Ánh trăng và sao đêm lấp lánh như những chứng nhân im lặng cho lời thề bất diệt ấy, cho con đường mà họ đã chọn, con đường của tình yêu thương và sự thấu hiểu giữa chốn hồng trần gian nan. Đêm trôi qua trong tĩnh lặng, mang theo những lời nguyện ước và những chiêm nghiệm sâu sắc nhất, để lại một dấu ấn khó phai trong tâm hồn ba người lữ khách.
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u tịch. Những tia nắng đầu tiên dịu dàng len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm sau một đêm dài sương giăng. Tiếng côn trùng đêm đã nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, và từ xa vọng lại tiếng suối chảy róc rách, như một bản hòa ca yên bình của thiên nhiên. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tiếp tục hành trình của mình.
Con đường mòn uốn lượn giữa những hàng cây xanh mướt, thỉnh thoảng lại hiện ra một khóm hoa dại khoe sắc thắm, điểm xuyết cho bức tranh thiên nhiên thêm phần sống động. Lâm Nhất đi trước, bước chân hắn vẫn điềm đạm, không nhanh không chậm, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại mang một vẻ trầm tư khó tả. Hắn không nhìn ngắm cảnh vật xung quanh một cách đơn thuần, mà dường như đang dõi về phía vô định, nơi tâm trí hắn đang lật giở lại từng trang ký ức về hồng trần, về những con người, những số phận mà hắn đã gặp gỡ và đồng hành.
Hắn nhớ về Huyền Nguyên Quan hoang tàn nơi hắn lớn lên, về những ngày tháng cô độc, về vị sư phụ tuy nghiêm khắc nhưng đã gieo vào lòng hắn hạt giống thiện lương. Hắn nhớ về những nụ cười rạng rỡ của những người dân nghèo khổ khi được giúp đỡ, nhớ về những giọt nước mắt lăn dài trên má của những kẻ mất mát, nhớ về sự kiên cường của những con người nhỏ bé giữa biến cố ‘Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ’ hai mươi năm về trước. Mỗi khuôn mặt, mỗi câu chuyện, mỗi mảnh đời đều hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn, như những viên ngọc quý được xâu chuỗi lại thành một sợi dây chuyền vô hình, tạo nên hành trình ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn.
Hắn khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào một nhành cây du nhỏ bé, thân cây còn non tơ nhưng đã vươn mình mạnh mẽ đón ánh nắng. Sau đó, hắn lại vuốt ve phiến đá phủ đầy rêu phong bên vệ đường, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo nhưng đầy kiên cố của nó. Mỗi lần chạm vào vạn vật, hắn như cảm nhận được một luồng sinh khí nhỏ bé, một sự kết nối vô hình giữa hắn và thế giới xung quanh. Đó không phải là phép thuật hay thần thông, mà là một sự thấu cảm sâu sắc, một sự hòa mình vào nhịp đập của sự sống.
Mộ Dung Uyển Nhi bước bên cạnh hắn, nàng dịu dàng và trầm tĩnh như một dòng suối mát. Nàng nhìn thấy vẻ trầm tư trên khuôn mặt hắn, đôi mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu và quan tâm sâu sắc. Nàng biết, hắn đang ở trong một khoảnh khắc vô cùng quan trọng, khoảnh khắc mà mọi chiêm nghiệm sẽ hội tụ, mọi câu hỏi sẽ tìm thấy lời giải đáp. Nàng không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng ấy, chỉ khẽ hỏi: "Lâm Nhất, huynh có mệt không? Chúng ta có cần nghỉ chân một lát không?"
Giọng nói của nàng như một làn gió nhẹ, không làm gián đoạn dòng suy nghĩ của hắn, mà chỉ khẽ lướt qua, nhắc nhở hắn về sự hiện diện của nàng. Lâm Nhất khẽ lắc đầu, rồi quay sang nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt vẫn còn vương vấn những suy tư. "Ta không mệt. Cứ đi tiếp đi." Hắn chỉ khẽ gật đầu, lời lẽ vẫn kiệm lời như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự bình yên nội tại.
