từng trang sách ố vàng; có cô nương trẻ tuổi nét mặt thanh tú, chăm chú chép lại những dòng chữ nắn nót; và có cả những thư sinh áo vải, nét mặt nghiêm nghị, đang cặm cụi nghiên cứu. Mỗi người một vẻ, nhưng đều có chung một sự tập trung cao độ, một sự tôn kính đặc biệt đối với tri thức.
Trong bối cảnh "Đại Đạo Thịnh Hành", người đời thường truy cầu sức mạnh phép tắc, những bí kíp tu luyện để trường sinh, để trở thành tiên nhân. Nhưng ở đây, trong Văn Hiên Các này, người ta lại tìm kiếm một loại "Đạo" khác, một loại "sức mạnh" khác – sức mạnh của tri thức, của sự hiểu biết, của trí tuệ con người. Lâm Nhất tự hỏi, phải chăng đây cũng là một con đường tu hành? Con đường không cần pháp lực cao cường, không cần đan dược quý hiếm, mà chỉ cần sự kiên trì, sự nhẫn nại và một trí óc ham học hỏi.
Hắn chợt nhớ lại lời Lý Bá về việc "tìm hiểu Đạo trong thương trường, trong những cuộc giao thiệp". Và giờ đây, hắn đang tìm kiếm một loại Đạo khác, một loại sức mạnh khác trong thế giới của tri thức. Điều này làm hắn nhận ra sự hạn chế của cách tu hành thụ động tại Huyền Nguyên Quan, nơi mà tri thức chủ yếu xoay quanh những kinh văn tu luyện cũ kỹ. Hắn cần phải chủ động tìm kiếm một con đường toàn diện hơn để thực sự bảo vệ những giá trị mình tin tưởng.
Khi đi đến một góc khuất của thư quán, dưới ánh nắng nhẹ hắt qua khung cửa sổ, Lâm Nhất nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Dáng người gầy gò, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng vì học hành. Y phục tuy cũ kỹ nhưng sạch sẽ, gọn gàng, tay ôm khư khư một cuốn sách đã sờn cũ. Đó chính là Mạnh Quân, chàng thư sinh nghèo mà hắn đã thoáng gặp qua ở chợ. Mạnh Quân đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ đơn sơ, lưng tựa vào kệ sách, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình, không hề hay biết có người đang quan sát.
Sự tập trung của Mạnh Quân khiến Lâm Nhất không khỏi ngạc nhiên. Trong cái thế giới mà ai ai cũng chạy theo sức mạnh vật chất, danh vọng, quyền uy, thì chàng thư sinh này lại chọn con đường tĩnh lặng của tri thức. Hắn không có vẻ gì là một người tu sĩ, không có khí chất của một bang chủ, nhưng trong dáng vẻ gầy gò ấy, Lâm Nhất cảm nhận được một thứ sức mạnh tiềm ẩn, một ngọn lửa ý chí kiên cường không hề thua kém. Nó là sức mạnh của tinh thần, sức mạnh của niềm tin vào tri thức. Lâm Nhất lặng lẽ quan sát, bị thu hút bởi sự tập trung và vẻ kiên trì của chàng thư sinh, như thể chính hắn cũng đang tìm thấy một phần của mình trong đó, một phần của sự kiên định theo đuổi một mục tiêu nào đó.
***
Hoàng hôn dần buông, những tia nắng cuối cùng của ngày hắt qua khung cửa sổ Văn Hiên Các, nhuộm vàng cả không gian tĩnh mịch. Ánh sáng dịu nhẹ ấy đậu trên mái tóc đen nhánh của Lâm Nhất, và cả trên khuôn mặt xanh xao của Mạnh Quân, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng kiên nghị của chàng thư sinh. Tiếng gió nhẹ vẫn luồn qua khe cửa, tiếng lật trang sách vẫn đều đều, nhưng có lẽ, cả hai đều cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí.
Lâm Nhất chậm rãi tiến lại gần Mạnh Quân. Hắn đã đứng đó một lúc lâu, quan sát, chiêm nghiệm. Sự im lặng của hắn không khiến Mạnh Quân khó chịu, mà như hòa vào sự yên tĩnh chung của thư quán. Cuối cùng, Lâm Nhất khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm, đủ để Mạnh Quân nghe thấy mà không làm phiền những người xung quanh.
"Huynh đài, cuốn sách này có gì hay mà khiến huynh say mê đến vậy?"
Mạnh Quân giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt thâm quầng dưới hàng mi mỏng khẽ mở to, lộ rõ vẻ ngạc nhiên và một chút dè dặt. Y nhìn Lâm Nhất, nhìn bộ đạo bào cũ kỹ nhưng gọn gàng, nhìn đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tò mò chân thành. Sau một thoáng ngần ngại, Mạnh Quân khẽ mỉm cười, nụ cười hiền lành nhưng phảng phất nét u buồn.
"Đạo huynh... không dám xưng 'hay'. Chỉ là, với ta, nó là cả một thế giới. Là con đường của ta." Mạnh Quân nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự kiên định không ngờ. Y khẽ vuốt ve bìa cuốn sách đã sờn cũ trong tay. "Cuốn sách này ghi lại những bài học của các bậc tiên hiền, những triết lý về cách đối nhân xử thế, về lẽ trời đất, về cách con người nên sống. Nó không phải là pháp thuật hay võ công, nhưng lại có thể giúp người ta tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, tìm thấy phương hướng giữa biển đời mênh mông."
