Vô tiên chi đạo
Chương 489

Quy Nguyên Hồng Trần: Lời Thề Bất Diệt

3765 từ
Mục tiêu: Khắc họa quá trình Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc về hành trình 'Vô Tiên Chi Đạo' và những bài học từ hồng trần.,Lâm Nhất đưa ra quyết định nội tâm cuối cùng, hoàn toàn chấp nhận và hòa nhập với hồng trần như con đường 'tiên đạo' chân chính của mình.,Khẳng định sự viên mãn không nằm ở phi thăng tiên giới mà ở sự hòa hợp trọn vẹn với hồng trần và vạn vật.,Củng cố mối liên kết và sự thấu hiểu sâu sắc giữa Lâm Nhất với Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, những người đồng hành không thể thiếu trên con đường này.,Đặt nền móng cho sự giác ngộ cuối cùng của Lâm Nhất về 'tiên đạo' sẽ diễn ra ở chương sau.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi
Mood: chiêm nghiệm, bình yên, kiên định, sâu lắng, có chút lãng mạn nhẹ nhàng
Kết chương: [object Object]

Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm trong vắt, hàng ngàn vì sao thi nhau tỏa sáng, như đang chúc mừng cho một linh hồn vừa tìm thấy lại hướng đi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng đôi khi, chỉ một lời nói chân thành, một ánh mắt thấu hiểu cũng đủ để thắp lên ngọn lửa hy vọng, dẫn lối cho những bước chân lạc lối trên chốn hồng trần gian nan này.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè lướt qua đỉnh núi, len lỏi qua từng kẽ lá rồi đậu xuống song cửa sổ bằng gỗ mộc của Thanh Phong Quán, Lâm Nhất đã ngồi tĩnh tọa. Hắn không thiền định theo cách thông thường của các tu sĩ, mà chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi sương mát lành và mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà đã thức giấc từ lâu. Ánh sáng dịu nhẹ của bình minh dần bao phủ căn phòng, vẽ lên khuôn mặt thư sinh gầy gò của hắn những đường nét thanh tú, trầm tư. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ khẽ lay động theo từng làn hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, vẫn sạch sẽ và gọn gàng, như chính con người hắn – giản dị nhưng luôn ẩn chứa một sự tinh tươm, thanh khiết từ bên trong.

Hắn hồi tưởng lại những mảnh đời đã gặp, những câu chuyện đã nghe, từ Thanh Khê Thôn yên bình đến Hồi Sinh Thôn nặng trĩu bi ai, từ gia đình ông bà Lưu với nỗi đau mất con đến Hàn Phong với sự tuyệt vọng về tiên đạo. Mỗi khuôn mặt, mỗi tiếng thở dài, mỗi nụ cười gượng gạo đều khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần của bức tranh hồng trần rộng lớn và phức tạp. Hắn nhớ về những năm tháng cô độc tại Huyền Nguyên Quan hoang tàn, cái lạnh giá của những đêm đông không có hơi ấm mẹ cha, chỉ có tiếng gió rít qua mái ngói và tiếng kinh kệ trầm bổng của lão đạo sĩ. Những ký ức ấy, không phải là gánh nặng, mà là nền tảng, là cội rễ của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu mà hắn có được ngày hôm nay.

"Vô Tiên Chi Đạo... rốt cuộc là gì?" Hắn tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói nội tại trầm lắng, mang theo chút suy tư u hoài. "Phi thăng, trường sinh bất tử... những điều mà bao kẻ tu sĩ mơ ước, bao kẻ phàm nhân khát khao, liệu có phải là chân lý cuối cùng? Ta đã chứng kiến quá nhiều, đã cảm nhận quá nhiều. Kẻ được xưng là tiên nhân, lại lạnh lùng vô cảm trước nỗi đau trần thế. Kẻ phàm nhân, dù chỉ sống một kiếp ngắn ngủi, lại có thể thắp lên ngọn lửa tình yêu thương, sự hy sinh đến tận cùng. Chân lý... liệu có phải nằm ở sức mạnh thần thông, hay ở chính trái tim này?"

Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía bình minh đang dần rực rỡ. Ánh sáng vàng cam phủ lên những mái nhà, xua đi màn đêm u ám. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với vạn vật. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió xào xạc trên những tán cây, mùi đất ẩm sau một đêm sương, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. "Tiên đạo tại tâm," hắn thầm nhủ. Câu nói ấy không còn là một lý thuyết suông, mà đã trở thành một phần máu thịt của hắn. "Nếu tiên đạo là sự tách rời khỏi hồng trần, là sự vô cảm trước sinh ly tử biệt, trước khổ đau của chúng sinh, thì tiên đạo ấy có ý nghĩa gì? Một kiếp sống trăm năm, ngàn năm, vạn năm, mà không thể cảm nhận được niềm vui của sự sẻ chia, nỗi buồn của sự mất mát, thì đó nào phải là trường sinh, đó chỉ là một sự tồn tại kéo dài trong hư vô mà thôi."

Hắn nhớ về nụ cười mãn nguyện của bà Lưu khi bà kể về những ký ức đẹp đẽ của con trai mình, về ánh mắt đầy hy vọng của Hàn Phong khi y tìm thấy một con đường mới. Những khoảnh khắc ấy, đối với hắn, còn quý giá hơn bất kỳ loại linh đan diệu dược hay thần thông quảng đại nào. Sức mạnh lớn nhất, không phải là khả năng hủy diệt, mà là khả năng chữa lành. Không phải là khả năng thoát ly, mà là khả năng hòa nhập. Hắn đã từng nghĩ rằng để tu tiên, phải đoạn tuyệt hồng trần, phải rũ bỏ thế tục. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, chính những gian nan, thử thách của hồng trần, chính những tình cảm thiêng liêng như tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương, và lòng nhân ái, mới là những bậc thang dẫn lối đến tiên đạo chân chính.

"Phi thăng, trường sinh... rốt cuộc để làm gì nếu không thể thấu hiểu và yêu thương?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Nếu đạt được sức mạnh vô biên, sống trường tồn cùng trời đất, nhưng lại đánh mất đi khả năng cảm nhận, khả năng đồng cảm, thì đó có đáng không? Con đường mà hắn đã chọn, con đường "Vô Tiên", không phải là con đường từ bỏ tiên đạo, mà là con đường tìm kiếm một loại tiên đạo khác, một loại tiên đạo nằm sâu trong chính cõi nhân gian này. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Giờ đây, hắn đã tìm thấy nó, không phải ở đỉnh núi mây mù hay thâm sơn cùng cốc, mà ở chính những con người bình dị nhất, những mảnh đời nhỏ bé nhất trên hồng trần.

Một sự kiên định lạ thường dâng lên trong lòng hắn. Ánh mắt hắn, vốn đã trầm tư, giờ đây lại ánh lên một tia sáng rực rỡ, đầy quyết tâm. Hắn đã hoàn toàn buông bỏ mọi chấp niệm về 'tiên' theo cách thế gian định nghĩa. Con đường của hắn, sẽ là con đường của hồng trần, của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Hắn sẽ đối mặt với sự vô thường, với giới hạn của cuộc đời phàm nhân như một phần tất yếu của 'tiên đạo' đó. Hắn sẽ không trốn chạy, không chối bỏ, mà sẽ hòa mình vào đó, để hiểu, để yêu, để chữa lành. Đó chính là sự giác ngộ đầu tiên, là lời thề nguyện thầm kín của hắn với chính mình. Ngoài kia, mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời, như một lời chúc phúc cho quyết định của hắn. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng những suy tư sâu thẳm, mang theo một tâm hồn đã bình yên và kiên định hơn bao giờ hết.

***

Giữa trưa, mặt trời đã đứng bóng, tỏa ánh nắng ấm áp xuống Phàm Nhân Thị Trường, một khu chợ sầm uất nằm ở rìa thị trấn. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi hòa vào dòng người tấp nập. Khu chợ rộng lớn, với những quầy hàng gỗ và lều vải dựng san sát, chia thành nhiều khu vực nhỏ theo loại hàng hóa. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân hối hả trên đường lát đá, và tiếng xe ngựa lộc cộc tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động. Mùi đồ ăn hấp dẫn từ những gánh hàng rong, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa ồn ào náo nhiệt nhưng cũng vô cùng thân thiện.