Tô Mạt Nhi, cô tiểu cô nương hoạt bát ngày nào, giờ đây cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nàng bước sau hai người, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Nàng thỉnh thoảng lại chỉ trỏ một bông hoa dại khoe sắc bên đường, hay một chú sóc nhỏ đang chuyền cành. Nàng lẩm bẩm: "Ồ, hoa này đẹp quá! Trúc bên kia cũng xanh mướt kìa. Hay có phải chúng ta đi ngang qua Thanh Trúc Cốc rồi không?" Nhưng rồi, nàng cũng nhận ra sự trầm tư của Lâm Nhất, và sự dịu dàng, thấu hiểu của Mộ Dung Uyển Nhi. Nàng khẽ thở dài một tiếng, đôi môi mím lại, cũng giữ im lặng, không muốn phá vỡ không khí trang nghiêm đang bao trùm. Nàng chỉ lặng lẽ đi theo, cảm nhận từng bước chân, từng nhịp thở của những người đồng hành, và cảm nhận sự ấm áp của tình người đang dâng trào trong lòng. Nàng biết, có những khoảnh khắc, sự im lặng còn quý giá hơn vạn lời nói. Và nàng tin rằng, Lâm ca ca của nàng, đang tiến rất gần đến một điều gì đó vô cùng vĩ đại.
Khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, những tia nắng vàng óng len lỏi qua tán lá cây, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên con đường mòn. Ba người lữ khách đã đến một thung lũng trúc xanh mướt, một nơi thanh tịnh và yên bình đến lạ thường. Các bụi trúc cao vút, xanh rì, đung đưa theo làn gió, tạo thành những con đường hầm tự nhiên mát rượi. Tiếng gió thổi qua rừng trúc xào xạc như một bản nhạc du dương của tạo hóa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một khung cảnh thần tiên, thoát tục. Mùi trúc tươi mát, mùi đất ẩm và mùi nước suối trong lành quyện vào nhau, xoa dịu mọi giác quan, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhõm.
Lâm Nhất dừng bước, ánh mắt hắn lướt qua khung cảnh thơ mộng trước mặt. Hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với nơi này, một cảm giác quen thuộc như thể hắn đã từng đến đây trong một giấc mơ xa xăm nào đó. Hắn chọn một tảng đá phẳng lì, phủ đầy rêu xanh dưới gốc cây trúc già cỗi, ngồi xuống một cách tự nhiên. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn, từ tốn. Phù Trần Mộc, cây gậy trúc đồng hành cùng hắn bao năm, được hắn đặt nghiêng bên cạnh, như một người bạn tri kỷ đang cùng hắn trải qua khoảnh khắc quan trọng này.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi hiểu ý hắn. Họ không hỏi, không nói, chỉ im lặng ngồi xuống cách đó không xa, tựa lưng vào thân cây trúc, chăm chú quan sát hắn. Trong ánh mắt của Uyển Nhi là sự tin tưởng tuyệt đối và một chút lo lắng. Nàng biết Lâm Nhất đang ở ngưỡng cửa của sự giác ngộ tối thượng, và nàng mong chờ giây phút hắn hoàn toàn thấu triệt 'Chân Đạo' của mình. Tô Mạt Nhi thì ngồi bó gối, đôi mắt to tròn chớp chớp, vẻ hoạt bát thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng hiếm thấy. Nàng cảm nhận được sự trang nghiêm của thời khắc này, như thể cả đất trời cũng đang nín thở dõi theo Lâm Nhất. Hai nàng trao đổi ánh mắt, một ánh mắt thấu hiểu, một ánh mắt sẻ chia. Họ không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện của nhau, sự ủng hộ thầm lặng nhưng vững chắc.
Lâm Nhất chìm sâu vào nội tâm. Tâm hồn hắn như một tấm gương phẳng lặng, phản chiếu lại toàn bộ hành trình đã qua. Hắn quán chiếu lại những ngày đầu tiên rời khỏi Huyền Nguyên Quan, bước chân trần vào hồng trần muôn mặt. Hắn nhớ về những đêm trăng thanh vắng, hắn ngồi thiền định dưới gốc tùng cổ thụ, cố gắng tìm kiếm ý nghĩa của 'tiên đạo', của 'phi thăng'. Hắn đã từng nghĩ rằng 'tiên đạo' là những phép tắc thần thông, là khả năng bay lượn trên mây, là cuộc sống trường sinh bất tử. Nhưng rồi, những cuộc gặp gỡ, những trải nghiệm trong hồng trần đã dần dần thay đổi suy nghĩ của hắn.