Lâm Nhất lắng nghe, đôi mắt hắn phản chiếu những suy tư sâu sắc. "Vậy ra, đây cũng là một loại 'Đạo'?"
"Phải, Đạo huynh. Một loại 'Đạo' của tri thức, của sự hiểu biết." Mạnh Quân gật đầu, vẻ dè dặt ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự cởi mở, chân thành. "Ta là Mạnh Quân, một thư sinh nghèo ở Tiểu An Trấn này. Gia cảnh bần hàn, nhưng ta vẫn tin rằng, tri thức là con đường duy nhất để thay đổi số phận, để không bị người đời chèn ép." Y khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm. "Dù nghèo khó, chí lớn vẫn không phai. Tri thức là ngọn đèn, soi rọi tương lai, dù thân ta có yếu ớt, ngọn đèn này vẫn có thể soi sáng cho những người yếu thế hơn."
Lâm Nhất nhìn sâu vào đôi mắt thâm quầng của Mạnh Quân, cảm nhận được ngọn lửa ý chí mãnh liệt bùng cháy bên trong con người gầy gò ấy. Hắn nhận ra, đây cũng là một loại "sức mạnh" – không phải sức mạnh của gân cốt, không phải sức mạnh của pháp bảo, mà là sức mạnh của ý chí, của hy vọng, của sự kiên trì theo đuổi lý tưởng. Dù nó không thể đánh bại cường hào bằng nắm đấm, nhưng nó lại có thể soi sáng con đường, có thể thức tỉnh lòng người, có thể mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho những người cùng cảnh ngộ. Đó là một loại sức mạnh bền bỉ, sâu sắc, có thể thay đổi tận gốc rễ chứ không chỉ là bề nổi.
Hắn chợt nhớ lại cảm giác bất lực của mình khi ở Thanh Khê Thôn. Hắn đã dùng sức mạnh để đẩy lùi kẻ ác, nhưng hắn không thể mang lại tri thức hay hy vọng cho những người dân làng. Hắn không thể thay đổi cái nhìn của họ về thế giới, không thể giúp họ tìm thấy con đường thoát khỏi sự chèn ép. Phải chăng, cái "sức mạnh để bảo vệ" mà Hoa Dung nói đến, không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sức mạnh của sự thấu hiểu, của tri thức, của khả năng dẫn dắt và soi sáng?
"Thì ra, 'Đạo' không chỉ có trên núi cao hay trong những cuộc đấu đá, mà còn ở đây, trong từng trang sách, trong ý chí của con người." Lâm Nhất nói, giọng trầm tư. "Lâm Nhất đã được mở mang tầm mắt. Đa tạ Mạnh huynh đã chỉ giáo." Hắn cúi đầu nhẹ.
Mạnh Quân vội vàng xua tay. "Đạo huynh quá lời. Mạnh Quân chỉ là một thư sinh nhỏ bé, làm sao dám nói 'chỉ giáo'. Chúng ta chỉ là những kẻ đang tìm kiếm con đường của riêng mình trong hồng trần này mà thôi." Y dừng lại một chút, rồi lại nói, "Ta thấy Đạo huynh có vẻ ngoài của người tu đạo, nhưng lại không có vẻ ngạo mạn hay xa lánh thế tục. Điều đó thật hiếm thấy."
Lâm Nhất cười nhẹ. "Tiểu tử cũng chỉ là một kẻ đang tìm đường. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lời Mạnh huynh nói hôm nay, đã giúp Lâm Nhất nhận ra thêm một chân lý mới."
Cuộc gặp gỡ với Mạnh Quân, một thư sinh nghèo nhưng mang trong mình ngọn lửa tri thức và ý chí kiên cường, đã tiếp tục định hình lại thế giới quan của Lâm Nhất. Hắn nhận ra rằng, cái "Đạo" không phải là một con đường đơn độc, mà là vô vàn con đường, vô vàn hình thái. Sức mạnh không chỉ nằm ở pháp thuật hay quyền uy, mà còn nằm ở tri thức, ở tín nghĩa, ở ý chí kiên cường của một con người. Hắn đã thấy rõ hơn sự yếu ớt của bản thân khi chỉ dựa vào một loại sức mạnh duy nhất, và giới hạn của Huyền Nguyên Quan trong việc trang bị cho hắn một cái nhìn toàn diện về thế gian.
Ánh hoàng hôn cuối cùng khuất hẳn sau những ngọn cây. Không gian thư quán chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn dầu lấp lánh. Lâm Nhất đứng dậy, trong lòng đã có một quyết định rõ ràng. Hắn sẽ không còn giới hạn mình trong những khái niệm cũ. Hắn sẽ dấn thân sâu hơn vào hồng trần, tìm kiếm những loại "sức mạnh" khác nhau, học hỏi từ mọi tầng lớp con người, để xây dựng cho mình một con đường riêng, một con đường đủ mạnh mẽ để bảo vệ những điều hắn trân trọng. Con đường đó, chắc chắn sẽ không chỉ là võ lực hay phép thuật, mà còn là trí tuệ, là sự thấu hiểu, là lòng nhân ái. Hắn phải trở thành một con người toàn diện hơn, trước khi có thể nghĩ đến việc thành tiên. Cuộc hành trình thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.