Lâm Nhất vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhưng giờ đây đã ánh lên sự bình yên, thấu hiểu. Hắn mặc chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, trông lạc lõng giữa những bộ quần áo màu sắc sặc sỡ của người phàm, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát đặc biệt. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn điềm tĩnh bước bên cạnh hắn. Nàng khẽ mỉm cười khi nhìn ngắm những gánh hàng, những món đồ thủ công tinh xảo. Còn Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, thì không ngừng líu lo. Nàng mặc bộ vải thô màu xanh ngọc, tuy đơn giản nhưng rất hợp với vẻ hoạt bát của nàng. Nàng thỉnh thoảng lại chỉ trỏ, kéo tay Lâm Nhất và Uyển Nhi, hào hứng như một đứa trẻ lần đầu được đến chợ.

"Lâm ca ca nhìn xem, bánh bao của bác A Cường thơm quá!" Tô Mạt Nhi reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa những âm thanh ồn ào của chợ. Nàng kéo tay áo Lâm Nhất, chỉ vào một gánh hàng bánh bao đang bốc khói nghi ngút. "Mùi thơm này... đúng là chỉ có ở chợ phàm nhân mới có được."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự ấm áp. Hắn gật đầu, đồng ý mua vài chiếc bánh bao nóng hổi từ bác A Cường, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hiền lành, mồ hôi nhễ nhại đang cặm cụi nặn bánh. Hắn đưa tiền, không quên nói một lời cảm ơn chân thành.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn theo cử chỉ của Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên vẻ dịu dàng. Nàng khẽ nói, giọng nói tự nhiên, trầm ấm: "Thật ấm lòng khi thấy mọi người đều cố gắng sống tốt. Dù cuộc sống có gian nan đến đâu, họ vẫn tìm thấy niềm vui trong công việc, trong những món ăn giản dị, trong tiếng cười của con trẻ." Nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu một đứa bé con đang ngồi co ro bên gánh hàng rau của mẹ, ánh mắt đầy sự cảm thông.

Lâm Nhất cắn một miếng bánh bao, vị ngọt dịu của nhân thịt và hương thơm của bột mì lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm nhận được sự sống động xung quanh, sự chân thực của từng khoảnh khắc này. "Đây là cuộc sống," hắn khẽ nói, giọng trầm lắng, mang theo chút chiêm nghiệm sâu sắc. "Không cần thần thông, không cần phi thăng, mà vẫn tràn đầy ý nghĩa. Tiên đạo, không phải là thứ gì đó xa vời, nằm ngoài tầm với của phàm trần. Nó nằm ngay trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim này. Mỗi người thợ rèn đang cặm cụi đập búa, mỗi bà lão bán rau đang tỉ mỉ sắp xếp mớ rau tươi, mỗi đứa trẻ đang hồn nhiên nô đùa... họ đều đang sống, đang kiến tạo nên một phần của hồng trần này, một cách chân thật nhất."

Hắn dừng lại trước một bà lão bán rau, mái tóc bạc phơ, đôi tay gân guốc đang cẩn thận lựa từng mớ rau xanh. Bà lão ngẩng đầu lên, nở một nụ cười móm mém khi thấy ánh mắt Lâm Nhất. Hắn cúi đầu chào, không hề có chút cao ngạo hay phân biệt phàm nhân – tu sĩ. Đối với hắn, tất cả đều là sinh linh, đều là một phần của đại đạo. Hắn mua một ít rau, dù biết rằng họ không thực sự cần, nhưng đó là một cách để hắn kết nối, để cảm nhận nhịp đập của cuộc sống.

Tô Mạt Nhi, sau khi ăn xong chiếc bánh bao thứ hai, miệng vẫn còn dính chút bột, quay sang Lâm Nhất. "Lâm ca ca, ta vẫn nhớ lời huynh nói ở Hồi Sinh Thôn, về việc trân trọng những gì còn lại. Và lời của Mộ Dung tỷ tỷ về cô gái học y thuật để chữa bệnh. Mỗi lần thấy những điều này, ta lại nghĩ, đúng là vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chỉ cần chúng ta còn tình cảm, còn muốn sống, còn muốn sẻ chia, thì tiên đạo sẽ luôn ở ngay trong lòng mình." Nàng nở một nụ cười tươi rói, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm tin.

Mộ Dung Uyển Nhi gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng dõi theo một người thợ rèn đang miệt mài làm việc, tiếng búa sắt vang lên đều đặn. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng lặp lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này, giọng điệu có thêm một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn. "Nhưng chính những mảnh đời giản dị này, chính sự kiên cường và lòng nhân ái của họ, lại là liều thuốc hữu hiệu nhất cho những tâm hồn đang chìm trong tuyệt vọng. Chúng ta không cần phải có phép thuật để chữa lành, chỉ cần có trái tim."