Hắn nhớ về những khuôn mặt hằn sâu nỗi lo toan của người phàm, về những tiếng khóc xé lòng của kẻ mất đi người thân, về những nụ cười giản dị khi được sẻ chia một bát cơm ấm nóng. Hắn đã chứng kiến sự tham lam, đố kỵ, nhưng cũng chứng kiến lòng dũng cảm, sự hy sinh, và tình yêu thương vô bờ bến. Hắn thấy được sự vô thường của vạn vật, sự biến đổi không ngừng của cuộc đời, và sự nhỏ bé của con người trước dòng chảy của thời gian.
Trong tĩnh lặng tuyệt đối, Lâm Nhất cảm thấy như có một luồng khí ấm áp đang lan tỏa khắp cơ thể mình, từ đỉnh đầu xuống đến gót chân. Hắn không còn là Lâm Nhất của quá khứ, không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi hay kẻ truy cầu tiên đạo hư vô. Hắn là một phần của gió, của nước, của trúc, của đất. Hắn là một phần của hồng trần.
Cuộc đấu tranh thầm lặng trong nội tâm hắn, về định nghĩa cuối cùng của 'tiên đạo', nay đã đến hồi kết. Có phải 'tiên đạo' là phải phi thăng, phải thoát ly khỏi phàm trần đau khổ này? Hay 'tiên đạo' thực sự ẩn chứa ngay trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần? Những chấp niệm cuối cùng về một 'tiên giới' xa xôi, về một 'phi thăng' vĩnh cửu, dần dần tan biến như sương khói gặp nắng. Hắn chợt nhận ra, 'tiên đạo' không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Không phải là một nơi chốn, mà là một trạng thái tâm hồn.
Và khi mọi chấp niệm đều tan biến, một sự thanh thản chưa từng có dâng trào trong lòng hắn. Hắn cảm thấy nhẹ bẫng, như thể bao nhiêu gánh nặng của trần thế đã được trút bỏ. Một sự viên mãn sâu sắc, một niềm bình yên tuyệt đối tràn ngập từng tế bào. Hắn đã tìm thấy. Hắn đã thấu triệt. 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là không có tiên, mà là tiên đạo nằm ngay trong sự vô thường của cuộc đời, trong lòng nhân ái và sự thấu hiểu vạn vật. Đó là sự dung hòa với hồng trần, là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, từng hơi thở, từng nhành cây ngọn cỏ.
Thời gian như ngừng trôi trong Thanh Trúc Cốc. Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu nghiêng mình, nhuộm vàng những ngọn trúc xanh rì, Lâm Nhất bỗng khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn mang vẻ trầm tư hay ưu tư thường thấy nữa, mà sáng bừng lên một thứ ánh sáng trong trẻo, tự tại, như đã thấu triệt mọi lẽ nhân sinh. Không có sự kinh ngạc hay hân hoan tột độ, chỉ có một nụ cười nhẹ nhàng, viên mãn nở trên môi hắn, tựa như làn gió nhẹ nhàng lướt qua mặt hồ, không một gợn sóng.
Hắn chậm rãi đứng dậy, không một tiếng động, như thể hắn đã hòa mình vào không khí nơi đây. Hắn bước đến bên Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, từng bước chân đều đặn, vững chãi, nhưng lại mang theo một sự thanh thoát lạ thường. Mộ Dung Uyển Nhi nhìn hắn, đôi mắt nàng long lanh, cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong hắn. Nàng biết, giây phút này, Lâm Nhất đã không còn là người Lâm Nhất mà nàng từng biết, hắn đã lột xác, đã tìm thấy chính mình. Tô Mạt Nhi, đôi mắt vẫn còn rơm rớm vì sự xúc động từ những suy nghĩ vừa qua, cũng ngước nhìn hắn, không nói nên lời.
Lâm Nhất khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào một lá trúc đang đung đưa trong gió. Cảm giác mát lạnh của lá trúc, sự mềm mại của nó, như một sợi dây vô hình kết nối hắn với sự sống. Hắn cảm nhận được nhịp đập của thiên nhiên, của vạn vật, và nhận ra rằng, hắn chính là một phần của nó, không hơn không kém.
Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và tình yêu thương vô bờ bến. Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch, mỗi lời đều chứa đựng ý nghĩa sâu xa: "Uyển Nhi, Mạt Nhi... Ta đã tìm thấy rồi." Hắn khẽ dừng lại, như để hai nàng có thời gian thẩm thấu lời nói của hắn. "Tiên đạo... không ở trên cao, không ở cõi hư vô xa xăm nào đó. Nó không phải là sự phi thăng đến một thế giới khác, cũng chẳng phải là những phép tắc thần thông hay quyền năng vô hạn. Tiên đạo... nó ở ngay đây, trong từng hơi thở của chúng ta, trong từng nhành trúc rung rinh theo gió, trong từng giọt nước suối trong lành chảy róc rách, trong mỗi con người, mỗi mảnh đời mà chúng ta đã và sẽ gặp gỡ."
Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào ánh chiều tà. "Nó là sự dung hòa, sự thấu hiểu, sự yêu thương. Là khi ta nhìn một nụ hoa hé nở mà thấy được sinh mệnh, khi ta lắng nghe tiếng chim hót mà cảm nhận được sự tự do. Là khi ta sẻ chia một chút ấm áp cho người khốn khó, mà thấy được giá trị của lòng nhân ái. Tiên đạo... là sống trọn vẹn với hồng trần này, là yêu thương vạn vật hữu linh, là tìm thấy sự viên mãn trong chính cuộc đời hữu hạn mà vô cùng ý nghĩa này."
Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt nàng đã đong đầy những giọt lệ. Nàng khẽ nắm chặt tay hắn, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền sang. Nàng mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và hạnh phúc. "Huynh đã tìm thấy chân lý rồi sao, Lâm Nhất?" Giọng nàng run run, nhưng tràn đầy sự kính trọng và mãn nguyện. Nàng luôn tin tưởng hắn, và giờ đây, niềm tin ấy đã được đền đáp một cách trọn vẹn.
Tô Mạt Nhi không nói nên lời, nàng chỉ khóc nức nở, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Nàng lao vào ôm chầm lấy Lâm Nhất, vòng tay nhỏ bé siết chặt lấy hắn, như thể muốn giữ hắn lại mãi mãi trong khoảnh khắc thiêng liêng này. "Lâm Nhất ca ca... ca ca đã tìm thấy rồi..." Giọng nàng nghẹn ngào, nhưng ẩn chứa một niềm vui sướng vô bờ bến.
Lâm Nhất khẽ ôm nhẹ lấy cả hai nàng, cảm nhận sự ấm áp và tình yêu thương từ hai người đồng hành thân thiết nhất của mình. Hắn mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và thấu hiểu. "Phải, Mạt Nhi. Chúng ta đã tìm thấy rồi. Không phải chỉ mình ta, mà là chúng ta. Bởi vì, chính các nàng, chính những người đã cùng ta đi qua bao gian nan, đã cùng ta sẻ chia mọi buồn vui, đã cùng ta kiến tạo nên 'Vô Tiên Chi Đạo' này. Các nàng chính là một phần không thể thiếu của chân lý ấy."
Ba người cùng nhau đứng dưới tán trúc, một bức tranh bình yên và viên mãn, ánh chiều tà nhuộm lên khung cảnh như một lời chúc phúc từ đất trời. Lâm Nhất đã tìm thấy 'tiên đạo' của riêng mình, không phải ở cõi hư vô xa xăm, mà ở ngay trong từng hơi thở của hồng trần, trong sự kết nối vạn vật và tình yêu thương vô bờ bến dành cho nhân sinh. 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn đã viên mãn, một hạt giống chân lý đã nảy mầm, hứa hẹn một di sản vĩnh cửu giữa dòng đời chảy trôi. Giờ đây, hắn không còn phải đi tìm nữa, vì hắn đã trở thành chính 'Vô Tiên Chi Đạo' ấy, một ngọn hải đăng soi sáng cho những tâm hồn lạc lối giữa chốn hồng trần gian nan. Hắn đã thấu triệt rằng, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, và chân tâm ấy, chính là cội nguồn của mọi 'tiên đạo'.