Họ tiếp tục dạo bước, không vội vã, chỉ đơn thuần là quan sát, cảm nhận. Lâm Nhất thỉnh thoảng lại gật đầu chào một người qua đường, hay nở một nụ cười với một đứa trẻ. Hắn cảm nhận được hơi ấm của nắng trên da, làn gió thoảng qua tóc, cảm giác đất dưới chân khi đi bộ. Mỗi bước chân của hắn không chỉ là đi trên đường phố, mà còn là bước vào sâu thẳm tâm hồn của hồng trần. Hắn không còn là một đạo sĩ xa rời thế tục, mà đã là một phần của nó, một cây cổ thụ đã cắm rễ sâu vào lòng đất mẹ, để hấp thụ tinh hoa, để lan tỏa bóng mát. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn thầm nghĩ. Chân tâm ấy, chính là thứ hắn đang tìm kiếm, và đã tìm thấy, ngay trong từng khoảnh khắc giản dị của cuộc sống này.

***

Khi ánh nắng vàng óng ả bắt đầu trải dài trên mặt hồ, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã dừng chân bên Hồ Bán Nguyệt. Hồ nước tự nhiên rộng lớn, bờ hồ phủ đầy cỏ xanh và hoa dại, những tảng đá lớn nằm rải rác như những vị khách trầm tư. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót líu lo gọi đàn, tiếng gió thổi nhẹ qua mặt hồ mang theo mùi nước hồ trong lành và hương cỏ cây tươi mát, tất cả tạo nên một không gian yên bình, thơ mộng, trong lành đến nao lòng. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt của ba người, vẽ nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo.

Họ ngồi xuống một tảng đá lớn, đối diện với mặt hồ phẳng lặng như gương. Tô Mạt Nhi, đã thôi líu lo, giờ cũng trầm ngâm ngắm cảnh. Nàng khẽ tựa đầu vào vai Mộ Dung Uyển Nhi, cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Mộ Dung Uyển Nhi thì nhìn Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, chờ đợi. Nàng biết, giây phút này, Lâm Nhất có điều muốn nói, điều mà hắn đã ấp ủ bấy lâu nay, điều đã kết tinh từ hành trình dài "Vô Tiên Quy Nguyên" của họ.

Lâm Nhất hít thở sâu, làn gió nhẹ thoảng qua tóc hắn, mang theo mùi hoa dại dịu nhẹ. Hắn quay sang nhìn hai người, ánh mắt kiên định và tràn đầy tình yêu thương, không phải là tình yêu nam nữ đơn thuần, mà là tình yêu thương của một linh hồn đã tìm thấy sự kết nối sâu sắc với những người đồng hành, những tri kỷ đã cùng hắn chia sẻ mọi buồn vui, mọi gian nan trên chốn hồng trần.

"Uyển Nhi, Mạt Nhi..." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo chút xúc động khó tả. "Ta đã tìm thấy 'tiên đạo' của riêng mình."

Hai nàng im lặng lắng nghe, trái tim hòa cùng nhịp đập của hắn.

"Nó không phải là phi thăng, không phải là trường sinh bất tử như những gì thế nhân vẫn hằng mơ ước," Lâm Nhất tiếp tục, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như một lời khẳng định cho sự buông bỏ mọi chấp niệm xưa cũ. "Nó là sự hòa hợp với vạn vật, là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc trong hồng trần này. Là cảm nhận niềm vui của một nụ cười, nỗi đau của một tiếng khóc, sự ấm áp của một cái nắm tay. Là thấu hiểu rằng dù sinh mệnh có ngắn ngủi đến đâu, mỗi khoảnh khắc được sống, được yêu thương, được sẻ chia, đều là vô giá."

Hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Uyển Nhi. "Đây chính là 'Vô Tiên Quy Nguyên' của ta. Quay về với cội nguồn, quay về với hồng trần, để trở thành một phần của nó, để cùng nó sinh diệt, cùng nó thăng trầm."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm như trút bỏ mọi gánh nặng. "Chàng đã tìm thấy chân lý rồi, Lâm Nhất." Nàng nắm chặt tay hắn, hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền sang, như một lời khẳng định, một sự ủng hộ vô điều kiện. Nàng luôn hiểu hắn, luôn tin tưởng vào con đường hắn chọn, dù đôi khi nàng cũng từng băn khoăn về cái đích cuối cùng của hắn. Giờ đây, mọi nghi hoặc đều tan biến.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ ngước lên nhìn Lâm Nhất. Giọng nàng có chút nghẹn ngào, nhưng vẫn giữ được vẻ trong trẻo thường thấy. "Vậy chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, phải không, Lâm ca ca? Cùng nhau sống một cuộc đời như thế? Cùng nhau đi khắp nơi, giúp đỡ những người cần, và cùng nhau cảm nhận từng khoảnh khắc giản dị này?" Nàng siết chặt tay hắn, như muốn khẳng định sự gắn kết không thể tách rời. Nàng vốn là một cô bé ngây thơ, nhưng hành trình cùng Lâm Nhất và Uyển Nhi đã giúp nàng trưởng thành, thấu hiểu hơn về ý nghĩa của cuộc sống và tình người.

Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, rồi lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi. Hắn thấy trong đôi mắt họ không chỉ có sự tin tưởng, mà còn có cả tình yêu thương vô bờ bến. Hắn biết, hai người con gái này, chính là những trụ cột không thể thiếu trên con đường 'Chân Đạo' của hắn. Họ không chỉ là bạn đồng hành, mà còn là những người đã cùng hắn kiến tạo nên 'Vô Tiên Chi Đạo' bằng chính tấm lòng nhân ái và sự thấu hiểu của mình.

"Phải," hắn khẳng định, giọng nói chắc nịch, vang vọng như một lời thề nguyện thiêng liêng giữa đất trời. "Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau. Ta thề nguyện sẽ không bao giờ rời bỏ hồng trần này, không truy cầu bất cứ thứ gì ngoài sự viên mãn tìm thấy trong chính cuộc sống này. Ta sẽ trở thành một phần của nó, dùng 'Vô Tiên Chi Đạo' để chữa lành những vết thương, để thắp lên hy vọng, để sẻ chia yêu thương. Dù đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, nhưng chân tâm vĩnh cửu. Và chân tâm ấy, ta nguyện sẽ dùng để sống trọn vẹn từng ngày, cùng với các nàng, cùng với vạn vật hữu linh."

Hắn nắm chặt tay cả hai nàng, cùng ngắm nhìn mặt trời lặn dần xuống dưới đường chân trời, để lại những vệt màu rực rỡ cuối cùng. Ánh nắng vàng cam nhuộm lên mái tóc của họ, lên những giọt nước mắt hạnh phúc đang lăn dài trên má Tô Mạt Nhi, và lên nụ cười bình yên của Mộ Dung Uyển Nhi. Họ cùng nhau đứng đó, cảm nhận sự kết nối sâu sắc, một sự giao hòa không chỉ giữa ba tâm hồn mà còn giữa con người với đất trời, với vạn vật. Một tương lai đã được định hình, không phải là sự phi thăng đến cõi tiên xa xôi, mà là sự hòa nhập trọn vẹn vào hồng trần, để sống một cuộc đời ý nghĩa, để lan tỏa ánh sáng 'Vô Tiên Chi Đạo' đến muôn nơi.

Khi bóng đêm dần buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen tuyền, soi sáng mặt hồ Bán Nguyệt. Lâm Nhất biết, quyết định kiên định của hắn hôm nay chính là bước đệm cuối cùng và cần thiết cho sự giác ngộ tối thượng về 'tiên đạo' của mình. Lời thề nguyện của hắn với hồng trần và những người đồng hành báo hiệu rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn sẽ trở thành một triết lý sống lan tỏa, ảnh hưởng đến nhiều thế hệ sau, tạo nên một di sản vĩnh cửu. Mối liên kết sâu sắc giữa hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi được củng cố, cho thấy họ sẽ là những trụ cột không thể thiếu trong việc hiện thực hóa và truyền bá 'Chân Đạo' của hắn, cùng hắn kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho hồng trần. Ánh trăng và sao đêm lấp lánh như những chứng nhân im lặng cho lời thề bất diệt ấy, cho con đường mà họ đã chọn, con đường của tình yêu thương và sự thấu hiểu giữa chốn hồng trần gian nan.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